Cô Gái Đến Từ Milan

Lượt đọc: 1024 | 3 Đánh giá: 8,7/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
☆ 5 ☆

“Xong rồi,” Duca nói với Davide.

Họ đi bộ quay lại chỗ chiếc xe Giulietta. Tất cả đã xong, tất cả đã được lý giải, mọi chuyện đơn giản một cách xấu xí. “Quay lại Cavour đi, ít nhất là để thanh toán tiền.”

Từ những con phố nóng như lò lửa, họ bước chân vào bầu không khí trong lành như mùa xuân trên núi của khách sạn Cavour. Họ yêu cầu thanh toán và gọi hai chai bia. Lên phòng, anh cởi áo khoác ra nhưng không bảo Davide cởi áo vì lúc nào cậu ta cũng mặc áo. Anh ngồi xuống giường và gọi tới bệnh viện Fatebenefratelli. Tổng đài viên nối máy cho anh tới khu điều trị, y tá dặn anh đợi, sau đó anh nghe thấy giọng đồng nghiệp của mình.

“Lamberti đây.”

Đồng nghiệp của anh mở lời chào ấm áp: anh ta là bác sĩ lâu năm, với tông giọng khiến người ta yên tâm.

“Cách đây gần hai tiếng một cô gái bị rạch mặt đã được đưa vào viện.”

Đúng thế, đồng nghiệp của anh nói để trả lời câu hỏi của anh, họ vừa băng bó xong các vết thương của cô ấy, không, cô ấy không hoảng loạn gì cả, không, tình trạng chung của cô ấy là ổn, cô ấy vẫn giữ trạng thái tinh thần tốt, cô ấy là một cô gái phi thường, anh ta nói, cô ấy đã cố nở nụ cười, và rồi anh ta kể cho anh tất cả các chi tiết kỹ thuật về vết sẹo, điều mà anh thật sự quan tâm.

“Tôi sẽ tới thăm cô ấy trong một tiếng nữa, anh có còn ở đấy không?”

Còn chứ, đồng nghiệp của anh vẫn còn ở viện và rất sẵn lòng gặp anh. Tốt. “Tôi cũng đã xong việc với cậu, Davide,” anh nói, dập máy xuống. “Cậu không còn cần đến tôi nữa.” Cậu ta sẽ không uống rượu vô tội vạ nữa, dù cậu ta cũng sẽ chẳng bao giờ triệt để bài rượu hết. Davide không nói tiếng nào.

“Nghe này, tôi cần nhờ hai chuyện,” anh nói khi ra đến cửa khách sạn. “Đầu tiên, cậu có thể lái xe chở tôi đi làm vài chuyện được không?”

Davide gật đầu.

“Thứ hai, nếu cha cậu ở Milan thì tôi cần gặp ông ấy ngay khi có thể.”

Davide gật đầu.

“Giờ thì chở tôi đến đường Plinio đi.” Anh cũng gật đầu. “Đúng thế, tới căn hộ của Livia.”

Davide lái xe thật chậm. “Livia thế nào?”

“Họ bảo với tôi là cô ấy ổn.” Đó không phải là một câu trả lời đầy đủ, nhưng cũng chẳng có gì nhiều để nói. Đến đường Plinio anh xuống xe. “Chờ tôi nhé,” anh dặn Davide. Anh đi vào cửa và gần một tiếng sau mới đi ra. “Đi tới Fatebenefratelli nào.” Sau đó thì mọi chuyện sẽ thật sự xong xuôi. Khi Davide đỗ xe lại bên ngoài bệnh viện, anh đặt một tay lên cánh tay cậu ta. “Đừng vào gặp Livia nữa, cậu đã chứng kiến đủ rồi.”

Duca đi vào bệnh viện. Một nam y tá nhận ra và hồ hởi chào đón anh, nói rằng anh ta rất vui khi gặp anh. Anh tới khu điều trị và gặp bác sĩ đồng nghiệp mà anh đã nói chuyện qua điện thoại, anh ta đang chuẩn bị về nhà và không mặc áo choàng trắng. Người bác sĩ lâu năm ôm lấy anh, anh ta dè dặt và nhạy cảm, anh ta không hỏi gì hết, chỉ trả lời các câu hỏi của Duca, đều là câu hỏi về nghiệp vụ, thuần nghiệp vụ, và sau đó đưa anh tới phòng của Livia.

“Giờ thì tạm biệt đã nhé, bất kể anh cần gì thì tôi cũng sẵn sàng,” đồng nghiệp của anh nói.

“Cảm ơn,” anh trả lời. Anh đóng cửa lại sau lưng và nhìn cái rèm, sau cái rèm là chiếc giường có Livia. Trước khi vòng qua rèm anh nói, “Tôi đây, Livia.”

Anh đi vòng qua rèm và thoáng dừng lại cuối chân giường, nhìn cô. Sau đó anh dịch một cái ghế lại gần cô và ngồi xuống. “Đầu tiên, tôi muốn nói một điều: tôi vừa đến gặp cha cô. Tôi vừa báo với ông ấy là cô đã được cảnh sát giao một nhiệm vụ hết sức cơ mật và sẽ đi vắng một thời gian. Ông ấy ngạc nhiên, tất nhiên rồi, nhưng tôi đã tìm được cách thuyết phục ông ấy, dù tôi sẽ bảo Mascaranti tới nói chuyện với ông ấy nữa, tôi chắc chắn anh ta có thể thuyết phục ông ấy giỏi hơn tôi. Cô không cần lo lắng về gia đình mình đâu.”

Để ngăn cô không cử động mí mắt vì có vết rạch ở khóe mắt, họ đã băng mắt cô lại, đó là lý do Livia Ussaro – nó hoàn toàn không phải là một cái tên tận đẩu tận đâu mà là con người bằng xương bằng thịt, bị thương nhưng kiên cường quả cảm – nhấc tay lên, đặt trên chăn, và quờ quạng tìm tay anh. Cô tìm được tay anh ngay lập tức, và khẽ siết nhẹ, một, rồi hai lần: đó là cách cô nói cảm ơn, vì hiện cô không thể nói được. Rõ ràng là, đối với cô, cử chỉ chạm tay này hoàn toàn không có gì cá nhân, chứ đừng nói là thân mật, nó chỉ là một cách giao tiếp, một cách để báo cho anh biết rằng cô đang nghe và hiểu rõ những gì anh đang nói.

“Bọn chúng đã bị bắt hết rồi, tất cả băng đảng ở Milan này,” anh nói. Với một người phụ nữ nào khác, anh sẽ biểu lộ khách sáo hơn, hy vọng cô sẽ sớm khỏe lại, an ủi cô rằng ngày nay phẫu thuật thẩm mỹ kỳ diệu lắm, chỉ vài tuần nữa thôi, những câu đại loại như thế, nhưng với Livia Ussaro thì không: một là cô đã tự nghĩ và tự hy vọng về những điều đó rồi, cũng chẳng cần ai phải nói cho cô biết hết, không thì cô chẳng nghĩ đến và cũng chẳng hy vọng gì về chúng. Và nếu có người nói vậy với cô thì hẳn cô sẽ bực mình lắm. “Chúng tôi đã nắm được tên tuổi cả tá ông trùm, ở khắp châu Âu. Giờ Interpol sẽ bắt tay vào việc. Chúng hoạt động có tổ chức và được một tay mafia huấn luyện kỹ năng, thực hiện những phi vụ hoành tráng cho các khách hàng tiềm năng. Mỗi phụ nữ đều được lựa chọn kĩ càng giữa hàng nghìn cô gái tiềm năng trong một thành phố lớn. Đến cả ‘ngành bán dâm’ cũng đã suy tàn theo năm tháng, như Ngài A đã nói với tôi, vì chất lượng các cô đào tệ quá. Dưới sự hướng dẫn của mafia, vài tay máu mặt trong ngành này quyết định thiết lập một hệ thống bán dâm hạng sang. Cùng một người, nhưng sau khi bị dùng cho ra bã, có thể bị rớt hạng . Tôi có làm em mệt không?” Đó hẳn là một câu ngớ ngẩn mà anh thậm chí còn phải suy nghĩ đắn đo trong đầu – sau rốt, chỉ mới vài tiếng trước thôi Livia còn nằm trong tay của một gã bạo dâm – nhưng tay Livia giờ nắm chặt tay anh, như bảo anh rằng anh vừa nói một câu thật thừa thãi. Anh phải tiếp tục: việc anh kể tiếp sẽ là liều thuốc tốt nhất cho Livia.

“Công cuộc chọn lọc những cô đào cao cấp này là phần nhạy cảm nhất trong hệ thống. Chúng không hứng thú với những cô gái trẻ sa ngã nữa, những người dễ bị dụ dỗ và chấn chỉnh chỉ bằng vài cái tát. Họ phải tìm những cô gái mới mẻ, hoặc tương đối, như Alberta, những cô gái đến từ những gia đình đàng hoàng ban đầu đồng ý nhưng sau này sẽ hối hận khi đã biết quá nhiều về tổ chức này và thỉnh thoảng sẽ nổi loạn. Nếu chúng không mạnh tay răn đe, thậm chí tàn nhẫn với họ, thì hệ thống này sẽ chẳng trụ được quá vài tuần, đó là lý do mỗi nhóm lại có một gã như cái gã mà em đã gặp hôm nay.”

Gã thanh niên khiến những cô gái do dự phải suy nghĩ lại và trừng phạt những cô gái nổi loạn. Ngoài vai trò đó thì gã còn nhiệm vụ đưa các cô gái tới những địa điểm làm việc khác nhau.

“Bộ ảnh Minox phục vụ hai mục đích,” anh tiếp tục, trong lúc nói, anh đưa mắt nhìn quanh quẩn khắp mọi nơi trừ tấm gạc trắng bao quanh mặt cô. “Một là để tổng hợp thành một loại catalogue ấn bản giới hạn, cứ tạm cho là vậy đi, để truyền quanh châu Âu, liên tục được cập nhật, giữa những chuyên gia và những khách hàng trong đường dây buôn bán. Mục đích còn lại là để tống tiền những người phụ nữ đã chụp ảnh. Phần lớn những cô nàng do dự sẽ đầu hàng khi bị lấy ảnh ra dọa gửi cho cha họ, bạn trai họ, đồng nghiệp của họ. Với Alberta thì khác, cô ấy không chỉ nổi loạn mà còn lấy cuộn phim Minox đi sau khi chụp ảnh.”

Đó là một hành vi nghiêm trọng, anh kể với cô, vẫn ngửa tay trên giường, đặt lên tay anh, sẵn sàng ấn ngón tay anh xuống bất kỳ lúc nào, để thể hiện rằng cô vẫn tỉnh táo. Cơ chế hoạt động tinh vi này phụ thuộc hoàn toàn vào sự bí mật của các cuộn phim đó, và để duy trì, các studio chụp ảnh bí mật, giả bộ hợp pháp đã được xây dựng ở các thành phố. Thợ ảnh sẽ chụp mô hình ô tô, máy kéo, và xe chở dầu cho các công ty đàng hoàng trên nền phong cảnh, các bộ ảnh đại chúng và ảnh công nghiệp không khiến cảnh sát nghi ngờ. Chụp ảnh trong một căn nhà tư nhân có thể rất nguy hiểm nếu có gái lạ ra vào liên tục, họ cần một biển hiệu có chữ Phòng Chụp Ảnh Này – Nọ, và trên thực tế thì một mặt hệ thống này đã vận hành hoàn hảo gần hai năm nay trên khắp châu Âu, bởi mặt còn lại, chúng được vận hành một kiểu khác cũng rất tinh vi, và rồi đến lúc Alberta cầm cuộn phim Minox đó đi, gây nguy cơ khiến cả hệ thống sụp đổ bởi vì thậm chí đến cả một tay cảnh sát trì độn nhất cũng sẽ nhận ra ý nghĩa của một cuộn phim như thế ngay khi nhìn thấy nó.

“Đó là lúc kẻ mà em gặp hôm nay cần hành động. Gã đã không dọa được Alberta và cô ấy đã tìm cách trốn thoát nên gã ta túm cô gái còn lại, Maurilia, và dọa giết cô ấy nếu Alberta không giao cuộn phim ra.” Căn phòng khá tối và giờ thậm chí còn tối hơn vì mặt trời, dù vẫn còn lấp ló, nhưng giờ chỉ như nguồn nhiệt xám xịt chứ không còn chiếu sáng nữa, nhưng bóng tối này giúp anh an lòng, bởi vì như thế này thì dù anh có nhìn vào mặt cô, thì bóng đêm cũng sẽ che khuất đường nét khuôn mặt băng bó của cô, và dần dần hòa lẫn cùng với nó.

Lúc đó Alberta đã nhận ra – anh tả một cách rõ ràng, giọng nói không hề có vẻ lo lắng – là dù cô ấy có giao trả cuộn phim thì họ cũng sẽ giết người bạn tội nghiệp của cô ấy, rồi sau đó đến cô ấy, và trên thực tế thì đúng là như vậy, bởi vì lúc ấy Maurilia đã bị đưa tới Rome và dìm chết, chúng chỉ đang chờ thời cơ để tóm nốt cô ấy.

Alberta đã rơi vào khủng hoảng, đột nhiên nhận ra mình vừa sa vào một cái hố đầy tội ác và bạo lực. Cô ấy là một người phụ nữ cứng rắn, dù là với chính bản thân mình: cô ấy định sẽ giao cuộn phim cho cảnh sát và khai hết với họ, sau đó tự tử. Đó là lý do cô ấy có một bức thư gửi chị gái trong túi. Dẫu vậy, trước khi tự tử, cô ấy phải kiếm được cho chị gái năm mươi nghìn lia để trả tiền thuê nhà – cô ấy muốn giúp chị mình dù là ít ỏi – và cách duy nhất cô ấy có thể vào thời điểm ấy, chính là tìm một người đàn ông. Và cô ấy tìm được Davide.

Cô ấy biết là mình đang bị bám đuôi và đang gặp nguy hiểm, nhưng cô ấy vẫn hòa vào đám đông và khi Davide đồng ý cho cô ấy đi nhờ, cô ấy cảm thấy an toàn hơn. Nhưng rồi ở cạnh Davide khiến cô ấy rơi vào khủng hoảng, cô ấy cảm thấy yếu đuối, cô ấy muốn sống, cô ấy chợt nghĩ rằng nếu cô ấy có thể bỏ trốn, bỏ trốn thật xa thì mọi chuyện sẽ khác, nhưng Davide hoàn toàn không biết lý do dẫn đến cơn khủng hoảng ấy và đến cuối đường cao tốc, cậu ta đã bắt cô ấy xuống xe. Và gã ta có mặt ở đó, trong chiếc Mercedes 230.

“Em có thể tưởng tượng nốt những gì đã xảy ra. Gã ta đòi cô ấy giao cuộn phim nhưng cô ấy đã đánh rơi nó trong xe của Davide, cô ấy thậm chí còn không nhận ra điều đó và không hề biết vì sao nó không có ở đây. Gã không tin cô ấy, gã lục túi cô ấy, tìm được bức thư gửi chị gái, ác quỷ đang trao cho gã một cơ hội chín muồi. Gã chế ngự cô ấy, rạch tay và bỏ cô ấy lại trong cánh đồng đó.” Gã rất giỏi sử dụng dao. “Và gã cũng lấy đi bốn mươi nghìn trong số năm mươi nghìn lia mà Davide đã đưa cho Alberta, gã không phải là loại người có thể dửng dưng trước một xấp tờ mười nghìn lia.” Dù cảnh sát vẫn điều tra hai vụ tự tử còn nhiều nghi vấn đó thì họ cũng sẽ chẳng đi đến đâu nếu không có cuộn phim Minox. Nhưng cuộn phim, cùng với chiếc khăn tay nhỏ từng thấm đẫm nước mắt, đã nằm trong hành lý của Davide suốt một năm tròn khi cậu ta gục ngã trong chứng rối loạn tâm thần và nghiện rượu.

Giờ thì anh phải nói không ngừng vì mỗi lần anh dừng lại là một lần cô ấn ngón tay cô vào lòng bàn tay anh. Và may mắn thay lúc này hầu như không thể nhìn được gì nữa, và cũng may mắn thay y tá đi vào và nói, “Anh là bác sĩ Lamberti à?”

Anh trả lời là đúng vậy, dù dùng cái tên Duca Lamberti vào lúc này đúng là một gánh nặng trầm trọng.

“Có hai người muốn nói chuyện với anh.”

Anh siết nhẹ bàn tay của Livia. “Tôi sẽ chỉ đi ra ngoài một lát thôi, Livia, tôi sẽ quay lại ngay.” Cô ấn lòng bàn tay của anh, muốn bảo anh cứ đi đi.

Đứng ở hành lang là Davide và cha cậu ta, vẫn nhỏ người, vẫn trong vị thế của kẻ bề trên tự tin, bề thế.

“Tôi xin lỗi vì Davide đã bắt ông đến đây, chuyện này cũng không khẩn cấp đến vậy.”

“Đừng mất công rào đón, Davide đã bảo tôi rằng anh muốn gặp tôi ngay lập tức.”

Được rồi, Caesar, đừng nổi nóng chứ. “Trước hết, tôi muốn trao con trai ông về cho ông.” Một bà xơ đi qua trong hành lang nhận ra Duca và mỉm cười. “Cậu ấy chưa từng nghiện rượu và cũng sẽ không bao giờ như vậy. Và cậu ấy cũng không phải là một cục thịt đần độn, như ông từng nói với tôi.”

Người đàn ông nhỏ con nhìn Davide. “Cha hy vọng chẩn đoán của bác sĩ là chính xác.”

“Hoàn toàn chính xác. Với cả, tôi cần nhờ ông một việc.” Anh hỏi ông ta là liệu trong vài tuần tới, anh có thể đưa một cô gái đã bị làm biến dạng trong một tai nạn tới dinh thự của ông ở gần Inverigo được không, ở đó cô ấy có thể tĩnh dưỡng một cách kín đáo cho tới khi khỏe hơn đôi chút.

“Davide đã kể cho tôi biết đó không phải là tai nạn xe,” Caesar nói, vẻ lo âu. “Thật khủng khiếp. Tôi sẽ làm tất cả những gì có thể để giúp anh và cô gái đó. Từ giờ dinh thự tùy anh sử dụng.”

“Cảm ơn ông.”

“Tôi có thể vào trong không, chỉ một lát thôi?” Davide ướm lời.

Giọng cậu ta hết sức nài nỉ, nhưng Duca lắc đầu, tốt nhất là không nên. “Có thể ngày mai. Nhưng giờ cậu cũng có thể giúp tôi một việc đấy. Nhờ cậu đến thăm em gái tôi, lâu rồi con bé không nhận được tin tức gì của tôi. Kể cho con bé một số chuyện, và nếu cậu không có việc gì khác thì hãy ở cùng nó.” Lorenza sống một mình quá lâu, anh cũng phải tìm cách nào đó để thu xếp cho cô. Anh cũng phải thu xếp sao đó cho bản thân mình.

Anh chào tạm biệt hai người nhà Auseri, quay vào phòng, và nói, “Tôi đây.” Anh ngồi xuống cạnh giường, đặt ngửa tay lên giường, cạnh tay cô, và cô ngay lập tức đặt ngón tay mình lên đó và ấn xuống. Cô muốn anh nói chuyện. Tâm trí anh đang xáo động nhưng anh phải tìm ra điều gì đó mà tiểu thư Triết Lý thích. Cái chết không đau đớn vậy, anh chưa từng nói về chuyện đó với cô, vậy nhưng cô là người hâm mộ anh, đây chính là thời điểm để khiến cô hạnh phúc.

“Cách đây ba năm, khi tôi bị kết án,” anh mở đầu. Anh sẽ giải thích trọn vẹn lý thuyết về cái chết không đau đớn, và cô sẽ thấy vui, kể cả trong phòng bệnh này, kể cả khi khuôn mặt đã bị biến dạng và băng bó, bởi vì trên đời này có những thứ quan trọng với cô hơn là các vết seo, đó là suy nghĩ với chữ S viết hoa, với lý thuyết, với công lý, vân vân. “Vấn đề với cái chết không đau đớn” và anh dịu dàng siết nhẹ các ngón tay cô.

HẾT

« Lùi
Tiến »