Cô Gái Đến Từ Milan

Lượt đọc: 1020 | 3 Đánh giá: 8,7/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
☆ 2 ☆

Chẳng cần biết đọc suy nghĩ cũng hiểu kẻ mà cô tìm được là ai: Ngài A.

“Nhưng không phải Davide đã đưa cô về nhà à?” Anh hỏi. Lúc mười một giờ, Davide thật sự đã đưa cô về nhà, không lái xe đi cho tới khi cậu ta nhìn thấy cô đi vào trong và đóng cửa lại. Cô đã tìm được Ngài A ở đâu? Ở chiếu lửng ngoài cửa căn hộ của cô chắc?

“Đúng thế,” Livia nói bằng giọng nói trong trẻo, “nhưng sau đó tôi đã phải ra ngoài lần nữa gần như ngay lập tức.”

“Vì sao?”

“Cha tôi cảm thấy không khỏe, ông có một cái răng sâu khủng khiếp và không có gì trong nhà để giảm đau cả, nên tôi đã phải ra hiệu thuốc.”

“Ra vậy.”

“Không có chiếc taxi nào hết, vào giờ đó thì chúng đều đỗ hết bên ngoài rạp chiếu phim rồi. Tôi đã đi bộ tới quảng trường Oberdan, ở đó có một hiệu thuốc mở xuyên đêm.”

“Nó khá xa căn hộ của cô nhỉ!”

“Tôi chẳng còn lựa chọn nào. Chỉ còn một khách hàng trong hiệu thuốc, một người đàn ông. Khi tôi nhìn thấy ông ta, tôi chợt nghĩ rằng ông ta chính xác là loại người mà chúng ta đang tìm kiếm. Tôi đã mua một tuýp thuốc giảm đau rồi ra về.”

Livia Ussaro thậm chí còn làm thêm giờ. Cô đã làm việc tới tận mười một giờ đêm với Davide, sau đó nhìn thấy một người đàn ông thú vị và tiếp tục làm việc, một cách chủ động.

“Ông ta đã bám theo tôi.” Cô chẳng hề làm gì để khiến gã bám theo mình, cô chỉ là một con mồi ngây thơ, cô đã tạo cho gã ta ấn tượng là cô đúng như những gì gã đang tìm kiếm.

“Kể hết cho tôi nghe xem nào.”

“Bên ngoài hiệu thuốc, tôi dừng lại ở vỉa hè để ô tô đi qua. Sau đó ông ta đã nói rằng nóng như thế này thì ai cũng đau đầu hết.”

“Cô đã làm gì?”

“Tôi không trả lời, chỉ cười nhẹ, nhưng ra vẻ như tôi đang bực mình lắm.”

Hoàn hảo. Sau đó Livia Ussaro của anh đã băng qua đại lộ Buenos Aires tới nơi có bến taxi. Rõ ràng là bến xe trống trơn, người ta chẳng bao giờ nhìn thấy một bến taxi lại có rất nhiều xe taxi ở đó cả, trừ những lúc người ta không cần đến chúng. Ngài A đã khéo léo đi theo cô, không nói thêm câu nào, như thể không phải ông ta đang bám theo cô, chỉ là ông ta cũng phải băng qua đường, nhưng khi ông ta nhìn thấy cô dừng lại ở bến taxi thì hẳn ông ta đã nghĩ mình đúng là một kẻ may mắn.

“Tôi e là cô sẽ phải đợi lâu đấy,” ông ta đã nói vậy.

Cô lại mỉm cười, không nói gì, nhưng bớt bực bội hơn, Ngài A nói thêm vài lời, và cuối cùng cô cũng chịu đi theo ông ta, nhận lời đi nhờ xe mà ông ta đã lịch thiệp đề nghị, và vào chiếc xe Faminia màu xanh dương sậm của Ngài A.

“Biển số, Livia.” Biển số xe. Cho dù nó có là một con số có hai mươi chữ số đi nữa thì chắc chắn cô cũng nhớ được nó mà không cần phải viết lại.

“Duca, có thể tôi ngu thật, nhưng tôi đã không nhìn được nó.” Nghe giọng cô như muốn khóc đến nơi.

Cô không nhìn được biển số xe, điệp viên hàng đầu của anh đã thất bại ở nhiệm vụ đơn giản nhất. “Làm sao có thể thế được?”

“Duca, ô tô có biển số xe ở đầu và đuôi xe, nhưng khi vào xe thì anh vào từ mạn bên, ở đó thì không có biển số,” cô rụt rè lấp liếm cho mình nhưng vô vọng, như thể biết rõ là mình đã bị kết án. “Suốt quãng thời gian tôi ở cùng ông ta, tôi đã cố gắng tìm cơ hội để nhìn biển số xe nhưng đó là việc bất khả thi, ông ta cứ giữ tôi ở lại trong xe, tôi không thể ra ngoài và nhìn biển số xe mà không khiến ông ta hoài nghi, tôi không thể, thật sự không thể làm được.”

Anh sẽ không tha cho cô dễ như thế. “Nhưng khi ông ta thả cô xuống và lái đi thì cô có thể nhìn được biển số xe ở đuôi xe khi ô tô phóng đi.”

“Không, tôi cũng không làm được. Ông ta khăng khăng chở tôi về tận trước cửa nhà và ông ta đã chờ cho tới khi tôi vào trong, tôi không biết có phải ông ta làm vậy vì ga lăng không, nhưng tôi đã phải đóng cửa lại sau khi vào nhà, tôi đã mở nó ra ngay khi nghe thấy ông ta phóng đi, nhưng xe đã đi được một đoạn rồi và đường phố thì không sáng lắm.”

Chuyện này vẫn xảy ra. Một đầu bếp thượng thừa bình thản nấu món thịt nai với cam California ngâm rượu rum, nhưng rồi nấu hỏng món trứng bác.

“Vậy cô biết gì về ông ta?” Anh hỏi, giọng điệu có phần thô lỗ.

“Bức ảnh.”

Ngài A đã đưa Livia về hướng công viên Lambro, không vào hẳn trong công viên, nơi mà vào giờ đó chắc sẽ hơi nguy hiểm, mà vào một đại lộ yên tĩnh nằm kề bên nó. Với lại, những gì mà ông ta phải làm buộc ông ta phải đỗ ở quảng trường Duomo giữa ban ngày ban mặt, bởi vì ông ta chẳng làm gì hết ngoài nói chuyện, mặc dù cuộc trò chuyện đó khá là dâm dục. Ông ta đã hỏi cô rất nhiều chuyện, dù dè dặt: cô bao nhiêu tuổi, cô đến từ vùng nào, cô có bạn trai không? Ông ta hài lòng khi biết rằng cô là giáo viên dù hiện thời cô không dạy học nữa, ông ta nói rằng văn hóa ở một người phụ nữ là thứ khiến ông ta phấn khích nhất. Ông ta đã lãnh đạm vuốt ve âu yếm một chút, sau đó thành thật thú nhận rằng ở tuổi của ông ta, không thể tránh khỏi, cơ thể thay đổi, những thay đổi mà người ta chẳng thể làm được gì nhiều. Tất nhiên nếu ông ta mới hai mươi, ông ta đã mỉm cười nói vậy, mọi chuyện hẳn sẽ khác, nhưng giờ thì ông ta chỉ dạt dào sức sống trở lại khi nhìn thấy ảnh của những người phụ nữ xinh đẹp, rõ ràng là không được mặc quá nhiều quần áo, trên thực tế, hoàn toàn không có quần áo, cô phải hiểu cho khốn cảnh của ông ta, một bức ảnh khỏa thân ảnh hưởng nhiều tới ông ta hơn cả người khỏa thân, đặc biệt là nếu ông ta đã gặp cô gái trong ảnh và trò chuyện đôi điều với cô ta, ảnh khỏa thân trong các tạp chí chuyên nghiệp chỉ khiến ông ta thêm lãnh cảm, bởi vì ông ta chưa bao giờ gặp những người phụ nữ trong đó; ông ta rất muốn, nói giả dụ nhé, có một bộ ảnh đẹp đẽ của cô, giờ khi ông ta đã trò chuyện với cô và thấy cô là một người mới tử tế, hấp dẫn ra sao. Tất nhiên, cô không có bức ảnh nào kiểu như vậy, nhưng đây là một rắc rối nhỏ, có thể được giải quyết ngay lập tức một cách rõ ràng. Ông ta có một người bạn, một người bạn hoàn toàn đáng tin cậy và là một thợ ảnh chuyên nghiệp, cô có thể tới xem. Để biểu lộ lòng thành, ông ta sẽ rất vui nếu cô nhận năm mươi nghìn lia, và cuối cùng, cũng không kém phần quan trọng, ông ta đã nhắc đi nhắc lại với cô rằng sẽ không bao giờ có một ai biết về chuyện này hết, cô sẽ chụp ảnh với khuôn mặt lẫn vào bóng tối, mà đằng nào thì việc giữ bí mật khuyết điểm này của ông ta cũng có lợi cho ông ta mà thôi. Livia đã bảo với ông ta rằng cô không thích ý tưởng này, cô thậm chí còn không thích những gì cô và ông ta đang làm, và cô không muốn làm vậy dù cho tình hình tài chính của cô rất khó khăn. Ngài A đã khen ngợi cô vì lập trường vững vàng, và thậm chí còn bày tỏ một nỗi niềm hy vọng nhiệt thành rằng cô sẽ tìm được một công việc tốt và rồi tìm được một chàng trai trẻ tử tế và kết hôn, nhưng chụp vài bức ảnh thì có mất mát gì đâu, có đúng không?

Ông ta đã nài nỉ một cách tài tình, và cuối cùng ông ta đã đưa cho cô địa chỉ người bạn thợ ảnh của ông ta, thậm chí còn tăng thêm hai mươi nghìn lia.

“Nói cho tôi biết địa chỉ đi,” Duca hỏi Livia Ussaro một cách nóng nảy. Anh đã ra hiệu cho Davide, anh vừa nhìn thấy qua cửa bếp đang mở, bảo cậu ta qua chỗ mình và ghi lại.

“Publicity Photographic,” Livia nói.

“Publicity Photographic,” anh nhắc lại và Davide ghi lại.

“Chung cư Ulisse, gần đường Egidio Folli và qua trạm thu phí,” Livia nói.

“Chung cư Ulisse, gần đường Egidio Folli và qua trạm thu phí,” anh nhắc lại và Davide ghi lại. “Thế khi nào thì cô phải đi?”

“Ông ta đã dặn tôi đến đó trong khoảng từ hai đến ba giờ chiều, bởi vì sau đó bạn ông ta có việc phải làm ngoài studio.”

Đó là một khung giờ được sắp đặt hoàn hảo, dân Milan đang ngủ yên ở nhà, dân Milan bị hơi nóng thiêu đốt và họ không thể vật vờ ngủ trên đường, trên xe buýt điện, trong văn phòng trong nhà máy: đó là một khung giờ vắng vẻ, vắng tanh vắng ngắt hơn bất kỳ giờ nào buổi tối.

“Giờ thì đến mô tả nhân dạng,” Duca nói, lại ra hiệu cho Davide để bảo đảm cậu ta ghi lại tất cả mọi thứ. “Chiều cao?”

“Ít nhất một mét bảy lăm, ông ta cao hơn tôi và tôi cao một mét bảy,” cô ngây thơ nói thêm, “khi đi giày cao gót.”

“Cao một mét bảy lăm. Vóc người?”

“Gầy, ông ta khoác áo khoác rộng thùng thình.”

“Nước da?”

“Hơi ô liu. Ông ta có ria mép, rất mỏng, màu xám, gần như bạc.”

“Tóc?”

“Cũng màu xám, gần như bạc, chân tóc thưa, nhưng ông ta vẫn còn rất nhiều tóc, ông ta để tóc khá dài và chải chuốt gọn gàng.”

“Mắt?”

Livia do dự. “Tôi xin lỗi, tôi không nhìn rõ màu mắt.”

“Mũi?”

“Hơi khoằm, chỉ hơi thôi.”

Không nhiều thông tin, nhưng anh sẽ chuyển những thông tin này sang cho Mascaranti, anh ta sẽ cho họa sĩ của cảnh sát phác họa chân dung. Hy vọng của anh đặt ở tay thợ ảnh: nếu họ tóm được gã ta thì gã ta sẽ khai với họ tên đồng bọn của mình, gồm cả Ngài A. Giờ thì khả năng họ tóm cổ được gã đã cao hơn rồi.

“Livia.”

“Vâng.”

“Lắng nghe những gì tôi sắp nói với cô nhé!”

“Vâng.”

“Hãy ở yên trong nhà cho tới khi tôi có chỉ đạo khác.”

“Được.”

“Đừng bao giờ tự nghe điện thoại. Nếu chúng gọi thì bảo người nhà cô nghe máy và bảo họ nói rằng cô không có nhà.”

“Được.”

“Đừng bao giờ tự mở cửa, nhờ ai đó mở hộ, và nếu chúng đòi gặp cô thì giữ câu trả lời cũ, cô không có nhà.”

“Được.”

“Hiển nhiên là tối nay sẽ không có ai đến đâu, nhưng từ sáu giờ sáng mai, tôi sẽ gọi cô mỗi giờ để bảo đảm không có gì xảy ra.”

“Chuyện gì có thể xảy ra chứ?”

“Tôi không nghĩ là sẽ có chuyện gì đâu, nhưng sau những gì đã xảy ra năm ngoái thì có thể chúng sẽ cẩn trọng hơn. Chúng có thể sẽ theo dõi cô để xem xem cô có liên hệ với ai không.” Đó không phải là vấn đề duy nhất, nhưng anh không nói hết phần còn lại cho cô. “Giờ thì đi ngủ đi, Livia. Và cảm ơn cô.”

“Tôi mừng quá, vì có vẻ tôi đã thành công,” cô nói, giọng dịu dàng nhưng hân hoan niềm vui chiến thắng.

Chỉ đến khi dập ống nghe xuống anh mới để ý thấy Lorenza đang đứng trong hành lang vuông vức nhưng kín đáo, chân trần, ánh mắt đầy sợ hãi.

“Đi ngủ đi, đừng lo.”

“Ai thế?” Cô không thể ngừng lo lắng, cô biết tất cả mọi chuyện, Duca đã kể hết mọi chuyện cho cô nghe, và đó là một công việc khủng khiếp.

“Livia. Bọn anh đã tìm được gã đó.”

“Giờ thì anh định làm gì?”

Anh trở nên lo lắng bởi vì anh thấy có lỗi, cảm giác áy náy xâm chiếm trọn đầu óc anh, bởi vì em gái anh nói đúng: nó ngu ngốc, vô đạo đức, thay vì tìm một công việc tử tế anh lại dây dưa vào cái vũng lầy này. “Có thể anh sẽ ra ngoài, có thể anh sẽ ở lại đây, nhưng có một việc anh muốn, đó là em hãy đi ngủ đi, đừng lo lắng gì về anh cả.”

Lorenza đỏ bừng mặt, vì giọng anh, và vì Davide cũng đang lắng nghe ở đó, cô nhìn anh, dợm nói điều gì nhưng sau lại thôi, có thể cô bị ông anh trai át vía, và đi về phòng.

“Hướng dẫn thăm quan Milan,” anh nói với Davide. Họ đi vào phòng khách, nó lớn hơn hành lang một chút, và ở đó giữa đám tạm gọi là đồ đạc đồng thời là đồ nội thất phong cách, ít nhưng chất phát ngất – do cha anh chọn, ông nghĩ là anh sẽ thích – có một giá sách nhỏ đầy sách và tạp chí cũ, khởi đầu của một thư viện vẫn dang dở từ sau khi anh vào tù, ba năm trước. Ở đây cũng đầy bụi, vì Sara không cho mẹ con bé nhiều thời giờ để dọn dẹp ngôi nhà, và có một cuốn hướng dẫn thăm quan Milan, một cuốn sách nhỏ với một tấm bản đồ đẹp, hơi lạc hậu, nhưng có thể vẫn hữu dụng. Họ quay vào bếp, trải bản đồ ra trên bàn, nhìn danh sách các con phố: đường Egidio Folli, ở rìa thành phố, ngay sau công viên Parco Lambro, sau đó con phố giao với đường dẫn tới Melzo và Pioltello. “Chúng đã vô cùng cẩn trọng,” anh nói.

“Sao thế?” Davide hỏi.

“Giờ chúng không còn đủ tự tin để thành lập studio ngay giữa thành phố nữa. Chúng đã chuyển ra khỏi khu trung tâm, giống như các công ty lớn. Chỉ cần một chút dấu hiệu có vấn đề hay không ổn, thì chúng có thể nhảy lên xe và trong phút mốt, chúng đã ra đường lớn.”

“Giờ chúng ta làm gì?”

“Tôi đang nghĩ về điều đó.” Nhưng không phải vậy, về tổng thể thì anh đã quyết định xong rồi, anh chỉ đang cố thuyết phục bản thân rằng không phải mình đang hành động bốc đồng. Tất cả chỉ là ngụy biện.

Nếu anh là một công dân gương mẫu, đến lúc này anh đáng lẽ phải gọi cho ông Carrua, báo cho ông thông tin về tay thợ ảnh và để ông xử lý nốt. Nhưng anh không thể là một công dân như vậy, thành thật, tiền sử phạm tội của anh đã cho thấy điều đó.

“Lạ thật,” anh nói, “nếu cha của Livia Ussaro không bị đau răng thì Livia hẳn sẽ không đến nhà thuốc và có thể chúng ta sẽ không bao giờ tìm hiểu được gì với cách thức hoạt động trước đó của chúng ta.”

“Chúng ta phải làm gì đó,” Davide nói; cậu ta không phải là một người kiên nhẫn và cũng không nhận ra rằng về cơ bản thì cậu ta đã nói điều này đến lần thứ hai.

“Đương nhiên,” Duca trả lời. “Cậu biết đi xe đạp không?”

“Tôi nghĩ là có.”

“Được rồi, giờ thì hãy xem xem khi nào mặt trời mọc.” Anh có một cuốn nhật ký, một cuốn nhật ký cực kỳ tuyệt vời, trong đó có rất nhiều điều tuyệt diệu, bao gồm cả thực tế là tuần này mặt trời mọc lúc năm giờ ba mươi hai phút. “Điều đó có nghĩa là đến năm giờ trời đã hửng sáng, nên cậu phải rời khỏi đây lúc bốn giờ ba mươi phút.”

“Vậy tôi phải đi đâu?” Davide hỏi.

“Đến cuối đường Edidio Folli, để xem chung cư Ulisse nằm ở đâu, chúng ra sao, chúng cách bao xa. Nếu tôi đến đó bằng ô tô thì rất dễ bị nghi ngờ.”

“Thế còn xe đạp?”

“Con trai của quản lý tòa nhà có một cái. Tôi sẽ gọi ông ta dậy và hỏi mượn xe, ông ta sẽ ngạc nhiên nhưng ông ta quý tôi, thật tình tôi không biết vì sao.” Lúc này đã nửa đêm và căn bếp hoàn toàn vắng lặng, như thể mọi người đều đang say ngủ, và thậm chí cả đồ đạc trong bếp cũng đang say ngủ – những chai bia trống không, chai whisky chuẩn bị trống trơn, ti giả và bình sữa của Sara nằm trên một cái khăn trên giá phơi cạnh bồn rửa – dù anh chắc chắn Lorenza chưa ngủ. Nhưng đến Lorenza cũng không thể hiểu được.

“Vậy sau đó thì sao?” Davide hỏi.

“Cậu biết không, Davide,” anh nói, “chúng trở nên hết sức cẩn trọng như vậy thì chúng ta cũng phải cẩn trọng theo. Để tôi giải thích những gì chúng ta sẽ làm vào ngày mai. Hai giờ kém, Livia sẽ gọi taxi và tới cái chỗ Publicity Photographic đó. Chúng ta sẽ đi theo cô ấy. Nhưng hãy giả sử rằng có một kẻ khác, hết sức cẩn trọng, cũng đang bám theo Livia, để bảo đảm rằng Livia không có bạn bè nào đi theo, những kẻ như chúng ta chẳng hạn. Nếu trong trường hợp đó thì gã này sẽ nhận ra rằng chúng ta đang đi theo Livia và rồi mọi việc sẽ chẳng đi tới đâu cả. Cậu hiểu chưa?”

“Tất nhiên,” Davide dùng mắt nói với anh.

“Vậy nên chúng ta phải đi theo Livia, một cách gián tiếp. Nói cách khác, chúng ta sẽ đi trước cô ấy, chúng ta sẽ khởi hành trước cô ấy một trăm mét và duy trì khoảng cách đó. Nhưng kể cả như thế thì cũng chỉ đi đến một lúc nhất định thôi. Hãy hình dung ra đội hình này: đầu tiên là chúng ta, trong chiếc xe Giulietta, sau đó là chiếc taxi có Livia và rồi, có khả năng thôi nhé, kẻ bám theo Livia. Trong khi chúng ta đang ở trong thành phố, giữa các xe khác thì có thể duy trì đội hình này bởi vì gã ta sẽ không để ý thấy chúng ta đi cùng Livia, vì chúng ta đi trước cô ấy. Nhưng đến tới cuối đường Egidio Folli, sẽ tới một con đường giữa vùng đồng không mông quạnh, hoặc gần như vậy,” anh chỉ vào diện tích màu xanh trên bản đồ, “và chắc hẳn ô tô của chúng ta sẽ là chiếc duy nhất có mặt lúc đó. Sau đó thì gã ta có thể nghi ngờ, bởi vì chúng ta quá lộ liễu. Thêm vào đó, khi chúng ta tới chung cư Ulisse sẽ phải đỗ xe lại, mà đỗ ngay trước cửa nhà là điều quá ư ngu xuẩn. Vậy nên cậu đã hiểu mình phải làm gì ở đó bằng xe đạp rồi đấy.”

Cậu ta bắt đầu hiểu ra.

“Cậu đi thám thính đi. Sau khi tìm hiểu chính xác chung cư Ulisse nằm ở đâu, cậu sẽ phải tìm hiểu hai việc cho tôi: một nơi chúng ta có thể giấu xe, càng gần tòa nhà và đường chính càng tốt, nhưng nó không thể nhìn thấy từ tòa nhà. Và việc thứ hai, là tìm một con đường phụ gần tòa nhà nhưng không phải đường Folli. Hay ít nhất thì cậu phải thông tin cho tôi biết là không có chỗ đỗ xe nào như vậy cả, cũng như không có đường phụ.”

Im lìm. Suốt mười phút rồi họ không nghe thấy một tiếng lốp xe sột soạt nào. Đã gần hai giờ sáng, họ vẫn còn phải đợi rất lâu nữa, bởi họ thường không ngủ được trong buổi đêm trước trận chiến.

“Cha tôi thích chơi bài,” anh nói với Davide. “Hẳn ông phải bỏ lại vài bộ bài ở đây. Cậu có biết chơi scopa không?”

“Có.” Scopa không vui lắm khi chỉ có hai người, nhưng họ phải kiếm việc gì đó để làm.

« Lùi
Tiến »