Cô Gái Vô Danh Trên Sông Seine

Lượt đọc: 2652 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
I. CÔ GÁI VÔ DANH TRÊN SÔNG SEINE - 1 Tháp đồng hồ
tặng ingrid tặng nathan và flora

Thứ Hai ngày 21 tháng Mười hai

1

Tháp đồng hồ

Rồi sẽ đến thời điểm mà mỗi người chúng ta đứng trước sự cần thiết phải quyết định số phận của mình, phải có hành động quan trọng và đã làm rồi thì không thể thoái lui được nữa.

Georges SIMENON

1.

Paris

– Lần này, cô đã đẩy tất cả chúng ta vào nguy hiểm, Roxane ạ: toàn đội, đồng nghiệp của cô, tôi...

Chiếc xe ngụy trang dân sự vừa ra khỏi đại lộ Grande-Armée để tiến vào quảng trường Ngôi Sao. Lần đầu tiên thiếu tá Sorbier cất lời kể từ khi họ rời khỏi Nanterre. Các ngón tay bấu chặt quanh vô lăng, viên cảnh sát tiếp tục quở trách với giọng sầu não.

– Trong tình hình hiện tại, cánh báo chí mà biết những gì cô đã làm thì đến cảnh sát trưởng[1] Charbonnel cũng có cơ mất chức.

Ngồi cạnh anh, Roxane Montchresten vẫn im lặng, cô nhìn sang phía cửa kính vương những vệt nước mưa chảy thành dòng. Dưới bầu trời âm u và xám xịt, Paris thật thê lương, những ngày vắng nắng nối tiếp nhau suốt từ đầu tháng. Không khí ẩm thấp tràn khắp khoang xe. Nữ cảnh sát khom người ấn nút sấy kính và nheo mắt. Hình khối nặng nề và ma mị của Khải Hoàn Môn gần như mờ ảo sau màn mưa. Như hiệu ứng dây chuyền, cảnh vật ảm đạm khiến cô nhớ đến ngày thứ Bảy biểu tình ấy, khi nhóm người kích động nhất trong đám đông đập phá công trình biểu tượng của Paris. Bạo loạn diễn ra khắp nơi, kết tinh thành thứ không khí độc hại đầu độc cả nước Pháp. Kể từ đó tới giờ, mọi chuyện chẳng cải thiện chút nào.

– Tóm lại cô đã đẩy tất cả chúng ta vào đống phân, Sorbier chốt lại trong lúc về số để tiến vào đại lộ Marceau.

Roxane ngồi tụt sâu vào ghế, cô nhẫn nhịn nghe anh trách móc, chẳng màng phản kháng. Cô tôn trọng sếp của mình, thiếu tá Sorbier, chỉ huy Đội Truy nã Tội phạm Quốc gia, BNRF. Vấn đề là ở cô. Vài tháng nay, cô như ở trong một đường hầm vô tận. Cô day hai mí mắt rồi hạ cửa kính. Cảm nhận không khí tươi mát, cô đã muốn tin rằng năng lượng trong mình đang quay lại và giúp cô đột ngột nhận ra: số phận cô từ nay sẽ rời xa ngành cảnh sát.

– Tôi sẽ từ chức, thưa sếp, cô ngồi thẳng lên và nói. Như thế sẽ tốt hơn cho mọi người.

Roxane cảm thấy như được giải phóng khi thốt ra những lời này. Người luôn sống vì nghề như cô giờ đây lâm vào tình cảnh không thể làm nghề một cách đúng đắn. Như bao đồng nghiệp khác, cảm giác bất an trong lòng theo thời gian đã biến thành cơn hoảng loạn thực sự. Ở Pháp, cụ thể hơn là khu vực Paris, ta có thể cảm nhận rõ lòng căm thù đối với giới cảnh sát. Ở khắp nơi.

“CHẾT ĐI! CHẾT ĐI!” Cô nghĩ đến những khẩu hiệu ghê tởm nhắm vào lực lượng cảnh sát trong các cuộc biểu tình. Chính là bây giờ, cô nghĩ trong lúc hít vài ngụm không khí ô nhiễm. Mình cần rời đi bây giờ.

Bánh răng tai họa đã bắt đầu chuyển động, khiến người dân thù ghét những người vốn được xem là người bảo vệ họ. Người ta giăng bẫy cảnh sát trong các khu dân cư, bao vây đồn cảnh sát, hành hung cảnh sát trong các cuộc biểu tình, dùng súng cối bắn họ ngay giữa Paris. Con cái cảnh sát đến trường trong sợ hãi, gia đình ly tán và, hết thứ Bảy này đến thứ Bảy khác, từ cuộc biểu tình này sang cuộc biểu tình khác, các kênh tin tức coi cảnh sát như những kẻ phát xít với thói tham ăn thô tục.

“CHẾT ĐI! CHẾT ĐI!” Mình cần rời đi bây giờ. Cô may mắn không vướng bận gì. Không phải trả món nợ nào, không phải nuôi nấng con cái, không phải trả tiền thuê nhà. Cô không chỉ sắp rời ngành cảnh sát, mà còn rời cả đất nước bệnh tật này. Cô sẽ đến một mỏm đá hẻo lánh, nhưng không quá xa, nơi cuối cùng cô có thể đau lòng ngắm nhìn đất nước này bốc cháy.

– Anh sẽ nhận được đơn từ chức của tôi ngay tối nay, cô hứa hẹn.

Sorbier lắc đầu.

– Đừng có mơ, Roxane. Cô không rút lui dễ dàng thế được đâu!

Lúc này chiếc xe đang lăn bánh dọc sông Seine hướng về quảng trường Concorde. Lần đầu tiên, nữ cảnh sát tỏ vẻ khó chịu.

– Ít nhất tôi có thể biết anh đang dẫn tôi đi đâu chứ?

– Đưa cô đi tĩnh tâm.

Cách nói ấy suýt làm cô bật cười. Nó làm cô nghĩ đến vùng nông thôn xanh mướt, gió thổi đìu hiu, những cánh đồng trải ngút tầm mắt, bông lúa mì chín dưới ánh mặt trời, tiếng lục lạc leng keng trên cổ đàn bò. Khác xa với thực tại ở Paris: một thành phố ung nhọt, bẩn thỉu và vô cảm, trát lên đó là lớp ô nhiễm và nỗi buồn vô tận.

Sorbier chờ đến khi họ đi đến giữa cầu Concorde mới giải thích tâm tư trong đầu.

– Kế hoạch là thế này, Roxane: Charbonnel đã tìm cho cô một công việc yên tĩnh để giúp cô quên đi vài tháng.

– Thế là tôi bị thuyên chuyển, phải không?

– Tạm thời thôi.

François Charbonnel là cục trưởng Cục Phòng chống Tội phạm có tổ chức, cơ quan chủ quản của BNRF.

– Thế nhóm điều tra của tôi thì sao?

– Trung úy Botsaris sẽ làm chỉ huy tạm quyền. Chúng tôi cho cô cơ hội lấy lại tinh thần. Sau đó, nếu vẫn không khá hơn thì cô có thể rút lui.

Roxane đặt tay lên ngang ngực vì một cơn trào ngược axit vừa quặn lên.

– Cụ thể công việc mới này là gì?

2.

– Cô nghe nói đến BANC bao giờ chưa?

– Chưa.

– Nói thật là tôi cũng vậy, cho đến sáng nay.

Ít nhất thì Sorbier cũng thành thật, không tìm cách nói hoa mỹ.

Hai cần gạt nước khổ sở tống khứ nước mưa đang chảy tràn trên kính chắn gió. Bên tả ngạn, chiếc xe kẹt cứng trong dòng giao thông tắc nghẽn làm tê liệt đại lộ Saint-Germain.

– Đó là Phòng Sự vụ Phi truyền thống, được thành lập năm 1971, trực thuộc Sở Cảnh sát Paris, viên cảnh sát giải thích. Ban đầu, mục đích của cơ quan này là điều tra những vụ việc có chút khác thường mà phía Cảnh sát Tư pháp không thể tìm ra lời giải hợp lý.

– Ý anh nói “khác thường” là sao?

– Tất cả những gì thuộc về siêu linh.

– Anh đùa đấy à?

– Không hề, nhưng cũng nên xét đến bối cảnh thời đó, Sorbier giải thích. Xã hội khi ấy khám phá ra thứ gọi là “hiện thực huyền ảo”. Người ta tìm cách nghiên cứu một vài lĩnh vực nằm ngoài khoa học chính thống, người dân say mê UFO, Nhóm Nghiên cứu và Tìm kiếm thông tin về các hiện tượng không gian không xác định chuẩn bị được thành lập tại Toulouse...

– Tại sao không ai biết đến cơ quan này?

Viên sĩ quan nhún vai.

– Chúng tôi tìm được một số bài báo thời đó. Vào cuối những năm 70-80 thế kỷ trước, cơ quan này có khoảng chục người. Nhưng chính quyền đảng Xã hội và tiến trình phát triển của xã hội đã thay đổi tính chất của phòng đó, dần dần cơ quan này được sử dụng như bến đỗ để sắp xếp những cảnh sát đang gặp chút khó khăn hoặc trong tình thế nhạy cảm sau một sai lầm đáng tiếc.

Roxane từng nghe nói đến trung tâm Courbat, nơi tiếp nhận những cảnh sát sa sút tinh thần, nghiện rượu hay burn out[2], nhưng chưa nghe thấy cơ quan sân sau này bao giờ.

– Theo thời gian, BANC đã chuyển đi nơi khác và nhân sự ở đó tan tác như tuyết phơi nắng. Bây giờ, nơi này chỉ còn là một chỗ để giải ngân đơn thuần, hơn nữa còn sắp bị xóa sổ ngay tháng Sáu tới. Thế nên cô có thể sẽ là cảnh sát cuối cùng đảm nhiệm vị trí đó đấy.

– Anh chỉ tìm được cho tôi độc một nơi hưu dưỡng đó thôi à?

Sorbier không dễ dàng bỏ qua nhận xét này.

– Tôi nghĩ cô không có quyền quyết định chuyện này đâu, Roxane. Mà với một người năm phút trước vừa đòi từ chức, tôi thấy nơi đó đúng là đo ni đóng giày cho cô đấy.

Viên thiếu tá vừa rẽ phải vào phố Bac. Roxane hạ cửa kính xuống hết cỡ. Grenelle, Verneuil, Varenne... Phường Saint-Thomas-d’Aquin, khu phố tuổi thơ cô. Cô từng học ở ngôi trường ngay gần đây, trên phố Sainte-Clotilde; bố cô, một quân nhân, khi ấy làm việc ở tòa Brienne, trụ sở Bộ Quốc phòng; gia đình cô sống trên phố Casimir-Perier. Khu Saint-Thomas-d’Aquin hồi ấy chính là Saint-Germain-des-Prés[3] không có khách du lịch. Không ngờ hôm nay cô lại quay về đây. Những kỷ niệm dẫu mơ hồ nhưng vẫn xoa dịu tâm hồn đang tràn về: sàn gỗ kiểu Versailles in hằn mấy vệt nắng, những phào chỉ trắng họa tiết lá ô rô, tiếng phím kêu tinh tinh từ chiếc dương cầm Steinway cũ kỹ, bức tượng đồng hình chú mèo lễ tân dường như đang khinh khỉnh nhìn bạn từ trên bệ lò sưởi.

Một chiếc taxi bấm còi inh ỏi kéo cô trở về thực tại.

– Đội của tôi sẽ có bao nhiêu người?

– Không ai cả. Tôi đã nói rồi đấy, phòng này trống trơn từ nhiều năm nay. Mấy tháng gần đây, chỉ có một người làm việc ở đó thôi, đó là cảnh sát trưởng Marc Batalley.

Roxane cau mày. Cô lờ mờ có ấn tượng gì đó về cái tên này, nhưng không tài nào nhớ ra.

Sorbier nhắc lại cho cô như thể ấn nút làm mới bộ nhớ.

– Batailey là người cũ của đội Hình sự. Ông ấy từng có những ngày vinh quang vào đầu những năm 1990, khi đội của ông ấy ở Marreille đã nhận dạng và bắt giữ được “Gã làm vườn”, một trong những kẻ giết người hàng loạt đầu tiên ở Pháp.

– Gã làm vườn?

– Thằng cha đó dùng kéo tỉa cây cắt tất cả những bộ phận thò ra trên người nạn nhân: ngón tay, ngón chân, tai, dương vật,...

– Độc đáo thật.

– Sau chiến công oanh liệt ấy, Batailley được chuyển lên Paris, nhưng ông ấy chưa bao giờ đạt được kỳ vọng của mọi người. Tôi đoán nguyên nhân là do cuộc sống gia đình đầy xáo trộn. Ông ấy đã mất một đứa con và hai vợ chồng dằn vặt nhau. Sự nghiệp của ông ấy chấm dứt trong hỗn độn bởi sức khỏe suy sụp, vì thế ông ấy được bổ dụng vào BANC.

– Ông ấy về hưu rồi à?

– Chưa, nhưng đêm qua ông ấy bị đau tim nghiêm trọng. Chính thông tin ấy đã giúp Charbonnel dấn nước cờ xếp cô vào vị trí của Batailley.

Sorbier bật đèn cảnh báo rồi đỗ xe ngay trước hàng rào hoa viên của Hội Thừa Sai Paris. Mưa đã tạnh. Roxane vội ra khỏi xe. Không khí ẩm ướt ngấm vào quần áo, tóc tai và cả đầu óc cô. Sorbier cũng bước ra, đứng tựa vào nắp ca pô và châm thuốc.

Gió nổi lên. Cuối cùng cũng được hít thở. Một khoảng trời màu xanh, e thẹn, mở ra phía trên công viên. Chưa gì đám trẻ con đã tái xuất, vừa hò hét mừng rỡ vừa tranh nhau chơi bập bênh và cầu trượt. Roxane cũng có kỷ niệm ở nơi này: những chiếc ốc quế vị dâu-vani của quán Bac à Glaces, những lần đi mua sắm cùng mẹ ở trung tâm thương mại Bon Marché hay Conran Shop, xuống dưới một chút là căn hộ cũ của nhà văn Romain Gary nơi cô vẫn đi qua thời chuẩn bị thi lấy bằng tú tài Ngữ văn, vì vô cùng tò mò mà cô luôn liếc xem cửa căn hộ có mở không, thầm hy vọng bắt gặp bóng ma của Romain, Jean và Diego[4].

– Văn phòng của cô đây, Sorbier cất tiếng, tay chỉ lên trời.

Roxane ngẩng đầu lên. Thoạt tiên cô không hiểu sếp mình đang ám chỉ thứ gì, rồi cô nhìn thấy một nơi như tháp chuông, trên đỉnh gắn chiếc đồng hồ. Một tòa tháp cách xa đường chính, cao vượt cả nóc các tòa nhà khác, nơi trước đây cô chẳng bao giờ để ý.

– Tòa nhà này được xây từ những năm 20 thế kỷ trước, Sorbier bắt đầu với giọng giảng bài. Đây từng là tòa phụ của Bon Marché, do kiến trúc sư Louis-Hippolyte Boileau xây dựng. Sở Cảnh sát Paris đã giành quyền sử dụng nơi này vào đầu những năm 1990, nhưng Chính phủ vừa quyết định rao bán tòa nhà.

Roxane tiến về phía cổng xe ra vào, được sơn lại màu thiên thanh.

– Tôi đi đây, Sorbier thông báo và đưa cô một chùm chìa khóa. Và tuyệt đối đừng làm trò gì dại dột đấy, Roxane.

– Anh biết mật khẩu cửa vào không?

– 301207: ngày thành lập Biệt đội Hổ vằn. Rồi đến chữ B trong từ Biệt đội.

– Hoặc B trong BANC, Roxane nói.

– Mong là chúng ta hiểu ý nhau, Roxane ạ: hãy quên đi. Ở đây không phải lúc nào cũng có người chữa cháy mấy trò dại dột của cô đâu.

3.

Nhìn từ ngoài phố, tòa tháp chẳng có gì nổi bật, nhưng ngay khi đi qua cổng xe ra vào, nó liền hiện lên với dáng vẻ oai vệ. Nằm ở cuối khoảng sân nhỏ lác đác vài bụi cây, tòa tháp vươn lên đầy duyên dáng, kẹp giữa hai tòa nhà nom chán ngắt. Trên đỉnh tháp, các mặt đồng hồ lớn vươn dài thân hình để neo vào nền trời Paris. Hệt như một tháp canh ngay giữa quận 7.

Roxane băng qua khoảng sân lát đá đến lối vào “ngọn hải đăng”, nơi để chiếc scooter màu đỏ rực. Lấy ra một trong mấy chìa khóa Sorbier mới đưa, cô mở hai cánh cửa to sự bằng gỗ đánh véc ni. Tòa tháp chuông mở ra một giếng trời. Giống như trong nhà thờ, ánh sáng xuyên qua các ô kính màu, khiến mấy tầng nhà ngập trong một màn khí ấm áp. Từ tầng trệt đã báo hiệu màu sắc nơi đây: gạch đỏ, sàn gỗ sồi, kết cấu kim loại, rầm nhà đóng đinh tán phong cách Gustave Eiffel.

Theo phương thẳng đứng, một cầu thang xoắn ốc bằng sắt rèn kết nối bốn tầng nhà. Roxane leo bậc thang, mắt nhìn lên đỉnh tòa tháp. Nhiệt độ bên trong ở mức dễ chịu. Máy sưởi kêu ro ro. Tiếng dương cầm vọng xuống từ trên đỉnh tháp, khúc Impromptus, của Schubert. Một trong những bản nhạc gắn với tuổi thơ cô.

Roxane tới thềm nghỉ đầu tiên. Tầng nhà chia làm hai. Một bên là vô số tủ sắt nhiều ngăn, các kệ để đồ cao chạm trần, thùng các tông đựng tài liệu, một máy fax và cả một máy Minitel[5]. Bên kia là khu bếp với bàn bếp bằng gỗ mộc, tiếp sau là nhà vệ sinh.

Gần một máy photocopy là cây thông Noel trang trí theo kiểu cũ, được một con mèo Siberia to béo canh giữ, đang nằm ườn trên chiếc giường là những xấp giấy. Con mèo kêu lên khi nhìn thấy Roxane và trốn phắt lên tầng trên.

– Lại đây nào.

Nữ cảnh sát bắt được con mèo trên cầu thang và cúi người vuốt ve bụng nó. Con mèo béo tròn chắc nịch có bộ lông ánh bạc rực rỡ và khuôn mặt như trong hoạt hình.

– Nó tên là Poutine, một giọng nói cất lên sau lưng cô.

Roxane giật mình quay ngoắt lại và đặt tay lên khẩu Glock cất trong bao súng. Một cô gái trẻ đang đứng gần cửa sổ thềm nghỉ tầng ba. Hai lăm tuổi, tóc xù, da nâu, đôi mắt màu xanh lục bảo phía sau cặp kính đồi mồi, nụ cười rạng rỡ với cặp răng cửa thưa.

– Chết tiệt, cô là ai? Roxane cáu kỉnh.

– Valentine Diakité, cô gái tự giới thiệu bằng giọng điềm nhiên. Tôi là sinh viên trường Sorbonne.

– Cô làm cái quái gì ở đây?

– Tôi đang làm luận án về Phòng Sự vụ Phi truyền thống.

Roxane thở phào.

– Chỉ dựa vào đó mà cô được phép ở đây à?

– Tôi được ông Batailley cho phép rồi. Tôi đã phân loại và sắp xếp toàn bộ giấy tờ ở đây được sáu tháng. Chị phải thấy tình trạng tài liệu lưu trữ lúc đó mới hiểu. Một bãi chiến trường thực thụ!

Roxane nhìn cô nàng nghiên cứu sinh thoăn thoắt giữa hàng đống thùng các tông như công chúa trong cung điện của mình. Diện quần tất đen, váy nhung ngắn, áo cổ lọ và đi bốt da bò, cô nàng khiến Roxane nghĩ đến một Emma Peel phiên bản hiện đại.

– Thế chị là ai?

– Cảnh sát: đại úy Roxane Montchrestien.

– Chị là người thay Marc Batailley à?

– Có thể nói vậy.

– Chị biết tin gì về tình trạng của ông ấy không?

– Không.

– Tội nghiệp ông ấy. Chuyện xảy đến thật kinh khủng. Sáng giờ tôi chỉ nghĩ đến chuyện ấy. Chính tôi là người tìm thấy ông ấy khi tới đây.

– Ông ấy đột quy ở đây à?

– Tôi không nghĩ đó là cơn đột quy, tôi nghĩ ông ấy bị ngã cầu thang, cô gái vừa nói vừa chỉ về phía cầu thang xoắn ốc bằng kim loại. Chỗ đó siêu nguy hiểm đấy.

Roxane bỏ cô sinh viên lại để leo lên tầng trên cùng. Trên đó là văn phòng của ông Batailley. Bên trong thật tuyệt vời: trần nhà cao không dưới sáu mét, rầm nhà đóng đinh tán, một chiếc xô pha Chesterfield rộng rãi, một bàn làm việc phong cách Jean Prouvé bằng gỗ sồi to sừng sững. Cách bài trí và tường gạch đỏ tạo nên bầu không khí pha trộn giữa phòng câu lạc bộ kiểu Anh và căn gác kiểu Mỹ. Nhưng ấn tượng nhất phải là tầm nhìn bao quát của căn phòng, như một bức tranh toàn cảnh choáng ngợp của thành phố Paris. Phía Tây là tháp Eiffel và điện Invalides, phía Bắc là đồi Montmartre và nhà thờ Thánh Tâm, phía Nam là vườn Luxembourg và tòa tháp Montparnasse gớm ghiếc, phía Đông là nhà thờ Đức Bà Paris chưa được tu sửa xong. Tất thảy mang đến cảm giác ngây ngất như đang bay trên bầu trời, cách xa thế giới và thoát khỏi cơn cuồng nộ của nó.

4.

Roxane quay xuống gặp Valentine Diakité lúc này đã yên vị tại bàn làm việc của mình ở tầng dưới. Đằng sau ngoại hình cô thủ thứ mẫu mực, nữ nghiên cứu sinh tỏa ra vầng hào quang khiến cô bối rối.

– Nói tôi nghe Marc Batailley thường làm việc thế nào?

– Thi thoảng ông ấy làm việc một cách chậm tãi, Valentine thừa nhận. Khi tôi đến đây sáu tháng trước, căn bệnh ung thư phổi của ông ấy đang thuyên giảm. Marc hay mệt mỏi nhưng dễ mến và luôn là một cố vấn tuyệt vời.

– Phòng này không còn hoạt động từ khi nào?

Vui mừng vì được hỏi, cô sinh viên liền bắt đầu một bài thuyết trình ngắn.

– Thuở đầu, vào những năm 70-80 thế kỷ trước, BANC đôi khi điều tra các vụ việc kinh hoàng về hiện tượng ma ám, ngoại cảm, thôi miên hay hiện tượng còn chưa được đặt tên về trải nghiệm cận tử. Hồi ấy, phòng từng tiếp nhận hàng trăm lời kể của các nhân chứng từ khắp nước Pháp.

Valentine chỉ vào những thùng các tông xung quanh mình.

– Chuyện gì cũng có: ma ám, phụ nữ mặc đồ trắng, hiện tượng thần giao cách cảm... Thời kỳ ấy đang là lúc hoàng kim của ngành nghiên cứu UFO. Nếu tò mò muốn xem tài liệu về thời đó, chị sẽ thấy nó không khác gì phim Hồ sơ tuyệt mật.

– Thế còn bây giờ?

Cô sinh viên bĩu môi vẻ chán nản.

– Giờ thì thi thoảng ở đây vẫn nhận được vài lá thư từ đám người ngớ ngẫn nghĩ rằng thế giới bị loài bò sát thống trị, Bill Gates tạo ra virus nhằm giải quyết vấn đề quá tải dân số và chính phủ Pháp sẽ phát tán virus ấy qua mạng 5G.

Roxane day mí mắt. Cô muốn ở một mình, để ngủ, để ngắt dòng điện đang cấp năng lượng cho não cô.

– Cô sẽ không được ở đây nữa, Valentine.

– Tại sao? Tôi đã được ngài cảnh sát trưởng đồng ý và...

– Đúng thế, nhưng từ giờ tôi là chủ ở đây. Và văn phòng cảnh sát không phải là thư viện đại học.

– Tôi có thể phụ giúp chị.

– Tôi chẳng cần cô giúp gì hết. Cô có một ngày để thu dọn hành lý. Và đừng quên con mèo của cô khi rời đi.

Valentine nhún vai.

– Nó đâu phải mèo của tôi. Cũng chẳng phải của ông Marc Batailley. Nó đã ở đây khi chúng tôi tới. Tôi tìm thấy ghi chép về nó trong tài liệu lưu trữ. Poutine xuất hiện ở đây năm 2002, chứng tỏ nó phải có tuổi lắm rồi.

Roxane bực bội quay gót và đi lên tầng trên cùng. Phía sau vách kính, các mặt bằng gang của chiếc đồng hồ cổ khiến căn phòng nhìn thật khác thường, gần như phi thực. Cô có cảm giác như đang ở trong một phòng chứa đồ quý hiếm. Các thiết bị trong phòng thì ngược lại, căn phòng như thuộc về ba mươi năm trước. Không có máy tính, còn điện thoại thì làm cô nhớ đến loại bố mẹ cô dùng thời cô còn nhỏ.

Một chiếc đèn đi ốt nhỏ xíu nhấp nháy ánh đỏ gần ống nghe. Roxane tò mò nhấn nút loa ngoài để nghe lời nhắn gửi đến lúc 1 giờ 10 phút chiều cùng ngày, theo như thời gian điện thoại ghi lại.

Marc à, vẫn là Catherine Aumonier đây. Tôi thực sự rất cần gặp ông liên quan đến lời nhắn của tôi sáng nay. Phiền ông gọi lại cho tôi.

Vì không còn lời nhắn nào sau đó, Roxane bèn nghe lời nhắn trước đó trên điện thoại lúc 7 giờ 46.

Chào Marc, tôi là Catherine Aumonier, phó giám đốc Bệnh xá Cảnh sát Thành phố đây. Tôi gọi cho ông để xin ý kiến về một ca khá kỳ lạ. Sáng hôm qua, chúng tôi vừa tiếp nhận một cô gái trẻ, mất trí nhớ hoàn toàn, được Đội Cảnh sát đường sông trục vớt từ sông Seine trong tình trạng khỏa thân. Vì không có email của ông nên tôi đành gửi hồ sơ nạn nhân cho ông qua máy fax. Xin gọi lại để báo cho tôi ông có biết người này không. Gặp ông sau.

Lòng hiếu kỳ bị kích thích, Roxane lập tức nghe lại tin nhắn. Nếu ông Batailley đã nghe tin nhắn - và theo tín hiệu đèn báo thì đúng là vậy - hẳn ông ấy đã nghe nó chỉ vài phút trước khi ngã cầu thang.

Nữ cảnh sát lại cảm thấy những cú đau nhói sâu trong dạ dày. Tất cả những gì dính dáng, trực tiếp hoặc gián tiếp, đến Bệnh xá Cảnh sát Thành phố - cơ quan I3P[6] trứ danh với hoạt động khá bí ẩn - từng luôn làm cô hứng thú. Catherine Aumonier xác nhận đã gửi fax cho Batailley. Roxane nhìn quanh đống giấy tờ bừa bộn, sách vở, tạp chí xếp chồng trên bàn nhưng không thấy dấu vết một bức fax nào. Cô nhớ máy fax để gần máy photocopy. Cô đi thang bộ xuống tận tầng hai. Valentine Diakité đang ngồi xếp bằng trên sàn gỗ, thu lu trong góc sắp xếp đống giấy tờ với vẻ hờn dỗi.

– Hôm nay cô có nhận được bức fax nào không? Roxane hỏi.

Cô sinh viên chỉ im lặng lắc đầu.

Khay giấy máy fax không có gì. Roxane dựng lại trong đầu những gì có thể đã xảy ra. Marc đã đến sớm. Ông nghe lời nhắn của Catherine Aumonier, đi tìm bức fax rồi lại lên cầu thang về phòng. Đó là lúc ông bị ngã. Nhưng bức fax giờ ở đâu? Roxane nhìn gầm cầu thang rồi dưới đống đồ đạc và các tủ sắt. Không có gì. Trực giác lóe lên: cô quay lại gần cây thông Noel, chỗ con mèo đã trở lại nằm ườn trên tấm thảm chùi chân của mình, tấm thảm không gì khác chính là... bức fax của Catherine Aumonier.

Cô vuốt phẳng hai tờ giấy được ghim với nhau. Poutine đã làm rách một góc tài liệu nhưng cô vẫn đọc được dễ dàng. Như lãnh đạo I3P đã giải thích, đây là giấy xác nhận điều trị một nữ bệnh nhân bị rối loạn trí nhớ. Bản báo cáo ngắn gọn, nhưng bức ảnh người phụ nữ trẻ lại khiến người ta tò mò: gương mặt mong manh và sợ sệt, được viền quanh bởi những lọn tóc dài rủ đến vai.

Cô ngần ngừ một hồi định gọi cho Catherine Aumonier rồi quyết định đến bệnh xá để gặp trực tiếp. Cô đã mặc sẵn áo khoác thì nhận ra mình không còn được dùng xe công vụ. Chiếc Peugeot 5008 của cô vẫn ở Nanterre và cô sẽ không được lái nó nữa.

Trên bàn làm việc của Valentine, cô nhìn thấy chiếc mũ bảo hiểm không vành, màu nâu và vàng, có một dải băng ca rô chạy dọc.

– Chiếc xe máy ở gần lối vào là của cô à? Roxane miệng hỏi tay đội chiếc mũ bảo hiểm lên đầu. Cô đưa tôi chìa khóa xe được không?

Chú thích:

[1]Ở Pháp, các cảnh sát trưởng (commissaire de police) là công chức cao cấp được Tổng thống Pháp trực tiếp bổ nhiệm, nằm trong cơ cấu lãnh đạo của Cảnh sát Quốc gia Pháp, trực thuộc Bộ Nội vụ. Hiện tại, các cảnh sát trưởng có ba cấp hàm: cảnh sát trưởng (commissaire), cảnh sát trưởng sư đoàn (commissaire divisionnaire) và tổng cảnh sát trưởng (commissaire général). (Mọi chú thích nếu không có lưu ý gì thêm đều là của người dịch)

[2]Tiếng Anh trong nguyên bản, ám chỉ người không còn nhuệ khí, sức lực làm gì.

[3]Khu phố cổ và khu du lịch tấp nập bậc nhất Paris, nằm kế bên phường Saint-Thomas-d’Aquin.

[4]Tức Jean Seberg và Diego Gary, vợ và con trai nhà văn Romain Gary.

[5]Thiết bị đầu cuối máy tính ra đời năm 1980 tại Pháp, cho phép người dùng tiếp cận các dịch vụ đa dạng và được cho là tiền thân của Internet.

[6]Viết tắt của Infirmerie Psychiatrique de la Préfecture de Police, Bệnh xá Tâm thần thuộc Sở Cảnh sát Paris.

« Lùi
Tiến »