Cô Gái Đến Từ Milan

Lượt đọc: 1019 | 3 Đánh giá: 8,7/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
☆ 1 ☆

Livia Ussaro đã bắt tay vào hành động, trên đoạn cuối đường Giuseppe Verdi, gần quảng trường Scala, lúc mười giờ rưỡi hơn. Khu vực này đã được cân nhắc cẩn thận, như một cơ hội trời ban, sau một buổi hẹn ba bên, có Davide ngồi nghe nhưng không có quyền bỏ phiếu. Cô ta ăn vận gọn gàng, tuyền màu xanh dương, váy ngắn cũn và dưới chiếc áo khoác nhỏ xíu cô mặc một món đồ kiệm vải đến nỗi không thể gọi nó là áo được. Ấn tượng mà cô cần đem lại, khi cô tiến về quảng trường Scala, đó là cô đang tìm ai đó hoặc thứ gì đó, một cửa hàng chẳng hạn, hoặc đang chờ bạn. Và đó chính xác là ấn tượng mà cô đem lại.

Davide đã tìm một vị trí dưới cổng vòm trong quảng trường Scala, và con Giulietta của cậu, nhờ một tờ tiền boa một nghìn lia, được đỗ cạnh đài tưởng niệm Leonardo da Vinci, có thể tiến lui dễ dàng. Suốt mấy sáng nay, chẳng có gì xảy ra hết. Đúng, có hai quý ông đã bắt chuyện với Livia, nhưng một người đã bị cô loại ngay lập tức bởi gã ta không có ô tô: người mà họ muốn gặp nhất định phải có dùng ô tô; người còn lại bị loại vì là một thanh niên tầm hai mươi hai hay hai mươi ba tuổi gì đó, đã bắt chuyện bằng cách nói với cô, “Chào người đẹp!” nhưng người mà họ đang tìm không phải là một thanh niên trẻ, lão ta phải hơn năm mươi, và chắc chắn sẽ không dùng mấy cái từ như “Chào người đẹp!”

Sáng hôm đó, từ dưới cổng vòm, Davide nhìn thấy một người đàn ông cao ráo tầm năm mươi tuổi tiến về phía Livia khi cô đang ra vẻ bật đèn xanh chờ đợi. Cuộc trò chuyện của Livia với ông ta kéo dài thay vì cụt ngủn ngay lập tức như những người khác: rõ ràng là Livia đã nghĩ lần này đáng thử.

Đúng thật là như thế, cô băng qua đường Manzoni với ông ta, thậm chí còn một lần cười với ông ta, dù nụ cười hết sức lịch sự. Việc Livia chấp nhận đi cùng ông ta mang ý nghĩa là ông ta có xe ô tô và cô đã tử tế ưng thuận đi nhờ xe. Davide tiến về phía chiếc Giulietta, giờ chỉ có một vấn đề là gã Casanova này đã đỗ xe trên con phố xinh đẹp nào, nhưng Livia đơn giản hóa vấn đề bằng cách kéo ông bạn của mình đi chậm lại cho tới khi Davide có thể bắt kịp họ.

Giờ thì mọi chuyện thật dễ dàng: xe của ông ta, một chiếc Taunus đen khá đẹp, cũng đỗ cạnh đài tưởng niệm Leonardo, chỉ có điều nó bị kẹt giữa một đống xe cộ khác và Davide vẫn có thời gian hút gần hết điếu thuốc trước khi gã ta xoay xở đưa được xe ra, và cậu có thể đi theo gã. Lộ trình cũng được chọn lựa cẩn thận: đường Manzoni, đường Palestro, đại lộ Venezia, đại lộ Buenos Aires, quảng trường Loreto. Lý do gồm hai mặt: Livia sẽ bảo người đồng hành rằng cô phải tới đầu đường Monza, một đoạn đường đủ dài để cô có thời gian nói chuyện với ông ta. Nếu Livia đánh giá rằng ca này đáng tiếp tục thì cô sẽ chấp nhận lời đề nghị ga lăng của gã và bảo gã lái về hướng Monza, nơi đó có vài chỗ khá yên tĩnh. Không thì cô sẽ thuyết phục gã ta rằng cô đã phạm sai lầm, đây là lần đầu tiên cô chấp nhận đi nhờ xe và cô sẽ không bao giờ lặp lại điều đó nữa vì đàn ông lúc nào cũng cố gắng đòi phần thưởng.

Chiếc xe Taunus đi theo lộ trình đã định dưới cái nắng như đổ lửa, hòa vào dòng xe cộ chật chội trên đại lộ Buenos Aires, đến quảng trường Loreto, vòng qua ga tàu điện ngầm, và dừng lại ở đầu đường Monza. Davide, mạo hiểm nhận vé phạt, đỗ ngay sau xe họ. Cậu có thể nhìn thấy rõ Livia và gã đàn ông: gã ta có vẻ đang nài nỉ nhưng Livia lắc đầu hết sức cứng rắn. Việc này kéo dài khoảng vài phút, sau đó quý ông này đầu hàng, ra khỏi xe, mở cửa cho hành khách cáu kỉnh của mình và giúp cô xuống xe, rõ ràng ông ta vẫn đang nài nỉ, nhưng Livia không khoan nhượng: thật là một con người nói được làm được.

Khi chiếc xe Taunus đã bỏ đi – một nguyên tắc cơ bản khác: ghi nhớ số xe của tất cả những gã đàn ông này, kể cả khi cuộc gặp mặt không dẫn tới đâu hết, và cậu đã ghi lại số xe này – Livia chờ một lúc rồi mới vào ngồi cạnh Davide trong chiếc xe Giulietta.

“Gã ta là một thằng điên,” Livia vừa nói vừa cười cho có, “hoặc thế hoặc do nóng quá, gã ta mang theo danh thiếp và đưa tôi một cái. Nhìn này, đưa nó cho Duca đi.”

Armando Marnassi, đại diện độc quyền của công ty thực phẩm Alcheno, bên dưới có kèm theo hai địa chỉ và hai số điện thoại. Davide đút nó vào túi áo, cậu sẽ đưa nó cho Duca. “Vì sao cô lại bảo ông ta điên rồ?” Cậu hỏi, lái xe về phía đường Plinio.

“Ông ta đã ngay lập tức mời chào tôi làm việc, hai trăm nghìn lia một tháng, ông ta cần một thư ký đáng tin cậy. Sau đó ông ta còn bảo ông ta đầu tư vào nhiều căn hộ, và nếu tôi không hài lòng với căn tôi đang sống thì ông ta sẵn lòng đưa tôi một căn. Nếu đoạn đường dài hơn và ông ta chưa có vợ thì chắc ông ta sẽ cầu hôn tôi chưa biết chừng.” Nếu ông ta không đưa danh thiếp cho cô thì cô chắc sẽ nghĩ tất cả những đề nghị đó chỉ là mồi nhử, nhưng một người đàn ông ở tuổi đó lại còn chịu báo tên, địa chỉ, và số điện thoại thì rõ ràng là khá nghiêm túc. Có thể ông ta là một trong những người đàn ông đã già nhưng vẫn tráng kiện, những người chẳng có bạn tình lẫn một căn hộ hay một cửa hàng bán quần áo nào, và đang cố gắng bồi lấp vào chỗ thiếu hụt đó nhanh nhất có thể.

Buổi chiều, sau vài tiếng nghỉ ngơi, họ lại bắt đầu. Vào ba giờ rưỡi, Livia Ussaro đã có mặt ở khu vực thứ hai: từ quảng trường San Babila tới quảng trường San Carlo, đi một vòng quanh khu mua sắm mái vòm, bỏ qua khu vực đường Montenapoleone – không phải vì nó không mấy khi diễn ra mấy vụ trao đổi kiểu đó, mà bởi vì nó được dành cho những hoạt động khác cũng khắt khe tương tự. Vào giờ này, đặc biệt là trong mùa hè, gã nào cũng sẽ ngủ, những người năng động thì ngủ trong ghế bành nặng nề, kẻ đổ đốn thì lên giường ngủ hẳn hoi. Chỉ đến tầm bốn giờ rưỡi, năm giờ, họ mới quay về bàn làm việc, kín đáo xịt lên người một thứ nước hoa tươi mát nào đó, sẵn sàng đưa ra những quyết định quan trọng. Nhưng cùng thời gian này, rất nhiều cô gái trẻ, từ Milan hoặc ngoại ô, thường khá xinh xắn, những người không cần ngủ trưa và miễn nhiễm với cái nóng, sẽ lang thang quanh các khu vực đông đúc, nhìn vào các cửa sổ, mua sắm hoặc gặp gỡ bạn bè. Nếu một người đàn ông trung niên có hứng thú với các đối tượng có thói quen này, ông ta hẳn sẽ biết vào giờ này, ở khu vực nhiều cửa hàng cửa hiệu nhất này, ông ta sẽ tìm được thứ mà mình hứng thú, và ông ta sẽ bỏ giấc ngủ trưa của mình để đi tới đó. Thật ra đây là một thời điểm khá kín đáo, không có gì đáng ngờ hết: một người đàn ông hơn năm mươi bầu bạn với một cô gái tóc nâu trẻ tuổi thon thả vào giờ này trông không đến nỗi kệch cỡm dê già gặm cỏ non, quá lắm cũng chỉ giống chú của cô ta mà thôi. Cứ cho rằng người mà họ tìm vẫn tồn tại và vẫn gạ gẫm những cô gái trẻ thì đây sẽ là khu vực có khả năng gặp gỡ ông ta cao nhất. Đó là lý do mà họ còn lượn lờ khu vực này cả vào buổi tối, từ chín tới mười rưỡi, đặt cho nó cái tên Vùng 2b: đó là thời điểm các rạp chiếu phim và rạp hát đều đông đúc, họ chỉ cần tránh xa đại lộ Venezia, nơi gái bán dâm chuyên nghiệp hoạt động, và dồn sức vào đường Matteotti để có cơ hội có được vài cuộc bắt chuyện.

Sở chỉ huy của công việc phức tạp này là một căn hộ trên đường Leonardo da Vinci, căn hộ của Duca, do cha anh mua. Trên cửa vẫn còn một tấm bảng tên viết Bác sĩ Duca Lamberti , hồi trước từng có một tấm bảng tên cạnh cửa lớn viết Duca Lamberti, bác sĩ phẫu thuật, nó đã được anh gỡ ra ngay lập tức, nhưng với tấm biển trên cửa căn hộ thì anh chỉ dán băng dính che lên chữ Bác sĩ mà thôi, và một sáng nọ anh phát hiện ra có người đã giật băng dính đi, thằng nhóc giao hàng ngớ ngẩn quen mặt hoặc bọn nhóc xung quanh. Anh đã dán băng dính khác bồi lên nhưng lại một lần nữa nó bị xé đi và anh sau đó không thèm quan tâm gì đến chuyện đó nữa.

Duca chịu trách nhiệm trực ở sở chỉ huy, anh đã lên phương án tới từng chi tiết nhỏ nhất cho cả hệ thống này, và giờ anh phải đợi báo cáo buổi tối của Davide. Từ giờ cho tới sau mười một giờ tối, khi Davide đến, anh chẳng có gì để làm trừ việc đợi điện thoại reo, Livia Ussaro có thể định vị được mục tiêu bất kỳ lúc nào, sau đó thì điện thoại sẽ reo. Nhưng khả năng đó có cao không?

Trong khi chờ đợi, anh ra sức chăm chút cho đời sống gia đình, cho em gái anh – Lorenza, cho cháu gái anh – Sara. Sau ba năm ngồi tù, dành từng này thời gian ở nhà – anh không thể đi đâu bởi điện thoại có thể đến trong lúc anh ra ngoài – anh đã khám phá ra rất nhiều điều. Chẳng hạn, anh đã phát hiện ra rằng em gái anh đã trở nên sợ sệt. Khi anh gặp cô lần cuối cùng trước khi bị bắt, cô còn rất ngây ngô, hoặc can đảm đến mức, đón nhận việc anh mình bị bắt trong tâm trạng tưng tửng. Cô đã viết thư cho anh trong thời gian anh ngồi tù, và nói rằng báo nào cũng nói về anh, anh đã trở thành một bác sĩ nổi tiếng, cô tin chắc rằng anh sẽ được tha bổng và sau đó anh sẽ có hàng nghìn bệnh nhân, rồi chẳng mấy chốc sẽ có phòng khám riêng.

Mọi chuyện giờ rất khác. Anh ở bên em gái từ lúc họ cùng nhau thức dậy và chăm sóc đứa bé, cùng nhau dọn dẹp nhà cửa, làm gì đó để ăn, và nỗi sợ vẫn luôn lảng vảng quanh họ. Cô sợ sệt tất thảy mọi thứ. Cô đã hết sức vui sướng khi anh trở về và báo với cô là anh sẽ ở lại nhà một thời gian, nhưng một buổi chiều nọ, trong bếp, khi Sara đang ngủ say, anh đã buộc phải nói cho cô biết lý do, kể cho cô về Livia Ussaro và hai cô gái đã chụp ảnh khỏa thân rồi chết, và việc họ đang truy tìm những kẻ cầm đầu.

“Vì sao anh lại làm việc này?” Cô đã hỏi anh, đầy lo lắng.

Rất khó giải thích, Lorenza không giống Livia Ussaro, người lấy làm vui vẻ với cách nói đầy ẩn ý. Lorenza cần thực tế, những khái niệm cụ thể như kiểu hôm nay là thứ Hai và ngày mai là thứ Ba. Anh trả lời, “Anh đã nhận nhiệm vụ chăm sóc một thanh niên, Davide, và thậm chí còn được trả tiền cho việc đó. Giờ thì vấn đề của Davide không phải nằm ở chuyện cậu ta uống rượu nữa mà là ở một chuyện khác, sâu xa hơn: cậu ta phải học cách thay đổi bản thân lần nữa, cách giao tiếp với đồng loại, và để dạy cậu ta cách làm điều đó, anh cần giao cho cậu ta một việc để làm. Điều mà cậu ta đang làm bây giờ được coi là điều trị trên diện rộng, nó chắc chắn sẽ chữa khỏi bệnh cho cậu ta: đó là việc truy tìm kẻ đã giết Alberta. Nếu cậu ta, bằng cách nào đó tìm được và trừng phạt kẻ đó, thì cuối cùng cậu ta sẽ lấy lại được cảm giác mình còn sống, còn hít thở, và sẽ không cần uống rượu nữa. Đối với cậu ta, Alberta cũng giống như mối tình đầu: cậu ta phải báo thù cho cô ả, và sự báo thù vừa nuôi sống vừa chữa lành cậu ta.” Có thể nói vậy hơi đơn giản hóa vấn đề, nhưng chắc chắn là nó cực kỳ cụ thể.

Lorenza nghe xong và không nói gì nữa, nhưng sau đó vẫn tiếp tục sợ hãi. “Thế nếu có chuyện gì xảy ra với cô gái đó thì sao? Anh là người khiến cô ấy nhận việc này.”

Phải, anh chịu trách nhiệm và thực sự có khả năng sẽ có chuyện gì đó xảy ra với Livia Ussaro. Nhưng anh gần như chắc chắn rằng sẽ không có gì xảy ra với cô ấy hết, lý do đơn giản là cô ấy sẽ không tìm được ai hay cái gì cả. Thời gian càng trôi qua nhanh thì Davide càng thường xuyên đến và báo cáo rằng chẳng có gì xảy ra cả, mỗi tối, kế hoạch của anh ngày càng có vẻ viển vông hơn.

Tối hôm đó cũng vậy, Davide gọi vọng lên từ ngoài đường và anh quẳng chìa khóa cửa trước xuống. Trong bếp có một chai bia lạnh chờ cậu ta, nhưng trước khi uống, cậu ta báo cáo lại số chuyện ít ỏi đã xảy ra ngày hôm ấy. Livia đã nhận lời mời lên hai chuyến xe có khả năng cao, nhưng đến đường Monza, như thường lệ, cô đều xuống xe: họ đều là những người đàn ông thành thật đã có vợ, ở lại thành phố và đang lái ô tô đi dạo, họ thử vận may, nhưng không có nhiều sức thuyết phục cho lắm.

Trong suốt từng ấy ngày tìm kiếm, Livia đã chạm mặt tất cả mọi thứ, chỉ trừ điều mà họ đang tìm kiếm. Cô thậm chí còn gặp phải một người đồng tính nữ và lần đó hết sức phiền phức: người phụ nữ không chịu thả cô đi, cô ta đã đi theo cô đến hết phố, rao giảng tuyên truyền về thứ mà cô ta gọi là đồng tính luyến ái mà như Livia đã thú nhận với anh qua điện thoại, cô đã phải hết sức cố gắng để không bác bỏ tất cả những luận điệu ấy. “Về mặt lý thuyết, tôi bảo đảm với anh là tôi đã suýt thì bị thuyết phục, có những lý do biện chứng không thể tranh cãi được cho thấy người đồng tính cũng có quyền ngang với người dị tính.” Thậm chí qua điện thoại, cô cũng không thể ngăn mình chìm đắm trong đam mê dành cho các vấn đề xã hội trừu tượng, và anh để cô nói: đó là phần thưởng duy nhất anh có thể trao cho cô.

Mấy ngày sau đó chuyện gì cũng xảy ra, chỉ trừ chuyện mà họ hy vọng. Livia thậm chí còn phải đối phó với một gã say rượu bạo lực. Cô đã không nhận ra điều đó cho tới khi đã lên xe gã, và cô đã buộc phải ra dấu hiệu nguy hiểm: cô đã chòi cánh tay ra khỏi cửa sổ xe hai lần và Davide đã vượt qua xe của gã và ép nó vào lề. Cơ thể vạm vỡ của Davide nhanh chóng khống chế được gã và Livia sau đó được đưa về nhà an toàn. Trong một diễn biến khác, một tối có hai sĩ quan cảnh sát tiến đến chỗ Livia ở San Babila và yêu cầu cô xuất trình giấy tờ. Dòng chữ giáo viên trên thẻ căn cước của cô đã phần nào trấn an họ: họ là hai thanh niên trẻ đàng hoàng, tôn kính văn hóa và không thể tưởng tượng một người tốt nghiệp ngành lịch sử và triết học lại đi đứng đường ở San Babila, nhưng họ vẫn khuyên cô về nhà.

Nhưng Ngài A vẫn không hề xuất hiện. Họ gọi hắn là Ngài A thay vì ngài X vì gã ta không phải là một ẩn số: gã là một kẻ cụ thể, trùm ma cô. Duca không biết tên hay dáng vẻ của gã, nhưng anh biết gã tồn tại. Cũng giống như việc bạn nói về người đàn ông béo nhất Milan: bạn chưa từng gặp ông ta, bạn không biết ông ta là nhà hóa học hay chủ nhà hàng, tóc vàng hay tóc đen, nhưng bạn biết là ông ta có tồn tại, vấn đề chỉ là tìm ra ông ta, cân ông ta, và rồi bạn sẽ ngay lập tức nhận ra ông ta bởi vì ông ta to bè hơn tất cả mọi người ở Milan. Dẫu vậy, đối với Ngài A, vẫn biệt tăm biệt tích.

“Davide, đưa cho tôi danh sách biển số xe của cậu nào.” Chiếc radio xách tay đang ủ ê phát nhạc: Lorenza không tắt nó trước khi đi ngủ. Mùi xi măng hừng hực bốc lên từ sân trong qua cửa sổ bếp đang mở khiến anh khoan khoái, bia đã bớt lạnh dù mới bỏ ra có nửa phút, bạn phải uống ngay lập tức, và đó đúng là những gì họ làm. Anh lật qua các ghi chép mà Davide đã đưa cho anh, có chính xác hai mươi ba biển số xe, trong đó chỉ có bốn cái không đến từ Milan, một trong số đó đến từ Pháp.

Mascaranti, người đang kín đáo tham gia vào cuộc điều tra mà không để ông Carrua biết, đã tự tay kiểm tra lần lượt từng biển số xe này chỉ để đảm bảo chắc chắn: qua Livia, họ đã biết rằng những chiếc xe này thuộc về những người không liên quan, một việc mà Mascaranti chỉ xác nhận lại. Lần lượt, chủ từng chiếc xe đều đã được kiểm tra, nhưng Ngài A không phải là một trong số đó. Mascaranti thậm chí còn tìm ra một kẻ đang bị cảnh sát Florence truy tìm và đã bắt giam hắn ta, nhưng cũng không phải là Ngài A.

Họ còn phải tiếp tục cuộc tìm kiếm này đến bao giờ? Tối nào anh cũng lên cơn kích động muốn kết thúc nó ngay lập tức. Ông Carrua có thể xử lý vụ án này một cách tuyệt vời, đó là công việc của ông, và ông còn được sự trợ giúp của Interpol. Vì sao anh, Duca, lại phải cố đeo bám lấy nó như thế, đằng nào thì nó cũng chẳng can hệ gì đến anh và vì sao anh còn lôi cả Livia Ussaro vào? Nhưng rồi anh lại để nó giày vò thêm một ngày nữa, một ngày nữa.

Anh trả cái danh sách vô dụng đó về cho Davide. “Uống whisky đi, rồi chúng ta có thể đi ngủ.” Anh vẫn phải cho cậu ta uống một ít whisky, Davide không thể hoạt động một cách bình thường nếu chỉ dựa vào bia. Nhưng cậu ta là một cậu bé ngoan, cậu ta không lén lút uống, kể cả bây giờ, khi cậu ta hoàn toàn có khả năng làm vậy, vì ban ngày, khi đi theo Livia, cậu ta được tự do vào bất kỳ quán bar nào cậu ta muốn, và đến tối cậu ta về lại Cavour để ngủ một mình và có thể uống bất kỳ thứ gì mà cậu ta thích. Nhưng cậu ta không làm vậy.

Chạn bát nhỏ trong bếp có vài chai whisky, Davide lấy một chai đã mở, tự đổ cho mình một lượng rượu lớn – Duca đã ra lệnh cho cậu làm vậy – và sau khi uống, cậu tổng kết dòng suy nghĩ của mình bằng câu, “Vì sao lại phải là một người đàn ông tầm năm mươi tuổi?” Câu trả lời cậu ta chờ đợi sẽ không bao giờ đến. “Thường phải là thanh niên, loại phụ nữ thích, loại người có thể chiếm cảm tình của họ chứ.”

Duca tắt radio đi vì nó bắt đầu phát những tin tức chính trị mới nhất. “Những thanh niên mà cậu đề cập đến không chụp ảnh, họ gạ gẫm những ả hư hỏng tự coi mình như hàng hóa, tôi xin lỗi nhé, ý tôi là những người phụ nữ không có gì nhiều và còn hăm hở muốn tự rao bán bản thân, tất cả bọn họ đều đã nhẵn mặt với cảnh sát rồi. Kẻ mà chúng ta đang tìm kiếm làm một chuyện rất khác, với quy mô lớn hơn. Kẻ đó tìm những cô gái tươi trẻ, có gu, như Alberta chẳng hạn, chắc là ông ta phải cung cấp hàng cho các nhà thổ cao cấp ở Ý và nước ngoài. Nó được tổ chức quy củ, giống hệt như một công ty xuất nhập khẩu. Họ cần ảnh để có thể gửi ảnh hoặc tự mình đưa ảnh cho những người khác trong đường dây. Tất cả năm mươi bức ảnh từ máy ảnh Minox có thể nhét thoải mái vào trong một bao thư hoặc có thể được giấu trong một bao thuốc lá, thậm chí là bao thuốc lá đầy, và từ âm bản cậu thậm chí còn có thể phóng ảnh 30x45. Nhiều thằng đàn ông e dè lắm, họ thích chọn phụ nữ qua một album ảnh. Bên cạnh đó, giữ cả tá cô gái trong một căn hộ lúc nào cũng là điều nguy hiểm, nên thay vào đó họ có một quyển album, người mua chọn, số 24 chẳng hạn, và đến thời gian, địa điểm được hẹn, người đó sẽ tìm được số 24. Nhưng với thương vụ này, chúng không cần những cô gái tầm thường có sẵn trên đường phố, loại người nghe lời dỗ ngon ngọt của những chàng trai dễ thương như cậu bảo. Và để giành được những vật phẩm cao cấp này, tôi xin lỗi nhé, tôi vẫn đang nói về phụ nữ, cần đến một người đàn ông trưởng thành, một chuyên gia. Nghĩ về Alberta xem, chắc chắn cô ấy sẽ không bao giờ để mình bị thuyết phục bởi một thanh niên tóc bóng mượt vừa ra khỏi hiệu làm đầu, cần phải có một người đàn ông trưởng thành, một người tự tin, một quý ông, loại người luôn gây ấn tượng với phái nữ. Không giống tôi, cậu không phải ngồi tù ba năm nên cậu hơi thiếu kĩ năng mềm. Dù không muốn, nhưng trong tù, tôi đã được làm quen với một tay dắt gái máu mặt, gã đã giải thích cho tôi khá tường tận về hoạt động của mình, đó là lý do mà ngay khi tôi nhìn thấy đống ảnh đó, một linh cảm lóe ngay lên trong đầu tôi, và khi chúng ta phát hiện ra việc hai người phụ nữ làm mẫu chụp ảnh đã bị giết thì tôi dám khẳng định rằng đây là một tổ chức lớn. Những tay ma cô nhỏ lẻ không giết người, hoặc rất ít khi như vậy, nhưng trong một tổ chức khổng lồ, cậu bắt buộc phải tàn nhẫn.”

Khóa học đột xuất về “ngành mại dâm” này tiếp tục thêm một lúc nữa, cho tới khi họ bị cắt ngang bởi Sara bé bỏng khóc ré lên ở phòng bên cạnh.

“Gần một giờ rồi,” anh nói với Davide, “lúc một giờ con bé thường uống hai trăm mililít sữa mà mắt vẫn nhắm chặt, gần như không thức dậy, đồng thời tè một bãi, và rồi con bé sẽ ngủ mê mệt cho tới tầm sáu, bảy giờ sáng mai. Tôi luôn nghĩ đời sống thực vật kiểu đó là văn minh nhất. Tôi nghĩ văn minh kết thúc, ít nhất là đối với nhân loại, ngay khi hoạt động của não bắt đầu.”

Khóa học đột xuất thứ hai, về lý thuyết xã hội, cũng bị cắt ngang, bằng tiếng chuông điện thoại.

Anh đứng dậy, lo lắng. Anh thường linh cảm được chuyện gì đó trước khi chúng xảy ra, đúng vậy, anh là phù thủy. Anh mỉm cười với Davide và đi vào hành lang. Có mùi sáp và mùi xăng, thật yên bình.

“Xin chào?”

Anh nghe thấy giọng Livia. “Tôi đã tìm được hắn.”

« Lùi
Tiến »