Đêm Vĩnh Hằng

Lượt đọc: 930 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 20
trại tự do

NORA NHÌN CÁI CÁN.

Cô đã loay hoay với nó suốt cả đêm. Cô kiệt sức nhưng tự hào. Sự trớ trêu của cái cán dao xắt bơ không ảnh hưởng đến cô. Thật là một món xinh xắn trong bộ dao nĩa bày bàn ăn, giờ đã được mài thành mũi nhọn và lưỡi bén. Vẫn còn vài giờ nữa - cô có thể mài sắc thêm cho hoàn hảo.

Cô đã làm nghẹt bớt tiếng mài - lên một góc tường bê tông - bằng cách dùng cái gối lổn nhổn trên giường chẹn con dao. Mẹ cô ngủ mê mệt cách đó vài bước chân. Bà không hề tỉnh dậy. Cuộc đoàn viên của họ thật chóng vánh. Buổi chiều hôm trước, có lẽ chỉ một giờ sau khi cô đi gặp Barnes về, họ được đưa cho một lệnh xử lý. Trong đó là một yêu cầu nêu rõ mẹ của Nora phải rời khỏi sân giải trí vào lúc bình minh.

Chúng sẽ "xử lý" bà như thế nào? Cô không biết. Nhưng cô không cho phép chuyện đó. Cô sẽ gọi Barnes, đầu hàng, kết thân với lão, rồi giết lão. Cô sẽ hoặc là cứu mẹ, hoặc là giết lão. Nếu cô không còn lại gì, tay cô sẽ vấy máu lão.

Mẹ cô thì thầm gì đó trong giấc ngủ rồi lại chìm vào những tiếng ngáy sâu khe khẽ mà Nora đã quá quen thuộc. Hồi còn bé, Nora từng được ru ngủ bằng chính tiếng ngáy đó và nhịp lên xuống của lồng ngực bà. Mẹ cô hồi ấy là một phụ nữ dữ dội. Một nguồn sức mạnh tự nhiên. Bà làm việc không biết mệt, nuôi dạy Nora đâu vào đấy - luôn trông chừng cô, đảm bảo có thể cho cô một nền giáo dục, bằng cấp, quần áo và mọi thứ xa xỉ đi cùng. Nora đã có một bộ váy tốt nghiệp và những cuốn sách giáo khoa đắt tiền, và mẹ cô chưa một lần phàn nàn.

Nhưng có một đêm ngay trước Giáng sinh, Nora đã bị đánh thức bởi một tiếng nức nở khe khẽ. Cô khi ấy mười bốn tuổi và đang cực kỳ cáu không biết làm thế nào mới có được một bộ váy quinceañera cho ngày sinh nhật sắp tới của mình...

Cô lặng lẽ đi xuống cầu thang và đứng ở cửa bếp. Mẹ cô đang ngồi một mình, một ly sữa vơi nửa để bên cạnh - kính đọc sách và hóa đơn bày khắp mặt bàn.

Nora đờ người trước cảnh tượng này. Giống như đang lén lút quan sát Chúa khóc vậy. Cô định lại gần hỏi xem có chuyện gì thì tiếng khóc của mẹ to hẳn lên - như một tiếng gầm. Bà kìm tiếng động đó lại bằng cách dùng cả hai tay bịt lấy miệng, trông rất kỳ cục, trong khi đôi mắt òa nước. Cảnh tượng đó khiến Nora kinh hãi. Làm máu trong huyết quản cô đông đặc. Hai mẹ con chưa bao giờ nói về sự việc ấy, nhưng hình ảnh đau đớn đó đã in hằn trong cô. Cô thay đổi. Có lẽ là mãi mãi. Cô chăm sóc mẹ cùng bản thân cẩn thận hơn và luôn làm việc cật lực hơn tất cả mọi người.

[1]

Khi chứng mất trí nhớ xuất hiện, mẹ Nora bắt đầu ca cẩm. Mọi lúc và về mọi chuyện. Những đau khổ và phẫn nộ của bà, tích tụ qua năm tháng và được phép lịch sự vỗ cho yên, giờ bùng lên thành muôn trùng thác lũ những lời cằn nhằn lảm nhảm. Và Nora gánh hết. Cô sẽ không đời nào bỏ mặc mẹ mình.

Ba tiếng trước bình minh, mẹ Nora mở mắt. Và thoáng một giây, bà hoàn toàn tỉnh táo. Thỉnh thoảng điều đó vẫn xảy ra nhưng không còn thường xuyên như trước. Nói theo một cách nào đó, Nora nghĩ mẹ cô, hệt như Strigoi , bị một ý chí khác chiếm chỗ và mọi thứ trở nên vô cùng kỳ quái mỗi khi bà bật ra khỏi con bệnh như mê như mị mà nhìn Nora. Nhìn thẳng vào Nora, như bà đang làm ngay tại đây, ngay lúc này.

"Nora? Ta đang ở đâu?" bà hỏi.

"Suỵt, yên nào mẹ. Chúng ta ổn. Mẹ ngủ tiếp đi."

"Ta đang ở trong bệnh viện phải không? Mẹ bị ốm sao?" bà hỏi, vẻ hốt hoảng.

"Không đâu, mẹ. Không có gì hết. Mọi chuyện ổn cả." Mẹ Nora nắm tay con gái thật chặt và lại nằm xuống giường. Bà vuốt ve cái đầu cạo trọc của cô.

"Chuyện gì xảy ra vậy? Ai làm con thành thế này?" bà xấu hổ hỏi.

Nora hôn tay mẹ. "Không ai cả, mẹ ạ. Tóc sẽ mọc lại. Rồi mẹ sẽ thấy."

Mẹ Nora nhìn cô với vẻ tỉnh táo hoàn toàn, và sau khi ngập ngừng một lúc lâu, bà hỏi, "Chúng ta sẽ chết phải không?"

Nora không biết phải nói gì. Cô bắt đầu khóc và mẹ vỗ về cô, ôm cô và dịu dàng hôn lên trán cô. "Đừng khóc, con yêu. Đừng khóc."

Rồi bà ôm lấy đầu cô, nhìn thẳng vào mắt con gái mà nói, "Nhìn lại cuộc đời mỗi người, con sẽ thấy rằng tình yêu là câu trả lời cho tất cả. Mẹ yêu con, Nora. Mẹ sẽ luôn yêu con. Và chúng ta sẽ giữ tình yêu đó mãi mãi."

Họ ngủ thiếp đi bên nhau và Nora quên khuấy ý niệm thời gian. Cô tỉnh dậy và thấy trời đã sáng.

Giờ thì sao? Họ đã bị bắt. Xa Fet, xa Eph. Không có đường ra. Ngoại trừ con dao xắt bơ.

Cô nhìn lần cuối cái cán dao. Cô sẽ đến chỗ Barnes, dùng nó và rồi... rồi biết đâu cô sẽ chĩa nó về chính mình.

Đột nhiên, nó trông có vẻ chưa đủ bén. Cô tiếp tục mài lưỡi và mũi dao đến tận bình minh.

---❊ ❖ ❊---

CHÚ THÍCH

[1] Lễ trưởng thành khi một thiếu nữ bước vào tuổi mười lăm.

« Lùi
Tiến »