GUS BIẾT ĐẠI HỌC COLUMBIA từng là trường của các nhân vật tai to mặt lớn. Nhiều tòa nhà cổ, học phí đắt phát điên, cả đống bảo vệ và camera giám sát. Cậu từng thấy vài sinh viên ra ngoài, cố gắng trà trộn vào khu dân cư lân cận, vài đứa vì mấy lý do hướng tới cộng đồng mà cậu không bao giờ hiểu nổi, những đứa khác lại vì các lý do trái phép mà cậu hiểu rất rõ. Nhưng chính ngôi trường, cùng khu học xá vô chủ Morningside Heights và mọi cơ sở khác của nó, thì chẳng có gì nhiều nhặn đáng để cậu tốn thời giờ.
Giờ nó là căn cứ của Gus, tổng hành dinh kiêm nhà cậu. Không ai có thể ép tay giang hồ Mexico này rời mảnh đất của mình; thực tế, cậu sẽ cho nổ tung tất cả trước khi chuyện ấy xảy ra. Vì hoạt động săn bắn và phá hoại của cậu vừa giảm mạnh về số lượng, vừa phải đi vào khuôn khổ hơn, Gus bắt đầu tìm kiếm một căn cứ lâu dài. Cậu thực sự cần nó. Trong cái thế giới mới điên rồ này, thật khó làm gì hiệu quả. Phản kháng trở thành công việc 24/7, một thứ công việc càng lúc càng không đáng. Sở cảnh sát và cứu hỏa, dịch vụ y tế, giám sát giao thông - tất tật đều đã bị chúng kiểm soát. Trong khi loanh quanh những tụ điểm cũ ở Harlem để tìm nơi ẩn náu, cậu đã móc nối được với hai thành viên băng La Mugre của mình, cũng là hai chiến hữu chuyên phá hoại cùng cậu, Bruno Ramos và Joaquin Soto.
Bruno béo ú - chẳng có cách nói lái nào khác - chủ yếu xơi Cheetos và bia. Joaquin thì đanh chắc và gầy nhom. Chải chuốt, xăm trổ, thích tỏ thái độ. Cả hai là chiến hữu của Gus và sẵn sàng bán mạng vì cậu. Từ thuở cha sinh mẹ đẻ đã vậy.
Joaquin đi tù cùng đợt với Gus. Hai đứa chung xà lim. Án của Gus là mười sáu tháng. Họ đã cảnh giới cho nhau và Joaquin còn bị biệt giam khá lâu sau khi dùng khuỷu tay thúc văng răng tên lính gác, một gã da đen to con tên Raoul - đúng là một cái tên chẳng ra làm sao cho một kẻ không có răng: Raoul. Sau khi bọn ma cà rồng xuất hiện - vài người gọi đó là sự kiện Tàn thế - Gus đã tái hợp với Joaquin trong khi đang khua khoắng một cửa hàng điện tử. Joaquin và Bruno giúp cậu mang một cái ti vi plasma to chảng cùng một hộp trò chơi điện tử về.
Cùng nhau, ba cậu nhóc chiếm trường đại học và nhận thấy mới chỉ có vài ba con ma cà rồng tới đây. Các cửa sổ và cửa chính được đóng ván rồi niêm phong bằng những miếng thép, bên trong tan tành và nồng nặc mùi amoniac của phân. Các sinh viên đã tháo chạy từ sớm, cố rút khỏi thành phố và trở về nhà. Joaquin đoán bọn họ chẳng đi được xa mấy.
Thứ họ tìm thấy, trong lúc lảng vảng quanh những tòa nhà bị bỏ không ấy, là một hệ thống đường hầm bên dưới nền đất. Một cuốn sách trong tủ trưng bày ở phòng tiếp nhận hồ sơ mách cho Joaquin biết khu học xá ban đầu được xây dựng trên nền móng của một nhà thương điên từ thế kỷ mười chín. Các kiến trúc sư xây trường đại học đã san phẳng tất cả những tòa nhà của bệnh viện thời bấy giờ, ngoại trừ một tòa, sau đó xây lên trên những nền móng có sẵn. Nhiều đường hầm nối nhau được sử dụng cho những tiện ích chung, các đường ống hơi nước rỉ ra những giọt nước nóng bỏng, dây điện dài hàng dặm. Lâu dần, một số trong những lối đi này bị bít kín lại hoặc niêm phong kỹ để tránh thương vong cho các thị dân ưa khám phá và những sinh viên thích tìm cảm giác mạnh.
Họ cùng khám phá và giành lấy phần lớn mạng lưới ngầm nối hầu như cả bảy mươi mốt tòa nhà học xá của trường Columbia ở giữa Broadway và Amsterdam tại khu Thượng Tây New York. Vài khu vực xa hơn vẫn còn chưa được khám phá, đơn giản bởi vì ban ngày hay ban đêm đều không đủ thời giờ để vừa đi săn ma cà rồng, vừa gieo rắc hỗn loạn khắp cả Manhattan và dọn sạch các hầm ngầm ẩm mốc.
Gus đã tự đào khoét chỗ trú cho mình, tập trung vào một góc phần tư của quảng trường chính khu học xá. Lãnh địa của cậu bắt đầu từ dưới tòa nhà duy nhất còn lại trong số các tòa từng thuộc nhà thương điên, tòa Buell; chạy bên dưới Thư viện Tưởng niệm Low và tòa Kent; và kết thúc ở tòa Triết học, bên ngoài có bức tượng đồng một gã ở truồng cứ ngồi đó, suy tưởng.
Những đường hầm tạo thành một chốn cư trú tuyệt cú mèo, hang ổ của kẻ côn đồ đích thực. Hệ thống hơi nước hỏng có nghĩa cậu có thể tiếp cận những khu vực hiếm có ai thăm viếng ít nhất cả thế kỷ nay - những sợi đen thô thò ra ngoài các vết nứt trên tường hầm ngầm thật ra là những sợi lông ngựa từng được dùng để gia cố hỗn hợp vữa - giúp cậu vào một tầng hầm ẩm ướt với những căn phòng gài chấn song sắt.
Trại điên. Nơi người ta nhốt vào lồng sắt kẻ điên nhất trong lũ điên. Không có những bộ xương đeo xích hay bất cứ thứ gì tương tự, dù họ đã thấy vài vết cào trên tường đá, giống vết cào lỏm chỏm của móng tay, và không cần nhiều trí tưởng tượng cũng nghe được những âm vọng ma quái của biết bao tiếng gào thét kinh hồn đáng tỏm từ nhiều thế kỷ đã qua.
Đây là nơi cậu nhốt bà. Madre của cậu. [1] Trong một cái lồng hai mươi nhân mười lăm xen-ti-mét làm bằng những thanh sắt chạy từ trần xuống sàn, xếp thành hình bán nguyệt để tạo nên một cái buồng giam trong góc. Đôi tay mẹ Gus bị trói quặt ra sau lưng bằng một cặp còng tay dày cộp mà cậu lượm được dưới cái bàn trong một căn phòng gần đấy, tuy nhiên lại không có chìa khóa. Một chiếc mũ bảo hiểm xe máy màu đen che kín mặt phủ trọn đầu bà, phần lớn mặt ngoài đã mẻ vì bà liên tục nện đầu vào các thanh sắt trong suốt mấy tháng đầu bị giam cầm. Gus đã dùng keo gắn chết miếng che cổ của cái mũ vào da bà. Chỉ cách ấy mới có thể hoàn toàn chế ngự cái vòi ma cà rồng của bà, vì sự an toàn của chính cậu. Thế cũng tiện che luôn cái yếm thịt mỗi ngày một to, thứ hễ nhìn thấy là cậu chỉ muốn bệnh. Cậu đã bỏ tấm nhựa trong che mặt và thay bằng một bản sắt dẹt cài móc khóa, xịt sơn đen, cạnh có bản lề. Cậu còn đệm khuôn tai bên trong mũ bằng miếng lót bông dày.
Bởi vậy, bà chẳng thể nhìn hay nghe thấy gì, nhưng mỗi lần Gus vào phòng, chiếc mũ lại xoay ra dò theo cậu. Đầu bà quay, hướng theo bước chân cậu một cách kỳ quái, theo cậu băng ngang phòng. Bà gầm gừ và rống lên khi đứng ở chính giữa căn buồng tròn trong góc, không quần áo, cơ thể ma cà rồng rã rượi, cáu bẩn vì lớp bụi trăm năm của nhà thương điên. Gus đã từng thử phủ quần áo cho bà qua chấn song, thử hết áo choàng, áo khoác, đến cả chăn, nhưng tất cả đều rơi tuột đi. Bà không có nhu cầu mặc quần áo, cũng không có khái niệm ngượng ngùng. Hai gót chân bà đã mọc thêm một lớp chai sần, dày cộp như đế giày tennis. Côn trùng lẫn chấy rận bò thoải mái khắp cơ thể bà, chân bà biến màu và nâu sạm đi vì tiểu tiện liên tục. Những mảng da nâu nứt nẻ vạch một đường quanh hai bên đùi và bắp chân nổi gân nhợt nhạt của bà.
Nhiều tháng trước, sau trận đánh trong đường hầm tàu điện sông Hudson, khi không khí đã sạch, Gus đã tách khỏi những người còn lại. Một phần do tính khí của cậu, nhưng một phần nữa là vì mẹ cậu. Cậu biết bà sẽ sớm tìm thấy cậu - Người Thân của bà - nên cậu đã chuẩn bị sẵn chờ bà đến. Khi bà đến, Gus nhảy bổ vào bà, chụp đầu bà vào bao và trói gô tay chân bà lại. Bà đánh vật với cậu bằng sức mạnh ma cà rồng phi thường, nhưng Gus cũng dúi được cái mũ lên, nhốt đầu bà vào đấy và chẹn vòi chích lại. Rồi cậu xiềng cổ tay bà, tóm quai mũ kéo bà tới ngục thất này. Ngôi nhà mới của bà.
Gus nhoài vào trong qua song sắt, trượt bản sắt che mặt bà lên. Hai con ngươi đen chết chóc của bà, quanh viền tím lịm, trừng trừng nhìn cậu, điên dại, vô hồn, song đầy đói khát. Mỗi lần nâng mảnh khiên sắt kia lên, cậu đều có thể cảm thấy khát khao của bà muốn được thả cái vòi ra, và đôi khi, nếu bà cứ cố gắng liên tục, sẽ có cả lớp chất nhờn dày rỉ ra từ bất cứ kẽ nứt nào nơi dấu niêm phong.
Trong quá trình sống dưới một mái nhà, Bruno, Joaquin và Gus đã cùng nhau tạo thành một gia đình lớn, bất toàn. Bruno luôn sôi nổi và, vì lý do nào đó, có biệt tài chọc cười Gus lẫn Joaquin. Họ chia sẻ mọi nghĩa vụ trong nhà nhưng chỉ mình Gus được phép trực tiếp tiếp cận mẹ cậu. Cậu tắm rửa hằng tuần cho bà, từ đầu đến chân, và giữ cho xà lim của bà sạch sẽ khô ráo hết mức sức người của cậu kham nổi.
Cái mũ sứt mẻ khiến vẻ ngoài của bà nom như cái máy, hệt một con robot dập nát hay một người máy đội lốt con người. Bruno nhớ một bộ phim cũ dở hơi cậu ta từng xem trên ti vi một tối muộn tên Quái vật robot. Trong phim, robot này đội cái mũ sắt được vít chặt trên thân hình dã thú giống khỉ. Cậu ta thấy hai người nhà Elizalde cũng giống thế: Gustavo chống lại Quái vật robot.
Gus lôi một con dao nhíp nhỏ từ trong áo khoác ra, bật mở lưỡi bạc. Đôi mắt mẹ nhìn cậu thận trọng - giống đôi mắt một con thú trong chuồng. Cậu kéo cao tay áo bên trái, đoạn vươn cả hai cánh tay qua song sắt, giữ tay trên cái đầu đội mũ trong lúc đôi mắt chết của bà nhìn hút theo lưỡi bạc. Gus ấn mũi nhọn vào cẳng tay trái mình, cắt xuống, tạo một vết rạch mỏng dài khoảng một xen-ti-mét. Máu đỏ đặc từ vết thương trào ra. Gus nghiêng cánh tay để máu chảy xuống cổ tay, nhỏ giọt vào trong chiếc mũ để mở.
Cậu dõi theo mắt mẹ lúc miệng và vòi chích của bà cùng hoạt động bên trong chiếc mũ, nuốt lấy bữa máu tươI, dù không nhìn thấy gì.
Bà có lẽ uống được tầm một ly máu của Gus trước khi cậu thu cánh tay ra ngoài lồng. Gus lùi về cái bàn nhỏ cậu để ở bên kia phòng, xé một miếng khăn giấy từ cuộn giấy dày màu nâu và ấn trực tiếp lên vết thương, sau đó bịt vết cắt bằng băng cá nhân dạng lỏng bơm ra từ một ống tuýp đã gần hết sạch. Cậu lôi một tờ giấy ướt lau sạch vết máu trên cánh tay. Suốt cả chiều dài cánh tay trái của cậu chằng chịt những vết dao cắt tương tự, bổ sung thêm cho bức vẽ nghệ thuật trên cơ thể vốn đã hết sức ấn tượng của cậu. Để cho bà ăn, cậu cứ làm đi làm lại một cách thức, khía đi khía lại những vết thương cũ, khắc từ "MADRE" vào da thịt mình.
"Con tìm được cho mẹ ít nhạc này," cậu nói, chìa ra vài cái đĩa CD móp méo và cháy sém. "Mấy ca sĩ mẹ thích này: Los Panchos, Los Tres Ases, Javier Solis..."
Gus nhìn bà đứng trong lồng mê mải uống máu con trai, cố nhớ lại người phụ nữ nuôi lớn cậu ngày nào. Một người mẹ đơn thân, từng có chồng một thời gian, thỉnh thoảng có bạn trai. Bà đã làm hết sức vì cậu, có nghĩa là không phải lúc nào cũng làm điều đúng đắn. Nhưng ấy là những gì tốt đẹp nhất bà biết làm. Bà đã thua cuộc chiến giành quyền giám hộ, tức cuộc chiến giữa bà và đường phố. Khu phố đã nuôi lớn cậu. Cậu đã bắt chước cách hành xử ngoài đường, hơn là học từ madre của cậu. Có quá nhiều thứ giờ đây cậu hối tiếc song không thể thay đổi. Cậu quyết định nhớ lại hồi còn nhỏ. Bà âu yếm cậu - chăm sóc vết thương cho cậu sau trận đánh lộn với bọn cùng phố. Và ngay cả trong những thời khắc giận dữ nhất, sự ân cần và tình yêu vẫn hiển hiện trong mắt bà.
Giờ tất cả đã không còn. Tất cả đã biến mất.
Gus đã vô lễ với bà trong cuộc đời trước đây. Vậy tại sao giờ cậu lại sùng kính bà khi bà là xác sống? Cậu không có câu trả lời. Cậu không hiểu những lực hút đã lôi kéo mình. Cậu chỉ biết việc thăm bà trong tình trạng này - cho bà ăn - giống như một cục pin xốc lại tinh thần cậu. Khiến cậu điên lên muốn được trả thù.
Cậu đặt một cái đĩa CD vào dàn âm thanh nổi sang trọng cậu gỡ được từ một cái ô tô đầy xác chết. Cậu đã dùng xà beng chôm vài cục loa đủ các nhãn hiệu khác nhau và tạo ra được âm thanh nghe ổn ổn. Javier Solis bắt đầu hát "No te doy la libertad" (Anh sẽ không cho em tự do), một bản bolero giận dữ và sầu thảm mà kỳ quái thay lại rất hợp cảnh bấy giờ.
"Madre thích không?" cậu hỏi, biết thừa rằng đây lại chỉ là một cuộc độc thoại. "Nhớ không?"
Gus quay lại vách lồng. Cậu với vào gần tấm sắt che mặt, toan đóng sập nó lại tiếp tục nhốt bà trong bóng tối, thì thấy mắt bà biến đổi. Mắt bà hiện lên cái gì đó.
Cậu đã từng nhìn thấy nó. Cậu biết nó có nghĩa gì.
Giọng nói, không phải của mẹ, vang lên trầm trầm bên trong đầu cậu.
Ta có thể nếm được ngươi, chàng trai, Chúa Tể nói. Ta nếm được máu của ngươi và niềm mong mỏi của ngươi. Ta nếm được điểm yếu của ngươi. Ta biết ngươi về phe nào. Thằng con khốn nạn của ta. Đôi mắt kia vẫn tập trung nhìn cậu, thấp thoáng một tia sáng, giống như ánh sáng đỏ bé xíu trên một chiếc camera cho biết rằng nó đang ghi hình.
Gus cố dọn sạch tâm trí. Cậu cố không nghĩ gì. Chẳng ích gì nếu hét lên với sinh vật kia thông qua mẹ. Cậu đã học được điều ấy. Phải cưỡng lại. Ông già Setrakian hẳn sẽ khuyên cậu thế. Gus đang tự rèn luyện mình chống lại trí tuệ ác hiểm của Chúa Tể.
Phải, lão già giáo sư. Lão đã lên kế hoạch cho các ngươi. Giá lão có thể thấy ngươi ở đây. Cho madre của ngươi ăn giống như lão từng cho trái tim nhiễm virus của người vợ quá cố ăn. Lão đã thất bại, Gus ạ. Rồi ngươi cũng thất bại thôi.
Gus tập trung hướng cơn đau trong đầu đến hình ảnh mẹ cậu hồi xưa. Con mắt tâm trí cậu trừng trừng nhìn hình ảnh đó trong nỗ lực ngăn chặn mọi thứ khác.
Giao những kẻ kia cho ta, Augustin Elizalde. Phần thưởng của ngươi sẽ rất lớn. Cơ may sống sót của ngươi sẽ được bảo đảm. Sống như một ông vua, chứ không phải như đồ chuột bọ. Bằng không... không dung thứ. Dù ngươi có cầu xin cơ hội thứ hai khẩn thiết đến thế nào, ta cũng không nghe ngươi nữa đâu. Thời gian của ngươi đang cạn...
"Đây là nhà của tao," Gus thầm nói lớn tiếng. "Tâm trí của tao, đồ quỷ dữ. Mày không được chào đón ở đây."
Nếu ta trả bà ấy lại thì sao? Ý chí của bà ấy được lưu trữ trong ta cùng hàng triệu giọng nói. Nhưng ta có thể tìm giọng nói của bà ấy cho ngươi, gọi nó ra cho ngươi. Ta có thể trả lại mẹ cho ngươi...
Thế rồi, đôi mắt mẹ Gus trở nên gần giống mắt người. Chúng dịu dàng và ướt át, đầy đau đớn.
"Hijitom," bà nói. "Con trai. Sao mẹ ở đây? Sao mẹ như thế này...? Con đang làm gì mẹ thế?"
Cậu đột nhiên nhận ra bộ dạng trần trụi của bà, sự điên dại, vẻ tội lỗi và nỗi kinh hoàng.
"Không!!" cậu rú lên, nhoài một bàn tay run rẩy vào trong chấn song, đột ngột đóng sập tấm sắt che mặt. Ngay khi tấm sắt vừa đóng lại, Gus cảm thấy được giải thoát, như thể một bàn tay vô hình vừa thả cậu ra. Và bên trong chiếc mũ, tiếng cười của Chúa Tể bùng nổ. Gus bịt tai lại nhưng giọng nói vẫn tiếp tục vang vọng trong đầu cậu cho đến khi tắt dần, y hệt một vọng âm.
Chúa Tể đã cố gắng thu hút Gus đủ lâu để xác định được vị trí của cậu và có thể cử đội quân ma cà rồng đến thanh toán cậu.
Đây chỉ là một mánh lừa. Không phải mẹ mình. Chỉ là trò lừa gạt thôi. Không bao giờ được giao dịch với quỷ dữ - cậu biết rõ điều đó. Sống như một ông vua. Phải rồi. Ông vua của một thế giới điêu tàn. Vua của con số không. Nhưng dưới đây, cậu vẫn đang sống. Một tác nhân gây hỗn loạn. Caca grande [2] . Cục phân trong bát xúp của Chúa Tể.
Cơn mơ màng của Gus bị cắt ngang bởi tiếng bước chân trong đường hầm. Cậu ra cửa, nhìn thứ ánh sáng nhân tạo đang quanh qua góc.
Fet xuất hiện trước, Goodweather theo sau. Gus đã gặp Fet một hai tháng trước, nhưng khá lâu rồi chưa gặp vị bác sĩ. Goodweather có vẻ thảm hại hơn bao giờ hết.
Trước đây, họ chưa từng gặp mẹ Gus, chưa từng biết cậu để mẹ ở đây. Fet trông thấy bà trước, liền di chuyển đến song sắt. Cái mũ của mẹ Gus dò theo anh. Gus giải thích tình hình cho họ - làm thế nào cậu kiểm soát được mọi chuyện, vì sao bà lại không phải mối đe dọa cho cậu, cho đồng bọn hay sứ mệnh của cậu.
"Lạy Chúa," chuyên gia diệt chuột bọ cao lớn thốt lên. "Từ khi nào vậy?"
"Tính ra cũng lâu rồi," Gus đáp. "Chỉ là tôi không thích nói đến thôi."
Fet di chuyển sang ngang, theo dõi cái mũ của bà bám theo anh. "Bà ấy không nhìn được à?"
"Không."
"Cái mũ có tác dụng chứ? Ngăn được cả Chúa Tể?"
Gus gật đầu. "Tôi cho là vậy. Hơn nữa, bà ấy còn không biết mình đang ở đâu... nó là một kiểu phép định vị tam giác. Bọn chúng cần cảnh vật, âm thanh và thứ gì đó trong đầu để định vị được ta. Tôi bịt hoàn toàn một thứ - hai tai bà ấy. Tấm sắt cản tầm nhìn của bà ấy. Bây giờ, chính bộ não ma cà rồng và khứu giác của bà ấy đang dò ra anh."
"Cậu cho bà ấy ăn gì?" Fet hỏi.
Gus nhún vai. Câu trả lời đã rõ.
Bấy giờ Goodweather mới lên tiếng. "Tại sao? Sao cậu giữ bà ấy lại?"
Gus nhìn anh. "Tôi cho là chuyện ấy vẫn không liên quan quái gì đến anh hết, bác sĩ ạ..."
"Bà ấy đi rồi. Cái thứ ở kia - nó không phải mẹ cậu."
"Anh tưởng tôi không biết à?"
Goodweather đáp, "Ngoài không biết ra thì chả có lý do gì để cậu giữ bà ấy lại cả. Cậu cần giải thoát bà ấy. Ngay bây giờ."
"Tôi không cần phải làm gì hết. Đây là quyết định của tôi. Madre của tôi."
"Bà ấy không còn là mẹ cậu nữa. Con trai tôi, nếu phát hiện ra nó đã bị biến đổi, tôi sẽ giải thoát cho nó. Tự tay tôi sẽ giết nó, không chút chần chừ."
"Chậc, đây đâu phải con trai anh. Cũng chẳng phải chuyện của anh."
Gus không thấy rõ đôi mắt Goodweather trong căn phòng tối mờ. Lần gặp nhau gần đây nhất, Gus dám chắc anh đang phê . Vị bác sĩ giỏi giang lúc ấy đang tự chữa trị cho mình và cậu nghĩ giờ cũng thế.
Gus quay mặt đi, trở lại với Fet, gạt Goodweather ra khỏi cuộc nói chuyện. "Kỳ nghỉ thế nào, hombre [3] ?"
"À. Vui. Rất thư giãn. Không, y như rượt ngỗng trời ấy, nhưng kết thúc thú vị. Chiến đấu ngoài phố thế nào?"
"Tôi cứ giã chúng hết sức có thể. Đẩy tình hình căng lên. Chương trình Vô chính phủ, anh biết chứ? Tác nhân phá hoại, đi làm hàng đêm. Tuần trước thiêu rụi bốn ổ ma cà rồng. Tuần trước nữa cho nổ tung một tòa nhà. Có trời mới biết thứ gì tẩn bọn chúng. Chiến tranh du kích và những mánh bẩn khốn kiếp. Chống bạo quyền, manito [4] ạ."
Chúng ta cần phải thế. Bất kể khi nào có thứ gì đó nổ trong thành phố, hoặc một cột khói to hay bụi mù mịt dâng lên trong mưa, mọi người hẳn sẽ nhớ rằng giống người chúng ta vẫn còn vài mống trong thành phố này và đang đánh trả. Và ấy là một điều nữa lũ ma cà rồng phải lý giải." Fet chỉ sang Goodweather. "Hôm trước Eph đã đánh sập nguyên một tòa bệnh viện. Kích nổ các bình oxy."
Gus quay sang Goodweather. "Anh tìm gì ở bệnh viện vậy?" cậu hỏi, để vị bác sĩ biết rằng cậu biết thừa cái bí mật nho nhỏ xấu xa của anh. Fet là một chiến binh, một kẻ giết chóc như Gus. Goodweather thì phức tạp hơn, mà điều họ cần lúc này lại là sự đơn giản. Gus không tin anh. Quay lại Fet, cậu nói, "Nhớ El Angel de Plata không?"
"Đương nhiên," Fet nói. "Ông già đô vật."
"Thiên Sứ Bạc." Gus hôn ngón tay cái và giơ nắm đấm chào ký ức về người đô vật. "Vậy nên... cứ gọi tôi là Ninja Bạc. Tôi có những đòn khiến đầu anh quay mòng, tóc rơi rụng hết. Tôi cùng hai thằng bạn nữa, các anh không tin nổi bọn tôi xuất quỷ nhập thần đến thế nào đâu."
"Ninja Bạc. Tôi thích cái tên ấy."
"Sát thủ ma cà rồng. Tôi là huyền thoại. Chừng nào đầu chúng chưa bêu cả trên cọc suốt dọc đại lộ Broadway, chừng đó tôi chưa nghỉ."
"Chúng vẫn treo tử thi trên các biển tên đường đấy. Chúng chắc thích có cả xác cậu lắm."
"Xác anh nữa. Chúng nghĩ chúng gớm lắm, nhưng tôi còn nguy hiểm gấp chục lần bất cứ tên hút máu nào. Viva las ratas! Loài chuột muôn năm!"
Fet mỉm cười bắt tay Gus. "Ước gì chúng ta có thêm một tá người nữa như cậu."
Gus gạt đi. "Anh mà có một tá người như tôi thì chúng tôi sẽ lao vào giết nhau mất."
---❊ ❖ ❊---
CHÚ THÍCH
[1] 1. Mẹ (tiếng Tây Ban Nha).[2] tiếng Tây Ban Nha, nghĩa là cục phân to
[3] tiếng Tây Ban Nha, nghĩa là con trai
[4] tiếng Tây Ban Nha, nghĩa là anh bạn