Cô Gái Đến Từ Milan

Lượt đọc: 1016 | 3 Đánh giá: 8,7/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
☆ 3 ☆

Xe taxi dừng lại trước số 78 đường Farini và Alberta cùng Maurilia xuống xe. Cửa nhà số 78 rất rộng và một chiếc xe tải đang đi ra ngoài, sau chiếc taxi, rồi có một chiếc xe buýt điện rung chuông, và chỉ sau vài tiếng chửi rủa qua lại giữa lái xe tải, lái xe buýt điện, và lái xe taxi thì họ mới đến được chỗ vợ của người giúp việc, bà ta cho họ biết là Industry Photographic nằm ở tầng ba, đi theo cầu thang sau sân trong, và họ băng qua khoảnh sân đó, bị vài gã đàn ông mặc áo liền quần đang chất đĩa kim loại lên một cái xe tải, hau háu nhìn theo, theo sau là tiếng huýt gió của mấy gã đó, biểu lộ những gì họ muốn làm với hai cô gái này nếu có thể, những lời gạ gẫm mà bản chất không có gì lạ thường hay xấu xa cả, chỉ là không đúng lúc mà thôi.

Lên tầng ba, một thanh niên ra mở cửa, chỉ đơn giản là một chàng trai trẻ mặc áo choàng trắng, nói cách khác, anh ta có khuôn mặt phổ biến, gần giống những khuôn mặt được vẽ bởi một người hoàn toàn không biết vẽ, và điều nổi bật nhất là anh ta không già, cũng không mặc áo choàng đen.

Anh ta nhìn họ và không nói một lời, họ cũng không nói một lời, và anh ta cho họ vào. Không có cửa sổ trong căn phòng đầu tiên và đèn đang bật.

“Đường này,” anh ta nói.

Căn phòng thứ hai là một căn phòng dài, rộng, có hai cửa sổ, nhưng đang kéo rèm kín mít, bạn chỉ có thể nhìn thấy các dải ánh sáng qua ô cửa kính đầy bụi, chúng cũng được đóng chặt, và trong này cũng bật đèn.

“Hai cô có thể cởi đồ ở đằng kia,” anh ta nói, ra dấu vào một góc phòng có bàn ghế. “Đừng làm đổ các quân cờ ở đó.” Trên cái bàn có một bộ cờ vua, với mười hai quân, số còn lại nằm trong một cái hộp gỗ.

“Không có cái bình phong nào sao?” Alberta hỏi, và ngay lập tức nhận ra mình thật ngốc nghếch, bởi tất nhiên là sẽ không có. Không có gì trông giống một tấm bình phong trong cái phòng ảnh dài được dùng làm studio chụp ảnh này cả, cũng không có bất kỳ đồ đạc nào khác ngoài cái bàn và mấy cái ghế mà khả năng cũng chỉ là đồ tạm. Tất cả đều khá lạ lùng và rùng rợn: các ô cửa sổ đóng kín, bóng đèn bật lúc mười một giờ trưa, căn phòng ngột ngạt như một hầm mộ dưới nắng.

“Tôi xin lỗi,” chàng trai nói, rõ ràng muốn xin lỗi về việc anh ta không có bình phong. “Nhưng đừng lo, cửa khóa rồi.” Anh ta đã đi tới cuối gian phòng, với giọng nói đều đều không có gì nổi bật như cái mặt anh ta.

“Chúng ta không thể mở cửa sổ sao?” Alberta nói to, hướng về phía cuối căn phòng tối om. Chỉ sau một phút, cả hai cô gái đã sũng mồ hôi, quần áo dính chặt vào người họ.

“Như vậy thì hơi nóng sẽ tràn vào càng nhiều, cùng với mùi hôi của acetylene,” chàng trai có khuôn mặt đại trà nói, và đồng thời góc phòng đằng đó bùng cháy lên: anh ta đã bật ba cây đèn đứng và sáu bóng đèn pha trên trần nhà. “Tôi không biết họ chế tạo cái gì dưới đó, nhưng họ dùng acetylene, mùi ghê lắm.”

“Ai muốn chụp trước?” Anh ta hỏi. “Với tôi thì như nhau.”

Maurilia là một cô nàng tóc vàng dễ cười, dễ sợ, dễ dãi với tất cả mọi thứ. Giờ thì cô ta đang thấy sợ. “Cậu trước đi,” cô ta nói với Alberta.

Alberta cởi đồ thật nhanh, váy, áo lót, và quần lót của cô ta đều được đặt trên ghế, cô ta vẫn đi đôi giày cao gót của mình, không phải để khiến ảnh chụp trông gợi cảm hơn mà vì để không phải đi chân trần trên cái sàn nhà đó.

“Đằng này,” người đàn ông nói. Trước các đèn pha là một tấm nền hình mây, một bức ảnh phóng to dán trên một cánh cửa trượt. “Chúng ta sẽ rất nhanh thôi, với cái máy ảnh nhỏ này, các cô sẽ thấy.”

Chỉ đến lúc đó Alberta mới nhìn thấy chiếc giá ba chân nặng nề, và trên cái giá đó đặt một thứ gì đó tương tự như một cái bật lửa, hẳn là máy ảnh.

“Đứng đằng kia, trên tấm thảm đó.” Anh ta khom người sau chiếc bật lửa và bắt đầu nhòm. “Cô tự chọn dáng đi, cũng không quá quan trọng đâu, cứ che mặt nếu cô muốn, nhưng cô phải khoe mặt trong ít nhất năm đến sáu kiểu ảnh. Cứ di chuyển loanh quanh tùy ý, giống như đang đóng phim ấy, bắt đầu.” Anh ta nắm cán của giá chụp ảnh trong bàn tay trái, khiến chiếc Minox di chuyển hết sức nhẹ nhàng theo mọi hướng mà anh ta muốn, và bàn tay phải của anh ta cầm một sợi dây có nút điều khiển màn chụp. “Di chuyển, một,” bấm nút, “đó, dừng lại, hai,” bấm nút, với mỗi bức ảnh chụp, cái bật lửa lại đóng lại rồi mở ra, hệt như đang châm một điếu thuốc lá, “di chuyển, dừng lại, ba,” và nó cứ thế tiếp diễn, bốn, năm, mười, mười hai bức ảnh, thỉnh thoảng anh ta lại gợi ý một dáng chụp bốc lửa hơn, nhưng luôn dùng những từ ngữ rất tế nhị, sạch sẽ, không hề thô bỉ, “di chuyển, dừng lại, hai mươi sáu, đủ rồi, giờ đến lượt bạn cô.”

Ở cuối phòng chụp ảnh, trong cái nóng ghê rợn, Maurilia đang sợ sệt. Không phải là sợ cởi đồ. Cô ta thậm chí còn không chắc mình sợ cái gì. Alberta hiểu cô ta: mặt ngoài cô ta là một cô gái tóc vàng vô tư lự, đã đồng ý chụp ảnh khỏa thân ngay lập tức, nhưng giờ lại đang nhìn Alberta một cách nài nỉ.

“Nếu cậu không muốn chụp thì đừng chụp,” Alberta nói một cách cáu kỉnh, không chịu được sự ngu ngốc và Maurilia ngu ngốc vô địch thiên hạ: yếu đuối, trước sau bất nhất, chắc chắn sẽ có kết cục thảm thương, mặc dù, Alberta, luôn cố gắng ngăn cô ta trượt dài trên con dốc đứng đường kiếm khách hàng tối, với một gã ma cô cách đó vài mét liên tục giám sát chỉ để cướp số tiền mà cô ta vừa kiếm được. Nhưng giờ thì cô ta dính liền với cô, như thể họ vừa mới kết hôn.

“Xem này, cô đã đến đây rồi, cứ chụp đi,” chàng trai mặc áo choàng nói, anh ta đã nghe thấy mấy từ cuối cùng cô nói.

Giọng anh ta không có vẻ đe dọa, ít nhất bên ngoài là thế, chỉ có vẻ buồn bã, như thể anh ta đang nói, “Đáng tiếc thật, cô ấy đã đến đây để chụp ảnh, vậy mà giờ cô ấy không muốn nữa,” vậy nhưng Alberta nghe ra một cảm xúc gì đó bên trong. Điều mà gã đàn ông không già và không mặc áo choàng đen này thật sự đang nói, như Alberta dám chắc, là, “Giờ mày đã đến đây rồi thì mày phải chụp ảnh, dù mày không muốn đi nữa, bởi vì tao muốn mày chụp.”

Với một nụ cười khổ sở, Maurilia nói, “Không, không, không,” cô ta cởi đồ và Alberta đi cùng cô ta tới cuối phòng, nơi gã đàn ông đang đợi, trong bóng tối, trên nền đèn pha chói lọi.

“Trên thảm, ở đó, như thế,” giọng điệu anh ta dễ chịu trở lại, “cứ làm bất kỳ điều gì cô thích, chỉ cần đừng ra khỏi thảm, trên thảm cô có thể cử động, như thế, dừng lại, một,” và tiếng lách cách lại vang lên, “di chuyển, đó, dừng lại, hai, di chuyển, đừng giữ dáng cũ, làm gì khác đi, được đó, dừng lại, ba.”

Alberta bắt đầu ngửi thấy mùi nóng nực, mùi kim loại của đám đèn pha, sự trần trụi của Maurilia thật bực mình, ít nhất đối với một người phụ nữ: về mặt thẩm mỹ mà nói, cơ thể cô ta nở nang quá mức, không hề cân đối, dường như nó được Chúa tạo ra chỉ vì một mục đích duy nhất: gợi dục; tay, chân, đầu, vai, và tóc cô ta đều có vẻ gợi tình như chính bộ phận truyền giống vậy. Cô ngừng nhìn và nghĩ rằng mình cũng vừa tạo dáng như vậy: nhìn từ ngoài vào thì nó khiếm nhã hơn cô nghĩ. Cô quay lưng đi về cuối phòng bên kia, một phần để không bị đám đèn pha chói mù mắt, và chỉ đến lúc đó cô mới chú ý thấy dọc một trong hai bức tường dài hơn có một cái giá hẹp chạy dọc tường, trên đó, nằm thành hàng, là các đồ vật mà cô không thể nhận ra ngay lập tức, và khi nhận ra chúng là gì thì suy nghĩ đầu tiên của cô – chúng là đồ chơi: xe tải, xe ben, máy kéo, các loại xe khác, chắc là xe dùng trong nông nghiệp, mỗi cái dài lắm cũng chỉ tầm mười centimet. Cô cầm một chiếc xe bồn bằng bạc lên, mới đầu cô thấy bối rối nhưng rồi nhận ra rằng phiên bản mô phỏng đó vô cùng hoàn hảo, đây không phải đồ chơi, chúng là mô hình công nghiệp.

“Chúng đẹp lắm phải không, nhưng đừng có chạm vào,” gã đàn ông trẻ tuổi nói, rõ ràng anh ta có mắt ở sau gáy, trong lúc vẫn tiếp tục chụp ảnh, “được, được, di chuyển đi, đó, tốt lắm, dừng lại, mười hai.”

Cứ tiếp tục đi, cô nghĩ, cô có quan tâm gì đến mấy cái mô hình này đâu, cô đang vẫy vùng trong hơi nóng và mùi hôi thối, và trong cả cơn thịnh nộ cô dành cho chính mình, nhưng cảm xúc đó còn bùng nổ, hơn cả khinh miệt, hơn cả ghê tởm, gần như là chán ghét, và có thể còn là cái gì đó nữa.

Cuối cùng thì tay thợ ảnh cũng nói, “Di chuyển, dừng lại, hai mươi lăm,” và tiếng tách cuối cùng vang lên, Maurilia đến mặc lại đồ bên cạnh Alberta, cô đang nhìn bàn cờ: đó là một ván cờ đã đi đến những nước quyết định. Bên cạnh bàn cờ là một cuốn tạp chí cờ vua nhỏ bằng tiếng Anh: gã này rõ ràng là fan cuồng của trò chơi trí tuệ này.

“Cô biết chơi cờ vua à?” Gã đã tắt đèn pha ở cuối phòng và tiến về phía họ, tay cầm chiếc bật lửa nhỏ biết chụp ảnh.

“Hồi đi học tôi giỏi nhất trường đấy.”

Cuối cùng gã cũng xoay xở và lấy ra được một vật thể nhỏ xíu ra khỏi bật lửa – trông nó gần giống một cái ống nghe điện thoại nhỏ dành cho búp bê, hai bánh xe nhỏ nối vào nhau ở một bên nhờ một sợi dây kim loại – và đặt nó xuống cạnh bàn cờ cùng máy ảnh. Có thứ gì đó như một thứ siêu năng lực lan đi trong người anh ta, hoặc phải nói là bàn tay anh ta, chúng bắt đầu nhảy múa trên bàn cờ. “Nếu vậy thì có thể cô đã hiểu được vài mánh khóe ở đây. Có hai quân tốt trắng ở hàng thứ bảy sẵn sàng phong cấp, nhưng đòn tấn công không thể đến từ hai quân tốt đó, tôi nghĩ vua trắng phải di chuyển tới một ô nơi nó tránh được việc liên tục bị xe đen chiếu.”

Thế cờ

Cô cũng đã tính ra nước đi đó rồi, nhưng cô thấy ghê tởm khi nói chuyện với kẻ không cùng đẳng cấp này. Phải đến mười năm nay cô không nhìn thấy bàn cờ vua: nó đưa cô quay trở lại những ngày ở trường nội trú, áo của các bà xơ kêu sột soạt khi họ đi qua ký túc xá, các buổi sáng mùa đông chết cóng trong nhà thờ lạnh lẽo, những buổi lễ dường như kéo dài vô tận, cảm giác buồn ngủ triền miên, cái bụng đói ngày một réo gào nhiều hơn mỗi ngày, và thời gian nghỉ ngơi trong phòng giải trí những ngày mưa, với các cuộc thi đọc sách, khâu vá, phác thảo, cờ vua, bởi vì họ bắt buộc phải tham gia với các bà xơ có tinh thần hơn thua bất chấp. Và vì ký ức đó, tạo vật đẹp đẽ duy nhất trong cái nơi dung tục này là vật thể vuông vức, trừu tượng với các quân cờ bằng gỗ đặc trưng đó. “Không, tôi nghĩ nước đi đầu tiên thật ra nên tiến tốt trắng,” cô nói, nhưng không phải với anh ta, như thể cô đang nói với một người bạn học ở trường, cách xa nơi này, thời gian này, và cô nàng Maurilia này, như một người lao động vừa xong việc đang vụng về che đậy vẻ nhục dục của cô ta, lập cập cài quai áo lót mà dường như bất lực.

“Nhưng rồi xe đen sẽ ăn tốt vừa tiến lên và chiếu vua trắng,” gã ta nói. Trong khoảnh khắc có một suy nghĩ rất khác trong cái cách gã ta nhìn cô: “Tôi không biết gái điếm cũng giỏi cờ vua đến vậy đấy.”

“Tôi không nghĩ vậy,” cô nói. Cô vẫn có thể nghe thấy tiếng mưa nặng hạt trong căn phòng giải trí xinh đẹp hồi xưa ấy, có thể thực tế cũng không được đẹp lắm, nhưng ít nhất thì nó yên tĩnh, phòng giải trí một thời quá vãng, và cô thấy thổn thức vì mình không thể nhớ được những bạn học đã chơi cờ cùng, khuôn mặt của họ, giọng nói của họ, bất kỳ điều gì. “Bởi vì con tượng trắng…”

“Tượng trắng không thể cản xe chiếu liên tục,” gã ngắt lời cô một cách nhiệt thành, và có cái gì đó thật ghê tởm ngay cả trong niềm đam mê trí thức đó.

“Tôi không định nói rằng con tượng có thể giúp tránh nước chiếu,” cô xẵng giọng trả lời. “Tôi muốn nói rằng tượng đến đây, tới f8, và giúp tốt ở g7 phong cấp, thoát khỏi sự đe dọa của xe.” Tiếc là Maurilia, cuối cùng đã chỉnh xong áo lót, đã tiến lại gần cô, gần như dựa hẳn vào cô, cơ thể ẩm ướt ấm áp của cô ta dường như vẫn đang lo lắng và cần sự gần gũi, bảo vệ, trấn an, rằng cô ta vẫn đang tồn tại trong căn phòng này, và tiếng mưa dịu êm từ vườn trường ngay lập tức nhòe đi trong kí ức Alberta. Cô liếc mắt nhìn gã đàn ông chụp ảnh vẻ đòi hỏi, như kẻ săn mồi hau háu nhìn con mồi.

“À phải, tiền,” gã nói mà không cười, “tôi sẽ quay lại ngay, sau đó tôi sẽ xem xem nước đi tượng của cô có hiệu quả không, tôi nghĩ là có thể lắm.”

Gã ta đi vào căn phòng bên cạnh và Alberta, hành động theo bản năng, với tay cầm lấy cuộn phim nhỏ xíu gồm hai bánh xe tròn đó. Cô hiểu rất rõ thứ đồ nhỏ xíu đó là gì và nó chứa cái gì: cuộn phim có những bức ảnh khỏa thân đầy khiêu khích và tội lỗi của hai người phụ nữ đáng thương, và một trong hai kẻ đó là cô, có thể còn đáng thương hơn Maurilia, người ít nhất không thật sự hiểu, và sẽ không bao giờ hiểu hết chuyện gì đang xảy ra với mình.

“Đây, ba mươi cho cô,” gã thanh niên nói sau khi quay lại từ phòng bên kia, mắt gã dường như vẫn còn đang phiêu du mãi tận nơi xa, chìm đắm trong thế giới của bài toán cờ vua, và trong tay gã có hai phong bì, tiền thưởng đã hứa được lịch thiệp cất vào trong phong bì, và gã ta đưa một phong bì cho cô, phong bì còn lại cho Maurilla, “và ba mươi cho cô.” Ra đến cửa, trước khi họ ra ngoài, gã nói với cô, “Nếu nước đi tượng là đúng thì cô cực kỳ siêu đấy, tôi đã vắt óc nghĩ cả buổi sáng mà không hề phát hiện ra.” Gã đóng cửa lại sau lưng họ một cách nóng nảy, quay vào phòng, châm một điếu thuốc lên và nhìn chằm chằm vào bàn cờ. Vậy, nước đi đầu tiên quân tốt từ e7 xuống e8, phong cấp thành hậu. Nhưng xe đen sẽ ăn hậu ngay. Đến lúc này, tượng vào trận, nói cách khác, từ a3 tới f8, gã di chuyển quân tượng tới f8 và ngay lập tức nhận thấy nó thành thế này: xe chiếu vua trắng. Không, gã không thể, bởi vì sau lần chiếu thứ ba, gã sẽ phải đầu hàng quân tượng, và quân đen không còn một nước đi nào khác, không còn quân nào có thể ngăn con tốt thứ hai tiến lên, và trắng thắng cuộc. Chính xác như cô ả đó đã nói. Hài lòng, nhưng cũng đầy bực bội, vì một cô ả như thế lại có thể chơi cờ vua giỏi hơn mình, gã bất giác nhặt chiếc máy ảnh Minox lên khỏi chỗ nằm cạnh bàn cờ và tìm cuộn phim, nhưng nó không có ở đó, thậm chí không có cả giữa những quân cờ khác. Gã không cố gắng tìm kiếm, gã khá thông minh và gã đã đoán ra rồi. Gã không thể đuổi theo hai ả đó, đã tầm mười phút trôi qua, con ả tóc nâu đàng điếm đó dùng những quân cờ đưa gã vào tròng mà ngu muội làm sao gã lại mắc bẫy.

Nóng nực đến mấy thì gã cũng không bao giờ đổ mồ hội, nhưng vào thời điểm ấy, gã bắt đầu toát mồ hôi hột. Gã chậm rãi cất các quân cờ vào trong hộp, sự lo âu của gã lớn dần thành suy nghĩ trong đầu, gã đặt cuốn tạp chí cờ vua lên trên bàn cờ, đặt hộp đựng quân cờ lên trên cùng một cách gọn gàng, nhưng bàn tay tội lỗi của gã đang run lẩy bẩy, sau đó gã ra quyết định tiến tới chỗ chiếc điện thoại đang treo trên bức tường cạnh cửa.

Đó là lý do, khi Alberta xuống khỏi xe taxi trước tòa nhà mình ở, sau khi đã tiễn Maurilia về nhà, cô nhìn thấy một thanh niên đang đợi cô ở đó. Gã ta ăn vận chỉn chu trong một bộ cánh kẻ ca rô sáng màu theo phong cách hoàng tử xứ Wales, đeo cà vạt màu vàng nhạt, tóc dày nhưng được chải chuốt gọn gàng, trên môi nở sẵn một nụ cười lịch thiệp. Trông gã ta có vẻ hơi cận.

“Xin cô thứ lỗi.”

Trên con đường Montenero này, lúc một giờ mười lăm phút chiều, mọi người đều đang ăn trưa, ít nhất là những người đã ở lại Milan. Vắng tanh như chùa bà Đanh đúng nghĩa, cứ như thể họ chưa bao giờ tồn tại hay không thể nào tồn tại trong cái nóng như thiêu như đốt này. Thỉnh thoảng lại có ô tô đi qua, và trong khoảng mười phút nữa, một chiếc xe buýt điện sẽ đi qua đường vành đai. Cô dừng lại, trong lòng rối bời nhưng vẫn giữ được vẻ điềm đạm bề ngoài, bởi vì cô chưa bao giờ nghĩ sẽ gây hấn ngay trong khu vực mình sinh sống, và cô dừng lại một phần bởi vì gã này đang chặn đường của cô, không chỉ dùng cơ thể mà còn với đôi mắt đang nheo nheo lại như thể bị cận thị với vẻ hung hãn khó lường, trái ngược hoàn toàn với nụ cười lịch thiệp.

“Tôi xin lỗi, thưa cô, nhưng tôi nghĩ cô có một cuộn phim trong túi, một cuộn phim mà cô lấy đi cách đây nửa tiếng từ một phòng chụp ảnh. Cô có phiền khi trả nó lại cho tôi không?” và gã thậm chí còn chìa tay ra, ra vẻ tin tưởng nhưng thực chất đầy mỉa mai. Khuôn mặt của gã, có vẻ béo tốt dù chẳng phải, bởi đường quai hàm vuông vức mạnh mẽ tạo ra cảm giác đầy đặn. Cái mặt ấy trong một thoáng bỗng trở nên hằm hè xấu xí, chỉ để cho cô thấy rằng cô nên biết điều và biết sợ.

Thực tế thì cô cũng lo sợ, nhưng không thể hiện ra, không một ai có thể ép cô nhượng bộ, thậm chí chỉ độc một từ cộc lốc thôi cũng có thể khơi mào thái độ chống đối lạnh lùng, bùng nổ trong cô.

“Tôi không biết anh, tôi không hề lấy thứ gì hết, tôi không biết anh đang nói cái gì, để tôi yên, không thì tôi sẽ hét lên.”

“Cứ hét đi,” gã nói, hết sức bình tĩnh, nắm lấy tay cô và cố đẩy cô đi. “Nếu cô muốn la hét, hãy vào trong xe này, trong đó dễ nói chuyện hơn.”

Một chiếc xe ô tô đi ngang qua, cô không hét nhưng vẫn chống cự lại cú đẩy của gã. “Tôi thật sự sẽ hét lên đấy.”

“Cứ làm thế đi. Và có thể cuối cùng cả hai ta sẽ vào đồn cảnh sát. Tôi không thích chuyện đó xảy ra và tôi nghĩ cô cũng sẽ không thích như vậy. Mặt khác, nếu cô đưa cuộn phim đó cho tôi thì tôi sẽ đi ngay lập tức, cô sẽ tránh được rất nhiều rắc rối. Ngoài cảnh sát thì cô còn có thể tránh được cảnh bị axit sunfuric giội thẳng vào mặt nữa.” Gã một lần nữa cố gắng đẩy cô về phía con xe Mercedes 230 đỗ trên đường cách đó tầm một chục mét, nhưng Alberta đột ngột thoát khỏi gã bằng một cú giật mạnh bất ngờ mà không nhiều phụ nữ có thể làm được, rồi lao vào trong hành lang tối om nóng bức trong tòa nhà cô ở. Cô lao lên cầu thang, tầng hai, tầng ba, tầng bốn, rồi nhìn qua lan can, không, gã ta không chạy theo cô, cô sẽ có thời gian mở cửa, chị gái cô đang ở công ty điện thoại không về nhà ăn trưa. Cô vội vã mở cửa, lao vào trong, đóng sập cửa lại, và ngay lập tức cảm thấy xấu hổ: cô cảm thấy mình thật kém cỏi, chưa gì đã hoảng hốt khi mà gã đàn ông đó túm lấy cánh tay cô.

Cô đi vào phòng khách và nhìn xuống đường qua cửa sổ, qua tấm màn cứng đờ với bụi lâu ngày. Không có ai ở đó và cũng tịnh không một bóng người qua lại, đến cả chiếc Mercedes 230 cũng đi mất.

Cô không muốn đầu hàng, không bao giờ. Livia nói đúng, cô không muốn rơi xuống vũng lầy nhơ nhuốc đó, cô sẽ tới đồn cảnh sát, chuyển giao cuộn phim, và kể tất cả cho họ nghe, tên đàn ông trung niên ở Flaminia, lão thậm chí còn nói sẽ kiếm giùm cô một chân làm nhân viên bán hàng ở Hamburg, nhưng loại nhân viên bán hàng nào chứ? Quá dễ hiểu, quá ghê tởm: tạm thời đã quá đủ.

Cô tìm đồ ăn trong bếp, sau đó duỗi người trên một trong hai chiếc giường nhỏ có hình những bé gấu, chó, và bươm bướm trên tấm ván đầu giường, thậm chí còn cố dỗ mình vào giấc ngủ, sau đó cô tỉnh dậy, trong im lặng, trong cái oi nóng ngột ngạt giữa chiều, và sau khi tỉnh giấc vài giây, đúng như thế, trong sự im lặng ấy, điện thoại reo lên.

Có thể là Livia, cô cần Livia, cô phải kể tất cả mọi chuyện cho cô ấy. Cô đứng dậy và đi tới chỗ điện thoại.

“Alberta, Alberta.”

“Ừ, tớ đây.” Đó là Maurilia. Giọng Maurilia đầy sợ hãi, mức độ kinh khủng nhất mà cô được biết.

“Maurilia đây, Alberta, Maurilia đây.”

“Tớ nghe đây, có chuyện gì thế? Cậu đang ở đâu?” Cô chưa thấy sợ, hay phải nói là cô không muốn sợ.

“Maurilia đây, Alberta, Maurilia đây.”

“Chuyện gì đang xảy ra thế? Có gì không ổn?”

Một giọng nam trả lời, và cô nhận ra nó dù chỉ mới nghe đúng một lần và người đó cũng chỉ mới nói vài ba từ.

“Tôi nghĩ cô đã nhận ra giọng cô bạn Maurilia của mình.” Giọng gã thậm chí sặc mùi đe dọa hơn cả lúc trước.

Cô không nói gì nhưng gã vẫn tiếp tục, thừa biết là cô đang nghe, rất rõ. “Cô chỉ việc mang trả cuộn phim đó về studio, nơi cô đến sáng nay. Ngay bây giờ, bởi vì thợ ảnh đang chờ nó. Cô không muốn bất kỳ chuyện gì không hay xảy ra với cô bạn Maurilia của mình, phải không? Đừng giả vờ không hiểu, điều đó chỉ khiến mọi chuyện xấu đi với cô và cô bạn cô thôi.”

Cô không trả lời, cô dợm hét lên rằng cô sẽ tới đó ngay lập tức, nhưng cùng với cảnh sát, chỉ có điều cô không thể vì đầu dây bên kia đã dập máy. Đó là lúc cô hiểu rõ chuyện gì đang diễn ra.

« Lùi
Tiến »