Kinh Đại được nghỉ sớm hơn nên hai ngày trước Triệu Dập Thời đã về nhà.
Ba Triệu ném chìa khóa xe cho Triệu Dập Thời, bảo cậu đi đón Triệu Thương Thương, Triệu Dập Thời nằm ỳ trên sô pha không nhúc nhích, muốn nói, chẳng cần cậu đi đón, có người rất vui lòng đến Đại học Y học cổ truyền đón Triệu Thương Thương.”
Lời nói đến miệng nhưng Triệu Dập Thời lại nuốt vào.Cô giở trò xấu đặt quả cầu tuyết trong lòng bàn tay lên đầu anh.
Dưới sự thúc giục của ba mẹ, Triệu Dập Thời bị ép mặc áo khoác vào rồi ra ngoài.Triệu Thương Thương thuận tay nắm một nắm tuyết từ cây sồi xanh thấp được cắt tỉa gọn gàng bên cạnh.
Lúc thay giày, cậu gọi cho Triệu Thương Thương, điện thoại mở loa ngoài đặt trên tủ giày, thông báo cho người kia: “Em đến đón chị, bây giờ xuất phát từ nhà.””
“Không cần cậu đón đâu.” Triệu Thương Thương nói thẳng, “Chị có Giang Tuần.”Bà chủ tháo tạp dề đi tới, hai mẹ con ngồi dưới bóng đèn nghiên cứu bài toán bổ sung cuối cùng trong vở bài tập.
Triệu Dập Thời trầm mặc một lúc, ngồi xổm trên mặt đất tháo dây giày, ngẩng đầu nói với Diệp Xuân Lâm: “Mẹ nghe chưa, tự chị ấy nói không cần con đón.”” Triệu Thương Thương nói, “Cậu không lên thì ai xách vali giúp chị?
Diệp Xuân Lâm đến gần, nói vào điện thoại: “Thương Thương à, còn đừng làm phiền Tiểu Giang mãi.”Triệu Dập Thời không vào ngay mà gõ cửa mấy cái, nhắc nhở người bên trong.
Triệu Thương Thương không nghĩ tới mẹ lại ở bên cạnh, cô lập tức nói: “Dạ dạ, để Dương Dương tới đi, nó chưa từng đến trường con, có thể đến tham quan một vòng.””
Lúc trước Kinh Đại khai giảng sớm hơn trường cô nửa tháng nên lúc Triệu Thương Thương khai giảng, Triệu Dập Thời đang huấn luyện quân sự.Triệu Dập Thời: “Còn chưa yêu đương.
“Được, chị gửi định vị cho em.” Triệu Dập Thời cười sâu xa.”
Trong tòa ký túc xá nữ số 7.Bây giờ các cậu ấy đang mở các hộp chuyển phát nhanh rồi nhét vào góc đó, còn nói em là trạm tái chế bảo vệ môi trường.
Hồ Dục Uyển và Vương Hiểu Cách đã dọn xong hành lý muốn mang về nhà, Thành Đóa ung dung chọn quần áo, rửa mặt trang điểm, trên bàn lộn xộn như chiến trường chưa quét dọn.”
Bốn người trong phòng ngủ đề là người Bán Giang nên không cần vội, động tác của ai cũng ung dung thong thả.”
“Thương Thương, bạn trai cậu tới đón hả?” Hồ Dục Uyển hỏi.Cậu nói sớm em trai cậu đẹp trai thế này thì ít nhất tớ cũng đã nhanh chóng uốn tóc một chút, dọn dẹp lại bàn cho gọn gàng rồi!
“Em trai tớ đến.” Triệu Thương Thương nói.Bông tuyết như lông ngỗng rơi lên cửa kính xe, trong xe có kẹo trái cây Giang Tuần chuẩn bị.
“Cậu còn có em trai à?” Thành Đóa nghe xong liền hứng thú, vừa cầm gương tròn nhỏ quét phấn mắt vừa hỏi: “Đẹp trai không?””
Triệu Thương Thương xếp xong tất mới lấy ngoài ban công vào, cố gắp tìm từ miêu tả Triệu Dập Thời: “Khó coi.””Ghi tên vào đi.
Điện thoại Triệu Thương Thương đổ chuông, là Triệu Dập Thời gọi tới.”
“Em đến rồi, chị xuống đi.”” Triệu Thương Thương cười phủ nhận, “Em khá muốn làm trại trưởng, phong cách hơn.
Cuối kỳ nghỉ học, do tình huống đặc biệt, cổng trường cho phép xe từ bên ngoài vào trường nên Triệu Dập Thời lái xe thẳng đến dưới ký túc xá nữ.Triệu Thương Thương nhịn cười nói năm sau gặp lại với cô ấy.
Triệu Thương Thương nói: “Cậu lên đây đi.””Bà đây tin cậu mới lạ.
“Chị kêu em vào ký túc xá nữ?”Đứng bên dưới nhìn lên, lớp học nơi họ từng học đang sáng đèn, hành lang đông nghịt người đang ngắm tuyết.
“Hôm nay dì quản lí ký túc xá không cản đâu, cứ yên tâm vào đi.” Triệu Thương Thương nói, “Cậu không lên thì ai xách vali giúp chị?”Triệu Thương Thương:
“Chẳng qua là các cậu ít thấy trai đẹp nên kinh nghiệm chưa đủ phong phú thôi. “Chị không có tay à?””
“Nặng lắm, không xách nổi.”Giang Tuần vứt hộp bắp rỗng, lúc vứt lại bị Triệu Thương Thương cản: “Anh đợi đã.
“…”” Triệu Thương Thương tưởng tượng một chút rồi nói, “Lúc đó mình oẳn tù tì chia đội, em sẽ ra ám hiệu cho anh chọn kéo hay búa, nhất định phải vào chung một đội, không thì em không nỡ ra tay đâu.
Triệu Dập Thời ngồi trong xe, nhìn người qua lại trước cửa ký túc xá nữ, có cả nam lẫn nữ, còn có người chuyển phát nhanh, ai cũng mang xách rất nhiều đồ. ”Em đến rồi, chị xuống đi.
Triệu Dập Thời chấp nhận số phận mở cửa xuống xe, đi vào tòa số 7, tìm số phòng Triệu Thương Thương nói.Triệu Dập Thời cười lạnh: “Đúng là con gái hiếu thảo.
Cửa phòng không đóng mà mở toang.Giang Tuần cười cười, “Còn chơi nữa không?
Vừa nhìn đã thấy được tất cả bố cục bên trong phòng.Đám bạn cùng phòng đồng thanh nói: “Không thì sao!!!
Triệu Dập Thời không vào ngay mà gõ cửa mấy cái, nhắc nhở người bên trong. Triệu Dập Thời bị làm phiền hết cả kiên nhẫn, giọng điệu khó chịu: “Nhà chị ở gần biển à?
Triệu Thương Thương quay đầu, nhìn thấy cậu thì kêu vào, hất cằm ra hiệu, “Hành lý bên kia xếp xong rồi, cậu chuyển xuống là được.”Khiến Triệu Thương Thương không thể bắt nạt anh được nữa, vội vàng lấy quả cầu tuyết xuống rồi vỗ vỗ đầu anh.
“Chuyển xong còn phải lên một chuyến nữa đó.” Triệu Thương Thương lấy một que phô mai trẻ em từ trong ngăn kéo ra, đưa cho cậu như phần thưởng, “Cặp nặng quá nên cũng phải phiền cậu rồi.””Ngại quá, em đi nhặt đồ bỏ đi với cô Hứa nhiều quá nên hành vi không bình thường lắm.
Triệu Dập Thời không nói lời nào kéo vali đi.”
Cậu vừa đi, những người khác trong phòng ngủ đều vây quanh Triệu Thương Thương: “Đây chính là KHÓ COI mà cậu nói đó à?”Môn thi cuối cùng cũng đã xong, Triệu Thương Thương ở trong ký túc xá thu dọn đồ đạc về nhà.
Thành Đóa tóc tai rối bù chưa kịp chải gào thét: “Cậu hại tôi rồi! Cậu nói sớm em trai cậu đẹp trai thế này thì ít nhất tớ cũng đã nhanh chóng uốn tóc một chút, dọn dẹp lại bàn cho gọn gàng rồi!”Bốn người trong phòng ngủ đề là người Bán Giang nên không cần vội, động tác của ai cũng ung dung thong thả.
Triệu Thương Thương: “Các cậu thấy nó đẹp trai à?””
Đám bạn cùng phòng đồng thanh nói: “Không thì sao!!!”Triệu Dập Thời: “Giấu đến khi nào?
Triệu Thương Thương: “Chẳng qua là các cậu ít thấy trai đẹp nên kinh nghiệm chưa đủ phong phú thôi.”Triệu Dập Thời: “… “Bà đây tin cậu mới lạ.” Thành Đóa nhanh chóng chải tóc, lau dọn sạch bàn. Triệu Thương Thương quay đầu, nhìn thấy cậu thì kêu vào, hất cằm ra hiệu, “Hành lý bên kia xếp xong rồi, cậu chuyển xuống là được.
Đến lúc Triệu Dập Thời quay lại, bầu không khí trong phòng ngủ trở nên kỳ lạ, Thành Đóa nói chuyện với giọng điệu dịu dàng hơn ngày thường gấp trăm lần, cô ấy đứng ở cửa phòng tiễn Triệu Thương Thương, vẫy tay nói bái bai, dáng vẻ vô cùng thuỳ mị.Triệu Dập Thời ngồi trong xe, nhìn người qua lại trước cửa ký túc xá nữ, có cả nam lẫn nữ, còn có người chuyển phát nhanh, ai cũng mang xách rất nhiều đồ.
Triệu Thương Thương nhịn cười nói năm sau gặp lại với cô ấy.”
Triệu Thương Thương chỉ xách một túi vải xuống lầu, còn lại đều trong tay Triệu Dập Thời, sau khi lên xe cô được @ điên cuồng trong nhóm ký túc xá, cô đành hỏi thăm thử: “Dương Dương, cậu có bạn gái chưa?””Cướp làm gì.
Đường phía trước rất tắc nghẽn, đi một chút lại giẫm phanh.”Cậu còn có em trai à?
Triệu Dập Thời bị làm phiền hết cả kiên nhẫn, giọng điệu khó chịu: “Nhà chị ở gần biển à?”Chỉ trong chốc lát, sân trường trở nên trống trải và yên tĩnh hẳn.
Triệu Thương Thương: “Nhà chị chính là nhà cậu, cậu còn không biết nhà chị ở đâu?””
Triệu Dập Thời: “…”Cậu vừa đi, những người khác trong phòng ngủ đều vây quanh Triệu Thương Thương: “Đây chính là KHÓ COI mà cậu nói đó à?
Thấy cậu không phủ nhận câu hỏi phía trước, Triệu Thương Thương cảm thấy rất không hợp lý, “Có chuyện thật rồi à?”Giang Tuần lấy lí do trễ lắm rồi nên lái xe về phố Bạch Thủy, Triệu Thương Thương ngủ lại nhà kiểu phương Tây cũ.
Triệu Dập Thời: “Còn chưa yêu đương.””Lỡ không chung đội thì sao?
Lần này Triệu Thương Thương nói với giọng điệu khẳng định: “Thật sự có chuyện rồi.””Không biết.
Nhưng Triệu Dập Thời không muốn nhiều lời, cậu chuyển chủ đề qua Triệu Thương Thương: “Định lúc nào thì nói chuyện của chị và Giang Tuần cho ba mẹ?””
Triệu Thương Thương do dự, “Bây giờ nói thì còn quá sớm, cứ giấu một thời gian trước đã rồi nói.””Hôm nay chúng ta đến trung học số mười lăm xem thử nhé?
Triệu Dập Thời: “Giấu đến khi nào?””Trạm trưởng?
“Không biết.” Triệu Thương Thương nói, “Đến lúc chị kết hôn với anh ấy phải về nhà lấy sổ hộ khẩu thì ba mẹ tự động sẽ biết thôi.”” Triệu Thương Thương nói thẳng, “Chị có Giang Tuần.
Triệu Dập Thời cười lạnh: “Đúng là con gái hiếu thảo.””Em chưa đói. Lời tác giả:”
Dương có CP, là con gái của chủ nhiệm lớp năm cấp ba, hai người đều học ở Kinh Đại có điều sẽ không viết nhiều về hai người trong truyện này, nhiều lắm chỉ nói một chút thôi.Đến lúc Triệu Dập Thời quay lại, bầu không khí trong phòng ngủ trở nên kỳ lạ, Thành Đóa nói chuyện với giọng điệu dịu dàng hơn ngày thường gấp trăm lần, cô ấy đứng ở cửa phòng tiễn Triệu Thương Thương, vẫy tay nói bái bai, dáng vẻ vô cùng thuỳ mị.