Cô Gái Vô Danh Trên Sông Seine

Lượt đọc: 2658 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
2 Bệnh xá

Cớ sao tôi trầm mình xuống nước? cô gái mới đến nghĩ. [...] Cái đầu tội nghiệp của tôi chỉ còn rặt vỏ sò cùng rong rêu. Và tôi rất muốn nói rằng điều ấy thật đáng buồn, dẫu chẳng còn biết chính xác từ buồn nghĩa là chi.

Jules SUPERVIELLE

1.

– Cô đến thì cuộc chiến đã qua rồi, Catherine Aumonier thông báo thay lời chào.

Với vóc người to béo, áo blouse trắng, dáng vẻ nghiêm nghị và cặp kính hình bán nguyệt trễ dưới mũi, bà phó giám đốc bệnh xá ra chiều khó chịu. Ngồi sau bàn làm việc nhỏ bằng kim loại, bà ta nhìn Roxane với vẻ trịch thượng và ngờ vực.

– Tức là sao? nữ cảnh sát đứng trước mặt bà ta cất tiếng hỏi.

– Cô gái vô danh trên sông Seine không còn ở chỗ chúng tôi, Aumonier đáp.

Đằng sau giọng trách móc, Roxane nhận thấy một vẻ ngượng nghịu, cứ như thể bà bác sĩ vừa bị bắt quả tang.

– Hãy tua lại câu chuyện từ đầu cho tôi nghe, cô nói.

Đây là lần đầu tiên trong sự nghiệp cô đặt chân đến Bệnh xá Tâm thần của Sở Cảnh sát Paris. Với biệt danh I3P, đây là cơ sở y tế có cơ cấu độc nhất vô nhị ở Pháp với tiếng tăm không mấy tốt đẹp. Nơi này là cơ sở cấp cứu thần kinh cho những cá nhân được cảnh sát đưa đến do có biểu hiện “rối loạn tâm thần”. Được thành lập cách đây 150 năm, I3P thường xuyên phải nhận những lời chỉ trích vì cách thức hoạt động mờ ám dưới sự bảo hộ của sở cảnh sát thành phố.

– Cô gái vô danh đó được một đơn vị thuộc Đội Cảnh sát đường sông trục vớt từ sông Seine vào khoảng 5 giờ sáng Chủ nhật, gần cầu Pont-Neuf, Aumonier bắt đầu nói, mắt nhìn chằm chằm sổ ghi chép. Cô ta trần như nhộng, còn độc chiếc đồng hồ ở cổ tay.

Dù rất hứng thú với vụ này, Roxane vẫn cảm thấy ngộp thở, Căn phòng quá nhỏ, gần giống phòng tù. Ánh đèn tai tái và mùi bắp cải ngập ngụa trong không khí khiến cô buồn nôn. Mỗi nhịp hít thở với cô đều khó khăn.

– Họ mang cô ta đến đây vào khoảng 10 giờ cùng ngày sau khi được Phòng Giám định Pháp y của bệnh viện Hôtel-Dieu kiểm tra nhanh.

Aumonier chìa cho Roxane tờ chứng nhận sức khỏe do bác sĩ của Phòng Giám định Pháp y điền. Cô đọc lướt qua tờ giấy. Tay bác sĩ có vẻ hời hợt, chỉ điền vài ô và nguệch ngoạc mấy chữ coi như tổng kết: “Đối tượng có biểu hiện rối loạn tâm thần, có khả năng đe dọa an toàn của bản thân và người khác.” Cô gái vô danh đó từ chối lấy dấu vân tay và người của phòng Giám định Pháp y cũng chẳng cố làm, bởi họ không thể gắn tội hình sự nào cho cô ta ngoại trừ tội tắm tiên trên sông Seine.

– Khi được vớt lên, cô ta có vẻ hoang mang, hoàn toàn như người trên mây. Cô ta không thể trả lời bất cứ câu hỏi nào. Nếu ở Hôtel-Dieu cô ta khá bình tĩnh thì lúc đến đây, cô ta thực sự phát điên.

Catherine Aumonier mở một tệp tin trên máy tính xách tay của mình rồi xoay màn hình về phía Roxane.

– Tất cả đã được máy quay giám sát ghi lại. Cô ta đã được tiêm thuốc an thần lúc mới đến, nhưng tác dụng của thuốc chỉ có giới hạn. Cô ta bị kích động mạnh, tự cào cấu mình, tự giật cả nắm tóc.

Roxane chăm chú nhìn hình ảnh trên máy tính. Một cô gái trong tấm áo choàng, hoàn toàn mất bình tĩnh. Khuôn mặt dài và ma mị như nàng Tiên gió bị giam cầm trong vẻ u sầu và điên loạn.

– Không thể nói chuyện chút nào với cô ta ư?

– Tôi nghĩ cô ta thậm chí còn chẳng hiểu phần lớn các câu người ta hỏi, Aumonier đáp.

– Các vị có chẩn đoán gì không?

– Mới chỉ có rất ít thời gian quan sát thì khó lắm. Đây là một kiểu trộn lẫn giữa những cơn loạn thần nhất thời và chứng quên phân ly.

– Có khả năng cô ta giả vờ không?

– Khả năng ấy lúc nào cũng có, nhưng tôi không chắc. Cô ta có vẻ đã chịu sang chấn mạnh. Tóm lại, sau gần hai mươi tư giờ đầu tiên, tình hình không có tiến triển, nhưng dù sao cuối cùng cô ta đã nói được một câu làm tôi phải suy nghĩ. Cô ta đòi gọi cho Marc Batailley.

– Cô ta đã nói vậy à?

– Cô ta thậm chí còn nói đi nói lại vài lần, gần như van xin: “Sie müssen Marc Batailley anrufen!”

– Bằng tiếng Đức ư?

– Phải.

– Và bà biết cô ta nói đến ai?

– Tôi biết, tôi thường gặp Marc hồi còn làm ở đường Quai de la Rapée.

– Ở Viện Pháp y?

Aumonier gật đầu.

– Tôi đã để lại hai lời nhắn cho Batailley, nhưng ông ấy vẫn chưa gọi.

Khi có mặt ở I3P, Roxane giữ kín chuyện cô đã nghe hai lời nhắn ấy. Aumonier tưởng cô được cảnh sát thành phố điều đến và cô cũng chẳng buồn đính chính lại.

– Sau đó thì sao?

Bà phó giám đốc chọc ngón tay út vào tai ngoáy chẳng biết ngại. Bà ta có khuôn mặt của mấy bà nông dân Hà Lan mà Van Gogh từng vẽ nháp cho bức Những người ăn khoai tây: mặt đỏ gay, đường nét thô kệch, trán thấp, mũi to như lõi táo.

– Chúng tôi để cô ta ở lại thêm vài giờ nhưng bệnh xá phải chịu áp lực rất lớn để có phòng trống.

– Tôi có thể xem nơi cô ta đã nằm không?

Phải cố gắng lắm bà phó giám đốc mới đứng dậy được khỏi ghế.

– Bình thường chúng tôi có sáu, bảy người nhập viện mỗi ngày, nhưng thứ Hai vừa rồi có tới mười một bệnh nhân.

Bà ta vừa thở dài vừa cài khuy áo blouse, chiếc áo có cài huy hiệu ba màu của Sở Cảnh sát Paris.

– Chúng tôi không biết chuyện gì đang xảy ra lúc này. Hết đám người nghiện ma túy, bệnh nhân cuồng tưởng, rối loạn nhân cách lại đến người vô gia cư, người nhập cư, chúng tôi không thể theo kịp nữa. Thật sự quá sức.

2.

Cánh cửa mở ra một hành lang dài màu vàng nhạt với hai bên chia thành nhiều phòng có cửa màu đỏ lựu. Bên trái hành lang là phòng nhân viên, nhà bếp, phòng chờ, quầy thuốc; bên phải là phòng bệnh và khu vệ sinh. Không hề có cửa sổ. Tất thảy ánh sáng trên đời dường như đã rút lui chỉ còn để lại một bóng đèn nhem nhuốc và không chút sức sống, như thể nơi này đã được chiếu qua một bộ lọc xấu tợn của Instagram.

Tiếng ù ù trầm đục và đáng sợ khiến các bức tường rung lên. Đã đến giờ ăn. Hai y tá phát khay ăn cho bệnh nhân. Thực đơn hôm nay có cá hấp, bắp cải Brussels và pho mát trắng.

– Theo luật, bệnh nhân chỉ được ở đây tối đa bốn mươi tám giờ, Catherine Aumonier giải thích. Quá thời gian đó, một số sẽ được nhập viện ở cơ sở khác và số còn lại được thả tự do hoặc được giao lại cho một đồn cảnh sát nào đó để phục vụ điều tra hình sự.

Phía sau một ô cửa bằng mica, một người đàn ông bị móm mặc bộ đồ ngủ màu xanh biển hét lên: “Lạnh quá! Nóng quá! Lạnh quá! Nóng quá! Cho tôi hớp dầu mazut! Để phóng đến tận Knokke-le-Zoute!”

– Vào lúc giữa chiều, chúng tôi chẳng còn cách nào khác, bà ta nói tiếp. Chúng tôi phải chuyển cô ta sang nơi khác. Với số người mới nhập viện, chúng tôi phải lo liệu cho hai mươi bệnh nhân trong khi chỉ có mười sáu giường trống, rải rác ở mười phòng.

– Bà tìm được điểm đỗ cho cô ta rồi chứ?

– Dĩ nhiên! Chúng tôi phải chật vật lắm mới tìm được cho cô ta một chỗ ở phòng khám tâm thần Jules-Cotard. Đó là một cơ sở nhỏ cách đây không xa lắm, gần nghĩa trang Montparnasse. Mọi chuyện hỏng bét chính trong lúc vận chuyển bệnh nhân. Chúng tôi đã để mất cô ta.

– Đế mất? Ý bà là bệnh nhân đã trốn mất ư?

Cảm thấy ý trách móc trong giọng của Roxane, Aumonier liền nổi cáu.

– Bình thường chúng tôi có bốn trợ lý an ninh. Một người đang được nghỉ bù theo chính sách giảm thời gian làm việc, một người báo ốm và người thứ ba thì không đến làm nữa kể từ khi anh ta yêu cầu thuyên chuyển. Theo luật, một xe vận chuyển bệnh nhân bắt buộc phải có hai nhân viên an ninh đi cùng, nhưng chiều nay thì chỉ có một người.

I3P đang phải chịu hội chứng nước Pháp: đất nước vừa đánh thuế quá nặng vừa quản lý quá mức mà chẳng mang lại hiệu quả gì. Phía xa, lão móm vẫn tiếp tục la hét trong phòng mình: “Cho tôi một giọt dầu mazut để đi đến một quán fastfood! Tôi thích bụp một con ma mút còn hơn xì xụp con cá nhem nhuốc!”

– Chính xác đã xảy ra chuyện gì?

– Cô ta đã lừa trốn được nhân viên an ninh lúc ở sân phòng khám Cotard.

Aumonier lấy tay áo lau mũi khi đến trước cửa phòng số 6.

– Phòng đấy đây.

Một nhân viên gác cửa to cao như hộ pháp đến mở cửa phòng cho họ. Căn phòng nhỏ tầm mười mét vuông không buồng tắm cũng chẳng có rèm cuốn. Trống trơn, ngoại trừ một chiếc giường kim loại gắn chặt xuống sàn và một bồn cầu di động như loại đôi khi được dùng ở công trường hoặc khu cắm trại. Trên tường, vài bức graffiti cũ kỹ kể lại một phần câu chuyện về những người từng ở căn phòng này.

– Mày là cái lỗ trôn chả có đếch gì xung quanh! bệnh nhân ở trên giường hét vào bà phó giám đốc.

Ông ta ngồi xếp bằng, người cứng đờ vì chứng máy cơ và chửi rủa lung tung.

Cảm thấy khó chịu, Roxane liếc nhìn bệnh nhân. Ông ta làm cô nghĩ đến thủy thủ Popeye với cái hàm lệch, một bên mắt chột và hình xăm mỏ neo trên cẳng tay.

– Mang mẹ mày đến đây để tao nặn lại mày! ông ta hét lên lần nữa.

Aumonier mặc xác lão vô gia cư và lường trước Roxane định hỏi gì.

– Chúng tôi đã khử trùng căn phòng ngay sau khi cô ta rời đi nên kỹ thuật viên bên Nhận dạng Tư pháp sẽ chẳng tìm được gì đáng kể đâu.

Roxane ngẫm nghĩ. Cô không chắc Đội Nhận dạng sẽ tham gia vào vụ này. Cảnh sát quận 14 sẽ phát thông báo tìm người. Họ sẽ cử một xe đi tuần xung quanh phòng khám Cotard trong lúc chờ tin tức của cô gái đó. Aumonier biết chuyện đã hết đường cứu vãn, nhưng bà vẫn còn quân át chủ bài trong tay.

– Farouk, một trong các nhân viên giám sát của bệnh xá, đã nhanh trí nhặt lại số tóc cô ta bứt ra.

Bà ta rút từ trong túi áo ra một túi zip ni lông đựng một nhúm tóc vàng. Roxane hoài nghi xem xét chiếc túi. Có còn hơn không, dù cô không chắc chỗ tóc này có đủ chân để lấy mẫu ADN. Đấy là chưa kể nguy cơ mẫu thu được bị nhiễm bẩn. Cô nhìn quét từ đầu đến cuối căn phòng thêm lần nữa và dừng lại ở chiếc bồn cầu di động.

– Các vị đã dọn chất thải chưa?

– Đương nhiên là rồi, chúng tôi thay hộp chứa cho mỗi bệnh nhân. Cái đó được dùng gần giống chậu cát cho mèo.

– Phải, tôi biết. Hãy thử tìm lại hộp chất thải của cô gái vô danh đó và lấy cho tôi tất cả những gì các vị có thể lấy.

– Cụ thể là chúng tôi phải tìm gì?

Nữ cảnh sát nhún vai.

– Nước tiểu, phân của của cô ta, tất tật những gì các vị tìm được.

3.

7 giờ tối. Roxane phóng đi trên chiếc xe máy của Valentine Diakité. Cái lạnh làm mặt cô tê cứng, khống chế tay chân cô và khiến các ngón tay như phải bỏng. Bộ giáp là áo khoác da và áo phông dài tay của cô quá mỏng để đối đầu với cái lạnh cắt da cắt thịt của buổi tối.

Đến quảng trường Denfert-Rochereau, cô đi vào đại lộ Raspail để trở về văn phòng mới. Đã đến giờ tan tầm. Xe cộ kẹt cứng trên đại lộ, một số phải chuyển hướng vì các công trình thi công không hồi kết làm nhếch nhác bộ mặt thủ đô. Là người Paris chính gốc, chưa bao giờ Roxane thấy thành phố trong tình trạng này. Mấy tháng gần đây, các công trình nhiều lên nhanh chóng. Không một con phố, một ngã tư, một khu nhà ở nào không bị xới tung vỉa hè. Điều tệ hại là phần lớn số ấy chỉ là những công trình “ma”. Công nhân cứ đào cả đống hố dài rồi lại bị điều sang nơi khác vì một lý do nào đó. Vì chẳng có nhà chức trách nào thèm để tâm nên những cái hố há miệng toang hoác suốt nhiều tuần, được bảo vệ qua loa bằng lớp rào chắn tệ hại bằng tôn màu xanh xám - cũng chính là thứ được đám người biểu tình dùng làm vũ khí tấn công cảnh sát.

Vụ “cô gái vô danh trên sông Seine” luẩn quẩn trong đầu cô. Cô thích thú trước vụ việc nhuốm màu thi ca này. Nó làm cô nhớ lại một tình tiết văn chương cô từng nghiên cứu khi học dự bị đại học ngành Văn học. Đó là câu chuyện xảy ra vào cuối thế kỷ 19, xác một cô gái trẻ tự sát được trục vớt gần một cây cầu trên sông Seine. Bị cuốn hút trước vẻ đẹp của cô, một nhân viên nhà xác đã lén lút đặt làm một chiếc mặt nạ từ khuôn mặt cô gái. Sau đó, chiếc mặt nạ thạch cao dựa trên khuôn mặt cô đã được sao ra nhiều đến mức sau nhiều năm đã trở thành một biểu tượng nghệ thuật, tô điểm các căn hộ của giới nghệ sĩ Paris phóng khoáng suốt những năm đầu thế kỷ 20. Aragon từng nói đến sự kiện này trong tiểu thuyết Aurélien và gọi cô là “nàng Monalisa tự sát”, Camus có một bản sao mặt nạ này trong phòng làm việc. Vẻ thanh thản trên khuôn mặt cô thật mê hồn. Cô có nhan sắc rất đặc biệt: gò má cao đầy đặn, làn da láng mịn, đôi mắt nhắm với hàng mi thanh mảnh cùng nụ cười nửa miệng bí ẩn giữ nguyên vẻ hạnh phúc như thể cô hoàn toàn đắm mình trong cực lạc khi bước sang phía bên kia sự sống.

Phố Sèvres, một chiếc xe trượt điện đi ngược chiều kéo Roxane khỏi những suy tưởng văn chương lan man trong đầu. Cô tránh được chiếc xe trong gang tấc và thoát khỏi dòng xe để đi vào phố Bac. Thấm lạnh, cô lái xe máy qua cổng dành cho ô tô rồi lách vào sân của ngôi nhà số 111B để đỗ xe. Đẩy cánh cửa tòa tháp đồng hồ, cô thực sự thoải mái khi tìm thấy lại không khí căn phòng: trước hết là sự ấm áp, rồi đến tiếng dương cầm êm đềm, những món đồ trang trí Giáng sinh đưa cô đắm mình vào tuổi thơ, và không thể quên Poutine, chú mèo Siberia đã nằm cuộn tròn.

There’s no place like home...[1]

Trên tầng ba, phía sau bàn làm việc, Valentine Diakité vẫn trung thành ở nguyên chỗ cũ và Roxane nhận thấy khó mà tống cổ được cô nàng.

– Sao rồi? cô gái hỏi, khuôn mặt bừng sáng, thèm khát được biết thêm thông tin.

Roxane ấn tượng trước tinh thần nhiệt tình của cô gái và không phải không ủ mưu trong đầu, cô tóm tắt nhanh chuyến đi đến I3P.

– Nếu cô thực sự muốn giúp tôi thì đến lúc rồi đấy! cô nói để kết lại bản tường thuật của mình.

Cô lôi từ túi trong áo khóa ra mấy túi nhựa: một túi đựng tóc, túi kia đựng một ống nước tiểu của cô gái vô danh.

– Có một chuyến TGV khởi hành từ ga Bắc trong nửa tiếng nữa. Cô có thể đến Lille lúc 9 giờ tối.

– Đến Lille ư?

– Ở đó có Viện Phân tích Di truyền châu Âu, một trong các phòng xét nghiệm tư nhân lớn nhất miền Bắc nước Pháp.

Valentine đã bắt đầu ghi chú lại trên điện thoại.

– Cơ quan tôi, BNRF, thường xuyên làm việc với họ, Roxane nói tiếp. Điểm mạnh của họ là khả năng phản ứng nhanh, đặc biệt là trong các trường hợp cần có kết quả phân tích trước khi hết thời hạn tạm giam nghi phạm.

– Nhưng đâu ai cho phép cô xử lý vụ này!

– Ai biết được chứ? Roxane đáp. Cô cứ đến đó và đưa mẫu xét nghiệm cho một người tên là Johan Moers.

– Vào lúc 9 giờ tối ư?

– Không thành vấn đề, tay ấy dị lắm, anh ta ngủ luôn ở đó. Để tiện cho cô, tôi sẽ nhắn tin cho anh ta và báo trước rằng cô sẽ đến.

Roxane chắc mẩm nhiệt huyết của Valentine sẽ tan tành trước khó khăn đầu tiên, nhưng không hề.

– Tôi đi đây, Valentine đội mũ bảo hiểm lên và nói.

Cô bỏ các mẫu xét nghiệm vào chiếc Lady Dior và chìa cho Roxane một tấm danh thiếp màu ngà.

– Cô gửi vé tàu và địa chỉ phòng thí nghiệm vào email của tôi nhé?

– Cứ tin ở tôi. Cô sẽ quay về Paris trước nửa đêm.

4.

Vui mừng khi được ở một mình, Roxane ngồi xuống chiếc xô pha Chesterfield to kềnh, gửi tin nhắn cho Johan Moers, mua và gửi vé tàu đi rồi ngồi yên một chốc, mắt nhìn xa xăm, hồi tưởng lại trong đầu đoạn clip từ máy quay giám sát. Cô gái vô danh được vớt trên sông Seine có ngoại hình vừa bình thường lại vừa cuốn hút. Cô ta khiến cô nhớ đến người Mazone, kẻ thù không đội trời chung của thuyền trưởng Harlock[2]. Đó là những sinh vật mang hình dạng phụ nữ, được tạo ra từ thực vật, gồm nhựa cây và thớ gỗ, xinh đẹp nhưng nguy hiểm.

Vẫn thông qua tin nhắn SMS, Roxane nhắc Catherine Aumonier nhớ lời hứa gửi cho cô tên, địa chỉ và bản báo cáo của nhân viên an ninh đã để cô gái vô danh trốn thoát. Sau đó, cô gọi điện cho bệnh viện Pompidou để hỏi thăm tình hình sức khỏe của Batailley. Cô phải trình bày lê thê mãi mới được gặp một bác sĩ ở đầu dây bên kia. Tin tức không tốt lắm: viên cảnh sát bị gãy xương nhiều chỗ và chấn thương sọ não nghiêm trọng. Họ phải gây mê toàn thân cho ông để có thể phẫu thuật và xử lý các cục máu tụ. Tình trạng của ông đã ổn định, nhưng chỉ số sinh tồn vẫn không mấy khả quan.

Cô kết thúc phần việc của mình bằng màn trao đổi tin nhắn với Louise Veyron, điều phối viên của Cục Quản lý Trật tự Công cộng và Giao thông, cơ quan quản lý Đội Cảnh sát đường sông. Hai người phụ nữ có quen biết đôi chút và thỏa thuận hẹn gặp ngoài lề vào hôm sau với người thợ lặn đã vớt cô gái vô danh vào đêm thứ Bảy, rạng sáng Chủ nhật.

Roxane chợt nhớ đến căn hộ của mình - màu xám, cái lạnh, sự cô đơn, bê tông, tiếng gọi từ hư vô - và cô cảm thấy không đủ can đảm để về nhà. Dù không có quần áo thay nhưng cô quyết định tận dụng vỏ kén mà tòa tháp đồng hồ trao cho mình.

Trong phòng bếp ở tầng hai, cô phát hiện một tủ rượu nhỏ đặt cạnh tủ lạnh. Cô xem xét nhanh rồi chọn một chai vang trắng: Pessac-Léognan, Domaine de Chevalie 2011. Co rót cho mình ly đầu tiên, nốc thẳng mà không buồn thưởng thức. Chỉ để cảm nhận có chút cồn trong máu. Ly thứ hai thì khoan khoái hơn: rượu rất ngon, thơm mùi hoa quả và hương gỗ, với vị đào trắng và hạt phi. Batailley quả là có gu chọn rượu.

Cô mang chai vang lên tầng trên cùng, lúi húi bật chiếc lò sưởi bằng gang cũ rích để làm ấm phòng. Cô vốn chưa bao giờ sợ lạnh, nhưng dạo gần đây cô ngày càng nhạy cảm hơn. Một luồng khí lạnh tê tái có thể ập đến bất thình lình và ngấm sâu vào tận xương tủy cô. Roxane cuộn mình trong tấm chăn len lớn kẻ sọc kiểu Scotland được gấp gọn trên xô pha và lục lọi kho đĩa nhạc của Batailley một lúc. Ở đây nữa, gu chọn nhạc của ông cũng rất tuyệt. Ông ấy là tín đồ nhạc cổ điển. Đĩa CD chất cả đống, một số còn mới tinh chưa mở. Bộ sưu tập của ông chủ yếu toàn Schubert, Beethoven và Satie được các ngôi sao dương cầm thể hiện: Krystian Zimerman, Daniel Barenboim, Martha Argerich, Milena Bergman, Aldo Ciccolini.

Gió giật khiến các vách kính rung lên, khiến cô càng cảm thấy như đang ở trong một ngọn hải đăng. Đêm ấy trời quang mây. Từ nơi cao nhất này, Roxane nhìn thành phố dưới một góc độ xa lạ. Cô phát hiện trong góc phòng vài bậc thang gỗ bị gấp lại. Kéo thang gấp ra, cô đi đến một tấm cửa trượt mở ra một sân thượng nhỏ cạnh một bồn nước kiểu New York.

Gió thổi mạnh nhưng lại khiến cô thấy khỏe khoắn hơn. Cô đã yêu mến tòa tháp này ngay từ cái nhìn đầu tiên. Bỗng nhiên cô cảm thấy nơi đây như nhà mình. Vào khoảnh khắc ấy, ngồi trên tấm lợp mái nhà, cô cảm tưởng mình như người canh gác thủ đô, ngồi trên chòi canh của con thuyền trôi trên màn đêm Paris. Chuyển động và ánh sáng hệt như thôi miên. Trong đó luôn có một chi tiết thu hút sự chú ý. Roxane quấn chặt tấm chăn quanh vai và một hình ảnh mới mẻ choán lấy tâm trí cô. Hình ảnh những lỗ ném trên lan can của một lâu đài kiên cố. Ở đây, cô tạm thời cảm thấy được an toàn. Ở đây, sẽ không có ai đến tìm cô.

Mà nếu có thì cô cũng sẽ có thì giờ phòng thủ.

Chú thích:

[1]Tiếng Anh trong nguyên bản, nghĩa là: Không đâu bằng ở nhà.

[2]Nhân vật chính trong truyện tranh và phim hoạt hình Nhật Bản Hải tặc vũ trụ: Thuyền trưởng Harlock, trong đó phản diện chính là các Mazone.

« Lùi
Tiến »