Thanh Vy cũng như Asaki đều lấy làm thắc mắc, không hiểu ai đã đào cái hầm nhỏ đó để làm gì? Và cất giấu những gì trong đó? Cô muốn hỏi ông Hòa xem có biết việc này không? nhưng ông Hải trả lời ông Hòa sẽ được triệu tập khi có ý kiến của bác sỹ. Không hiểu sao Thanh Vy bỗng thấy lo lắng, có bao giờ cậu Hai đang giấu cô chuyện gì không? Đúng lúc đó thì xe chở ông Hòa cũng vừa về tới, có cả bác sỹ đi kèm theo. Bước vào phòng, ông vô cùng ngạc nhiên khi thấy có nhiều người, nhưng khi ông vừa ngồi xuống và chưa kịp hỏi thì ông Hải đã nói ngay:
- Ông đào cái hầm để làm gì vậy? Bộ thích chơi trốn tìm hay sao?
Ngơ ngác chẳng hiểu ông Hài nói gì, ông Hòa hỏi:
- Hầm nào? Đây là phòng tôi mà, cán bộ muốn hỏi gì thì cứ nói thẳng ra đi để tôi còn nghỉ. Tôi làm gì có hầm hố mà các ông hỏi?
Giơ viên gạch rồi chỉ vào góc nhà, ông Hải hỏi tiếp:
- Viên gạch và vị trí kia, ông có nhớ mình đã làm gì không?
- Tôi có biết gì đâu?
- Hầm chứa đồ ngay trong phòng mà nông nói không biết thì ai biết chứ?
- Tôi chẳng biết gì cả...
Mục đích của ông Hải là muốn thăm dò thái độ của ông Hòa, nhưng thấy nét mặt có phần ngạc nhiên thì ông hiểu rằng chủ nhân của những thứ kia không phải là của ông ta. Lập tức mọi thứ ở dưới được đưa lên trước sự chứng kiến của ông Hòa và mọi người. Bỗng Thanh Vy bật khóc khi nhìn thấy hộp trang sức của mẹ. Chỉ cần như thế thì ai cũng hiểu rằng chủ mưu trong vụ này nghi là bà Kim. Bà ta lấy trộm đồ của nhà chủ rồi cho vào hộp giấu ở đó, ngoài hộp trang sức và tiền bạc, bà ta còn lấy cả những bộ đồ của người đã chế.t rồi cho vào hộp cẩn thận. Không những thế dưới cùng còn một cái hộp sắt lớn khóa chặt cũng được mang lên, mặc dù không biết bên trong là thứ gì?
Sau khi được niêm phong, tất cả đều được ghi biên bản và chuyển về cơ quan cảnh sát điều tra. Thanh Vy vẫn không ngừng thắc mắc, tại sao bà Kim có thể đào cái hầm trong phòng mà ông Hòa không biết thì thật là vô lý. Thà rằng như cái bịch màu đen thì nhiều khi ông còn không để ý, đằng này bà ta còn phải đào đất mà ông Hòa cũng không biết thì không thể chấp nhận được.
Chính ông Hòa cũng còn nhiều thắc mắc, đang yên đang lành bỗng ngay trong căn phòng của mình lại xuất hiện một cái hầm nhỏ bí mật chứa đồ. Ông chỉ biết khi được em bà con là bà Hà Vân giúp đỡ, đưa về làm quản lý trong gia đình thì ông chỉ biết ở theo sự sắp xếp của chủ nhà. Có một điều khi ông đến thì vợ chồng bà Kim đã ở đó một thời gian, còn cụ thể là bao nhiêu thì chính ông cũng không biết.
Thanh Vy vẫn không ngừng thắc mắc khi tại sao trong phòng của bác Hòa lại có cái hầm nhỏ để chứa đồ mà bác không biết. Việc này cũng không thể kết luận rằng đó là của bà Kim, mặc dù hộp trang sức của mẹ là do bà ta lấy đi. Nhưng muốn nói gì thì cũng phải có bằng chứng, rõ ràng đồ ăn cắp đó là trong phòng Bác Hòa, nếu nói về lý thì chỉ có bác ấy chứ không ai khác. Cô muốn biết trong cái hộp sắt kia là thứ gì mà phải khóa, lại còn dán băng keo kín mít? Mọi chuyện tưởng đã xong, hóa ra lại còn rắc rối. Việc bác Hòa nói còn có kẻ thứ ba thì liệu có không? hay đó chính là ông Kim như Asaki nói? Cô không ngờ ngay trong ngôi nhà của mình mà lại quá phức tạp như vậy...
Cha mẹ bị kẻ xấu hãm hại khi cô còn quá nhỏ để có thể biết được mọi điều. Giờ đây cô mới là bắt đầu khi kẻ thù đã bị bắt. Cô chợt thấy hụt hẫng và có một chút lo lắng khi nghĩ rằng nếu Trần Kiên về quê với gia đình vợ con, và Asaki cũng về nước. Lúc đó cô chỉ có một mình, khi bên cạnh họ thì cô như một con thỏ non được bảo vệ chở che. Giờ đây một mình cô phải tự vượt qua sóng gió, cô có cảm giác một mình đang vùng vẫy giữa đại dương bao la, chỉ cần một con sóng nhỏ thôi cũng có thể làm chiếc thuyền bị đắm...
Thanh Vy bỗng cảm thấy lo sợ, cô sợ nếu một ngày mà Asaki trở về nước. Không có anh bên cạnh thì còn một mình cô sẽ xoay sở thế nào đây. Cô cần anh, rất cần anh nhất là trong lúc này.
Asaki vẫn chưa rời phòng ông Hòa, anh cứ nhìn hết chỗ nọ đến chỗ kia rồi lại bàn ghi chép gì đó. Bỗng một cánh tay vòng ôm lấy anh từ phía sau, anh mỉm cười nhận ra Thanh Vy tuy hơi có chút ngạc nhiên, anh trêu đùa:
- Gì đây? Muốn nhờ vả gì thì nói nhanh lên...
Áp má vào tấm lưng vững trãi của chàng trai, cô thì thầm:
- Đừng rời xa em...
Quay người lại nhìn vào mắt cô, anh ngạc nhiên:
- Sao tự nhiên lại nói như thế? Câu nói vừa rồi là từ đáy lòng hay chỉ là cửa miệng em nói ra thôi?
Không ngờ Asaki lại hỏi mình như thế, cô ấp úng:
- Em...em cũng không biết, em chỉ biết rằng nếu anh về nước thì em sẽ rất nhớ và lo sợ...
Ôm chặt cô vào lòng, anh trả lời với giọng thật ấm và nhẹ như gió thoảng:
- Anh cũng thế, không hiểu sao anh cảm thấy trống vắng nếu phải xa em. Anh xin gia hạn visa rồi nên đừng lo nhé...
Hai người đi vào nhà, Asaki nói:
- Đặt giả thiết ông Hòa từ quê lên thì ba mẹ sắp xếp nơi ở là căn phòng cũ của vợ chồng bà Kim không? Chỉ có như thế thì có vẻ hợp lý...
Thanh Vy tiếp lời:
- Và bà ta đã cất những thứ ăn cắp vào đó...
- Vấn đề bây giờ làm sao có thể chứng minh rằng những đồ đó là do bà ta làm? Chỉ hy vọng công an tìm ra dấu vân tay thì may ra...
Hai người lại im lặng, bỗng Asaki hỏi cô:
- Còn điều này anh muốn hỏi em, hồi còn sống thì Ba mẹ em làm nghề gì? Anh có nghe nói đến dự án? Sau khi Ba mẹ qua đời thì những người trông coi căn nhà này mà cụ thể là bác Hòa và vợ chồng ông Kim thì ai trả lương? Họ sinh sống dựa vào đâu?
Khi cha mẹ qua đời thì Thanh Vy chỉ là cô bé 9 tuổi nên trước câu hỏi của Asaki khiến cô thật bất ngờ. Rõ ràng chuyện này Asaki có thể hỏi và tìm câu trả lời từ ông Hòa, nhưng anh không muốn tất cả mọi việc đều phụ thuộc vào ông ấy. Anh gợi ý để cô hình dung:
- Em nhớ hồi bé có theo ba mẹ đến những đâu? Gặp gỡ những ai? Người mà chơi thân với Ba mẹ á...
Suy nghĩ một hồi, Thanh Vy trả lời:
- Hồi nhỏ chỉ có chú Chương là hay đi với Ba, vì chú ấy là trợ lý. Còn chú Hùng thì ít hơn nhưng cũng hay đến, em còn nhớ cô Thanh Hà, cô ấy chơi thân với mẹ...
Mặc dù chỉ là những cái tên và câu trả lời ngây thơ như một đứa trẻ, nhưng dù sao cũng là bước đệm ban đầu để anh tìm hiểu trước khi gặp ông Hòa. Hai người vào phòng sách của ông Hoàng, nhìn những bản vẽ thiết kế trên khổ giấy A0, thì anh hiểu rằng Ba của Thanh Vy làm việc chuyên về ngành xây dựng. Điện thoại của ông Hoàng và bà Vân cũng đã bị niêm phong, để phục vụ điều tra từ cái ngày xảy ra tai nạn. Bây giờ vấn đề tìm cách liên lạc với những người này cũng không hề đơn giản.
Thanh Vy cảm thấy sốt ruột, tại sao Asaki lại không hỏi ông Hòa mà lại phải đau đầu mà làm gì? Cô thắc mắc:
- Sao anh ưa rắc rối thế nhỉ? Hồi giờ cậu Hai quản lý ở đây, vậy tại sao lại không hỏi mà cứ phải tìm gì cho mất công...
Asaki im lặng, thật tình anh đã nghĩ như cô nói, nhưng anh cũng muốn test sự trung thực từ ông Hòa. Rõ ràng anh hiểu theo luật pháp, thì Thanh Vy sẽ là người thừa hưởng toàn bộ tài sản của cha mẹ. Nhưng trong thời điểm đó rất có khả năng ông Hòa sẽ là người giám hộ, nhận lợi nhuận từ cổ phần trong công ty của ông bà Vũ Hoàng và Hà Vân. Anh làm việc phải dứt khoát, kể cả truy tìm kẻ giết người cũng chưa thể gọi là kết thúc, tên Kim vẫn chưa chịu khai. Từ khi biết mình bị phế võ công thì gần như hắn suy sụp hoàn toàn. Còn bà Kim tuy chịu hợp tác nhưng lại đổ hết mọi tội lỗi lên đầu chồng mình để hòng thoát thân.
Nhắc đến tên Kim, Asaki chợt nhớ đến ông Hải. Anh lấy điện thoại ra gọi:
- Alo...
Từ đầu dây bên kia, tiếng ông Hải trả lời có vẻ mệt mỏi. Asaki áy náy:
- Xin lỗi, tôi thật vô tâm quá,...
- Không sao, tôi cũng tranh thủ chợp mắt được một lúc rồi. Có chuyện cần tôi phải không?
Rồi không hiểu sao, ông lại nói tiếp:
- À mà cậu đang ở đâu? Gặp nhau làm ly cafe đi...
- Cafe gì giờ này ạ? Uống vào là thức trắng đêm luôn đó...
Không ngờ ông Hải trả lời:
- Nếu cafe mà làm tôi thức trắng đêm thì tôi cũng sẵn sàng, nhưng tiếc rằng lạm dụng nó quá nhiều nên uống mọi lúc, kể cả buổi tối cũng không ăn thua gì cả...
Chỉ cần nghe thấy thế cũng làm cho Asaki cảm động, anh nói:
- Các sếp vất vả quá...
Ông Hải cười:
- Nghề nghiệp thôi, ai cũng vất vả, nghề nào cũng gặp khó khăn, vấn đề cần xác định là trong suy nghĩ của từng người. Chỉ cần một chút đam mê, và sự quyết tâm vượt khó, tập trung cao độ để đạt mục đích...
Asaki nghe ông Hải thuyết pháp mà tỏ ra thích thú:
- Nghe Sếp nói mà thấy cảm phục quá...
- Thôi sẵn sàng chưa? đi thôi...
Hai người đến một quán cafe nằm sát bờ sông. Buổi tối ánh điện như sao sa, tuy bên ngoài đường phố luôn xô bồ và náo nhiệt. Nhưng ở đây hoàn toàn là một khoảng không gian yên tĩnh. Hai người không nói mà chỉ nhấm nháp từng ngụm nhỏ cafe đắng và theo đuổi suy nghĩ của mình. Chợt ông Hải hỏi anh:
- Cậu đoán cái hầm chứa đồ là của ai? Đặc biệt trong cái thùng sắt chứa gì trong đó?
Không cần suy nghĩ, Asaki trả lời:
- Em suy đoán rất có thể là của bà Kim...
- Lý do?
- Sở dĩ em nói như thế bởi hộp nữ trang của bà Hà Vân...Nếu là ông Hòa thì tại sao bà Kim lại đến tiệm để bán một cây vàng? Nhưng em cũng thắc mắc tại sao bà ta lại không cất giấu ở một nơi nào đó? Hơn nữa không thể nói rằng bà ta đào hầm trong phòng mà ông Hòa không biết...
Tiếp tục im lặng một hồi, ông Hải nói:
- Ngày mai tôi sẽ đến quan sát căn hầm một lần nữa, nếu là hầm cũ thì rất có thể nó đã được đào trước khi bà Vân cho ông Hòa vào ở. Còn nếu nó là hầm mới đào thì lại là chuyện khác...
- Sếp nói trúng ý của em, nhưng nếu là bà ta mà đào được cái hầm trong hoàn cảnh như thế mà không bị lộ thì thật khâm phục. Bởi phía dưới toàn là bê tông...
- Tôi sẽ cho kiểm tra xem trong thùng sắt chứa thứ gì? Nhất định phải tìm ra để quy tội cho kẻ thủ ác. Chúng phải chịu hình phạt thật nặng trước pháp luật...
Như chợt nhớ ra chuyện gì, ông nói:
- May mà đợt này có võ sư cùng kết hợp với chúng tôi...
Ông Hải chưa nói dứt lời thì Asaki mới nhớ đến mục đích gặp ông, anh hỏi:
- Em còn muốn hỏi Sếp Hải một số vấn đề, không biết có tiện không?
Ông cười:
- Đã ngồi ở đây rồi mà còn không hỏi thì còn chờ lúc nào nữa?
Sau câu nói đó, Asaki như được tăng thêm nghị lực, anh bắt đầu nói ra suy nghĩ của mình. Im lặng nghe anh trình bày, ông Hải trả lời:
- Tôi hứa sẽ giúp đỡ chuyện này, tôi đưa cho cậu số điện thoại của thư ký Long, đồng chí Long sẽ có trách nhiệm trả lời thông qua hồ sơ vụ án...
Buổi tối không khí trong lành, từng làn gió mang hơi nước mát rượi làm cho tinh thần con người thêm sảng khoái sau mỗi ngày làm việc. Ngày mai, chỉ ngày mai thôi vụ án sẽ dần được sáng tỏ, và một ngày không xa kẻ thủ ác sẽ phải chịu trách nhiệm trước pháp luật...