Chuyện Ma Ám Ở Trang Viên Bly

Lượt đọc: 240 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
CHƯƠNG 23

“Ồ, ít nhiều là như vậy.” Tôi tưởng tượng nụ cười của mình lúc này hẳn rất nhợt nhạt. “Không hoàn toàn riêng tư. Chúng ta sẽ không thích như vậy!” Tôi nói tiếp.

“Không - con nghĩ chúng ta sẽ không thích. Tất nhiên chúng ta có những người khác nữa.”

“Chúng ta có những người khác - chúng ta quả thực có những người khác,” tôi tán đồng.

“Thế nhưng cho dù chúng ta có họ,” em đáp lại, vẫn đút hai tay vào túi và đứng sững trước mặt tôi, “họ không có ý nghĩa nhiều lắm, đúng không cô?”

Dù cố gắng hết sức, nhưng tôi cảm thấy thật yếu ớt. “Tuỳ thuộc vào việc con gọi thế nào là ‘nhiều’!”

“Phải,” - em đáp với vẻ đầy bao dung - “tất cả đều còn tùy!” Tuy nhiên, khi dứt lời, em một lần nữa quay mặt về cửa sổ và lập tức tiến đến đó bằng bước chân do dự, bồn chồn, suy tư. Em đứng đó một hồi lâu, áp trán vào cửa kính, chăm chú quan sát những bụi cây ngu ngốc mà tôi đã biết cùng cảnh vật buồn tẻ của tháng Mười Một. Tôi vẫn luôn có “công việc” giả tạo của mình là thêu thùa, trong khi ngồi trên tràng kỷ, tấm vải đang đặt trước mặt tôi. Giữ vững bản thân vào đó như đã làm vô số lần vào những khoảnh khắc dằn vặt tôi từng miêu tả là những khi tôi biết rằng bọn trẻ bị dâng hiến cho một thứ gì đó mà tôi bị chặn bên ngoài, tôi ngoan ngoãn tuân thủ thói quen của bản thân là chuẩn bị cho điều xấu nhất. Nhưng một ấn tượng kì dị đến với tôi khi tôi rút ra một ý nghĩa từ bóng lưng ngượng ngùng của cậu bé - không gì ngoài ấn tượng rằng hiện giờ tôi đã không còn bị ngăn chặn nữa. Trong vài phút, suy diễn này lớn dần tới cường độ mạnh mẽ và có vẻ gắn liền với nhận thức trực tiếp rằng chính em mới là người bị chặn. Những khung cửa và ô vuông của cửa sổ lớn giống như một bức tranh thể hiện sự thất bại đối với em. Tôi cảm thấy mình nhìn thấy em bị chặn ở trong hay ngoài cánh cửa ấy. Em rất đáng khâm phục, nhưng em không thoải mái: Tôi nhận ra điều đó kèm một tia hy vọng. Có phải em đang nhìn qua khung cửa bị ám, để tìm thứ gì đó mà em không thể nhìn thấy? Và đó có phải lần đầu tiên trong toàn bộ sự việc này em từng gặp phải một quãng ngắt như vậy? Đầu tiên, lần đầu tiên nhất: Tôi coi đây là một dấu hiệu tuyệt vời. Nó khiến cho em lo lắng, dù em tự trông chừng chính mình; em đã lo lắng suốt cả ngày và, ngay cả khi trong bộ dáng đáng yêu thường ngày em ngồi bên bàn, em cũng cần toàn bộ tài năng thiên bẩm của mình để phủ lớp sơn bóng lên trên nỗi lo đó. Khi cuối cùng em quay lại nhìn tôi, dường như tài năng ấy đã chịu thua. “Chà, con nghĩ con rất mừng vì Bly thích hợp với con !”

“Suốt hai mươi tư giờ qua có vẻ như con thực sự đã thấy nhiều thứ ở Bly hơn trước đây. Cô hy vọng,” tôi mạnh dạn nói tiếp, “rằng con đã có khoảng thời gian vui vẻ.”

“Ồ, đúng vậy, con đã đi rất xa; đi lòng vòng khắp nơi - cách xa nhiều dặm. Con chưa bao giờ được tự do như vậy.”

Em quả thực có một phong cách riêng, và tôi chỉ biết cố gắng bắt kịp em. “Thế con có thích như vậy không?”

Em đứng đó mỉm cười; rồi cuối cùng em thốt ra: “Còn thì sao?” Tôi chưa bao giờ nghe thấy những chữ nào chứa nhiều phán xét đến thế. Tuy nhiên trước khi tôi kịp ứng phó, em đã tiếp tục như thể cho rằng đây là một sự hỗn xược cần được xoa dịu. “Không gì có thể đáng yêu hơn cách cô chấp nhận việc đó, vì tất nhiên nếu như bây giờ chúng ta đã ở riêng với nhau thì cô sẽ là người cô đơn nhất. Nhưng con hi vọng,” em nói thêm, “cô không đặc biệt phiền lòng!”

“Khi phải ở cùng con ư?” Tôi hỏi. “Con thân mến của cô, làm sao cô có thể không phiền lòng đây? Dù cô đã thu lại mọi đặc quyền được bầu bạn với con - con nằm quá xa tầm với của cô - ít nhất cô thực sự rất thích sự bầu bạn đó. Nếu không vì nó thì cô còn tiếp tục ở lại vì cái gì chứ?”

Em nhìn thẳng hơn về phía tôi, và biểu cảm trên gương mặt em, lúc này nghiêm túc hơn, đối với tôi là vẻ mặt đẹp đẽ nhất tôi từng thấy. “Cô ở lại chỉ vì thế !”

“Đương nhiên rồi. Cô ở lại để làm bạn con và vì mối quan tâm sâu sắc đối với con, cho đến khi có thể làm được điều gì đó cho con mà có lẽ sẽ xứng đáng với thời gian của con. Con không cần phải ngạc nhiên về điều đó.” Giọng tôi run đến mức tôi cảm thấy không thể kiềm chế sự rung động. “Con không nhớ cô từng nói với con, khi cô đến ngồi bên giường của con vào đêm có cơn bão, rằng không có gì trên thế giới này mà cô không sẵn sàng làm vì con ư?”

“Có, có!” Về phần em, sự lo lắng càng lúc càng rõ rệt, cũng phải kìm nén giọng nói của mình; nhưng em thành công hơn tôi rất nhiều, đến mức khi bật cười trên tâm trạng nặng nề của mình, em vẫn có thể giả vờ rằng chúng tôi đang trêu đùa. “Chỉ là, con nghĩ cô nói thế là để con làm việc gì đó cho !”

“Có một phần là để con làm việc gì đó,” tôi thừa nhận. “Nhưng, con biết đấy, con có chịu làm đâu.”

“Ồ, phải,” em nói bằng vẻ hào hứng giả tạo tươi tắn nhất, “cô muốn con kể với cô chuyện gì đó.”

“Chính thế. Nói thẳng ra đi nào. Điều con đang nghĩ trong đầu ấy.”

“À, vậy ra đó mới là mục đích cô ở lại phải không?”

Em nói với vẻ vui tươi mà qua đó tôi vẫn có thể bắt được những rung động nhỏ nhất của lòng phẫn nộ; nhưng tôi không có cách nào diễn tả tác động của một dấu hiệu đầu hàng yếu ớt đến vậy lên tôi. Như thể điều tôi mong mỏi cuối cùng đã đến để làm tôi sửng sốt. “Chà, phải - cô cũng muốn trút gánh nặng trong lồng ngực, chính là vì việc đó.”

Em ngừng lời lâu đến mức tôi tưởng là nhằm phủ nhận điểu phỏng đoán đã làm cơ sở cho hành động của tôi; nhưng cuối cùng điều em nói là: “Ý cô là ngay bây giờ… ở đây sao?”

“Không thể có địa điểm hay thời gian nào thích hợp hơn nữa đâu.” Em nhìn quanh với vẻ bất an, và tôi có ấn tượng hiếm hoi - ôi, sự lạ thường! - về dấu hiệu của nỗi sợ hãi sắp ập đến, dấu hiệu đầu tiên tôi từng nhìn thấy ở em. Như thể em đột nhiên sợ tôi - tôi nhận ra điều này là hiệu quả tốt nhất mình cần tạo ra ở em. Thế nhưng ngay trong nỗ lực tỏ ra nghiêm khắc mà tôi cảm thấy vô vọng, tôi lại thấy chính mình vào giây phút sau đã dịu dàng đến mức gần như dị hợm. “Con có muốn ra ngoài nữa không?

“Con rất muốn!” Em mỉm cười anh dũng với tôi, và lòng can đảm đầy cảm động trong hành động đó bị nhấn mạnh bởi việc em thực sự đỏ bừng mặt vì khổ sở. Em đã cầm lấy chiếc mũ mà em mang theo vào phòng, và đứng quay mũ theo cái cách gây cho tôi cảm giác kinh sợ trước việc mình đang làm ngay cả khi tôi đã gần ra đến ngưỡng cửa. Làm việc này theo bất kì cách nào cũng đều là một hành động bạo lực, bởi vì nó có hàm chứa gì đâu ngoài áp đặt ý tưởng tội lỗi lên một sinh vật nhỏ bé bất lực, người đối với tôi từng là sự hé lộ của những khả năng về một mối quan hệ tốt đẹp? Gây nên nỗi ngượng ngùng xa lạ cho một tạo vật tuyệt vời đến như vậy chẳng lẽ không hèn hạ ư? Tôi đoán rằng giờ đây tôi đã nhìn thấu suốt tình huống của chúng tôi với sự rõ ràng mà khi đó tôi không có được, bởi vì lúc này dường như tôi thấy đôi mắt tội nghiệp của chúng tôi khi đó đã nhìn thấy trước vài chớp nhoáng của bất hạnh sắp tới. Vì thế chúng tôi vờn quanh trong khiếp hãi và chần chừ, như những đấu sĩ không dám tiếp cận đối thủ. Nhưng vì an toàn của đối phương mà chúng tôi lo sợ! Điều đó giúp chúng tôi trì hoãn và nguyên vẹn thêm ít lâu.

“Con sẽ kể với cô mọi chuyện,” Miles nói. “Ý con là con sẽ kể bất cứ chuyện gì cô muốn. Cô sẽ ở lại với con, và cả hai chúng ta sẽ không sao, và con sẽ kể với cô, con sẽ kể. Nhưng không phải bây giờ.”

“Tại sao không phải bây giờ?”

Sự kiên trì của tôi đẩy em ra xa khỏi tôi và một lần nữa giữ em bên cửa sổ trong sự tĩnh lặng đến mức không gian giữa chúng tôi có thể nghe thấy tiếng kim rơi. Rồi em lại đứng trước tôi, tỏ vẻ như bên ngoài có người rất quan trọng đang chờ đợi. “Con phải đi gặp Luke.”

Tôi không nghĩ em đã đến mức có thể nói ra một lời nói dối tệ hại đến vậy, và tôi cảm thấy xấu hổ không kém. Nhưng dù kinh khủng, lời nói dối của em tạo nên lời nói thật của tôi. Thông qua suy ngẫm kĩ càng, tôi dệt nên vài vòng ngôn từ. “Vậy thì hãy đi gặp Luke đi, và cô sẽ đợi con thực hiện lời mình đã hứa. Chỉ là, để đáp lại, trước khi con đi, hãy thỏa mãn một yêu cầu nhỏ hơn rất nhiều của cô.”

Trông em có vẻ như cảm thấy mình đã đủ thành công để mặc cả thêm một chút. “Nhỏ hơn rất nhiều…?”

“Phải, chỉ là một phần nhỏ của toàn bộ sự thật. Hãy cho cô biết,” - ôi, học sinh của tôi chiếm trọn tâm trí tôi, và tôi phải ứng biến tại chỗ! - “chiều hôm qua, con biết đấy, có phải con đã lấy lá thư của cô trên bàn trong sảnh không?”

« Lùi
Tiến »