Cô Dâu của Lionheart

Lượt đọc: 310 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Phần mở đầu

Pamplano, Vương quốc của Navarre, năm 1187

“Ta không biết là nàng sẽ đến,” Richard nói, với lấy tay nàng. Chàng đã cởi bỏ chiếc áo giáp chàng đã mặc lúc sớm và mặc vào một chiếc áo dài bằng lụa màu xanh dương có đính lông. Cái áo choàng màu tối của chàng đặt trên vai, và thậm chí trong ánh sáng trăng, Berengaria vẫn có thể quan sát thấy đôi mắt xám lạnh và tia sáng màu hung đỏ của mái tóc chàng.

“Tôi làm gì có sự lựa chọn nào khác ” nàng buộc tội. “Chàng đã đánh cắp chiếc nhẫn của tôi tại cuộc đấu trên ngựa khi chàng hôn tay tôi. "Nắm lấy lòng bàn tay mình, nàng gửi cho chàng một cái nhìn cảnh báo. "Tôi muốn lấy lại chiếc nhẫn của tôi."

"Ta muốn có cớ để gặp lại nàng. "Chàng gửi cho nàng một nụ cười chậm rãi mà nhanh chóng làm tăng nhịp đập của nàng. Chàng mở lòng bàn tay mình ra, và một chiếc nhẫn bằng vàng có đính ngọc lục bảo xuất hiện. "Đây là cái nàng muốn à "

Khi nàng cố gắng chộp lấy nó, chàng nắm bàn tay lại. "Hãy đến gần hơn, và nàng sẽ có nó."

"Đừng làm trò nữa, vì Chúa. Tôi không quan tâm đến điều đó."

"Nếu đó là sự thực, nàng sẽ không đến. Nàng sẽ gửi một người hầu đến lấy chiếc nhẫn."

"Và chàng đã từ chối trả lại nó."

Chàng tiến đến gần hơn và ấn chiếc nhẫn vào tay nàng. "Nàng nghĩ ta giống một kẻ hung ác à ""Tôi không biết chàng là ai. "Mặc dù bàn tay nàng đã đeo găng nhưng nàng vẫn có thể cảm nhận được sức nóng của làn da chàng. Một điều gì đó về người đàn ông này kích thích trí tò mò của nàng, trượt qua sự phòng thủ của nàng giống như người chiến binh là chàng.

Đừng ở lại, Berengaria cảnh báo chính mình. Hãy rời khỏi ngay bây giờ. Cha nàng, vua Sancho sẽ rất tức giận nếu biết nàng đang đứng trong vườn với Công tước của Aquitaine, con trai của vua Henry Plantagenet của nước Anh.

"Ta muốn biết nàng, "Richard nói chậm rãi. "Không một người phụ nữ nào từng đủ can đảm nói với ta theo cách mà nàng đã làm."

"Không, "nàng thì thầm. "Chàng không phải là người hứa hôn của tôi và sẽ không bao giờ là."

"Nàng đúng. "Bàn tay chàng di chuyển lên má nàng, và khi nàng cố gắng tránh thì chàng giam giữ nàng tại nơi đó. "Berengaria, nàng nhắc ta nhớ đến Eva. Nàng đã cám dỗ ta với miệng lưỡi chua chát của nàng. Ánh sáng lóe lên trong đôi mắt tối màu của nàng."

Nàng rùng mình nhè nhẹ, và trí óc nàng lại cảnh báo nàng đi khỏi đây. Nhưng giọng chàng như bắt giữ nàng, trong khi ngón tay cái của chàng lần theo xương gò má nàng.

"Ta ngưỡng mộ tâm hồn của nàng."

Richard xoay nhẹ mặt nàng để nhìn vào chàng. Sau đó chàng dựa vào gần hơn, đặt trán chàng trên trán nàng. "Nàng nên biết rằng đây là cơ hội cuối cùng của nàng để thoát khỏi sự đụng chạm. Nếu nàng ở lại, ta định sẽ hôn nàng. "Chàng thả nàng ra và đứng bất động, chờ đợi quyết định của nàng.

Tâm trí nàng gào thét bảo nàng bỏ chạy, nhưng chân nàng vẫn đứng nguyên tại chỗ.

Richard không phải là người đàn ông được phép tự do tán tỉnh nàng. Chàng đã hứa hôn với một người đàn bà khác.

Nhưng nàng muốn trải nghiệm cái mùi vị bị ngăn cấm từ nụ hôn của người đàn ông muốn nàng. Không phải vì vương quốc, không phải vì sự giàu có của nàng, chỉ vì chàng không phải cả hai loại người đó. Richard biết thế nào là bị mắc kẹt trong thế giới đầy rẫy những qui tắc, một thế giới mà họ không có sự tự do.

Môi chàng bao phủ lấy môi nàng, và ngay khoảnh khắc đầu tiên của nụ hôn, nàng đã quên hết tất cả những lý do tại sao điều này không bao giờ nên xảy ra. Richard đặt tay chàng trên hông nàng, kéo cơ thể nàng lại gần hơn. "Nhắm mắt nàng lại"chàng nhẹ nhàng nói. "Nàng không còn là một công chúa nữa. Và ta không phải là một công tước."

Nàng tuân theo, và những hàng rào ngăn cách giữa họ dường như đã biến mất. Áp vào miệng nàng chàng thì thầm, "Nếu nàng là vợ hứa hôn của ta, ta sẽ trốn khỏi những nhiệm vụ của mình để nắm lấy những khoảnh khắc như thế này. Và nàng chưa từng nói những lời ca tụng giả dối về ta, phải không "

"Tính kiêu ngạo của chàng đủ lớn đó, đức ngài."

"Richard, "chàng sửa lại. Lần này, chàng bắt lấy môi nàng giống như một kẻ xâm chiếm không thương xót. Không có gì tốt bụng hay lịch sự về nụ hôn này cả. Nàng mở miệng ra, sốc với cảm giác hoang dã chảy qua nàng. Chàng giữ lấy gương mặt nàng giữa hai tay chàng, hôn nàng như thể chàng muốn xé nhỏ tất cả sự phòng thủ của nàng và tìm kiếm người đàn bà đằng sau những hàng rào đó.

Mặc dù trong thâm tâm mình nàng biết rằng chàng có một nhu cầu không thể thoả mãn cần đạt được nhưng nàng không thể để tâm đến. Sự gấp gáp của nhu cầu đã gây nên một phản ứng run rẩy bên trong nàng. Nàng không thể giữ được hơi thở của mình khi chàng cướp bóc miệng nàng. Và khi nàng bắt đầu hôn lại chàng, cường độ mãnh liệt trong chàng đã dịu đi. Nóng và ẩm, lưỡi chàng trượt vào trong miệng nàng. Chàng kéo hông nàng áp vào chàng, và nàng có thể cảm thấy chiều dài nóng bỏng của vật khuấy động của chàng áp vào những nếp gấp ở váy của nàng. Sự hiểu biết, rằng chàng muốn khuấy động cơ thể nàng, làm nàng run rẩy. Nàng bám chặt vào chàng, quá sợ những cảm xúc không chế ngự được đang chảy tràn trong nàng.

"Ngây thơ, "chàng rì rầm áp vào da nàng. "Ta biết điều đó ngay lần đầu tiên ta nhìn thấy nàng."

Nàng bắt lấy hơi thở của mình khi miệng chàng lướt qua má nàng. "Tôi phải đi bây giờ."

"Nàng nên đi. "Nhưng chàng không giải phóng nàng khỏi cái ôm của chàng, và nàng băn khoăn không biết chàng đã mong chờ điều gì. Lòng bàn tay chàng di chuyển đến xương sống của nàng, và khi chàng hôn nàng lần nữa, nàng có cảm giác đó là lời tạm biệt.

Nhưng lúc này, nàng có một kí ức đẹp cho chính nàng. Một điều mà cha nàng không thể chi phối hay lấy nó ra khỏi nàng. Và khi nàng hôn chàng lần cuối, Berengaria nói thầm với chính mình, tôi rất vui vì điều này Richard.

« Lùi
Tiến »