Một hôm, người tình của O đưa nàng đi dạo trong một khu họ chưa từng đến, là công viên Montsouris, công viên Monceau, ở góc công viên, trong góc một con phố chưa bao giờ có trạm đón taxi, sau khi đã dạo chơi trong công viên và đang ngồi bên nhau trên vệ cỏ, hai người nhìn thấy một chiếc xe, có đồng hồ đo ki lô mét, giống như một chiếc taxi. “Lên xe đi,” chàng nói. Nàng lên xe. Trời chẳng mấy nữa mà tối, và đang là mùa thu. Nàng ăn vận như mọi khi: giày cao gót, áo đồng bộ với chân váy xếp nếp, một chiếc áo choàng ngoài bằng lụa, và không đội mũ. Nhưng nàng đi một đôi găng tay dài kéo trùm ra ngoài ống tay áo, và trong chiếc túi xách bằng da nàng mang theo giấy tờ, phấn và son. Chiếc taxi nhẹ nhàng chuyển bánh, mặc dù người đàn ông không nói lời nào với tài xế. Nhưng chàng kéo những chiếc mành sáo trên lớp kính ở bên phải, bên trái và cả đằng sau xuống; nàng đã tháo găng tay vì nghĩ chàng muốn hôn nàng, hoặc muốn nàng vuốt ve chàng. Nhưng chàng nói: Em bị vướng tay, đưa túi xách đây.” Nàng đưa cho chàng, chàng đặt nó ra ngoài tầm tay nàng, và nói thêm: “Em cũng mặc nhiều đồ quá. Cởi dây treo tất ra, cuộn tất xuống đến trên đầu gối: dây nịt đây.” Nàng hơi lo lắng, chiếc taxi chạy nhanh hơn, và nàng sợ tài xế sẽ quay lại. Cuối cùng, tất cùng được cuộn xuống, và nàng ngại ngần cảm nhận đôi đùi trần và tự do bên dưới lớp vải lụa của bộ đồ. Dây treo tất được tháo ra cũng trượt xuống. “Cởi thắt lưng ra, chàng nói, và cởi cả quần lót nữa.” Việc này thì dễ thôi, chỉ cần vòng hai tay ra sau hông và khẽ nhấc người lên. Chàng đưa tay đỡ lấy thắt lưng và quần lót, mở túi xách, cất chúng vào đó rồi nói: “Đừng ngồi lên áo khoác và váy, em phải vén lên và ngồi trực tiếp xuống mặt ghế.” Mặt ghế làm bằng vải giả da, trơn và lạnh, cảm giác lớp giả da áp sát vào đùi thật đột ngột. Rồi chàng bảo nàng: “Giờ thì đeo găng tay vào đi.” Chiếc taxi vẫn chạy, và nàng không dám hỏi tại sao René không cử động, cũng không nói thêm gì nữa, hay việc nàng bất động và câm lặng, trần truồng và hiến dâng đến thế, đeo găng tay cẩn thận như thế, trong một chiếc xe màu đen không biết chạy về đâu, có ý nghĩa như thế nào đối với chàng. Chàng không ra lệnh gì cho nàng, cũng không cấm đoán, nhưng nàng không dám vắt tréo chân hay khép chặt hai đầu gối. Hai tay đeo găng của nàng tì xuống hai bên người, trên mặt ghế.
“Đây rồi”, đột nhiên chàng nói. Đây rồi: chiếc taxi dừng lại trong một đại lộ đẹp đẽ, dưới một gốc cây - là cây tiêu huyền - đằng trước một kiểu khách sạn nhỏ thấp thoáng giữa sân và vườn, giống như những khách sạn nhỏ ở vùng ngoại ô Saint-Germain. Đèn đường cách hơi xa, trong xe vẫn tối, và bên ngoài trời đang mưa. “Đừng cử động, René nói. Đừng cử động gì hết.” Chàng vươn tay về phía cổ áo của nàng, tháo chiếc nơ, rồi cởi cúc. Nàng hơi khom người lại, và tưởng rằng chàng muốn vuốt ve ngực mình. Không. Chàng chỉ quờ quạng để nắm lấy và dùng con dao nhíp cắt đứt dây áo nịt ngực của nàng, rồi nhấc nó ra. Lúc này, bên dưới chiếc áo mà chàng đã cài lại cúc, hai bầu ngực nàng đang tự do và trần trụi giống như vùng hông và bụng trần trụi và tự do của nàng, từ eo cho đến đầu gối.
“Nghe này, chàng nói. Bây giờ, em đã sẵn sàng. Ta để em ở lại đây. Em sẽ xuống xe và bấm chuông cửa. Em sẽ đi theo người mở cửa cho em, em sẽ làm những gì người ta yêu cầu em làm. Nếu em không vào ngay lập tức, người ta sẽ ra tìm em, nếu em không vâng lời ngay lập tức, người ta sẽ bắt em phải vâng lời. Túi xách của em ư? Không, em không còn cần đến túi xách nữa. Em chỉ là cô gái mà ta đưa tới. Có, có, ta sẽ ở đó. Đi đi.”
Một phiên bản khác của cùng đoạn khởi đầu này thì thô bạo và giản dị hơn: người phụ nữ trẻ phục sức giống như trên được người tình và một người bạn lạ mặt lái xe đưa đến. Người lạ mặt cầm lái, người tình ngồi bên người phụ nữ trẻ, và chính người bạn, người lạ mặt đó, đã nói chuyện để giải thích với người phụ nữ trẻ rằng người tình của nàng có nhiệm vụ sửa soạn cho nàng, rằng chàng sẽ trói tay nàng ra sau lưng, nhưng nàng vẫn đeo lớp găng tay, cởi rồi cuộn tất của nàng xuống, tháo thắt lưng, cởi quần lót và áo nịt ngực của nàng, rồi bịt mắt nàng lại. Rằng sau đó nàng sẽ được giao đến lâu đài, nơi người ta sẽ từ từ dạy dỗ nàng những điều mà nàng phải làm. Quả thực, sau khi cởi bỏ một số trang phục và bị trói tay, sau khoảng nửa giờ đi đường, người ta giúp nàng ra khỏi xe, người ta dắt nàng bước lên vài bậc, rồi đi qua một hay hai cánh cửa vẫn trong tình trạng bị bịt mắt, nàng thấy nàng ở một mình, băng bịt mắt được tháo ra, đứng trong một căn phòng tối đen nơi người ta để nàng lại trong khoảng nửa giờ, hoặc một giờ, hoặc hai giờ, tôi không biết nữa, nhưng dài như cả một thế kỷ. Rồi cuối cùng, khi cánh cửa mở ra, và đèn bật sáng, người ta nhìn thấy nàng chờ đợi trong một căn phòng rất vô vị và tiện nghi, thế nhưng lại rất đặc biệt: trên sàn trải một tấm thảm dày, nhưng không có đồ đạc gì, xung quanh phòng toàn là tủ hốc tường. Hai người phụ nữ đã mở cửa, hai phụ nữ trẻ trung và đẹp đẽ, phục sức giống như những nàng hầu xinh xắn ở thế kỷ mười tám: váy dài nhẹ và phồng che kín bàn chân, áo nịt ngực thít chặt làm nổi bật bộ ngực và buộc dây hoặc cài chặt ở phía trước, đăng ten vòng quanh cổ, tay áo lửng. Mắt và môi thoa phấn và son. Họ đeo một chiếc vòng khít vào cổ, những chiếc vòng sít chặt quanh cổ tay.
Thế là tôi được biết họ đã cởi trói cho O, trước đó hai tay nàng vẫn bị trói sau lưng, và nói với nàng rằng nàng phải cởi quần áo, rồi họ sẽ tắm cho nàng, và thoa phấn cho nàng. Họ liền để nàng trần truồng, và cất quần áo của nàng vào một trong số những chiếc tủ trong phòng. Họ không để nàng tắm một mình, rồi họ chải tóc cho nàng, giống như ở tiệm làm tóc, và để nàng ngồi xuống một chiếc ghế bành lớn, kiểu ghế ngả ra được khi người ta gội đầu cho bạn, rồi lại được dựng lên để sấy tóc, sau khi đã cuốn lô. Mọi chuyện kéo dài ít nhất một giờ đồng hồ. Quả đúng là mọi chuyện đã kéo dài trong hơn một giờ, nhưng nàng vẫn ngồi trên chiếc ghế bành đó, trần truồng, và người ta cấm nàng vắt tréo hai đầu gối hoặc khép chúng lại. Và bởi vì trước mặt nàng có một tấm gương lớn, từ trên cao xuống tận chân tường, và chẳng có ván kệ nào ngăn đôi, nàng nhìn thấy chính mình, trong tư thế mở đó, mỗi lần ánh mắt nàng bắt gặp chiếc gương.
Khi nàng đã sẵn sàng, và được thoa phấn, mi mắt được đánh bóng nhẹ, miệng đỏ chót, núm và quầng nhũ hoa thoa hồng, bờ môi ở bụng dưới được viền đỏ, nước hoa xịt kỹ trên lông nách và lông mu, giữa khe đùi, trong khe dưới hai bầu ngực và ở lòng bàn tay, họ đưa nàng vào trong một căn phòng nơi một tấm gương ba mặt và một chiếc gương thứ tư gắn trên tường cho phép nhìn rõ chính mình. Họ bảo nàng ngồi xuống chiếc ghế tròn ở giữa những tấm gương, và chờ đợi. Chiếc ghế được bọc lông thú màu đen, những sợi lông khẽ chích vào da nàng, tấm thảm trải sàn màu đen, những bức tường màu đỏ. Chân nàng xỏ trong một đôi giày hở gót màu đỏ. Trên một bức vách của phòng khách nhỏ, có một cửa sổ lớn nhìn ra một công viên đẹp tối om. Trời đã hết mưa, cây cối vặn mình trong gió, trăng đã lên cao giữa những đám mây. Tôi không biết nàng đã ở trong căn phòng khách màu đỏ bao lâu, cũng không biết nàng có thực sự ở một mình như nàng tưởng hay không, hay có người nào đó đang nhìn nàng qua một ô cửa ngụy trang trên tường. Nhưng chỉ biết rằng khi hai phụ nữ kia quay trở lại, thì một người cầm chiếc thước dây, người còn lại cầm một chiếc giỏ. Một người đàn ông đi cùng họ, ông ta mặc áo dài màu tím, ống tay áo hẹp ở cổ tay và rộng ở phần nách, và chiếc áo mở ra từ phần eo trở xuống mỗi khi ông ta bước đi. Bên trong chiếc áo dài, có thể nhìn thấy ông ta mặc một kiểu quần nịt che kín chân và đùi, nhưng lại để lộ vùng kín. Vùng kín của ông ta chính là thứ mà O nhìn thấy trước tiên, khi ông ta đi bước đầu tiên, rồi đến sợi dây da đeo ở thắt lưng, rồi đến việc người đàn ông đó che mặt bằng một chiếc mũ chụp màu đen, với một lớp vải đen che cả mắt, và cuối cùng, ông ta đeo găng tay cũng màu đen, bằng da dê tinh xảo. Ông ta bảo nàng đừng cử động, gọi nàng là em, và bảo hai người phụ nữ kia khẩn trương lên. Người phụ nữ cầm thước liền đo vòng cổ và vòng cổ tay O. Số đo của nàng rất phổ biến, mặc dù hơi nhỏ. Nên rất dễ dàng để tìm ra trong chiếc giỏ mà người phụ nữ còn lại đang cầm một chiếc vòng cổ và những vòng tay phù hợp. Những chiếc vòng này được kết bằng nhiều khuyên nhỏ bằng da (mỗi chiếc khuyên khá mảnh, cả thảy cũng không hơn một ngón tay), và khóa lại bằng một hệ thống khóa lẫy, hoạt động tự động như một ổ khóa khi ta khóa lại, và chỉ được mở ra bằng một chìa khóa nhỏ. Ở chính xác đoạn đối diện với ổ khóa, giữa những khuyên da, và gần như không chút chỗ hở, có một vòng bằng kim loại, tạo thành một cái khuyên trên chiếc vòng tay, phòng khi người ta muốn gắn nó vào đâu đó, bởi vì chiếc vòng tay thì khít chặt vào cổ tay, còn vòng cổ thì khít chặt vào cổ, mặc dù vẫn đủ lồng để không khiến người đeo bị thương, nhưng cũng không thể luồn thêm bất cứ sợi dây nào vào giữa. Vậy là chiếc vòng cổ và những chiếc vòng tay được đeo vào cổ và cổ tay nàng, rồi người đàn ông bảo nàng đứng dậy. Ông ta ngồi vào chỗ của nàng trên chiếc ghế lót lông, rồi kéo nàng sát vào đầu gối mình, đưa bàn tay đeo găng vào giữa hai đùi nàng và trên hai bầu ngực nàng rồi giải thích rằng nàng sẽ được trình diễn ngay tối nay, sau bữa tối mà nàng sẽ dùng một mình. Quả đúng là nàng dùng bữa tối một mình, vẫn khỏa thân, trong một kiểu cabin nhỏ nơi một bàn tay vô hình đưa các món ăn cho nàng qua một ô cửa con. Cuối cùng, bữa tối kết thúc, hai người phụ nữ lại đến đón nàng. Trong khuê phòng, họ cùng nhau móc chặt hai cái khuyên trên hai chiếc vòng tay vòng ra sau lưng nàng, phủ lên vai nàng một chiếc áo choàng màu đỏ, chiếc áo được gắn chặt vào chiếc vòng cổ, phủ kín người nàng nhưng lại mở ra mỗi khi nàng bước đi bởi vì hai tay đã bị giữ chặt sau lưng, nàng không thể khép vạt áo lại được. Một phụ nữ đi trước và mở cửa cho nàng, còn người kia đi sau và đóng cửa. Họ đi qua một sảnh chờ, hai phòng khách, và bước vào một thư viện, nơi bốn người đàn ông đang uống cà phê. Cả bốn người đều mặc áo dài giống như người đàn ông lúc trước, nhưng không ai mang mặt nạ. Tuy nhiên, O không có đủ thời gian để nhìn mặt họ và nhận ra người tình của nàng có trong số đó không (chàng có ở đó), bởi vì một trong số bốn người đã chĩa một chiếc đèn pha về phía nàng, khiến nàng lóa mắt. Tất cả vẫn ngồi bất động, hai người phụ nữ đứng hai bên nàng, và những người đàn ông ở trước mặt đang nhìn nàng. Rồi đèn tắt; hai phụ nữ đi ra. Nhưng người ta đã lại thắt một dải băng vào mắt O. Rồi bắt nàng bước lên, hơi loạng choạng, và nàng cảm thấy mình đang đứng trước một ngọn lửa lớn, bốn người đàn ông ngồi xung quanh: nàng cảm thấy hơi nóng, và nghe thấy củi khẽ nổ tí tách trong im lặng. Nàng đang đối diện với ngọn lửa. Hai bàn tay nâng áo choàng của nàng lên, hai bàn tay khác vuốt dọc thắt lưng nàng sau khi đã kiểm tra mối buộc trên hai chiếc vòng tay: những bàn tay này không đeo găng, và một trong số đó đi vào trong nàng từ hai phía cùng lúc, thô bạo đến mức nàng hét lên. Một người nào đó cười. Một người khác nói: “Xoay nàng lại, để thấy ngực và bụng.” Người ta xoay người nàng lại, và hơi lửa nóng hắt vào hông nàng. Một bàn tay tóm lấy một bên vú, một cái miệng ngậm vào nhũ hoa bên vú còn lại. Nhưng, đột nhiên nàng mất thăng bằng và ngã ngửa, rồi được đỡ lại trong vòng tay của ai đó? trong khi người ta kéo chân nàng ra và nhẹ nhàng banh hai môi dưới; những sợi tóc vờn nhẹ giữa hai đùi nàng. Nàng nghe thấy họ nói phải để nàng quỳ xuống. Và họ làm như thế. Nàng rất đau ở đầu gối, lại càng đau hơn vì bị cấm không được khép chúng lại, còn hai tay bị buộc sau lưng khiến nàng chúi người ra trước. Họ liền cho phép nàng hơi ngả ra sau một chút, nửa quỳ nửa ngồi lên hai gót chân giống như các nữ tu sĩ vẫn làm. “Anh chưa từng trói nàng sao? - Chưa, chưa bao giờ. - Cũng chưa đánh roi? - Cũng chưa, nhưng chính xác thì…” Là người tình của nàng đang trả lời. “Chính là thế, giọng nói kia đáp. Nếu thỉnh thoảng anh trói nàng, nếu anh đánh roi đôi chút, và nàng thích việc đó, thì không tính. Điều cần thiết là phải vượt qua thời điểm nàng thích thú, để nàng phải chảy nước mắt.” Họ liền kéo O đứng dậy và sắp sửa tháo khóa cho nàng, hẳn là để buộc nàng vào một chiếc cột hoặc một bức tường nào đó, thì một người phản đối vì muốn chiếm đoạt nàng trước đã, và ngay lập tức - thế là họ lại bắt nàng quỳ xuống, nhưng lần này thân trên của nàng được tựa vào một chiếc ghế, hai tay vẫn trói chặt sau lưng, vùng thắt lưng cao hơn phần thân trên, rồi một trong số bốn người đàn ông giữ chặt hông nàng bằng hai tay, rồi đi thẳng vào trong nàng. Rồi anh ta nhường cho người thứ hai. Người thứ ba muốn đi vào bằng đường hẹp nhất, đột ngột thúc vào, khiến nàng hét lên. Khi anh ta buông ra, nàng rên rỉ còn nước mắt thì nhòe nhoẹt bên dưới dải băng, nàng đổ thõng ra đất: và thế là cảm nhận được hai đầu gối chạm mặt mình, và cảm nhận được rằng đến miệng nàng cũng không được tha. Cuối cùng, họ cũng để mặc nàng, bị bó buộc trong tư thế nằm ngửa giữa đống vải đỏ trước ngọn lửa. Nàng nghe thấy tiếng rót rượu vào ly, nghe thấy họ uống rượu, và nhấc người khỏi ghế ngồi. Họ bỏ thêm củi vào bếp lửa. Rồi đột nhiên ai đó tháo dải băng bịt mắt. Căn phòng lớn với những chồng sách trên tường được chiếu sáng yếu ớt bởi ngọn đèn đặt trên một chiếc bàn chân quỳ và ánh sáng của ngọn lửa đang cháy đượm trở lại. Hai người đàn ông đang đứng hút thuốc. Người thứ ba đang ngồi, một cây roi ngựa đặt trên đầu gối, còn người đang cúi trên người nàng và ve vuốt vú nàng chính là người tình của nàng. Nhưng cả bốn người đều đã chiếm đoạt nàng, và nàng không phân biệt được chàng với những người khác.
Họ giải thích với nàng rằng sẽ luôn như thế chừng nào nàng còn ở trong lâu đài này, rằng nàng sẽ thấy mặt những người chiếm đoạt hoặc hành hạ nàng, nhưng không bao giờ vào ban đêm, và rằng nàng sẽ không bao giờ biết được ai là người sẽ gây ra điều tệ hại nhất. Khi họ đánh nàng cũng vậy, chỉ có điều họ muốn nàng nhìn thấy mình bị đánh, và do đó, lần đầu tiên nàng sẽ không đeo băng bịt mắt, nhưng họ sẽ đeo mặt nạ và nàng sẽ không thể nhận ra họ nữa. Người tình đỡ nàng dậy, đưa nàng, lúc này đã lại khoác chiếc áo choàng màu đỏ, ngồi lên tay vịn của một chiếc ghế bành dựa vào góc lò sưởi, để nàng lắng nghe những gì họ cần nói với nàng, và nhìn thấy những gì họ muốn cho nàng thấy. Hai tay nàng vẫn bị khóa sau lưng. Họ cho nàng xem cây roi, nó có màu đen, dài và mảnh, chuốt bằng tre và được bọc da, giống như ta thường thấy trong những tủ kính của các cửa hàng lớn bán yên cương; ngọn roi da mà nàng nhìn thấy đeo ở thắt lưng của người đàn ông đầu tiên rất dài, được tạo bởi sáu sợi dây kết lại bằng một nút thắt; ngọn roi thứ ba gồm những sợi dây khá mảnh, kết thúc bằng nhiều nút thắt, sợi nào cũng cứng đờ, như thể vừa được ngâm vào nước, và đúng như nàng quan sát thấy, họ đã làm thế, vì họ dùng nó để vuốt ve bụng nàng rồi tách hai đùi nàng ra để nàng có thể cảm nhận được chúng ẩm ướt và lạnh đến mức nào trên làn da mịn phía trong đùi. Trên chiếc bàn thấp còn có những chiếc chìa khóa và những sợi xích bằng thép. Chạy dọc lên đến giữa một bên vách tủ sách là một cái giá, được đỡ bằng hai cọc trụ. Trên một bên cọc có treo một cái móc, ở độ cao mà một người đàn ông có thể với tới nếu nhón chân và vươn tay lên. Họ nói với O, lúc này nàng đang được người tình ôm trong vòng tay, một tay vòng qua vai, tay kia nóng bỏng áp trước bụng, để buộc nàng không được lả ra, rằng họ sẽ chỉ tháo đôi tay đang bị khóa của nàng để lát nữa buộc nàng vào chiếc cọc đó, vẫn bằng hai chiếc vòng tay ấy, và một sợi xích thép. Rằng chỉ trừ đôi tay sắp bị trói cao hơn đầu một chút, còn lại O có thể cử động, và nhìn thấy những nhát roi, rằng về nguyên tắc họ sẽ chỉ đánh vào vùng thắt lưng và đùi nàng, tóm lại là từ phần eo đến đầu gối, giống như nàng đã được sửa soạn trong chiếc xe đã đưa nàng đến đây, khi nàng được bảo hãy để mông trần ngồi trên ghế xe. Nhưng họ nói chắc rằng một trong số bốn người đàn ông đang có mặt muốn đánh vào đùi nàng bằng sợi roi, tạo nên những vệt bầm đẹp đẽ dài và sâu, chúng sẽ còn hằn rất lâu. Nàng sẽ không phải chịu đựng tất cả những thứ đó cùng lúc, và sẽ được tha hồ la hét, vùng vẫy và khóc lóc. Họ sẽ để nàng hít thở, nhưng khi nàng đã lại sức, họ sẽ tiếp tục, và đánh giá kết quả không căn cứ vào những tiếng la hét hay nước mắt của nàng, mà qua những vết hằn ít hay nhiều, lâu hay chóng, mà những ngọn roi sẽ để lại trên da nàng. Họ khiến nàng nhận thấy rằng cách thức đánh giá hiệu quả của ngọn roi đó, không chỉ chính xác và giúp vô hiệu hóa những mưu mẹo của các nạn nhân khi rên la quá mức để khơi gợi lòng thương hại, còn có thể áp dụng bên ngoài các bức tường của lâu đài, ngay trong vườn hoa, như vẫn thường xảy ra, hoặc trong bất cứ căn hộ thông thường hoặc căn phòng khách sạn nào, với điều kiện là phải cẩn thận nhét một miếng giẻ vào miệng (như họ sẽ cho nàng thấy ngay sau đây), thứ chỉ cho phép nạn nhân tha hồ mà chảy nước mắt, bóp nghẹt mọi tiếng kêu la, và chỉ để thoát ra đôi lời rên rỉ.
Tối nay thì không có chuyện nhét giẻ vào miệng, mà ngược lại. Họ muốn nghe O la hét, và càng nhanh càng tốt. Lòng kiêu ngạo mà nàng dùng để kháng cự và giữ im lặng không kéo dài được lâu: thậm chí họ còn nghe thấy nàng cầu xin họ cởi trói, xin họ dừng lại một lát, chỉ một lát thôi. Nàng điên cuồng quằn quại để thoát khỏi lưỡi liếm của những sợi roi, đến độ gần như xoay tròn đằng trước chiếc cọc, bởi vì sợi xích trói nàng dài và do đó hơi lỏng, mặc dù rất chắc chắn. Đến nỗi bụng và phía trước hai đùi, và cạnh sườn, cũng nhận đòn roi gần như tương đương với vùng thắt lưng. Rồi quả thực, sau khi ngừng một lát, họ bèn quyết định sẽ chỉ tiếp tục sau khi đã buộc một sợi thừng quanh eo nàng, đồng thời cũng quấn quanh cái cọc. Và bởi vì họ thít rất chặt để buộc eo nàng sát vào cọc, phần thân trên của nàng hơi ngả sang một bên, làm nhô hẳn ra phần mông bên dưới. Từ lúc đó, những ngọn roi không còn kiêng dè gì nữa, nếu không muốn nói là không chút ngập ngừng. Qua cách thức mà người tình đã giao phó nàng, O có thể nghĩ rằng kêu gọi lòng thương hại của chàng sẽ là cách tốt nhất để chàng tàn bạo gấp đôi, bởi chàng rất thích thú khi giành được từ nàng, hoặc khiến nàng thể hiện ra những bằng chứng không thể chối cãi về quyền lực của chàng. Và quả thực, chính chàng là người đầu tiên nhận thấy rằng chiếc roi da, chính là chiếc roi ban đầu đã khiến nàng rên rỉ, lại in dấu lên nàng ít hơn nhiều (so với kết quả mà họ gần như đạt được với sợi dây thừng tết ẩm ướt, và ngay từ nhát roi ngựa đầu tiên) và do đó cho phép kéo dài nỗi đau và lặp lại việc đó, đôi khi là ngay khi họ có hứng thú. Chàng liền yêu cầu chỉ dùng chiếc roi đó. Trong lúc ấy, một trong số bốn người, kẻ chỉ thích phụ nữ vì những điểm chung giữa họ với đàn ông, bị quyến rũ bởi bộ mông dâng hiến căng lên dưới sợi thừng thắt trên eo và càng trốn tránh lại càng trưng ra, liền đề nghị nghỉ một lát để tận hưởng nó, vừa tách hai bên mông nóng bỏng dưới bàn tay anh ta và đi vào nàng không phải không đau đớn, vừa nghĩ rằng phải khiến lối vào của nàng dễ dàng hơn. Những người khác thừa nhận rằng việc đó là khả dĩ, và họ sẽ tìm cách.
Khi họ cởi trói cho người phụ nữ trẻ, lúc này đã loạng choạng và gần như ngất xỉu trong chiếc áo choàng đỏ, để cho nàng biết, trước khi dẫn nàng về căn phòng mà nàng sẽ ở, chi tiết những quy tắc mà nàng phải tuân thủ tại lâu đài này trong thòi gian ở đây, và trong cuộc sống hằng ngày sau khi nàng đã rời khỏi đây (nhưng không vì thế mà lấy lại được sự tự do), họ để nàng ngồi trong một chiếc ghế bành lớn gần lò sưởi, và bấm chuông. Hai phụ nữ trẻ đã tiếp đón nàng mang cho nàng thứ gì đó để mặc trong khi nàng ở đây, và thứ gì đó để nàng có thể được nhận biết bởi những người từng là chủ của lâu đài trước khi nàng đến hoặc những người sẽ là chủ của lâu đài sau khi nàng đi. Bộ trang phục giống như của họ: bên ngoài một chiếc áo nịt ngực có gọng rất căng và thít chặt quanh eo, và một chiếc váy lót bằng vải mỏng hồ bột cứng, là một chiếc váy dài có chân váy xòe rộng, phần ngực gần như để lộ hết bầu vú được nâng lên bởi chiếc áo nịt ngực, và được che đi đôi chút bằng đăng ten. Chiếc váy lót màu trắng, áo nịt ngực và váy dài bằng xa tanh màu lục thuỷ, lớp đăng ten màu trắng. Khi O mặc xong trang phục, và quay lại chiếc ghế bành ở góc lò sưởi, lại càng nhợt nhạt hơn trong chiếc váy xanh nhạt, thì hai phụ nữ trẻ, cho đến lúc đó không hề nói lời nào, lại đi ra. Một trong số bốn người đàn ông tóm lấy một cô lúc cô đi ngang qua, ra hiệu cho người còn lại đứng chờ, rồi dẫn người mình tóm lấy quay trở lại phía O, xoay người cô lại, đưa một tay nắm lấy eo cô còn tay kia vén váy của cô lên, để chỉ cho O thấy, như anh ta nói, tại sao lại phải mặc bộ trang phục này và, vì anh ta hiểu rõ, nói thêm rằng chỉ với một chiếc thắt lưng đơn giản, ta có thể kéo chiếc váy này cao đến mức nào tùy thích, điều này khiến việc sắp đặt thứ mà ta phát hiện được bằng cách đó trở nên thuận tiện. Vả lại, người ta thường để những phụ nữ váy kéo lên từ đằng sau, hoặc từ đằng trước, cũng đến tận eo như thế này, đi lại trong lâu đài hoặc trong vườn. Người ta dùng người phụ nữ trẻ để chỉ cho O thấy nàng phải giữ váy như thế nào: cuốn lên nhiều vòng (giống như một lọn tóc cuốn trong một cái lô), với một chiếc thắt lưng thít chặt, ngay ở đằng trước eo, để lộ cả vùng bụng dưói, hoặc đúng giữa lưng để làm lộ vùng thắt lưng. Dù là cách này hay cách khác, chiếc váy lót và chiếc váy dài khi thả xuống sẽ tạo thành những nếp gấp chéo lớn tựa như một thác nước. Cũng như O, quanh thắt lưng người phụ nữ trẻ vẫn còn những vết roi ngựa mới đánh. Cô ta đi ra.
Và đây là bài diễn văn sau đó họ cho O nghe. “Nàng ở đây để phục vụ các ông chủ của nàng. Ban ngày, nàng sẽ đảm nhận những công việc mà mọi người giao cho để chăm sóc ngôi nhà, chẳng hạn như quét dọn, hoặc sắp xếp sách vở, hoặc cắm hoa, hoặc phục vụ ở bàn ăn. Không có việc gì vất vả hơn. Nhưng ngay khi có người nào đó yêu cầu, hoặc ngay khi có bất kỳ dấu hiệu nào, nàng sẽ bỏ ngay việc đang làm để thực hiện nhiệm vụ thực sự duy nhất của nàng, đó là dâng hiến. Tay nàng sẽ không còn là của nàng nữa, cả bầu vú của nàng, và đặc biệt là tất cả các lỗ trên cơ thể nàng, nơi mà chúng ta có thể sục sạo và đi vào tùy hứng. Như một dấu hiệu, để trong tâm trí nàng luôn thường trực, hoặc hiện hữu ở mức thường xuyên nhất, rằng nàng đã mất quyền trốn tránh, khi ở trước mặt chúng ta nàng sẽ không bao giờ khép chặt môi, không vắt tréo chân, cũng không khép hai đầu gối lại (nàng đã thấy chúng ta cấm nàng làm thế ngay khi tới đây), điều này sẽ thể hiện trong mắt nàng và trong mắt chúng ta rằng miệng nàng, bụng dưới nàng, và vùng thắt lưng nàng luôn để ngỏ cho chúng ta. Trước chúng ta, nàng sẽ không bao giờ chạm vào ngực mình: chúng được chiếc áo nịt nâng lên để thuộc về chúng ta. Vậy là ban ngày, nàng mặc đồ nhưng sẽ kéo váy lên nếu chúng ta ra lệnh, và ai muốn thì sẽ sử dụng nàng, vẫn để lộ mặt, và theo cách mà người đó muốn, tuy nhiên không được dùng roi. Roi sẽ chỉ được dùng cho nàng từ lúc mặt trời lặn đến lúc mặt trời mọc. Nhưng ngoài ngọn roi mà người nào đó muốn đánh nàng, nàng sẽ bị phạt đánh roi vào buổi tối nếu vi phạm nguyên tắc vào ban ngày: nghĩa là khi nàng không làm chúng ta vừa ý, hoặc ngước mắt nhìn người đang nói chuyện hoặc đang chiếm đoạt nàng: nàng không bao giờ được nhìn vào mặt bất cứ người nào trong số chúng ta. Trong bộ trang phục mà chúng ta mang vào ban đêm, và ta đang mang trước mặt nàng đây, dương vật của chúng ta lộ ra ngoài, không phải để cho tiện lợi, bởi vì hoàn toàn có cách khác để đảm bảo sự tiện lợi đó, mà là vì sự ngạo nghễ, để mắt nàng chỉ nhìn vào đó, và không nhìn ra chỗ khác, để nàng hiểu được rằng đó chính là ông chủ của nàng, chính là nơi đôi môi nàng phải hướng đến trước tiên. Ban ngày, khi mà chúng ta mặc trang phục như ở mọi nơi, và nàng mặc như đang mặc đây, nàng cũng sẽ tuân theo quy định như thế, và khi được yêu cầu, nàng chỉ cần mở trang phục ra, và sẽ tự khép lại sau khi chúng ta đã xong việc với nàng. Ngoài ra, vào ban đêm, nàng sẽ chỉ dùng môi để tôn kính chúng ta, và giạng rộng hai đùi, bởi vì tay nàng sẽ bị trói ra sau lưng, và sẽ khỏa thân như khi được dẫn đến đây lúc này; chúng ta sẽ chỉ băng mắt nàng khi hành hạ nàng, và để đánh nàng, giờ đây nàng đã nhìn thấy chúng ta đánh nàng như thế nào rồi. Nhân nói đến chuyện này, việc nàng quen nhận đòn roi, bởi vì chừng nào còn ở đây nàng sẽ nhận đòn roi mỗi ngày, không phải là để chúng ta vui mà chính là để dạy dỗ nàng. Điều đó càng đúng hơn vào những đêm không ai ham muốn nàng, trong căn phòng đơn độc của mình, nàng sẽ chờ đợi gã đầy tớ được giao việc này đến thực thi những gì nàng phải đón nhận mà chúng ta không muốn ban tặng cho nàng. Quả thật, bằng cách đó, cũng như thông qua sợi xích được gắn vào chiếc khuyên trên vòng cổ của nàng, việc giữ chặt nàng ít nhiều gắn chặt với chiếc giường nhiều tiếng đồng hồ mỗi ngày không phải là để khiến nàng cảm nhận nỗi đau đớn, la hét hoặc tuôn trào nước mắt, mà chủ yếu là giúp nàng cảm nhận, qua nỗi đau đớn đó, rằng nàng bị cưỡng ép, và dạy cho nàng hiểu rằng nàng được dâng hiến hoàn toàn cho thứ gì đó ở bên ngoài nàng. Khi nàng ra khỏi đây, nàng sẽ đeo một chiếc nhẫn bằng sắt ở ngón áp út, nó sẽ khiến mọi người nhận ra nàng: đến lúc ấy, nàng đã học được cách vâng lời những người mang cùng dấu hiệu nhận biết đó, còn họ khi nhìn thấy nó sẽ biết rằng nàng luôn khỏa thân bên trong chiếc váy, dù trang phục của nàng có chỉn chu và tầm thường đến thế nào, và rằng điều đó là dành cho họ. Người nào thấy nàng cứng đầu cứng cổ sẽ dẫn nàng quay lại đây. Bây giờ người ta sẽ đưa nàng về phòng nàng.”
Trong khi họ nói với O, hai phụ nữ trước đó đến mặc quần áo cho nàng đứng mỗi người một bên chiếc cọc nơi nàng vừa bị đánh nhưng không chạm vào nó, như thế nó đã khiến họ khiếp sợ, hoặc họ bị cấm chạm vào đó (có vẻ như thế thì đúng hơn); khi người đàn ông nói xong, họ tiến đến phía O, và nàng hiểu là phải đứng dậy để đi theo họ. Nàng liền đứng dậy, đưa tay túm váy để khỏi loạng choạng, vì nàng chưa quen với những chiếc váy dài, và không cảm thấy mình có thể trụ vững trên đôi giày hở gót đế rất cao và gót rất nhọn, chỉ có một dải xa tanh dày cùng màu xanh với chiếc váy giữ cho chúng khỏi tuột khỏi chân nàng. Vừa cúi xuống, nàng vừa quay đầu. Hai phụ nữ đang chờ, những người đàn ông không nhìn nàng nữa. Người tình của nàng ngồi trên sàn nhà, dựa lưng vào chiếc ghế nơi nàng đã bị đè ngửa lúc đầu buổi tối, hai đầu gối co lên, hai khuỷu tay tựa trên đầu gối, đang nghịch cái roi da. Nàng vừa bước đi bước đầu tiên theo hai phụ nữ thì chiếc váy nàng mặc lướt qua chàng. Chàng ngẩng đầu lên và mỉm cười với nàng, gọi tên nàng, rồi cũng đứng dậy. Chàng dịu dàng vuốt tóc nàng, lấy đầu ngón tay trượt theo lông mày nàng, nhẹ nhàng hôn môi nàng. Và nói to là chàng yêu nàng. Run rẩy, O kinh hoàng nhận thấy rằng mình đáp lại “em yêu chàng” và rằng đúng là như thế. Chàng ôm lấy nàng, nói với nàng “em yêu, em yêu dấu của ta”, hôn vào cổ và rìa má nàng; nàng để đầu mình ngả vào bờ vai phủ chiếc áo dài màu tím. Chàng nhắc lại, lần này rất khẽ, rằng chàng yêu nàng và khẽ hơn nữa, chàng nói thêm: “Em sẽ quỳ gối, vuốt ve và hôn ta” rồi đẩy nàng ra, trong lúc làm hiệu cho hai người phụ nữ lùi xa, để tựa người vào chiếc bàn chân quỳ. Chàng cao lớn, nhưng chiếc bàn chân quỳ không cao lắm, và đôi chân dài của chàng, cũng được quấn chặt bằng vải tím như chiếc áo dài, co lại. Chiếc áo dài để mở căng ra ở phía dưới giống như một tấm ga, mép bàn nâng đỡ đôi chút dương vật nặng và mớ lông màu sáng bao quanh. Ba người đàn ông tiến lại gần. O quỳ gối trên tấm thảm, chiếc áo dài màu xanh tỏa ra như một vành hoa xung quanh nàng. Chiếc áo nịt ngực bó thít lấy người nàng, đôi vú lộ cả núm ở ngang tầm với đầu gối người tình của nàng. “Thêm chút ánh sáng đi”, một người đàn ông nói. Sau khi mọi người đã điều chỉnh xong ánh đèn, để ánh sáng chiếu thẳng vào dương vật của chàng và khuôn mặt của nàng, đang ở rất gần đó, và vào đôi tay chàng đang vuốt ve bên dưới khuôn mặt nàng, René bỗng ra lệnh: “Nhắc lại đi: em yêu ngài.” O nhắc lại “em yêu ngài” với niềm vui sướng hân hoan, đến độ môi nàng dám lướt nhẹ qua đầu dương vật của chàng, vẫn được bọc trong vỏ thịt mềm mại. Ba người đàn ông, đang hút thuốc, bình luận về các cử chỉ của nàng, về động tác của miệng nàng khi ngậm vào rồi thít chặt cái bộ phận đàn ông mà nàng đang nắm trong tay, và độ dài mà miệng nàng lướt lên trượt xuống, khuôn mặt mệt mỏi của nàng giàn giụa nước mắt mỗi lần bộ phận cương cứng đó thúc vào đến tận họng nàng, đẩy lưỡi nàng ra và khiến nàng nôn ọe. Và với cái miệng bị lèn chặt bởi phần da thịt cứng chắc đó, nàng tiếp tục thì thầm “em yêu ngài”. Hai phụ nữ người ở bên trái, người ở bên phải René, chàng tựa hai cánh tay vào vai họ. O nghe thấy những lời bình luận của những người có mặt, nhưng qua lời họ, nàng rình chờ những tiếng rên của người tình, chú tâm vào việc vuốt ve chàng, với lòng kính trọng vô biên và sự chậm rãi mà nàng biết là sẽ khiến chàng thích thú. O cảm nhận rằng miệng nàng xinh đẹp, bởi vì người tình của nàng đã hạ cố thúc sâu vào đó, bởi vì chàng đã hạ cố cho nàng dùng nó để công khai ve vuốt chàng, bởi vì cuối cùng chàng đã hạ cố xuất vào miệng nàng. Nàng đón nhận chàng như thể đón nhận một vị thánh, nàng nghe thấy chàng kêu lên, nghe thấy những người khác cười, và sau khi đón nhận chàng, nàng sụp xuống, mặt áp xuống sàn nhà. Hai người phụ nữ đỡ nàng dậy, và lần này họ dẫn nàng đi.
Tiếng giày gõ vang trên mặt sàn lát gạch màu đỏ của các hành lang, nơi những cánh cửa nối tiếp nhau, kín đáo và sạch sẽ, với những ổ khóa bé xíu, giống như cánh cửa phòng ở các khách sạn lớn. O còn không dám hỏi các phòng đó có người ở không, và ai ở, thì một trong hai bạn đồng hành, người mà nàng chưa từng nghe thấy giọng, nói với nàng: “Nàng ở khu chái đỏ, và gã đầy tớ của nàng tên là Pierre. - Đầy tớ nào? O cảm thấy giọng nói của cô gái thật dịu dàng, và các nàng tên là gì vậy? - Tôi tên là Andrée. - Còn tôi là Jeanne,” cô kia nói. Cô đầu tiên nói tiếp: “Đầy tớ chính là người có chìa khóa, gã sẽ trói và cởi trói cho nàng, đánh nàng khi nàng bị phạt và khi người ta không có thời gian dành cho nàng. - Năm ngoái tôi ở chái đỏ, Jeanne nói, Pierre đã ở sẵn đó rồi. Gã thường đến vào ban đêm; các đầy tớ có chìa khóa và trong các phòng thuộc khu của họ, họ có quyền sử dụng chúng ta.”
O định hỏi gã Pierre đó như thế nào. Nhưng không kịp. Sau một chỗ ngoặt, hai người giữ nàng dừng lại trước một cánh cửa chẳng có gì để phân biệt với các cánh cửa khác; trên một chiếc ghế dài kê giữa cánh cửa này và cánh cửa tiếp theo, nàng nhìn thấy một gã trông như nông dân, mặt đỏ au, béo lùn, đầu gần như cạo nhẵn, có đôi mắt nhỏ đen thẫm và những ngấn thịt ở gáy. Gã ăn vận như một người hầu trong rạp hát: áo sơ mi có diềm đăng ten lộ ra bên ngoài áo gi lê đen, phủ ngoài là một chiếc vest ngắn màu đỏ. Gã mặc quần cộc màu đen, đi tất trắng và giày da đánh xi. Gã cũng đeo ở thắt lưng một cây roi da nhiều tua. Bàn tay gã phủ đầy lông màu hung. Gã lấy từ trong túi áo gi lê ra một chiếc chìa khóa, mở cửa và dẫn ba người phụ nữ vào phòng, rồi nói: “Tôi khóa cửa lại, khi nào xong thì các nàng rung chuông.”
Căn phòng rất nhỏ, và thực ra là gồm hai buồng. Cánh cửa thông ra hành lang đóng lại, họ ở trong một phòng đợi, thông với một căn buồng đúng nghĩa; ngay trên cùng vách phòng có một cánh cửa khác, nhìn thẳng vào phòng tắm. Đối diện với hai cánh cửa là một cửa sổ. Bên vách trái, một chiếc giường lớn vuông vức, rất thấp và phủ chăn lông, tựa đầu vào khoảng giữa hai cánh cửa và cửa sổ. Không có đồ đạc nào khác, không có chiếc gương nào. Các bức tường màu đỏ tươi, thảm trải sàn màu đen. Andrée chỉ cho O thấy rằng chiếc giường không hẳn là giường, mà đúng hơn là một mặt sàn trải nệm, phủ một lớp vải đen có sợi rất dài giả làm lông thú. Chiếc gối phẳng và cứng giống như tấm nệm, cũng bọc cùng thứ vải đó, cả chiếc chăn hai mặt cũng thế. Đồ vật duy nhất gắn trên tường, có độ cao tính từ chiếc giường tương đương với chiếc móc treo gắn vào chiếc cọc tính từ mặt sàn thư phòng, là một chiếc vòng thép sáng loáng, có luồn một sợi xích dài bằng thép rủ thẳng xuống giường; các mắt xích chồng lên nhau tạo thành một đụn nhỏ, đầu kia treo vào một cái móc có khóa ở ngang tầm tay với, trông giống như một tấm rèm được kéo ra và thắt lại bằng một dải vén rèm.
“Chúng tôi phải giúp cô tắm, Jeanne nói. Tôi sẽ cởi váy cho cô.”
Những nét đặc biệt duy nhất trong phòng tắm là bệ xí xổm, đặt trong góc gần sát cánh cửa, và toàn bộ các bức tường đều được ốp gương. Andrée và Jeanne chỉ để O bước vào khi nàng đã khỏa thân, họ xếp váy của nàng vào chiếc tủ gần bồn rửa, trong tủ đã xếp sẵn đôi giày hở gót và chiếc áo choàng đỏ của nàng, rồi họ ở lại cùng nàng, thế nên khi phải ngồi xổm trên chiếc bệ bằng sứ, nàng thấy mình lõa lồ giữa biết bao hình phản chiếu, chẳng khác gì ở trong thư phòng, khi những bàn tay xa lạ cưỡng bức nàng. “Cứ chờ đến khi gặp Pierre đi, Jeanne nói, rồi cô sẽ thấy. - Sao lại là Pierre? - Khi nào đến trói cô, có thể gã sẽ bắt cô ngồi xổm đấy.” O cảm thấy mình tái mặt. “Nhưng sao lại thế? Nàng nói. - Cô sẽ phải vâng lời thôi, Jeanne đáp lại, nhưng cô gặp may đấy. - Sao lại gặp may? - Chính người tình của cô đã dẫn cô đến đây đúng không? - Đúng, O nói. - Thế thì họ sẽ khắc nghiệt hơn với cô. - Tôi không hiểu… - Cô sẽ sớm hiểu ra thôi. Tôi nhấn chuông gọi Pierre đây. Sáng mai chúng tôi sẽ đến đón cô.”
Andrée mỉm cười đi ra, còn Jeanne, trước khi đi theo, vuốt ve nhũ hoa của O, nàng vẫn đứng ở cuối giường, thẫn thờ. Ngoài chiếc vòng cổ và những chiếc vòng tay bằng da, đã bị nước làm cứng lại khi nàng tắm, và lại càng thít chặt hơn vào da thịt, nàng hoàn toàn khỏa thân. “Xem nào người đẹp”, gã đầy tớ vừa bước vào vừa nói. Và gã nắm lấy hai tay nàng. Gã gắn hai chiếc khuyên nhỏ trên hai chiếc vòng tay vào nhau, khiến cho hai cổ tay nàng bị gắn chặt lại, rồi lồng hai chiếc khuyên đó vào chiếc khuyên gắn trên vòng cổ. Vậy là hai tay nàng chắp lại trước cổ, giống như đang cầu nguyện. Chỉ còn phải trói nàng vào tường, bằng sợi xích đang treo trên giường và xuyên qua chiếc vòng gắn bên trên. Gã tháo chiếc móc cố định đầu kia của sợi xích, rồi kéo để rút ngắn sợi xích lại. O buộc phải dịch người về phía đầu giường, và gã bắt nàng nằm xuống đó. Sợi xích kêu leng keng trong chiếc vòng, và căng ra đến nỗi người phụ nữ trẻ chỉ có thể xê dịch theo chiều rộng của chiếc giường, hoặc đứng ở mỗi bên đầu giường. Do sợi xích kéo chiếc vòng cổ về phía tường, nghĩa là kéo ra phía sau, còn hai bàn tay lại có xu hướng kéo chiếc vòng ra đằng trước, nó tạo nên một thế cân bằng, hai bàn tay chắp lại nằm về phía vai trái, và cả đầu nàng cũng nghiêng về hướng đó. Gã đầy tớ phủ lên người O tấm chăn màu đen, nhưng chỉ sau khi đã kéo chân nàng về phía ngực một lát, để xem xét độ mở của hai đùi nàng. Gã không chạm vào người nàng nữa, không nói lời nào, tắt đèn, vốn là một chiếc đèn vách gắn giữa hai cánh cửa, rồi ra ngoài.
Còn lại một mình trong bóng tối và im ắng, nằm nghiêng sang bên trái, nóng sực giữa hai lớp vải lông dày, và buộc phải bất động, O tự hỏi tại sao trong nàng lại có từng ấy dịu dàng đang xen lẫn với nỗi kinh hoàng, hay tại sao nỗi kinh hoàng đối với nàng lại dịu dàng đến thế. Nàng nhận thấy một trong số những nỗi thống khổ lớn nhất, đó là không được sử dụng đôi tay; không phải vì đôi tay có thể bảo vệ nàng (mà nàng có muốn tự vệ không?) nhưng nếu được tự do, hẳn chúng có thể phác ra cử chỉ, có thể tìm cách đẩy lùi những bàn tay chiếm đoạt nàng, những da thịt xuyên vào trong nàng, có thể ngăn giữa vùng thắt lưng nàng và ngọn roi. Người ta đã giải thoát nàng khỏi đôi tay nàng; thân thể nàng bên dưới tấm chăn trở thành thứ mà nàng không thể tiếp xúc; thật lạ lùng khi ta không thể chạm vào đầu gối, hay hõm bụng của chính mình. Đôi môi giữa hai chân, vốn đang thiêu đốt nàng, trở thành vùng cấm kỵ với nàng, và chúng thiêu đốt nàng có lẽ vì nàng biết chúng sẽ mở ra với bất kỳ ai muốn: kể cả gã đầy tớ Pierre, nếu gã muốn đi vào trong nàng. Nàng ngạc nhiên vì ký ức về ngọn roi nàng đã phải chịu lại khiến nàng thấy êm đềm đến thế, trong khi ý nghĩ hẳn nàng sẽ không bao giờ biết được người nào trong số bốn người đàn ông kia đã cưỡng đoạt vùng mông của nàng hai lần, và phải chăng cả hai lần đều là cùng một người, và phải chăng người đó không phải người tình của nàng, lại khiến nàng xáo trộn. Nàng khẽ trườn người, nghĩ rằng người tình của nàng vẫn ưa thích cái khe ở mông nàng, và ngoại trừ tối nay (nếu đó là chàng), chàng chưa từng đi vào đó. Nàng ước đó là chàng; liệu nàng có hỏi chàng không? Ôi! Không bao giờ. Nàng lại thấy bàn tay trong xe đã cởi thắt lưng và quần lót cho nàng, và đưa dây nịt để nàng quấn chiếc tất trên đầu gối. Hình ảnh sống động đến nỗi nàng quên mất rằng hai tay đang bị trói, khiến sợi xích kêu lên cọt kẹt. Và tại sao trong khi ký ức về khổ hình đó đối với nàng nhẹ nhàng đến thế, thì chỉ một ý nghĩ, một lời nói, một ánh mắt nhìn chiếc roi lại khiến tim nàng đập mạnh như vậy, khiến mắt nàng phải nhắm lại vì kinh hoàng? Nàng không dừng ở chỗ xem xét đó có phải chỉ là nỗi kinh hoàng hay không; một cơn sợ hãi xâm chiếm nàng: họ sẽ kéo sợi xích để khiến nàng phải đứng trên giường và họ sẽ đánh nàng, bụng nàng áp vào tường và họ sẽ đánh, đánh, từ đó cứ quay cuồng trong đầu nàng. Pierre sẽ đánh nàng, Jeanne đã nói thế. Nàng gặp may đấy, Jeanne đã nhắc lại, họ sẽ khắc nghiệt với nàng hơn nhiều, cô ta định nói gì? Nàng chỉ còn cảm thấy chiếc vòng cổ, những chiếc vòng tay và sợi xích, thân thể nàng bắt đầu trôi giạt, nàng sắp hiểu rồi. Nàng ngủ thiếp đi.
Vào những giờ khắc cuối cùng của đêm, khi màn đêm tối hơn và lạnh hơn, ngay lúc trước bình minh, Pierre lại xuất hiện. Gã bật đèn phòng tắm trong khi vẫn để cửa mở, tạo nên một khoảng sáng vuông vức ở chính giữa giường, nơi mà thân thể O, mảnh mai và co quắp, khiến chiếc chăn phồng lên một chút, và gã lặng lẽ kéo nó ra. Bởi vì O đang nằm nghiêng sang bên trái, quay mặt ra cửa sổ, hai đầu gối khẽ co lên, bộ mông trắng lốp của nàng nổi bật trên nền vải lông đen, đập vào mắt gã. Gã lôi chiếc gối từ dưới đầu nàng ra, lịch sự nói: “Xin cô đứng dậy, làm ơn” và khi nàng đang quỳ gối, nàng buộc phải bắt đầu như thế bằng cách níu người vào sợi xích, gã giúp nàng bằng cách đỡ hai khuỷu tay nàng để nàng đứng hẳn dậy, và tựa người vào tường. Ánh sáng hắt vào giường, vốn yếu ớt, bởi vì chiếc giường vẫn tối om, chiếu lên cơ thể nàng, nhưng không chiếu sáng những cử chỉ của gã. Nàng chỉ đoán nhận, nhưng không nhìn thấy, rằng gã tháo sợi xích khỏi chiếc móc lò xo rồi móc lại vào một mắt xích khác, khiến nó căng ra, và nàng cảm thấy cơ thể nàng căng lên. Hai bàn chân trần của nàng đặt nằm trên giường. Nàng cũng không nhìn thấy rằng ở thắt lưng gã không phải là cây roi da, mà là một chiếc roi ngựa màu đen giống như chiếc mà họ đã dùng để đánh nàng chỉ hai lần, và gần như rất nhẹ, khi nàng bị buộc vào chiếc cọc. Bàn tay trái của Pierre đặt lên eo nàng, chiếc đệm hơi lún xuống, là vì gã đã giẫm chân phải lên đó để giữ thăng bằng. Cùng lúc nàng nghe thấy một tiếng rít trong ánh tranh tối tranh sáng, O cảm thấy một vết bỏng đau đớn lướt ngang vùng thắt lưng, nàng liền hét lên. Pierre ra sức quất. Gã không chờ nàng im tiếng, và lặp lại bốn lần, mỗi lần đều cẩn thận vụt cao hơn hoặc thấp hơn lần trước, để dấu roi hằn rõ rệt hơn. Khi gã dừng, nàng vẫn còn la hét, và nước mắt chảy vào khuôn miệng nàng đang há ra. “Làm ơn xoay người lại,” gã nói, và vì nàng còn đang choáng váng chưa kịp tuân theo, gã túm lấy hông nàng, vẫn không buông chiếc roi, cán roi lướt qua eo nàng. Khi nàng đối diện với gã, gã khẽ lùi lại, rồi dùng hết sức quất vào đùi trước của nàng. Tất cả kéo dài trong vòng năm phút. Khi gã bỏ đi, sau khi đã tắt đèn và đóng cửa phòng tắm, O vừa rên rỉ vừa quằn quại đau đớn dọc chiếc giường, ở đầu sợi xích, trong bóng tối. Cuối cùng, nàng im tiếng và bất động áp người vào vách tường, lớp vải chúc bâu láng bóng xoa mát vùng da đau đớn, trong khi ngày bắt đầu rạng. Khung cửa sổ lớn, nơi nàng đang quay ra trong tư thế ngồi nghiêng, quay về phía Đông, và kéo thẳng từ trần nhà xuống đến mặt sàn, không hề treo rèm, ngoại trừ cùng một thứ vải đỏ treo trên tường, được kéo xếp nếp sang hai bên, và bị những dải vén rèm xếp thành những đường xếp li gãy gập cứng nhắc, O nhìn ánh bình minh nhợt nhạt đang chậm rãi dâng lên, kéo loãng sương mù trên những khóm hoa cúc sao bên ngoài, dưới chân cửa sổ, rồi cuối cùng chiếu rạng một cây dương. Thỉnh thoảng những chiếc lá ngả vàng xoay xoay rơi xuống, dù không hề có gió. Phía trước cửa sổ, gần khóm hoa cúc sao màu tím hoa cà, có một thảm cỏ, ở cuối thảm cỏ là một lối đi. Trời đã sáng hẳn và O đã thôi nhúc nhích từ lâu. Một người làm vườn xuất hiện dọc lối đi, một chiếc xe cút kít. O nghe thấy tiếng bánh xe bằng sắt nghiến cót két trên nền sồi. Nếu anh ta lại gần để quét đám lá rụng ở gốc đám hoa cúc sao, khung cửa sổ rất lớn còn căn phòng thì nhỏ và sáng đến nỗi anh ta có thể nhìn thấy O trần truồng bị trói cùng những vết roi hằn trên đùi nàng. Những vết roi rộp lên, tạo thành những ngấn mảnh sẫm hơn màu đỏ của những bức tường. Người tình của nàng đang ngủ ở đâu, vì chàng vẫn thích ngủ muộn vào buổi sáng êm đềm? Trong căn phòng nào, trên chiếc giường nào? Chàng có biết đã đưa nàng vào khổ hình nào không? Phải chăng chính chàng đã quyết định? O nghĩ đến những tù nhân, như ta thường thấy ở những bức tranh khắc in trong sách lịch sử, những người đó cũng bị xích và bị đánh roi, cách đây biết bao năm, hay biết bao thế kỷ, và họ đã chết. Nàng không muốn chết, nhưng nếu khổ hình này là cái giá phải trả để người tình của nàng tiếp tục yêu nàng, nàng chỉ mong chàng vui lòng vì nàng đã chịu đựng, và nàng chờ đợi, thật dịu dàng và câm nín, để người ta dẫn nàng quay lại với chàng.
Không người phụ nữ nào có chìa khóa, dù là khóa cửa, khóa xích hay khóa vòng tay và vòng cổ, nhưng tất cả đàn ông ở đây đều mang theo một chiếc vòng có treo cả ba loại chìa khóa, mỗi loại một kiểu, mở được tất cả các cánh cửa, hoặc các chốt, hoặc các kiểu vòng tay. Đám đầy tớ cũng có. Nhưng vào buổi sáng, các đầy tớ phải phục vụ ban đêm còn ngủ, và một trong số các ông chủ hoặc một đầy tớ khác sẽ là người đến mở các ổ khóa. Người đàn ông bước vào buồng của O mặc áo blu dông bằng da với một chiếc quần cưỡi ngựa, và đi ủng. Nàng không nhận ra anh ta. Đầu tiên, anh ta cởi sợi xích gắn vào tường, và O có thể nằm xuống giường. Trước khi tháo dây trói hai cổ tay nàng, anh ta luồn tay vào giữa hai đùi nàng, giống như người đàn ông đeo mặt nạ nàng nhìn thấy trước tiên trong phòng khách nhỏ màu đỏ đã làm. Có thể chính là anh ta. Anh ta có khuôn mặt xương xẩu và hốc hác, ánh mắt cương trực thường thấy trong chân dung của những người già theo giáo phái Calvain, và tóc anh ta màu xám. O chịu đựng ánh mắt của anh ta trong một lát, cảm giác như mãi không dứt, và bỗng nhiên nàng lạnh người nhớ ra không được nhìn cao hơn thắt lưng của các ông chủ. Nàng nhắm mắt lại, nhưng đã quá muộn, nàng nghe thấy anh ta cười và nói, trong khi rốt cuộc cũng giải phóng hai bàn tay nàng: “Nàng sẽ được trừng phạt sau bữa tối.” Anh ta nói với Andrée và Jeanne, hai người họ cùng vào với anh ta, mỗi người đứng chờ ở một bên giường. Sau đó anh ta bỏ đi. Andrée nhặt chiếc gối bị rơi xuống đất lên, và cả chiếc chăn mà Pierre đã dồn xuống cuối giường khi gã đến đánh O, trong khi Jeanne kéo về phía đầu giường một chiếc bàn có bánh xe đã được đưa đến ngoài hành lang, chở theo cà phê, sữa, đường, bánh mì, bơ và bánh sừng bò. “Cô ăn nhanh đi, Andrée nói, chín giờ rồi, sau đó cô có thể ngủ đến tận trưa, và khi nào nghe thấy bấm chuông là lúc cô chuẩn bị ăn trưa. Cô sẽ tắm và chải tóc, tôi sẽ đến đánh phấn và thắt áo ngực cho cô. - Cô chỉ phải phục vụ vào buổi chiều, Jeanne nói, trong thư phòng: phục vụ cà phê, rượu mùi và giữ lửa. - Thế còn hai cô? O nói. - A! Chúng tôi chỉ chịu trách nhiệm về cô trong vòng hai mươi tư giờ đầu tiên cô ở đây, sau đó cô sẽ ở một mình và sẽ chỉ liên quan đến đàn ông. Chúng tôi không thể nói chuyện với cô, và cô cũng không thể nói chuyện với chúng tôi. - Ở lại đi, O nói, ở lại thêm chút nữa, và nói cho tôi biết…” nhưng cô chưa kịp nói hết câu thì cánh cửa đã mở ra: là người tình của nàng, và chàng không đi một mình. Người tình của nàng phục sức như khi chàng mới rời khỏi giường, và châm điếu thuốc đầu tiên trong ngày: pyjama kẻ sọc, áo choàng ngủ bằng len xanh lam, chiếc áo choàng ngủ mặt trong bằng lụa lót chần mà chàng và nàng đã cùng chọn năm ngoái. Và đôi dép đi trong nhà đã sờn của chàng, phải mua đôi khác thôi. Hai người phụ nữ biến mất, không phát ra tiếng động nào ngoài tiếng lụa sột soạt khi họ nhấc váy lên (chiếc váy nào cũng dài quét đất) - trên nền thảm những đôi giày hở gót không phát ra tiếng động. O, khi đó đang cầm cốc cà phê ở tay trái và tay kia cầm bánh sừng bò, ngồi khoanh một chân trên mép giường, chân kia buông thõng, nàng bất động, chiếc tách trong tay nàng bỗng run lên, chiếc bánh sừng bò tuột khỏi tay. “Nhặt lên đi , René nói. Đó là câu nói đầu tiên của chàng. Nàng đặt tách lên bàn, nhặt chiếc bánh vừa mới cắn, và đặt nó bên cạnh cái tách. Một mẩu bánh lớn vẫn nằm trên thảm, cạnh bàn chân trần của nàng. Đến lượt René cúi xuống và nhặt nó lên. Rồi chàng ngồi xuống gần O, đẩy nàng ngửa ra và hôn nàng. Nàng hỏi chàng có yêu nàng không. Chàng đáp: A! Ta yêu nàng , rồi đứng dậy và kéo nàng đứng theo, dịu dàng áp đôi lòng bàn tay mát rượi, rồi đến đôi môi chàng dọc theo những vết roi. O không biết nàng có được nhìn người đàn ông đi vào cùng chàng hay không, vì anh ta đi cùng người tình của nàng, tuy nhiên lúc này anh ta đang quay lưng lại phía họ, và hút thuốc ở gần cửa sổ. Chuyện xảy ra sau đó giúp O bớt lo phiền. “Lại đây xem nào,” người tình của nàng nói, rồi vừa kéo nàng về phía cuối giường, chàng vừa thừa nhận với người đi cùng rằng anh ta đã nói đúng, và cảm ơn anh ta, nói thêm rằng anh ta là người đầu tiên được chiếm hữu O nếu anh ta muốn. Người lạ kia, nàng vẫn không dám nhìn anh ta, sau khi vuốt tay lên đôi vú và dọc xuống thắt lưng nàng, liền bảo nàng giạng chân ra. “Vâng lời đi,” René bảo nàng, chàng vẫn giữ nàng đứng thẳng, lưng tựa vào chàng cũng đang đứng thẳng. Và bàn tay phải của chàng vuốt ve một bên vú, tay kia giữ vai nàng. Người lạ ngồi xuống mép giường, đưa tay túm lấy rồi chậm rãi vén túm lông để tách đôi môi đang gìn giữ khe bụng nàng. Khi hiểu ra người kia muốn gì ở nàng, René liền đẩy người nàng lên trước, để nàng ở vào khoảng cách thuận tiện nhất, và cánh tay phải của chàng vòng quanh eo nàng để giữ nàng chặt hơn. Kiểu mơn trớn nàng không bao giờ chấp thuận mà không vùng vẫy và ngập tràn xấu hổ, và thường ra sức né tránh nhanh hết mức có thể, nhanh đến nỗi nàng không kịp cảm nhận nó, và đối với nàng dường như đó là một tội lỗi, bởi vì nàng thấy tội lỗi khi người tình phải quỳ gối trước nàng, trong khi lẽ ra nàng phải ở vào tư thế đó, đột nhiên nàng cảm thấy mình không thể thoát được, và thấy mình hỏng rồi. Bởi vì nàng rên lên khi đôi môi xa lạ kia, đang áp trên phần da thịt căng phồng là điểm xuất phát của đài hoa, bất chợt thiêu đốt nàng, rồi lại rời bỏ nàng để nhường chỗ cho đầu lưỡi nóng bỏng thiêu đốt nàng hơn nữa; nàng rên rỉ to hơn khi đôi môi đó lại áp vào nàng; nàng cảm thấy điểm kín của mình cứng lại và cương lên giữa hai hàm răng và đôi môi đang cắn mút thật lâu và không rời ra nữa; khiến nàng thở hồng hộc; hai chân nàng nhũn ra, nàng ngửa người, miệng René gắn vào miệng nàng; hai bàn tay chàng ghì chặt vai nàng xuống giường, nhưng hai bàn tay khác đang luôn bên dưới khoeo chân nàng mở nàng ra rồi nâng hai chân nàng lên. Dưới vùng thắt lưng (bởi vì khi René đẩy nàng về phía người lạ kia, chàng đã khóa hai cổ tay nàng vào nhau bằng cách cài hai chiếc khuyên trên hai chiếc vòng tay vào nhau), hai bàn tay nàng vuốt nhẹ dương vật của anh ta đang cạ vào khe mông nàng, dựng lên rồi bỗng đâm sâu vào cuối đường hào bụng dưới nàng. Lần đầu tiên, nàng hét lên, như bị đánh, nàng hét lên với mỗi cú đâm, còn người tình của nàng cắn vào miệng nàng. Người đàn ông kia đột ngột giật ra khỏi nàng, ngã xuống đất như thể bị sét đánh, và anh ta cũng hét lên. René tháo khóa tay cho O, kéo nàng dậy, và đặt nàng nằm xuống bên dưới tấm chăn. Người đàn ông đứng dậy, đi cùng René ra cửa. Trong một thoáng, O thấy mình được phóng thích, bị hủy diệt, đáng nguyền rủa. Người tình của nàng chưa từng khiến nàng rên rỉ như nàng đã rên rỉ dưới đôi môi của người lạ, người tình của nàng chưa từng khiến nàng la hét như nàng đã la hét dưới cú đâm của dương vật người lạ. Nàng đã bị ô uế và tội lỗi. Nếu chàng có bỏ nàng thì cũng đúng thôi. Nhưng không, cánh cửa khép lại, chàng ở lại cùng nàng, quay lại nằm bên nàng, bên dưới tấm chăn, luồn vào trong vùng bụng ẩm ướt và nóng bỏng của nàng, và vừa hôn nàng vừa nói: “Ta yêu nàng. Sau khi giao nàng cho đám đầy tớ xong, một đêm nào đó ta sẽ quay lại đánh nàng đến tóe máu.” Ánh mặt trời đã xuyên thủng lớp sương mù và tràn ngập căn phòng. Nhưng hai người chỉ bị đánh thức bởi tiếng chuông trưa.
O không biết phải làm gì. Người tình của nàng đang ở đây, gần gũi, buông thả dịu dàng chẳng khác gì trên chiếc giường trong căn phòng trần thấp, nơi hầu như tối nào chàng cũng đến ngủ với nàng, từ khi họ sống cùng nhau. Đó là một chiếc giường lớn có gắn cọc màn theo kiểu Anh, bằng gỗ gụ, nhưng không có tán che, và hai chiếc cọc ở đầu giường cao hơn hai chiếc ở cuối giường. Chàng luôn nằm về bên trái, và khi thức dậy, dù vào nửa đêm, chàng luồn vươn tay về phía chân nàng. Chính vì thế, bao giờ nàng cũng chỉ mặc áo ngủ, hoặc khi mặc pyjama nàng không bao giờ mặc quần. Chàng cũng đang làm thế; nàng nắm lấy bàn tay ấy và hôn, không dám hỏi chàng điều gì. Nhưng chàng nói chuyện. Vừa giữ lấy nàng bằng chiếc vòng cổ, hai ngón tay luồn vào khoảng giữa cổ nàng và chiếc vòng bằng da, chàng vừa nói với nàng rằng chàng muốn từ nay về sau, nàng là của chung giữa chàng và những người mà chàng quyết định, cùng những người mà chàng không quen biết nhưng là thành viên của cộng đồng trong lâu đài này, giống như nàng đã là như thế tối qua. Rằng nàng thuộc về chàng, duy nhất một mình chàng, kể cả khi nàng nhận lệnh của những người khác chứ không phải chàng, cho dù chàng có mặt hay vắng mặt, bởi vì về nguyên tắc chàng tham dự vào bất cứ chuyện gì người ta có thể đòi hỏi ở nàng hoặc buộc nàng phải chịu đựng, và rằng chính chàng là người sở hữu nàng và tận hưởng nàng thông qua những người được trao tặng nàng, vì lý do duy nhất là chính chàng đã trao tặng nàng cho họ. Nàng phải phục tùng và chào đón họ với cùng sự kính trọng như khi nàng chào đón chàng, coi họ như những hình ảnh của chàng. Chàng sở hữu nàng theo cách đó, giống như một vị thần sở hữu những sinh vật mà vị thần đó tạo ra rồi chiếm đoạt chúng dưới mặt nạ của một con quái vật hoặc một chú chim, bằng trí tuệ vô hình hoặc bằng nhập định. Chàng không muốn xa rời nàng. Càng giao phó nàng cho người khác, chàng lại càng gắn bó với nàng hơn. Việc chàng trao tặng nàng chính là một bằng chứng đối với chàng, và cũng phải là một bằng chứng đối với nàng, về việc nàng thuộc về chàng; ta chỉ có thể trao tặng thứ thuộc về ta. Chàng trao tặng nàng để rồi lại lấy lại ngay, khi nàng đã trở nên có giá trị hơn trong mắt chàng, giống như một đồ vật bình thường đã được sử dụng cho một việc làm thần thánh và qua đó sẽ trở nên thánh hóa. Từ lâu chàng đã mong muốn cho nàng làm gái điếm, và chàng vui sướng cảm thấy rằng niềm khoái lạc mà chàng có được từ việc đó còn lớn hơn chàng từng hy vọng, và càng tủi nhục, càng bầm giập, nàng lại càng gắn bó với chàng hơn cùng giống như chàng càng gắn bó với nàng hơn. Bởi vì yêu chàng, nàng chỉ có thể yêu người mà chàng đưa đến với nàng. O lắng nghe và run rẩy vì hạnh phúc, bởi vì chàng yêu nàng, nàng run rẩy, đồng thuận. Hẳn là chàng đoán được điều đó, vì chàng nói tiếp: Đó chính là bởi nàng dễ dàng chấp thuận rằng ta muốn ở nàng cái điều mà đối với nàng sẽ là không thể chấp thuận, mặc dù nàng đã chấp nhận điều đó từ trước, mặc dù bây giờ nàng nói vâng, và nàng tưởng rằng nàng có thể phục tùng. Nàng sẽ không thể không phản ứng. Chúng ta sẽ có được sự phục tùng của nàng dù nàng không muốn, không chỉ vì niềm lạc thú không thể so sánh mà ta và những người khác có được từ đó, mà còn để nàng nhận thức được những điều chúng ta đã làm với nàng.” O đang định đáp lại rằng nàng là nô lệ của chàng, và vui sướng được thực hiện những điều chàng buộc nàng phải làm. Chàng ngăn nàng lại: “Hôm qua chúng ta đã nói với nàng rằng chừng nào nàng còn ở trong lâu đài này, nàng sẽ không được nhìn vào mặt một người đàn ông, cũng không được nói chuyện với anh ta. Đối với ta nàng cũng không được làm gì hơn thế, mà phải im lặng, và vâng lời. Ta yêu nàng. Dậy đi. Từ nay trở đi, ở đây, khi có mặt đàn ông, nàng sẽ chỉ mở miệng để la hét hoặc mơn trớn.” O liền trở dậy. René vẫn nằm dài trên giường. Nàng tắm, chải đầu, nước ấm khiến nàng rùng mình khi vùng thắt lưng bầm giập chìm vào nước, và nàng phải thấm nước mà không dám kì cọ, để khỏi làm sống dậy cảm giác bỏng rát. Nàng thoa son lên môi, nhưng không đánh phấn mắt, rắc phấn phủ, và vẫn khỏa thân, nhưng đôi mắt cụp xuống, nàng trở vào phòng. René đang nhìn Jeanne, cô gái đã vào phòng và đang đứng ở đầu giường, mắt cũng nhìn xuống, cả cô cũng câm lặng. Chàng bảo cô mặc đồ cho O. Jeanne lấy chiếc áo nịt ngực bằng xa tanh màu xanh lá, váy lót trắng, váy dài, đôi giày hở gót màu xanh lá, và sau khi cài xong phía trước áo nịt ngực của O, cô bắt đầu kéo sợi dây buộc đằng sau. Chiếc áo nịt có gọng, dài và cứng, giống như thời của những chiếc eo thắt lưng ong, và có hai cánh để đỡ hai bầu vú. Càng thắt chặt, cặp vú càng nhô cao, tựa vào hai chiếc cánh đỡ, và hai núm vú càng giương lên. Đồng thời, đoạn eo thắt lại, khiến cho vùng bụng dưới nổi lên và cặp mông càng ưỡn cong thêm. Điều lạ lùng là chiếc khung này rất thoải mái, thậm chí ở một mức độ nào đó còn giúp ta thư giãn. Người mặc sẽ giữ được thân hình thật thẳng, nhưng không rõ tại sao, trừ phi là do sự đối lập, nó khiến ta trở nên nhạy cảm với tự do, hay đúng hơn là tư thế sẵn sàng của những gì không bị nó gò bó. Váy lót rộng và áo nịt ngực khoét hình thang, để lộ từ chân cổ đến tận nhũ hoa và toàn bộ chiều ngang của bầu ngực, khiến cô gái cảm thấy dường như không phải nàng đang mặc trang phục mà đang mang một thứ dụng cụ khêu gợi, phô diễn. Khi Jeanne thắt sợi dây buộc thành một chiếc nơ kép, O cầm chiếc váy dài đặt trên giường lên, chỉ có một mảnh, chiếc váy lót gắn với váy dài giống như một lớp lót có thể tháo lắp, cùng áo nịt ngực có khớp nối đằng trước và thắt nơ đằng sau có thể bám theo đường cong ít nhiều mềm mại của thân trên, tùy theo cách ta thít áo ngực chặt hay không. Jeanne đã kéo thít rất chặt, và trong gương phòng tắm, qua cánh cửa để ngỏ, O nhìn thấy mình mảnh mai và mất hút trong lớp xa tanh dày màu xanh lá phồng lên ở hai bên hông, giống như váy có khung phồng. Hai người phụ nữ đứng gần nhau. Jeanne đưa tay chỉnh một nếp gấp ở tay chiếc váy màu xanh lá, và bầu ngực cô đung đưa dưới lớp đăng ten viền trên chiếc áo nít ngực, đôi vú có núm dài và quầng màu nâu. Váy của cô màu vàng rơm. René lại gần hai cô và nói với O: Nhìn này.” Rồi nói với Jeanne: “Nâng váy nàng lên.” Cô gái liền đưa hai tay nâng lớp lụa sột soạt và lớp vải ni lông lót trong, để lộ một vùng bụng óng ả, cặp đùi và hai đầu gối láng mịn, cùng vùng tam giác đen khép chặt. René lùa tay vào đó và chậm rãi lục lọi, bàn tay còn lại khiến một bên nhũ hoa của cô gái dựng lên. “Là để cho nàng nhìn đó,” chàng nói với O. O nhìn. Nàng nhìn khuôn mặt mỉa mai nhưng chăm chú của chàng, đôi mắt rình chờ khuôn miệng hé mở của Jeanne và chiếc cổ ngửa ra sau, bị thít chặt trong chiếc vòng cổ bằng da. Có niềm khoái cảm nào mà nàng, chính nàng mang lại cho chàng, mà cô gái này, hoặc một cô gái khác, không mang lại cho chàng được? “Nàng không nghĩ đến chuyện này sao?” chàng lại nói thêm. Không, nàng không nghĩ đến. Nàng tựa người vào khoảng tường giữa hai cánh cửa, thật thẳng, hai cánh tay buông thõng. Chàng không cần ra lệnh cho nàng im lặng nữa. Làm sao nàng có thể nói được chứ? Có lẽ chàng cảm động vì nỗi tuyệt vọng của nàng. Chàng rời khỏi Jeanne để ôm nàng trong vòng tay, gọi nàng là tình yêu và cuộc sống của chàng, nhắc lại rằng chàng yêu nàng. Bàn tay chàng dùng để vuốt ve cổ và họng nàng vẫn thấm đẫm mùi của Jeanne. Thế rồi sao? Nỗi tuyệt vọng đã nhấn chìm nàng lại quay trở lại: chàng yêu nàng, a! chàng yêu nàng. Dù chàng có chủ động tìm kiếm lạc thú ở Jeanne, hay ở những người khác, chàng vẫn yêu nàng. “Em yêu chàng, nàng nói vào tai chàng, em yêu chàng,” khẽ đến nỗi chàng chỉ nghe loáng thoáng. “Em yêu chàng.” Chàng chỉ đi khỏi sau khi thấy nàng đã dịu lại, đôi mắt long lanh, hạnh phúc.
Jeanne cầm tay O và dẫn nàng đi dọc hành lang. Giày của họ lại khua vang trên sàn, và trên ghế dài, giữa hai khung cửa, họ lại nhìn thấy một gã đầy tớ. Gã cũng ăn mặc giống Pierre, nhưng không phải là Pierre. Gã này cao lớn, gầy đét, và có lông đen. Gã đi trước họ, dẫn họ vào trong một phòng đợi, ở đó, trước một cánh cửa bằng sắt rèn nổi bật trên những tấm rèm lớn màu xanh lá, hai gã đầy tớ khác đang chờ, dưới chân là mấy con chó trắng có đốm màu vàng như lửa. “Hàng rào đấy,” Jeanne thì thầm. Nhưng gã đầy tớ đi đằng trước đã nghe thấy và quay lại. O sững sờ thấy Jeanne tái mặt và buông tay nàng, thả rơi vạt váy đang khẽ giữ bằng tay kia, cô quỳ sụp xuống mặt sàn đen - bởi vì phòng đợi lát đá cẩm thạch đen. Hai gã đầy tớ ở gần hàng rào phá lên cười. Một trong hai gã bước về phía O và mời nàng đi theo, mở một cánh cửa đối diện với cánh cửa mà nàng vừa đi qua, rồi tránh sang một bên. Nàng nghe thấy tiếng cười và tiếng chân người đi, rồi cánh cửa đóng lại sau lưng nàng. Nhưng không bao giờ, không bao giờ nàng biết được chuyện gì đã xảy ra, liệu Jeanne có bị trừng phạt vì đã nói hay không, trừng phạt như thế nào, hay cô chỉ cần nhượng bộ một yêu cầu đỏng đảnh nào đó của gã đầy tớ, liệu việc cô quỳ sụp như thế có phải là tuân theo một luật lệ nào đó không, hay vì cô muốn khiến gã xiêu lòng và đã thành công. Trong lần đầu tiên lưu lại lâu đài, kéo dài hai tuần, nàng chỉ nhận thấy rằng mặc dù nguyên tắc giữ im lặng là tuyệt đối, trong lúc đi lại, hoặc trong các bữa ăn, hiếm khi có chuyện mọi người không tìm cách vi phạm nó, đặc biệt là vào ban ngày, khi chỉ có mặt đám đầy tớ, như thế trang phục cũng mang lại một sự tự tin đã bị xóa bỏ bởi việc khỏa thân, những sợi xích trong đêm, và bởi sự hiện diện của các ông chủ. Nàng cũng nhận thấy rằng mặc dù chỉ một cử chỉ nhỏ nhất có thể giống một sự cầu thân với một trong số các ông chủ dường như cũng là điều đương nhiên không thể dung thứ được, nhưng điều này không hẳn đúng với đám đầy tớ. Những gã này không bao giờ ra lệnh, mặc dù những lời đề nghị lịch sự của họ cũng khắt khe chẳng khác gì những mệnh lệnh. Hình như họ được lệnh phải trừng phạt ngay tại chỗ những ai vi phạm nguyên tắc, khi họ là nhân chứng duy nhất. Và O đã nhìn thấy như vậy ba lần, một lần trong hành lang dẫn ra chái đồ, và hai lần khác trong phòng ăn chung nơi nàng vừa được đưa vào, những cô gái bị bắt quả tang đang nói chuyện bị dúi xuống đất và đánh. Như vậy, các cô gái có thể bị đánh giữa ban ngày, mặc cho những điều người ta đã nói với nàng vào buổi tối đầu tiên, như thể những gì xảy ra với đám đầy tớ không được tính đến, và coi như chuyện riêng của họ. Ánh sáng ban ngày mang lại cho trang phục của đám đầy tớ một vẻ kỳ quặc và đe dọa. Một vài người đi tất đen, và thay cho áo vest đỏ cùng khăn cài ngực màu trắng là một chiếc áo sơ mi mềm bằng lụa đỏ có tay rộng, may dúm ở phần cổ, ống tay thít lại ở cổ tay. Chính một kẻ trong đám đầy tớ, vào ngày thứ tám, buổi trưa, tay đã lăm lăm cầm roi, bắt một cô nàng phốp pháp tóc vàng tên là Madeleine, có làn da trắng hồng, đứng dậy khỏi chiếc ghế đẩu đang ngồi, cạnh O, vì cô này đã mỉm cười với nàng và nói vài lời nhanh đến nỗi O không hiểu gì. Trước khi gã chạm vào người, cô đã quỳ xuống, đôi bàn tay trắng nõn của cô vuốt ve bộ phận đàn ông đang nghỉ ngơi dưới lần lụa đen của gã, cô lôi nó ra và kéo lại gần khuôn miệng đang mở hé. Lần đó cô không bị đánh. Và bởi vì gã là người giám sát duy nhất, vào lúc đó, trong phòng ăn chung, và gã nhắm mắt chấp thuận được mơn trớn, nên các cô gái khác có thể nói chuyện. Vậy là có thể đút lót đám đầy tớ. Nhưng để làm gì? Nếu có nguyên tắc nào đó mà O phải khó khăn lắm mới phục tùng được, và rốt cuộc không bao giờ phục tùng hoàn toàn, thì đó là nguyên tắc cấm nhìn vào mặt đàn ông - do nguyên tắc này cũng được áp dụng đối với đám đầy tớ. O cảm thấy mình bị nguy hiểm thường trực, bởi vì sự tò mò đối với các khuôn mặt giày vò nàng, và quả thật nàng đã bị đánh bởi người này hoặc người khác, không phải do sự thật là mỗi lần họ đều nhận thấy nàng vi phạm (bởi vì họ được thoải mái với các quy định, và có lẽ cũng khá thích thú với sự quyến rũ mà họ đang thực thi nên không nỡ tước bỏ của bản thân những ánh mắt chỉ rời khỏi mắt và miệng họ để trở xuống với bộ phận đàn ông của họ, với ngọn roi, với đôi bàn tay của họ, rồi lại lặp lại, bằng việc tuân thủ nguyên tắc quá tuyệt đối và quá hiệu quả), mà hẳn là bởi mỗi lần như vậy họ đều mong muốn được sỉ nhục nàng. Mặc dù một khi đã quyết định, họ xử nàng hết sức tàn bạo, nhưng nàng vẫn chưa bao giờ đủ dũng cảm, hoặc hèn nhát, để tự mình sụp xuống chân họ, và đôi khi nàng chịu đựng, nhưng không bao giờ cầu xin. Còn về nguyên tắc giữ im lặng, ngoại trừ đối với người tình, đối với nàng lại nhẹ nhàng đến nỗi nàng chưa lần nào vi phạm, vì nàng chỉ đáp lại bằng cử chỉ khi một cô gái khác nhân lúc những kẻ canh chừng lơ đễnh để nói chuyện với nàng. Thường là trong các bữa ăn, diễn ra trong căn phòng người ta đã đưa nàng vào, khi gã đầy tớ cao lớn đi cùng quay lại nhìn Jeanne. Tường phòng màu đen và đá lát sàn màu đen, chiếc bàn dài cũng màu đen, bằng kính dày, và mỗi cô gái ngồi lên một chiếc ghế tròn bọc da đen. Phải nhấc váy lên để ngồi vào đó, và như thế, khi tiếp xúc với lớp da trơn và lạnh bên dưới đùi, O lại nhớ lại thời khắc đầu tiên khi người tình giúp nàng cởi bỏ tất và quần lót, và để nàng ngồi trực tiếp lên ghế xe hơi. Ngược lại, khi nàng đã rời khỏi lâu đài, và mặc dù phục sức giống mọi người, nàng phải để mông trần bên trong bộ váy áo ngớ ngẩn hoặc chiếc váy liền tầm thường, và mỗi lúc phải nhấc váy và váy lót lên để ngồi xuống bên người tình, hoặc một người khác, áp da thịt vào băng ghế của một chiếc xe hơi hoặc một quán cà phê, thứ nàng như thấy lại chính là lâu đài, hai bầu vú dâng hiến trong những chiếc áo nịt ngực bằng lụa, những bàn tay và những cái miệng có quyền làm mọi thứ, và sự im lặng khủng khiếp. Thế nhưng, chẳng có gì cứu rỗi nàng nhiều hơn sự im lặng, nếu không tính đến những sợi xích. Những sợi xích và sự im lặng, lẽ ra chúng phải trói buộc nàng vào thẳm sâu chính nàng, bóp nghẹt nàng, thít cổ nàng, thì ngược lại tất cả những điều đó lại giải thoát nàng khỏi chính nàng. Liệu chuyện gì đã xảy ra với nàng, nếu nàng được quyền nói, nếu nàng được lựa chọn, khi người tình của nàng để nàng làm gái điếm trước mặt chàng? Đúng là nàng có nói trong những cơn nhục hình, nhưng liệu có thể gọi là lời nói thứ chỉ là rên rỉ và la hét? Hơn nữa người ta thường khiến nàng phải câm nín bằng cách bịt miệng nàng. Dưới những ánh nhìn, dưới những bàn tay, dưới những bộ phận đàn ông cưỡng bức nàng, dưới những ngọn roi xé rách nàng, nàng lạc trong cơn điên loạn lãng quên chính mình, sự lãng quên trả lại cho nàng tình yêu, và có lẽ kéo nàng đến gần cái chết. Nàng là bất cứ ai, nàng là bất cứ người nào trong số các cô gái khác, mở rộng và bị cưỡng đoạt giống như nàng, mà nàng nhìn thấy mở rộng và bị cưỡng đoạt, bởi vì nàng nhìn thấy điều đó, tuy nhiên nàng không được giúp gì cho họ. Ngày thứ hai của nàng ở lâu đài, chưa quá hai mươi tư giờ trôi qua kể từ khi nàng đến, sau bữa trưa, nàng được dẫn vào thư phòng, để phục vụ cà phê và canh lửa ở đó. Jeanne, khi đó đã được gã đầy tớ có lông đen đưa trở lại, đi cùng nàng, cùng với một cô gái khác tên là Monique, vẫn là gã đầy tớ đã dẫn họ đến, gã ở lại trong phòng, đứng gần chiếc cọc nơi O từng bị trói vào. Thư phòng vẫn vắng hoe. Những cánh cửa lửng mở về phía Tây, và mặt trời mùa thu, đang trôi chậm rãi trên nền trời rộng yên bình, chỉ gợn chút mây, chiếu sáng một bó hoa cúc to màu lưu hoàng tỏa ra mùi đất và lá rụng, đặt trên chiếc tủ com mốt. “Tối qua Pierre đã đánh dấu cô à? gã đầy tớ hỏi O. Nàng ra hiệu là đúng. “Vậy thì cô phải khoe ra, gã nói, làm ơn nâng váy lên.” Gã chờ nàng cuốn phía sau váy lên, giống như Jeanne đã làm tối qua, và Jeanne giúp nàng giữ cố định váy lại. Rồi gã bảo nàng nhóm lửa. Từ mông O cho đến tận eo, hai đùi nàng, đôi chân thon mảnh của nàng được đóng khung trong những nếp lụa xanh xếp tầng, và lớp vải phin trắng. Năm vết roi đã đen lại. Lửa đã sẵn sàng cháy trong lò, O chỉ có một que diêm để châm vào nhúm rơm bên dưới những cành cây nhỏ, chúng bùng cháy. Những cành táo nhanh chóng bắt lửa, rồi đến những khúc gỗ sồi, cháy thành những ngọn lửa lớn kêu lách tách và nhạt màu, gần như vô hình trong ánh sáng ban ngày, nhưng tỏa mùi thơm. Một gã đầy tớ khác bước vào, đặt lên chiếc bàn chân quỳ, nơi cây đèn đã được mang đi, một chiếc khay đựng tách và cà phê, rồi đi ra. O bước lại bên bàn, Monique và Jeanne vẫn mỗi người đứng ở một bên lò sưởi. Đúng lúc đó hai người đàn ông bước vào, và đến lượt gã đầy tớ đầu tiên đi ra. Qua giọng nói, O nghĩ nàng nhận ra một trong những người đã cưỡng bức nàng tối qua, người đã yêu cầu phải làm sao để việc đi vào nàng từ sau hông được dễ dàng hơn. Nàng vừa nhìn trộm anh ta, vừa rót cà phê vào những chiếc tách nhỏ màu đen và vàng, mà Monique đưa mời cùng với đường. Có lẽ đó chính là chàng trai mảnh dẻ, còn rất trẻ, tóc vàng, có dáng dấp một người Anh. Anh ta lại lên tiếng, và nàng không còn nghi ngờ gì nữa. Người còn lại cũng tóc vàng, béo lùn, khuôn mặt đầy đặn. Cả hai người ngồi trong những chiếc ghế bành lớn bằng da, đưa chân về phía lò sưởi, bình thản vừa hút thuốc vừa đọc báo, không mấy bận lòng đến những người phụ nữ cũng như việc họ có mặt ở đó hay không. Thỉnh thoảng, có tiếng giở giấy sột soạt, tiếng than nổ tí tách. Thỉnh thoảng, O chêm một khúc củi vào lửa. Nàng ngồi trên một chiếc gối đặt trên sàn nhà gần giỏ củi, Monique và Jeanne cũng ngồi trên sàn nhà, trước mặt nàng. Váy họ xòe ra, lẫn vào nhau. Váy của Monique màu đỏ sậm. Nhưng chỉ khoảng một giờ sau, chàng trai tóc vàng bỗng gọi Jeanne, rồi Monique. Chàng bảo họ mang chiếc ghế tròn đến (chính là chiếc ghế trên đó họ đã đẩy O nằm sấp hôm qua). Monique không chờ những mệnh lệnh khác, cô quỳ xuống, cúi người, ngực ép vào lớp lông, hai bàn tay nắm chặt hai góc ghế. Khi chàng trai bảo Jeanne kéo chiếc váy đỏ lên, Monique không nhúc nhích. Chàng trai đưa ra mệnh lệnh bằng những từ ngữ thô bạo, và Jeanne phải cởi bỏ trang phục, rồi đưa tay cầm lấy lưỡi kiếm thịt đã từng tàn bạo xuyên vào người O ít nhất là một lần. Nó phồng lên và cứng lại trong lòng bàn tay khép chặt, và O nhìn thấy cũng những bàn tay ấy, hai bàn tay bị trói của Jeanne, tách đùi Monique ra để chàng trai xuyên vào giữa khe hẹp, chậm rãi, với những rung giật nhẹ khiến cô gái rên lên. Người đàn ông còn lại, người chỉ nhìn mà không nói lời nào, ra hiệu cho O lại gần, và vẫn không rời mắt khỏi cảnh tượng đó, sau khi đẩy nàng ngã ra trước, nằm lên một bên thành ghế - và chiếc váy của nàng bị tốc lên, dâng tặng ông ta toàn bộ chiều dài cặp mông - ông ta đưa hai tay ôm trọn vùng bụng dưới của nàng. Chính trong tư thế ấy mà René bắt gặp nàng một phút sau đó, khi chàng mở cánh cửa. “Xin mọi người đừng cử động,” chàng nói rồi ngồi xuống đất, trên chiếc gối mà O vừa ngồi ở góc lò sưởi, trước khi người ta gọi nàng ra. Chàng chăm chú nhìn nàng và mỉm cười mỗi khi bàn tay đang nắm giữ nàng, đang lục lọi nàng, trở lại và chiếm đoạt, mỗi lúc một sâu hơn, vùng bụng dưới và khe mông nàng lúc này đã mở rộng, khiến nàng bật lên tiếng rên rỉ không thể kìm giữ được. Monique đã đứng dậy từ lâu, Jeanne cời lò sưởi thay cho O: cô mang cho René một ly whisky, chàng hôn tay cô và uống rượu, mắt vẫn không rời O. Người đàn ông vẫn đang chiếm đoạt nàng liền nói: “Nàng thuộc về ông? - Vâng, René đáp. - Jacques nói đúng, ông ta nói tiếp, nàng hẹp quá, phải làm cho rộng ra. - Nhưng không nên rộng quá, Jacques nói. - Xin tùy ý các ông, René vừa nói vừa đứng dậy, các ông đánh giá đúng hơn tôi.” Và chàng rung chuông.
Từ đó trở đi, trong suốt tám ngày, từ lúc ngày tàn khi nàng hoàn tất công việc phục vụ ở thư phòng cho đến đêm, khoảng tám hoặc mười tiếng, khi người ta đưa nàng trở lại đó - những khi nàng được đưa trở lại - bị khóa và khỏa thân bên trong chiếc váy dài màu đỏ, O đeo một chiếc ống cao su cứng được làm thành hình dạng một chiếc dương vật cương cứng, chiếc ống được cố định vào giữa cặp mông nàng bằng ba sợi xích nhỏ gắn chặt vào một chiếc thắt lưng da thắt quanh hông, sao cho cử động bên trong của các cơ trên người nàng không thể đẩy ống ra. Một sợi xích nhỏ chạy dọc khe mông, hai sợi còn lại bám theo kẽ đùi hai bên vùng tam giác nơi bụng nàng, như thế sẽ không gây trở ngại nếu có ai đó muốn đi vào nàng. Khi René rung chuông, chính là để người ta mang đến một cái tráp, một ngăn trong đó có đủ bộ những dây xích và thắt lưng, trong ngăn kia là đủ loại ống cao su, từ nhỏ nhất đến lớn nhất. Tất cả những cái ống đó đều có điểm chung là loe ra ở phía cuối, để chắc chắn là chúng sẽ không chui lọt vào bên trong cơ thể, như thế sẽ có nguy cơ để cho cái vòng thịt mà chúng phải ép căng và kéo dãn ra kia thít chặt trở lại. Bị banh ra như thế, và mỗi ngày lại rộng hơn, bởi vì mỗi ngày, Jacques đều bắt nàng phải quỳ xuống, hay đúng hơn là phủ phục, để giám sát việc Jeanne hoặc Monique, hoặc một cô gái khác có mặt ở đó, cố định cái ống mà anh ta chọn, và mỗi lần chiếc ống lại lớn hơn. Vào bữa tối, bữa ăn mà các cô gái cùng dùng trong phòng ăn chung, sau khi tắm xong, khỏa thân và thoa phấn, O vẫn đeo ống, và vì có những sợi xích cùng chiếc thắt lưng nên mọi người có thể thấy là nàng đang đeo nó. Chiếc ống chỉ được chính gã đầy tớ Pierre tháo ra khi gã đến để khóa nàng, hoặc vào tường cả đêm nếu không người nào cho gọi nàng, hoặc hai tay vòng ra sau lưng nếu gã phải dẫn nàng trở lại thư phòng. Hiếm đêm nào không có ai sử dụng đến lối vào đã nhanh chóng trở nên dễ dàng theo cách đó, mặc dù vẫn là hẹp so với người khác. Sau tám ngày, không còn cần đến bất cứ dụng cụ nào nữa, và người tình của O nói với nàng rằng chàng sung sướng là nàng đã mở rộng gấp đôi, và chàng sẽ chăm lo để nàng luôn như thế. Đồng thời chàng cũng cảnh báo nàng là chàng sắp đi, và rằng trong vòng bảy ngày cuối nàng phải ở lại lâu đài trước khi chàng quay lại đón nàng để cùng quay về Paris, nàng sẽ không gặp chàng. “Nhưng ta yêu nàng, chàng nói thêm, ta yêu nàng, đừng quên ta nhé.” A! Làm sao nàng có thể quên chàng? Chàng là bàn tay băng kín mắt nàng, là ngọn roi của gã đầy tớ Pierre, chàng là sợi xích phía trên giường nàng, là kẻ xa lạ cắn vào bụng dưới nàng, và tất cả những giọng nói ra lệnh cho nàng đều là giọng chàng. Nàng có thấy chán không? Không. Càng bị nhục mạ, dường như nàng đã quen với những điều nhục mạ, càng được mơn trớn, dường như nàng đã quen với những mơn trớn, thậm chí càng bị đánh nhiều nàng hẳn đã quen với ngọn roi. Lẽ ra sự thừa mứa đến kinh khủng cả của nỗi đau và khoái lạc phải dần đẩy nàng đến những bến bờ vô cảm, gần với cơn buồn ngủ hay trạng thái mộng du. Nhưng ngược lại. Chiếc áo nịt giữ nàng thẳng người, những sợi xích giữ nàng vâng lời, sự im lặng là nơi nàng ẩn náu, tất cả có lẽ cũng có tác dụng nào đó, cũng giống như cảnh tượng thường trực về những cô gái bị giao nộp như nàng, và kể cả khi họ không bị giao nộp, cảnh thân thể họ lúc nào cũng có thể bị chiếm đoạt. Cả cảnh tượng và ý thức về thân thể của chính nàng. Mỗi ngày, và cũng có thể nói là đều đặn, bị vấy bẩn bởi nước bọt và tinh trùng, bởi mồ hôi trộn với mồ hôi của chính nàng, nàng tự thấy mình là cái bể chứa tạp chất theo đúng nghĩa, cái ổ ô trọc được nói đến trong văn chương. Ấy thế nhưng những phần thân thể thường xuyên bị xâm phạm nhất, trở nên nhạy cảm nhất, dường như đồng thời lại trở nên đẹp đẽ hơn với nàng, và có phẩm giá hơn: miệng nàng ngậm vào những bộ phận đàn ông không tên, đôi nhũ hoa mà những bàn tay thường xuyên vầy vò, và giữa cặp đùi banh rộng là những con đường dẫn vào bụng dưới nàng, những con đường chung mà mọi người đều vui sướng khi cày xới. Nàng ngạc nhiên vì trở thành gái điếm lại khiến nàng có phẩm giá, nhưng quả thật đó chính là phẩm giá. Nàng được nó chiếu sáng, như thể từ bên trong, và mọi người nhìn thấy trong cách hành xử của nàng sự bình thản, trên khuôn mặt nàng sự bình tâm, và nụ cười nội tâm khó nhận biết thường thấp thoáng trong đôi mắt của những kẻ ẩn dật.
Khi René thông báo rằng chàng sẽ bỏ nàng lại, đêm đã buông. O đang khỏa thân trong phòng nàng, và chờ người đến đưa vào phòng ăn. Còn người tình của nàng thì ăn mặc như bình thường, bộ y phục mà ngày nào chàng cũng mặc ở thành phố. Khi chàng ôm nàng trong vòng tay, bộ quần áo bằng vải tuýt của chàng cọ vào núm vú nàng. Chàng hôn nàng, đặt nàng nằm xuống giường, rồi dịu dàng, chậm rãi và nhẹ nhàng chiếm đoạt nàng, ra rồi vào qua hai con đường dâng tặng cho chàng, để rồi cuối cùng xuất vào miệng nàng, sau đó chàng lại hôn nàng. “Trước khi đi, ta muốn cho người đánh nàng, chàng nói, và lần này ta hỏi ý nàng. Nàng có chấp thuận không?” Nàng chấp thuận. “Ta yêu nàng, chàng nhắc lại, rung chuông gọi Pierre đi.” Nàng rung chuông. Pierre khóa hai tay nàng lên trên đầu nàng, bằng sợi xích ở cuối giường. Khi nàng đã bị khóa xong, người tình lại hôn nàng, đứng áp vào người nàng trên giường, nhắc lại lần nữa rằng chàng yêu nàng, rồi xuống khỏi giường và ra hiệu cho Pierre. Chàng nhìn nàng vùng vẫy, bất lực cùng cực, chàng nghe tiếng nàng rên rỉ và sau đó là la hét. Khi nước mắt nàng chảy ra, chàng cho Pierre đi. Nàng vẫn còn đủ sức để nhắc lại với chàng là nàng yêu chàng. Chàng liền hôn lên khuôn mặt ướt đầm của nàng, khuôn miệng hổn hển của nàng, cởi xích cho nàng, đặt nàng nằm xuống rồi ra đi.
Nói rằng O bắt đầu chờ đợi người tình ngay từ giây chàng rời khỏi nàng vẫn còn là chưa đủ: nàng chỉ còn là đợi chờ và đêm tối. Ban ngày nàng giống như một hình nhân với làn da mềm mại và cái miệng ngoan ngoãn, và - đây là khoảng thời gian duy nhất nàng nhất nhất tuân thủ theo luật lệ - đôi mắt luôn nhìn xuống. Nàng nhóm và canh lửa, rót rồi mời cà phê và rượu, châm thuốc, nàng cắm hoa và gấp những tờ báo giống như một thiếu nữ trong phòng khách của cha mẹ mình, trong trẻo với phần cổ để trần và chiếc vòng cổ bằng da, chiếc áo nịt bó chặt và đôi vòng tay của nữ tù nhân, đến nỗi những người đàn ông nàng đang phục vụ chỉ cần yêu cầu nàng ở cùng họ khi họ chiếm đoạt một cô gái khác là muốn chiếm đoạt luôn cả nàng; chắc hẳn cũng chính vì thế mà họ đối xử tệ với nàng hơn. Nàng phạm lỗi chăng? Hay người tình của nàng đã bỏ nàng lại chỉ để những người đàn ông đã được chàng cho mượn nàng cảm thấy thoải mái hơn khi chiếm đoạt nàng? Cũng vẫn giống như hai hôm sau ngày chàng ra đi, nàng vừa cởi bỏ quần áo, vào lúc trời tối, và đang nhìn trong gương phòng tắm những vết roi của Pierre lúc đó gần như đã mờ hẳn ở phía trước đùi, thì Pierre bước vào. Còn hai tiếng nữa mới đến giờ ăn tối. Gã bảo nàng sẽ không ăn tối trong phòng ăn chung, và nàng phải nhanh lên, chỉ cho nàng chỗ ngồi kiểu bệ xí xổm trong góc phòng, quả đúng là nàng phải ngồi xổm trên đó giống như Jeanne đã báo trước là nàng sẽ phải làm như thế khi Pierre có mặt. Suốt thời gian nàng ngồi đó, gã chỉ quan sát nàng, nàng nhìn thấy hắn trong những chiếc gương, và nhìn thấy chính mình, nàng không thể kìm giữ cho nước khỏi chảy ra khỏi cơ thể mình. Gã tiếp tục chờ nàng tắm rồi thoa phấn xong. Nàng định đi tìm đôi giày hở gót và chiếc váy dài đỏ thì gã ngăn nàng lại, rồi vừa khóa tay nàng ra sau lưng vừa nói thêm rằng không cần phải làm thế mà hãy chờ gã một lát. Nàng ngồi xuống một góc giường. Bên ngoài, trời đang bão, gió lạnh và mưa, và cây dương gần cửa sổ oằn mình rồi lại thẳng lên dưới những cơn cuồng phong. Những chiếc lá nhợt nhạt, ướt đẫm, thỉnh thoảng lại đập vào cửa kính. Trời tối như giữa đêm, mặc dù chuông đồng hồ còn chưa điểm bảy giờ, nhưng trời đã vào thu, và ngày đang ngắn lại. Pierre quay trở lại, tay cầm dải băng mà người ta đã bịt mắt nàng vào tối đầu tiên. Gã cũng cầm theo một sợi xích dài giống như sợi xích gắn trên tường, kêu lanh canh. O thấy hình như gã phân vân không biết nên xích nàng trước hay bịt mắt nàng trước. Nàng nhìn mưa, không quan tâm xem người ta muốn gì ở nàng, chỉ nghĩ rằng René đã nói là chàng sẽ quay lại, rằng vẫn phải trải qua năm ngày và năm đêm nữa, rằng nàng không biết chàng đang ở đâu, không biết liệu chàng có đang ở một mình không, và nếu chàng không ở một mình thì đang ở với ai. Nhưng chàng sẽ quay lại. Pierre đã đặt sợi xích trên giường, và không quấy rầy suy nghĩ của O, gã quấn dải băng bằng nhung đen lên mắt nàng. Dải băng hơi phồng lên bên dưới hốc mắt, và sít vào hai bên gò má: không thể nhìn lén dù chỉ một ánh mắt, không thể nhấc mi lên. Đêm hạnh phúc như thể là đêm của riêng nàng, O chưa từng đón nhận nó với nhiều niềm vui đến thế, những sợi xích tốt lành kéo nàng ra khỏi chính nàng. Pierre gắn sợi xích vào chiếc khuyên trên vòng cổ của nàng, và mời nàng đi cùng gã. Nàng đứng dậy, cảm thấy mình bị kéo ra phía trước, liền bước đi. Đôi bàn chân trần của nàng lạnh giá trên sàn gạch vuông, nàng hiểu là mình sẽ đi dọc theo hành lang bên chái đỏ, rồi sàn nhà, cũng vẫn lạnh lẽo như thế, trở nên thô nhám hơn: nàng đang đi trên sàn lát đá, cát kết hoặc đá granit. Gã đầy tớ bảo nàng dừng lại hai lần, nàng nghe tiếng chìa khóa xoay trong ổ, mở ra, rồi đóng lại. “Cẩn thận bậc thang đấy,” Pierre nói, và nàng bước xuống một cầu thang, nơi nàng bị vấp một lần. Pierre đỡ ngang lưng nàng. Gã mới chỉ chạm vào nàng để trói hoặc đánh nàng, nhưng lúc đó gã liền ngả người nàng nằm xuống những bậc thang lạnh nơi đôi tay bị khóa của nàng ra sức bíu vào để khỏi bị trượt, và gã chiếm đoạt đôi vú nàng. Miệng gã đi từ bên này sang bên kia, cùng lúc đó gã áp người lên người nàng, nàng cảm thấy gã dần dần cương cứng lên. Gã chỉ kéo nàng dậy sau khi đã thỏa thuê chiếm đoạt nàng. Xâm xấp mồ hôi và run rẩy vì lạnh, rốt cuộc nàng cũng đi hết những bậc cuối cùng và nghe thấy gã mở một cánh cửa khác, nàng đi qua, liền cảm thấy ngay dưới chân mình là một lớp thảm dày. Sợi xích lại được kéo hơi căng, rồi hai bàn tay Pierre mở khóa tay nàng, tháo bỏ dải băng: nàng đang ở trong một căn phòng tròn và có mái vòm, rất nhỏ và rất thấp; các bức tường và mái vòm bằng đá không trát, nhìn rõ những mạch vữa. Sợi xích nối vào vòng cổ của nàng được gắn lên tường, vào một cái đinh khuy ở độ cao chừng một mét, đối diện với cánh cửa và chỉ cho phép nàng xê dịch ra phía trước khoảng hai bước chân. Không có giường, cũng không có thứ gì tương tự như giường, không có chăn, và chỉ có ba hay bốn chiếc gối giống như những chiếc gối Maroc, nhưng ngoài tầm tay nàng, và không phải dành cho nàng. Ngược lại, trong tầm tay nàng, ở một cái hốc từ đó tỏa ra chút ánh sáng chiếu rọi căn phòng, là một chiếc khay bằng gỗ có để nước, trái cây và bánh mì. Hơi nóng tỏa ra từ những bộ tản nhiệt đặt bên dưới sàn và trong những bức tường, tạo nên một thứ cột nóng, nhưng vẫn không đủ để đẩy lùi thứ mùi như ở trong bình kín và mùi đất, thứ mùi của những nhà tù lâu đời, và của những vọng lâu không người ở trong những tòa lâu đài cổ. Trong ánh tranh tối tranh sáng ấm áp nơi không lọt vào âm thanh nào này, O nhanh chóng mất khái niệm về thời gian. Không còn ngày cũng không còn đêm, ánh sáng không bao giờ tắt. Pierre, hoặc một gã đầy tớ vô tình khác, đặt thêm nước, trái cây và bánh mì lên khay khi chúng hết, và dẫn nàng đi tắm trong căn hầm bên cạnh. Nàng không bao giờ nhìn thấy những người đàn ông đi vào hầm, bởi vì mỗi lần một gã đầy tớ sẽ vào trước họ để bịt mắt nàng, và chỉ tháo dải băng sau khi họ đã ra đi. Nàng cũng mất nhận thức về họ, về số lượng người vào, và đôi bàn tay dịu dàng hay đôi môi mò mẫm mơn trớn của nàng không bao giờ nhận ra nàng đang chạm vào ai. Đôi khi có nhiều người đến, thường là một người, nhưng mỗi lần, trước khi họ đến gần nàng, nàng quỳ quay mặt vào tường, chiếc khuyên trên vòng cổ của nàng gắn luôn vào chiếc đinh khuy nơi sợi xích được nối vào, và bị đánh. Nàng áp lòng bàn tay vào tường, và áp mu bàn tay lên mặt, để da mặt không bị đá cào xước; nhưng nàng lại làm xước hai đầu gối và bầu ngực. Nàng cũng mất ý thức về những khổ hình và những tiếng la hét, chúng bị bóp nghẹt bên dưới mái vòm. Nàng chờ đợi. Đột nhiên thời gian không bất động nữa. Trong màn đêm mượt như nhung, người ta tháo bỏ sợi xích cho nàng. Đã ba tháng, ba ngày nàng chờ đợi, hay mười ngày, hay mười năm. Nàng cảm thấy người ta bọc nàng trong một lớp vải dày, và có ai đó nắm lấy nàng ở vai và khuỷu chân, rồi nhấc nàng lên và mang đi. Nàng thấy đang ở trong phòng nàng, nằm dưới tấm chăn lông màu đen, lúc đó là đầu buổi chiều, hai mắt nàng đang mở, đôi bàn tay tự do, và René ngồi cạnh đang vuốt tóc nàng. “Nàng phải mặc lại quần áo, chàng nói, chúng ta đi thôi.” Nàng tắm lần cuối, chàng chải tóc cho nàng, đưa cho nàng hộp phấn và thỏi son môi. Khi nàng quay vào trong phòng, bộ váy kèm áo vest, áo cánh và bộ áo liền quần, tất và giày đã ở cuối giường, cả túi và găng tay của nàng nữa. Thậm chí cả chiếc măng tô mà nàng khoác ra ngoài áo vest khi trời trở lạnh, và một vuông lụa để quàng cổ, nhưng không có thắt lưng, không có quần lót. Nàng chậm rãi mặc quần áo, kéo tất lên trên đầu gối, và không mặc áo vest vì trong phòng đang rất nóng. Đúng lúc đó, người đàn ông đã giải thích với nàng những điều nàng phải làm vào buổi tối đầu tiên bước vào. ông ta cởi chiếc vòng cổ và hai chiếc vòng tay đã cầm tù nàng suốt hai tuần trời. Nàng được giải thoát? Hay vẫn còn thiếu điều gì? Nàng không nói, gần như không dám lướt bàn tay lên hai cổ tay hay đưa tay lên cổ. Sau đó, ông ta đề nghị nàng lựa chọn, trong số những chiếc nhẫn giống hệt nhau mà ông ta đưa cho nàng trong một cái hộp nhỏ, một chiếc vừa với ngón nhẫn bên trái của nàng nhất. Đó là những chiếc nhẫn kỳ lạ bằng sắt, bên trong viền vàng, mặt nhẫn rộng và nặng, giống như của một chiếc nhẫn có mặt đá khắc, nhưng phình ra, những đường khảm bằng vàng tạo thành bức vẽ một kiểu bánh xe có ba nan hoa, mỗi nan hoa được kết bằng hình xoắn ống, giống như bánh xe mặt trời của người Celt. Thử mạnh tay một chút, chiếc nhẫn thứ hai vừa khít với nàng. Nó nặng đầm tay, và ánh vàng như thể lén lút sáng lên trên nền xám trơn của mặt sắt nhẵn nhụi. Tại sao lại là sắt, tại sao lại là vàng, và cả dấu hiệu mà nàng không hiểu? Không thể trò chuyện trong căn phòng treo đầy rèm đỏ này, nơi sợi xích vẫn còn gắn ở bức tường phía trên giường, nơi tấm chăn đen vẫn còn giũ tung rơi cả xuống đất, nơi gã đầy tớ Pierre có thể bước vào, sắp bước vào, lố bịch với bộ trang phục opera trong ánh sáng êm đềm tháng Mười một. Nàng nhầm, vì Pierre không bước vào. René bảo nàng mặc áo vest, và xỏ đôi găng tay dài trùm lên gấu tay áo. Nàng lấy khăn, túi xách, và vắt áo choàng lên cánh tay. Trên nền đá trong hành lang, gót giày cao gót của nàng gây ra ít tiếng động hơn là đôi giày hở gót, các cánh cửa đóng kín, phòng chờ vắng tanh. O nắm lấy tay người tình. Người lạ mặt đi cùng họ mở lưới sắt mà Jeanne từng nói là hang rào, nơi không còn đầy tớ hay chó canh gác nữa. Ông ta vén một trong mấy tấm rèm bằng nhung xanh, và bảo cả hai người họ đi qua. Tấm rèm lại rơi xuống. Có tiếng lưới sắt đóng lại. Chỉ còn lại hai người trong một phòng chờ khác trông ra vườn hoa. Chỉ còn phải bước xuống vài bậc tam cấp, O nhận ra chiếc xe đằng trước đó. Nàng ngồi bên người tình, chàng nắm lấy vô lăng và khởi động xe. Khi họ ra khỏi vườn hoa có cổng xe mở rộng, sau khi đi được vài trăm mét, chàng dừng lại để hôn nàng. Họ tiếp tục lên đường, đi qua ngay trước một làng nhỏ và thanh bình, O có thể đọc được cái tên trên biển chỉ dẫn: Roissy.