Liam chiến đấu để tóm lấy những người phụ nữ, nhưng đã quá muộn. Phổi của chàng bỏng rát khi chàng bơi dưới nước, mắt chàng không thể nhìn thấy họ trong bóng tối.
Chàng quạt cánh tay chàng trong nước, tìm kiếm họ. Những ngón tay chàng chạm vào gỗ, nhưng không thấy họ đâu. Chàng lặn xuống sâu hơn, đá mạnh qua làn nước, và bỗng nhiên tay chàng nắm được một khúc vải lụa.
Chàng kéo mạnh, nước đang chiến đấu với chàng để kéo người phụ nữ xuống. Và khi cuối cùng chàng cũng kiểm soát để đưa được đầu nàng lên khỏi mặt nước, Adriana đã ho, cơ thể nàng đang run rẩy. Chàng nhận thấy nàng đang nắm tay người phụ nữ kia, và khi chàng kéo người hầu gái lên trên mặt nước, cô ấy đã chết, tay chân cô ấy đã bất động.
Những nỗ lực của chàng để hồi sinh cho người hầu gái đã không thành công, và Adriana đã sụp đổ trong nước mắt.
"Nàng đã mệt, "chàng nói, giữ chặt lấy nàng. "Cuộc sống của cô ấy đã ở trong tay Chúa."
"Tôi nghĩ tôi có thể cứu cô ấy, "Adriana thì thầm, cơ thể nàng đang run rẩy dữ dội.
"Trước khi nước kéo cô ấy xuống."
Chàng để cho nàng khóc, giữ nàng dựa vào chàng. Cánh tay nàng ôm chặt lấy chàng, và kỳ lạ thay, điều đó mang lại cho chàng cảm giác bình tĩnh. Trong sự dũng cảm của nàng, chàng nhìn thấy một phần của chính mình. Nàng đã lao theo cô hầu gái trẻ mà không chút sợ hãi, và chưa từng để ý rằng nàng gần như đã mất mạng vì sự nỗ lực đó.
Liam đã giúp đưa Adriana về phía bên kia của con tàu. Berengaria đang nắm chặt một sợi dây thừng to nhưng sự khiếp sợ hiển hiện trong mắt nàng. "Khi nước ngập hết phần của lại của những căn phòng thấp hơn, con tàu có thể bị vỡ làm hai nửa, "chàng nói với cô ấy. "Nếu điều đó xảy ra hãy sẵn sàng để buông dây thừng ra hoặc cô sẽ bị kéo xuống dưới. Nắm lấy bất kỳ mảnh boong tàu nào cô có thể tìm thấy. "Gương mặt công chúa trắng bệch sợ hãi, và Adriana bước đến một bên của Berengaria, nữ hoàng Queen ở bên kia.
"MacEgan, "Adriana gọi chàng một cách dịu dàng. Chàng nhìn vào đôi mắt tối màu của nàng, và nàng đã tự làm mình vững vàng. "Chàng đã cứu mạng em."
"Ta đã giữ lời hứa của mình, "chàng trả lời, "không cho phép bất cứ gì xảy ra với nàng."
Nhưng thậm chí như vậy biển đã lấy đi một mạng sống. Chàng chỉ có một nguyện cầu đó sẽ là người cuối cùng.
Trong những phút tiếp theo, Berengaria đã quan sát con tàu bị gãy thành hai nửa với một sự khiếp sợ, gỗ vỡ tung dưới chân nàng. Nàng nhanh chóng giữ lấy mép thuyền, nhưng nàng đã bị rơi thẳng xuống nước lạnh mà không một lời cảnh báo. Đầu nàng ngập dưới nước và nàng nếm thấy vị mặn.
Nàng run rẩy, cố gắng không hoảng loạn, khi một cánh tay túm lấy eo nàng vào kéo nàng lên trên mặt nước. Nàng hít một hơi thở sâu, và nhìn thấy MacEgan đang giữ lấy nàng. Anh đã bơi ra khỏi đống đổ nát, và hướng dẫn nàng hướng về khu vực rộng hơn của con tàu. "Hãy nắm lấy cái này, "anh yêu cầu. Những ngón tay nàng cắm sâu vào bề mặt gỗ, và nàng nắm chặt lấy nó với tất cả sức lực của nàng. Sau đó Adriana đến với nàng, trong khi Joan đang nổi trên một mảnh gỗ cách đó khá xa.
Nàng đã mất khái niệm về thời gian, nhưng Adriana chưa bao giờ rời khỏi nàng. Thị nữ của nàng đã chiến đấu với dòng chảy để bơi, mang họ đến gần bờ biển hơn. Hết lần này đến lần khác, Liam đã điều chỉnh hướng của họ, bơi bên cạnh họ. Mặc dù anh đảm bảo mỗi người phụ nữ đều an toàn, nhưng Berengaria không bỏ lỡ cái cách anh quan sát Adriana. Có một xúc cảm mãnh liệt trong mắt anh, như thể quí cô trẻ tuổi có một ý nghĩa gì đó với anh.
Trái tim nàng ngập ngừng, vì Richard đã nhìn nàng theo cách như vậy vào ngày đầu tiên họ gặp nhau. Đôi khi, một ánh lửa của sự quan tâm thoáng qua là tất cả những gì cần để làm tăng xúc cảm của tình yêu.
Mình sẽ gặp lại chàng chứ Nàng băn khoăn. Nàng dựa đầu vào mảnh gỗ, cơ thể nàng mệt lử bởi sức mạnh khủng khiếp của cơn bão. Dọc theo rìa bờ biển, bầu trời đang sáng dần lên, ánh hồng của bình minh phản chiếu lên mép của mặt nước màu xám. Và sau những giờ vô tận, chân nàng đã chạm vào cát.
Một nụ cười bất chợt vỡ ra, và nàng cười toe toét với thị nữ của nàng. "Adriana, chúng ta vẫn còn sống. "Họ gắng sức để tiến về bờ biển, váy của họ kéo họ xuống trong lúc Liam hộ tống họ tiến về phía trước.
Cơn bão đã qua đi, và những mảng trời xanh đã xuyên qua những đám mây. Những con sóng đã êm đềm hơn, thế nhưng Berengaria vẫn phải gắng sức để giữ thăng bằng trong chiếc váy sũng nước của nàng. Xa hơn về phía trước, nàng nhìn thấy Bá tước của Berduria, người đã đến được bãi cát trước tất cả bọn họ.
Trong chốc lát, những người đàn ông trên lưng ngựa đã xuất hiện dọc theo ven bờ, áo giáp của họ ánh lên trong ánh mặt trời. Liam kéo đến gần những người phụ nữ. "Đừng tin họ, "chàng cảnh báo. "Chúng ta không biết gì về những người Cypriots cả."
Nụ cười của Berengaria nhạt dần, và sự lạnh lẽo của nước làm cho thần kinh của nàng trở lên bứt rứt.
Cách đó một vài yard, nữ hoàng Joan đang đi khỏi mặt nước để hướng về phía bờ.
"Đừng nói với họ chúng ta là ai, "Liam cảnh báo, nhưng người phụ nữ trẻ đã không nghe thấy chàng nói gì.
Chàng bắt đầu di chuyển về phía nữ hoàng, nhưng Adriana đã túm lấy tay chàng. "Hãy cẩn thận, MacEgan."
Đôi mắt màu xám của chàng quan sát mắt nàng, và chàng bao phủ tay nàng bằng tay chàng. "Hãy đợi ở đây."
Chàng làm theo cách của chàng là hướng về phía Joan, và Berengaria nhìn Adriana.
"Anh ấy có ý nghĩa với cô, phải không "
Adriana không trả lời, cũng không thôi nhìn chằm chằm vào MacEgan. "Tôi chỉ mới gặp anh ấy cách đây một ngày. Và điều đó cảm giác như đã từ lâu lắm rồi."
"Anh ấy đẹp trai, "Berengaria thừa nhận, "nhưng không đẹp trai bằng Richard. "Giọng nàng chứa đựng nhiều sự phiền muộn hơn nàng nghĩ. Trong thâm tâm, nàng lo lắng nàng sẽ không gặp lại đức vua. Nàng có thể chết giống như cô hầu, trước khi trở thành một cô dâu.
"Nếu không có chàng, tôi đã bị chết đuối, "Adriana thì thầm.
Berengaria nắm lấy tay nàng trong tay cô, và họ cùng nhau đi về phía bờ biển. Mặc dù MacEgan đang cố gắng đưa nữ hoàng Joan đến gần họ hơn, nhưng cô ấy lờ chàng đi và đi về hướng khác.
Bá tước của Berduria đã tiến đến chỗ những người đàn ông và đang nói chuyện với họ.
Mặc dù họ họ vẫn đang cưỡi ngựa nhưng Adriana vẫn trở lên căng thẳng.
"Một điều gì đó không đúng, "nàng dự đoan. Bàn tay nàng chạm vào chân, nơi Berengaria biết người thị nữ giữ một con dao. "MacEgan đã đúng. Hãy ở gần tôi."
Cô không hiểu điều gì làm phiền Adriana đến vậy, và khi nàng hỏi, người phụ nữ đáp lại, "Nếu cô nhìn thấy một con tàu bị đắm, cô sẽ không cố gắng giúp đỡ những người sống sót chứ Những người đàn ông đó chỉ đứng nhìn."
Với một cái liếc lại phía sau nàng, Berengaria nhìn thấy ba con tàu khác cũng đã bị cuốn khỏi đường đi và đã neo lại cách bờ biển chưa đến một dặm. "Chúng ta sẽ cố gắng đi đến những con tàu đó chứ "
"Vẫn chưa."
Cả hai bọn họ đã nhìn thấy khi bá tước nói chuyện với những người đàn ông. Tông giọng của hắn ta kìm nén sự kiêu ngạo, nhưng Berengaria nghĩ nàng nghe thấy hắn ta đang nói tiếng Hy Lạp với những người đàn ông. Nữ hoàng Joan đã đến được bờ biển và đang chuẩn bị tham gia cùng bá tước. Người phụ nữ bước đều về phía trước, dáng đi tràn đầy niềm kiêu hãnh. Bá tước chỉ vào cô ấy, và sau đó đến Berengaria và Adriana.
"Đừng nói với chúng, "Adriana thì thầm, như thể nài xin người đàn ông giữ im lặng.
Nhưng đã quá muộn. Đúng như nỗi khiếp sợ của nàng, một trong những người đàn ông được vũ trang đã rút gươm ra khỏi bao và đâm sâu vào ngực của bá tước. Người đàn ông quý tộc khuỵu gối và ngã xuống cát trong khi máu chảy lênh láng.
Các vị thánh đã giải thoát cho chúng ta. Berengaria che miệng, sốc với cái mà cô vừa nhìn thấy. Nữ hoàng Joan nắm chặt lấy váy và chạy trốn về phía biển. Liam gọi cô ấy quay về phía họ, và chàng đã tiến đến phía họ chỉ một lát sau đó.
Berengaria không thể ngừng run rẩy, và từ những ánh nhìn trong mắt những tên lính, cô không biết liệu cô sẽ trở thành tù nhân hay chết lúc cô nổi lên khỏi mặt nước.
"Bá tước nói với họ cô là ai, "chàng nói dứt khoát. "Hy vọng tốt nhất của chúng ta là họ sẽ giữ cô làm con tin."
Nhưng Berengaria biết rằng mạng sống của MacEgan đang bị nguy hiểm hơn chính nàng. Ngay khi những người đàn ông đó giết bá tước, thì rõ ràng là họ không có giá trị với những người đàn ông đó. "Anh cần bơi nhanh đến chỗ ba con tàu khác đã nhổ neo khỏi bờ biển, "nàng ra lệnh. "Nếu anh đến được một trong số chúng, anh có thể quay lại và báo động Richard."
"Tôi không thể để cô ở lại đây một mình."
Những người đàn ông trên lưng ngựa đã bắt đầu cưỡi ngựa tiến đến gần, và thời gian của họ đang bị rút ngắn. "Anh phải đi, "Berengaria khăng khăng. "Nếu điều anh nói là đúng, thì họ sẽ không giết chúng tôi bởi vì họ muốn sử dụng mạng của chúng tôi để thỏa thuận với Richard. Nếu anh ở lại, số mệnh của anh sẽ giống như của bá tước."
Gương mặt chàng cứng lại, nhưng cô đã quan sát thấy những từ ngữ của cô đã tác động đến chàng. "Hãy đi đi, MacEgan. Tôi đang yêu cầu anh, như là nữ hoàng tương lai của anh."
Một biểu cảm không tên lướt qua mặt chàng, và cô nhớ ra chàng là người Ai len, không phải người Anh. Sửa chữa chính mình, cô thêm vào, "Làm ơn. Hãy đến gặp Richard."
Trước khi chàng có thể di chuyển, những tên lính đã đột kích ở phía trước với những con ngựa của chúng. Những người đàn ông được vũ trang đã bao vây họ, với những cây giáo và những thanh gươm nâng lên như một lời đe dọa rõ ràng. Berengaria kìm nén hơi thở của cô, không biết làm gì lúc này. Những tên lính tiến đến chỗ MacEgan, nhưng chàng không làm một nỗ lực nào để chiến đấu.
Bằng ngôn ngữ Norman, chàng ra lệnh, "hãy tuân theo mệnh lệnh của họ. "Mắt chàng bắt gặp mắt Adriana, và cô nhận thấy một sự chắc chắn về tình cảm giữa họ. "Ta sẽ quay lại với nàng. Ta hứa."
MacEgan di chuyển quá nhanh, Berengaria chỉ vừa đủ thời gian để tránh khỏi đường đi.
Chỉ mất vài giây để anh kéo một tên lính xuống khỏi lưng ngựa và đấm mạnh vào mặt hắn. Khi một người đàn ông thứ hai cố gắng đâm anh với một cái mác, MacEgan đã túm chặt lấy vũ khí của hắn và xoắn nó khỏi tay tên lính. Lúc này khi đã có vũ khí, anh túm lấy ngựa của tên lính thứ nhất và cưỡi con vật phi nhanh dọc theo bờ biển, bắt buộc những tên khác phải đuổi theo. Ba người đàn ông vẫn đứng sau cô và Adriana, một trong số chúng đã túm lấy nữ hoàng Joan.
Berengaria kìm nén hơi thở của cô khi MacEgan tiến đến chỗ nước sâu hơn. Anh đứng trên lưng ngựa và lao đầu vào những con sóng, biến mất khỏi tầm nhìn. Adriana bám chặt lấy cô, những giọt nước mắt nóng hổi bắt đầu rơi xuống.
"Đừng sợ, "Berengaria thì thầm với người thị nữ. "Ta tin anh ấy. Anh ấy sẽ tìm ra cách để trốn thoát. "Nhưng khi họ không nhìn thấy anh nổi lên mặt nước trên những con sóng, cô đã sợ điều tồi tệ nhất.
Đảo Rhodes, ngày 22 tháng 4 năm 1191 .
"Họ đâu, ngài Bernard "Vua Richard gặng hỏi.
Gương mặt của người hiệp sĩ tái nhợt. "Chúng tôi – chúng tôi không biết, thưa Đức vua.
Có 25 con tàu đã mất tích, và không may, tàu của Công chúa Berengaria là một trong số chúng. "Ông cúi đầu thương tiếc. "Chúng tôi tin rằng cơn bão đã thổi họ lệch khỏi đường đi."
"Có 219 con tàu, Bernard. "Richard đấu tranh để giữ sự giận dữ của chàng trong tầm kiểm soát. "Và ông có ý nói với ta rằng không một ai trong số họ nhìn thấy nơi mà con tàu của Berengaria biến mất à ”
"Tôi rất tiếc, thưa Đức vua. Nhưng chúng tôi sẽ gửi những con tàu đi tìm kiếm cô dâu của ngài- "
"Ra ngoài, "Richard ra lệnh, chỉ về phía cửa. Người hiệp sĩ bỏ trốn, giống như một người nhát gan. Lúc này, sự giận dữ của Richard đã sắp sửa bùng nổ. Crete và Rhodes là những chỗ hẹn, nơi họ sẽ dừng lại vài ngày trên hành trình đến Acre. Nhưng người vợ hứa hôn của chàng không ở chỗ nào trong hai chỗ đó.
Nàng có thể đã chết, cơ thể nàng có lẽ đang nằm dưới đáy biển Địa Trung Hải. Chàng thở ra, tưởng tượng mái tóc tối màu, đôi mắt đáng yêu và hình dáng của Berengaria.
Chàng đang mong chờ để cưới nàng, hiểu nàng là người phụ nữ như thế nào đằng sau tính trung thực không kiềm chế. Chàng chỉ mới hiểu một chút về nàng, nhưng tâm hồn nàng đã kích thích trí tò mò của chàng.
Bên ngoài, bầu trời quang đãng, mặt trời rực rỡ và ấm áp. Mặt nước trong xanh thăm thẳm đang vỗ vào bờ cát trắng, một nơi bình dị để đi dạo với người yêu. Chàng chạm vào chiếc nhẫn ngọc lục bảo đang nằm trên ngón tay nhỏ nhất của chàng. Nàng đã đưa nó cho chàng lúc ở Sicily, một kỷ vật làm khuấy động mạnh mẽ những ký ức về đêm mà lần đầu tiên chàng lấy nó từ nàng. Nhìn vào nó lúc này chỉ làm tăng thêm sự giận dữ của chàng. Chàng sẽ tìm nàng, không quan trọng là phải mất bao lâu. Nàng thuộc về chàng.
Chàng ra hiệu cho người hầu gọi thuyền trưởng của con tàu đến. Nếu không ai có thể tìm thấy những người phụ nữ hoặc những con tàu chứa kho báu cho chuyến Thập tự chinh của chàng, chàng sẽ dừng lại tại mỗi hòn đảo trên đường đến Syria.
Nhưng khi thuyền trưởng đến, ông ta cúi đầu và nói, "Thưa Đức via, chúng ta có tin tức về Công chúa."
Một lát sau, hoàng tử của Ailen, Liam MacEgan, hiện ra giữa những người đàn ông.
Người đàn ông này nhìn như thể anh đã không ngủ trong nhiều ngày, những vết máu khô làm sây xát gương mặt anh.
"Họ ở Cyprus, thưa Đức vua. "MacEgan tiến đến gần hơn, và hạ thấp giọng xuống đến mức chỉ Richard có thể nghe thấy. "Những tên lính đã giữ những phụ nữ làm tù nhân."
"Hãy đến đây. "Richard không muốn những người đàn ông khác nghe thấy những điều mà MacEgan tiết lộ. Chàng dẫn người đàn ông này vào trong phòng ngủ của chàng và ra lệnh, "Hãy nói với ta những gì mà ngươi biết."
"Những người Cuprus đã giết Bá tước của Berduria, "người đàn ông Ai len giải thích.
"Sau đó, Công chúa Berengaria ra lệnh cho tôi tìm kiếm sự giúp đỡ, vì vâỵ tôi đã bơi đến một trong những con tàu gần nhất, và chúng tôi chèo về phía tây. Chúng tôi tìm thấy thuyền của ngài ở đây. "Cái nhìn chằm chằm của Richard hẹp lại. "Ngươi đã để những người phụ nữ lại không được bảo vệ. "MacEgan đương đầu với cái nhìn chằm chằm của Richard không chút sợ hãi.
"Cô dâu của ngài ra lệnh cho tôi đi tìm kiếm sự giúp đỡ. Tôi sẽ không tuân lệnh cô ấy à "
"Nếu mạng sống của cô ấy bị đe dọa theo bất kỳ cách nào, ta sẽ lấy mạng ngươi."
Richard sử dụng chiều cao của chàng để làm lợi thế khi chàng nhìn chằm chằm xuống hoàng tử Ai len.
MacEgan không thoái lui, nhưng lựa chọn từ ngữ một cách cẩn thận. "Những người phụ nữ sẽ đủ an toàn. Thị nữ của công chúa là một người bảo vệ được đào tạo tốt. Tôi đã tự mình chứng kiến.
Mặc dù Richard không thích điều đó, nhưng chàng không nghi ngờ rằng Isaac Ducas Comnenus, Hoàng đế của Cuprus, sẽ muốn sử dụng Berengaria để xúc tiến cho những mục tiêu của ông ta. Người đàn ông này đã liên kết với Saladin, và có lời đồn rằng họ đã uống máu của người kia, như là một lời thề trung thành.
Ý nghĩ vợ hứa hôn của chàng đã rơi vào tay của Hoàng đế là không tưởng tượng nổi.
Richard nhìn chằm chằm vào MacEgan.
"Đừng nói với bất cứ ai rằng Berengaria và nữ hoàng đang bị giam giữ, "Richard cảnh báo. Nếu bất kỳ ai biết rằng vợ hứa hôn của chàng đang bị kẻ thù bắt giam, họ sẽ tin rằng nàng đã bị xâm phạm, dù cho điều đó đúng hay không. Chàng không muốn bất cứ điều gì đe dọa mối liên minh hôn nhân của họ.
"Hãy để chúng tin rằng Berengaria và nữ hoàng vẫn còn trên boong của một con tàu khác. Hãy nói với họ rằng Hoàng đế đã mời họ lên bờ, nhưng họ đã từ chối."
MacEgan gật đầu, hiểu sự hàm ý. "Không ai sẽ biết."
"Ta sẽ gửi ngươi cùng một nhóm những người đàn ông đến tấn công bờ biển Cyprus.
Hãy tìm những người phụ nữ và mang họ còn sống về cho ta."
Richard quay lại vị trí của chàng bên cạnh cửa sổ, gạt bỏ MacEgan. Cái nhìn chằm chằm của chàng tập trung vào biển. Liệu Isaac Comnenus có đe dọa Berengaria theo bất cứ cách nào…Chúa giúp hắn. Vì Richard sẽ xé hắn ra thành từng mảnh.
Limassol, Cyprus, tháng 5 năm 1191
Gần 3 tuần đã trôi qua, và không có dấu hiệu gì của Liam MacEgan hay của Đức vua.
Adriana đã nhìn thấy hy vọng của công chúa mờ dần trong mắt cô ấy, khi họ nhận thấy họ vẫn là những tù nhân của hoàng đế. Mặc dù Isaac Comnenus không trói họ lại bằng dây xích, nhưng họ bị khóa trong phòng ngủ được canh gác cả trong lẫn ngoài. Không có sự riêng tư, và mặc dù cô cố gắng che chở cho công chúa khỏi sự làm nhục, nhưng có rất ít điều Adriana có thể làm được. Những tên lính canh rút thăm để được quyền canh gác bên trong phòng ngủ nơi chúng hy vọng bắt gặp một cái nhìn thoáng qua của họ.
Nữ hoàng Joan chưa từng ngừng phàn nàn. Từ lúc họ bị bắt, cô ấy đã đưa ra những yêu cầu thái quá, vì điều này mà hoàng đế đã nhạo báng cô ấy. Khi cô ấy khăng khăng đòi một cái giường mềm mại hơn, ông ta đã gửi cho cô cấy một dải lụa, và chuyển luôn tấm nệm duy nhất trong phòng đi. Tối đó, họ đã phải nằm rúc vào nhau trên sàn gỗ, mà không có gì ngoài dải lụa.
Joan đã từ chối nhún nhường, và họ đã cam chịu những tuần với thức ăn ôi thiu và điều kiện sống không thoải mái. Nhưng đó là công chúa người mà Adriana quan tâm nhất.
Berengaria đã trở lên mỏng manh hơn trong những tuần qua, gương mặt cô ấy nhợt nhạt trong khi cô ấy nhìn chằm chằm hàng giờ vào đường chân trời trên biển bên ngoài những chấn song cửa sổ.
"Chúng ta sẽ không được cứu, phải không "cô ấy thì thầm. "Những người tham gia cuộc thập tự chinh đã đến trên những con tàu đó…họ đã chết rồi, phải không "
Chỉ vài giờ sau khi họ bị bắt giam, hai con tàu đã đến nhưng hoàng đế đã nhanh chóng chế ngự họ, chiếm lấy kho báu của nhà vua và giết những người đàn ông.
Từ cửa sổ của họ, họ đã nhìn thấy cơ thể của những người tham gia cuộc thập tự chinh bị phơi bày giống như những phần thưởng của chiến tranh.
Adriana cố gắng an ủi công chúa. "Hoàng đế biết Richard sẽ đến. Mặt khác, ông ta sẽ không lo lắng với việc canh gác bờ biển. "Cô vượt qua căn phòng nhỏ và chỉ lên những ngọn đồi nơi những người Cyprus đang đưa những chiếc xe bò chở đầy gỗ và đá xuống. Trong vài giờ tới, những người đàn ông đã sắp đặt những tảng đá, những chiếc rương và những cánh cửa gỗ lớn và tất cả những loại vật liệu để xây dựng củng cố bờ biển.
Một trong những lính canh bước đến phía trước cửa sổ và che mất tầm nhìn của họ.
Mặc dù hắn không thể nói được ngôn ngữ của họ nhưng thông điệp của hắn rất rõ ràng.
Adriana lưỡng lự trước khi lùi lại, gửi cho hắn một nụ cười nhẹ khi nàng rời khỏi.
Sự xao nhãng đã đủ, và nàng đã lấy trộm được con dao cong của hắn, dấu nó sau lưng nàng. Nếu những người Cyprus đang chuẩn bị cho trận đánh, điều đó có nghĩa là một cuộc xâm lược sắp xảy ra. Cánh cửa phòng ngủ mở ra, và một cô gái trẻ xuất hiện, và nhìn vào hai quí cô. Cô ta đưa một mệnh lệnh rõ ràng cho những lính canh, và họ tuân theo mệnh lệnh, rời khỏi phòng. Bằng tiếng Pháp có trọng âm nặng, cô ta nói, "Tôi đã được ra lệnh đưa công chúa và nữ hoàng đến cho cha tôi. "Adriana vẫn dựa vào tường một lát, sau đó nhanh chóng trượt lưỡi dao của tên lính canh vào chỗ eo ở ngay sau lưng cô ta. Cả Joan và Berengaria không ai tiến lên phía trước, nhưng trong khi tên lính canh đã tập trung vào người đàn bà quí tộc, Adriana đã sử dụng cái áo choàng của công chúa để che dấu con dao.
"Tại sao ông ta muốn gặp chúng ta "Berengaria hỏi, giọng nàng điềm tĩnh. Nhưng Adriana biết rằng cái giọng dịu dàng ấy đã che dấu nỗi sợ hãi của người phụ nữ trẻ. Tất cả họ đều biết rằng họ giữ được mạng sống chỉ bởi vì họ được sử dụng như những con tin…hay tệ hơn.
Cô gái trẻ lắc đầu. "Tôi không biết. "Cô ta chun mũi khi họ kéo đến gần hơn và thêm vào, "Tôi sẽ sắp xếp cho cô tắm và làm tỉnh táo chính mình trước khi cô trình diện trước ông ấy."
Berengaria ném một cái nhìn lo lắng về phía cô, nhưng Adriana gật đầu. Cái gật đầu của cô đã tạo cho công chúa một sự tin tưởng. Quay lại phía công chúa, cô nói, "Nếu họ định giết chúng ta, họ sẽ không quan tâm đến bề ngoài của chúng ta lúc này."
"Đó là điều mà ta sợ, "Berengaria nói.
Nàng nhắm mắt lại, và Adriana đi đến bên cạnh nàng. "Có lẽ ông ta muốn chứng tỏ với Richard rằng chúng ta ổn, mặc dù bị giam giữ."
Berengarian giơ tay ra và Adriana nắm lấy nó. Khi họ đi theo cô gái xuống những bậc thang uốn lượn, cô ta dẫn họ vào trong một khu vườn có tường bao. Sự ấm áp của ánh mặt trời và mùi hương thơm ngát của hoa lài làm tăng thêm lòng can đảm của nàng, mặc dù nàng được đảm bảo hơn nhờ vũ khi nàng đang che dấu.
Khi cô gái đưa họ lên một cầu thang đá khác, Adriana kéo Berengaria dừng lại và chỉ về phía biển. Ở đó, nàng liếc thấy những cánh buồm của hàng trăm con tàu.
"Họ đã tìm thấy chúng ta, "Berengaria thì thầm với sự biết ơn.
Adriana băn khoăn liệu Liam MacEgan đã báo cho Đức vua biết chưa. Hay chàng còn sống không. Nàng nhớ nụ hôn nhẹ nhàng mà chàng đã đánh cắp để dành cho sự may mắn, và kí ức đó làm trái tim nàng buồn phiền với sự tiếc thương. Người đàn ông Ai len đẹp trai đó không giống như những người đàn ông khác nàng đã gặp. Dũng cảm và mạnh mẽ, chàng là một người mà nàng muốn hiểu nhiều hơn.
Khi cô gái trẻ dẫn họ vào trong phòng của cô ta, cô ta đã sắp xếp cho họ được tắm trong sự riêng tư và đưa cho họ những bộ quần áo của người Cyprus. Mặc dù Berengaria từ chối mặc quần áo của nước khác, nhưng Adriana đã đồng ý thử chúng. Chất vải trong suốt mềm mại không giống bất cứ thứ gì mà nàng từng cảm nhận trên da mình. Nàng mặt một chiếc áo trùm màu kem và chiếc quần salvar mềm mại. Mặc dù nó rất lạ, không giống như mặc váy nhưng nàng thích bộ quần áo.
"Cô phải cảm thấy giống một nàng hầu, "Berengaria trêu ghẹo. "Ta không thể tưởng tượng ra việc mặc những quần áo giống vậy."
Nữ hoàng Joan trở lên cứng rắn hơn, làm nhẵn chiếc váy lụa của cô. "Ta thích không trông giống một kẻ man rợ."
Tâm trạng của công chúa trùng xuống với những lời của Joan. Adriana điều chỉnh một nếp gấp trên quần áo của nàng và nói, "Nó thoải mái hơn cái chúng ta đã mặc trước đó."
Nhưng nàng có những lý do khác để mặc bộ quần áo mới này. Nếu nàng cần bảo vệ công chúa khỏi một cuộc tấn công, những quần áo nhẹ hơn này sẽ giúp nàng di chuyển nhanh hơn.
Cô gái dẫn họ từ phòng ngủ của cô ta đến một vọng lâu không mái che rộng lớn. Mặt trời đã trở lên nóng hơn, và mặc dù Adriana cố gắng quan sát xem liệu những con tàu đã đến gần hơn chưa, nhưng những bức tường quá cao so để nhìn thấy chúng.
Hoàng đế đã đợi họ ở trên ngai vàng, trong khi những người hầu đang quạt những chiếc là cọ trên đầu ông ta để làm cho không khí mát mẻ hơn.
Với sự giúp đỡ của một người hầu làm phiên dịch, hoàng đế thông báo, "Những kẻ xâm lược đã đến vì ngươi. Những người đàn ông của ta đã tịch thu những kho báu trong những con tàu của ngươi, và vua của ngươi quyết định anh ta muốn lấy lại nó. Vàng của anh ta …hoặc cô dâu của anh ta."
Gương mặt của Berengaria thay đổi, và có một sự giận dữ bên trong đó mà Adriana chưa từng nhìn thấy. Công chúa đứng lên, và thì thầm bằng tiếng Norman, "Adriana.
Khi họ dẫn chúng ta trở lại, ta muốn cô trốn thoát. Nói với Đức vua những điều đã xảy ra với chúng ta. Hãy đảm bảo chàng biết nơi chúng ta đang ở."
"Tôi sẽ không rời khỏi cô, "nàng khăng khăng. Nàng không thể tin tưởng vào Joan để bảo vệ Berengaria, không khi nữ hoàng có thể nói điều gì đó để xúc phạm hoàng đế.
"Họ sẽ sử dụng chúng tôi để thỏa thuận. Nhưng tôi lo lắng cho mạng sống của cô."
Công chúa giơ tay ra và ôm lấy tay nàng. "Hãy tha lỗi cho ta, nhưng cô không có giá trị với chúng. Chúng có thể sử dụng cô như một ví dụ."
Mặc dù Adriana không thích tất cả những điều đó, nhưng nàng hiểu ý của công chúa.
Không nghi ngờ Isaac Comnenus sẽ sử dụng nữ hoàng và công chúa, sử dụng họ như vật tác động để đạt được cái ông ta muốn từ Richard.
"Ta không muốn cô chết, "Berengaria nài nỉ. "Ta sợ cho cô, nếu cô ở lại."
Adriana cúi đầu chấp thuận, nhưng trong thâm tâm nàng biết nếu bất kỳ ai phát hiện ra nàng, nàng sẽ bị giết. Cách này hay cách khác, cuộc sống của nàng cũng đang gặp nguy hiểm.
Isaac nhìn khó chịu vào cuộc nói chuyện riêng của họ, và ông ta ra lệnh cho những người đàn ông tách họ ra. Adriana bị kéo ra khỏi công chúa, người đã cho nàng một cái gật đầu cho phép.
Khi tên lính mang nàng quay lại sân trong, Adriana đã nghiên cứu xung quanh họ, băn khoăn nàng thế nào nàng có thể thoát được. Cái liếc nhìn của nàng đặt vào một vài phụ nữ đang trùm kín gương mặt họ.
Và sau đó nàng biết chính xác làm cái gì.
Chỉ trước rạng đông, Liam MacEgan đã chèo thuyền bên cạnh những người đàn ông khác, đưa những con thuyền nhỏ hơn đến gần bờ biển. Bãi biển được bao phủ bởi những vật liệu xây dựng để ngăn chặn họ sử dụng ngựa chiến. Tuy nhiên, điều đó sẽ không dừng được Richard. Đã sẵn sàng, một vài con thuyền nhỏ đã ở đủ gần để những con ngựa có thể bơi được vào bờ. Nhiệm vụ của Liam là đưa những chiến binh đến đủ gần để dọn sạch một con đường.
Những cung thủ đã bắn một trận mưa tên vào những người Cyprus, và từ sự lộn xộn của chúng cho thấy chúng đã rất ngạc nhiên vì sự xuất hiện của họ. Khi họ đã đến vùng nước nông, Liam đã rút gươm và tấn công ở phía trước cùng những người khác. Máu của chàng sôi lên cùng với sự khiếp hãi và sự run lên của việc đánh nhau. Chàng đã được cha và chú mình đào tạo từ khi chàng đủ tuổi để cầm được gươm, và khi chàng đối mặt với kẻ thù, điều nhanh chóng trở lên rõ ràng hơn là những người đàn ông này không phải là những chiến binh.
Những nông dân và những người buôn bán, họ được hoàng đế của họ ra lệnh bảo vệ vùng đất của họ… nhưng không có vũ khí, hàng trăm người bọn họ đã bị giết. Liam ngừng tấn công và chuyển sang thế phòng thủ. Chỉ nếu họ tấn công chàng trước họ sẽ nếm gương của chàng.
Khi họ di chuyển qua kẻ thù, họ trèo lên đồi hướng về phía thành phố. Ánh sáng xám xịt của buổi sáng đang bắt đầu rọi sáng những tàn tích Roma cổ đại rải rác trên vùng đất này. Gần hơn trung tâm của pháo đài sẽ là nơi Liam cho rằng và nữ hoàng đang bị giam giữ. Adriana sẽ ở đó với họ.
Những hình ảnh về gương mặt nàng vẫn rõ rệt trong tâm trí chàng, với đôi mắt tối màu tuyệt đẹp và hình dáng mỏng manh của nàng. Nàng can đảm hơn bất kỳ người phụ nữ nào mà chàng từng gặp, vì nàng là người sống sót. Chàng ghét phải để lại họ ở đây, nhưng không cho Richard biết họ ở đâu, họ có thể không được cứu.
Khi họ đến được pháo đài, nó được xây dựng quanh những tàn tích của một hoàng cung cổ đại. Liam ra lệnh cho những người đàn ông rút lui, và họ ẩn đằng sau một trong những tòa nhà bằng đá. Chàng cần nghiên cứu những hàng rào phòng thủ, để xác định cách tiếp cận tốt nhất. Nhất trí, họ có thể có khả năng vào qua cổng trước, nhưng không biết có bao nhiêu lính canh đang đợi, điều đó có thể gây ra sự nguy hiểm không cần thiết cho những người đàn ông.
Chàng nâng cái nhìn chằm chằm của mình lên đoạn trên của pháo đài, vì chàng cho rằng công chúa và nữ hoàng đang bị giam giữ ở một nơi chắc chắn. Chàng không nói với bất kỳ người đàn ông nào về những tù nhân, chỉ như là họ đã tìm kiếm thông tin về những hàng rào phòng thủ của hoàng đế. Đúng lúc chàng quyết định dẫn những người đàn ông đi dọc theo những bức tường phía ngoài cùng, thì chàng nghe thấy một âm thanh của cuộc chạm trán ở không xa những người đàn ông đang hò hét những mệnh lệnh.
Chàng ra hiệu cho hai người đàn ông đi theo chàng trong khi những người khác rút lui dọc theo phía trái của pháo đài. Liam chạy nhẹ nhàng, tay chàng đặt trên thanh gươm.
Ở xa hơn về phía trước, chàng liếc thấy một người phụ nữ trùm kín mặt đang chạy qua những con phố. Hai tên lính đang đuổi theo cô ấy, và rõ ràng là tốc độ của chúng đang bắt kịp cô ấy. Chàng lao vút vào giữa để giúp người phụ nữ nhưng vẫn tập trung vào nhiệm vụ của họ. Nhưng khi người phụ nữ nhìn thấy họ, thay vì lẩn trốn, nàng chạy thẳng về phía họ.
Nàng không làm được điều đó. Một tên lính đã chộp lấy khăn choàng của nàng và giật mạnh nàng lùi lại phía sau. Khi người đàn ông rút ra một lưỡi dao công, Liam không dừng lại để suy nghĩ mà tấn công trước, một tiếng gầm dữ dội từ miệng chàng. Sự chú ý của tên lính thay đổi chỉ vừa đủ để Liam đâm mạnh lưỡi gươm của chàng vào ruột hắn.
Đôi mắt bị sốc nhìn vào chàng, nhưng lưỡi dao đã rơi khỏi bàn tay kẻ thù của chàng và chàng đi đến chỗ người phụ nữ. Khi một tên lính khác bắt kịp, hắn nhìn thấy bạn của hắn đã ngã xuống và đã bỏ trốn.
Một lời nguyền rủa thoát ra khỏi miệng Liam. Những cơ hội thâm nhập vào pháo đài của họ sẽ bị trôi đi nhanh chóng khi tên lính kia báo động cho những tên khác. Chàng nhét gươm vào bao và giơ tay chàng ra cho người phụ nữ. Chàng không thể ngạc nhiên hơn khi bỗng nhiên nàng ném mình vào trong cánh tay chàng.
Trái tim của Berengaria đập quá nhanh làm nàng khó có thể bắt kịp được hơi thở của chính nàng. Hoàng đế đã ra lệnh trói nàng và nữ hoàng Joan bằng những dải lụa, và không ai trong hai người bọn họ ngủ được tối hôm qua trong khi họ chờ đợi Richard đến. Hàng trăm chiếc taud đã xếp hàng ở bờ biển, Berengaria không nghi ngờ rằng những người đàn ông đã đến sớm.
Câu hỏi là, hoàng đế sẽ làm gì với họ, một khi những người đàn ông của Đức vua đã đến Mặc dù nàng muốn tin rằng Richard quan tâm đến nàng đủ để trao đổi vì mạng sống của nàng, nhưng nàng không biết.
Điều đó dường như giống giấc mơ khi nàng thấy chàng lần cuối ở Sicily. Nhưng nụ hôn của chàng vẫn xuất hiện cùng với sự yên tĩnh của nàng. Nàng nhìn chằm chằm vào mặt trời chói lòa, xoắn những ngón tay nàng quanh chuỗi vòng được trang trí bằng một cây thánh giá được nạm ngọc cái mà đang được dấu bên dưới áo dài của nàng.
Hàng giờ đã trôi qua, và nàng lờ đi thức ăn và nước uống được đưa đến cho nàng. Từ sâu thẳm bên trong nàng, nàng đã nắm giữ lấy sự can đảm. Nếu Adriana ở đây, thị nữ của nàng sẽ dành cho nàng những lời động viên, khăng khăng rằng họ sẽ được giải cứu.
Và mặc dù nàng biết bạn của nàng đã xoay sở để trốn thoát, sử dụng lưỡi dao mà cô ấy lấy trộm được từ tên lính canh gác họ, nàng sợ điều sẽ xảy ra nếu chúng bắt được cô ấy.
Chúng sẽ không do dự đoạt lấy mạng sống của cô ấy, để trả giá cho những người đàn ông mà Adriana đã làm bị thương. Berengaria nhắm mắt lại, cầu Chúa rằng người phụ nữ trẻ vẫn còn sống.
Tiếng ồn ào của trận đánh tăng lên trong không khí giống như tiếng ầm ầm của sấm, và trái tim Berengaria chạy đua khi những người tham gia cuộc thập tự chinh bao vây pháo đài. Nàng đã bỏ lỡ khi hàng tá những người đàn ông mặc áo giáp lũ lượt tràn vào qua những cánh cổng và cố gắng không nhìn chằm chằm và sự chết chóc và sự phá hủy đang xảy ra xung quanh nàng.
Cuối cùng, nàng phát hiện ra Richard. Chàng đang cưỡi trên lưng ngựa, vũ trang đầy đủ, và chiếc áo giáp bằng xích của chàng phản chiếu với vàng và bạc. Cao và mạnh mẽ, chàng cưỡi ngựa tiến về phía trước, và thanh gươm của chàng cắt xuống những người đàn ông đã khiêu chiến với chàng. Lúc này nàng hiểu tại sao họ đặt tên chàng là Trái tim sư tử, vì không một lần chàng chùn bước trong trận đánh. Khi cuối cùng chàng cũng phát hiện ra nàng, nàng không thể ngừng nụ cười đã tuôn ra. Cái nhìn trong mắt chàng chứa đựng sự khuây khỏa, và nàng không muốn gì hơn là chạy về phía trước và ném mình vào vòng tay chàng.
Nhưng một điều gì đó phản chiếu ngược vào mắt nàng, làm cho nàng ngước lên. Sau đó nàng nhìn thấy hàng tá những người bắn cung với những cái cung đã kéo xuống…hướng trực tiếp và nàng và Joan.