Sau đó tôi tìm đến bà Grose ngay khi có thể; và tôi không thể kể lại mạch lạc mình đã vật lộn như thế nào để trải qua giờ giải lao. Thế nhưng tôi vẫn nghe thấy mình khóc khi bản thân gần như lao bổ vào vòng tay bà: “Bọn trẻ biết - ôi kinh khủng quá: bọn trẻ biết, chúng biết!”
“Biết gì cơ chứ cô…?” Tôi cảm nhận được nỗi nghi hoặc của bà trong khi ôm lấy tôi.
“Tất cả những gì chúng ta biết - và có trời biết được còn có gì khác nữa!” Rồi khi bà thả tôi ra, tôi kể lại với bà, có lẽ chỉ vào lúc này tôi mới kể được đầy đủ rõ ràng cả với chính mình. “Hai giờ trước, trong vườn,” - tôi hầu như không nói được thành lời - “Flora đã nhìn thấy! “
Bà Grose trông như thể vừa nhận một cú đấm vào bụng. “Cô ấy nói với cô à?” Bà hổn hển.
“Không nói một lời - kinh khủng là ở chỗ đó. Con bé giấu trong lòng! Nó mới tám tuổi đầu!” Sự hoang đường của việc này đến giờ tôi vẫn không thể diễn tả.
Bà Grose, tất nhiên, chỉ có thể càng kinh ngạc hơn. “Thế làm sao cô biết?”
“Tôi cũng ở đó - chính mắt tôi nhìn thấy: thấy rằng cô bé biết rõ.”
“Ý cô là biết rõ về hắn?”
“Không - về cô ta ” Trong khi nói tôi ý thức được rằng trông tôi rất kì dị, vì tôi nhìn thấy những biểu cảm kì dị đó từ từ phản ánh trên gương mặt người bạn của mình. “Lần này là một người khác; nhưng rõ ràng cũng không kém kinh khủng và xấu xa: một phụ nữ mặc đồ đen, xanh xao và đáng sợ - cả phong thái nữa, và gương mặt đó! - ở bên kia hồ. Tôi ở đó cùng với con bé - yên tĩnh suốt một giờ đồng hồ; và giữa lúc ấy thì cô ta đến.”
“Đến bằng cách nào - từ đâu?”
“Từ nơi chúng đến! Cô ta cứ thế xuất hiện và đứng đó - nhưng khá xa.”
“Mà không đến gần hơn?”
“Ôi, cảm giác cô ta đứng gần như bác đang đứng vậy!”
Bạn tôi bất giác lùi lại một bước. “Cô ta là người cô chưa gặp bao giờ phải không?”
“Phải. Nhưng hình như con bé đã gặp. Một người bác đã gặp.” Rồi để thể hiện rằng tôi đã nghĩ rõ ràng mọi việc: “Người tiền nhiệm của tôi - cô gia sư đã chết.”
“Cô Jessel?”
“Cô Jessel. Bác không tin tôi à?” Tôi gặng hỏi.
Bà lắc đầu khổ sở. “Làm sao cô biết chắc được?”
Trong trạng thái tinh thần khi ấy, câu hỏi này gây cho tôi một thoáng mất kiên nhẫn. “Thì bác cứ hỏi Flora ấy - con bé biết chắc đấy!” Nhưng tôi lập tức sửa lời ngay sau khi nói ra. “Không, vì Chúa, đừng ! Nó sẽ nói mình không biết - nó sẽ nói dối!”
Cơn hoang mang không đủ để ngăn bà Grose phản đối theo bản năng. “Sao cô có thể nói thế?
“Vì tôi thấy rõ. Flora không muốn tôi biết.”
“Thế thì cũng chỉ vì muốn bảo vệ cô.”
“Không, không - còn có nội tình sâu xa hơn! Càng nghĩ tôi càng thấy thêm nhiều điều, và càng thấy nhiều tôi càng lo sợ. Tôi không biết còn có gì tôi không nhìn thấy, không lo sợ!”
Bà Grose cố gắng bắt kịp ý tôi. “Ý cô là cô sợ gặp phải cô ta lần nữa?”
“Ôi, không, điều đó không là gì… lúc này!” Rồi tôi giải thích. “Tôi sợ không thấy cô ta nữa.”
Nhưng đồng sự của tôi chỉ có vẻ mệt mỏi. “Tôi không hiểu cô nói gì.”
“Thi tức là, con bé có thể tiếp tục - và nó chắc chắn sẽ tiếp tục - mà tôi không biết.”
Khi tưởng tượng ra khả năng này, bà Grose ngã quỵ trong phút chốc, nhưng bà lập tức trấn tĩnh lại, như thể bà có được động lực khi nghĩ đến thứ mà nếu chúng tôi lùi bước chỉ một phân, nó sẽ thực sự khiến chúng tôi phải nhường bước. “Trời ơi, trời ơi - chúng ta phải bình tĩnh! Nói cho cùng, nếu cô ấy không ngại…!” Bà thậm chí cố gắng nói một câu đùa yếu ớt. “Có lẽ cô bé thích thứ đó!”
“Thích cái thứ ấy ư - con bé mới tí tuổi đầu!”
“Chẳng phải đó là bằng chứng về sự ngây thơ thánh thiện của cô ấy hay sao?” Bạn tôi mạnh dạn hỏi.
Trong giây lát, bà gần như xoay chuyển suy nghĩ của tôi. “Ôi, chúng ta phải bám vào đó - chúng ta phải níu chặt lấy nó! Nếu nó không phải là bằng chứng cho việc bác nói, thì cũng là bằng chứng cho - có Chúa mới biết là cho thứ gì! Vì người phụ nữ đó là nỗi kinh hoàng khủng khiếp nhất.”
Nghe vậy, bà Grose dán mắt xuống đất; rồi cuối cùng bà ngước lên và bảo tôi, “Hãy nói tôi nghe, sao cô lại biết?”
“Tức là bác thừa nhận cô ta chính là thứ đó?” Tôi kêu lên.
“Nói tôi nghe sao cô biết,” người bạn của tôi chỉ nhắc lại.
“Biết? Chỉ nhìn là biết! Qua cách cô ta nhìn.”
“Ý cô là nhìn cô một cách đầy ác ý?”
“Trời ơi, không - nếu thế tôi còn chịu đựng được. Cô ta chẳng buồn liếc tôi lấy một lần. Cô ta chỉ dán chặt mắt vào đứa trẻ.”
Bà Grose cố gắng hình dung. “Dán chặt mắt vào cô chủ nhỏ?”
“Phải, với đôi mắt rất đáng sợ!”
Bà nhìn chằm chằm vào mắt tôi như thể chúng thực sự trông giống mắt cô ta. “Ý cô là ánh mắt căm ghét?”
“Cầu Chúa cứu chúng ta, không. Ánh mắt gì đó tệ hơn nhiều.”
“Tệ hơn căm ghét sao?” Điều này quả thực khiến bà bối rối.
“Mang vẻ kiên quyết - không thể tả nổi. Một vẻ chú tâm mãnh liệt.”
Tôi khiến bà trắng bệch. “Chú tâm?”
“Hòng bắt lấy con bé.” Bà Grose - ánh mắt bà vẫn dừng trên mắt tôi - rùng mình và bước đến cửa sổ. Và trong khi bà đứng đó nhìn ra ngoài, tôi nói tiếp: “ Đó là điều Flora biết.”
Sau chốc lát bà quay lại. “Cô nói người đó mặc đồ đen?”
“Đồ tang - khá tuềnh toàng, gần như tồi tàn. Nhưng - đúng vậy - với nhan sắc phi phàm.” Lúc này tôi đã nhận ra mình vừa, từng nét một, mang đến bức tranh như thế nào cho đối tượng thổ lộ tâm tình của tôi, vì rõ ràng bà có vẻ cân nhắc đắn đo. “Ôi, rất, rất xinh đẹp, tôi quả quyết; “tuyệt đẹp. Nhưng thiếu đứng đắn.”
Bà chậm rãi quay lại chỗ tôi. “Cô Jesse - đúng là người thiếu đứng đắn.” Bà một lần nữa cầm lấy tay tôi trong cả hai tay mình, nắm chặt lấy nó như thể để chống đỡ tôi trước nỗi lo ngại ngày càng tăng mà tôi có thể rút ra từ tiết lộ này. “Cả hai người đó đều thiếu đứng đắn,” cuối cùng bà nói.
Thế là, trong chốc lát, chúng tôi lại cùng nhau đối mặt với tình thế, và giờ đây tôi thực sự đã được tiếp sức phần nào trong việc nhìn thẳng vào sự thật. Tôi bảo bà Grose: “Tôi trân trọng sự đúng mực của bác khi trước đây không nói với tôi; nhưng thực sự đã đến lúc bác cho tôi biết mọi chuyện.” Bà ấy có vẻ tán thành, nhưng chỉ trong im lặng; thấy vậy tôi nói tiếp: “Tôi phải biết ngay bây giờ. Vì sao cô ta chết? Nào, có chuyện gì đó giữa họ.”
“Chuyện gì cũng có.”
“Bất chấp sự chênh lệch…?”
“Ó, về địa vị, về điều kiện,” bà buồn bã nói. “ Cô ta là một quý cô.”
Tôi nhớ lại cảnh tượng mình nhìn thấy. “Đúng vậy - cô ta là một quý cô.”
“Còn hắn thì hết sức thấp kém,” bà Grose nói.
Tôi cảm thấy rằng mình chắc chắn không cần truy hỏi quá tường tận về vị trí của một người hầu trên nấc thang địa vị khi đối tượng được hỏi là bà Grose; nhưng không có gì ngăn tôi chấp nhận đánh giá từ người bạn của mình về sự mất phẩm giá của người tiền nhiệm tôi. Có một cách để đối mặt với việc này, và tôi đối mặt; càng sẵn sàng nhìn rõ toàn cảnh - dựa trên bằng chứng rõ ràng - về người hầu “riêng” thông minh, điển trai của ông chủ tôi: trơ tráo, tự phụ, hư hỏng, trụy lạc. “Gã đó là một con chó săn.”
Bà Grose đắn đo như thể đây có lẽ là một phạm trù cần nói tránh. “Tôi chưa từng gặp ai như hắn. Hắn chỉ làm theo ý mình.”
“Với cô ta ?”
“Với tất cả.”
Dường như cô Jessel đã lại xuất hiện trước chính mắt bạn tôi. Dường như trong giây lát, tôi nhìn thấy cô ta phản chiếu trong đó rõ mồn một như khi tôi thấy cô ta bên hồ nước; và tôi quả quyết: “Đó hẳn phải là điều cô ta cũng muốn!”
Gương mặt bà Grose thể hiện quả đúng như vậy, nhưng đồng thời bà nói: “Người phụ nữ khốn khổ - cô ta đã trả giá!”
“Tức là bác biết vì sao cô ta chết?” Tôi hỏi.
“Không - tôi chẳng biết gì cả. Tôi không muốn biết; tôi mừng vì mình không biết; và tôi tạ ơn trời đất vì cô ta đã biến mất khỏi nơi này!”
“Thế nhưng bác lại biết đôi chút…”
“Về lí do thực sự cô ta rời đi? Ồ, phải - về việc đó. Cô ta không thể ở lại được. Cô thử tưởng tượng một chuyện như thế ở nơi này - với một gia sư xem! Tôi đã tưởng tượng - bây giờ tôi vẫn còn tưởng tượng. Và cảnh tôi tưởng tượng ra thật là kinh khủng.”
“Không kinh khủng bằng cảnh tôi tưởng tượng,” tôi đáp lại; qua câu ấy tôi hẳn đã cho bà thấy - vì tôi quả thực tràn đầy mặc cảm - vẻ thất bại thảm hại của mình. Nó khơi dậy tất cả lòng trắc ẩn bà dành cho tôi, và nhờ sự nhân hậu bà tiếp thêm cho tôi, khơi dậy trong tôi sức mạnh để không gục ngã. Tôi oà khóc như lần trước tôi từng khiến bà oà khóc; và bà ôm tôi vào lồng ngực ấm áp của mình, và lời than khóc của tôi tràn ra. “Tôi không làm được!” Tôi nức nở trong tuyệt vọng; “tôi không cứu hay che chở được cho bọn trẻ! Mọi chuyện tồi tệ hơn tôi tưởng tượng rất nhiều - tôi mất các em rồi!”