Cô Gái Đông Dương Dễ Thương

Lượt đọc: 5780 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
- 15 -

Căn phòng dội lại tiếng gọi của anh, làm lòng anh lặng đi. Duy nhếch môi khi nhìn thấy một tờ giấy được đặt trên bàn… Vậy là cô ấy đã sắp đặt từ trước… kể cả khi biết anh yêu cô như thế nào!

Duy để mặc những dòng chữ nhoè ướt trôi qua trước mắt, mọi thứ đều chông chênh và trống rỗng đến tận cùng. Buông rơi tờ giấy, Duy gục mặt xuống đôi bàn tay run rẩy của mình. Anh không còn gì cả... Mọi thứ đã đi theo bước chân của Phương, theo cách cô chọn lựa. Anh không bao giờ được chọn lựa trong mối quan hệ này. Phương áp đặt mọi thứ vào anh và buộc anh phải chấp nhận. Ngày cô lên đường đến cái đất nước xa xôi ấy, ngày nhận lại từ cô chiếc vòng cùng lá thư chia ly vĩnh viễn... và cả ngày hôm nay... ngày anh nhận được chiếc chìa khóa... nhận cái cõi hư không về phía mình và nhìn cô ấy rời xa!

Duy ngẩng lên, anh không muốn cái cõi hư không ấy. Anh không thể chờ đợi hơn được nữa, thế là quá đủ cho một đời người rồi! Dù có phải theo đến tận cùng... anh cũng quyết tâm theo, nắm lấy tay cô và kéo lại. Phương là của anh, giống như thể anh được sinh ra là để gặp và yêu cô vậy! Và không có lý do gì để anh chỉ nhận một chiếc chìa khóa còn trái tim thì đã ở phía xa!

Duy không nghĩ nữa, anh vũng đứng dậy, lao nhanh ra khỏi nhà. Tờ giấy bị cuốn rơi khỏi chiếc bàn nhỏ... Mờ mờ là những dòng chữ... " Phương yêu Duy nhiều lắm! "...

Xe mỗi lúc một nhiều nhưng Duy không còn đủ sức để bận tâm đến điều đó. Day dứt cõi lòng anh đó là những dòng chữ ấy. Đến tận bây giờ Phương mới nói yêu anh... nhưng chỉ qua một tờ giấy vào một thời khắc tưởng chừng như anh đang rơi xuống vực thẳm... Phương tàn nhẫn quá Phương !

" Phương yêu Duy nhiều lắm... Cứ muốn nói hàng trăm, hàng nghìn lần... nói đến tận khi hai đứa đã già! Giá mà mình được ở bên nhau thật lâu, chứ không phải là một năm. Giá mà chúng mình lớn hơn để có thể tự quyết định đời mình, chứ không phải ngậm ngùi chia tay nhau ngày ấy... Giá mà Duy giữ Phương ở lại , ừ thì có lẽ... Phương đã không chọn lựa thế này!... "

Nếu cứ " giá mà... " thì chúng ta có thể nói mãi không ngừng... Đừng hối tiếc về những gì đã qua, Phương ơi... Duy đã gặp và đã yêu như thể cuộc sống mình, đó chẳng phải là niềm hạnh phúc lớn lao mà chúng ta có được?

" Phương chọn lời hứa với Mẹ, chứ không thể chung thủy với Duy! Phương tàn nhẫn đến mức lại làm tổn thương Duy lần nữa khi mà khoảng thời gian chờ đợi của Duy vẫn chưa hết những ám ảnh... Đừng yêu và chờ đợi Phương nữa. Một người con gái như Phương không xứng đáng được nhiều như thế... Trên thế gian này, chắc chắn có người con gái khác toàn tâm toàn ý yêu Duy. Yêu mà không hy sinh, yêu mà không chờ đợi... yêu mà không chăm sóc... Phương là thế đấy! "

Duy bậm môi, tăng ga, chiếc xe vẫn vun vút lao đi... Mọi thứ vun vút trước mắt, Duy chỉ nhìn thấy nụ cười của Phương, thấy hình ảnh ban sáng khi Phương đứng trước cổng nhà... Anh không chờ đợi tình yêu toàn tâm toàn ý, cũng chẳng mong muốn tình yêu mang mùi vị hy sinh... Tình yêu đối với anh, đơn giản chỉ là được nắm bàn tay cô, cùng bước về phía trước... Và điều đơn giản ấy trở thành một niềm khát khao đến tận cùng trong suốt cuộc đời của anh chăng?

" Phương có quê hương nhưng không thể trở về... Phương bất hạnh hay Phương ngốc nghếch? À, ngốc nghếch... vì không biết giữ món quà mà ông trời ưu ái dành cho mình... Nhưng Phương không thể tụt dốc mà kéo theo cả món quà đó... Duyên phận, Phương rất hay nghĩ đến nó, và bây giờ thì gần như chắc chắn rằng... chúng ta không thể có duyên với nhau... Chỉ là gặp nhau một... chia ly mười... "

Cho Duy thêm một chút thời gian, một chút thôi... chúng ta sẽ ở bên nhau mãi mãi...

Phía trước là một khúc quoanh, Duy đã không còn thời gian để bình tĩnh, anh không giảm tốc độ mà luồn lách qua các xe phía trước... Tim anh đứng lại khi nhận ra, ngay trước mặt anh là một chiếc ô tô tải, nó hiện ra ở phía sau khúc quoanh, như một con ma ám ảnh... Duy vội giảm ga nhưng dường như vô ích...

Anh bị hất tung ra khỏi xe... Một bàn tay khổng lồ nào đó tóm anh ở giữa không trung, ném mạnh xuống nền đường... Lơ mơ trong đầu anh là một nụ cười, một bàn tay chìa về phía anh... Anh không còn với kịp nữa !

Nỗi sợ hãi bao trùm lấy anh trong một tích tắc, Duy mở mắt và hy vọng trong tầm mắt mình có dáng cô gái ngồi nghênh ngang trên chiếc xe màu đỏ, phía xa, chiếc bánh xe bị đổ cứ quay tít... Chúng ta đã gặp nhau như thế... Phương còn nhớ không?....

Phương giật mình tỉnh giấc, cơn ác mộng làm cô choáng váng. Một bàn tay đặt nhè nhẹ lên trán cô, Phương quay sang, lơ mơ hỏi :

_ Vẫn chưa đến sao?

_ Còn khoảng 45 phút nữa! _ Paul dịu dàng _ Em mệt lắm phải không?

Phương nhắm mắt lại, lắc đầu. Tim cô vẫn còn đập dữ dội trong lồng ngực. Chắc chắn đã có chuyện gì xảy ra... đối với Nhật Duy. Nỗi bất an mỗi lúc một lớn khiến Phương không bình tâm được. Cô phải quay mặt về phía cửa sổ với mong mỏi vô ích rằng Paul sẽ không nhận ra... Paul nắm nhẹ tay cô, thì thầm:

_ Em gặp ác mộng?

Phương gật đầu, nhưng không quay vào. Cô sợ anh thấy nỗi đau đớn trên gương mặt của cô... nỗi đau dành cho một người con trai khác...

_ Anh không thể là người chia bớt nỗi đau của em sao? Chỉ biết đứng nhìn em khóc lặng lẽ?

_ Không ! _ Phương cúi đầu _ Em không xứng đáng!

Giọng nói của cô nghẹn lại. Đúng là cô chẳng xứng đáng với cái gì hết. Hoàn toàn không!

_ Nhìn anh này Phương ! _ Paul tha thiết_ Anh không quan tâm đến những gì đã xảy ra... anh chỉ biết bây giờ em lại đang ở bên anh. Anh... anh rất yêu em và không thể nào thiếu em được...

Phương ngẩng lên, mệt mỏi hỏi lại :

_ Kể cả khi em chỉ yêu Nhật Duy?

Paul sững người trong một tích tắc. Đó là một sự thật khó có thể... nuốt trôi trong một hai ngày, nhưng anh còn có nhiều hơn thế. Và cuộc sống thì luôn luôn biến đổi từng ngày...

_ Em biết anh sẽ về Việt Nam ! _ Phương hơi cười _ Không phải vì em tự tin vào bản thân mình, mà vì em cũng đã hiểu chút ít về anh... Anh không thể bỏ cuộc... khi chưa bắt đầu!

Paul cũng cười nhẹ, anh siết nhẹ bàn tay Phương... Bàn tay đã ấm dần trở lại.

_ Mẹ em vĩnh viễn ở trên đất nước của anh. Và đó là lỗi của em! Nỗi oán hận che mất lý trí khiến em đi lầm đường. Một con đường song song với con đường Duy đã và đang đi... Em biết mình mất Duy từ đó... Em không có ý làm tổn thương thêm một ai nữa, nhưng em không thể giả vờ như không có gì... Sẽ rất là thiệt thòi cho ân nhân của em...

_ Anh đủ sức chịu được thêm vài vết thương nữa... vì em!

Phương mỉm cười. Không có gì tồi tệ hơn được nữa !

_ Thời gian... anh à... thời gian ! _ Phương thì thầm, gục đầu lên vài Paul, để cho những giọt nước mắt tiếp tục lăn... Duy rồi sẽ quên, có thể là rất lâu mà cũng có thể ngay lập tức khi nhận được lá thư của cô, hiểu hết mọi việc mà cô đã dự tính. Cô đã không thật lòng như thế, thì vì lẽ gì Duy tin những cảm xúc của cô là thật?... Nhưng đó là sự thật! Hạnh phúc của cô chỉ vẻn vẹn có ba ngày!

*

Duy giật mình mở mắt bởi tiếng động nhẹ bên tai. HÌnh ảnh trước mắt nhoè nhoẹt rồi rõ dần... Một thứ mùi kinh khủng xộc vào khứu giác giúp anh nhận ra ngay mình đang ở đâu. Mẹ anh cùng một cô gái có gương mặt nhòa nước mắt nhưng vẫn cố mỉm cười, cùng nắm lấy tay anh, reo lên khe khẽ :

_ Con đã tỉnh rồi!

_ Tỉnh thật rồi bác ạ !

Bà Nhung xoa nhẹ vầng trán của Duy mà giờ đây là lớp băng quấn dày, lo lắng hỏi thêm :

_ Con... con thấy trong người ra sao?

Duy hơi cười để trấn an bà. Đó là một tai nạn , nhưng cũng không quan trọng nữa. Một trang sách mới đã được lật sang...

Bác sỹ vội và đi vào cùng với hai y tá. Ông ta kiểm tra Duy một hồi, rồi mỉm cười :

_ Cậu thật may mắn đấy! Không để lại ảnh hưởng gì đâu!

_ Cảm ơn bác sỹ!

Bà Nhung rất xúc động với điều mà bác sỹ mang lại. Bà đã lo đến suýt ngất đi khi nghe tin Duy bị tai nạn, rồi tuy phẫu thuật thành công nhưng cứ mê man mãi không tỉnh... Bây giờ, nó đã không sao! Và rồi mọi chuyện sẽ lại tốt đẹp như nó vốn thế!

Tố Phương ngồi ngay bên cạnh, im lặng nhìn Duy. Bà Nhung đã ra ngoài cùng bác sỹ để xin những lời khuyên cần thiết. Duy đoán chắc trông mình rất khó coi với cái đầu quấn băng, chân bó bột... và cả mặt và người thì đỏ au vì những vết xước. Vậy mà Phương vẫn cứ nhìn. Nước mắt vẫn còn đọng trên hàng mi dày, cong vút. Trông cô đau buồn như thể chính cô đang phải chịu nỗi đau thể xác của anh, bất giác Duy thấy đau lòng. Anh và cô, giống nhau đến kỳ lạ... Tình yêu cho đi nhưng chẳng nhận được một chút gì!

_ Anh... anh xin lỗi! _ Duy lên tiếng. Phương vẫn không hề chớp mắt, bởi cô biết, khi chớp mắt, nước mắt sẽ lại chảy ra, mà Duy thì không thích thế...

_ Anh... sao phải thế? _ Phương cố gắng nói, giọng cô ngàn ngạt _ Em phải cảm ơn anh mới đúng chứ? Cảm ơn anh vì anh đã tỉnh lại, anh đã không sao... Chứ như những ngày qua thì...

Phương không ngăn được nước mắt nữa. Trái tim cô đập loạn lên giống như lúc nhận được điện thoại báo tin về Duy. Hai ngày qua cũng thế... nếu thêm có thể cô cũng không còn chịu đựng được. Duy là mạng sống của cô... Làm sao mà cô có thể nhìn anh đi mãi về phía xa xôi như thế?

_ Thế nên anh mới phải xin lỗi! _ Duy nhẹ nhàng _ Vì anh mà em, mẹ và mọi người vất vả...

Phương gục xuống bàn tay Duy, vai run lên bần bật. Duy im lặng, mắt nhìn trân trân lên trần nhà. Phương khóc nhiều quá... như thể đang khóc dùm cho anh... cho một nỗi đau đang quấn siết lấy trái tim Duy...Thế là người ấy đã ra đi!

Đánh máy: saochoihelen
Nguồn: Vietnamthuquan.eu - Thư viện Online
Được bạn:Thanh Vân đưa lên
vào ngày: 24 tháng 11 năm 2023

« Lùi
Tiến »