Cô Gái Bắt Gió

Lượt đọc: 1584 | 1 Đánh giá: 6/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 69
chương 69

Cô ấy nói xong rồi lấy vài tấm thiệp nhỏ trong túi vải mình tự may ra.

Hai người ra khỏi quán ăn chay, Triệu Thương Thương hỏi Giang Tuần: “Anh có theo dõi diễn đàn của trường trung học số mười lăm không?””

Giang Tuần lắc đầu.ôm hai túi đựng rau lớn và đồ dùng hàng ngày.

“Anh tốt nghiệp rồi nhưng bài đăng liên quan đến anh vẫn còn không ít, học sinh chuyển trường bất ngờ xuất hiện vào mùa hè năm đó và đứng đầu trong kỳ thi đại học, trong giang hồ đều là truyền thuyết về anh.””

Giang Tuần bị cô chọc chỉ cười rồi che ô cho cô.Đầu ngón tay và lòng bàn tay ấm áp của cô vừa chạm vào, Giang Tuần giống như người buồn ngủ vừa ôm lấy chiếc gối bông mềm mại đã được phơi dưới nắng rất lâu, không nỡ buông ra.

“Giang Tuần.”đầu óc rối tung cả lên.

Anh nhìn cô.Hai người ra khỏi quán ăn chay, Triệu Thương Thương hỏi Giang Tuần: “Anh có theo dõi diễn đàn của trường trung học số mười lăm không?

Triệu Thương Thương hỏi tiếp: “Đã lâu vậy rồi, giờ anh thích ứng được với sinh hoạt tập thể chưa?”Ánh mắt Giang Tuần dời khỏi laptop trước mặt, nhìn Lý Ôn một cái rồi cầm điện thoại lên.

Cô nhớ lúc mới chuyển đến trường, anh không thích ứng lắm, trong lớp học có thảo luận nhóm, hoạt động ngoại khóa tập thể, phân công cùng các bạn dọn dẹp khu vực được chỉ định,… Anh hầu như đều không có cảm xúc gì, nhưng Triệu Thương Thương vẫn cảm nhận được, cố gắng đứng bên cạnh anh.” Giang Tuần nhớ đến cảnh ồn ào trong buổi họp nhóm lần trước, “Nhưng không thích.

Cổ Khâu Thành nói Giang Tuần tự mình sắp xếp thời gian, không thích bị người khác sắp xếp.”

Sống một mình trong thời gian dài đã quyết định thói quen sinh hoạt của anh. Gia nhập tập thể đồng nghĩa với việc tuân theo những quy tắc chung, nơi đâu cũng đầy rẫy những hạn chế.Sống một mình trong thời gian dài đã quyết định thói quen sinh hoạt của anh.

“Thích ứng rồi.” Giang Tuần nhớ đến cảnh ồn ào trong buổi họp nhóm lần trước, “Nhưng không thích.”” Triệu Thương Thương hỏi.

Cách anh nói có vẻ thờ ơ, còn mang theo chút tùy ý.) Có đôi khi Triệu Thương Thương cảm thấy anh là một hoàng tử chỉ sống một mình trong một thiên hà xa xôi, bị buộc phải hạ cánh xuống Trái Đất nhưng lại không tìm được bạn đồng hành trên Trái Đất.Giang Tuần bị cô chọc chỉ cười rồi che ô cho cô.

Lúc được anh nắm tay, Triệu Thương Thương liền biến thành bạn đồng hành của anh, người thân thiết, sắn sàng trở thành bến cảng an toàn đón nhận anh.

Thanh “Hôm nào rảnh chúng ta về trường trung học số 15 một chuyến nhé?” Triệu Thương Thương hỏi.” Giang Tuần hỏi: “Em nhóm máu gì, đã kiểm tra ra chưa?

“Được.” Giang Tuần nói.Giang Tuần lắc đầu.

Kế hoạch về trường bị hoãn lại vì đã đến ngày tháng ôn tập bận rộn, sinh viên Y phải học thuộc rất nhiều thứ vào cuối kỳ, gần như mỗi ngày Triệu Thương Thương đều chạy đến thư viện, sống bằng cà phê.”

Căn bản không có cuối tuần và thời gian nghỉ ngơi.”

Vương Hiểu Cách tạm thời gác lại trò chơi tình yêu của mình, Thành Đóa thậm chí còn không có thời gian trang điểm, mang theo mái tóc rối bù ôn tập.Người đầu tiên được đọc tên chính là Triệu Thương Thương.

Số lần Triệu Thương Thương và Giang Tuần liên lạc với nhau đã ít hơn, cô chuyển điện thoại thành chế độ im lặng để một bên, thỉnh thoảng sẽ để lỡ tin nhắn của anh.”

Vì gần đây quá bận nên Triệu Thương Thương dần hình thành một thói quen, thích gọi điện thoại cho Giang Tuần trước khi ngủ.Lúc trước Triệu Thương Thương không liên hệ quán ăn này với Hứa Cảnh Hoa, cô đi ngang qua nhìn thấy cô ấy luyện Bát Đoạn Cẩm* ngoài quán vài lần, tưởng rằng chỉ là trùng hợp.

Kéo rèm giường lại, trùm chăn lại như đang trốn trong hang, thì thầm với anh. Bên kia cuối cùng cũng đáp lại: “Ừm.

“Anh định đặt đồ ăn tối cho em nhưng em không trả lời anh.” Đó là câu đầu tiên Giang Tuần nói.Triệu Thương Thương ôm chặt chiếc gối cà rốt trong ngực, suýt nữa cười thành tiếng, vội vàng an ủi: “Không ngứa, không ngứa, ba mươi lăm năm cũng không ngứa.

“Xin lỗi mà.” Triệu Thương Thương nhỏ giọng nói xin lỗi, hơi nước lấp kính màn hình điện thoại, “Lúc đó em đang ăn rồi, rõ ràng nhớ phải trả lời tin nhắn của anh nhưng nhớ nhầm mất… đầu óc rối tung cả lên.”Giang Tuần ở đầu kia không lên tiếng.

“Phai nhạt rồi.” Giang Tuần, “Ba mươi lăm ngày ngứa ngáy*.”Hai phút sau, Triệu Thương Thương nhận được ảnh động bắn tim mà Giang Tuần đã cẩn thận lựa chọn.

(*Một biến thể của “bảy năm ngứa ngáy” (七年之痒), một cách nói phổ biến về sự nhàm chán hoặc khủng hoảng trong một mối quan hệ khi đến một thời điểm nhất định.)Đối diện vang lên một tràng cười nhạo.

Hóa ra hai người đã hẹn hò được ba mươi lăm ngày rồi.Sau khi tìm bàn ngồi xuống, trước mặt có một màn hình chiếu đang phát bộ phim tài liệu về ẩm thực chay, giọng thuyết minh nhẹ nhàng, hòa cùng nền nhạc du dương thoải mái.

Triệu Thương Thương ôm chặt chiếc gối cà rốt trong ngực, suýt nữa cười thành tiếng, vội vàng an ủi: “Không ngứa, không ngứa, ba mươi lăm năm cũng không ngứa.”Triệu Thương Thương đã vào mua đồ hai lần.

Giang Tuần ở đầu kia không lên tiếng.”Anh đang đi học hả?

Lặng lẽ, đêm đông khi gió ngừng thổi như được đặt dưới một chiếc lồng kính, cách biệt hoàn toàn với mọi ồn ào.”

Ban ngày Triệu Thương Thương mải mê học thuộc bài đến mệt, cơn buồn ngủ kéo đến, mắt cô sắp không mở được nhưng vẫn không quên dỗ người. Lúc này cô đã buồn ngủ lắm rồi nên nói năng lộn xộn, thậm chí chẳng kịp suy nghĩ, theo bản năng thốt ra: “Em yêu anh.””

Mí mắt dần khép lại, giọng nói mềm mại kéo dài: “Giang Tuần, em yêu anh lắm ó~”Tiết cuối cùng của môn tự chọn “Bảo vệ môi trường và phát triển bền vững” kết thúc, bài kiểm tra được tiến hành ngay tại lớp.

Bên kia cuối cùng cũng đáp lại: “Ừm.”Hứa Cảnh Hoa và Lưu Trủng đúng là vợ chồng, hai người đều ủng hộ bảo vệ môi trường, cho nên hằng năm trường trung học số 15 đều rất tích cực tổ chức hoạt động trồng cây.

Cuộc gọi cứ thế tiếp tục duy trì.Triệu Thương Thương sờ sờ túi, lấy tờ phiếu giảm giá một trăm tệ mà khí thế như lấy thẻ vàng, đập vào lòng bàn tay anh, “Cứ ăn thoải mái, gọi món nào cũng được.

Một người đã ngủ quên mà không tắt máy, người kia thì chẳng hề có ý định ngắt cuộc gọi. Mãi đến nửa đêm, điện thoại của Triệu Thương Thương hết pin rồi tự động tắt.


Nguồn: TVE 4U
Được bạn:Mot Sach đưa lên
vào ngày: 7 tháng 3 năm 2025

« Lùi
Tiến »