Vị Công Tước Anh Hào

Lượt đọc: 747 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 18

Olympia đứng chết lặng, không tin nổi những gì mắt mình vừa thấy.

Mọi thứ im phăng phắc, chỉ còn lũ chim vẫn chí chóe.

Trong cơn tê dại, cô nhìn Ashmont trao súng cho một người đàn ông đứng gần rồi lao về phía Ripley. Một người khác cũng đang chạy tới, nhưng Ashmont xô anh ta ra.

Lúc đó cô mới cử động được, cơ bắp cứng đờ.

Cô thấy Ashmont quỳ sụp xuống, đỡ đầu Ripley lên. Một vệt đen loang dọc bên mặt rồi chảy xuống cổ anh.

Cô thấy người Ripley co giật. Thân Ashmont cũng run lên khi anh ta cúi xuống bạn mình.

Cơn tê dại vỡ vụn, cô lao băng qua khoảng trống.

Cô xô mạnh vào Ashmont đến mức anh ta ngã bật ra.

“Tránh ra!” cô hét. “Để anh ấy yên!”

Cô quỳ xuống bên chồng; cơ thể anh, nằm nghiêng, co giật từng chập. Máu. Quá nhều máu. Cô muốn lả đi.

Cô cảm nhận có người khác ở đó, mở một chiếc túi đen—nhưng người ấy chỉ như lũ chim phẫn nộ kia. Tiếng động. Phông nền.

Rồi cô nhận ra một âm thanh khác, hoàn toàn lạc điệu.

Mất một lúc cô mới nhận ra đó là gì.

Tiếng cười. Những tràng cười rộ, ồ ồ. Cô nhìn xuống cái đầu vấy máu của chồng. Anh đang cuộn người lại, cười.

Cô nhìn sang Ashmont, anh ta đã lồm cồm quỳ dậy. Tay ôm bụng mà cũng cười.

“Tôi ghét hai người!” cô thét lên. “Tôi ghét cả hai!”

Cô nắm chặt tay lại, nện vào cánh tay Ripley. “Đồ ngốc! Anh bị làm sao vậy?” Cô đấm liên hồi. Nước mắt ứa ra—cô ghét phải khóc—nhưng không sao dừng được.

Cuối cùng Ripley chụp lấy tay cô. “Anh không sao mà,” anh thở dốc.

“Không sao cái gì,” cô nói. “Chả có gì là ổn. Nhìn anh xem. Anh bị làm sao vậy?”

Ripley đang nhăn nhở cười. Máu rịn xuống mặt anh.

“Ripley!”

“X… xin lỗi, em yêu.” Anh khịt khịt cười. Ashmont cũng phát ra đúng âm thanh đó.

“Tôi ghét hai người đến tận xương tuỷ,” Olympia nói.

“Nếu Đức bà cho phép, tôi xin được khám cho Đức ông,” người cầm túi đen lên tiếng.

Cô tránh sang một bên. Cô kéo gối lên, khoanh tay đặt lên đó, tựa trán xuống và cố lấy lại hơi. Tim cô vẫn đập loạn.

“Khốn khiếp, Olympia,” Ripley nói. “Lẽ ra em phải đang ngủ chứ.”

Cô ngẩng lên. “Đừng nói chuyện với em.”

Anh gượng ngồi dậy, nhăn mặt. Tay đưa lên đầu. “Rát thật đấy.” Anh hạ tay xuống. Dính nhơ nhớp. Máu rỉ ra từ bên thái dương, phủ kín nửa khuôn mặt.

Cô lại úp mặt xuống cánh tay.

“Tôi sẽ khâu lại ngay thôi, thưa Đức bà,” người cầm túi đen nói. “Sượt da đầu thôi. Tôi nghĩ Đức bà cần chút sal volatile (dùng để kích thích tỉnh lại khi choáng.

) cho tỉnh.”

“Không,” Olympia nói. “Tôi không bao giờ ngất.” Cô đã chứng kiến các cậu em trai chảy máu bao nhiêu lần rồi—tụt từ cửa sổ, rơi cây, rơi xuống hồ, ngã vào đá. Hoặc đánh nhau. Nhưng lần này thì khác. “Có vẻ như anh ấy chưa chết.”

“Rõ là chưa,” Ripley nói. “Chẳng thấy giống chết chút nào.”

Cô quay đi. Vừa giận vừa sợ. Anh cười—đúng là kiểu của anh—chừng nào còn thở được. Bác sĩ bảo là nhẹ—đàn ông lúc nào cũng thế. Việc kinh khủng nhất thì coi như chuyện nhỏ, còn chuyện vặt lại làm rối tung lên.

Nhưng máu quá nhiều. Cô chợt nhớ cách Ripley cư xử khi trẹo mắt cá. Đàn ông coi bị thương là điều hạ mình. Họ giả vờ như không sao. Có chết tới nơi họ cũng diễn như không.

Cô dịch ra xa. Cô không cần lượn lờ quanh đó trong lúc bác sĩ xử lý cho gã chồng ngốc nghếch của cô. Ripley không phải đang hấp hối. Chỉ là cô đang quá kích động. Hai bàn tay vẫn run. Cô trừng mắt nhìn họ.

“Phải, tốt nhất để bác sĩ làm việc,” Ashmont nói. “Không muốn thằng đểu này chảy máu đến chết vì một cái lỗ bé xíu trên đầu đâu.”

“Bé xíu?” Ripley gắt. “Quỷ tha ma bắt, suýt nữa cậu giết tôi rồi. Cậu nghĩ cái gì trong đầu vậy hả?”

“Cậu cố tình bỏ phát bắn!” Ashmont bật lại. “Cậu phải bắn vào tôi chứ, đồ ăn gian.”

“Ăn gian?” Ripley nói. “Cậu nghĩ tôi sẽ làm gì? Cậu suýt giết tôi đấy, đồ nửa mùa.”

“Cậu bị làm sao thế?” Ashmont nói. “Cậu thậm chí còn chẳng thèm cố bắn trúng tôi.”

“Cậu nghĩ tôi sẽ làm thế thật à?”

“Sao lại không?”

Trong lúc họ cãi nhau, bác sĩ điềm nhiên tiếp tục làm. Lần hiếm hoi trong đời, Olympia không có hứng nhìn. Dù sao cô cũng đoán được cần làm gì, rửa sạch vết thương, ép cầm máu. Nếu đúng là nhẹ như ông ấy nói, máu sẽ sớm ngừng. Bao lâu thì cô không rõ.

Nhưng chẳng ai trong đám đàn ông tỏ vẻ lo lắng. Dù họ có giấu, cô vẫn sẽ cảm nhận được sự căng thẳng—nhưng cô lại cảm thấy… nhẹ nhõm?

Đàn ông.

“Một cái lỗ trên đầu,” cô lầm bầm. “Chúng ta chắc là trước đó không có sẵn chứ?”

Bác sĩ mỉm cười nhạt. “Viên đạn chỉ sượt rất nhẹ vào vành tai Đức ông rồi cạ qua da đầu. Trông có vẻ ghê gớm vì vết đầu chảy rất nhiều máu.” Ông bắt đầu băng đầu cho Ripley. “Không chí mạng đâu, may mắn là vậy. Rất gọn. Rất sạch.”

“Anh ấy sẽ sống chứ?” cô hỏi.

“Nếu em cho phép,” Ripley chen vào.

“Còn lâu!” cô quắc mắt. “Em không nói chuyện với anh.” Cô lườm Ashmont. “Cả anh nữa.”

“Tôi ư?” Ashmont kêu. “Cậu ta phải bắn vào tôi chứ. Cậu ta còn chẳng bắn về phía tôi nữa là.”

“Tôi không thể bắn người bạn thân nhất của mình,” Ripley nói. “Tôi đã tự nhủ là có thể, nhưng không làm nổi.”

“Tôi thì đã trông chờ cậu bắn đấy!” Ashmont nói. “Tôi sẽ bắn lệch cậu một ly. Nhưng cậu hất cánh tay chết tiệt ấy lên làm tôi trượt tâm, đồ quỷ tha ma bắt.”

“Tôi biết thế nào được?”

“Chứ tôi còn làm gì khác?”

Olympia nhìn từ người này sang người kia, không tin nổi. “Đừng ai nói là tất cả chỉ cho có.”

“Vì danh dự,” Ripley nói.

“Danh dự,” Ashmont lặp lại.

“Danh dự của cậu ta,” Ripley nói. “Của anh.” Anh nhìn mặt Ashmont một thoáng rồi nhìn cô. “Cả của em nữa, thưa nữ công tước.”

“Nhất là của cô,” Ashmont thêm.

Cô trừng mắt. “Tôi á! Như thể tôi muốn người ta làm trò ngu xuẩn nhân danh mình vậy.”

“Quỷ tha, Olympia,” Ashmont nói. “Tôi không thể để cô đi mà không chiến đấu.”

“Đánh đấm cho ra trò,” Ripley nói. “Đấm một cú vào mặt thì không đủ.”

“Nhìn sẽ đẹp hơn nếu cậu thực sự bắn vào tôi,” Ashmont bảo.

“Chắc thế rồi.”

“Đẹp hơn á!” Olympia không tin vào tai mình. Lẽ ra cô phải quen—cô có những sáu anh em trai.

Và đúng hệt như mấy ông anh, hai gã kia nhìn cô bằng vẻ mặt bối rối đến tội.

Bác sĩ lặng lẽ thu dọn túi và lui ra.

Ripley nói, “Nhưng em không hiểu sao? Nếu Ashmont không đấu vì em, người ta sẽ tưởng cậu ta chẳng coi em đáng giá.”

“Nhưng cô đáng,” Ashmont nói. “Phải đấu thôi.”

“Xin trời cho tôi thêm sức,” Olympia giơ tay lên trời rồi quay đi.

*

Ripley và Ashmont dõi mắt nhìn cô bỏ đi. Lần này dáng bước của cô còn phảng phất sốt ruột.

Ashmont nói, “Đừng mong phụ nữ hiểu được chuyện này. Nhưng cậu thì phải hiểu.”

“Ừ. Tôi mất một lúc. Hơi rắc rối tí.”

“Tôi cũng nghĩ thế.”

“Đỡ tôi dậy cái, được không?”

Ashmont đỡ anh đứng lên. “Thú thật, tôi đã khá muốn giết cậu,” cậu ta nói. “Hoặc ít nhất cũng làm cậu bị thương nặng. Dù sao thì lúc ấy tôi nghĩ thế.”

“Tôi biết. Sao cậu không làm vậy?”

Vì sao. Ripley vừa đòi một lời giải thích—điều vốn người ta không nên làm.

Trán Ashmont chau lại; một lúc lâu cậu ta mới lại cười, lần này hơi méo, rồi nhún vai. “Bức thư cô ấy viết. Nó… tử tế.”

Ánh mắt xanh của cậu ta lại dõi theo Olympia, người đang sải bước giận dữ về phía lối mòn. “Cậu nên đi theo cô ấy đi. Khó xử lắm nếu cô ấy lại giật mình bỏ chạy. Lần nữa.”

Cậu ta bật cười rồi quay đi với đám người đi cùng.

Ripley đuổi theo vợ mình.

*

Anh bắt gặp cô đang đứng chờ bên cỗ xe post chaise. Khoanh tay trước ngực, cô dõi theo anh tiến lại. Anh cố không khập khiễng. Đầu thì đau nhức và rát, nhưng anh quyết không thừa nhận.

“Có lẽ em sẽ phải thay băng,” cô nói. “Và chườm đá.”

“Không đời nào,” anh đáp. “Snow sẽ làm. Em muốn làm anh ta tổn thương à?”

Cô liếc sang người hầu riêng của anh. “Anh sẽ về Dinh thự Ripley cùng Jenkins. Công tước và tôi sẽ đi bằng cái xe này này.”

Snow theo phản xạ định làm theo—đàn ông là thế, cứ như không cưỡng lại nổi—nhưng kịp dừng và quay sang chờ lệnh Ripley.

“Như Đức bà nói,” Ripley bảo. “Cô ấy định mắng tôi một trận nên thân, tôi chẳng nghi ngờ gì. Đi đi. Đây đâu phải chuyến đầu của anh trên xe thuê, và Jenkins sẽ không cắn đâu. Ít nhất là không mạnh. Nguy cơ nhiễm trùng thì khá nhỏ, tôi dám chắc điều đó.”

Snow lui bước.

Pershore thì khôn ngoan chuồn mất hút từ lâu.

Nếu là Pershore và thấy Olympia lao tới, Ripley cũng chạy.

Ripley đỡ Olympia lên xe, rồi trèo vào ngồi cạnh.

Im lặng và một bầu không khí lạnh tanh bao trùm cho đến khi họ sắp tới quán rượu Green Man trên Putney Hill.

“Chúng ta có thể dừng, nếu anh muốn,” cô nói. “Em biết đó là lệ thường sau một trận đấu súng.”

À. Băng đang tan rồi.

“Hôm nay thì thôi,” anh nói. “Lúc nãy anh đã làm ấm người một chút rồi. Brandy pha soda. Cái đó cũng ‘truyền thống’.”

“Giá mà em biết,” cô nói. “Đó hẳn là thứ em nên dùng trước đám cưới. Đám cưới lần thứ nhất. Brandy thì cũng ổn. Trà cũng ổn. Nhưng trộn với nhau thì thật là kinh tởm. Em mừng vì anh cũng phải uống ‘lấy can đảm’. Chứng tỏ anh còn đôi chút biết điều.”

“Anh đâu có mất bình tĩnh,” anh nói. “Nhưng anh không sợ Ashmont. Biết là có khả năng cậu ta bắn trúng mình. Tuy nhiên, xác suất tử vong thì nhỏ thôi, em biết đấy. Một phần mười bốn. Bị thương cũng ‘chỉ’ một phần sáu.”

Cô nhìn anh qua gọng kính. “Chỉ?”

“Em là người thực tế và tỉnh táo,” anh nói. “Vậy hãy nhìn chuyện này cho thực tế và tỉnh táo. Chia cơ thể của một tay đấu súng thành chín phần. Nếu đứng đúng cách, viên đạn sẽ không giết được trừ khi trúng vào một trong ba phần ấy.”

“Đứng đúng cách. Nghĩa là… ở làng kế bên chứ gì?”

“Vấn đề là không bao giờ quay chính diện. Nực cười lắm. Còn nếu đứng như bọn anh đã đứng, xác suất không trúng là năm chọi một, và kể cả trúng thì khả năng thành đòn chí mạng cũng ba chọi một.”

“Em để ý là con số ấy không bằng không.”

“Cô gái của anh ơi, em thử đoán xem xác suất em bỏ mạng khi phóng như bay tới Putney bằng cái xe ngựa mui trần hạng hackney cabriolet là bao nhiêu? Mấy tay đánh xe tự xưng ấy nghĩ họ là nài ngựa Goodwood. Xe thì như bẫy chết người. Em cũng biết như anh là họ hất khách xuống đường như cơm bữa. Đáng lẽ ra anh mới phải giận điên vì em liều mình như thế, nhưng anh thì không, vì anh là người rộng lượng, và anh biết em làm vậy vì lo cho anh. Mà đâu có chuyện đó nếu em chịu ngủ như đáng lẽ phải ngủ. Đêm qua anh không làm em mệt đủ sao?”

Mắt cô mở to. “Vậy nên anh mới làm… tất cả những thứ đó? Để vắt kiệt em ư?”

“Quỷ tha ma bắt, em tưởng anh tính toán đến thế sao? Anh chỉ muốn em, muốn tận hưởng đêm tân hôn, và chắc chắn để em không bao giờ quên nó. Anh đã dự định là sẽ không chết. Nhưng cũng phải tính đến khả năng đó—dù nhỏ chứ.”

Cô ngắm cái đầu băng bùng của anh một lúc. “Nếu buộc phải nhìn cho logic, thì anh đúng là minh họa sống cho các con số. Lệch đi một, hai phân thôi là đã khác xa rồi.”

“Anh còn thích viên đạn sượt qua tai một phân hơn,” anh nói. “Vừa rồi thì ‘sát da’ quá.”

“Theo nghĩa đen luôn.”

“Dẫu vậy cũng phải khen Ashmont. Cậu ta canh khoảng cách khá chuẩn như người ta có thể làm. Bọn anh bắn giỏi khủng khiếp luôn. Cha của Blackwood rèn cậu ta ghê gớm. Tự nhiên bọn anh không thể để cậu ta giỏi hơn mình, thế là bọn anh cũng cắm đầu vào luyện. Nhưng giỏi mấy thì cũng chẳng đoán nổi tên kia sẽ làm gì. Chẳng biết nó nghĩ gì, dù quen nhau cả đời và thân như anh em. Anh lại phá hỏng mưu khéo của Ashmont. Thật ngu ngốc. Anh không cố ý. Anh định bắn cho đúng phép. Nhưng rồi… như em thấy đấy.”

Rốt cuộc, khi mọi thứ nói xong làm xong, anh đã làm tổn thương một người bạn như anh em, và điều duy nhất danh dự cho phép là bắn chỉ thiên. Ripley còn chẳng chắc lúc ấy mình kịp nghĩ cho ra ngô ra khoai. Chỉ là trong khoảnh khắc. Định nhắm vào Ashmont—rồi thôi.

“Ôi, Ripley,” cô nói.

Bầu không khí ấm lên thấy rõ.

“Lại đây,” anh bảo. Không chờ cô nhích lại, anh kéo cô vào vòng tay, đặt cô ngồi lên đùi. “Thế này mới phải chứ.”

Cô tựa đầu lên vai anh. “Đó là những phút—một, hai phút hay bao lâu cũng được—tệ hại nhất đời em.”

“Anh xin lỗi.”

“Nhưng anh tưởng em đang ngủ, và anh chắc rằng mình sẽ về nhà—còn sống—trước khi em thức dậy và đọc thư của anh. Anh không cố biến ‘khoảnh khắc tệ nhất đời em’ thành ngày ngay sau đám cưới thật sự của em.”

“Em dậy sớm thế là rất… thiếu tinh thần thượng võ đấy.”

“Em gặp ác mộng.”

Cô kể cho anh nghe.

“Anh đội khăn xếp ư? Hay thật.”

Cô ngả người ra để nhìn anh. “Cái băng quấn trông cũng giống khăn xếp. Em không tin điềm báo, nhưng em lại thấy mình có linh cảm. Có nhiều anh em trai thì người ta phát triển giác quan nhạy lắm khi họ sắp làm điều dại dột. Anh sẽ đau đầu kinh khủng, mong là anh biết điều này.”

Thực ra đã đau rồi, và thần kinh của anh rất cần một ly brandy, không pha soda. Hai, ba ly càng hay. Nhưng cô đang trong vòng tay anh, trông như đã tha thứ, và anh chỉ muốn về nhà để cô được cưng nựng chăm sóc cho mình, còn anh thì đóng kịch là không cần.

“Anh biết chứ. Chuyện này từng xảy ra với anh và Ashmont rồi. Rất lâu về trước.”

“Có phải lần anh ấy suýt mất tai không?” cô hỏi. “Trận đấu súng với Quý ngài Stewkley ấy?”

Anh trố mắt. “Em biết cả chuyện đó à?”

Cô lại rúc đầu vào vai anh. “Em chỉ biết có một trận. Mười năm trước hoặc hơn, theo Bà Thorne. Lũ thợ may léo nhéo kể, nhưng bà ấy không cho đi vào chi tiết.”

“Trò nghịch dại thời trai trẻ,” Ripley nói. “Stewkley thì không thấy vậy.”

“Ông ta lớn hơn anh nhiều,” cô nói. “Các anh phải làm gì khủng khiếp lắm thì ông ấy mới chịu đấu với một cậu trai vừa rời ghế nhà trường.”

“Ông ấy bảo bọn anh xúc phạm vợ ông ta, và ông chọn đấu với Ashmont vì trò đó do Ashmont bày, lại còn cố tình ‘nhận công’.”

“Đó là trận đầu tiên của AÁhmont sao?”

“Ừ. Không phải cậu ta không chờ dịp đâu—bọn anh ai cũng chờ, muốn chứng tỏ bản thân như trai trẻ vẫn thế. Cuộc cãi vã làm một buổi tụ tập chán òm bỗng náo nhiệt. Hình như là một buổi dạ hội gì đó. Có mấy trò… gọi là gì nhỉ.”

“Em không biết gọi là gì đâu.” “Kiểu đóng kịch câm hay dựng hoạt cảnh ấy. Chán chết. Bọn anh được giao chủ đề ‘tàn tích cổ’. Ashmont chọn tu viện Fountains Abbey. Cậu ta sai mang vào một cái chậu to đặt giữa sàn. Rồi cả ba bọn anh… làm ‘đài phun nước’ vào trong đó.”

Cô nhìn anh một thoáng. Rồi đôi mắt xanh biếc của cô lấp lánh như sao. Và cô bật cười. Rồi cười rũ.

Âm thanh tuyệt diệu. Cô làm anh quên cả cái đầu đang đau. Cô còn làm anh quên nỗi thắt lòng vì sợ mình gây cho cô buồn khổ. Cô khiến anh quên mọi cảm xúc khác mà anh phải gạt ra để làm điều cần làm.

Anh tháo mũ trùm của cô xuống. Vùi mặt vào tóc cô và hít mùi hương giản dị mà anh thích nhất.

Anh ôm cô, và suốt quãng đường còn lại họ không nói nhiều, nhưng thỉnh thoảng cô lại cười khúc khích. Cô bảo, “Từ nay em không thể thốt ‘Fountains Abbey’ mà không cười phá lên mất.”

Anh cúi nhìn cô, cười như một thằng ngốc mê mẩn.

Anh kết luận, cưới một cô gái hư hỏng đáng yêu có vô vàn lợi thế.

*

Công tước xứ Ripley chưa cưới được một tuần đã mở tiệc. Ngay cả trước khi gỡ băng, anh đã đóng cửa cùng vợ bàn bạc kế hoạch. Như anh từng nói với cô, anh rất thích khoản đãi tiệc. Theo lệ thường, đến lúc này hẳn anh đã tổ chức một buổi tụ họp nào đó để mừng mình trở về từ lục địa.

Khác biệt lần này là anh đã có một bà chủ tiệc—thực ra là một nữ công tước. Và khách khứa cũng khác—không còn chủ yếu là đám đàn ông ham chè chén và hóng xem trò nghịch ngợm tiếp theo của “Những Kẻ Bất Hảo” nữa, mà là một bộ phận đông đảo của giới thượng lưu.

Edwina—em họ của Olympia—cũng dự, mặt mày cau có thấy rõ. Nhưng có trời mới khiến cô ta bỏ lỡ được sự kiện này. Phần lớn khách mời đều thế. Thực ra hậu trường còn có không ít toan tính, chạy chọt chỉ để kiếm cho được tấm thiệp mời đáng thèm muốn. Đây là sự kiện của Mùa: Công tước Khủng Khiếp cưới Cô Dâu Bỏ Trốn trong Một Vụ Tai Tiếng.

Nếu năm ngoái cả “giới lớn đã ngạc nhiên khi Công tước xứ Blackwood cưới Tiểu thư Alice Ancaster, thì trước cuộc hôn nhân này họ càng choáng váng bối rối hơn.

“Nhưng chị ta chán chết đi được!” cô chị họ Edwina nói với một người bạn khi cả hai đứng xem đôi vợ chồng nhảy.

Nữ công tước ngước lên, nói gì đó với công tước khiến cả hai cùng bật cười.

“Anh ấy đâu có nghĩ vậy,” người bạn nói.

Như mọi người vẫn thầm mong, chẳng bao lâu sau lại có thêm kịch tính.

Khi Công tước xứ Ashmont mời nữ chủ nhân ra khiêu vũ, căn phòng bỗng lặng đi, bầu không khí căng thẳng hẳn.

*

“Anh nhất định phải chọn valse à,” Olympia nói khi Ashmont cuốn cô vào điệu nhảy.

“Như thế trông đẹp hơn,” anh đáp. “Kịch tính hơn. Kia Ripley đang lườm tôi tóe lửa, còn tôi thì nhào tới bế bổng vợ cậu ta—mà lại từng là cô dâu của tôi—rồi ôm đi.”

“Ba người đúng là bậc thầy gây chú ý,” cô nói.

“Làm cả phòng náo loạn vui mà,” anh nói. “Lúc nào chẳng thế. Đỡ buồn chán hơn.”

Họ nhảy thêm một lúc, rồi anh mới nói tiếp, “Sau ngần ấy năm tôi phá tan kế hoạch của các bà chủ tiệc, làm dạ vũ, tiệc tùng, hội hè của họ đảo tung, giờ họ cho rằng đám cưới của tôi tan tác là đáng đời. ‘Công lý thơ mộng’, họ bảo. Có lẽ họ cũng không sai.”

“Tôi xin lỗi,” cô nói. “Vì đã phá đám cưới của anh.” Cô khúc khích. “Nhưng thật ra thì không.”

Anh nhìn cô. “Nhưng cô đã viết—”

“Ồ, lúc đó tôi nghĩ thật mà.”

Một lát sau, gương mặt điển trai của anh nở nụ cười hẳn đã làm bao phụ nữ tan chảy. “Cô viết bảo tôi tha thứ cho cậu ta, nhưng tôi vẫn phải đi bắn hắn. Thực sự là phải đấy, cô biết mà.”

“Cả hai người đều nói vậy. Để chứng minh tôi đáng để vì mà chiến đấu.”

“Đúng, chuyện đó,” anh nói. “Nhưng còn nữa. Rắc rối như Ripley bảo. Nếu tôi không bắn cậu ta , cô sẽ thật sự thấy có lỗi. Cô sẽ áy náy vì những gì cô làm và tội nghiệp tôi, vì khi ấy tôi sẽ trông thật cao thượng, hy sinh. Viễn cảnh khiếp đảm biết bao! Vậy nên may là tôi đã bắn cậu ta.”

“Tôi không gọi đó là điều tốt, nhưng anh đúng là đã cứu tôi khỏi một mớ ăn năn.”

“Và cứu chính tôi khỏi một vết ố làm người ta buồn nôn trên cái danh tiếng đen ngòm còn lại của mình.”

“Nếu anh làm anh ấy đau hơn dù chỉ một chút so với vừa rồi, tôi sẽ khiến anh còn tệ hơn buồn nôn nhiều,” cô nói.

“Tôi biết mà,” anh đáp. “Cô có biết không, hôm nọ khi cô xô tôi khỏi cậu ta, đó là lần đầu tiên một phụ nữ hất tôi ngã đấy.”

“Tôi chân thành hy vọng không phải là lần cuối.”

“Cô gái hư hỏng,” anh nói.

“Đúng vậy,” cô đáp, rồi cười.

Anh cũng cười. Và nếu anh có hối tiếc—dù sâu đến mấy—anh cũng nhét chúng vào nơi chúng không thể quấy rầy mình.

*

Ripley, đang khiêu vũ với em gái mình, cũng nhìn về cùng một hướng như đa số khách khứa— Ashmont, kẻ đang cười nói cùng Nữ công tước xứ Ripley.

“Anh đúng là gặp may quỷ ám,” Alice nói. “Nếu anh về từ lục địa muộn hơn một ngày—”

“Đừng nói thế. Em sẽ khiến anh gặp ác mộng mất. Anh biết mọi chuyện là do may mắn, từng bước một. Lúc rắc rối mới nổ ra, anh còn đang nguyền rủa em vì đã đi tới chỗ dì Julia.”

“Em ư? Em liên quan gì?”

“Nếu em có mặt ở đám cưới, anh đoán em sẽ tóm cô dâu lôi về lại với chú rể và ông mục sư trong chớp mắt.”

“Hoặc em cũng có thể giúp cô ấy chạy mà.”

“Ý đó thì anh chưa nghĩ tới.”

“E là cũng chẳng có nhiều ý khác lóe lên trong đầu anh,” con bé nói.

“Dù sao đi nữa, may mắn lại đứng về phía anh. Em ở xa. Nhưng không phải ở cùng dì Julia.”

“Em có ở với dì ấy. Một thời gian.”

“Rồi lại tới Dinh thự Drakeley chứ gì? Thật không?” Ánh mắt anh lia qua Blackwood, người đang ở phía bên kia phòng, khiêu vũ với Phu nhân Charles. “Em có chuyện gì muốn nói với anh không?”

“Không.”

*

Khúc nhạc vừa dứt thì Phu nhân Charles nói với Blackwood, “Ta cứ ngỡ hôm đó cháu sẽ ghé luôn nhà Drakeley và kéo cô vợ đi lạc của mình về cơ.”

“Cháu đâu nào biết cô ấy cần được kéo về.”

“Không ngạc nhiên. Đàn ông thường chẳng biết cái phúc gì. Ta khuyên cháu nên mời phu nhân của mình nhảy một bản đi.”

“Khiêu vũ với chính vợ mình sao? Đề nghị táo tợn thật.”

“Ta tưởng cháu thích làm người ta sốc mà. À, Quý ngài Frederick đây rồi.”

Quý ông tóc vàng cúi chào. “Thưa Phu nhân Charles.”

“Quý ngài Frederick,” bà nói gọn lỏn. “Ngài nghĩ gì về việc đàn ông khiêu vũ với chính vợ mình?”

“Chuyện lạ hơn còn xảy ra,” ông đáp. “Bà có nhảy với tôi không, thưa Phu nhân Charles?”

Lông mày Phu nhân Charles dựng lên. “Với ngài ư?”

Ông nhìn quanh. “Tôi nào có ý hỏi thay cho quý ông nào khác.”

“Trời đất. Quả là chuyện lạ.”

Nhưng bà vẫn để ông dắt ra sàn.

*

Nhiều giờ sau, khi khách khứa đã về hết, Công tước và Nữ công tước xứ Ripley đứng trên chiếc ban công nhỏ nhìn xuống khu vườn, ngắm bầu trời nhạt dần vào thứ hoàng hôn xám xịt vốn hay bị lầm với bình minh ở London.

Họ đã mặc đồ ngủ, nhưng vẫn đang uống sâm-banh.

“Em nghĩ là ổn cả, với một buổi tiệc đầu tay,” Olympia nói. “Mà thực ra em cũng chẳng làm được bao nhiêu. Em rất mừng là mình thực tế và tỉnh táo đủ để cưới một người đàn ông thích đãi tiệc, để em rảnh rang tung hoành trong thư viện của anh ấy.” Cô ngẩng lên nhìn anh. “Dù em e là buổi tiệc có hơi nhạt so với gu của anh.”

“Giờ anh là ông chồng già rồi, gu anh tinh tế hơn,” anh nói. “Anh tận hưởng cái cảm giác chúng ta làm cả giới thượng lưu dậy sóng. Và em với Ashmont diễn màn tán tỉnh rất đẹp, khiến mọi người thấp thỏm mong sẽ có rắc rối, thậm chí chết chóc.”

“Bọn em trông như đang tán tỉnh thật ư?” cô hỏi. “Em không hề biết. Em còn phải học nhiều.”

“Anh thà em đừng thành chuyên gia, nhưng e là rồi cũng thành. Dù sao em diễn rất đạt. Và đâu chỉ hai người. Còn Blackwood với Alice nữa, lườm nhau tóe lửa—cả hai phía.” Anh nhấp sâm-banh. “Anh đi vắng một năm. Không rõ đây là chuyện mới hay đã diễn ra từ lâu. Giá mà biết họ gặp vấn đề gì, nhưng con bé ấy bảo đó không phải việc của anh—một chút nào.”

“Và anh không thể hỏi Blackwood.”

Ripley tròn mắt giả vờ kinh hãi. “Tất nhiên là không.”

“Làm thế là không ai làm cả,” cô lắc đầu. Cô cũng để ý cách Blackwood và Alice nhìn nhau, và cách họ khéo canh để người kia không thấy. Cô cũng rất tò mò về họ, nhưng cô thấy lúc này còn hơi sớm để can dự vào đời tư của em dâu. Không có nghĩa là sau này cô sẽ không làm. Cô mong họ sẽ thân như chị em, hòa thuận như mẹ và các dì của cô, và nếu Alice muốn tâm sự hay cần giúp đỡ, cô ấy sẽ tìm đến Olympia. Và ngược lại.

Nhưng đó là chuyện tương lai.

“Vậy là có Alice,” anh nói. “Còn gì nữa? À đúng. Dì Julia với bác Fred của Ashmont. Nói chuyện ‘lườm dao găm’ thì…”

“Vâng, hình như có gì giữa họ,” Olympia nói. “Lúc ông ấy tới Điện Camberley, người ta cũng cảm thấy điều đó.”

“Anh nhớ đã từng nghe chuyện gì đó, khi nào đó,” anh nói. “Một chuyện cũ. Hình như mẹ anh kể. Nhưng quỷ tha ma bắt, anh không tài nào nhớ chi tiết.”

Olympia nhớ những gì Phu nhân Charles đã nói với mình.

Charles không phải lựa chọn đầu tiên của tôi… Tôi lấy ông ấy trong tâm trạng buông xuôi, nếu không nói là tuyệt vọng.

“Em tin là có câu chuyện,” cô nói. “Dì có bóng gió với em. Nhưng không kể chi tiết. Em chỉ biết nó xảy ra trước khi dì lấy bác của anh.”

“Vậy là phải hai mươi lăm năm trước.”

“Dù là chuyện gì, em thấy họ nhảy với nhau rất đẹp, lườm hay không lườm.”

“Không lạ,” Ripley nói. “Họ là bậc thầy ngoại giao. Dù hôm đó nhìn chẳng ra làm sao, cái ngày em đọc thư của Ashmont rồi bỏ đi, họ lao vào nhau như hai cơn bão.”

“Ngày định mệnh. Bức thư định mệnh.” Olympia tựa vào lan can nhắm mắt. “Em bước ra khỏi nhà và đi thẳng tới ‘sự bại hoại tuyệt mỹ’ của mình. Tiếc là người ta chỉ có thể ‘bị bại hoại’ một lần.”

“Không hẳn.”

Cô quay lại, ngước nhìn anh dò hỏi, quên khuấy cái ly sâm-banh trên tay. Rượu tràn qua lan can.

Anh lấy ly khỏi tay cô. “Anh nghĩ em uống hơi ít,” anh nói. “Vào trong uống thêm đi, rồi anh kể em nghe kế hoạch của anh. Một trong những… gọi là gì nhỉ.”

“Em không biết gọi là gì đâu.”

Anh đưa tay mời cô vào lối cửa mở thông sang phòng của cô. Cô bước vào trước.

Anh đặt hai cái ly xuống. “Như kiểu đóng kịch câm hay dựng hoạt cảnh, nhưng—à không, giống vignette3? Hay là một vở kịch. Trong vở này, em chưa từng bị hủy hoại bao giờ.”

Cô chỉnh lại cặp kính. “Thật vậy sao?”

“Ừ. Trong vở này, anh là kẻ quyến rũ đồi bại. Anh dồn em vào một góc tối trong vườn.” Anh dắt cô tới góc phòng boudoir. “Anh vặn ria mép rồi nói, ‘Cuối cùng, mỹ nhân, ta đã tóm được nàng,’ và em sẽ nói…” Anh chờ.

Cô giơ tay làm bộ sợ hãi kịch tích. “Ôi không, cứu tôi với!”

“Không ai cứu em đâu. Muộn rồi. Em là của anh.” Anh kéo cô vào vòng tay.

Olympia giả vờ chống cự. “Không, không, nghìn lần không!”

“Em không chống lại anh được đâu. Anh quá mạnh.”

“Ôi chao, đúng là thế.” Cô nắm lấy bắp tay anh. “Anh… đúng là to khỏe. Cơ bắp dữ dội.” Cô vuốt ngực anh. “Vừa hư hỏng, vừa nam tính.”

“Em nên đầu hàng thì hơn.”

“Phải không?”

“Tất nhiên. Đó là việc thực tế và tỉnh táo nên làm.”

Anh hôn cô, và là một cô gái thực tế tỉnh táo, cô đã làm điều thực tế tỉnh táo nhất: để mặc mình bị hủy hoại. Lại nữa. Và lại nữa đêm ấy, và còn nhiều, rất nhiều lần nữa về sau.

HẾT

Chú thích/

(1). Hyde Park Corner nằm giữa Knight sbridge, Belgravia và Mayfair ở London, Anh. Thuật ngữ này chủ yếu chỉ một nút giao thông lớn ở góc đông nam của Hyde Park, vốn ban đầu do kiến trúc sư Decimus Burton quy hoạch. Nút giao này có một vòng xuyến mảng xanh rộng ở trung tâm, nay là nơi đặt Cổng Wellington do Burton thiết kế.

(2). Post chaise là một loại xe ngựa chở khách đường dài phổ biến ở Anh thế kỷ 18–19.

(3). Vignette là một đoạn ngắn miêu tả, thường gợi tả một khoảnh khắc, một cảnh hay một nhân vật. Nó không hẳn là một cốt truyện hoàn chỉnh mà giống một bức phác họa sinh động.

« Lùi
Tiến »