Nora ngồi ghế sau một chiếc taxi cao cấp, lao bon bon qua vùng nông thôn New York trong mưa. Ghế được bọc vải tối màu và sạch sẽ, nhưng thảm dưới sàn thì bẩn thỉu do dính bùn đất từ chân. Nora ngồi tít bên phải, cuộn co ro trong góc, không biết chuyện gì sẽ đến tiếp theo.
Cô không biết cô đang bị đưa đi đâu. Sau cuộc đụng mặt gây sốc với lão sếp cũ Everett Barnes, Nora bị hai ma cà rồng đồ sộ dẫn tới một tòa nhà có một phòng đầy những buồng tắm không có rèm. Hai ma cà rồng cứ đứng cạnh nhau gần cánh cửa duy nhất. Cô đã có thể chống cự và cự tuyệt ở đó, nhưng rồi cảm thấy tốt nhất là cứ đi cùng xem chuyện gì sẽ tới, biết đâu có cơ hội tốt hơn để chạy trốn.
Vậy nên cô cởi váy áo rồi tắm. Ban đầu cũng ngượng, nhưng khi cô quay lại nhìn hai tên ma cà rồng to tướng, mắt chúng đang dán vào bức tường đằng xa, đúng cái lối nhìn xa trân trối đặc trưng, không màng đến hình dáng con người.
Tia nước mát - cô không làm cho nó nóng lên được - mang cảm giác xa lạ trên da đầu trần trụi của cô. Những tia nước lạnh châm da cô nhồn nhột và dòng nước không có gì cản trở chảy tràn ra sau gáy và tấm lưng trần của cô. Nước khiến cô khoan khoái. Nora cầm lấy một nửa thanh xà phòng từ cái hốc lát gạch trên tường. Cô xoa xà phòng lên tay, đầu và cái bụng trần, cảm thấy thảnh thơi trong nghi lễ ấy. Cô kỳ vai và cổ, ngừng tay để ngửi mùi xà phòng ngay trước mũi - mùi hoa hồng và tử đinh hương - chút tàn tích từ quá khứ. Ai đó, ở đâu đó, đã làm thanh xà phòng này. Cùng với hàng nghìn thanh khác, rồi đóng gói và gửi nó đi trong một ngày bình thường với những cuộc tắc nghẽn giao thông, đưa con đến trường và bữa trưa vội vã. Ai đó đã nghĩ thanh xà phòng mùi hoa hồng và tử đinh hương sẽ bán tốt nên đã thiết kế ra nó - hình dáng, mùi hương lẫn màu sắc - nhằm thu hút sự chú ý của các bà nội trợ và các bà mẹ trên những chiếc kệ đầy hàng hóa của một điểm siêu thị Kmart hay Walmart. Và giờ thanh xà phòng ấy ở đây - trong một cơ sở. Một món đồ tạo tác có giá trị khảo cổ, thơm mùi hoa hồng và tử đinh hương, cả mùi của một thời đã qua.
Một cái áo len màu xám mới tinh được gập gọn trên băng ghế giữa phòng, bên trên đặt một chiếc quần lót bông trắng. Cô mặc vào và được đưa trở lại trạm cách ly để ra cổng chính. Bên trên cô, giăng khắp một khung cửa vòm sắt gỉ sét là chữ Tự DO. Chiếc taxi cao cấp đã đến, một chiếc khác cũng đến ngay sau. Nora chui vào ghế sau chiếc xe đầu tiên; không ai vào xe thứ hai.
Một vách ngăn bằng nhựa cứng nom như kính chắn giữa người tài xế với hành khách. Tài xế là con người, vừa qua hai mươi, mặc quần áo và đội mũ tài xế của đàn ông. Mái tóc cô ta cạo trụi ở sau đầu, ngay dưới vành mũ, khiến Nora đoán rằng cô ta trọc, và bởi thế có lẽ là một cư dân của trại. Tuy nhiên, nhìn màu hồng của phần thịt gáy và màu da tay khỏe mạnh của cô ta, Nora không nghĩ cô ta là một kẻ cho máu định kỳ.
Nora ngoái lại, ám ảnh với chiếc xe đi tập hậu, nỗi ám ảnh cô có kể từ lúc rời trại. Cô không thể nào dám chắc qua luồng sáng rực rỡ của mấy chiếc đèn pha trong con mưa tối, nhưng có gì đó trong dáng điệu người tài xế khiến cô nghĩ đó là một ma cà rồng. Một chiếc xe dự phòng, có lẽ vậy, trong trường hợp cô định bỏ trốn. Cửa xe của cô bị lột hết các tấm ốp cửa và chỗ để tay bên trong, khóa và chốt cửa sổ cũng bị dỡ bỏ.
Cô trông chờ một cuốc đi dài, nhưng mới ra khỏi trại được hơn bốn hay năm cây, chiếc taxi cao cấp đã tấp vào ven đường sau khi qua một cánh cổng để ngỏ dẫn vào một con đường nội bộ. Nhô ra từ bóng tối mờ sương ở cuối con đường nội bộ dài ngoằn ngoèo là một ngôi nhà to lớn gần như hoành tráng hơn bất cứ ngôi nhà nào cô từng thấy. Nó xuất hiện ở vùng nông thôn New York này như một dinh thự châu Âu, hầu như mỗi cửa sổ đều sáng ánh đèn vàng ấm áp, như thể cho một buổi tiệc.
Chiếc xe dừng lại. Tài xế ở nguyên sau tay lái trong lúc một quản gia bước nhanh ra cửa, cầm hai chiếc ô, một chiếc giương cao trên đầu. Anh ta kéo mở cửa phía Nora, che cho cô khỏi con mưa trong lúc cô ra khỏi xe, bước cùng anh ta lên những bậc đá hoa cương trơn trượt. Vào trong, anh ta bỏ ô, lấy một chiếc khăn mặt trắng trên cái giá gần đó, đoạn sụp một bên gối xuống cẩn thận lau đôi chân lấm bùn của cô.
"Lối này, bác sĩ Martinez," anh ta nói. Nora đi theo, gót chân trần không phát ra tiếng động trên nền sàn mát lạnh xuôi hành lang lớn. Những căn phòng sáng rực, những lỗ thông gió dưới sàn tản ra thứ không khí ấm áp, mùi hương dễ chịu của chất tẩy rửa. Tất cả đều vô cùng văn minh, vô cùng nhân bản. Hay là để nói, vô cùng không thực. Khác biệt giữa trại máu và dinh thự này cũng hệt như khác biệt giữa tro và lụa.
Tay quản gia kéo mở cánh cửa đôi, cho thấy một phòng ăn sang trọng với chiếc bàn dài nổi bật chỉ bày sẵn bát đĩa tại hai chỗ sát nhau ở góc. Những chiếc đĩa viền vàng gợn sóng, một huy hiệu nhỏ ở chính giữa. Cốc tách làm bằng pha lê, nhưng dao nĩa lại là thép không gỉ - không phải bạc. Trong toàn bộ dinh thự này, đó rõ ràng là sự nhượng bộ duy nhất trước thực tế thế giới này đang bị ma cà rồng cai trị.
Ngay ngắn trên chiếc đĩa đồng chéo góc hai chỗ ngồi được bài trí hệt nhau là một bát mận chín mọng, một giỏ gốm đầy bánh nướng, hai đĩa kẹo mềm sô cô la và các thứ mứt kẹo khác. Những quả mận mời gọi cô. Cô với tay đến cái bát trước khi kịp kìm mình lại, nhớ ra thứ nước nhiễm bả bọn chúng đã đưa cho cô trong trại. Cô cần cưỡng cơn thèm và bất chấp đói khát mà đưa ra những lựa chọn khôn ngoan.
Cô không ngồi, cứ vậy đứng chân trần. Âm nhạc vang khe khẽ đâu đó trong nhà. Có một cánh cửa khác ở đầu kia căn phòng và cô nghĩ có thể thử xoay nắm cửa. Nhưng cô cảm giác mình bị theo dõi. Cô tìm các máy quay nhưng không thấy cái nào.
Cánh cửa thứ hai bật mở. Barnes đi vào, lại đang mặc đồng phục trắng tuyền đúng nghi thức đô đốc. Làn da lão sáng bóng, khỏe mạnh và hồng hào quanh bộ râu bạc được xén tỉa gọn gàng theo kiểu Vandyke. Nora đã gần như quên khuấy một con người được nuôi dưỡng béo tốt có thể trông khỏe mạnh nhường nào.
"Chà," lão lên tiếng, lướt qua cả chiều dài cái bàn tiến về phía cô. Lão nhét một tay trong túi, bắt chước kiểu ông chủ dinh thự. "Chẳng phải đây là một khung cảnh đáng để ta chấp nhận tái hòa nhập hơn sao? Đời sống trong trại quá ảm đạm. Nơi này là lối thoát lớn của tôi đấy." Lão khoát tay chỉ căn phòng và ngôi nhà đằng xa. "Dĩ nhiên là cho mình tôi thì quá lớn. Nhưng sau khi bị trưng mua, mọi món đều được đặt giá như nhau, vậy sao phải chấp nhận thứ không phải là tốt nhất? Tôi hiểu nơi này từng thuộc quyền sở hữu của một tên sản xuất văn hóa phẩm khiêu dâm. Kẻ dâm ô đã mua tất cả chỗ này. Vậy nên tôi không cảm thấy quá tệ." Lão mủm cười, hai bên khóe miệng kéo những ngọn râu nhọn mới tỉa vểnh cao lên, trong lúc lão tiến đến đầu bàn đằng cô. "Cô chưa ăn đúng không?" lão hỏi, nhìn khay thức ăn. Lão với lấy một cái bánh rưới nước đường. "Tôi đoán là cô chết đói đến nơi rồi." Lão tự hào nhìn cái bánh. "Tôi đã đặt làm riêng những thứ này. Hằng ngày, từ một lò bánh mì ở phố Queens, cho riêng tôi. Hồi trẻ, tôi từng thèm chúng nhỏ dãi - mà không đủ tiền mua... Nhưng giờ..."
Barnes cắn một miếng bánh. Lão ngồi xuống đầu bàn và mở khăn ăn, vuốt thẳng thớm trên đầu gối.
Ngay khi biết thức ăn không nhiễm độc, Nora vồ lấy một quả mận và chớp nhoáng xử lý nó, gần như nuốt chửng. Cô với lấy khăn ăn, quệt cái cằm dính nước mận, rồi lấy một quả nữa.
"Bọn khốn," cô nhồm nhoàm chửi.
Barnes mủm cười nhạt nhẽo, cứ tưởng cô sẽ phản ứng mạnh hơn. "Chà, Nora - đi thẳng vào trọng điểm quá... 'Người thực tế' thì đúng hơn. Hay cô muốn gọi là 'kẻ cơ hội'? Tôi có thể chấp nhận từ đó. Có thể thôi. Nhưng giờ, đây chính là thế giới mới. Những ai chấp nhận thực tế này và điều chỉnh bản thân theo thì sẽ sống khỏe hơn nhiều."
"Cao quý gớm. Một kẻ đồng cảm với những... những đồ quái vật kia."
"Ngược lại, tôi dám nói đồng cảm là một phẩm chất tôi luôn thiếu."
"Vậy thì là một kẻ trục lợi."
Lão cân nhắc câu nói của cô, vừa giả vờ lịch sự trò chuyện, vừa ăn nốt cái bánh, liếm sạch từng đầu ngón tay. "Có thể."
"Thế 'kẻ phản bội' thì sao? Hay... 'đồ đê tiện'?"
Barnes đập tay xuống bàn. "Đủ rồi," lão nói, phẩy mấy từ kia đi như người ta phẩy một con ruồi phiền toái. "Cô vẫn bám dính lấy cái lối tự cho mình là đúng bởi cô chẳng còn gì ngoài suy nghĩ ấy! Nhưng nhìn tôi đây! Nhìn tất cả những gì tôi có đây..."
Nora vẫn nhìn lão không rời mắt. "Bọn chúng giết tất cả những thủ lĩnh đích thực ngay trong mấy tuần đầu. Những người định hướng dư luận, giới quyền lực. Để lại chỗ trống cho ai đó như ông nổi lên đỉnh cao. Thế cũng chẳng hay ho gì lắm. Làm kẻ nổi lên trong dòng nước xoáy xuống."
Barnes mỉm cười, vờ như suy nghĩ của cô về lão không hề quan trọng. "Tôi đang cố cư xử tử tế. Tôi đang cố giúp cô. Vậy nên ngồi xuống... Ăn đi... Chuyện trò đi..."
Nora kéo chiếc ghế còn lại ra xa cái bàn, để ở cách lão một khoảng.
"Cho phép tôi nhé," lão nói. Cầm con dao cùn trong tay, Barnes bắt đầu chuẩn bị một chiếc bánh sừng bò cho cô, quết bơ và mứt mâm xôi. "Cô đang sử dụng thuật ngữ thời chiến như 'kẻ phản bội' và 'kẻ trục lợi'. Chiến tranh, ấy là nếu nó từng tồn tại, kết thúc rồi. Vài con người như cô vẫn chưa chấp nhận thực tế mới này, nhưng ấy là do cô hoang tưởng thôi. Vậy có phải tất cả chúng ta đều phải làm nô lệ không? Nô lệ có phải là lựa chọn duy nhất không? Tôi không nghĩ thế. Còn có cơ may đâu đó ở giữa, thậm chí cả cơ may gần trên đỉnh. Cho vài kẻ hiếm hoi có những kỹ năng ngoại hạng và trí óc sáng suốt để sử dụng chúng." Lão đặt cái bánh sừng bò lên đĩa của cô.
"Tôi đã quên mất ông xảo quyệt chừng nào," cô nói. "Và tham vọng chừng nào."
Lão mỉm cười như thể cô vừa tặng lão một lời khen. " Đời sống trong trại có thể là một đời sống mãn nguyện. Không chỉ sống vì bản thân mà còn vì người khác. Chức năng sinh học cơ bản này của con người - chức năng tạo máu - là một nguồn cung khổng lồ cho giống loài bọn chúng. Cô nghĩ chức năng đó không cho chúng ta chút đòn bẩy sinh tồn nào sao? Nếu là kẻ chỉ biết làm điều đúng đắn, thì đúng vậy. Nếu kẻ đó có thể chứng minh cho chúng thấy hắn thật sự có giá trị."
"Một tên cai ngục."
"Lại nữa - quá thẳng thắn. Ngôn ngữ của cô là ngôn ngữ của kẻ bại trận, Nora ạ. Tôi tin rằng trại tập trung tồn tại không phải để trừng phạt hay đàn áp. Nó đơn giản là một phương tiện, được xây dựng để sản xuất hàng loạt và đạt hiệu quả tối đa. Quan điểm của tôi - dù tôi xem nó như một thực tế đơn thuần - là con người sẽ nhanh chóng trở nên trân trọng việc được sống một cuộc đời với những kỳ vọng được định rõ. Cùng những quy định đơn giản, dễ hiểu để sinh tồn. Nếu cô cung ứng, cô sẽ được chu cấp. Điều đó thực sự là một nguồn an ủi đấy. Dân số con người trên phạm vi toàn thế giới đã giảm gần một phần ba. Rất nhiều trong số đó là do hành động của Chúa Tể, nhưng con người vẫn giết lẫn nhau khi theo đuổi những thứ đơn giản... như thức ăn cô thấy trước mắt đấy. Vậy nên tôi đảm bảo với cô, một khi cô đã hoàn toàn thích ứng, đời sống trại tập trung sẽ cực kỳ dễ dàng."
Nora phớt lờ cái bánh sừng bò tự tay lão chuẩn bị, thay vào đó rót một ít nước chanh từ bình vào ly của mình. "Tôi nghĩ chuyện đáng sợ nhất chính là ông thực sự tin như vậy."
"Chính cái ý niệm rằng con người chúng ta vì sao đó mà đứng cao hơn những loài động vật đơn thuần, những sinh vật sinh ra trên quả Đất này - rằng chúng ta được lựa chọn để ở đây - đã đưa chúng ta đến rắc rối. Làm cho chúng ta an phận, làm cho chúng ta tự mãn. Tự cho mình đặc quyền. Khi nghĩ lại những câu chuyện cổ tích chúng ta từng kể cho chính bản thân và cho nhau nghe về Chúa..."
Một người hầu mở cánh cửa đôi đi vào, mang theo một cái chai có nắp bọc vàng đứng ngay ngắn trên một khay đồng.
"A," Barnes thốt lên, đẩy cái ly rỗng về phía người hầu. "Rượu." Nora quan sát người hầu rót một chút rượu vào ly của Barnes. "Tất cả mấy thứ này là gì?" cô hỏi.
"Vang Priorat. Tây Ban Nha. Hãng Palacios, loại L'Ermita, năm 2004. Cô sẽ thích nó. Cùng với ngôi nhà đẹp đẽ này, tôi được thừa hưởng một hầm rượu tuyệt cú mèo."
"Ý tôi là tất cả những chuyện này. Tôi được đưa đến đây. Tại sao? Ông muốn gì?"
" Đề nghị với cô một chuyện. Một cơ hội lớn . Một cơ hội có thể cải thiện đáng kể vận may của cô trong cuộc đời mới này, cũng có thể là vĩnh viễn."
Nora quan sát lão thử và duyệt rượu, cho phép người hầu rót đầy ly của mình. Cô lên tiếng, "Ông cần thêm một tài xế nữa? Một người rửa bát? Một người hầu rượu?"
Barnes mỉm cười, thoáng ngại ngùng. Lão đang nhìn đôi bàn tay Nora như thể muốn biến chúng thành của mình. "Cô biết đấy, Nora, tôi lúc nào cũng ngưỡng mộ vẻ đẹp của cô. Và... nói thật là tôi luôn nghĩ Ephraim không xứng với một phụ nữ như cô..."
Nora mở miệng toan nói. Không âm thanh nào phát ra, chỉ có hơi thở, phổi cô trống rỗng vì hơi thở hắt ra câm lặng.
"Dĩ nhiên, hồi đó, trong môi trường văn phòng, trong bối cảnh cơ quan chính phủ, tán tỉnh cấp dưới kiểu gì cũng là... không chuyên nghiệp. Bị cho là quấy rối hay đại loại thế. Nhớ những quy định quái dị và nực cười ấy không? Sao nền văn minh lại trở nên nhặng xị thế chứ? Bây giờ chúng ta có được một trật tự tự nhiên hơn cho mọi thứ. Hắn ta là kẻ hễ muốn là có thể... chiếm lấy được."
Nora cuối cùng cũng nuốt giận và lấy lại được giọng nói. "Có phải ông đang nói điều tôi nghĩ không, Everett?"
Lão hơi đỏ mặt, giống như thấy thái độ thô lỗ này không đủ thuyết phục. "Không còn lại mấy người từ cuộc đời trước kia của tôi. Hay của cô. Thỉnh thoảng hồi tưởng lại chẳng phải sẽ thích lắm sao? Tôi thấy rất dễ chịu khi làm vậy - chia sẻ những chuyện đã trải qua cùng nhau. Những giai thoại trong công việc... những ngày tháng và địa danh. Cô còn nhớ mọi thứ trước đây như thế nào không? Chúng ta có quá nhiều điểm chung - nền tảng chuyên môn và kinh nghiệm làm việc. Cô thậm chí có thể hành nghề y ở trại. Tôi nhớ hình như cô còn có kinh nghiệm công tác xã hội. Cô có thể chăm sóc người ốm, giúp họ năng suất trở lại. Hay thậm chí làm công việc nghiêm túc hơn thế, nếu cô muốn. Cô biết đấy, tôi có khá nhiều ảnh hưởng."
Nora cố giữ giọng đều đều. "Đổi lại là gì?"
"Đổi lại? Cuộc sống xa xỉ. Tiện nghi. Đầu tiên, cô có thể ở đây, với tôi - để thử thôi. Không ai trong hai chúng ta muốn ở mãi trong hoàn cảnh tồi tệ. Tôi nghĩ, dần dà, có thể sắp xếp ổn thỏa cho cả đôi bên. Tôi rất tiếc đã không tìm thấy cô trước khi chúng cạo mất mái tóc đẹp của cô. Nhưng bọn tôi có tóc giả..."
Lão vươn tay định chạm vào cái đầu trọc của cô, song Nora đã tức thì thẳng người lùi ra sau.
"Cô tài xế kia cũng kiếm được việc bằng cách này phải không?" cô hỏi.
Barnes từ từ thu tay lại, mặt lộ vẻ tiếc rẻ. Không phải cho lão, mà cho Nora, như thể cô vừa lỗ mãng vượt qua một lằn ranh không thể quay đầu.
"Chà," lão nói, "hình như cô đã dễ dàng về phe Goodweather, sếp cũ của cô."
Cô cảm thấy hoài nghi hơn là bị xúc phạm. "Ra là thế," cô nói. "Ông không thích chuyện đó. Ông là sếp của sếp tôi. Ông nghĩ ông mới nên là người... Quyền hưởng đêm đầu tiên, phải không?"
"Tôi chỉ đang nhắc cô nhớ rằng đây rõ ràng không phải lần đầu cô làm chuyện này." Lão ngồi ngả ra, bắt tréo chân, khoanh tay, dáng điệu như một kẻ tranh luận tuyệt đối tự tin vào lập luận của mình. "Cô còn lạ gì cái chuyện mắc kẹt trong một tình huống thế này chứ."
"Chà," Nora nói. "Ông đúng là đồ mù quáng ngu xuẩn y như tôi vẫn nghĩ..."
Barnes mỉm cười, không mảy may bối rối. "Tôi nghĩ cô có một lựa chọn quá dễ dàng. Đời sống trong trại hay - rất có thể, nếu cô hành xử khôn ngoan - đời sống ở đây. Một lựa chọn mà không người sáng suốt nào phải cân nhắc quá lâu."
Nora nhận thấy mình đang mỉm cười nghi hoặc, mặt cô nhăn lại vẻ khó chịu. "Đồ khốn dơ dáy," cô nói. "Ông gớm hơn cả ma cà rồng, ông biết chứ? Không phải ông đang có nhu cầu mà ông chỉ là kẻ cơ hội thôi. Lợi dụng chức quyền. Cưỡng hiếp thật thì Ông thấy quá bẩn thỉu. Ông thà trói tôi lại đây bằng 'những thứ xa xỉ'. Ông muốn tôi phải biết ơn và tuân phục. Tán thưởng chuyện ông lợi dụng tôi. Ông là đồ quỷ dữ. Tôi đã hiểu vì sao ông phù hợp với những mưu đồ của bọn chúng đến thế. Nhưng số phận trong nhà này, hay trên cái hành tinh tàn tạ này, không đủ để khiến tôi..."
"Có thể cô sẽ thay đổi quan điểm sau vài ngày ở trong một môi trường khắc nghiệt hơn." Mắt Barnes đã sắc lại trong khi cô xỉa xói lão. Lúc này, đột nhiên lão thậm chí có vẻ quan tâm đến cô hơn, giống như đang tận hưởng cán cân quyền lực chênh lệch này. "Và nếu quả thật cô chọn ở lại đó, bị cô lập và ở trong bóng tối - tất nhiên đó là quyền của cô - thì để tôi nhắc cho cô được rõ cô sẽ phải lường trước điều gì. Nhóm máu của cô tình cờ là B Rh+, thứ máu không hiểu vì lý do gì - mùi vị? vài chất bổ như vitamin? - được giống ma cà rồng thèm khát nhất. Có nghĩa là cô sẽ được nhân giống. Bởi cô đã không nhập trại cùng đối tác nào, chúng sẽ chọn một người cho cô. Anh ta cũng sẽ là B Rh+, để tăng thêm cơ may sinh ra con có máu B Rh+. Ai đó như tôi đầy. Có thể dễ dàng thu xếp như thế. Thế rồi, từ đó cho đến cuối vòng đời sinh sản của cô, cô sẽ hoặc đang có bầu, hoặc đang nuôi con. Thì cũng có chút lợi điểm như có thể cô đã thấy. Chỗ ở tử tế hơn, khẩu phần tử tế hơn, hai bữa trái cây và rau một ngày. Dĩ nhiên nếu cô gặp bất kể vấn đề gì trong việc thụ thai thì sau một khoảng thời gian hợp lý với những nỗ lực sử dụng các loại thuốc hỗ trợ thai sản khác nhau, cô sẽ bị đẩy xuống trại lao động và phải cho máu năm ngày một lần. Một thời gian sau, nếu tôi hoàn toàn không thiên vị, cô sẽ chết." Barnes mím môi cười. "Thêm nữa, vì đã tự tiện xem các bản khai nhập trại của cô, 'cô Rodríguez' ạ, tôi tin là cô đã nhập trại cùng mẹ."
Nora cảm thấy vùng da sau gáy - chỗ từng có tóc - ngứa ran.
"Cô đã bị tóm trên tàu điện ngầm trong khi cố giấu bà ấy. Tôi tự hỏi hai người đang định đi đâu."
"Bà ấy đâu rồi?" Nora hỏi.
"Vẫn sống, thật đấy. Nhưng, như cô cũng biết, bởi tuổi tác và tình trạng ốm yếu rõ ràng của mình, bà ấy đã được lên lịch cho máu và sau đó sẽ về hưu hẳn."
Những lời này như mây mù che mờ lý trí Nora.
"Bây giờ," Barnes nói, vươn tay chọn lấy một viên kẹo sô cô la trắng, "hoàn toàn có khả năng bà ấy sẽ được tha mạng. Còn có thể... tôi vừa mới nghĩ ra thôi, nhưng biết đâu đấy, bà ấy thậm chí có thể được đưa đến đây, như một kiểu nửa làm việc nửa nghỉ hưu. Được cấp phòng riêng, có thể cả một y tá nữa. Bà ấy sẽ được chăm nom cẩn thận."
Tay Nora run bần bật.
"Vậy là... ông muốn phang tôi và chơi luôn trò gia đình?"
Barnes cắn cái kẹo, hạnh phúc cảm nhận vị kem ngọt bên trong. "Cô biết đấy, đáng lẽ ta đã có thể ăn ý hơn trong chuyện này. Tôi đã cố nhẹ nhàng thuyết phục cô. Tôi là một quý ông, Nora ạ."
"Ông là đồ khốn. Chính là thế đấy."
"Ha." Lão gật đầu thích thú. "Tính khí Tây Ban Nha của cô, nhỉ? Nóng nảy. Tốt lắm."
"Đồ ma quỷ chết tiệt."
"Là cô nói đấy nhé, đúng vậy. Giờ thì còn một chuyện nữa tôi muốn cô cân nhắc. Cô nên biết rằng đáng lẽ ngay khi nhìn thấy cô ở trong nhà tạm giam, tôi phải nhận diện cô và giao nộp cho Chúa Tể. Chúa Tể sẽ rất hài lòng nếu được biết thêm thông tin về bác sĩ Goodweather và những kẻ còn lại trong băng nhóm nổi loạn của các cô. Ví dụ như vị trí hiện tại và quy mô nguồn lực của họ. Thậm chí đơn giản là cô và mẹ cô đã định đi đâu trên toa tàu điện ngầm Manhattan ấy - hay là cô từ đâu đến." Barnes mỉm cười gật gù. "Chúa Tể mà biết được những thông tin ấy chắc sẽ phấn khích lắm. Tôi dám tự tin mà nói rằng Chúa Tể sẽ thích có cô làm bạn đồng hành còn hơn cả tôi cơ. Và hắn sẽ lợi dụng mẹ cô để tiếp cận được cô. Chắc chắn đấy. Nếu cô trở lại trại mà không có tôi, cuối cùng cô cũng bị phát hiện thôi. Chuyện này tôi cũng đảm bảo đấy." Barnes đứng dậy, vuốt thẳng những nếp nhăn trên bộ đồng phục đô đốc, phủi sạch vụn kẹo. "Vậy - giờ cô hiểu là CÔ còn có lựa chọn thứ ba nhỉ? Một cuộc hẹn với Chúa Tể, và vĩnh viễn làm một ma cà rồng."
Cái nhìn trân trối của Nora nhòa vào khoảng không gian ở giữa. Cô muốn lịm đi, gần như xây xẩm cả mặt mày. Cô tin cảm giác khi bị rút máu cũng giống thế này.
"Nhưng cô cần nghĩ cho kỹ để ra quyết định," Barnes nói. "Tôi sẽ không giữ cô lâu hơn nữa. Tôi biết cô muốn trở về trại ngay - về với mẹ cô, trong khi bà ấy còn sống." Lão đi tới cánh cửa đôi, đẩy cho chúng mở ra sảnh lớn. "Cứ nghĩ kỹ đi, rồi cho tôi biết cô quyết định thế nào. Thời gian sắp hết rồi..."
Lão không thấy Nora bỏ vào túi một con dao cắt bơ trên bàn.