Cô Gái Đến Từ Milan

Lượt đọc: 1023 | 3 Đánh giá: 8,7/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
☆ 4 ☆

Đầu tiên họ thấy taxi của Livia đỗ lại. Dù không có cái ống nhòm nhỏ thì anh vẫn nhìn rõ Livia đến trước hang ổ bề thế, rờn rợn của bọn chúng, nhưng anh vẫn dùng ống nhòm để nhìn cô kĩ hơn. Anh rất thích chiếc váy cotton màu đỏ sậm mà cô đang mặc, cô ăn mặc có gu, cô phối đồ chuẩn đến mức người ta phải ghen tị. Sau đó Livia bị cái lô cốt khổng lồ ấy nuốt chửng và tài xế taxi cáu kỉnh quay lại thành phố ảm đạm vẫn đang trong giấc ngủ trưa. Lúc đó là hai giờ hai phút, sự chuẩn xác đến từng phút của cô cũng làm người ta không thể chê trách.

Địa điểm quan sát của họ nằm dưới một lùm cây, mọc cạnh mái của một căn nhà đổ nát bé xíu, giống những căn nhà mà người ta hay thấy trên các tạp chí dành cho trẻ em. Bao quanh ngôi nhà và lùm cây là các hàng cây với những tán lá nhỏ xíu, lấp lánh ánh sáng, tạo thành một rào chắn lý tưởng, bởi vì từ bên ngoài người ta không thể nhìn thấy bất kỳ thứ gì và từ bên trong bạn có thể nhìn thấy rõ mọi thứ. Bên trong căn nhà là một thanh niên béo tốt đang ngủ gục đầu trên bàn. Họ đã cho anh ta năm nghìn lia và khoản tiền này đã khiến thần kinh anh ta được thư giãn mà không hề cảnh giác. Có một con đường nhánh, dài khoảng một trăm mét, nối căn nhà nhỏ với đường chính, chiếc xe Giulietta đỗ quay đầu ra đường, dưới tán cây, và họ đang dựa vào cốp chiếc xe Giulietta trong bóng râm tương đối mát mẻ, quan sát.

“Cô ấy đã vào trong chưa?” Davide hỏi.

“Rồi.” Duca đưa ống nhòm cho cậu ta. Nhưng giờ chẳng có gì để nhìn ngoại trừ tòa tháp màu xám nhạt giữa cánh đồng xanh mướt và, đằng xa, Milan mờ ảo thấp thoáng dưới cái nóng mùa hè. Cảnh chụp từ đây hẳn sẽ tạo thành một tấm bưu thiếp xinh đẹp, họ có thể chào bán cho các chủ hộ trong chung cư Ulisse.

Chỉ có một chiếc xe máy và xe tải băng qua, sau đó không còn gì nữa: đồng hoang. Sau đó Davide nói, “Tôi nghĩ có người chuẩn bị dừng lại bên ngoài tòa nhà.”

“Gì cơ?” Nhưng anh đã nhìn thấy rồi: một con Mercedes 230 đã xuất hiện từ cuối đường và giờ đang đi chậm lại khi đến gần tòa nhà rồi tiến vào bãi đỗ xe xi măng nóng hầm hập, và hết sức chậm rãi, nó đỗ lại giữa các vạch trắng.

Davide vẫn nhìn qua ống nhòm. “Tôi đã từng thấy con xe đó rồi, cùng mẫu, cùng màu, hẳn là cùng một chiếc, không có nhiều xe Mercedes 230 ở đây lắm và cũng hiếm khi hai con xe lại trùng màu nhau.”

“Cậu đã thấy nó ở đâu?” Giờ thì một gã đàn ông đang chậm rãi ra khỏi xe, gã trông trẻ, dù khá đô con, và hoàn toàn không có vẻ vội vàng.

Giọng Davide bất an. “Năm ngoái, ngày hôm đó với Alberta.”

“Đưa ống nhòm cho tôi.” Anh nhìn gã kia qua ống nhòm và thấy rõ gã như thể gã chỉ đứng cách có năm mét. Thoạt trông thì gã đúng kiểu dân trí thức, nhưng với Duca một bác sĩ và nhà tâm lý học, dù có thế nào đi nữa, thì cũng không phải vậy. Đó là khuôn mặt của loại tội phạm máu lạnh nguy hiểm nhất, điển hình kiểu mẫu của những kẻ miệng nam mô bụng bồ dao găm.

“Trên đường cao tốc, tôi đã thấy nó vài lần trước khi chúng tôi đến Somaglia, sau đó khi tôi quay lại Milan và Alberta ngồi khóc thì nó vẫn bám theo sau chúng tôi. Ở Metanopoli tôi phóng qua nó và có vẻ nó chuẩn bị dừng lại.” Thậm chí sau một năm, ký ức ấy vẫn sống động, mọi thứ liên quan đến Alberta đều còn nguyên như mới hôm qua trong tâm trí cậu. Giờ thì cậu đã nhận ra cái xe đó mang điềm gì, một năm trước, và giờ thì…

Duca cũng đã hiểu ra. “Trông gã thật sự giống một kẻ sát nhân,” anh nói, hạ ống nhòm xuống cốp xe Giulietta. Không còn gì để nhìn, gã sát nhân đã bước vào tòa nhà, chiếc xe Mercedes đang tắm nắng.

“Chúng ta nên làm gì?” Davide hỏi, da cậu ta đã trở nên xanh ngắt, nhưng không phải do màu của đám lá trong lùm cây hắt xuống.

Họ hầu như không thể làm gì cả. Mọi chuyện đều đã rõ ràng. Lão già ra vẻ lịch thiệp có hàng ria mép xám quyến rũ những cô nàng kiếm ăn đêm trong thành phố, một tay thợ ảnh chuyên nghiệp chụp ảnh họ, và gã đàn ông trong chiếc Mercedes này canh chừng họ và trừng phạt những kẻ nổi loạn hoặc cố trốn thoát hoặc có ý định phản bội họ. Thêm vào đó, các bức ảnh khỏa thân có giá cao. Vì một bộ ảnh, những kẻ này sẵn sàng giết một, hai, thậm chí là mười phụ nữ.

“Chúng ta phải vào trong đó ngay bây giờ,” Davide nói.

Đúng thế, đương nhiên, họ phải vào trong ngay lập tức: kẻ đã chế ngự Alberta và rạch cổ tay cô ta, kẻ đã đưa Maurilia tới Rome và dìm chết cô ta ở sông Tiber, cũng sẽ giết Livia nếu chúng nghi ngờ, dù là nhỏ nhất.

“Chúng ta phải ở nguyên đây,” Duca nói. Anh có cảm giác là mặt mình cũng vừa tái xanh đi, ít nhất thì da trên mặt anh cũng xanh sạm đi rõ rệt.

“Nhưng đó là kẻ đã giết Alberta, gã đã bám theo chúng ta cả quãng đường.”

“Đúng, chính là gã. Nhưng nếu chúng ta vào trong bây giờ, trong khi chúng ta đánh sập cửa tòa nhà rồi đến cửa căn hộ thì gã có thể giết Livia nếu gã muốn, gã có dư thời gian.” Đó là một tình huống đau đớn và dễ đoán, anh giải thích, hy vọng duy nhất là gã ta không nghi ngờ Livia, gã vẫn để cô chụp ảnh rồi cho cô đi, hẳn cũng có vài người được thả đi như thế. Và không có lý do gì để gã nghi ngờ cô hết: Livia không hề gặp gỡ bất kỳ ai sau khi gặp Ngài A, cô không có hành động gì đáng nghi hết, cô chỉ ra khỏi nhà và đi thẳng tới đây để chụp ảnh. Livia thông minh, cô biết phải làm gì. Bên cạnh đó, nếu những gã này chỉ cần thấy có chút đáng nghi thì chúng sẽ không đi xa đến thế này và bước vào bẫy, chúng sẽ chỉ đơn giản là biến mất. Chúng đang dè chừng, nhưng không hoài nghi. Nếu họ lên đó để cứu Livia thì chúng sẽ thẳng tay giết cô, bởi vì họ sẽ làm lộ thân phận của cô. Cách tốt nhất để cứu cô là ở lại đây, chờ cô ra ngoài.

“Thế nếu cô ấy không ra ngoài thì sao?”

Sự non nớt của Davide đang khiến cậu ta lo lắng, bất an, ít nhất thì anh còn biết che giấu nỗi lo sợ của mình. “Chúng không thể ở lỳ trong đó được. Một là chúng sẽ không nghi ngờ gì cả, chúng chụp ảnh cô ấy rồi thả cô ấy đi, còn nếu chúng đã phát hiện ra điều gì đó thì chúng sẽ cố gắng bỏ trốn.”

“Còn Livia?”

Tạm đủ rồi, anh cũng đã nghĩ đến Livia, hoặc phải nói anh thậm chí còn đang cầu nguyện cho cô ấy. Anh không trả lời.

Có sáu mươi phút trong một giờ đồng hồ và chúng đang lần lượt trôi đi. Chàng thanh niên đang ngủ trong căn nhà nhỏ dựng lên bởi tạp chí trẻ con thức dậy khi nghe tiếng máy kéo đi qua trên đường chính, hắn nhìn ra thế giới bên ngoài, chiếc xe Giulietta cùng hai người đàn ông trong thế giới đó, rồi hẳn đã nhớ ra năm nghìn lia và châm một điếu thuốc lá lên, hắn bắt đầu nghĩ đến cách sử dụng số tiền đó. Còn chưa đến hai giờ hai mươi lăm phút, giá mà biết được gã thợ ảnh cần bao lâu để chụp hết một cuộn phim Minox. Anh hoàn toàn không biết, nó phụ thuộc một phần vào người mẫu, nhưng anh cho rằng không thể ít hơn nửa tiếng được.

Davide biết là mình không nên nói gì, nhưng đã quá giới hạn mà cậu có thể cố. “Chúng ta không thể ngồi lỳ ở đây chờ được.”

“Không,” Duca nói, nhìn đồng hồ đeo tay, đã gần đúng ba mươi phút trôi qua từ khi Livia xuống taxi. “Không, đó chính xác là việc mà chúng ta phải làm đấy.”

Và rồi một chuyện xảy ra. Họ nhìn thấy hai người đàn ông ra khỏi chung cư Ulisse và một trong hai gã đó là kẻ đi chiếc Mercedes, giờ gã có vẻ hơi vội vàng, không còn vẻ thong thả như lúc trước nữa, và, trong một phần nghìn giây, họ chờ cả Livia bước ra khỏi ngôi đền Aztec đó, nhưng chỉ có hai gã kia xuống và đã gần ra tới chỗ xe Mercedes, trông thì có vẻ chúng đang cố gắng tẩu thoát thật nhanh.

“Cố gắng chặn chúng lại nhé,” anh nói với Davide. Bất lợi ở chỗ họ cách tòa nhà gần ba trăm mét, nhưng thuận lợi là xe của họ đã sẵn sàng, cửa đã sẵn mở, họ không cần làm gì ngoài khởi động máy. Hai gã kia giờ mới bắt đầu mở cửa xe.

Và trong khoảng thời gian đó, Davide rồ xe, phóng vụt qua, lao hết hai trăm mét đường giữa hai con xe và nhằm thẳng vào đầu xe Mercedes, gần như quyết tâm đâm nát nó.

Chiếc xe Mercedes rồ lên một cách điên cuồng: đường về Milan ở ngay gần đó, và ra đến đó chúng sẽ có thể lặn mất tăm trong các dòng xe. Chúng phóng vội ra đường chính, đi về phía Melzo, trong khi Davide mất vài giây lùi xe để quành xe đúng hướng. Gã ngồi sau vô lăng Mercedes có vẻ cực kỳ tự tin về con đường gần như trống không, gã vẫn có ba trăm mét lợi thế, gã đang phóng thẳng về phía trước như một chiếc máy bay sẵn sàng cất cánh và sau đó Duca nói một câu ngớ ngẩn với Davide: “Dù bây giờ chúng ta không tóm được chúng thì cũng đừng lo, cơ hội còn nhiều mà.”

“Tôi đã tóm được chúng rồi,” Davide nói. Cậu ta cực kỳ tự tin, như thể mù quáng vì quá giận dữ, và như thế chiếc ô tô trước mặt họ chỉ là một chiếc xe máy, cậu đột nhiên đã đi trước nó, chỉ cần thêm một giây nữa là cậu sẽ vượt nó.

“Cẩn thận, chúng có thể rẽ đường khác,” Duca nói. Anh đáng lẽ cũng nên nói, cẩn thận, chúng có thể nổ súng, nhưng anh không nói: nếu chúng nổ súng thì họ cũng chẳng thể làm được gì.

Trên thực tế thì con Mercedes rẽ thật, xe tránh bị chèn vào trên đường chính, hẳn chúng định nhảy khỏi xe và xuống bỏ chạy qua cánh đồng, và nếu chúng làm vậy thì có nghĩa là chúng không có vũ khí, mà không có vũ khí thì chúng chết chắc, bởi vì con đường mà chúng bị ép rẽ vào chỉ dài có một trăm mét và dừng lại trước cửa một nông trại lớn.

Gà mái bay quang quác lên trời, một con chó buộc dây xích dài sủa ăng ẳng và cũng cố lao lên, một người phụ nữ nông thôn mặc quần đùi, áo lót và đội mũ rơm đứng chết điếng ở đó với bàn tay cầm một thứ có vẻ là dĩa khi nhìn thấy hai chiếc ô tô nổ tung trước mặt mình, và đúng là chúng nổ tung thật thay vì phanh lại. Bốn cửa xe mở ra đồng thời, nhưng Duca và Davide lao ra nhanh hơn, Duca túm lấy một gã, gã bạo dâm, khi gã mới kịp đi vài bước và trước khi gã kịp nhận ra mình đã bị tóm, anh thụi vào bụng gã, khiến gã nằm vật ra trong đám bụi đất trước cửa nông trại, gào rú và đáng khinh.

Davide đang túm một cánh tay của gã còn lại và lôi lại, không động chân động tay gì vì cậu ta là người tốt, nhưng gã thợ ảnh thì gào thét điên cuồng, “Giúp tôi với, giúp tôi với!” và trên thực tế việc gào thét cầu cứu đó cũng không phải quá ngu ngốc: nếu gã giả vờ giả vịt thế, có thể khiến mọi người ở đây tin, dù chỉ một phút, rằng gã là một công dân lương thiện đang bị tấn công, biết đâu gã còn có thể trốn thoát.

Sau đó Duca để gã bạo dâm rên rỉ trên mặt đất, giờ đã không thể đứng dậy – nếu anh không đấm mạnh vào bụng gã thì may ra gã còn gượng dậy được, nhưng gã đâu may mắn thế, vì đó là chủ đích của anh – và chuyển sang gã còn lại: anh vốn chưa biết gã đồng tính, nhưng cái cách gã đang gào loạn lên khiến anh hoài nghi và khi quan sát ở khoảng cách gần thì sự hoài nghi đó đã được chứng thực.

“Cúi xuống, thằng khốn,” anh nói.

Mệnh lệnh bất ngờ khiến gã thợ ảnh câm nín trong giây lát, nhưng ngay sau đó, gã lại nghển đầu lên cao hơn và càng hét to hơn, “Cứu với!” Đó là tất cả những gì Duca cần: anh đấm vào khế cổ của gã. Kể từ hồi chưa là bác sĩ anh đã tò mò không biết chuyện gì sẽ xảy ra với khế cổ nếu bị đấm như thế, trong khoảnh khắc tất cả những gì xảy ra là tay thợ ảnh đột ngột câm họng và ngã sụp vào người Davide.

“Cảnh sát đây,” Duca nói.

Một nông dân già tráng kiện vừa đột ngột xuất hiện. Duca giơ thẻ bác sĩ của mình ra: anh là người lãng mạn, anh vẫn giữ nó trong ví.

“Hai gã này là kẻ giết người, chúng đã giết hai người phụ nữ, có chỗ nào để chúng tôi có thể nhốt chúng lại không?”

Một chàng trai trẻ bước ra, sau đó là đến một bà già, rồi hai chàng trai khác. Họ không rõ chuyện gì đang diễn ra nhưng tất cả đều nghe rõ từ “cảnh sát”.

“Chuồng ngựa thì sao?” Người đàn ông già nói.

“Chuồng ngựa cũng được.”

Chỉ có một con ngựa kéo xe già nua trong đó, nó thật sự là một cái chuồng ngựa chứ không phải những nhà nghỉ có điều hòa sáng loáng mà bạn thấy trên tivi. Họ quẳng hai tên đàn ông vào trong bãi sình, một gã đang rên rỉ với tay ôm bụng, còn tỉnh táo nhưng không có sức làm cái gì hết, gã còn lại đã ngất xỉu, hay đã bị nghẹt thở mà chết? Nhưng Duca không quan tâm và cũng chẳng có nhu cầu tìm hiểu điều đó.

“Davide, quay lại chung cư Ulisse, tìm Livia, xem có chuyện gì xảy ra, sau đó gọi cho ông Carrua, kể hết mọi chuyện cho ông ấy nghe và bảo ông ấy đến đây ngay lập tức.” Đây là việc khẩn cấp, Livia cần được ưu tiên. “Trong lúc đó tôi sẽ nói chuyện với hai gã này. Đi đi.”

Cái nóng không có ý nghĩa gì ở chuồng ngựa này, trong mùa hè, bởi mùi hôi bốc lên còn kinh hơn cả hơi nóng. Ánh sáng chiếu vào qua hai ô tròn cao tít trên tường, nhưng thế là đủ rồi. Ngay khi anh nghe tiếng Davide lái xe đi, anh tự nhủ mình không được phép nghĩ về bất kỳ điều gì ngoài hai gã này. Anh đứng trước mặt gã đang ôm bụng và vừa tắt tiếng rên rỉ: nỗi sợ hãi đã lấn át cảm giác đau của gã.

“Bọn mày đã làm gì với cô gái?”

“Cô gái nào?” Gã cố gắng nhỏm dậy, có thể vì lớp bùn phủ trên sàn chuồng ngựa dày như một tấm thảm Ba Tư giờ đang ngấm vào áo gã.

Dùng chân, nhưng không đá mà chỉ ấn ấn gã xuống, Duca ép gã nằm gí xuống bãi sình một lần nữa. “Nghe tao nói đây,” anh nói, “và tao cũng rất vui khi thấy mày cũng đã tỉnh táo lại,” anh nói với gã còn lại, gã vừa mở mắt ra và đang thở dốc, “như thế thì cả hai đứa mày đều nghe được đề nghị của tao. Tao đặt câu hỏi, còn chúng mày trả lời. Nếu chúng mày trả lời đúng thì chúng mày chỉ phải vào tù thôi. Nếu trả lời sai thì chúng mày sẽ ra bãi tha ma, tao sẽ xẻ chúng mày ra thành từng mảnh vụn, thịt ra thịt, xương ra xương, cảnh sát sẽ phải gọi xe cứu thương với một tấm vải dầu chống thấm. Thống nhất như vậy nhé? Vừa nãy, tao đã hỏi bọn mày đã làm gì với cô gái. Mày trả lời, cô gái nào? Đó không phải là một câu trả lời khôn ngoan. Giờ thì tao sẽ hỏi lại và cố gắng mà trả lời cho đúng, sẽ có lợi cho chúng mày hơn: Chúng mày đã làm gì với cô gái?”

Im lặng bao trùm. Con ngựa còn chẳng thèm quay đầu sang, như thể nó là ngựa gỗ.

“Tao đã nhận ra nó do cảnh sát cử đến, tao hoài nghi, nên tao đã bắt nó khai.”

“Bọn mày đã làm gì cô ấy?”

Gã bạo dâm nôn khan, cơ thể gã vặn vẹo do cơn đau ở bụng, sau đó gã khai với Duca những gì gã đã làm với Livia. Và Duca không làm gì hết, anh đứng đó bất động, cố gắng không nghĩ về Livia.

“Thế cô ấy có khai không?” Anh hỏi.

Không, gã bạo dâm trả lời, cô ta mặc kệ vết rạch trên mặt càng lúc càng sâu và vẫn tiếp tục thể hiện rõ với gã là cô ta không có gì để nói hết, sau một thời gian thì gã cũng khá tin tưởng việc cô ta không đến đó để do thám gã, nên gã đã tha cho cô ta và chúng bỏ đi.

“Vì sao chúng mày không giết cô ấy? Giờ thì cô ấy có rất nhiều thứ để khai đấy.”

“Tao không phải là kẻ sát nhân.”

“Đó không phải là câu trả lời hợp lý.” Anh dùng gót giày đá gã thật mạnh, gần với thái dương, chỗ nối với khớp hàm. Anh nghe thấy tiếng gã rên, nhưng gã không mất ý thức, đúng với mong muốn của Duca: anh sẽ xé xác gã, nghiền gã thành bụi, nhưng sẽ không khiến gã bất tỉnh. “Mày là một kẻ sát nhân, và nếu mày không giết cô ấy thì mày hẳn phải có lý do riêng. Tốt nhất là mày khai ra.” Gã cứ nghĩ mình thông minh lắm, gã nhắm mắt lại và giả vờ ngất xỉu, gã không biết là mình không may trong vụ này: người thẩm vấn gã là một bác sĩ. “Mày không lừa được tao đâu. Tao biết là mày chưa ngất. Trả lời đi, nếu không thì tao sẽ tiếp tục.”

Gã mở mắt ra ngay lập tức. “Họ bắt tao phải làm thế, tao không tự quyết được, tao phải làm theo chỉ đạo của họ.”

“Được rồi, tao biết họ bắt mày làm gì rồi. Lúc thì giết lúc thì dọa. Trò này xưa rồi. Mày không phải mafia nhưng được một gã mafia đào tạo, hẳn mày đã tham gia một khóa học ngắn hạn về cách rạch mặt. Tao có nói sai không?”

Gã ta im như thóc.

“Trả lời đi.”

Gã nhìn vào gót giày chỉ cách mũi gã đúng một phân. “Tao đã gặp hai gã miền nam ở Turin, nhưng hồi đó tao còn trẻ, tao chỉ như đang chơi thôi.”

“Tất nhiên, chúng dạy mày giải phẫu cơ mặt, chỗ nào cần rạch và cần rạch như thế nào, chẳng hạn, rạch hình chữ M thì phẫu thuật thẩm mỹ cũng khó có thể chữa lành.” Đây là những điều mà cha anh đã giải thích cho anh, khi anh mới bắt đầu mặc quần dài và cuối cùng cha anh cũng có thể nói chuyện với anh về mafia. Anh hẳn đã không phí phạm thời gian nhúng tay vào vụ này nếu không phải ngửi thấy bàn tay tàn ác, bạo lực của bọn mafia phía sau. Không, hai thằng khốn này không phải mafia, sếp vùng của chúng cũng không, đến cả ông trùm của chúng cũng không, nhưng về mặt lý thuyết, đạo diễn cho toàn bộ hệ thống này hẳn cũng là dân nhà nghề và lấy năm mươi phần trăm.

“Bỏ lại một người phụ nữ với một vết sẹo trên mặt như thế hẳn là mảnh đất màu mỡ để đám truyền thông săn đón hơn là tin về một người phụ nữ bị sát hại. Báo chí sẽ khai thác câu chuyện, phụ nữ thấy sợ, nếu họ không biết điều thì chuyện tương tự sẽ xảy ra với họ. Khi mày có cả trăm người phụ nữ biết quá nhiều và muốn quay lại cuộc đời cũ, thì không dễ kiểm soát họ, nhưng với những phương pháp mà các ông trùm mafia đã dạy, mày hoàn toàn có thể đối phó với bọn họ. Còn giờ thì nói cho tao biết về lão có ria mép xám đã mồi chài cô gái tối qua đi. Lão ta là ai?”

Không có câu trả lời.

“Xem này, tao biết rất nhiều chuyện đấy, tao biết chúng mày có ba tên, lão ta là sếp vùng của hai bọn mày ở đây. Mày chỉ biết mỗi sếp mày thôi nhưng lão ta thì chắc phải biết rất nhiều người thú vị. Cho tao biết tên và địa chỉ của lão. Mày không phải mafia thực thụ, chúng mày chỉ là học sinh thôi, chúng mày không trụ được đâu.” Anh nhẹ nhàng đặt chân lên bụng của gã và bắt đầu ấn xuống.

Gã hét lên “đủ rồi”, nôn khan, sau đó khai cho Duca tên cùng địa chỉ, và cả vài thông tin khác nữa, những thông tin vô cùng hữu ích.

“Tốt, giờ thì nếu mày còn muốn giữ lại dạ dày thì kể cho tao nghe, thật chi tiết, cách mày giết Alberta Radelli.”

Khi chân của Duca đặt trên bụng gã, gã khai ra ngay lập tức. Gã đã hiểu. Duca nghe và trong lúc đó, anh cũng nhận ra rằng cha mình đã đúng. “Con phải biết ngôn ngữ của chúng. Con không thể nói tiếng Pháp với một người chỉ hiểu tiếng Đức được.” Tất nhiên là việc đó không đúng, tất nhiên là lực lượng cảnh sát hành động đúng luật sẽ không dùng ngôn từ bạo lực, lấy dấu vân tay, các xét nghiệm, các cuộc thẩm vấn được tiến hành bài bản, thuyết phục tâm lý. Nhưng anh không phải là cảnh sát, anh chỉ là một thanh niên thất bại không thể nghe thấy từ mafia mà không tưởng tượng ra cảnh cha mình với một cánh tay bị liệt do bị đâm, và chỉ vì vết đâm đó mà sau đó, mãi mãi bị giáng xuống thành một nhân viên bàn giấy hết thời trong trụ sở cảnh sát, tầng ba, phòng 92, ngay mặt sau. Đúng, anh biết, khao khát trả thù là một khao khát bình thường, ngàn đời nay vẫn thế: anh không hề tìm kiếm sự công bằng, anh không cố gắng duy trì luật pháp, anh chỉ muốn tận mắt đối đầu với một trong số chúng, dùng ngôn ngữ của chúng để nói chuyện với chúng, vì như thế thì hai phe sẽ hiểu nhau ngay lập tức.

“Giờ thì kể cho tao nghe chúng mày đã giết Maurilia như thế nào. Trong trường hợp mày đã quên thì đó là cô gái tóc vàng mà chúng mày đã đưa đến Rome.”

Không, không, gã nhớ như in, bởi vì gã càng nhớ kĩ thì gót chân của Duca càng giảm bớt lực trên bụng gã, và gã kể lại chuyện đó với nhiều chi tiết đến mức nghe như tiểu thuyết. Và sau đó tất cả đã rõ mồn một, với đầy đủ chi tiết, và anh chuẩn bị nhấc chân khỏi bụng gã thì tên còn lại, tên thợ ảnh, kẻ vốn đang nằm im thin thít trên chiếc giường bằng phân bón, nảy ra một ý tưởng sáng suốt đó là túm lấy chân anh. Trong suy nghĩ vặn vẹo của gã, gã chợt nhận ra là Duca đứng đó, chân anh nằm trong tầm tay gã, nhưng gã chưa nghĩ thấu đáo. Dù vậy, Duca, đã nghĩ đến chuyện đó và hết sức bình tĩnh, một tay anh đã đặt lên bờm ngựa, và ngay khi tay thợ ảnh túm lấy chân anh, anh túm chặt lấy con ngựa và dùng chính bàn chân mà gã ta đang nắm để đá thẳng vào mặt gã, hai lần, ba lần, cho tới khi gã ta thả chân anh ra, rên rỉ, và rồi anh lại đá vào gã một lần nữa, lần này còn mạnh hơn, và tiếng rên rỉ ngay lập tức im bặt.

Gã còn lại đang lấy tay che mặt. “Không, không không,” gã đang nói.

Nhưng cũng cần phải khiến gã bất động, không thì gã có thể cố gắng tẩu thoát và như thế thì thật không hay. “Không, không, đừng lo.” Anh thậm chí còn không đá mạnh gã, chỉ đủ để khiến gã tạm thời bất tỉnh nhân sự mà thôi. Sau đó anh rời khỏi chuồng ngựa và châm một điếu thuốc lá.

Hai phút sau họ đến. Davide lái chiếc xe Giulietta đi trước, theo sau là ông Carrua trong chiếc xe cảnh sát Alfa Romeo, sau đó là đến xe tải chở tù nhân.

“Chú đã bảo cháu đừng có dây vào vụ này,” ông Carrua hét lên ngay khi xuống xe, vô cùng phẫn nộ, như thể không phải hét cho đúng thủ tục: ông đã biết tất tần tật về quá trình điều tra này ngay từ đầu, qua Mascaranti.

“Chúng ở trong chuồng ngựa ấy,” Duca nói. “Tối nay cháu có thể ghé qua và viết báo cáo cho chú, chúng đã khai với cháu rất nhiều thông tin. Nhớ cẩn thận đấy, trong chuồng có một con ngựa, nó đang hoảng loạn và cứ đá chân mãi không dừng, hình như nó cũng đá trúng hai gã đó vài lần.”

Mặt ông Carrua đỏ phừng phừng. “Cháu mà động tay động chân với bọn chúng là chú sẽ không tha cho cháu dễ dàng đâu. Cháu đi đâu đấy?”

Anh không trả lời, anh đã không còn nghe tiếng gào thét của ông Carrua nữa. Anh nắm lấy cánh tay của Davide và dẫn cậu ta về phía chiếc xe Giulietta. “Đưa tôi thẳng tới trung tâm thành phố nào.” Anh không hề hỏi cậu ta bất kỳ điều gì cho tới khi họ đã tới gần đường Porpora, đứng xếp hàng như mấy con cừu máy trong làn xe đã đông đúc trở lại. Sau đó tất cả những gì anh nói là: “Cậu đã gặp cô ấy chưa?”

Cậu ta gật đầu, rồi, cậu ta đã gặp cô ấy. Điều đó có nghĩa là cậu ta đã tới chung cư Ulisse, lao vội lên tầng ba và thấy Livia Ussaro.

“Cô ấy còn ý thức không?”

“Còn.”

Điều đó có nghĩa là cô vẫn tỉnh táo, cô vẫn còn ngồi trên ghế, khỏa thân, các quân cờ vua nằm vương vãi trên sàn xung quanh cô, và cô đang lấy một chiếc khăn tắm chấm mặt, không có nhiều máu, không, thật sự không có nhiều máu chảy ra, nhưng cô đã suýt ngất đi khi cậu ta nhìn thấy mặt cô, khi cô tạm hạ khăn tắm xuống để mặc quần áo, bởi vì cậu ta phải giúp cô mặc đồ, nhưng cô không hề ngất, cô không ngất lấy một lần, kể cả khi cậu ta đưa cô xuống xe, cô thậm chí còn cố gắng tự đi, không cần đỡ quá nhiều.

“Cậu đã đưa cô ấy đi đâu?”

“Tới bệnh viện Fatebenefratelli, ông Carrua đã ra chỉ thị cho tôi làm vậy qua điện thoại.”

“Giờ chúng ta tới đó nào.”

“Chúng ta không thể.”

Sau đó Duca để ý thấy rằng cơ thể của Davide đang run rẩy dữ dội, như những đứa trẻ đã khóc quá nhiều, lúc đầu thì giống như thể cậu ta đang nức nở, nhưng sau đó anh hiểu ra. Và anh cũng hiểu vì sao họ không thể tới gặp cô: cô đang được chữa trị. Điều tồi tệ nhất, ngoài các vết sẹo, là hai vết cắt dọc khóe môi cô – cha anh đã từng một lần miêu tả kĩ lưỡng toàn bộ quá trình sẹo mặt – điều đó khiến cô gặp khó khăn khi nói hoặc ăn suốt vài tuần. Cho tới khi cô hồi phục một chút, họ sẽ không thể gặp cô.

“Vậy thì hãy đi thẳng tới quảng trường Castello.” Anh báo cho Davide biết nơi họ sẽ đến, kẻ họ sẽ gặp, và những gì họ sẽ làm, cũng như Davide có thể giúp anh ra sao. “Hãy hy vọng lão không trốn qua cửa sau,” anh nói.

Họ đỗ xe ở quảng trường Castello và đi bộ nốt đoạn đường còn lại. Sau khi đi một lát họ đến một con hẻm hẹp cũ kĩ đặc trưng, ở đó có một cửa hàng bán tem sưu tập, chẳng ăn nhập gì với nơi đây, có hai cửa sổ bé xíu ở hai bên lối vào trưng bày rất nhiều bộ tem đẹp đẽ mà hẳn là chưa một ai thèm ngắm, kể cả chủ cửa hàng. Họ đi vào trong và đi xuống hai bậc cầu thang, vào một căn phòng nhỏ, không to hơn phòng vệ sinh là mấy, lịch sự mà nói thì như một vương quốc nho nhỏ để dành cho sưu tập tem.

Không có ai ở đó, và phòng tối om. Các hộp trưng bày treo trên tường, chất kín tem, sáng lờ mờ. Trên quầy có một quyển album siêu lớn đang mở sẵn, sau đó đến một cái ghế bành, một cái gạt tàn thủy tinh màu đỏ, không chỉ hoàn toàn vắng bóng đầu thuốc lá mà còn phủ đầy bụi: Ngài A hẳn đã nghe lời khuyên của bác sĩ và dừng hút thuốc một thời gian rồi. Nhưng hơn tất thảy, sự im lặng ngự trị, và lúc họ mở cửa ra cũng không có tiếng chuông ngân nào cả.

“Có ai ở đây không?” Anh hỏi một cách lịch sự, chăm chú quan sát cánh cửa khép hờ ở cuối phòng, và sau đó anh nhận ra lý do mình có cảm giác bồn chồn từ nãy đến giờ: có một người mà anh không nhìn thấy đang quan sát anh từ các tủ kính trưng bày treo trên tường, một trong các con tem không phải là tem mà là một cái lỗ trên tường mà bạn có thể nhìn xuyên qua từ mặt bên kia. Như một đứa trẻ ham tìm hiểu, anh rất muốn biết đó là con tem nào.

Cuối cùng thì cánh cửa nhỏ ở cuối phòng cũng được mở rộng, và một quý ông thanh lịch xuất hiện, tươi cười. Ông ta có hàng ria xám, giống hệt như những gì Livia đã miêu tả: Ngài A.

“Tôi vô cùng xin lỗi!” Ngài A có ý định xin lỗi vì bắt họ đợi, nhưng từ bên kia quầy, hai người họ nhanh chóng túm lấy lão ta, kéo lão ta qua quầy và nhét lão ta xuống ghế bành, Duca ngay lập tức khiến lão ta choáng váng bằng cách tát lão ta bôm bốp trong khi Davide lục soát người lão ta.

“Nó đây.”

Đó là một khẩu súng lục cho nữ: Ngài A hẳn không phải lúc nào cũng mang nó theo người, chắc lão ta đã nhét nó vào trong túi áo khoác khi nghe tiếng họ bước vào.

“Tìm công tắc đèn đi,” anh nói với Davide, “sau đó hạ rèm cửa xuống, ra sau nhà, chốt cửa lại và gọi cho ông Carrua, báo cho ông ấy biết là ông ấy có thể tới đây túm thêm một gã nữa.”

Cái tát – mặc dù cách gọi đó không hoàn toàn chính xác, nói nhẹ đi khá nhiều – đã khiến một bên mắt của Ngài A vằn lên những tia máu, nhưng lão ta chưa hề thốt ra một tiếng rên rỉ hay nói một từ nào.

Giờ Duca nói chuyện hết sức cụ thể. “Anh bạn thợ ảnh của ông và gã còn lại đã khai ra rất nhiều với tôi rồi,” anh nói. “Giờ đến lượt ông nói cho tôi tất cả những gì ông biết. Hẳn có nhiều cửa hàng nhỏ xinh như thế này trong các thành phố khác của nước Ý, và chắc hẳn ông cũng giữ liên lạc với người ở nước ngoài. Tôi cần tên, địa chỉ, và chi tiết cụ thể. Davide, tìm một tờ giấy rồi lại đây viết đi,” anh nói với Davide rồi quay lại với Ngài A đang im như hũ nút, lão ta không chỉ giữ im lặng mà còn có vẻ mặt rắn như đá của một kẻ nhất quyết không chịu khai gì. “Ông hơn năm mươi tuổi rồi, với tư cách là một bác sĩ, tôi lưu ý trước cho ông biết là ông sẽ không thể chịu đựng được quá ba cú đấm vào phổi đâu, đến cú thứ ba thì mọi thứ trong ông sẽ nổ tung. Đây là cú đầu tiên.”

Đồng thời, anh lấy tay bịt miệng lão ta lại, nhưng Ngài A thậm chí còn chẳng có sức mà nên rỉ, mắt lão ta trông như sắp bắn ra khỏi hốc mắt đến nơi, vẻ sắt đá Tao nhất quyết không khai đâu đã biến mất tăm, và Duca hỏi lão ta câu hỏi đầu tiên.

“Trả lời ngay.”

Hít thở nặng nhọc, giờ mũi hay môi lão đều trắng bệch, lão trả lời. Sau đó lão trả lời câu thứ hai, rồi câu thứ ba, và câu thứ tư, lão trả lời tất cả các câu hỏi.

“Tên và địa chỉ.”

Lão khai báo tất cả các cái tên và địa chỉ, nhưng rồi bắt đầu rên rỉ và cúi gập người xuống.

“Nếu ông không khai hết mọi thứ cho tôi thì tôi sẽ đấm thêm một cú nữa.” Có khả năng lão ta thậm chí còn không lết nổi qua cú đấm thứ hai, bất kể bác sĩ có làm gì để cứu phổi của lão, nhưng Duca vẫn sẽ đấm lão, Ngài A cũng hiểu điều đó và khai cái tên cuối cùng, địa chỉ cuối cùng với anh, thứ mà hẳn lão đã vô số lần hứa không bao giờ tiết lộ.

“Được rồi, tôi nghĩ ông đã khai tất cả cho tôi rồi.” Anh nhìn lão ta và không quên cảm ơn. “Cảm ơn ông, ông đã rất biết điều.”

Davide đã viết kín gần ba trang giấy to đùng. Sau đó họ kéo rèm chớp ra, tắt đèn, và chờ trong bóng tối trong khi gã sếp con rên i ỉ. Họ sẽ sớm tóm được gã sếp bự thôi. Sau đó Mascaranti đi cùng hai sĩ quan đến và đưa Ngài A cùng ba tờ giấy viết tay đi, Duca và Davide không còn gì để làm.

« Lùi
Tiến »