Mọi chuyện càng lúc càng rối như tơ vò, thứ duy nhất vẫn đúng quỹ đạo của nó là hệ thống điều hòa trong hai căn phòng ở khách sạn Cavour, mát lạnh mà không ẩm, và không có mùi kỳ dị, mọi thứ đều đang diễn ra tồi tệ theo cách mà những người Milan tích cực, tự tin nhất đang đầm đìa mồ hôi đi dọc con đường Fatebenefratelli hoặc qua quảng trường Cavour cũng không tài nào hình dung được, dù họ vẫn đọc những câu chuyện kiểu này hàng ngày trên tờ Corriere. Đối với họ thì những câu chuyện này thuộc về chiều không gian thứ tư, sáng tạo ra bởi một Einstein của giới tội phạm, kẻ thậm chí còn khó hiểu hơn cả Einstein của giới khoa học. Cuộc sống thực sự, đối với những người dân trên đường đó, là tới hàng bán thuốc lá để mua thuốc lá đầu lọc, để họ cảm thấy hút thuốc cũng không tệ lắm, thỉnh thoảng lại nghĩ về sáng hôm sau, tới văn phòng, công việc phải hoàn thành trước khi sếp triệu lên, hoặc thoáng nhìn hai cô gái đang đứng một mình chờ xe buýt điện với cái áo trễ cổ. Đó mới là những khía cạnh tự nhiên của cuộc sống, phần còn lại thì họ chỉ lướt qua và cũng chóng phai mờ như những thứ bạn vẫn thấy, anh ta đã đâm vợ mình 27 nhát, hoặc không thì, bà nội trợ có năm đứa con dính líu đến một ổ thuốc phiện quy mô lớn, hay đấu súng giữa hai băng nhóm đối địch ở hẻm Monza, tất cả những điều này chỉ hiển hiện trên trang giấy, không hơn không kém, tuy giật gân, nhưng rồi họ về nhà và thấy hóa đơn gas đang chờ trả. Không, thế giới ngầm nơi họ đang đi, họ không thể tưởng tượng được mọi chuyện tồi tệ đến mức nào, dù rằng ở trên này họ như bốn cái dĩa tách thịt với cả đống đĩa ăn trên bàn chất đầy bánh ngọt, bánh cuộn, bánh mì phủ đầy thịt nguội ngọt từ San Daniele, vài lon bơ trong các âu đá, các bát pate và các chai bia trong các thùng bạc nhỏ.
Người duy nhất mặc áo khoác là Davide, và có lẽ ngoài hệ thống điều hòa ra thì cậu ta vẫn còn tốt chán: đột nhiên ánh mắt cậu ta va phải những chai bia, đó hẳn là một cuộc gặp gỡ bất ngờ nhưng hợp lý biết bao. Nó nhanh chóng đẩy nhanh liệu trình cai rượu, bia có thể gây béo, nhưng một người như Davide chắc sẽ cần uống cả vại bia mới béo lên. Khi Davide bớt uống rượu, cậu chàng dần hoạt ngôn và ra dáng một thanh niên khỏe mạnh hơn. Đúng lúc ấy, cậu ta nói, tay cầm một miếng lót, “Không có ai muốn ăn pate à?” và mời một vòng.
Mascaranti lắc đầu, ông Carrua cũng vậy, bởi vì ông cũng có mặt ở đó, cũng không mặc áo khoác, hút hay đúng hơn là nhai thuốc lá. Duca cũng lắc đầu, dịu dàng nhìn Davide khi cậu ta phết pate lên một mẩu bánh mì nhỏ. Thêm mười ngày nữa thôi, khoảng đấy, là bệnh nhân của anh có thể sống hạnh phúc chỉ với nước khoáng và sữa.
“Bắt đầu từ đầu đi,” ông Carrua nói, đặt điếu thuốc lá xuống đĩa đựng cốc cà phê phin của mình. “Với tay thợ ảnh.”
Mascaranti vẫn đang cầm cuốn sổ nhỏ của mình trong tay. “Hắn đã biến mất,” anh ta nói. “Không còn lại gì ở số 78 đường Farini một ngày trước ngày Alberta Radelli chết, chủ căn hộ đã ra nước ngoài. Hai căn phòng ấy đã được một người Đức thuê khoảng hơn một năm trước, nhưng chủ nhà và người quản lý tòa nhà chỉ mới gặp gã người Đức này đôi lần, người duy nhất làm việc trong studio đó là một thanh niên, bạn của gã người Đức, hắn ta báo với người quản lý rằng tên hắn là Caserli, hay Caselli nhưng ông ta không chắc lắm vì không hay gặp hắn. Cả tên thanh niên lẫn gã còn lại đều đã biến mất trong hư vô cách đây một năm.”
“Chúng ta có thể lần ra gã người Đức,” ông Carrua nói, “cậu không thể thuê nhà mà không đưa thông tin cá nhân.”
“Tất nhiên là gã ta đã đưa, chúng đây,” và Mascaranti đọc to, vẫn phảng phất giọng miền Nam, một chuỗi âm tiết có từ vài nghìn năm trước ở Black Forest, nhờ giọng của anh ta mà bỗng nhiên sang trọng hơn lên. “Đó là tên và địa chỉ giả, ít nhất thì cảnh sát ở Bonn, nơi gã này nói là gã sống, báo rằng không có cái tên nào như vậy trong cả hồ sơ đăng ký chính thức của thành phố lẫn hồ sơ của họ.”
Tất cả mọi nỗ lực của Mascaranti để tìm ra cái studio đó, dù chẳng biết gì về nó ngoài số 78, và rồi anh đã tìm ra nhưng lại trống huơ trống hoác, chẳng để lại dấu vết gì.
“Có một chuyện đã rõ ràng rồi,” Duca nói, chủ yếu với ông Carrua, nhưng cũng cả với Mascaranti nữa, “khi thuê mấy căn phòng đó dưới tên giả và rồi thu dọn nhanh chóng đến như thế trong vòng vài ngày sau khi Alberta Radelli chết, chúng hẳn phải nghĩ rằng công việc mà chúng làm ở đó vô cùng nguy hiểm và quan trọng, và nếu công việc ấy liên quan đến việc chụp ảnh phụ nữ khỏa thân thì người quản lý tòa nhà hẳn phải nhìn thấy phụ nữ ra vào.”
“Đúng thế, tôi cũng đã thẩm vấn vợ người quản lý,” Mascaranti nói. “Đúng là thỉnh thoảng sẽ có phụ nữ ra vào, nhưng không thường xuyên lắm, và bà ta thậm chí còn kể cho tôi biết họ làm gì, bà ta và chồng mình đã lên đó xem vài lần, gã thanh niên mời họ lên. Chúng chụp ảnh mô hình xe ô tô, xe tải, máy gặt, bà ta bảo tôi thế, và thỉnh thoảng mấy cô gái đứng làm nền, ngày nay họ dùng phụ nữ để làm mẫu chụp ảnh quảng cáo tất cả mọi thứ.”
Đó chỉ là vỏ bọc: ảnh dịch vụ nghĩa là ảnh khỏa thân. Nó đã được che đậy rất tốt, suốt hơn một năm, qua mắt cảnh sát, và nó vẫn khoác lớp áo ngụy trang ấy đến tận sau khi chúng đã lặn mất tăm, đến mức Mascaranti đã dành cả tối lùng sục trong giận dữ.
“Giờ thì nói về cô gái còn lại đi,” ông Carrua nói.
Cảnh sát thường thành công nhờ việc lật đi lật lại vấn đề, bằng cách lặp lại hai cộng hai bằng bốn thì rốt cuộc bạn sẽ khám phá thêm điều gì đó, nhưng rõ ràng chẳng còn gì để khám phá ở Maurilia nữa.
“Maurilia Arbati,” Mascaranti đọc trong sổ, “hai mươi bảy tuổi, từng làm việc ở trung tâm mua sắm Rinascente, trong bộ phận bán vải, khăn tắm, kiểu đấy.”
Hai mươi bảy tuổi: trong các bức ảnh ở máy Minox, trông cô ta không giống như vậy, cô ta đã bước sang tuổi hai mươi bảy như một cô gái tử tế, chăm chỉ, bộ phận nhân sự ở cửa hàng chưa bao giờ phải khiển trách cô ta, và đột nhiên ở cái tuổi đã tương đối trưởng thành đó, cô ta bước vào thế giới ngầm đen tối.
Vậy là Mascaranti đã tới trung tâm mua sắm Rinascente và nói chuyện với quản lý.
“Không thể nào, anh có biết ở đây có bao nhiêu cô gái không?” Quản lý nói. “Làm sao chúng tôi tìm được cô ta khi chỉ biết tên cô ta là Maurilia chứ?”
“Bằng cái đó,” Mascaranti nói, chỉ vào chiếc điện thoại kết nối với loa cửa hàng. “Ông phát đi một thông báo, chẳng hạn: Mời cô Maurilia lên văn phòng quản lý báo cáo ngay lập tức. Hay tốt hơn hết là: cô Maurilia, hay bất kỳ nhân viên nào biết cô ta, mời lên văn phòng quản lý báo cáo ngay lập tức.”
Viên quản lý gọi một nhân viên nữ, cô ta bước vào, viết thông báo xuống và phát đi một, hai, ba lần liên tục, sau đó chờ ba phút và phát lại, tới tất cả các tầng, tới mọi ngóc ngách của cửa hàng, qua hàng chục bộ loa, do đó tất cả mọi người đều nghe thấy thông báo đó, kể cả những người đang mua bình sữa, đèn chùm Marie Therese, chân vịt, cà vạt cho cha, họ đều nghe thấy thông báo, nhẹ nhàng, không ồn ào, nhưng rõ ràng, cái tên Maurilia được phát âm tròn vành rõ chữ. Khi cô nhân viên chuẩn bị phát thông báo lần thứ ba thì thư ký đưa một cô gái thấp tẹt có mái tóc sáng màu vào, trông chẳng khác một đứa trẻ là bao, mặc dù có vài điểm cho thấy cô ta không còn là trẻ con nữa.
“Maurilia à?” Mascaranti hỏi.
“Không, tôi là bạn của cô ấy.”
“Ngài đây đến từ Sở cảnh sát,” viên quản lý nói một cách nghiêm khắc. “Hãy cố gắng trả lời các câu hỏi của ngài ấy chính xác nhất có thể.”
“Maurilia họ gì?” Mascaranti hỏi.
“Arbati,” cô gái tóc vàng nói.
Như mở cờ trong bụng, Mascaranti viết cái tên đó vào cuốn sổ nhỏ, trong vòng ba phút anh ta đã lần ra cô gái tóc vàng trong ảnh, thắng lợi có vẻ đã nằm ngay trong tầm tay. “Cô ta sống ở đâu?”
Cô gái tóc vàng ngập ngừng, như định nói gì đó. Mascaranti như không thể kiên nhẫn hơn, anh ta hối thúc cô ta nói ra, “chúng ta sẽ tới chỗ cô Maurilia Arbati này sống, đưa cô ta lên xe, và tôi sẽ đưa cô ta tới Sở cảnh sát, rồi ở đó chúng ta có thể giải quyết xong vụ này, cô ta đã chụp ảnh, cô ta sẽ biết kẻ nào, như thế nào, vì sao. Cô ta sống ở đâu?” Anh sốt ruột hỏi.
Cô gái trở nên sợ hãi và nói, “Số 12 đường Nino Bixio,” chính xác như những gì quản lý đã yêu cầu.
“Hai cô là bạn thân phải không?” Mascaranti hỏi: biết rõ địa chỉ như thế, thuộc làu làu như thế, họ nhất định thân quen nhau. Cô gái tóc vàng nhỏ người không trả lời, nhưng điều đó không quan trọng, anh ta còn một câu hỏi nữa: “Vì sao Maurilia không tự mình lên đây? Cô ta mới là người chúng tôi gọi.”
“Có thể cô ấy nghỉ ốm,” viên quản lý nói.
“Cô ấy chết rồi,” cô gái tóc vàng nhỏ người nói, mặt trở nên trắng bệch, và bấy giờ họ mới mời cô ta ngồi xuống.
“Sao ban nãy cô không nói ngay cho chúng tôi biết?” Mascaranti nản lòng: nếu cô ta đã chết thì rõ ràng anh ta không thể thẩm vấn cô ta, và nếu anh ta không thể thẩm vấn cô ta thì rõ ràng, anh cũng chẳng giải quyết được vấn đề gì hết.
“Cô ấy đã chết cách đây một năm,” cô gái tóc vàng nhỏ người nói, “cô gái tội nghiệp, vừa nãy khi tôi nghe thấy tên cô ấy vang lên trên loa, tôi đã cảm thấy vô cùng tồi tệ. Sau chừng ấy thời gian, họ lại muốn cô ấy lên văn phòng quản lý như thể cô ấy vẫn còn sống vậy.”
Cô ấy chết hết sức đơn giản, cô ấy đã bỏ việc mà không nói một lời, kể cả với cô. Cô ấy đã tới Rome, chắc là với ai đó – có lẽ là bạn trai, cô gái tóc vàng nhỏ người rụt rè nói – có thể hôm đi bơi cô ấy không được khỏe lắm, và ngày hôm sau người ta phát hiện ra cô ấy cạnh dòng Tiber, ngay ngoại ô Rome, bị dạt vào bờ sông như một con thuyền bị đắm, vẫn mặc đồ bơi, bộ quần áo của cô ấy nằm trong một bụi cây cách đó gần một cây số. Cô gái tóc vàng nhỏ người chỉ biết điều đó qua cha mẹ Maurilia khi gọi cho cô ta khoảng một tuần sau đó để hỏi thăm tình hình.
Vậy ra câu chuyện là như thế, và Mascaranti đã hiểu ra ngay lập tức. “Cô tên là gì?” Anh ta hỏi cô gái tóc vàng nhỏ người, lấy toàn bộ thông tin cá nhân của cô ta, sau đó quay về trụ sở cảnh sát và gọi tới Rome. Maurilia Arbati, chết đuối, được phát hiện ra trên sông Tiber ở vị trí như vậy, vào thời gian như vậy, bởi một ông nào đó. Anh thậm chí còn cho người lấy báo Rome ngày hôm đó từ trong kho lưu trữ ra và đọc toàn bộ bài báo về cô ta mà họ có thể tìm được, phần lớn đều đặt chung một câu hỏi: Tai nạn hay tội ác? Cô ta chết đuối hay bị giết? Chẳng cần là người sáng suốt cũng biết: trong vòng bốn ngày hai cô gái đã chụp ảnh trong cuộn phim Minox đó đã chết, cô gái tóc vàng chết ngày đầu tiên, cô gái tóc nâu chết ngày thứ tư. Một ở ngoại ô Milan, Metanopoli, một gần Rome, chết đuối trên sông Tiber. Cả hai cái chết đều mơ hồ một cách kỳ lạ, một vụ tự tử không thuyết phục, vụ còn lại là một tai nạn dễ dàng khơi dậy sự hoài nghi của tất cả mọi người.
Giờ thì màn sương vẫn bao phủ lên toàn bộ câu chuyện đã được vén lên, cái chết của hai người họ thực sự là những vụ án mạng. Chỉ với một chút kỹ năng, thủ phạm đã dàn dựng ra được vụ tự tử của Alberta, cô ta thậm chí còn có sẵn một bức thư trong túi dành cho chị gái, trong đó cầu xin sự tha thứ vì tự tử – chúng đã bắt cô ta viết thư hay cô ta đã viết bức thư từ trước, thật sự cô ta có ý định tự tử hay không? Và rồi một tai nạn nào đó xảy ra với cô gái còn lại, Maurilia, một tai nạn hiếm gặp: một phụ nữ Milan trẻ tuổi đột nhiên tới Rome để đi bơi dưới dòng sông Tiber và chết đuối.
Davide im lìm vừa tìm được giọng nói thậm chí còn đặt câu hỏi: “Nhưng vì sao chúng lại giết một người ở Milan và một người ở Rome?” Một câu hỏi thật ngây thơ.
Duca, bác sĩ của cậu ta, giải thích cho cậu ta một cách kiên nhẫn: cậu ta là người duy nhất anh kiên nhẫn được như vậy. “Bởi vì nếu chỉ trong vòng bốn ngày, một cô gái tóc vàng bị phát hiện chết đuối ở Milan này, ở Lambro đi, giả dụ thế, và rồi một cô gái tóc nâu với cổ tay bị cứa ở Metanopoli, cảnh sát có thể liên hệ hai vụ chết người khá bí ẩn đó lại và bắt đầu nghi ngờ nó có liên hệ với một vụ gì đó lớn hơn thế. Trong khi như thế thì cô gái chết đuối ở Rome chắc không thể có liên hệ gì, tạm thời là vậy, với cô gái đã chết ở Metanopoli. Cảnh sát Rome điều tra cô gái chết đuối và cảnh sát Milan điều tra vụ tự tử, nhưng họ không tìm được gì hết vì không biết bất kỳ liên hệ nào. Cậu chính là người đã lật tẩy mối liên hệ này khi chuyển giao cuộn phim đó, cậu cũng là người ở cùng với Alberta một ngày trước khi chúng giết cô ta.”
“Vậy,” Davide nói – cậu chàng chuyển từ trạng thái câm như hến sang liến thoắng không ngừng nghỉ – “nếu tôi đã chuyển giao cuộn phim đó cho cảnh sát ngay lập tức và kể cho họ tất cả những gì mà Alberta đã kể cho tôi thì có khi lũ tội phạm có thể bị tóm ngay tắp lự.”
“Có thể,” Duca, bác sĩ bí mật của cậu ta nói. Bệnh nhân của anh có thể sinh ra đủ loại mặc cảm tội lỗi, không chừa một cái nào. “Chỉ có điều là cậu phải biết thứ mà Alberta bỏ lại trong xe ô tô của cậu cùng chiếc khăn tay của cô ta là một cuộn phim và chứa phim đã chụp ảnh. Nhưng lúc ấy cậu không biết điều đó. Và cha cậu chắc sẽ bẻ gãy xương cậu, từng cái một, ngay khi ông ấy phát hiện ra cậu đã dính vào một vụ như thế này.” Một tiếng cười khẽ phát ra từ ông Carrua, người hiểu rõ ông bạn uy quyền của mình, kỹ sư Pietro Auseri, cùng một nụ cười đồng cảm từ Mascaranti. “Cậu không có tội gì hết. Nên cứ bình tĩnh lại và rót ít bia cho chúng tôi đi.”
“Chú nghĩ chúng ta có thể rút ra vài kết luận,” ông Carrua nói. “Điểm đầu tiên: buôn bán nô lệ da trắng. Chú nghĩ không còn nghi ngờ gì nữa.”
Không, chẳng cần nghi ngờ gì nữa. Dù là bác sĩ và là người khởi xướng cuộc điều tra này, anh vẫn thấy đói và ăn nốt mấy chiếc bánh còn lại.
“Điểm thứ hai: buôn bán nô lệ da trắng quy mô lớn. Chúng ta không phải đang đối phó với vài gã ma cô xoàng xĩnh địa phương bắt tay với vài gã ma cô xoàng xĩnh ở một đất nước khác, mua đi bán lại những cô gái đáng thương. Chúng ta đang đối phó với một băng nhóm có tổ chức, những kẻ sẽ không dừng lại trước bất kỳ điều gì, những kẻ sẵn sàng giết người để đảm bảo hoạt động của mình không bị bại lộ. Chú nghĩ điều đó cũng rõ ràng rồi.”
Khá rõ ràng, dù Duca, người khởi xướng cuộc điều tra này, cũng không tin chuyện có các tổ chức tội phạm quy mô lớn. Có thể đúng là có vài gã tội phạm ở đây, nhưng đều là những kẻ khôn ngoan, và anh cũng biết rõ ông Carrua định làm gì tiếp. “Được rồi,” anh nói, “chú muốn thông báo cho Interpol, điều đó hoàn toàn ổn. Rốt cuộc thì chú sẽ khám phá ra tất cả mọi thứ thôi, nhưng nó sẽ mất một thời gian dài bởi vì chú không có đầu mối. Hai cô gái này không phải là gái bán dâm chuyên nghiệp, họ chỉ là dân nghiệp dư, tự mình hoạt động, hai cô gái đến từ những gia đình tử tế, họ thật bất hạnh. Thỉnh thoảng họ sẽ liều mình và bốc đồng, nhưng họ không hề có liên hệ nào với thế giới bán dâm hết, cũng không hề có ma cô chăn dắt. Cha mẹ, họ hàng, bạn bè của họ không hề biết gì về những hoạt động của họ, đây là những cô gái có việc làm và thậm chí ở nơi làm việc, ai cũng nói tốt về họ: những cô gái nghiêm túc, đứng đắn, đúng giờ, trên thực tế thì họ phải biểu hiện như thế, không thì sẽ bị phát hiện ra nhanh chóng, chỉ sau vài tuần. Đầu mối duy nhất mà chúng ta có là cuộn phim đó, nhưng chúng ta không biết thợ ảnh là ai, gã đã mất hút, còn các cô gái chụp bộ ảnh đó đã chết. Phải, tất nhiên, cuối cùng thì chú cũng sẽ vẫn tóm được lũ đó thôi, nhưng sẽ tốn một thời gian dài đấy. Cháu không thể đợi lâu thế được.”
Lại một tiếng cười khẽ nữa phát ra từ ông Carrua. “Thật à? Vậy cháu có thể gợi ý xem chúng ta nên đẩy nhanh tiến độ bằng cách nào?”
“Cháu chưa hoàn toàn chắc chắn, nhưng cháu muốn bắt đầu bằng một giả thuyết.”
“Giả thuyết gì?”
“Đó là mấy gã đấy đã bắt đầu hoạt động lại. Chúng đã thấy sợ khi cuộn phim biến mất, chúng đã giết hai cô gái, sau đó chắc đã nằm im tầm ba đến bốn tháng. Rồi một khi đã thấy rõ cảnh sát tin rằng cô tóc nâu tự tử và cô tóc vàng gặp tai nạn, chúng sẽ manh nha hoạt động trở lại. Milan hẳn là một nơi tiềm năng, chú cũng sẽ vậy thôi nếu chú ở vào vị trí của chúng.”
“Chú không chắc là mình thích việc cháu liên hệ chú với loại hoạt động đó,” ông Carrua đáp; vì đang trong khách sạn nên ông có vẻ cũng hết sức kiềm chế, cố gắng không la hét. “Nhưng đúng thế, chú sẽ hoạt động trở lại.”
“Nếu chú hoạt động trở lại,” Duca tiếp tục, dù anh chắc chắn là ông Carrua đã hiểu hết rồi, “chú cũng sẽ lặp lại cách thức mình đã làm cách đây một năm, những gì đã chứng minh là cực kỳ thuận lợi, trơn tru, tức là, chú đi tìm các cô gái mới mẻ, những người vừa mới chân ướt chân ráo vào nghề, và chú thâu tóm họ dưới trướng của mình trước khi họ nằm gọn trong tay đối thủ. Vậy nên chúng ta có thể bắt đầu từ giả thuyết đó: những kẻ mà chúng ta quan tâm đã hoạt động trở lại, ở đây, Milan này, thậm chí ngay lúc này, ngay tối nay.”
Ông Carrua bất động, như thể đã biến thành khúc gỗ, biểu hiện thường thấy vào những lúc tập trung cao độ. “Được rồi, nếu cho rằng chúng đã hoạt động trở lại thì chúng ta sẽ giăng một cái bẫy như thường lệ. Chúng ta tìm một cô gái, cử cô ta ra đường để làm đúng những việc mà các cô gái trong ảnh đã làm và đến một lúc nào đó một trong mấy gã đó sẽ đến gạ gẫm cô ta, và một khi đã tóm được một tên thì chúng ta sẽ tóm được toàn bộ. Cũng đáng thử một lần đấy. Chúng ta có gì để mất đâu?”
Cách đó có thể không hiệu quả. “Cô gái đó có thể mất rất nhiều. Chú đang nghĩ đến ai?”
“Mascaranti có cả kho dữ liệu cá nhân gồm những người phụ nữ có thể thực hiện điều đó.”
“Nghĩ mà xem, sĩ quan Carrua, chú không thể dùng gái bán dâm chuyên nghiệp. Lũ này đang tìm những con cừu non tơ. Chú không thể lừa chúng bằng một ả điếm đóng giả làm gái vừa mất trinh được. Và cháu xin lỗi nếu vừa nói từ ‘ả điếm’ nhé.”
“Không sao, đừng bực mình.”
“Nhưng tôi cũng có cả những con cừu non đấy,” Mascaranti nói, giọng điệu sặc mùi chào mời của dân bán hàng đang nắm trong tay nhiều món xịn xò, chất lượng.
“Mascaranti, anh không phải nói thế đâu,” Duca nói, bực mình nhưng vẫn kiên nhẫn: một bác sĩ lúc nào cũng biết cách giữ kiềm chế. “Tôi biết là anh có tình báo ở cả những gia đình tử tế, anh thậm chí còn có tình báo trong phòng khám, giữa các y tá, để mắt đến việc sử dụng morphine và các chất gây hưng phấn khác, nhưng hãy cố hiểu công việc mà con cừu này của anh sẽ phải làm: để bản thân bị một đống đàn ông tiếp cận trước khi tìm được kẻ mà chúng ta đang tìm, đấy là nếu có ngày cô ta tìm được. Một cô gái đồng trinh, có thể đang có bạn trai, sẽ không nhận làm công việc này cho anh chỉ để làm cảnh sát vui lòng.”
Im lặng. Sau đó ông Carrua nói, “Có vẻ trời đang mưa,” rồi đứng dậy, đi ra cửa sổ, nhìn thấy các biển báo nê-ông trên quảng trường Cavour phản chiếu xuống con đường ướt nước mưa. “Có thể cháu có cô gái mà chúng ta cần đấy,” ông nói mà không quay lại; ông nhận ra rằng trời đang mưa rả rích, êm ả, một cơn mưa mùa hè khi không có bão.
“Đúng thế, nếu cháu là tội phạm thì chắc là cháu sẽ có sẵn một cô,” Duca nói, cũng đứng dậy. “Có thể cháu có tố chất của chúng đấy.” Anh đi tới ngồi xuống giường, nhấc điện thoại lên và nhờ tổng đài quay số. “Có thật trời đang mưa không?” Anh hỏi vu vơ. Hai người còn lại cũng đã đứng dậy, đột nhiên họ bỗng có hứng thú với mưa, và quay lưng về phía anh, bắt đầu nhìn ra ngoài ô cửa sổ còn lại.
“Xin cho gặp Livia.” Một giọng đàn ông nghe máy, tuổi trung niên, anh nghĩ thầm.
“Anh muốn nói chuyện với Livia Ussaro à?” Người đàn ông cộc cằn hỏi lại.
“Đúng vậy, thưa ông, nhờ ông chuyển máy.” Hẳn là cha cô gái.
“Anh có thể cho tôi biết ai đang gọi đấy không?” Rõ ràng là ông ta đang hoạnh họe, điện thoại từ nam giới hẳn khiến ông ta bực mình.
“Duca Lamberti.”
“Luca Lamberti à?”
“Không, Duca, D như trong Domodossola,” anh cũng bắt đầu thấy bực mình. Anh nghe thấy giọng Livia ở xa: “Không sao đâu cha,” sau đó nó vang lên ngay bên tai anh, ấm áp, không một chút lãnh cảm, “Tôi xin lỗi, đó là cha tôi.”
“Tôi cũng xin lỗi.” Cả hai bọn họ mới lịch sự làm sao. Nhưng có thật trời đang mưa không? “Tôi cần gặp cô, ngay lập tức. Có được không?”
“Tôi đã chờ anh gọi từ rất lâu rồi.”
Anh không thành thật cho lắm, anh gần như đang gạ gẫm con nhà người ta vậy. “Tôi sẽ đến đón cô trong mười phút. Được chứ?”
“Được. Tôi sẽ đợi bên ngoài.”
Anh dập điện thoại xuống, nhìn ba người đàn ông đang đứng giữa phòng. Có thật trời đang mưa không? Vậy thì anh có thể đưa cô ấy tới tháp Branca, câu trả lời cảm động của Milan trước tháp Eiffel: trong thời tiết này sẽ không có ai ở đó hết. Anh đứng dậy. “Chắc ngày mai cháu sẽ có chuyện để kể cho chú nghe,” anh nói với ông Carrua.
“Không, chú sẽ nói với cháu ngay bây giờ,” ông Carrua nói, như thể đang tấn công anh. “Cháu sẽ không làm gì hết. Bỏ hết đi, đừng có dây dưa vào công việc của bọn chú nữa. Chú cấm tuyệt đối đấy.”
“Vì sao?” Anh hỏi, khá tôn trọng: anh đến từ vùng Emilia Romagna, anh biết cách giữ một cái đầu lạnh.
“Hai cô gái đã bị giết,” ông Carrua nói, ông đến từ vùng Sardinia, là người thấy chuyện bất bình chẳng tha và luôn tính toán thiệt hơn, suy nghĩ trước sau.
“Cháu biết điều đó rồi. Cháu biết rất rõ.”
“Cháu là một công dân bình thường, không phải là một cảnh sát. Cái xác của người phụ nữ thứ ba không thuộc thẩm quyền của cháu đâu. Chú cảnh cáo cháu, đừng có quan tâm đến vụ này nữa.”
“Được rồi,” Duca nói, khi đã ra đến cửa. Anh đã bị ông Carrua cảnh cáo nghiêm túc, hẳn là không có gì đùa cợt ở đây. “Chào buổi tối.”
“Duca, cẩn thận đấy.”
Anh không nói gì thêm, rồi ra ngoài. Họ nói đúng, nhưng họ không hiểu, họ phải tuân thủ luật pháp, và thỉnh thoảng luật pháp khá kỳ lạ, nó bàng quan trước tội phạm và ráo riết, bó buộc những người đàn ông thành thật.
Trời thật sự đang mưa, chưa đầy mười phút anh đã tới đón Livia bên ngoài nhà cô, khoảng hai mươi phút sau, cùng với chiếc xe Giulietta, họ đã tới tháp Branca, và trong vòng ba phút tiếp theo, họ đã vào quán bar vòm cung của tháp, cao hơn thung lũng Po khoảng một trăm mét và nhìn xuống khu phức hợp Sant’ Ambrogio. Trời mưa như trút nước, cơn mưa mùa hè rả rích đang chuyển thành một cơn bão, và qua cửa sổ, như thể nhìn từ trên máy bay, họ thấy những tia sét lóe lên, sáng rực cả bầu trời. Chiếc radio cầm tay mà người pha chế đang bật giống một cái chảo toàn hạt dẻ kêu lách tách. Một bối cảnh phim lạ lẫm, nhưng lại hoàn hảo đối với việc nhạy cảm khó nói mà anh sắp nói với cô.
“Có phải vì Alberta mà anh muốn gặp lại tôi không?” Livia hỏi.
“Đúng thế.” Cô đang mặc một chiếc váy họa tiết hoa trắng trên nền đen, các bông hoa to, kiểu dáng khá giống với chiếc váy mà cô mặc lần trước, đeo túi cói màu đen nhỏ, môi và móng tay sơn màu vàng cam nhạt, đồng hồ đeo tay to, là kiểu đồng hồ nam, trông hơi lạc quẻ bên cạnh một chiếc váy nữ tính như vậy. Dấu hiệu đặc trưng: cái cách cô nhìn anh như muốn nói, anh đang không thành thật với cô.
“Tiếp đi,” cô thúc giục.
Anh kể cho cô tất cả mọi chuyện, hết sức chi tiết và kĩ lưỡng, hy vọng sau đó cô sẽ từ chối.
Cô không đồng ý cũng chẳng từ chối, thay vào đó, cô vòng vo giải thích rất nhiều toàn những con cà con kê, lý do lý trấu. Anh để mặc cô diễn thuyết, đó là điều duy nhất anh khiến cô hài lòng lúc này, anh chẳng thể mang lại gì cho cô ngoài nước mắt, như Churchill.
“Tôi đã không tiến hành một thử nghiệm nào như vậy nữa kể từ khi Alberta chết,” Livia Ussaro nói, trong khi tiếng sấm rền vang ngày một to ở đằng xa. “Cái chết của cô ấy là bằng chứng xác đáng nhất cho thấy bán dâm chui là bất khả thi. Tôi đã viết lại trong sổ rằng phụ nữ là một món hàng được săn đón nhiệt tình, mua bán dâm mang lại nguồn lợi khổng lồ và là một phần của xã hội nên không thể thiếu các tổ chức được sinh ra để kiếm chác từ họ.”
Suy nghĩ cũ, nhưng chính xác. Tiểu thư Triết Lý không diễn giải một lý thuyết cao siêu nào hết, chỉ trình bày lại sự thật.
“Một người phụ nữ, đặc biệt là ngày nay, vì lý do riêng và tâm lý e dè vốn có, không bao giờ có thể làm điều đó một cách riêng tư. Mọi thứ đều được sắp đặt kín kẽ để có thể kiếm chác từ cô ta, để bảo vệ cô ta, để chăm sóc cô ta. Cách đây hai năm, trong thử nghiệm đầu tiên của tôi, một người may áo lót đã khăng khăng đòi tặng tôi dây nịt, cô ta thừa hiểu và tôi giả vờ chấp nhận, sau đó cô ta bảo với tôi rằng cô ta quen một quý ông có thể tặng tôi những món quà lớn hơn nhiều. Một người bảo vệ bãi gửi xe đã nhìn thấy tôi bước ra khỏi ô tô của một trong những người đàn ông như vậy và có vẻ lập tức hiểu ngay. Anh ta đã nói, ‘Nghe này, cô không cần phải vất vả tìm kiếm như vậy, hơn nữa, đi lại một mình trên phố không an toàn. Hãy để tôi lo chuyện đó cho cô. Có rất nhiều người nước ngoài hỏi tôi xem họ có thể làm gì. Cô chỉ cần ở nhà và nếu có kèo nào ngon thì tôi sẽ gọi cho cô, chẳng phải như thế an toàn hơn sao?’ Tất nhiên như thế thì tuyệt vời, nhưng ngoài việc anh ta muốn một nửa tiền thì còn một vấn đề nữa, nó trở thành chuyên nghiệp mất rồi, trong khi đó tôi muốn xem xem liệu có thể túc tắc làm, độc lập và nghiệp dư thôi. Nhưng hoàn toàn bất khả. Tôi đã có lần sợ chết khiếp, trong khi như anh thấy, tôi không phải loại hèn nhát và dễ sợ. Chẳng hiểu sao lần đó tôi ngơ ngác thế nào lại thoáng dừng lại trên đường Visconti di Modrone. Đó là vào buổi chiều, tôi không biết chỗ đó đã được bảo kê, ít nhất là vào buổi tối, tôi rất cẩn thận không bao giờ mon men tới chỗ có dân trong ngành, nhưng lần đó tôi đã phạm sai lầm. Đột nhiên một người đàn ông xuống từ một chiếc xe máy, chẳng cần phải đeo một cái biển trên cổ và ghi chữ ‘ma cô’ trên đó cũng có thể thấy rõ gã ta là ai. Điều mà gã nói, đại khái, là thế này: ‘Đừng nghĩ mày thích làm gì thì làm. Cho tao biết thằng ma cô của mày là ai và tao sẽ đập nát mặt nó.’ Gã không chịu tin là tôi không có người chăn dắt nào cả. ‘Tao hiểu rồi,’ gã nói, ‘mày bị thằng kia vứt sang một bên rồi hả, mày đang hoạt động tự do chứ gì, nếu mày muốn thì tao có thể giúp mày.’ Gã muốn ép tôi gia nhập vào địa bàn của gã, nhưng xung quanh có quá nhiều người và may mắn là tôi đã xoay xở chuồn được. Nhưng tôi đã sợ chết khiếp.”
Rõ ràng là Livia đang nói chuyện điên khùng, và anh sẽ thật sự trở thành tội phạm khi lợi dụng sự điên rồ đó. Nhưng có khi cô sẽ từ chối. Trong lúc đó, sấm sét vẫn nổ ầm ầm. Người pha chế rượu ngắt cuộc nói chuyện của họ, nói rằng anh ta sợ bão và sẽ không bao giờ đồng ý làm việc ở một nơi như thế này nữa.
“Về cơ bản thì gần đây chỉ thịnh hành hình thức bán dâm tự do, không cần ma cô dẫn dắt. Họ có thể là những cô gái tử tế có một người bạn lớn tuổi, vài người thậm chí còn có hai, cộng thêm một anh bạn trai, nếu có. Hoặc họ có thể là những người phụ nữ đã ly thân với chồng, những người này cần được giúp đỡ bằng cách ‘bơm tiền’ thường xuyên, và khi người nào đó không thể đảm bảo việc cung cấp tiền cho họ như trước, họ buộc phải đi tìm người khác. Một vài quý cô tử tế có máy khâu ở nhà, thì họ có thể may vá cho hàng xóm hay người thân. Thỉnh thoảng lại có người tới thăm họ. ‘Cô thế nào?’ ‘À, bình bình,’ đó có thể là một hàng xóm từ nơi họ từng sống, hoặc người bán thuốc cho họ mua nợ. ‘Đừng thấy bị xúc phạm, thưa cô, tôi đã mua thứ này cho cô.’ ‘Ôi, anh không cần làm vậy đâu, tôi không thể nhận nó.’ ‘Nó chỉ là một cái túi thôi mà, có phải nhẫn kim cương đâu.’”
Cô giả giọng mới giống làm sao, cái tháp này có chắc chắn thật không nhỉ? Cứ nói tiếp đi, cô gái thân mến, rồi hãy từ chối nhé.
“Theo quan điểm của tôi, kiểu đó thật đáng ghê tởm, vì nó đạo đức giả. Tôi sẽ không bao giờ làm một việc như thế.” Cô vẫn nói, đúng vậy.
Cô thích mọi chuyện phải rõ ràng và minh bạch: những kẻ cực đoan không thích các mảng màu xám bị pha tạp. Có thể cái tháp này cực kỳ vững chãi, nhưng dẫu sao đi nữa thì cơn bão cũng đột ngột dịu bớt, chớp dừng hẳn, mưa và bão dịu dần.
“Tôi đã luyên thuyên đủ thứ thì phải, tôi biết, khi ở cạnh anh lúc nào tôi cũng nói quá nhiều, tôi chỉ muốn giải thích vì sao tôi muốn giúp anh mà thôi. Tôi đã tiến hành bài kiểm tra và tôi hiểu rất rõ mầm mống tội lỗi nằm ở đâu, tất nhiên rồi, thậm chí họ còn tranh luận về điều này ở quốc hội: nó nằm trong lũ ma cô. Chúng ta sẽ không bao giờ có thể trừ khử nó, nhưng mỗi lần tìm ra một tên ma cô thì chúng ta đều phải nhổ cỏ nhổ tận gốc.” Cô nhiệt tình đặt cả hai tay lên bàn. “Hãy nói cho tôi biết chính xác thì tôi phải làm gì?”
Người chúng ta cần tìm đây rồi, một người đưa đường chỉ lối, cùng sát cánh bên nhau như quân Thập tự chinh tiễu trừ ác quỷ. Cô thật sự tin rằng mình có thể tiêu diệt nó sao, nhưng chính xác thì cô muốn tiêu diệt cái gì, cô gái thân mến. Cô càng tiêu diệt thì chúng càng mọc lên rào rào. Không sao hết, có thể cô vẫn cứ phải làm như thế, tiêu diệt chúng thôi.
“Nghĩ về nó trong vài ngày đi, trước khi cô đồng ý.”
“Anh không phải nói chuyện với tôi như thế đâu, tôi không cần nghĩ đi nghĩ lại, tôi nghĩ nhanh lắm.”
Đúng vậy, đúng vậy, cô gái thân mến. “Được rồi, vậy thì hãy nghĩ về hai cô gái đó, cả hai đều đã chết. Nếu chúng ta chỉ cần đi sai một nước thôi, rất có thể cô sẽ nhập hội với bọn họ.”
“Tôi đã nghĩ đến chuyện đó rồi.”
“Và hãy nhớ rằng tất cả mọi người đều chống lại chúng ta, kể cả cảnh sát, và chúng ta sẽ không được bất kỳ ai bảo vệ.”
“Tôi cũng đã nghĩ về chuyện đó.”
“Vậy thì thế này,” anh nói với cô, giọng điệu nghiêm túc và long trọng, “hãy nghĩ đến chuyện này. Mỗi ngày cô sẽ lại phải đi cùng một hoặc hai người đàn ông, suốt vài tuần liền, có thể chỉ là công dã tràng, có thể chúng ta sẽ không tìm được gì, hoặc có thể cô sẽ là nạn nhân thứ ba, nhưng hãy nghĩ về điều đó một cách nghiêm túc, ở đây chúng ta không phải đang tham gia một trò chơi.” Trong cơn giận dữ, anh mất kiểm soát và chửi thề. “Tôi xin lỗi,” anh nói.
Cô chẳng mảy may xúc động nói, “Anh không phải nói điều đó với tôi. Anh đang áp đặt suy nghĩ cá nhân vào câu hỏi này đấy. Theo những gì anh vừa nói và cái cách anh nói thì có vẻ anh không thích ý tưởng tôi phải đi với đám đàn ông. Nếu là trường hợp đó thì nó bóp méo mọi chuyện, thêm vào đó thì tôi cũng chẳng hề có chút hứng thú nào với những gì anh thích hay không thích cả. Anh đã đề nghị tôi làm việc này, và ngay khi tôi đồng ý thì anh lại từ chối. Anh mới là người đang dấn thân vào cuộc chơi chứ không phải tôi.”
Im lặng nào, im lặng nào, vì sao lúc nào anh cũng phải ôm rơm cho rặm bụng, những thứ rồi sẽ trở thành vấn đề sống còn?
“Hãy nói cho tôi biết tôi phải làm gì, vậy thôi. Tôi đủ lớn để biết mình đang làm gì, nếu tôi muốn từ chối thì tôi đã từ chối rồi. Nhưng tôi không thể.”
Cô không thể. “Được rồi, vậy thì hãy lên hiên và hít thở chút không khí tươi mát, mưa gần như đã tạnh hẳn rồi.”
Trên đó, nhìn xuống Milan đầy hoa lệ, và trời thì nhiều gió: gió ẩm, như một tấm giấy ướt áp vào mặt anh. Anh cảnh báo cho cô những điều kinh khủng chắc chắn sẽ có trong công việc có thể gọi là “dơ bẩn” mà họ sắp làm, anh đưa ra những kí hiệu ngầm giúp cô bớt nguy hiểm, và giải thích các ký hiệu một cách chi tiết: “Nếu cô thò khuỷu tay ra khỏi cửa sổ một lần thì có nghĩa là ‘tìm được rồi’. Nếu cô thò khuỷu tay ra ngoài hai lần liên tiếp thì có nghĩa là ‘nguy hiểm’. Ngày mai, tôi sẽ đưa Davide tới gặp cô và chúng ta sẽ tập dượt cùng nhau, ngay khi có vấn đề gì đó không ổn thì cô hãy ra dấu hiệu và cậu ta sẽ lên đó ngay.” Giờ anh thậm chí còn lôi đứa trẻ tội nghiệp đó vào cuộc. Một kẻ đầu óc bệnh hoạn như anh thật chẳng biết đâu mới là giới hạn.
Sau đó anh đưa Livia Ussaro về nhà. Trước cửa nhà, họ thậm chí còn bắt tay, chắc họ cũng có thể nói, “Cảm ơn đã giúp tôi.” Anh quay lại khách sạn Cavour, cảm thấy kinh tởm với tất cả mọi thứ, bắt đầu từ bản thân anh, nhưng không phải với cô.