Khi kể lại câu chuyện với bà Grose vào buổi sáng, tôi không mấy thành công trong việc biểu đạt ấn tượng mà mình có được hôm trước, dù để nhấn mạnh tôi đã nhắc đến một câu nữa mà cậu bé nói trước khi chúng tôi chia tay. “Tất cả nằm trong vài từ ngắn ngủi,” tôi nói với bà, “những từ đã thực sự khẳng định vấn đề. ‘Cô thử nghĩ xem em có thể làm gì!’ Cậu bé đã quẳng câu ấy vào mặt tôi để thể hiện em tài giỏi như thế nào. Em biết rõ mình ‘có thể’ làm gì. Đó là thứ cậu bé đã cho mọi người nếm thử ở trường.”
“Chúa ơi, cô đã thay đổi!” Người bạn của tôi kêu lên.
“Tôi không thay đổi - tôi chỉ nói ra sự thật thôi. Bốn người đó thường xuyên gặp nhau. Nếu bác ở cùng một trong hai đứa trẻ chỉ một trong những đêm vừa qua, bác sẽ hiểu rõ. Tôi càng quan sát và chờ đợi, tôi càng thấy rằng nếu không có gì khác để khẳng định thì cũng có thể khẳng định qua sự im lặng có hệ thống của từng đứa trẻ. Không bao giờ chúng lỡ miệng tiết lộ một lời về hai người bạn cũ của minh, cũng như Miles không bao giờ nhắc đến việc em bị đuổi học. Ồ phải, chúng ta có thể đang ngồi đây ngắm nhìn chúng, và hai đứa có thể tha hồ biểu diễn cho chúng ta xem; nhưng kể cả khi hai đứa đang giả vờ mải mê trong truyện cổ tích của mình, chúng cũng bị đắm chìm trong ảo tưởng người chết sống lại. Cậu bé không phải đang đọc truyện cho em gái nghe,” tôi tuyên bố, “bọn trẻ đang nói chuyện với họ - chúng nói chuyện với người chết! Tôi biết lời mình nói nghe như thể tôi bị điên; và việc tôi không điên dại quả thật là một phép màu. Thứ tôi đã nhìn thấy cũng sẽ khiến bác thành ra như vậy; nhưng nó chỉ khiến tôi càng thêm tỉnh táo, khiến tôi nắm bắt được nhiều điều khác nữa.”
Sự tỉnh táo của tôi hẳn phải có vẻ kinh khủng, nhưng những tạo vật đáng yêu là nạn nhân của nó, đang đi qua đi lại trong vẻ đáng yêu hoà quyện vào nhau, đã cho đồng sự của tôi một điểm bám víu; và tôi cảm nhận được bà bám víu rất chặt, vì bà dùng ánh mắt của mình bao phủ lấy chúng, không hoà lẫn vào cơn xúc động của tôi. “Cô đã nắm bắt được những điều khác nào?”
“Chính là những điều đã khiến tôi vui mừng, mê say, nhưng từ đáy lòng cũng khiến tôi bối rối và phiền muộn. Vẻ đẹp thoát tục của hai đứa trẻ, sự trong sáng tuyệt đối của các em. Đó là một trò chơi,” tôi nói tiếp, “là một âm mưu và lừa gạt!”
“Từ phía bọn trẻ bé bỏng…?”
“Khi các em chỉ là hai đứa trẻ con đáng yêu? Phải, dù nghe có vẻ thật điên rồ biết bao!” Chính hành động nói ra thành lời đã thực sự giúp tôi lần theo mạch suy nghĩ của mình và chắp nối tất cả với nhau. “Không phải là bọn trẻ tỏ ra ngoan ngoãn, các em chỉ rời xa hiện thực mà thôi. Chúng ta dễ dàng sống chung với hai đứa trẻ, bởi vì các em đang sống trong thế giới riêng của mình. Các em không phải của tôi - không phải của chúng ta. Các em là của hắn và của cô ta!”
“Của Quint và người phụ nữ đó?”
“Của Quint và người phụ nữ đó. Họ muốn tiếp cận bọn trẻ.”
Ôi, khi nghe vậy, bà Grose tội nghiệp có vẻ ngắm nhìn hai đứa trẻ thật kĩ. “Nhưng vì cái gì chứ?”
“Vì toàn bộ sự xấu xa mà trong những ngày kinh khủng kia, cặp đôi ấy đã nhồi nhét vào hai đứa trẻ. Và để tiếp tục mài giũa các em bằng cái xấu xa đó, để tiếp tục công việc của quỷ dữ, đó là thứ đưa những kẻ khác trở lại.”
“Trời ơi!” Người bạn của tôi khẽ thốt lên. Câu cảm thán thật thà không chút tao nhã, nhưng nó cho thấy bà thật lòng chấp nhận chứng cứ tôi đưa thêm về sự việc đã xảy ra, tại một thời điểm tồi tệ - vì đã từng có thời điểm tồi tệ hơn thế này! Chẳng điều gì chứng minh lời tôi nói tốt hơn sự thừa nhận thành thật của bà rằng bà từng chứng kiến mức độ sa đọa khó tin của cặp đôi hư hỏng kia. Sau chốc lát, rõ ràng là rút ra từ trí nhớ, bà bảo: “Họ đúng là những kẻ bất lương! Nhưng giờ họ có thể làm gì?” Bà gặng hỏi.
Làm gì ư? Tôi lặp lại lớn tiếng đến mức Miles và Flora, khi đi ngang qua ở ngoài xa, dừng bước trong chốc lát để nhìn về phía chúng tôi. “Họ làm còn chưa đủ ư?” Tôi thấp giọng căn dặn, trong khi bọn trẻ tiếp tục màn biểu diễn của mình, sau khi gật đầu mỉm cười và hôn gió chúng tôi. Chúng tôi chăm chú ngắm nhìn hai đứa trẻ chốc lát; rồi tôi trả lời: “Họ có thể hủy hoại chúng!” Người bạn của tôi quay đầu khi nghe câu này, nhưng bà chỉ dành cho tôi một ý hỏi câm lặng, tạo ra hiệu quả là khiến tôi nói cụ thể hơn. Họ vẫn chưa biết phải làm thế nào để đạt được mục đích - nhưng họ đang nỗ lực. Họ mới chỉ xuất hiện từ đằng xa và từ phía trên - ở những vị trí kì lạ và trên cao, trên đỉnh tháp, trên mái nhà, ngoài cửa sổ, bờ hồ bên kia; nhưng có một âm mưu thâm hiểm từ cả hai phía nhằm rút ngắn khoảng cách và vượt qua trở ngại; và sự thành công của những kẻ dẫn dụ sẽ chỉ là vấn đề thời gian. Họ chỉ việc tiếp tục trò dụ dỗ nguy hiểm của họ.”
“Để cho bọn trẻ tự tìm đến?”
“Và bỏ mình trong nỗ lực đó!” Bà Grose từ từ đứng dậy, và tôi thận trọng nói thêm: “Tất nhiên là trừ khi chúng ta kịp ngăn cản!”
Trong khi tôi tiếp tục ngồi, bà đứng đối diện tôi, có vẻ đắn đo ra mặt. “Bác của bọn trẻ phải chịu trách nhiệm ngăn cản. Ông ấy phải đưa các em đi.”
“Và ai sẽ là người bảo ông ấy làm thế?”
Nãy giờ bà đảo mắt nhìn ra xa, nhưng lúc này bà dành cho tôi vẻ mặt ngớ ngẩn. “Là cô chứ ai.”
“Bằng cách viết thư cho ông ấy nói rằng ngôi nhà đã bị nhiễm độc còn các cháu ông ấy đã bị điên?”
“Nhưng nhỡ cô cậu chủ nhỏ điên thật thì sao, thưa cô?”
“Và ý bác là nhỡ tôi cũng vậy? Thật là một tin đáng mừng gửi cho ông ấy từ cô gia sư mà nhiệm vụ quan trọng nhất là không được để ông ấy lo lắng.”
Bà Grose đắn đo cân nhắc, lại một lần nữa dõi theo bọn trẻ. “Phải, ông ấy quả thực ghét phải lo lắng. Đó là lí do chính…”
“Là lí do vì sao lũ quỷ quái kia tác quái lâu như vậy ông ấy không biết? Hẳn là như vậy, sự thờ ơ của ông ấy hẳn phải rất kinh khủng. Dù sao đi nữa, vì tôi không phải hạng quái vật, tôi không nên lừa dối ông ấy.”
Sau giây lát và để giải đáp tất cả, đồng sự của tôi lại ngồi xuống và nắm lấy tay tôi. “Dù thế nào đi nữa, hãy bảo ông ấy đến với cô.”
Tôi trợn mắt. “Đến với tôi ?” Tôi đột nhiên sợ hãi chuyện bà sắp làm. “Ông ấy ư?”
“Ông ấy cần phải ở đây - ông ấy cần phải giúp đỡ.”
Tôi đứng phắt dậy, và tôi nghĩ hẳn khi ấy tôi đã cho bà thấy vẻ mặt quái dị hơn bao giờ hết. “Bác nghĩ tôi có thể yêu cầu ông ấy đến thăm ư?” Không, qua ánh nhìn của bà lên mặt tôi, rõ ràng là bà không thấy vậy. Thậm chí thay vào đó - khi một người phụ nữ hiểu rõ một người phụ nữ khác - bà có thể thấy điều tôi thấy: vẻ chế nhạo, tức cười, chán ghét của ông ấy trước sự đầu hàng của tôi khi phải giải quyết mọi việc một mình và trước cỗ máy mà tôi đã khởi động nhằm thu hút sự chú ý của ông ấy về phía sức hấp dẫn nghèo nàn của mình. Bà không biết - không ai biết - tôi tự hào đến mức nào khi được phục vụ ông ấy và tuân theo điều kiện giữa chúng tôi; thế nhưng bà vẫn cân nhắc về lời cảnh báo tôi dành cho bà. “Nếu bác mất trí đến mức cầu cứu ông ấy vì tôi…”
Bà có vẻ thực sự sợ hãi. “Vâng, thưa cô?”
“Tôi sẽ bỏ đi ngay lập tức, rời xa cả ông ấy và bác.”