Phải đến gần cuối ngày hôm sau tôi mới nói chuyện với bà Grose, việc trông coi nghiêm ngặt hai học sinh trong tầm mắt mình khiến tôi khó gặp riêng được bà, và thêm nữa là mỗi người trong hai chúng tôi đều cảm nhận được tầm quan trọng của việc không để bất cứ ai - cả những người hầu cũng như bọn trẻ - sinh nghi rằng đang có bàn tán hay thảo luận bí mật sau lưng họ. Tôi cảm thấy rất yên tâm về việc này nhờ thái độ tự nhiên bình thản của bà. Không có gì trên gương mặt bà để lộ cho những người khác biết những điều thổ lộ kinh khủng của tôi.
Tôi chắc rằng bà tin tưởng tôi tuyệt đối: Nếu không thì tôi không biết mình sẽ ra sao nữa, vì tôi không thể gánh vác sự việc này một mình. Nhưng bà là một tượng đài tráng lệ của trí tưởng tượng nghèo nàn phúc đức, và nếu bà không thể thấy gì ở hai người bạn nhỏ của chúng tôi ngoài vẻ đẹp và sự đáng yêu, niềm vui và trí thông minh, thì bà cũng không thể có tiếp xúc trực tiếp với nguồn cơn gây ra phiền muộn của tôi. Nếu bọn trẻ lộ ra chút tiều tụy nào, thì chắc chắn bà cũng sẽ trở nên hốc hác ngang với chúng. Tuy nhiên, thực tế là, khi bà quan sát bọn trẻ, với đôi tay lớn trắng trẻo khoanh lại và vẻ ngoài tĩnh lặng như thường lệ, tôi có thể cảm nhận dược bà đang thầm tạ ơn Chúa nhân từ rằng nếu hai đứa trẻ có thật sự bị huỷ hoại thì vẫn còn những mảnh vỡ của các em sót lại. Trong tâm trí bà, những tưởng tượng hão huyền nhường chỗ cho vầng sáng của ngọn lửa kiên định nơi lò sưởi, và tôi bắt đầu nhận thấy rằng, khi ý thức được ngày càng rõ rằng những tạo vật nhỏ của chúng tôi có thể tự chăm sóc cho bản thân - vì thời gian trôi qua mà không có một sự cố nào xảy ra ở nơi công cộng - bà dành sự quan tâm lo lắng lớn nhất cho nhân vật đáng buồn là cô giáo của các em. Đối với bản thân tôi, đây là một sự nhẹ nhõm dễ chịu: Tôi có thể cố gắng để vẻ mặt mình không tiết lộ điều gì trước thế giới, nhưng sẽ là một gánh nặng lớn chất thêm lên tôi nếu tôi phải lo sợ về bà.
Vào thời điểm mà hiện giờ tôi đang kể, bà đã đến ngồi với tôi trên hàng hiên, nơi có ánh nắng chiều ấm áp của tiết trời giao mùa. Trong khi đó, trước mắt chúng tôi, cách một quãng xa nhưng vẫn trong khoảng cách có thể nghe thấy tiếng chúng tôi gọi, bọn trẻ đang đi dạo loanh quanh trong trạng thái điềm tĩnh nhất của các em. Hai em di chuyện chậm rãi, đồng điệu dưới tầm mắt chúng tôi, trên thảm cỏ. Vừa đi, cậu bé vừa đọc to một cuốn truyện và quàng tay quanh em gái để giữ cô bé trong tầm tay. Bà Grose quan sát các em với vẻ bình tĩnh lạc quan; rồi tôi bắt gặp nét nhẫn nại khi bà tận tình quay sang tôi để được thấy mặt sau của tấm thảm thêu. Tôi đã biến bà thành nơi chứa đựng những điều khủng khiếp, nhưng trong sự nhẫn nại của bà dành cho những khổ sở của tôi, có chứa đựng sự thừa nhận vị thế bề trên của tôi - những thành tựu và công việc của tôi. Bà dành tâm trí cho những thổ lộ của tôi, nếu tôi muốn pha trộn một liều thuốc phù thuỷ và đưa ra đề nghị kèm theo lời thề thốt, bà sẽ trao cho tôi một cái vạc lớn. Thái độ của bà đã trở nên hoàn toàn phối hợp vào lúc tôi kể đến những lời Miles nói với mình khi tôi đang thuật lại chuyện xảy ra đêm hôm trước. Sau khi nhìn thấy cậu bé vào cái giờ kinh khủng ấy, hầu như tại đúng địa điểm mà tình cờ cũng là nơi em đang dạo chơi vào lúc này, tôi đã đi xuống và đưa em lên; khi đứng bên cửa sổ, tôi đã quyết định cần phải làm như vậy thay vì một biện pháp khác ồn ào hơn để không đánh động cả ngôi nhà. Trong khi kể, tôi thể hiện rõ với bà rằng cho dù là với sự cảm thông của bà, tôi không mấy hy vọng có thể trình bày thành công cảm giác hưng phấn đến rực rỡ của mình, sau khi đưa em vào nhà, cậu bé rốt cuộc cũng đối mặt với sự chất vấn của tôi. Ngay khi tôi xuất hiện trên hiên nhà dưới ánh trăng, em đã đi thẳng đến chỗ tôi đứng; sau đó tôi nắm lấy tay em và, không nói một lời, tôi dẫn em đi qua những không gian tối tăm, lên cầu thang nơi Quint từng đói khát rình mò em, dọc theo hành lang nơi tôi từng lắng nghe và run rẩy, rồi vào đến căn phòng bỏ trống của em.
Trên đường, cả hai chúng tôi không trao đổi một âm thanh nào, và tôi đã tự hỏi - ôi, tôi đã tự hỏi biết bao nhiêu! - liệu có phải trong cái đầu bé nhỏ của mình, em đang vắt óc nghĩ ra một cớ gì hợp lí và không quá lố bịch. Điều đó sẽ thử thách trí sáng tạo của em, chắc chắn vậy, và bản thân nó cũng là một cơn phấn khích kì lạ đối với chiến thắng, vượt lên trên cả nỗi xấu hổ của em. Một cạm bẫy bén ngọt dành cho điều bí hiểm! Em đã không còn có thể giả bộ vô tội; vậy thì em sẽ giải quyết bằng cách nào đây? Câu hỏi ấy vang vọng trong tôi như một nhịp trống nhức nhối, ngang bằng với câu hỏi rằng tôi sẽ phải giải quyết sự việc như thế nào đây. Cuối cùng tôi cũng buộc phải đối mặt với toàn bộ nguy cơ phải nói ra phát hiện kinh khủng của mình. Tôi nhớ rằng khi chúng tôi đẩy cửa vào căn phòng nhỏ của em, nơi chiếc giường chưa hề được đụng đến, ánh trăng chiếu rọi qua cửa sổ không kéo rèm, khiến căn phòng rõ ràng đến mức không cần bật diêm - tôi nhớ mình đã đột ngột ngồi sụp xuống mép giường do sức nặng của ý nghĩ rằng chắc hẳn cậu bé đã biết em thực sự “nắm giữ” được tôi, cũng giống như bọn họ. Em có thể làm theo ý mình, với sự trợ giúp của trí thông minh, chừng nào tôi còn tuân theo truyền thống cổ lỗ sai trái của những người chăm sóc trẻ con, những người khuất phục trước mê tín và nỗi sợ hãi. Em quả thực đã “nắm giữ” tôi, trong một tình thế tiến thoái lưỡng nan. Vì ai sẽ gỡ rối giúp tôi, ai sẽ đồng ý cho tôi đi tháo gỡ bế tắc, nếu ngay từ nốt rung động khẽ khàng nhất của khúc dạo đầu, tôi là người đầu tiên dẫn nhập vào mối quan hệ hoàn hảo của chúng tôi một yếu tố kinh khủng đến vậy? Không, không: chẳng ích gì khi nỗ lực truyền đạt cho bà Grose hiểu, cũng như nỗ lực thể hiện trong bản ghi chép này, trong tiếp xúc ngắn ngủi, gượng gạo của chúng tôi nơi bóng tối, em đã khiến tôi run rẩy vì khâm phục. Tất nhiên tôi hết sức dịu dàng và tốt bụng; khi tôi ngồi trên mép giường, đặt tay lên vai em và giữ em ở yên trong ánh lửa, tôi chưa bao giờ dịu dàng đến vậy. Tôi không còn lựa chọn nào khác, ít nhất về hình thức, ngoài việc hỏi thẳng em.
“Con phải nói với cô toàn bộ sự thật ngay bây giờ. Con ra ngoài làm gì? Con đang làm gì ngoài đó?”
Đến giờ tôi vẫn có thể nhìn thấy nụ cười tuyệt vời của em, tròng trắng trong đôi mắt đẹp của em, hàm răng sáng bóng lộ ra trước mắt tôi trong ánh sáng lờ mờ của buổi đêm. “Nếu con cho cô biết vì sao, cô sẽ hiểu chứ?” Nghe đến đây, tim tôi nhảy lên họng. Em sẽ cho tôi biết ư? Tôi không phát ra tiếng gặng hỏi nào, và tôi chỉ đáp lại bằng một cái gật đầu mơ hồ, máy móc, chật vật. Em là hiện thân của sự dịu dàng, và khi tôi gật đầu với em, em đứng đó như một hoàng tử bé trong truyện thần tiên. Chính sự tỏa sáng của em đã cho tôi khoảnh khắc nghỉ lấy hơi. Nếu em quả thực định kể thật với tôi thì sẽ tốt biết bao? “À,” cuối cùng em nói, “chính là để cho cô làm thế này.”
“Làm gì?”
“Nghĩ rằng con là đứa trẻ hư - như vậy mới thú vị!” Tôi sẽ không bao giờ quên vẻ ngọt ngào và vui tươi của em khi nói ra những lời đó, cũng như thêm vào đó, em cúi người tới và hôn tôi. Hành động ấy hầu như đã kết thúc mọi thứ. Tôi đáp lại nụ hôn của em và suốt một phút ôm em trong vòng tay, tôi phải nỗ lực hết mình để không bật khóc. Em đã đưa ra lời giải thích ít cho phép tôi căn vặn nhất, và tôi chỉ có thể khẳng định sự chấp nhận của minh, nhìn quanh căn phòng và nói:
“Vậy là con không hề thay quần áo?”
Em hầu như phát sáng lấp lánh trong bóng tối. “Không hề. Con ngồi đọc sách đến khuya.”
“Và con xuống dưới vào lúc nào?”
“Vào nửa đêm. Một khi đã hư thì con rất là hư!”
“Cô hiểu, cô hiểu - dễ thương lắm. Nhưng làm sao con dám chắc cô sẽ biết?”
“Ồ, con đã dàn xếp với Flora.” Câu trả lời của em hăm hở bật ra như đã chuẩn bị sẵn! “Nó sẽ dậy và nhìn ra ngoài.”
“Đúng là cô bé đã làm thế.” Tôi là người đã rơi vào bẫy!
“Thế là nó đánh thức cô, và để thấy thứ nó đang nhìn, cô cũng sẽ nhìn - và cô sẽ thấy.”
“Trong khi con thì,” tôi tán thành, “chết rét trong trời đêm!”
Em vui mừng rạng rỡ vì chiến tích này đến mức sẵn sàng thừa nhận câu nói của tôi. “Nếu không thì làm sao con đủ hư được?” Cậu bé hỏi. Rồi, sau một cái ôm nữa, sự kiện và cuộc nói chuyện của chúng tôi kết thúc với việc tôi công nhận toàn bộ số vốn ngoan ngoãn mà em đã tận dụng cho trò đùa của mình.