Ông liền về chốn vợ già để xem.
Chiếc máng mới quả nhiên đã có.
Nhưng mụ già mắng mỏ ông luôn:
“Đồ ngu, đồ xuân ai hơn!
Đi xin cái máng thì còn ra chi!
Máng kia phỏng ích gì kia chứ
Cút đi, xin nhà gỗ về đây”.
.jpg)
Ông già lại phải ra đi
(Biển xanh sóng vỗ bốn bề nhấp nhô.)
Ông cất tiếng gọi cho cá tới
Cá bơi vào, cá lại hỏi qua:
“Muốn điều gì thế, hở cha?”
Vội vàng thi lễ, ông già đáp ngay:
“Rủ thương nhé, cô ơi, cô cá!
Mụ già nay xỉ vả hết lời
Không cho tôi được thảnh thơi
Một ngôi nhà gỗ bắt tôi xin về”.
Cá vàng đáp :”Chớ hề đau khổ,
Cầu lạy trời phủ hộ cho cha
Muốn nhà nhất định có nhà.”
*
Về nơi lều nát ông già nhìn xem
Lều nát đã tuyệt nhiên chẳng thấy
Một ngôi nhà lộng lẫy trước ông
Có ống khói đẹp vô cùng
Cổng to hai cánh làm bằng gỗ sên.
Mụ già đã ngồi bên cửa sổ
Chỉ vào ông mắng mỏ nên thân:
“Đồ ngu, đồ xuân ai hơn!
Chỉ xin nhà gỗ mà còn về đây.
Ra chỗ cá nói ngay: ta chỉ
Muốn làm ngôi tuyệt thế phu nhân!”

Ông già ra chốn biển xanh
(Ào ào tiếng sóng vỗ quanh mặt bờ.)
Ông lên tiếng gọi cho cá tới
Cá bơi vào, cá lại hỏi qua:
“Muốn điều gì thế, hở cha ?”
Vội vàng thi lễ, ông già nói ngay:
“Rủ thương nhé, cô ơi, cô cá !
Mụ già giờ giận dữ sục sôi
Không cho tôi được thảnh thơi
Mụ giờ chẳng muốn là người thôn dân
Muốn làm vị phu nhân tuyệt thế”
Cá trả lời “Cha hãy về đi,
Chớ hề đau khổ làm gì,
Lạy trời phủ hộ độ trì cho cha”.
