Cô hầu gái

Lượt đọc: 48877 | 13 Đánh giá: 9,7/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 15

Chiều thứ Bảy, Nina đang tổ chức một cuộc họp hội phụ huynh nhỏ ở sân sau. Họ họp để lên kế hoạch tổ chức một cái gì đó gọi là “ngày hội thao” trong đó lũ trẻ chơi đùa trên một cái sân vài tiếng đồng hồ, vậy mà không hiểu sao lại phải mất mấy tháng để chuẩn bị. Dạo này Nina nói chuyện về nó không ngừng nghỉ. Và cô ta đã nhắn tin cho tôi không dưới chục lần để nhắc nhở tôi đi lấy đồ nguội cho món khai vị.

Tôi bắt đầu thấy căng thẳng bởi vì, như thường lệ, khi tôi thức dậy sáng nay cả ngôi nhà lại lộn xộn lên rồi. Tôi không biết làm sao căn nhà này lại có thể bừa bãi đến nhường ấy. Thuốc của Nina có phải để điều trị một chứng rối loạn nào đó khiến cô ta tỉnh giấc giữa đêm và bày bừa khắp nhà không? Có bệnh đó không?

Chẳng hạn, tôi không rõ làm sao mà phòng vệ sinh lại có thể bẩn đến vậy chỉ sau một đêm. Khi tôi vào phòng tắm của cô ta để dọn dẹp vào buổi sáng, thường phải có ít nhất ba đến bốn cái khăn nằm vương vãi trên sàn nhà, ướt sũng. Thường cũng có kem đánh răng dính chặt vào bồn rửa mà tôi phải cọ mãi mới chịu đi. Nina có vẻ ghét ném quần áo của mình vào giỏ đồ giặt, vậy nên tôi phải mất cả mười phút để đi nhặt áo lót, quần lót, quần dài, quần tất, v.v. của cô ta. Tạ ơn Chúa vì Andrew giỏi vứt đồ vào giỏ quần áo hơn. Rồi còn có cả những món đồ cần giặt khô, số lượng rất nhiều. Nina không phân biệt giữa hai loại, và Chúa biết là tôi không được phép xác định sai cái gì đi vào máy giặt và cái gì cần được đưa tới chỗ giặt khô. Đó sẽ là án tử hình.

Lại còn vấn đề giấy bọc thức ăn nữa. Tôi thấy vỏ kẹo được nhét vào hầu như mọi khe kẽ trong phòng ngủ và phòng tắm của cô ta. Tôi đoán chắc đó là lý do Nina nặng hơn đến hai chục kí so với bức hình chụp lúc cô ta và Andrew mới quen.

Đến lúc tôi đã dọn xong căn nhà từ trên xuống dưới, mang đồ tới tiệm giặt khô, và hoàn tất việc giặt giũ và là quần áo, tôi chẳng còn lại nhiều thời gian. Những người phụ nữ sẽ đến trong vòng một tiếng nữa, và tôi vẫn chưa làm xong toàn bộ công việc mà Nina giao cho tôi, bao gồm cả việc lấy món khai vị. Cô ta sẽ không chịu hiểu cho dù tôi có cố gắng giải thích đi nữa. Cân nhắc đến việc mới tuần trước suýt nữa thì cô ta đã sa thải tôi khi bắt gặp tôi xem Family Feud với Andrew, tôi không được phép phạm bất kỳ sai lầm nào. Tôi phải bảo đảm chiều nay diễn ra trơn tru.

Sau đó, tôi tới sân sau. Sân sau của nhà Winchester là một trong những khoảng sân đẹp nhất trong phố. Enzo đã làm rất tốt công việc của mình – các hàng cây được tỉa tót chính xác như thể anh ta dùng thước đo vậy. Hoa điểm trên rìa sân, thêm chút sắc màu. Và cỏ thì thật xanh tốt, tôi có phần muốn nằm xuống đó, quơ tay loạn lên để làm thiên thần trên cỏ.

Nhưng rõ ràng là, họ không dành nhiều thời gian ngoài này, bởi vì tất cả đồ đạc trên sân đều phủ một lớp bụi dày. Tất cả mọi thứ đều phủ một lớp bụi dày.

Ôi Chúa ơi, tôi không có thời gian để sửa soạn xong tất cả mọi thứ.

“Millie? Cô ổn chứ?”

Andrew đang đứng sau lưng tôi, lần này ăn mặc thoải mái, áo polo màu xanh dương và quần kaki. Không hiểu sao, anh ta trông còn đẹp trai hơn lúc mặc vest đắt tiền.

“Tôi ổn,” tôi lầm bầm. Tôi còn không nên nói chuyện với anh ta.

“Trông cô như sắp khóc đến nơi vậy,” anh ta chỉ ra.

Tôi ngượng ngùng lấy mu bàn tay lau mắt. “Tôi ổn. Chỉ là có rất nhiều việc phải làm cho buổi họp hội phụ huynh này.”

“Ôi trời, cái đó không đáng phải khóc đâu.” Lông mày anh ta nhíu lại. “Mấy bà trong hội phụ huynh này sẽ không bao giờ thấy hài lòng bất kể cô có làm gì đi nữa. Bọn họ ai cũng kinh khủng”

Điều đó không hề khiến tôi cảm thấy khá hơn.

“Xem này, có lẽ tôi có...” Anh ta lục tìm trong túi và rút một tờ giấy ăn nhàu nhĩ. “Tôi không thể tin là tôi có một tờ giấy ăn trong túi, nhưng đây.”

Tôi gượng cười khi nhận tờ giấy. Khi tôi chấm mũi, tôi thoáng ngửi thấy mùi nước cạo râu của Andrew.

“Giờ thì,” anh ta nói, “tôi có thể làm gì để giúp?”

Tôi lắc đầu. “Không sao cả. Tôi có thể xử lí được.”

Cô đang khóc kìa.” Anh ta giẫm một chân lên cái ghế một bẩn thỉu. “Nghiêm túc đấy, tôi đâu có hoàn toàn vô dụng. Chỉ cần nói cho tôi biết cô cần tôi làm gì thôi.” Khi thấy tôi do dự, anh ta nói thêm, “Xem này, cả hai chúng ta đều muốn khiến Nina vui vẻ, phải không? Đây là cách để cô khiến cô ấy vui vẻ. Cô ấy sẽ không vui đâu nếu tôi để cô phá hỏng vụ này.”

“Tốt thôi,” tôi lầm bầm. “Sẽ hữu ích vô cùng nếu anh có thể đi lấy đồ khai vị.”

“Chốt.”

Cảm giác như thể tôi vừa trút được một gánh nặng khủng khiếp. Tôi sẽ phải mất hai mươi phút để tới cửa hàng lấy đồ khai vị và thêm hai mươi phút nữa để quay lại. Như thế nghĩa là tôi chỉ còn mười lăm phút để dọn dẹp đống đồ đạc bẩn thỉu ngoài sân này. Có ai có thể tưởng tượng được cảnh Nina ngồi trong một cái ghế này trong bộ cánh trắng toát của cô ta không?

“Cảm ơn anh,” tôi nói. “Tôi thật sự, thật sự rất biết ơn vì điều đó. Thật đấy.”

Anh ta toét miệng cười với tôi. “Thật à?”

“Thật đấy, thật đấy.”

Đúng lúc ấy Cecelia xông vào sân sau, mặc một bộ váy màu hồng nhạt có viền đăng ten. Giống mẹ, con bé không có một sợi tóc lộn xộn nào. “Bố ơi,” con bé nói.

Anh ta quay sang nhìn Cecelia. “Có chuyện gì thế, Cece?”

“Máy tính không hoạt động,” con bé nói. “Con không thể làm được bài tập về nhà. Bố sửa nó được không?”

“Chắc chắn là bố có thể rồi.” Anh ta đặt một tay lên vai con bé. “Nhưng đầu tiên chúng ta sẽ đi du lịch bụi một lúc và nó sẽ vui hết sảy.”

Con bé nhìn anh ta hoài nghi.

Anh ta lờ thái độ nghi ngại của con bé. “Đi giày vào đi.”

Tôi chắc phải mất đến nửa ngày để thuyết phục Cecelia đi giày vào, nhưng con bé ngoan ngoãn vào trong nhà để làm theo lời anh ta. Cecelia cũng khá dễ thương, miễn là tôi không phải trông nó.

“Anh rất giỏi chăm cô bé,” tôi bình luận.

“Cảm ơn.”

“Cô bé trông rất giống anh.

Andrew lắc đầu. “Không hẳn. Nó trông giống Nina.”

“Có mà,” tôi khăng khăng. “Cô bé có nước da và màu tóc giống Nina, nhưng cái mũi thì giống anh.”

Anh ta nghịch vạt áo polo của mình. “Cecelia không phải con gái ruột của tôi. Vậy nên mọi sự giống nhau giữa hai chúng tôi chỉ là, cô biết đấy, tình cờ mà thôi.”

Trời ơi, sao tôi toàn tự ném đá vào chân mình thế nhỉ. “Ôi, tôi không nhận ra…”

“Không phải chuyện gì quan trọng.” Đôi mắt nâu của anh ta dính chặt vào cửa sau, chờ Cecelia quay ra. “Tôi đã gặp Nina khi Cecelia còn sơ sinh, vậy nên tôi là người bố duy nhất mà con bé biết. Tôi coi nó như con gái tôi. Chẳng có gì khác biệt.”

“Tất nhiên rồi.” Thiện cảm của tôi dành cho Andrew Winchester tăng lên vài bậc. Anh ta không chỉ không tìm kiếm một bạn đời siêu mẫu, anh ta còn cưới một người phụ nữ đã có con và nuôi nấng đứa trẻ đó như con ruột của mình vậy. “Như tôi đã nói, anh rất giỏi chăm nó.”

“Tôi nghĩ trẻ con rất tuyệt... tôi ước gì chúng tôi có chục đứa.”

Andrew trông như muốn nói thêm gì đó, nhưng rồi anh ta mím chặt môi lại. Tôi nhớ điều Nina đã nói với tôi cách đây vài tuần về việc họ đang cố gắng để có con. Tôi nhớ lại chiếc tampon đẫm máu mà tôi tìm thấy trên sàn phòng tắm. Tôi tự hỏi không biết từ đó đến giờ họ đã thành công chưa. Dựa trên ánh mắt buồn bã trong mắt Andrew, tôi nghĩ câu trả lời là chưa.

Nhưng tôi chắc chắn là Nina sẽ có thể mang thai thôi nếu đó là điều họ muốn. Sau tất cả, họ có đủ nguồn lực trên thế giới. Mà dù sao đi nữa, đó cũng chẳng phải là việc của tôi.

« Lùi
Tiến »