Đêm Vĩnh Hằng

Lượt đọc: 1009 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 22
trích nhật ký của ephraim goodweather

Phần lớn các cuộc khủng hoảng tuổi trung niên không tồi tệ đến thế này. Trong quá khứ, chuyện đã từng chỉ ở mức người ta nhìn tuổi trẻ phai nhạt, hôn nhân tan vỡ, sự nghiệp dần đình trệ. Đó là những đổ vỡ có thể được xoa dịu bằng một chiếc xe mới, một chút thuốc nhuộm tóc hay một chiếc bút máy Mont Blanc, tùy vào ngân sách của bạn. Nhưng thứ tôi mất thì không gì bù đắp được. Tim tôi nhảy lô tô mỗi lúc tôi nghĩ đến nó, cảm thấy nó. Nó đã kết thúc. Hoặc sẽ kết thúc sớm thôi. Bất kể tôi từng có thứ gì, tôi đều đã hoài phí mất rồi - và điều tôi hy vọng sẽ không bao giờ đến. Mọi sự xung quanh tôi đã biến thành cái hình dạng kinh khủng vĩnh viễn. Mọi hứa hẹn của đời tôi - trở thành cử nhân tốt nghiệp trẻ nhất lớp, chuyển đến sống ở phía Đông, gặp cô gái hoàn hảo của đời mình - tất cả đều đã tiêu tan. Những buổi tối xem phim với miếng bánh pizza lạnh ngắt. Cảm giác được là người khổng lồ trong mắt con trai...

Hồi tôi còn nhỏ, trên ti vi có một gã gọi là ông Rogers. Ông ta hay hát: "Em không bao giờ tuột trôi / không bao giờ tuột trôi / không bao giờ tuột trôi xuống cống." Dối trá bỏ mẹ!

Từng có thời tôi lẽ ra đã có thể tập hợp quá khứ lạt và trưng ra như một bản sơ yếu lý lịch hay một bản danh sách thành tựu, thế nhưng bây giờ... bây giờ quá khứ ấy giống một cái kho chứa những thứ tầm phào, những thứ đã có thể xảy ra nhưng hóa ra lại không. Hồi trẻ, tôi cảm thấy rằng thế giới này và vị trí của mình trên đó đều nằm trong một kế hoạch định sẵn. Rằng thành công, bất kể là gì, có thể đạt được chỉ đơn giản bằng cách tập trung vào công việc của mình - vào việc làm thật giỏi "Những gì tôi đang làm". Là một người bố tham công tiếc việc, tôi cảm thấy làm việc cật lực ngày tiếp ngày chính là cách chu cấp giúp chúng tôi sống sót khi cuộc đời xác định hình dạng cuối cùng của nó. Và bây giờ... bây giờ thế giới xung quanh tôi đã trở thành một chốn không sao chịu nổi và tất cả những gì tôi có là cơn buồn nôn trước những lần nhầm hướng và mọi điều đã mất. Bây giờ thì tôi biết đây đích thực là tôi. Mãi mãi là tôi. Nỗi thất vọng rành rành về cuộc đời người đàn ông trẻ kia - trừ tất cả những thành tựu đạt được thời trai trẻ - một điểm trừ chưa bao giờ được xét tới. Đây là tôi: yếu đuối, nhu nhược, héo tàn. Không từ bỏ, bởi tôi chưa bao giờ từ bỏ... nhưng sống mà mất hết niềm tin vào bản thân hay hoàn cảnh của mình.

Trái tim tôi run rẩy trước ý nghĩ sẽ không bao giờ tìm được Zack - trước suy nghĩ rằng thằng bé đã ra đi mãi mãi. Tôi không thể chấp nhận điều đó. Tôi sẽ không chấp nhận.

Không suy nghĩ được rõ ràng. Nhưng tôi sẽ tìm thấy thằng bé, tôi biết tôi sẽ tìm thấy nó. Tôi đã thấy nó trong mơ. Đôi mắt thằng bé nhìn tôi, một lần nữa coi tôi là người khổng lồ, gọi tôi bằng cái danh xưng chân chính nhất một người đàn ông khao khát có được: "Bố."

Tôi đã nhìn thấy ánh sáng bao quanh chúng tôi. Thanh lọc chúng tôi. Gột rửa tôi - khỏi rượu, thuốc và những điểm mù trong tim tôi. Tôi đã thấy ánh sáng đó. Tôi mong mỏi được thấy lại nó trong cái thế giới tăm tối này.

« Lùi
Tiến »