Đêm Vĩnh Hằng

Lượt đọc: 1008 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 21
nhà máy xử lý rác thải

NHÀ MÁY XỬ LÝ NƯỚC THẢI STANFORD nằm bên dưới tòa nhà lục giác bằng gạch đỏ trên phố La Salle, giữa Amsterdam và Broadway. Nó được xây dựng từ năm 1906, vốn để đáp ứng các nhu cầu và sự phát triển nội vùng trong ít nhất một thế kỷ tiếp theo. Suốt thập kỷ đầu tiên, nhà máy xử lý ba mươi triệu gallon nước thải thô mỗi ngày. Nhưng dòng người đổ về từ hai cuộc thế chiến liên tiếp đã nhanh chóng khiến cho hiệu suất này thành ra không đủ. Những người sống quanh đó cũng phàn nàn về tình trạng khó thở, nhiễm trùng mắt và mùi lưu huỳnh nói chung tỏa ra thường trực từ tòa nhà ấy. Nhà máy bị đóng cửa một phần năm 1947 và đóng hẳn năm năm sau đó.

Bên trong nhà máy rộng mênh mông, thậm chí rộng đến hùng vĩ. Kiến trúc công nghiệp thời chuyển giao thế kỷ này có một vẻ cao quý mà đến giờ đã không còn tồn tại. Hai cầu thang sắt giống hệt nhau dẫn tới lối đi ở trên, còn các cấu trúc đúc từ sắt, dùng để lọc và xử lý nước thải, thì hầu như chưa bị hủy hoại qua năm tháng. Những hình vẽ graffiti bạc màu, lớp bùn lắng dày gần một mét, lá khô, phân chó và xác bồ câu là những dấu hiệu duy nhất cho thấy sự hoang phế. Một năm trước, Gus Elizalde đã tình cờ phát hiện ra chỗ này và tự tay dọn một trong những bể chứa của nhà máy, biến nó thành kho vũ khí của riêng cậu.

Lối vào duy nhất là đi qua đường hầm và chỉ có mỗi một cách là dùng cái van sắt to tướng được khóa lại bằng sợi xích inox nặng trịch.

Gus muốn khoe cái kho vũ khí của mình, để họ có thể trang bị cho cuộc đột kích trại máu. Eph đã tụt lại sau - anh cần một ít thời gian riêng tư sau khi thấy con trai, qua video, sau hai năm trời đằng đẵng, đang đứng bên cạnh Chúa Tể và người mẹ ma cà rồng của thằng bé. Fet đã khôi phục sự thông cảm cho cảnh ngộ tuyệt vọng hết sức đặc biệt của Eph, nỗi mất mát mà giống loài ma cà rồng đã gây ra với cuộc đời Eph, và Fet hoàn toàn thấu hiểu cho anh. Dù vậy, trên đường đến kho vũ khí tự chế, Fet vẫn kín đáo phàn nàn về Eph, về việc anh mất tập trung ra sao. Anh phàn nàn chỉ bằng những cụm từ thiết thực, không ác ý, không hiềm thù. Có lẽ cũng có một chút ghen tuông, bởi sự hiện diện của Goodweather vẫn có thể xen vào giữa anh và Nora.

"Tôi không ưa anh ta," Gus nói. "Chưa bao giờ ưa. Kiểu đàn ông cay cú về thứ gã không có, đánh mất thứ gã nắm giữ và chẳng bao giờ hạnh phúc. Anh ta là cái kiểu người mà ta vẫn gọi là... từ gì ấy nhỉ?"

"Kẻ bi quan?" Fet nói.

"Tên khốn," Gus chữa.

"Anh ấy đã phải trải qua nhiều chuyện," Fet bảo.

"Ôi dào, thế cơ đấy. Ôi, tôi xin lỗi nhé. Tôi thì lúc nào cũng muốn mẹ mình trần truồng đứng trong buồng giam với cái mũ sắt chết tiệt dính chặt vào cabeza cơ đấy."

Fet suýt nữa thì cười. Gus tuyệt đối đúng. Chẳng ai nên trải qua những gì Eph đang trải qua. Nhưng Fet cũng cần anh tỉnh táo và sẵn sàng chiến đấu. Nhóm của họ đang ngày càng ít đi nên nhất thiết mọi người đều cần phải nỗ lực hết sức.

"Anh ta chẳng lúc chó nào hạnh phúc. Vợ anh ta cằn nhằn suốt ngày hả? Bùm!! Cô ấy biến mất!! Giờ lại, hu hu hu, ước gì tôi cứu được cô ấy về... Bùm!! Cô ấy chưa chết, hu hu hu, tội nghiệp tôi, vợ tôi là ma cà rồng chó chết... Bùm!! Chúng bắt con trai anh ta. Hu hu mẹ kiếp hu hu, ước gì tôi cứu được thằng bé về... Anh ta cứ liên tu bất tận. Người anh yêu thương hoặc người anh bảo vệ là tất cả những gì còn lại. Cho dù có loạn cào cào thế nào. Nếu mẹ tôi trông có như siêu nhân mại dâm xấu xí tàn tệ, tôi cũng đếch quan tâm, vậy thôi. Tôi vẫn còn bà ấy. Tôi vẫn còn mẹ. Anh hiểu chứ? Tôi không từ bỏ," Gus nói. "Và tôi bất chấp. Nếu đi, tôi sẽ đi đánh bọn chó chết kia. Có thể bởi vì tôi là cung lửa."

"Cậu là cái gì?" Fet hỏi lại.

"Song Tử," Gus đáp. "Trong vòng hoàng đạo. Một cung lửa."

"Song Tử là cung khí chứ, Gus," Fet nói.

"Gì cũng được. Tôi đếch quan tâm," Gus nói. Rồi sau khi ngừng hồi lâu, cậu nói thêm. "Giá ta vẫn có ông già ở đây, hẳn giờ ta đã trên cơ chúng rồi."

"Tôi cũng tin là thế," Fet nói.

Gus bước chậm lại trong đường hầm tối om dưới lòng đất và bắt đầu mở ổ khóa.

"Vậy còn Nora," cậu nói. "Anh đã...?"

"Không, không," Fet nói, mặt đỏ bừng. "Tôi... không."

Gus mỉm cười trong bóng tối. "Cô ấy thậm chí còn chưa biết, hả?"

"Cô ấy biết," Fet nói. "Ít nhất là... tôi nghĩ cô ấy biết. Nhưng chúng tôi chưa có tiến triển gì mấy."

"Rồi sẽ có thôi, anh bạn," Gus vừa nói vừa mở van vào kho vũ khí. "Bienvenido a Casa Elizaldem!" cậu nói, dang tay chỉ một dãy những vũ khí tự động, kiếm và đạn đủ mọi cỡ nòng.

Fet vừa vỗ lưng cậu vừa gật gật đầu. Anh nhìn thấy một hộp lựu đạn. "Cậu kiếm ở chỗ quái nào ra những thứ này thế?"

"Xời. Bọn con trai cần đồ chơi mà, ông bạn. Đồ càng to chơi càng thích."

"Có dự tính làm gì cụ thể chưa?" Fet hỏi.

"Quá nhiều. Tôi đang để dành chúng cho việc đặc biệt. Mà sao, anh có ý tưởng gì không?"

Fet đáp, "Cho nổ bom nguyên tử thì sao?"

Gus cười cay nghiệt. "Thực ra nghe cũng vui đấy."

"Tôi mừng là cậu nghĩ thế. Bởi vì tôi đã không tay trắng trở về từ Iceland."

Fet kể cho Gus nghe về quả bom Nga anh đã mua bằng bạc.

"No mames?" Gus nói. "Anh có bom nguyên tử?"

"Nhưng thiếu ngòi nổ. Đây chính là chỗ tôi đang hy vọng cậu có thể giúp tôi."

"Anh nghiêm túc đấy chứ?" Gus hỏi. Cậu vẫn còn chưa phản ứng kịp câu trước. "Một quả bom nguyên tử?"

Fet khiêm tốn gật đầu.

"Đáng nể đấy, Fet," Gus trầm trồ. "Quá đáng nể. Hãy cho nổ tung đảo. Ý tôi là - ngay con mẹ nó luôn!"

"Bất kể là dùng nó để làm gì... chúng ta chỉ có một phát duy nhất. Ta phải chắc chắn."

"Tôi biết ai có thể kiếm ngòi nổ cho ta, anh bạn. Thằng khốn duy nhất vẫn còn có thể kiếm được mấy thứ bẩn thỉu, mấy thứ gian lận trên cả bờ Đông này. Alfonso Creem."

"Cậu đi liên lạc với cậu ta thế nào? Vượt sông tới Jersey bây giờ cũng giống đi vào Đông Đức vậy."

"Tôi có khối cách," Gus nói. "Anh cứ để đấy cho Gusto. Thế anh nghĩ làm sao tôi có được số lựu đạn chết tiệt này?"

Fet im lặng, nghĩ ngợi, rồi nhìn lại Gus.

"Cậu tin tưởng Quinlan chứ? Với cuốn sách ấy?"

"Cuốn sách của ông già? Bạc gì đó?"

Fet gật đầu. "Cậu sẽ cho gã biết chứ?"

"Tôi không biết nữa," Gus đáp. "Ý tôi là, chắc chắn rồi - chỉ là một cuốn sách thôi mà."

"Phải có lý do Chúa Tể mới muốn cuốn sách đó. Setrakian đã mất mạng vì nó. Bất kể bên trong có gì thì ắt đều là thật cả. Bạn của cậu, Quinlan, cũng nghĩ..."

"Thế còn anh?" Gus hỏi.

"Tôi?" Fet nói. "Tôi có cuốn sách - nhưng tự tôi thì không làm được gì với nó. Cậu biết câu 'Thằng ấy ngu lắm, nó không tìm được câu nào trong Kinh Thánh để mà cầu nguyện' không? Đấy, tôi cũng không hiểu được bao nhiêu. Có lẽ có thủ thuật gì đó. Chúng ta chắc đến gần lắm rồi."

"Tôi đã thấy gã Quinlan ấy. Mẹ kiếp, tôi đã quay phim gã chết bằm ấy dọn một cái ổ chỉ trong tích tắc. Mà có đến hai ba tá ma cà rồng lận."

Gus mỉm cười, thích thú nghĩ tới hồi ức của mình. Fet thậm chí còn thích Gus hơn khi cậu mỉm cười.

"Trong tù, anh học được rằng trên đời có hai loại người - và tôi không quan tâm đó là người hay loài hút máu - một loại nhận lấy và một loại trao đi. Và tay này, trời ạ - tay này trao đi như trao kẹo ấy... Gã muốn đi săn, trời ạ. Gã muốn đi săn. Gã có lẽ là một đứa trẻ mồ côi ngoài kia cũng ghét Chúa Tể như ta ghét vậy."

Fet gật đầu. Trong lòng anh, vấn đề đã được giải quyết.

Quinlan sẽ có cuốn sách. Và Fet sẽ có câu trả lời.

« Lùi
Tiến »