HẠ CÁNH ĐI.
Phi hành gia Thalia Charles thậm chí không buồn quay đầu lại nữa. Bây giờ, khi giọng nói vang lên, cô chỉ đơn giản tiếp nhận nó. Cô gần như - phải, cô có thể thừa nhận - đón chào nó. Dù chỉ có một mình - quả vậy, cô là một trong những con người cô đơn nhất trong lịch sử nhân loại - song cô không cô đơn trong suy nghĩ.
Cô bị cô lập trên Trạm Vũ trụ Quốc tế, cơ sở nghiên cứu đồ sộ đã bị dừng hoạt động và đang lao rầm rập qua quỹ đạo trái đất. Các động cơ đẩy sử dụng năng lượng mặt trời thỉnh thoảng lại cháy, chiếc vệ tinh nhân tạo tiếp tục trôi dạt theo hình elip bên trên hành tinh mẹ cách khoảng hơn ba trăm cây số, cứ chừng ba giờ lại di chuyển từ ngày sang đêm.
Đến giờ đã khoảng hai năm dương lịch - tổng cộng tám ngày trôi theo quỹ đạo thì được một ngày dương - cô tồn tại trong tình trạng cách ly và chẳng làm gì. Không trọng lực và không vận động khiến cơ thể thừa thãi của cô hao mòn nặng nề. Cơ bắp cô hầu như biến mất, dây chằng teo lại. Xương sống, cánh tay, cẳng chân cô ngoặt ra những góc kỳ cục phát khiếp và phần lớn ngón tay cô giờ là những cái móc vô dụng, co quắp cả lại. Khẩu phần ăn của cô - chủ yếu là súp củ cải đỏ đông lạnh do tàu vận tải cuối cùng của Nga mang lên trước đợt đại dịch - đã giảm xuống gần như chẳng còn gì, nhưng mặt khác, cơ thể cô cũng hầu như không cần dinh dưỡng nữa. Da cô giòn bở ra, vảy da bay khắp cabin như hoa bồ công anh. Cô gần như không còn tóc, mà thế là tốt nhất, bởi trong môi trường không trọng lực, tóc chỉ thêm vướng víu.
Cô gần như bị hủy hoại, cả thể xác lẫn tâm trí.
Vị chỉ huy người Nga đã chết chỉ ba tuần sau khi ISS bắt đầu gặp trục trặc. Các vụ nổ hạt nhân cực lớn trên trái đất kích thích bầu khí quyển, dẫn tới vô số vụ va chạm với các phế liệu vũ trụ đang bay theo quỹ đạo. Họ đã trú ẩn bên trong khoang thoát hiểm khẩn cấp, tức phi thuyền Soyuz, theo đúng quy trình khi không có thông báo chính thức nào từ Houston. Chỉ huy Demidov tình nguyện mặc bộ đồ vũ trụ và dũng cảm tiến vào khoang chính để thử sửa những chỗ rò rỉ trên bình oxy - và đã khôi phục cũng như tái định tuyến thành công một trong các bình đó vào Soyuz, trước khi bị một cơn đau tim nghiêm trọng. Thành công của vị chỉ huy giúp Thalia và kỹ sư người Pháp sống sót được lâu hơn dự kiến, đồng thời điều chỉnh lại một phần ba khẩu phần thực phẩm và nước của họ.
Nhưng kết quả này vừa là tai họa vừa là may mắn.
Thế rồi, trong vòng vài tháng, Maigny, kỹ sư của trạm, bắt đầu có biểu hiện mất trí. Trong khi họ quan sát trái đất biến mất sau đám mây khí quyển ô nhiễm, đen ngòm như mực, anh nhanh chóng mất niềm tin và bắt đầu nói những thứ tiếng kỳ lạ. Thalia vất vả duy trì phần nào sự tỉnh táo của bản thân nhờ nỗ lực phục hồi thần trí cho anh và cô tin rằng mình đang thực sự có tiến triển cho đến khi tình cờ nhìn thấy ảnh phản chiếu anh đang làm mặt hề vì nghĩ cô không trông thấy. Đêm ấy, giả vờ ngủ, nhắm hờ mắt chầm chậm lăn mình trong không gian cabin chật chội, cô chăm chú quan sát - trong nỗi kinh hoàng không trọng lực - Maigny lặng lẽ tháo bộ dụng cụ cứu sinh đặt giữa hai trong ba chiếc ghế. Anh lấy từ bên trong ra khẩu súng lục ba nòng trông như một khẩu súng săn chứ không phải Sling ngắn đơn thuần. Vài năm trước, một khoang tàu vũ trụ của Nga, khi trở về và hạ cánh, đã đâm sầm xuống vùng Siberia hoang vu. Nhiều giờ sau, người ta mới định vị được họ, và trong suốt khoảng thời gian ấy, các nhà du hành vũ trụ đã phải chiến đấu với chó sói trong khi chẳng có gì ngoài sỏi đá và cành cây. Kể từ sau lần ấy, kiểu súng quá khổ đặc dụng này - thêm một con dao rựa bên trong báng súng có thể tháo rời - đã được bổ sung thành một trang thiết bị thực hiện nhiệm vụ tiêu chuẩn trong "bộ dụng cụ sinh tồn cầm tay Soyuz".
Cô nhìn anh mò mẫm nòng súng, lần lần ngón tay chạm vào cò súng. Anh lôi con dao rựa ra vung thử, quan sát lưỡi dao lia tròn bắt trúng một tia sáng mặt trời xa xăm. Cô cảm thấy lưỡi dao xẹt qua gần mình và thấy một thoáng hài lòng trong mắt anh, giống như ánh lấp lánh của mặt trời kia.
Đến lúc đó, cô biết mình sẽ phải làm gì để tự cứu bản thân. Cô tiếp tục theo đuổi phương pháp chữa trị nghiệp dư của mình để không đánh động cho Maigny thấy cô đang lo lắng, đồng thời chuẩn bị cho điều không tránh khỏi. Cô không thích nghĩ đến điều đó, kể cả lúc này.
Thỉnh thoảng, tùy thuộc vào vòng xoay của ISS, xác anh từ bên kia cánh cửa dẫn sang trạm lại trôi vào tầm nhìn của cô, giống như một tín đồ đạo Nhân chứng Jehovah kinh khủng đang đến gõ cửa nhà.
Lại nữa - bớt một người tiêu thụ khẩu phần ăn. Bớt hai buồng phổi.
Và thêm thời gian chịu đựng việc bị mắc kẹt một mình bên trong cái can vũ trụ vô dụng này.
Hạ cánh đi.
"Đừng dụ dỗ tôi," cô lầm bầm. Giọng đàn ông, không rõ ràng lắm. Quen thuộc, nhưng cô không tài nào xác định được.
Không phải chồng cô. Không phải người cha quá cố của cô. Nhưng rõ ràng là ai đó cô biết...
Cô cảm thấy điều gì đó, một sự hiện diện cùng với cô bên trong Soyuz. Chẳng phải ư? Không lẽ chỉ là nỗi khát khao được có bạn đồng hành? Một mong muốn, một nhu cầu? Cô đang dùng giọng nói của người nào để lấp đầy không gian trống rỗng này của cuộc đời cô?
Cô nhìn ra cửa sổ trong lúc ISS lại tạt qua vùng ánh sáng mặt trời.
Trong lúc nhìn chằm chằm ra ngoài cửa sổ ngắm mặt trời lên, cô thấy nhiều màu sắc xuất hiện trên bầu trời. Cô gọi nó là "bầu trời", nhưng đó không phải bầu trời trên kia; cũng chẳng phải là "đêm". Nó là vũ trụ và nó cũng không "đen"; nó thiếu vắng ánh sáng. Nó trống không. Hư không thuần túy nhất. Ngoại trừ...
Kìa, lại nữa: các màu sắc. Một tia màu đỏ và một sự bừng nổ màu cam, ngay bên ngoài tầm nhìn ngoại vi của cô. Cái gì đó nom như những cú nổ rực sáng ta vẫn thấy khi nhắm mắt thật chặt
Cô thử làm thế, nhắm mắt, ấn chặt hai ngón tay cái khô nẻ lên trên mí mắt. Lại thiếu vắng ánh sáng. Trong đầu cô trống không. Một suối nguồn gồm sao và các màu sắc gợn sóng phun vào hư không - và rồi cô lại mở mắt ra.
Màu xanh bừng sáng rồi biến mất đằng xa. Sau đó, ở một khu vực khác, một chùm màu lục.
Những dấu hiệu. Ngay cả nếu chỉ thuần túy là những hình ảnh tưởng tượng mà tâm trí cô tạo ra, chúng vẫn là các dấu hiệu. Báo hiệu điều gì đó.
Hạ cánh đi, cưng.
"Cưng?" Chưa từng có ai gọi cô là "cưng". Ngay cả chồng cô, các thầy cô giáo, các quan chức chương trình du hành vũ trụ, bố mẹ ông bà cô cũng không.
Tuy nhiên, cô không quá để tâm đến danh tính giọng nói. Cô hạnh phúc vì có bạn đồng hành. Cô hạnh phúc vì có thể trao đổi.
"Tại sao?" cô hỏi.
Không có câu trả lời. Giọng nói chưa bao giờ trả lời khi được hỏi. Vậy nhưng cô vẫn hy vọng một ngày nào đó nó sẽ trả lời.
"Bằng cách nào?" cô hỏi.
Lại không có câu trả lời, nhưng trong khi cô trôi dạt qua cabin hình quả chuông, chiếc bốt của cô mắc kẹt trên bộ dụng cụ sinh tồn giữa những chiếc ghế.
"Thật ư?" cô nói, nhắm vào bộ dụng cụ như thể nó chính là nguồn phát ra giọng nói.
Cô chưa chạm vào thứ ấy kể từ lần cuối cùng cô dùng đến nó. Giờ cô kéo nó ra, mở bộ dụng cụ, khóa bấm mật mã bật mở. (Có phải cô đã để bộ dụng cụ mở nguyên vậy?) Cô nhấc ra TP-82, khẩu súng lục nòng dài. Con dao đã biến mất; cô đã ném nó ra ngoài cùng với Maigny. Cô nâng món vũ khí lên ngang mắt, như thể nhằm nó vào cửa sổ... và rồi thả nó ra, nhìn nó nhào lộn và trôi trước mặt cô như một từ hay một ý tưởng lơ lửng trong không gian.
Cô kiểm kê những món còn lại của bộ dụng cụ. Hai mươi viên đạn súng trường. Hai mươi pháo sáng. Mười viên đạn súng săn.
"Nói cho tôi biết vì sao," cô nói, gạt một giọt nước mắt đơn độc, nhìn hạt hơi ẩm trôi đi. "Suốt bấy lâu nay - tại sao lại là bây giờ?"
Cô giữ nguyên người, cơ thể cô gần như không xoay nữa. Cô chắc chắn một câu trả lời sẽ tới. Một lý do. Một lời giải thích.
Bởi vì đã đến lúc...
Ánh sáng rực lửa bùng qua cửa sổ của cô nhanh mà lặng lẽ đến mức khiến cô nghẹn thở. Cô bắt đầu thở gấp, tóm chặt lấy ghế và đẩy mình về phía cửa sổ để quan sát cái đuôi sao chổi cháy rụi hết mình trong bầu khí quyển trái đất trước khi xuống đến tầng khí quyển thấp căng phồng bên dưới.
Cô lao vun vút vòng quanh, lại cảm thấy một sự hiện diện. Một thứ gì đó không phải con người.
"Đó có phải...?" cô bắt đầu hỏi, nhưng không thể hoàn tất câu hỏi của mình.
Bởi vì rõ ràng là thế.
Một dấu hiệu.
Hồi cô còn bé, một ngôi sao băng vạch ngang bầu trời đã khiến cô muốn trở thành nhà du hành vũ trụ. Đó là câu chuyện cô vẫn kể mỗi khi được mời đến thăm các trường học hay trả lời phỏng vấn trong những tháng trước khi phóng tàu, và nó cũng hoàn toàn đúng sự thật: số phận của cô đã được viết sẵn trên bầu trời từ thời thiếu nữ.
Hạ cánh đi.
Lại nữa, hơi thở của cô tắc nghẹn trong cổ họng. Giọng nói - ngay lập tức cô nhận ra. Con chó của cô ở nhà tại Connecticut, thuộc giống Newfoundland, tên Ralphie. Đây chính là giọng nói cô nghe được trong đầu bất kể khi nào cô nói chuyện với nó, khi cô xoa bộ lông của nó và ôm nó, còn nó sẽ dụi mình vào chân cô.
Muốn đi ra ngoài không?
Có, tất nhiên, em muốn em muốn.
Muốn được thưởng không?
Em muốn! Em muốn!
Ai ngoan nào?
Em ngoan em ngoan em ngoan.
Khi ở trong vũ trụ, tao nhớ mày vô cùng.
Em cũng nhớ chị, cưng ạ.
Đây là giọng nói đang ở đây cùng cô. Cũng là giọng nói cô đã gán cho Ralphie của cô. Giọng nói của cô và cũng không phải của cô, giọng nói đồng hành đáng tin cậy và đầy yêu thương.
"Thật ư?" cô hỏi lại.
Thalia nghĩ xem sẽ thế nào nếu di chuyển quanh các cabin, cho nổ các động cơ đẩy đến khi chọc thủng được thân tàu. Cái phương tiện khoa học đồ sộ với những khoang nối liền với nhau này sẽ nghiêng sang một bên rồi rơi thẳng từ quỹ đạo trạm xuống, bắt lửa ngay khi đi vào tầng khí quyển trên cùng, vùn vụt xuống dưới như một đống sắt biến dạng cháy rực xuyên qua lớp vỏ đầy chất độc của tầng đối lưu.
Và rồi sự đoan chắc dâng lên trong cô như một thứ xúc cảm. Và cho dù chỉ đang mất trí, ít nhất bây giờ cô vẫn có thể tiến hành mà không nghi hoặc, không hỏi han gì thêm. Và - ít nhất thì - cô cũng sẽ không ra ngoài như Maigny, nửa mê nửa tỉnh, mồm sủi đầy bọt.
Mấy viên đạn súng săn đã được nạp thủ công từ phía khóa nòng.
Cô sẽ đục lỗ ở thân tàu để rút hết không khí ra và sau đó rơi xuống cùng với con tàu. Theo một cách nào đó, cô đã luôn ngờ rằng đấy chính là định mệnh của cô. Một quyết định mà cái đẹp tạo nên. Sinh ra từ một ngôi sao băng, Thalia Charles sắp tự mình trở thành một ngôi sao băng.