Tố Phương không chịu về nghỉ ngơi, cô ở riết bên anh. Khi tỉnh dậy anh đã thấy cô, khi lơ mơ trong những cơn đau, anh cũng thấy thấp thoáng gương mặt lo lắng của cô... Đến khi những vết xước trên người anh mờ dân, cô vần ở đó, thường xuyên như thể phòng bệnh là nhà của cô. Duy chỉ biết im lặng đón nhận... Anh đã quá thấm thía sự chối từ, lẽ nào lại có thể để Phương tổn thương thêm nữa bằng sự chối từ ấy?
Sau hai tuần lễ, Duy được bác sỹ cho xuất viện về điều trị tại nhà cái chân bó bột. Gia đình và bạn bè vui mừng tụ tập ở bện viện để " làm lễ " đón anh về theo suy nghĩ " ấu trĩ " đến ngây thơ của Uyên là làm vậy để không bao giờ vào bệnh viện nữa. Quả thực thì Duy cũng đã hết chịu nổi không khí ở đây, nên khi nhìn thấy Phương sắp xếp đồ vào va ly, anh thấy thực sự hạnh phúc.
Bảo Quốc vỗ nhè nhẹ vào cái vỏ thạch cao nặng ịch ở chân Duy, cười trêu chọc :
_ Thoát được anh chàng này mới... đáng nói à!
_ Sau đó giữ nó làm kỷ niệm luôn chứ hà Duy? _ Quốc Bảo ghé mặt vào, hỏi lớn làm mọi người cười ầm lên.
_ Ý kiến hay đấy! _ Uyên tiếp lời, cô quay sang Tố Phương với gương mặt vô cùng nghiêm túc _ Và nó xứng đáng được để ở nhà Phương đấy !
Phương đỏ mặt, cúi đầu. Thế là không ai nỡ trêu chọc cô nữa, dù rằng cái miệng của Bảo Quốc vẫn còn tròn ra trông rất muốn được... phát biểu. Vừa lúc ấy thì bác sỹ bước vào cùng với bà Nhung. Vị bác sỹ này, với vẻ mệt mỏi thường trực nhìn khắp lượt, nhưng không nở một nụ cười nào . Đôi mắt tinh anh của anh ta dừng lại ở Nhật Duy, và ngay lập tức Duy như thấy một màu đen ở phía trước. Đã có gì đó xảy ra và có thể ngăn anh xuất viện ngay lúc này!
_ Thật sự thì ... tôi có một vài câu hỏi! _ Vị bác sỹ lên tiếng phá vỡ không khí đột nhiên ngột ngạt trong phòng. Duy gật đầu, mắt nhìn thẳng về phía trước. Anh thấy mẹ đang đặt tay lên ngực, Tố Phương thì hình như đang đứng tựa vào Uyên ở phía đằng sau...
_ Anh có hay bị thương không?
_ Tôi ít khi bị thương lắm, thưa bác sỹ! _ Duy nhẹ nhàng trả lời .
_ Những khi bị thương, vết thương ấy chảy máu rất lâu? _ Vị bác sỹ vẫn điềm nhiên hỏi.
Duy gật đầu.
_ Có hay bị chảy máu cam?
Duy lại gật đầu.
_ Choáng váng?
_ Có.
Bà Nhung bất thần kêu lên:
_ Nhưng có chuyện gì ?
Vị bác sỹ quay lại, dịu dàng hơn:
_ Để khẳng định thêm thôi, thưa chị. Công việc của chúng tôi là phải xác định rõ bệnh tình để điều trị chúng sớm nhất có thể ...
_ Nó ... không thể có bệnh gì nữa ...
Mỹ Phương bám chặt vào tay Bảo Quốc như thể không còn cách nào để đứng vững nữa. Bà Nhung đã bước qua vị bác sỹ, lại gần thật nhanh bên Duy, cầm lấy tay anh như bảo vệ. Bàn tay bà lạnh toát với ướt đẫm mồ hôi. Duy biết mẹ đang lo lắng lắm ... Anh giữ chặt tay mẹ lại, thì thầm:
_ Phải để bác sỹ nói đã chứ mẹ. Chắc không có gì đâu mà, phải không bác sỹ?
Đôi mắt bác sỹ thoáng nét bối rối trước câu hỏi như đã có câu trả lời bắt buộc ấy. Nhưng công việc buộc một bác sỹ như anh phải cứng rắn, anh nắm chặt hai tay, giọng trầm xuống:
_ Có một số điểm không như ý đâu Nhật Duy! Cậu và người nhà cần phải bình tĩnh đối mặt thôi.
_ Đừng nói với chúng tôi là ...
Vị bác sỹ ngắt ngang lời Uyên :
_ Có lẽ Duy phải ở lại thêm ...Vì chúng tôi phát hiện ra những dấu hiệu của bệnh ... ung thư trong máu của cậu ...
_ UNG THƯ?
Bà Nhung hét lên, loạng choạng ngã vào người Duy, còn Phương thì gục hẳn xuống đất. Mỹ Phương lắc lắc đầu như thể không tin nổi chuyện đó, bên cạnh cô, hai người con trai đứng đờ đẫn, không nhìn thấy Uyên vừa khóc vừa lay gọi Tố Phương. Duy tự nhiên thấy mình lạ lùng. Anh có đủ thời gian để đỡ mẹ ngồi tựa vào mình, quan sát rất kỹ phản ứng của mọi người, và nhìn đăm đăm vào vị bác sỹ đang hết sức nỗ lực để tiếp tục, dù giọng đã bớt trầm:
_ Cần phải kiểm tra lại đã ... Có thể ... có thể ...
_ Chắc cũng phải 80% thì bác sỹ mới thông báo phải không ? _ Duy tỉnh táo, mỉm cười nhẹ_ Vậy thì " lễ " về nhà phải hoãn lại rồi!
_ Cậu còn đùa được ư? _ Mỹ Phương hét lên _ Cậu sắp chết đấy, biết không hả?
Cô bật khóc, bỏ chay ra ngoài. Chết! Ai mà cuối cùng chẳng chết chứ nhỉ?
Trời tối rất nhanh, và cũng yên lặng rất nhanh. Duy đã nằm yên trên giường kể từ khi cô y tá cuối cùng ra khỏi phòng bệnh lúc 9h. Bên cạnh anh, Quốc Bảo đang ngồi đọc một cuốn sách gì đó, rất dày, nhưng Bảo đã mất đi vẻ tập trung thường nhật của mình. Chắc ý nghĩ của anh đã đến với căn bệnh quái ác mà Duy đang mắc phải. Duy bật cười trong lòng, anh không lo có lẽ vì những người xung quanh anh đang lo lắng đến mức làm anh áy náy …Gánh nặng này đang dần được trút ra khỏi vai anh! Duy nhắm mắt lại, không muốn Bảo lo lắng thêm. Anh lắng nghe những tiếng động bên ngoài đang tắt dần đi, giống như sự sống của anh đang bị bào mòn dần theo từng ngày một …Trong đầu anh, vẫn còn vang vọng giọng nói trầm buồn và bối rối của vị bác sỹ…Tám tháng nữa, chỉ tám tháng nữa thôi! Tám tháng cho hai phần ba cuộc đời sau này, tám tháng cho một sự sống như một giọt sương nặng trĩu treo trên đầu ngọn cỏ trong buổi sớm mai… Là một ân sủng của Thượng đế hay là một sự trừng phạt khi … người ấy đã ra đi mãi mãi?
Duy lặng người đi. Gương mặt luôn xuất hiện trong những giấc mơ của anh trở nên mờ ảo sau một làn sương mờ. Anh không làm gì được, kể cả kêu lên một tiếng gọi để cô quay lại…Mà bây giờ, có gọi lại cũng như không thôi! Anh sẽ chẳng thể vĩnh viễn ở đây để chờ cô được nữa … Chỉ còn tám tháng thôi mà…
Đêm xuống nhanh, kèm theo làn sương mỏng se lạnh. Không gian trở nên tĩnh lặng. Duy bình tĩnh ngồi dậy, thật nhẹ nhàng lê cái chân còn bó bột ra phía cửa mà không đánh động giấc ngủ của Quốc Bảo. Bước ra hành lang vắng lặng, Duy hơi co người lại vì lạnh. Chậm chạp bước từng bước về phía cuối hành lang, nơi trông ra một khuôn viên với những cây nhãn tán xòe rộng. Tiếng xào xạc mỗi lúc một rõ rệt… Duy tựa tay vào tường, thở dốc. Bây giờ, anh thật sự giống như một ông lão tám mươi, chỉ lê mình đi cũng đã mệt phờ… Cái sức sống của tuổi hai mươi biến đi đâu sạch rồi? Anh bặm môi, bước tiếp… Có lẽ liều thuốc chiều nay vẫn còn tác dụng… Cố bước đến đầu hồi, Duy ngồi xuống, ngẩng mặt lên nhìn bầu trời. Nhưng không thấy gì cả ngoài một tán lá dày đen thẫm. Mỗi khi có một cơn gió nhẹ thổi qua, tán lá ấy xuất hiện lỗ chỗ những vệt sáng của ánh đèn điện mờ mờ phía trên. Duy để tâm trí trôi đi lặng lẽ…Ở đây, anh không thể vươn ra xa, vươn thật cao như đã từng mơ ước… Đôi cánh của chú đại bàng chưa được sải rộng đã bị gãy lìa…Duy cười nhẹ… mọi ước mơ đã ở phía rất xa.
Gió hình như thổi mạnh hơn, tiếng đêm cũng như thêm rõ… Bầu trời trở nên sâu và rộng trên những tán lá. Duy chợt phát hiện qua một khe hở rộng giữa hai cây nhãn, khoảng trời nhỏ nhoi bừng sáng bởi một ngôi sao… Ngôi sao cô đơn và lạnh lẽo… Duy nhớ là đã từng nhìn thấy ngôi sao đó cách đây vài tuần khi bên cạnh nó còn có một ngôi sao khác… Có lẽ ngôi sao ấy… đã bỏ ra đi! Giống như anh bây giờ…
Duy gục mặt xuống cánh tay, chơi vơi trong một mớ tâm trạng không định hình nổi. Lặn sâu trong đó là nỗi nhớ đau xé lòng… Đã ba tuần rồi! Thế là anh cũng đã sống mà không có Phương…Chỉ có điều cuộc sống nhợt nhạt, buồn đến thảm hại. Thời gian đi qua trước cửa, giống như thời gian chết, vô hồn…Bây giờ, cô ấy ra sao?
Duy kìm lòng lại để không thốt lên một tiếng gọi… Thay vào đó là tiếng gió da diết trong những tán lá… Phương ơi… Phương à… Duy nhớ lắm… Phương ơi!
Rồi thì Duy cũng sẽ chết! Nỗi nhớ này cũng theo anh mà ra đi mãi mãi…Phương sẽ không bao giờ biết… vĩnh viễn không được biết! Nước mắt của Phương đã rơi quá nhiều, không thể rơi thêm dù là vì anh đi chăng nữa! Cuộc đời sau này của Phương sẽ chỉ có những nụ cười rạng rỡ. Cô sinh ra là để cười, để hạnh phúc chứ không phải là hứng những bất hạnh của sự chia ly…Duy lại ngẩng lên, mỉm cười nhẹ… Có thể nào khi trở thành gió rồi anh sẽ được tự do đến với cô, luôn luôn được nhìn cô cười_ nụ cười ấm áp, ngập tràn hạnh phúc. Ừ, đúng vậy đấy! Duy tự nhủ và cảm thấy có một nguồn an ủi lớn lao tràn ngập trong lòng. Sự chia ly trước mắt trở nên nhẹ thênh! Đó là một chuyến đi đến thiên đường…
Tám tháng còn lại này... dù có cô đơn, dù có nhớ nhung... thì anh cũng sẽ chịu đựng tất cả... Cũng nhanh thôi! Và cô ấy sẽ không phải bận tâm gì nữa, bởi vì anh đã hạnh phúc... rất hạnh phúc!
Duy mỉm cười, không còn cảm thấy lạnh nữa. Bóng tối xung quanh như phủ một màu nhung huyền ảo, đẹp dịu dàng... "Ngôi sao trên bầu trời xa kia ... là trái tim đang nhung nhớ, mãi mãi nhung nhớ... Phương à!"