Cô Gái Đến Từ Milan

Cô Gái Đến Từ Milan

Lượt đọc: 1003 | 3 Đánh giá: 8,7/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
MỞ ĐẦU

“Ông tên gì?”

“Antonio Marangoni. Tôi sống ở Caseina Luasca đằng kia, suốt năm mươi năm nay, sáng nào tôi cũng đạp xe tới Rogoredo.”

“Đừng phí thời gian với mấy lão già này, quay lại với giấy tờ đi.”

“Ông ấy là người đã phát hiện ra cô gái đó, ông ấy có thể miêu tả nhân dạng của cô ta cho chúng ta, không thì ta sẽ phải đến nhà xác, mà đã muộn rồi đấy.”

“Tôi đã thấy cô ta khi xe cứu thương đến, cô ta mặc một chiếc váy màu xanh da trời.”

“Một chiếc váy màu xanh da trời. Tóc màu gì?”

“Sẫm màu, nhưng không phải màu đen.”

“Sẫm màu, nhưng không phải màu đen.”

“Cô ta đeo kính râm kiểu to tròn.”

“Kính râm tròn.”

“Tôi không nhìn rõ mặt cô ta, tóc che khuất mất rồi.”

“Nào đi đi, có gì đâu mà nhìn.”

“Không có gì mà nhìn đâu, cảnh sát nói đúng đấy, quay lại với giấy tờ thôi.”

“Đi ngay đi. Sao mấy đứa nhóc các cậu không đi học?”

“Phải, lũ nhóc này đang làm gì ở đây thế?”

“Khi đến đây tôi có thể ngửi thấy mùi máu đấy.”

“Tiếp đi, ông Marangoni.”

“Tôi có thể ngửi thấy mùi máu.”

“Phải, cô ta hẳn đã mất rất nhiều máu.”

“Tôi không thể ngửi thấy gì hết, một thời gian dài đã trôi qua trước khi xe van của chúng ta đến đây.”

“Tiếp đi, sĩ quan cảnh sát.”

“Họ sẽ nói cho ông biết tất cả những gì ông cần biết ở Trụ sở chính. Tôi ở đây để ngăn dân thường lại gần, tôi không tiếp phóng viên. Nhưng không đời nào ông có thể ngửi thấy mùi máu, đơn giản là bất khả thi.”

“Này, tôi ngửi thấy mà, vả lại mũi tôi thính lắm. Tôi đã xuống xe đạp vì cần đi vệ sinh, tôi đã đặt chiếc xe nằm xuống đất.”

“Tiếp đi, ông Marangoni.”

“Tôi đi tới bụi cây, chỗ đằng kia kìa, và đó là lúc tôi nhìn thấy một bàn chân, à một chiếc giày.”

“Đi đi nào, đi đi, không có gì đâu mà nhìn, ngần này người cùng nhìn một cánh đồng trống không để làm gì.”

“Mới đầu tất cả những gì tôi nhìn thấy là một chiếc giày, tôi không nhìn thấy có bàn chân ở trong, nên tôi đã vươn tay ra.”

“Alberta Radelli, hai mươi ba tuổi, nhân viên bán hàng, được phát hiện ở Metanopoli, gần Cascina Luasca, thi thể do ông Antonio Marangoni phát hiện ra lúc 5 giờ 30 phút sáng, váy xanh da trời, tóc sẫm màu, không phải màu đen, kính tròn, tôi sẽ gọi điện thoại báo lại những thông tin này, sau đó quay lại đón ông.”

“Sau đó tôi mới nhận ra bàn chân và cảm thấy buồn nôn, tôi gạt đống cỏ ra và nhìn thấy cô gái ấy, rồi ngay lập tức thấy rõ rằng cô ta đã chết.”

« Lùi
Tiến »