Cách bờ biển của Cyprus, ngày 12 tháng 4 năm 1191
Liam MacEgan ghét những con tàu. Mặc dù chàng đã dành nhiều năm của cuộc đời mình để khám phá biển ở quê hương Éireann của chàng, và chàng đang bị giữ trên một con tàu bằng gỗ trong nhiều tháng qua ở một nơi nào đó giữa nơi ăn năn và lửa địa ngục.
Đó là ý kiến của anh để đi đến Crusade, chàng nhắc nhở chính mình. Chàng tin rằng chàng đang lên tàu vì một cuộc phiêu lưu, đến xem vùng đất Holy Land và chiến đấu để giải phóng Jerusalem. Gia đình chàng đã kiên quyết phản đối chuyến đi này. Cha chàng, vua Patrick của Laochre, đã yêu cầu chàng đương đầu với trách nhiệm của chàng như là một vị vua tỉnh lẻ.
Nhưng chàng cần thoát khỏi vùng đất của chàng. Chú Trahern của chàng đã kể cho chàng nghe những câu chuyện về những vùng đất xa xôi. Và chàng đã rất nóng lòng muốn nhìn thấy những thành phố lấp lánh của nước khác và nếm những loại thức ăn mới. Chàng cần cơ hội cuối cùng này để thấy những nơi mà chàng bị ngăn cấm …để cảm nhận sự châm chích của cát sa mạc trên gương mặt chàng…để học hỏi về những bí mật của những phụ nữ đẹp kỳ lạ.
Liam nhìn chằm chằm vào mặt biển xanh dữ dội của Địa Trung Hải, và một sự vui buồn lẫn lộn đang làm rung lên cảm giác nhớ nhà của chàng. Bầu trời màu xám đen, những đám mây cuộn lại ở phía xa. Chàng lờ mờ nhìn thấy bóng dáng của một người phụ nữ đang đi dọc theo phía cạnh tàu, chỉ ngay sau người chèo thuyền. Mái tóc dài tối màu của nàng được che phủ bằng một chiếc khăn choàng nhưng đuôi tóc vẫn lay động trong gió biển.
Adriana, con gái của Vicomte de Manzano, là một trong những thị nữ của công chúa Berengaria. Nàng có một vẻ đẹp ngăm ngăm đen, với làn da màu oliu và mái tóc đen nhánh. Chàng đã nhìn thấy bàn tay nàng đặt trên thành gỗ của con tàu, và nàng quay ra nhìn chằm chằm vào những con sóng.
Chàng muốn đi đến và nói chuyện với nàng, nhưng chàng có cảm giác đó sẽ là một sự xâm phạm thời gian ở một mình của nàng. Đôi mắt nàng hướng lên bầu trời tối tăm, mặc dù nàng rất sợ hãi.
Bản năng mách bảo chàng liếc nhìn lại đằng sau mình, và chàng quan sát thấy Bá tước của Berduria đang nhìn chằm chằm vào người phụ nữ trẻ. Sự thèm khát vô độ trên gương mặt hắn làm Lia, tiến đến bên cạnh quý cô Adriana. Mặc dù nàng hoảng hốt quay đi khỏi chàng nhưng chàng đã nói bằng một giọng thấp, "Đừng sợ. Ta đến để đưa cho nàng sự bảo vệ của ta, không phải quấy rối nàng."
Khi nàng gửi cho chàng một cái nhìn bối rối, chàng thêm vào, "Bá tước đang quan sát."
Lúc đó, quí cô Adriana đã chuyển cái nhìn chằm chằm của nàng ra biển. Liam không chắc chắn liệu nàng muốn chàng ở lại hay không. "Nàng có muốn ta để nàng ở lại một mình với hắn không "
"Ở lại, "nàng thì thầm. "Trừ khi ý định của anh giống với hắn ta. "Nàng bắtd đầu run rẩy trong gió, và giờ tay cọ sát hai vai nàng. Liam nhanh chóng cởi áo choàng của chàng và choàng quanh vai nàng. Nó mang lại cho nàng sự ấm áp, nhưng nó cũng gửi cho gã bá tước một tin nhắn không thể nhầm lẫn.
Nàng kéo áo choàng quanh nàng. "Chàng là người của vua Richard à "
"Ta lựa chọn chiến đấu bên phía ngài ấy, phải. Nhưng ta không phải là đầy tớ của ngài."
Chàng kiềm chế không đề cập thêm nữa, không muốn thừa nhận tầng lớp của chàng.
Trong suốt cuộc hành trình của chàng, chàng không nói với bất kỳ ai chàng là hoàng tử của Ailen, trừ vua Richard. Chàng muốn trải nghiệm cuộc sống giống một người đàn ông bình thường, như một người lính. Điều đó có nghĩa là từ bỏ sự xa hoa mà chàng đã rất thích thú, nhưng ngược lại, chàng đã thấy một phần cuộc sống mà gia đình chàng đã cố bảo vệ chàng tránh khỏi nó.
"Vua Richard đã đề cập đến một nàng công chúa à "Adriana hỏi. "Quí bà Berengaria của tôi lo lắng vì ngài ấy dường như quá…xa cách, kể từ lúc có sự hứa hôn mới.
Liam nhún vai. "Hoàng thân không rảnh rang lắm do cuộc hành trình đến Holy Land.
Ngài ấy quá khao khát để chiến đấu với Jerusalem."
"Điều gì xảy đến với công chúa Alys "Ngài ấy đã phá vỡ lời hứa hôn với cô ấy chỉ cách đây vài tháng. Ngài ấy mong muốn hòa giải à-
"Theo ước đoán là cha ngài ấy đã chiếm lấy Alys làm tình nhân và cô ta đã sinh cho ông ấy một cô con gái, chắc chắn, vua Richard đã có một chút mong muốn lấy cô ta làm vợ. "Liam gửi cho nàng một cái liếc nhìn. "Berengaria không nói với nàng à "
Adriana lắc đầu. "Cô ấy không biết. Nữ hoàng Eleanor chưa bao giờ nói lý do tại sao lời hứa hôn bị phá vỡ, nhưng bà ấy đã đưa Berengaria trở thành cô dâu của vua Richard."
"Và còn nàng thì sao "Liam hỏi. "Nàng có ý định đi đến bất cứ nơi nào mà công chúa muốn đi không Thậm chí đến Holy Land "
Nàng gật đầu. "Cô ấy không có lựa chọn, y như tôi vậy. "Người phụ nữ trẻ nắm chặt hai tay lại với nhau.
"Nàng có thể kết hôn hoặc quay trở lại với gia đình mình, "chàng gợi ý. "Jerusalem quá nguy hiểm đối với phụ nữ."
"Không phải với tôi."
Chàng nhìn chằm chằm vào nàng, và nàng gửi cho chàng một nụ cười tự tin. "Tôi có bốn người anh trai. Tôi biết nhiều cách để bảo vệ chính mình."
"Như thế nào "Chàng di chuyển đến gần hơn, cho đến khi đầu gối chàng quét qua đường viền chiếc váy lụa của nàng.
Mũi dao chạm vào làn da mềm mại trên cổ họng chàng. "Giống như thế này. "Đôi mắt màu nâu sẫm của Adriana đang nhảy múa với sự thích thú. "Chàng không giống như định làm hại tôi lúc này, phải không "Nàng di chuyển lưỡi dao và đưa nó lại cho chàng.
Con trai của Belenus, nó là dao của chàng. Nàng đã làm cách nào đó lấy được nó từ thắt lưng của chàng mà chàng thậm chí không cảm nhận thấy.
"Nàng đã làm điều đó thế nào "
Gương mặt nàng biến đổi hoàn toàn với một nụ cười hiểu biết. "Chàng nên biết tốt hơn rằng không nên đánh giá thấp về một người xa lạ. Tôi là một vệ sĩ của công chúa, giống như chàng bảo vệ Hoàng thân của chàng."
Hiếm có một người phụ nữ làm chàng ngạc nhiên, nhưng chàng thấy mình đã bị Adriana cuốn hút. Cái miệng đầy đặn của nàng lôi kéo sự chú ý của chàng, và mùi thơm của nàng nhắc chàng nhớ đến mùi rượu pha chế vội vàng.
"Đàn ông thường hay bị phân tâm bởi phụ nữ, "nàng nói. "Giống như chàng vậy."
"Nàng là một điều xao lãng, "chàng đồng tình. Biểu hiện của nàng thay đổi, và chàng nhìn thấy sự cảnh giác trong mắt nàng. Nàng không muốn gì từ chàng; điều đó quá rõ ràng.
Bước lùi lại, chàng hỏi tiếp. "Nàng sẽ làm gì nếu kẻ thù mạnh hơn nàng nhiều Sức mạnh của nàng sẽ yếu thế hơn với một kẻ tấn công."
"Tôi dựa vào chính mình. Và tôi bảo vệ công chúa khi điều đó cần đến dao. "Nàng điều chỉnh vai nàng và đưa áo choàng lại cho chàng. "Hãy lấy nó lại. Chàng sẽ bị lạnh đấy."
"Thời tiết ở quê hương tôi lạnh hơn thế này nhiều. Tôi đã quen với cái lạnh rồi. "Chàng lắc đầu hướng về phía cuối con tàu. "Nàng có muốn ta hộ tống nàng về chỗ công chúa không "
"Vẫn chưa. "Quí cô Adriana hít một hơi thở sâu. "Cô ấy cho phép tôi rời đi như tôi mong muốn trong giờ tiếp theo. Tôi sẽ quay lại đủ sớm. "Nàng khoác lại áo choàng của chàng lần nữa, và cơn gió đã đẩy mạnh những cánh buồm, bầu trời trở lên đáng ngại.
Trong vòng vài phút, mưa bắt đầu rơi xuống. Sự thay đổi về thời tiết đủ để trì hoãn hành động theo đuổi của chàng. Nàng ngửa mặt hứng lấy những giọt mưa và mỉm cười nhăn nhó. "Việc tận hưởng một chút tự do này chắc sẽ may mắn không làm tôi bị ốm "
Liam không để ý đến cơn mưa mà quay ra nghiên cứu những con sóng. Nước biển đã phản chiếu bầu trời xám xịt, và khi họ tiếp tục đi về hướng đông, những con sóng đang dâng cao hơn. "Nàng nên đi xuống dưới, chara. Cơn bão đang trở lên rồi tệ hơn. "Những người chèo thuyền đã đang vật lộn với những cơn gió, cánh tay của họ kéo căng ra để kiểm soát con tàu.
Như thể phản ứng lại sự cảnh báo của chàng, con tàu bắt đầu tròng trành, và Adriana trượt ngã. Lian chộp được nàng trước khi đầu nàng bị đập vào boong tàu, và chàng bình tĩnh dìu nàng đi. "Nàng không sao chứ "Nàng lắc đầu, nhưng chàng vẫn giữ lấy khuỷu tay nàng để giữ thăng bằng. "Nàng cần quay lại chỗ công chúa. Ta không muốn nàng bị cuốn khỏi tàu."
Gương mặt nàng trở lên tái nhợt, và nàng liếc nhìn vào những con sóng. "Chúng ta cách đất liền bao xa "
"Đừng nghĩ về điều đó lúc này. "Phải, nó giống như thể con tàu sẽ lật úp, họ có thể chết đuối. Liam là một người bơi tốt, nhưng lúc này là mùa xuân và nước biển khá lạnh.
Adriana cởi áo choàng và đưa nó cho chàng. "Hãy đưa tôi quay lại chỗ công chúa."
Liam khoác áo lại và đi đằng sau nàng khi nàng quay trở lại buồng ngủ nho nhỏ của công chúa.
"Ở lại đây với nữ hoàng của nàng, "Liam nói. "Và nói cô ấy đừng sợ. "Thậm chí khi chàng nói vậy, chàng biết chúng không có sức thuyết phục. Chàng vật lộn để giữ thăng bằng cho mình khi con tàu chòng chành lần nữa, Adriana bị đập mạnh vào tường.
Vai nàng bị cọ sát làm nàng nhăn mặt với cơn đau. "Tôi sẽ ổn thôi, "nàng nói trước khi chàng có thể hỏi. "Nhưng hứa với tôi vài điều nhé."
Liam đặt tay chàng chống vào tường để giữ thăng bằng. Adriana đứng cách chàng chỉ vài inch, mái tóc sẫm màu của nàng đang xõa trên vai chiếc váy màu đỏ sẫm của nàng.
Chàng đợi nàng nói, mặc dù cái nhìn chằm chằm của chàng bị lôi cuốn bởi đôi môi và làn da mềm mại của nàng.
"Nếu con tàu bị chìm, tôi muốn được biết. Chúng ta có thể đánh mất kho báu của vua cho cuộc Thập tự chinh, nhưng tôi không muốn ngài đánh mất cô dâu của ngài. "Nàng biết giống như chàng vậy, rằng con tàu này là một trong hai con tàu chở vàng và kho báu của vua để phục vụ cho cuộc Thập tự chinh.
"Nếu cơn bão chộp được con tàu, ta sẽ làm những cái ta có thể để giúp những người thủy thủ, "chàng nói.
Adriana gật đầu. “Tên chàng là gì ”
"Liam MacEgan."
Nàng quan sát chàng, và biểu hiện của nàng thể hiện sự hoài nghi. "Chàng không giống những người đàn ông khác ta nhìn thấy trên con tàu này."
"Tại sao "
"Chàng không cư xử như thể chàng phục vụ nhà vua. Chàng hành động giống như chàng ở vị trí ngang bằng với ngài ấy."
"Có lẽ ta ngang bằng với ngài ấy, "chàng nói bằng một giọng nhỏ. Mặc dù cái nhìn chằm chằm của nàng cho thấy nàng không hoàn toàn tin chàng, nhưng sự lưỡng lự trên gương mặt nàng đủ thấy rằng nàng biết chàng không có vẻ là chàng.
"Ta sẽ đến với nàng nếu cơn bão tồi tệ hơn, "chàng hứa. Nâng bàn tay đeo găng của nàng, chàng ấn miệng chàng vào đó. "Hãy bảo vệ công chúa của nàng. Và ta sẽ bảo vệ nàng."
Nhưng nỗi lo không mờ đi trong mắt nàng. Nếu cơn bão xấu đi, như chàng dự đoán nó sẽ xảy ra, có một khả năng thực sự là tất cả họ sẽ chết.
*************
Cả đêm, Berengaria bám chặt vào giường nàng và cầu nguyện. Nàng không ngủ cả đêm, mà nắm chặt lấy chiếc vòng cổ bằng vàng được trang trí lộng lẫy bằng những viên hồng ngọc do Richard gửi tặng nàng. Mặc dù nàng đã gửi tặng cho chàng một vật kỉ niệm của chính nàng, nhưng nàng không biết liệu chàng có quí trọng nó theo cách tương tự. Những ngón tay nàng lướt dọc theo viền của món đồ trang sức, như thể chúng nắm giữ hơi ấm của bàn tay Richard.
Nàng vẫn không thể tin chàng đã hỏi cưới nàng. Trong vòng một tháng, cuộc sống của nàng đã hoàn toàn thay đổi. Nữ hoàng Eleanor đã hộ tống nàng đến Sicily, và sau đó, chị gái của nhà vua, nữ hoàng Joan của Sicily, đã tham gia bữa tiệc như là người đi kèm mới của nàng trong khi nữ hoàng Eleanor trở về nhà. Nhiều tháng của hành trình đang làm nàng kiệt sức, nhưng nỗi sợ hãi lớn nhất của Berengaria là gặp lại Richard.
Sự dự đoán của nàng đã trở lại ám ảnh nàng: chàng không phải là người chồng hứa hôn của em và sẽ không bao giờ là.
Nàng đã sai như thế nào. Cha nàng đã chấp nhận ngay lời đề nghị kết hôn của Richard, mặc cho Berengaria băn khoăn liệu đó là ý kiến của nữ hoàng Eleanor …hay của Richard. Nàng không thể ngừng nghĩ về nụ hôn đã đánh cắp ở trong vườn. Chàng đã đánh thức những cảm xúc bên trong nàng, những ý nghĩ run rẩy làm máu nàng chảy nhanh hơn.
Trong lần ra mắt đầu tiên của họ ở Sicily, chàng đã đứng chờ đợi con tàu. Và sau ngày hôm đó, chàng đã sắp xếp một bữa ăn riêng tư với nàng.
"Chỉ một lần này thôi, ta có thể tạo ra một khối liên minh hoàng gia mà làm hài lòng ta,"
chàng nói.
Mặc dù Berengaria muốn tin chàng nhưng những băn khoăn của nàng quá mạnh. Bàn ăn được đặt sao cho ghế của nàng ở bên trái chàng, và trong suốt bữa ăn, chàng đã chạm vào tay nàng vài lần.
"Đức ngài của tôi, tại sao Có hàng tá các công chúa có thể tạo ra một khối lên minh mạnh hơn cho chàng. Một số giàu có hơn tôi."
"Sự thật là của hồi môn của nàng sẽ giúp cho Cuộc Thập tự chinh của chúng ta. Ta không nói dối về điều đó. "Chàng hôn các khớp ngón tay của nàng. "Nhưng ta đã nhớ nàng, rất lâu sau cái cách chúng ta chia cắt. Ta muốn nàng sau đó, giống như ta làm lúc này."
Các dây thần kinh của nàng căng ra khi Richard kéo nàng đứng lên. Chàng vẫn ngồi trên ghế, tay chàng trượt quanh eo nàng khi chàng kéo nàng ngồi lên đầu gối chàng.
Chàng cao hơn hầu hết những người đàn ông khác, và điều đó làm cho mặt nàng ở ngang với mặt chàng. "Ta đã sai khi hỏi cưới nàng à "
Đôi mắt thép lạnh của chàng bắt giữ mắt nàng, và nàng lắc đầu. "Tôi không cho rằng một đám cưới với chàng sẽ có bất cứ gì khác hơn bất kỳ vị vua nào khác."
"Nó sẽ là vậy, ma chere. Và nàng đã biết điều đó. "Chàng dịch chuyển tay chàng để vuốt ve má nàng. "Ta thích một người vợ có thể nói những suy nghĩ của mình. Một người ham muốn ta, nhiều như ta muốn nàng ấy. "Ngón tay chàng dừng lại ở cằm nàng.
"Ta yêu cầu sự trung thực của nàng, Berengaria. Nàng có mong muốn trở thành cô dâu của ta không "
Nàng bao phủ bàn tay chàng bằng bàn tay nàng. "Tôi chưa bao giờ được phép lựa chọn người chồng cho chính mình. "Khi nàng ngước lên nhìn chàng, nỗi sợ hãi đã làm nhịp tim của nàng tăng lên gấp ba lần. "Nhưng mặc dù chàng hăm dọa tôi, nhưng không có người đàn ông nào khác mà tôi muốn."
Miệng chàng cong lên với một nụ cười. "Đó không phải là Mùa chay, ta sẽ cưới nàng vào ngày này. "Chàng quét một nụ hôn nhẹ vào miệng nàng, và nàng run lên khi hơi nóng trong nàng tăng lên đột ngột. "Vì nó là thế, nên chúng ta sẽ đợi cho đến sau Lễ phục sinh và cưới trước khi ta mang nàng đến Acre."
Nàng không mong chờ cuộc hành trình của họ đến Holy Land một cách hân hoan. Mặc dù nàng hiểu cuộc Thập tự chinh này là mọi thứ đối với chàng, nhưng nàng biết rằng vì nàng nữ hoàng của chàng nên nàng sẽ là mục tiêu của những kẻ ám sát.
"Tôi chưa bao giờ đi quá xa khỏi Navarre trước đây, "nàng thừa nhận. "Và tôi không thể nói rằng tôi mong muốn sống quá gần với khu vực chiến tranh."
Gương mặt chàng cứng lại. "Nàng nghi ngờ ta không đủ khả năng để giữ cho nàng an toàn à "
"Không. Nhưng nếu chàng phải đi khỏi để chiến đấu- "
"Ta sẽ bảo vệ những thứ thuộc về ta, "chàng quả quyết. Nắm lấy tay nàng, chàng dẫn nàng tránh xa khỏi những thị nữ của nàng và những người tham dự. Một tấm bình phong phương đông cao vút, được trang trí bằng những bông hoa và những chú chim, được đặt ở góc. Richard dẫn nàng đến sau nó, mang lại sự riêng tư cho họ như chàng có thể.
"Berengaria, "chàng thì thầm, điều chỉnh gương mặt nàng bằng bàn tay chàng. "Từ khoảnh khắc đầu tiên ta gặp nàng, nàng đã bỏ bùa mê ta. "Bàn tay chàng trượt xuống má nàng và sự vuốt ve làm hơi thở của nàng bị nén lại. Khi nàng chạm vào tay chàng cúi xuống để hôn nàng.
Cũng như lần trước, cái chạm vào của miệng chàng đang tìm kiếm, khơi gợi một phản ứng mà nàng không hiểu. Chàng kéo nàng dựa vào bức tường phía xa, gỗ ấn vào xương sống của nàng khi miệng chàng di chuyển từ môi nàng xuống đến cổ nàng.
"Không có lý do gì nàng phải sợ cả, "chàng thì thầm trên da nàng. "Không của Người hồi giáo. Và không của ta.
Nàng liều lĩnh với một nụ cười run run, bắt lấy tay chàng. "Emkhông thể ngừng nỗi sợ của em. Bất cứ khi nào em ở gần chàng, em khó có thể thở được."
Chàng di chuyển, kéo hông nàng dựa vào chàng. "Đó không phải là sự sợ hãi, ma chère.
Đó là sự mong muốn. "Miệng chàng di chuyển trên cổ họng nàng, hôn nàng một cách dịu dàng. "Ta không muốn nàng thở. Ta muốn sở hữu mỗi phần của nàng. Và nó không phải là tội lỗi, ta sẽ đòi hỏi nàng tối nay.
"Chúng ta sẽ kết hôn ở Holy Land, "chàng hứa. Với một nụ cười khác, chàng thêm vào, "Nàng sẽ phải di chuyển trên một con tàu khác, Berengaria. Mặt khác, ta không thể giữ tay ta khỏi nàng. "Chàng đánh cắp một nụ hôn nhẹ nhàng khác và thả nàng ra. Chàng đưa cho nàng chuỗi vòng cổ bằng vàng được trang trí lộng lẫy bằng những viên hồng ngọc, và nhanh chóng vòng nó qua cổ nàng. "Hãy giữ vật kỉ niệm này, và nghĩ về ta khi nàng đi ngủ vào buổi tối."
Berengaria nắm lấy chuỗi vòng cổ, cảm nhận chất liệu vàng xù xì. Con tàu nhấp nhô trong làn nước, và nàng nắm chặt lấy váy nàng, sợ hãi bị quăng ngang qua phòng.
"Chúng ta sẽ chết phải không "nàng thì thầm với thị nữ của nàng, Adriana.
Người phụ nữ trẻ bước đến và nắm chặt lấy tay nàng. "Một người đàn ông của nhà vua đã quả quyết với tôi rằng anh ấy sẽ cho chúng ta biết điều đó nếu chúng ta bị nguy hiểm. Đó chỉ là một cơn bão tồi tệ.
Mặc dù Berengaria muốn tin vào điều đó nhưng bản năng lại nói với nàng khác. Chị gái của vua, nữ hoàng Joan, nắm lấy chuỗi tràng hạt, quì gối xuống và cầu nguyện.
Một tiếng gõ cửa ầm ĩ, và nàng nhìn chằm chằm vào phía âm thanh phát ra. Adriana nhanh chóng ra mở cửa, và một người đàn ông cao lớn đứng ở cửa ra vào. Anh ta có mái tóc màu vàng tối và đôi mắt màu xám, và anh ta mặc một cái áo choàng đen được giữ chặt bằng một chiếc trâm có kích cỡ bằng lòng bàn tay nàng.
"Quí ngài MacEgan "Adriana nói chuyện với người đàn ông.
Berengaria quan sát thấy một cái nhìn thoáng qua giữa họ, và điều đó làm gia tăng nỗi sợ của nàng. "Chúng ta sắp chìm à "nàng ngắt lời.
"Chúng ta đã ở gần bờ biển của Cyprú, "MacEgan nói. "Thuyền trưởng định làm chuyển hướng con tàu về phía bờ biển, vì vậy nếu điều xấu nhất xảy ra- "
"- chúng ta có thể bơi vào bờ. "Berengaria nói nốt.
Nàng quay đi khỏi họ, đôi mắt nàng đang bỏng rát. Nàng không thể bơi. Nếu con tàu bị lật úp hoặc chìm, nàng sẽ chết. Bàn tay nàng nắm lại thành nắm xung quanh chiếc vòng cổ, và nàng cố gắng đập tắt nỗi sợ hãi đang tăng lên trong nàng. Sau đó, có một tiếng đổ vỡ ầm ầm, và con tàu bị va chạm một cách dữ dội. Chưa đến một giờ sau đó nước đã tràn ngập bên trong con tàu. Bàn chân Adriana bị ngập, và nàng để Berengaria lại với chị gái của nhà vua trong khi nàng đi tìm kiếm MacEgan. Chàng sẽ giữ lời, và nàng tin rằng chàng sẽ nói với nàng sự thật. Nàng nhìn thấy chàng đang chèo thuyền bên cạnh những thủy thủ khác, tay chàng kéo căng mái chèo khi những người đàn ông chiến đấu chống lại sức mạnh của biển. Adriana lấy một sợi dây thừng và quấn nó xung quanh tay nàng khi nàng di chuyển về phía trước. Trên một phía của con tàu, nàng nhìn thấy một nửa tá đàn ông đang tát nước trong tàu ra bằng những chiếc xô. Không lâu sau khi chàng nhìn thấy nàng đang đứng đó, MacEgan la hét một người đàn ông thế chỗ chàng.
Chàng chiến đấu để đi về phía nàng và nắm lấy một sợi dây thừng khác để giữ thăng bằng cho mình.
"Ta đã nói nàng ở lại với công chúa mà! "chàng hét lên qua những tiếng gầm rú của cơn bão.
Cánh tay Adriana bị giật mạnh cùng do sự chuyển động của dây thừng, và MacEgan kéo nàng lại, nới lỏng dây thừng và hướng nàng về phía chàng. Đôi mắt màu xám của chàng nhìn trừng trừng vào nàng. "Nàng có thể bị ném xuống biển."
"Dù sao đi nữa chúng ta cũng sẽ chết, phải không "Tay nàng đang run lên, y phục của nàng hoàn toàn ướt đẫm bởi nước mưa và nước biển.
Liam giữ nàng trong tay chàng, nàng ấm bờ vai nàng. "Sẽ không nếu ta có thể nhờ ai đó giúp. "Chàng gật đầu với những người ngồi phía ngoài. "Chúng ta chỉ cách bờ biển có vài dặm."
"Và chúng ta đang chìm dần. "Nàng túm chặt lấy váy, bàn chân nàng tê cóng trong nước lạnh. "Chúng ta không có thời gian để đi đến bờ biển."
Chàng đặt tay chàng quanh eo nàng, nhưng nàng không làm một nỗ lực nào để đẩy tay chàng ra. "Hãy nghe ta. "Giọng chàng đang kìm nén, chạm vào đến bên trong nàng để đẩy nỗi sợ hãi ra khỏi. "Nếu điều tồi tệ nhất xảy ra, hãy bơi tích cực như nàng có thể để hướng về phía bờ biển. Ta sẽ tìm nàng."
Bàn tay nàng đang run rẩy, và nàng cảm thấy tay chàng quanh người nàng, như thể đề nghị một chỗ ẩn náu cho nỗi sợ hãi của nàng. "Ta không để bất cứ gì xảy ra với nàng,"
chàng thì thầm.
Mặc dù nước lạnh giá và mưa, nhưng có một hơi ấm vững vàng trong cái ôm của chàng. Bản năng của nàng tin chàng, cho phép nàng tin rằng có một người đàn ông có thể tin tưởng được…không giống như những anh trai của nàng hay cha nàng, những người đã phản bội nàng.
"Bây giờ hãy trở lại với công chúa và nữ hoàng Joan đi, "chàng khăng khăng. "Và chúng ra sẽ tiến đến gần bờ biển như chúng ta có thể."
Nàng nắm lấy cẳng tay chàng, như thể nàng có thể lấy một chút sự cổ vũ của chàng dành cho nàng. Sau đó, bất ngờ, chàng cúi xuống và chạm môi chàng vào môi nàng.
"Cho sự may mắn, chàng nói.
Chàng để nàng đứng lại đó trong khi chàng quay lại với những người khác.
Con tàu đang chìm xuống. Liam biết điều đó với một vật đảm bảo trong huyết quản của chàng, nhưng chàng sẽ bị đày xuống địa ngục trước khi chàng cho cho phép biển kết thúc cuộc đời chàng. Con tàu đã rung lên, và nó chạm đến điểm nứt gãy. Họ không thể tát nước đủ nhanh, và bây giờ đó chỉ là vấn đề thời gian trước khi họ bị rơi khỏi tàu.
Chàng buông ra một lời nguyền rủa khi một con sóng khác tràn lên boong tàu. Một chút sau, những người phụ nữ xuất hiện, những chiếc váy của họ ướt sũng lên quá eo.
Adriana dẫn họ tiến về phía trước trong khi nắm chặt lấy tay công chúa Berengaria. Nữ hoàng Joan theo sau, nắm chặt lấy chuỗi tràng hạt.
Liam tập trung những người phụ nữ lại và chỉ về phía bờ biển. "Chúng ta đang làm những điều chúng ta có thể để ở lại trên mặt nước lâu như chúng ta có thể. Nếu biển đưa chúng ta đi, hãy có gắng hướng về phía đất liền.
Gương mặt của công chúa trắng bệch, hai tay nàng nắm chặt lấy nhau. "Ta không thể bơi."
Chàng gật đầu và quan sát những người khác. Còn những người khác thì sao
"Tôi có thể, "Adriana nói. Nữ hoàng Joan cũng gật đầu.
"Hãy cố gắng ở cùng nhau, "Liam nhấn mạnh. Quay về phía công chúa, chàng nói thêm, "Nếu con tàu vỡ thành từng mảnh, hãy giữ lấy một mảnh gỗ lớn nhất mà cô có thể tìm được. Nó sẽ giúp cô nổi."
Con tàu đã bắt đầu lật nghiêng khi những vùng thấp hơn ngập đầy nước. Liam nghe thấy những tiếng hét đinh tai của họ, và nhìn thấy Adriana đang lao về phía một trong những người hầu gái trẻ hơn, người đang bị lực của nước kéo xuống. Nàng đã tóm được tay cô gái, và đang nỗ lực để giữ lấy, nhưng biển đã chiến đấu để giữ lấy con mồi của nó.
"Adriana, không! "Berengaria đã thét lên. Và sau đó cả hai người phụ nữ biến mất dưới nước.