Ông già lại về nhà với vợ
Thấy gì ư? Đồ sộ nhà lầu:
Vợ ông ngồi ở thềm cao
Khăn lông quý giá khoác vào hai vai
Đầu trang sức vàng mười sáng chói
Cô đeo đầy những chuỗi hạt châu.
Nhẫn vàng tay chuốt như nhau,
Hài da màu đỏ dận vào hai chân.
Lũ đày tớ ân cần trước mặt,
Mụ đánh rồi giật tóc họ ra.

Ông già rón rén thưa qua:
“Thưa bà, đã thỏa lòng bà hay chưa?”,
Mụ già lại thét la giận dữ
Bắt ông ra chuồng ngựa mà nằm.

Một tuần qua, lại một tuần
Mụ già lại giận hằm hằm sục sôi
Lại bắt ông ra nơi cá ở:
“Hãy cút đi, ra chỗ cá vàng,
Rằng: ta chẳng muốn bà quan
Muốn làm một vị nữ hoàng tự do”.
Ông già sợ cuống co, cầu khẩn:
“Bà thế nào? Điên loạn rồi chăng?
Chưa quen đi đứng nói năng,
Lại không cả nước cười ầm lên cho?”
Mụ giận dữ như là lửa cháy
Tát tai chồng một cái nên thân.
“Lão quê, dám cãi ta chăng?
Cãi bà phú quý phu nhân tuyệt vời?
Hãy cút đi, ra ngoài biển cả,
Mày không đi, cũng nã đi mau!,”

Ông già ra chốn biển sâu
(Biển xanh đã đổi ra màu tối tăm.)
Ông gọi cá hãy nhanh tìm tới
Cá bơi vào, cá lại hỏi qua:
“Muốn điều gì thế, hở cha?”
Vội vàng thi lễ, ông già nói ngay:
“Rủ thương nhé, cô ơi, cô cá!
Mụ già giờ xỉ vả càng tăng
Không thèm bà lớn giàu sang
Muốn làm một vị nữ hoàng tự do.”
Cá vàng đáp: “Thôi cha đừng khổ
Cầu lạy trời phù hộ cho cha.
Về đi, thôi hãy về nhà!
Mụ già rồi sẽ thành ra nữ hoàng”.

Ông già lại vội vàng trở lại
Làm sao kia? Một dãy hoàng cung.
Vợ ông đã thấy ngồi trong,
Nữ hoàng lộng lẫy tựa lưng bên bàn.
Cung phụng có đại thần quý tộc
Rót rượu ngon rượu ngọt nước ngoài,
Cao lương mỹ vị đủ mùi,
Uy nghiêm thị vệ đứng ngoài đứng trong,
Trên vai vác búa đồng sáng quắc;
Ông già nhìn giật thót tới gan
Khấu đầu trước vợ hỏi han,
Tâu rằng: “Muôn lạy nữ hoàng uy nghiêm
Xin Người hãy lệnh truyền cho biết
Đã thỏa lòng ao ước hay chưa?”
Mụ già chẳng chút ngó qua
Sai người nắm cổ đuổi ra ngoài đường.
Bọn thị vệ từng hàng trước của
Suýt nữa thì bổ búa xuống ông.
Mọi người chế giễu lung tung:
“Lão già rõ thật là không biết điều.”
*
Một tuần qua, lại một tuần
Mụ già tức giận hằm hằm không nguôi
Phái triều thần tìm người chồng mụ.
Chúng tìm ra ông cụ đem về;
Phen này hẳn được nhiều bài học
Lo từ rày giữ chắc lấy thân
Mụ già lại bắt ông đi:
“Ra nơi cá ở liệu bề nói năng
Ta không muốn làm hoàng hậu nữa
Muốn ra khơi làm nữ Long vương
Để ta sống giữa hải dương,
Cá vàng hầu hạ và vâng theo lời”.
Ông già phải im hơi lặng tiếng
Không dám còn mở miệng hé răng.

Rồi ông ra chốn biển xanh
Sóng gào giận giữ, tối tăm một màu
Ông gọi cá hãy mau tìm tới
Cá bơi vào, cá lại hỏi qua:
“Muốn điều gì thế, hở cha”,
Vội vàng thi lễ, ông già nói ngay:
“Rủ thương nhé, cô ơi, cô cá!
Biết làm gì với mụ chết trương?
Mụ không muốn chức nữ hoàng
Muốn làm một nữ Long vương chốn này.
Để được sống ở ngay biển cả
Coi cá vàng hầu hạ mới nghe!”

Cá vàng chẳng nói năng chi
Vẫy đuôi một cái đi về biển sâu.
Bên bờ biển đứng lâu ông đợi
Đợi không xong ông phải về nhà.
Thì kìa: trước mặt ông ta
Lều tranh đã lại hiện ra tồi tàn.
Mụ già lại ngồi bên ngưỡng cửa
Lại còn nguyên máng gỗ nát thôi.
(Dịch từ bản Trung văn của Mộng Hải có đối chiếu theo bản tiếng Nga)