Gus dẫn họ ngược ra khỏi đường hầm lên tầng hầm của tòa
Buell, nơi Fet và Goodweather đã bỏ cái máy làm lạnh hiệu Coleman lại. Cậu dẫn bọn họ về lại dưới lòng đất tới Thư viện Tưởng niệm Low, sau đó qua khu hành chính của thư viện lên tầng mái. Một buổi chiều tối mát mẻ, mù mịt, trời không mưa, chỉ có một đám sương mù đen hung dữ cuồn cuộn lăn về phía sông Hudson.
Fet ấn mở nắp máy làm lạnh, để lộ ra hai con cá ngừ không đầu kỳ diệu đang giãy đành đạch quanh chỗ đá còn lại từ hầm tàu.
"Đói không?" Fet hỏi.
Hiển nhiên họ nên ăn sống, song Goodweather vẫn nêu ra một vài thông tin y khoa, khăng khăng rằng họ phải nấu cá lên bởi các yếu tố thay đổi khí hậu đã thay đổi cả hệ sinh thái biển; không ai biết có thứ vi khuẩn chết người nào đang lẩn lút trong món cá sống.
Gus biết từ khu ăn uống này phải đi đâu mới kiếm được vỉ nướng thịt chuẩn kích thước cắm trại và Fet giúp cậu mang nó lên mái. Goodweather được cử đi bẻ cần ăng ten cũ trên mấy chiếc ô tô để làm que xiên. Họ nhóm lửa trên mái nhà, giữa hai cái quạt thông gió to tướng, ngăn không cho ánh lửa hắt ra phố hay lên phần lớn các mái nhà.
Con cá sạm đen đi ngon lành. Lớp da giòn rụm, thịt bên trong ấm hồng. Chỉ cắn vài miếng, Gus đã lập tức cảm thấy khá hơn. Cậu đói rụng rời suốt thời gian vừa qua, đến độ không còn sức mà thấy tình trạng suy dinh dưỡng này đã đánh gục cả thể xác lẫn tinh thần cậu ra sao. Bữa tiệc protein giúp cậu sạc lại năng lượng. Giờ cậu đã lại trông chờ được xông ra làm một cuộc tấn công ban ngày nữa.
"Vậy," Gus lên tiếng, khoái cảm từ thức ăn nóng ấm vẫn còn trên đầu lưỡi, "ăn uống tưng bừng thế này là nhân dịp gì đây?"
"Chúng tôi cần cậu giúp," Fet đáp. Anh kể cho Gus nghe những gì họ biết về Nora, thái độ của Fet trở nên nghiêm trọng, căng thẳng. "Cô ấy chắc chắn đang ở trong trại máu gần nhất, trại phía Bắc thành phố. Chúng tôi muốn đưa cô ấy ra."
Gus ngó Goodweather, người vẫn được cho là bạn trai của Nora. Goodweather nhìn lại, nhưng lạ thay không có ánh lửa rừng rực trong mắt như Fet. "Yêu cầu khó nhằn đấy."
"Khó nhằn hạng nhất. Ta phải di chuyển nhanh hết cỡ. Chúng mà phát hiện ra cô ấy là ai, hay chuyện cô ấy biết ta... thì sẽ rất xấu cho cô ấy và còn tệ hơn nữa cho ta."
"Đánh đấm thì tôi hoàn toàn sẵn sàng, đừng hiểu lầm. Nhưng dạo này tôi cũng đang cố có chiến thuật nữa. Nhiệm vụ của tôi không chỉ là sống sót mà còn là có chết cũng vẫn là người. Chúng ta đều biết rõ các rủi ro. Liệu nhảy vào đó cứu cô ấy có đáng không? Chỗ bạn bè với nhau, tôi chỉ hỏi vậy thôi."
Fet gật đầu, nhìn ngọn lửa liếm vào xiên cá nướng. "Tôi hiểu ý cậu. Ở giai đoạn này, mọi chuyện cứ như thể, chúng ta làm vì cái gì? Có phải chúng ta đang cố cứu thế giới không? Thế giới mất rồi. Nếu ngày mai bọn ma cà rồng biến mất, ta sẽ làm gì đây? Tái thiết? Như thế nào? Vì ai?" Anh nhún vai, nhìn sang Goodweather tìm sự ủng hộ. "Có thể một ngày nào đó. Khi bầu trời lại trong xanh, sẽ có một trận chiến sống còn bất kể kẻ nào thống trị hành tinh này." Fet ngừng nói, quệt chút cá ngừ dính vào ria mép. "Tôi có thể cho cậu vô khối lý do. Nhưng, chung cuộc vẫn là, tôi đến mệt vì liên tiếp mất người rồi. Chúng tôi phải làm chuyện này, dù có cậu hay không."
Gus phẩy tay. "Tôi có nói gì về chuyện không có tôi đâu. Chỉ là tôi muốn anh nghĩ kỹ thêm chút. Tôi khoái thầy thuốc lắm. Mấy thằng bạn của tôi sẽ sớm trở về; khi đó chúng ta có thể có vũ khí." Gus nhặt một khúc cá ngừ nóng hổi nữa. "Lúc nào tôi chả muốn đánh sập mẹ một cái trại. Chỉ cần có lý do chính đáng."
Fet đỏ bừng mặt vì biết ơn. "Cậu cất một ít thức ăn này cho bạn cậu đi, sạc năng lượng cho họ chút đỉnh."
"Ngon hơn thịt sóc là cái chắc. Dập lửa đi. Tôi có cái này cho các anh xem."
Gus gói số cá còn lại vào giấy báo để dành cho các hombre của cậu, rồi té nước đá dập lửa. Cậu dẫn họ đi xuống tòa nhà rồi băng khu học xá trống không tới tòa Buell, sau đó vào tầng hầm. Trong một phòng phụ nhỏ, Gus đã đấu dây một chiếc xe đạp tập thể dục với vài bộ sạc pin. Trên một cái bàn để hàng loạt những máy móc khác nhau khua về từ khoa nghe nhìn của trường, bao gồm những chiếc camera kỹ thuật số đời mới, ống kính dài, ổ lưu trữ ngoài và vài màn hình cầm tay nho nhỏ, độ phân giải cao - tất cả những thứ người ta không còn sản xuất ra nữa.
"Vài thằng bạn của tôi đang ghi âm những cuộc đột kích và thám thính của chúng tôi. Có giá trị tuyên truyền lắm, nếu ta có thể tìm được cách mang ra ngoài đó. Chúng tôi cũng tiến hành thám thính nữa. Anh biết lâu đài ở công viên Trung tâm chứ?"
"Dĩ nhiên," Fet nói. "Ổ của Chúa Tể. Nguyên một đội quân ma cà rồng vây quanh."
Goodweather lúc này rất kinh ngạc, bèn di chuyển tới cái màn hình bảy inch trong lúc Gus lắp cho nó một cục sạc có sẵn và cắm dây vào một camera.
Màn hình bật sáng, màu đen và xanh lờ mờ.
"Ống kính nhìn đêm. Tôi tìm thấy hơn hai chục cái trong các hộp trò chơi bắn súng của một tay sưu tầm. Chúng khớp vào một đầu của ống chụp xa. Không vừa như in - và chất lượng về cơ bản là như hạch, tôi biết. Nhưng cứ xem đi đã."
Fet và Goodweather khom người ra trước để nhìn rõ hơn cái màn hình nhỏ. Sau vài giây tập trung cao độ, những hình thù tối thui như ma bắt đầu rõ ra trước mắt họ.
"Lâu đài đấy." Gus hỏi, dùng ngón tay di theo đường nét lâu đài. "Nền đá, hồ nước. Đằng này là đội quân ma cà rồng của anh."
Fet hỏi, "Cậu lấy thứ này ở đâu?"
"Trên mái Bảo tàng Lịch sử Tự nhiên. Tôi đã cố đến gần hết cỡ. Nó ở trên một cái giá ba chạc như khẩu súng bắn tỉa ấy."
Hình ảnh lan can tòa lâu đài rung dữ dội, chế độ phóng to đến hết mức.
"Đấy," Gus nói. "Thấy không?"
Khi hình ảnh ổn định trở lại, một hình thù xuất hiện trên bờ tường cao ở lan can. Đội quân bên dưới quay đầu về phía đó, nhất loạt làm một động tác tỏ lòng trung thành tuyệt đối.
"Mẹ kiếp," Fet chửi. "Chúa Tể phải không?"
"Nó nhỏ hơn," Goodweather đáp. "Hay hình ảnh bị lệch?"
"Chúa Tể đấy," Fet nói. "Cứ nhìn những tên tay sai bên dưới, cách chúng ngay lập tức quay đầu về phía hắn. Như hoa ngả về phía mặt trời."
Eph nói, "Nó đổi rồi. Nhảy qua thân thể khác rồi."
"Hẳn vậy," Fet đáp, vẻ tự đắc lồ lộ trong giọng. "Dù sao thì giáo sư cũng đã làm nó bị thương. Ông ấy buộc phải làm thế. Tôi biết mà. Làm nó bị thương để nó phải đổi hình dạng mới." Fet đứng thẳng lên. "Không biết nó làm chuyện đó thế nào."
Gus nhìn Goodweather tập trung hết sức vào hình ảnh rung mờ của Chúa Tể mới đang di chuyển. "Là Bolivar," Goodweather nói.
"Là cái gì?" Gus hỏi.
"Không phải cái gì. Ai. Gabriel Bolivar."
"Bolivar?" Gus hỏi, lục tìm trong ký ức. "Tay ca sĩ á?"
"Chính hắn," Goodweather đáp.
"Anh chắc không?" Fet nói, biết chính xác Goodweather đang nói đến ai. "Tối thế, sao anh dám chắc được?"
"Cách hắn di chuyển. Có gì đó ở hắn. Tôi dám nói với anh - tên đó là Chúa Tể."
Fet nhìn kỹ. "Anh nói đúng. Sao lại là hắn? Có thể Chúa Tể không có thì giờ lựa chọn. Có thể nó bị ông già đánh mạnh quá nên phải tráo thân ngay lập tức."
Trong khi Goodweather nhìn chằm chằm vào hình ảnh kia, một thân hình mờ mịt khác nhập bọn cùng Chúa Tể trên lan can cao. Goodweather như đông cứng cả người, rồi run rẩy như đang dính một con ớn lạnh thấu xương.
"Là Kelly," anh nói.
Goodweather tự tin khẳng định, không chút nghi ngờ.
Fet hơi lùi lại, vì không nhìn rõ hình hơn là vì điều Goodweather nói. Nhưng Gus dám nói anh cũng đã bị thuyết phục. "Lạy Chúa."
Goodweather đứng vững, một tay tì lên bàn. Người vợ ma cà rồng của anh đang hầu hạ bên Chúa Tể.
Và rồi hình dáng thứ ba xuất hiện. Nhỏ hơn, gầy hơn hai kẻ kia. Hiển thị tối hơn trên vạch chia độ nhìn đêm.
"Thấy gì kia không?" Gus hỏi. "Chúng ta có một con người sống giữa bọn ma cà rồng. Không chỉ là bọn ma cà rồng - mà cả Chúa Tể. Muốn đoán không?"
Fet cứng người. Đó là dấu hiệu đầu tiên cho Gus thấy có chuyện gì đó không ổn. Rồi Fet quay sang nhìn Goodweather.
Goodweather rời bàn. Chân anh bủn rủn và anh sụm người ngồi sụp xuống sàn. Mắt anh vẫn nhìn chết trân vào hình ảnh mờ mịt kia, dạ dày anh nóng như lửa, đột nhiên tràn ngập a xít. Môi dưới run bần bật và nước mắt dâng lên.
"Đó là con trai tôi."