Đêm Vĩnh Hằng

Lượt đọc: 923 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 15
văn phòng giám định pháp y, manhattan

SAU VỤ NỔ Ở BỆNH VIỆN BELLEVUE, Eph đã lần đường lên phía Bắc dọc theo đường nội bộ sông Đông, sử dụng các xe hơi và xe tải bỏ đi làm vỏ bọc. Anh chạy bộ nhanh hết sức có thể trong tình trạng hông đau và chân bị thương, di chuyển ngược xuống một con đường nhánh, trở về hướng phố 30. Anh biết anh bị bám đuôi, có lẽ là vài tên cảm nhận oắt con, bọn săn người bằng tâm thức điên rồ, mù lòa, di chuyển bằng cả tứ chi. Anh lôi chiếc kính nhìn đêm ra và vội vã quay trở lại Văn phòng Giám định Pháp y, nghĩ rằng lũ ma cà rồng sẽ không nhìn tới một tòa nhà chúng vừa thâm nhập và dọn sạch sẽ.

Hai tai anh vẫn ong ong sau vụ nổ rung chuyển. Một vài tiếng còi xe hú om sòm, kính mới vỡ nằm ngổn ngang trên phố, các cửa sổ trên cao tan tành vì sức ép từ vụ nổ. Anh đến góc phố 30 cắt phố 1 thì để ý thấy nhiều mảng gạch vữa giữa đường, một phần của một mặt tòa nhà vừa đổ, các mảnh vụn rơi như mưa xuống phố. Khi đến gần hơn, nhờ ánh sáng xanh của chiếc kính, anh để ý thấy một cặp chân thò ra từ sau hai trụ cảnh báo giao thông cũ.

Hai cẳng chân trần, hai bàn chân trần. Một ma cà rồng nằm sấp trên vỉa hè.

Eph chậm bước, đi vòng quanh hai trụ giao thông. Anh thấy con ma cà rồng nằm vật giữa những mảng gạch và bê tông. Máu trắng nhiễm giun đọng thành vũng nhỏ bên dưới khuôn mặt úp sấp. Nó vẫn chưa được giải thoát: những con giun tiếp tục đục dưới lớp thịt, nghĩa là máu của nó vẫn đang lưu thông. Rõ ràng, sinh vật bị trọng thương này vừa bất tỉnh, hoặc một thuật ngữ tương đương nào đó cho bọn xác sống.

Eph tìm mảng gạch bê tông lớn nhất. Anh nhấc nó qua đầu toan hoàn thành công việc dở dang kia... thì một cảm giác tò mò kinh khủng xộc đến. Anh dùng ủng gảy cho con Strigoi ngửa lên, nằm sõng soài không cục cựa. Hẳn nó đã nghe thấy tiếng gạch rùng rùng chực đổ nên mới nhìn lên trời, bởi vì mặt nó bị gạch đập thẳng vào.

Cục gạch trĩu nặng trong tay, anh bèn hạ nó xuống, ném sang bên, khiến nó văng trúng vỉa hè cách đầu sinh vật kia chừng ba chục phân. Không thấy phản ứng gì.

Tòa nhà Giám định Pháp y ở ngay bên kia phố. Mạo hiểm vô cùng - song, nếu sinh vật kia quả thực mù, đúng như vẻ ngoài, thì nó không thể truyền những gì nó nhìn thấy cho Chúa Tể. Và nếu não nó cũng bị tổn thương... thì nó hoàn toàn không thể liên hệ với Chúa Tể, và vị trí hiện tại của nó không thể bị dò ra.

Eph nhanh chóng di chuyển, không để mình kịp đổi ý. Anh đặt tay xuống dưới nách sinh vật kia, cẩn thận tránh đống máu nhầy nhụa, cứu con ma cà rồng bằng cách kéo nó ra khỏi lề đường, băng qua phố, quanh bờ dốc dẫn xuống nhà xác dưới tầng hầm.

Bên trong, anh húc đổ một chiếc ghế thang gấp để nâng con ma cà rồng lên bàn mổ xác. Anh thao tác gấp rút, dùng ống cao su trói cổ tay sinh vật xuống dưới bàn rồi dùng cách tương tự buộc hai mắt cá chân nó vào hai chân bàn.

Eph nhìn con Strigoi nằm duỗi thẳng trên bàn phẫu thuật. Phải, anh quả thực sắp làm chuyện này. Anh kéo từ tủ ra một chiếc áo choàng của chuyên gia nghiên cứu bệnh học, rồi kéo ra tiếp những đôi găng tay cao su hệt nhau. Anh dán dính cổ găng tay vào ống tay áo và gấu quần vào mép ủng, niêm phong cả người. Trong ngăn tủ bên trên một bồn rửa, thấy một tấm chắn bằng nhựa trong, anh bèn đeo nó lên kín mặt. Rồi anh kéo một chiếc khay lại và sắp xếp lên đó cả tá các dụng cụ khác nhau bằng thép không gỉ, toàn bộ là dụng cụ cắt mổ.

Anh đang nhìn con ma cà rồng thì nó tỉnh lại, đầu tiên là cựa quậy, quay đầu bên này bên kia. Nó cảm nhận được mớ dây trói và bắt đầu vùng vẫy thoát ra, hết ưỡn eo lên lại hạ eo xuống mặt bàn. Eph dùng một đoạn ống nữa buộc vòng quanh eo nó và gầm bàn, rồi thêm một đoạn nữa quanh cổ nó, thắt nút thật chặt bên dưới.

Từ sau gáy sinh vật, Eph dùng một đầu dò để thử cái vòi chích, nghĩ tới khả năng thứ đó biết đâu còn hoạt động đằng sau khuôn mặt nát bấy kia. Anh thấy cổ họng con ma cà rồng phồng lên và nghe có tiếng tắc tắc trong hàm nó lúc nó cố kích hoạt cơ chế vòi chích. Song, hàm dưới đã bị nội thương. Vì vậy, lo lắng duy nhất của anh là những con giun máu nên anh giữ cây đèn Luma ở sát tay.

Anh rạch dao mổ ngang cổ họng sinh vật kia, mở một đường quanh chỗ thắt nút ống cao su, lật các nếp cắt ra. Eph cẩn thận nhất ở chỗ này, theo dõi cổ họng nó giần giật và hàm nó cố thoát khỏi kìm kẹp. Chỗ thịt phồng lên, cũng là cái vòi chích, vẫn rụt vào và mềm rũ. Eph dùng kìm bắt lấy cái đầu hẹp của vòi chích lôi ra, khiến nó dần dài. Sinh vật cố lấy lại quyền kiểm soát thứ đó, vặn vẹo mớ cơ ở chân vòi.

Để đảm bảo an toàn, Eph với lấy lưỡi kiếm bạc nhỏ cắt cụt luôn phần phụ này.

Sinh vật kia căng cứng như thể bị bắn xuyên thân, đau đớn phụt ra một lượng nhỏ chất thải, mùi amoniac lâu ngày xộc lên mũi Eph. Máu trắng vọt ra quanh chỗ rạch ở họng, thứ chất lỏng ăn da rỉ lên ống cao su kéo căng.

Eph mang cơ quan nội tạng đang quằn quại ấy ra bàn, để bên cạnh một cái cân điện tử. Anh xem xét nó dưới ánh sáng của kính lúp và trong lúc thứ đó ngọ nguậy như cái đuôi thằn lằn đứt, anh để ý thấy cái đỉnh nhỏ tí chẻ đôi ở đầu mấu. Eph cắt đôi cơ quan này theo chiều dọc, sau đó lột phần thịt hồng, làm lộ ra những ống dẫn giãn rão chia hai nhánh. Anh đã biết khi một con ma cà rồng châm nạn nhân của nó, một ống sẽ được đẩy ra cùng với những con giun ký sinh mang virus, một chất gây mê và hỗn hợp nước bọt chống đông tụ máu. Ống còn lại sẽ hút máu. Ma cà rồng không hút máu ra khỏi nạn nhân con người mà thay vào đó dựa vào cơ chế vật lý để hút, ống châm thứ hai tạo thành vật nối dạng chân không mà qua đó máu trong động mạch được hút lên dễ dàng như nước rút từ thân cây lên ngọn. Con ma cà rồng có thể đẩy nhanh hoạt động của mao dẫn nếu cần, bằng cách sử dụng chân vòi chích như một cái pít-tông. Kỳ diệu là hệ thống sinh học phức tạp này xuất phát từ quá trình phát triển nội sinh triệt để.

Máu người có hơn 95% là nước. Phần còn lại là protein, đường và khoáng chất, nhưng không có mỡ. Những kẻ hút máu nhỏ xíu như muỗi, ve rệp và nhiều động vật chân đốt khác có thể sinh tồn khá ổn nhờ lượng máu hút được. Dù cơ thể ma cà rồng đã biến đổi sao cho có hiệu suất cao, nhưng vì là những sinh vật uống máu to lớn, chúng phải tiêu thụ một khẩu phần máu đều đặn để tránh bị chết đói. Và bởi vì máu người chủ yếu là nước, chúng phải tiêu tiểu thường xuyên, cả khi đang ăn.

Eph bỏ cái vòi chích vừa bị lột da lên trên bàn, trở lại với sinh vật kia. Dòng máu axit trắng của ma cà rồng đã ăn qua cái ống buộc quanh cổ nó, song trận giãy giụa của con ma cà rồng đã ngưng. Eph mở ngực nó ra, cắt từ xương ức xuống tới eo theo hình chữ Y cổ điển. Xuyên qua xương lồng ngực bị vôi hóa, anh nhìn thấy phần bên trong ngực đã biến đổi thành các góc phần tư, hay các khoang nhỏ. Anh từ lâu đã phỏng chừng rằng toàn bộ bộ máy tiêu hóa sẽ bị hội chứng ma cà rồng làm cho biến đổi, song chưa bao giờ, cho đến tận bây giờ, anh được thấy khoang ngực ma cà rồng ở dạng trưởng thành thế này.

Nhà khoa học trong anh thấy điều này thực sự phi thường. Con người sống sót trong anh lại thấy tuyệt đối kinh tởm. Anh dừng cắt khi nghe có tiếng bước chân ở tầng trên. Bước mạnh - là tiếng giày - nhưng vài sinh vật thỉnh thoảng vẫn sử dụng chúng, bởi giày chất lượng cao có tuổi thọ lâu hơn phần lớn các loại y phục khác. Anh nhìn khuôn mặt nát bét và cái đầu lõm của con ma cà rồng, mong mình đã không đánh giá thấp phạm vi sức mạnh của Chúa Tể mà vô tình khiêu chiến với hắn.

Eph cầm thanh kiếm dài và cái đèn lên. Anh bước lùi vào một chỗ khuất gần cánh cửa dẫn sang buồng làm lạnh, chỗ cho anh góc nhìn bao quát hết khu cầu thang. Trốn cũng chẳng có nghĩa gì; bọn ma cà rồng có thể nghe thấy tiếng tim con người đập, tiếng lưu thông tuần hoàn của dòng máu đỏ chúng khát thèm.

Những tiếng bước chân đi xuống chầm chậm - đến vài bước cuối cùng thì chạy xuống và đá cửa. Eph nhìn thấy ánh bạc, một lưỡi kiếm dài như lưỡi kiếm của anh, liền biết ngay đấy là ai - và thở phào nhẹ nhõm.

Fet nhìn thấy Eph đang đứng dựa lưng vào tường, nheo mắt theo cái lối anh cũng đang nhìn. Chuyên gia diệt chuột bọ mặc quần len và một cái áo khoác ngoài màu xanh biển thẫm có mũ trùm, dây túi da có khóa cài quàng ngang ngực. Anh kéo ngược mũ trùm ra sau, để lộ thêm khuôn mặt già sọm, và tra thanh kiếm vào bao.

"Vasiliy?" Eph hỏi. "Anh làm cái mẹ gì ở đây vậy?"

Fet thấy cái áo choàng bác sĩ và đôi tay đeo găng của Eph, bèn quay về phía con Strigoi vẫn còn sinh khí song đã bị moi ruột trên bàn.

"Anh làm cái quái gì ở đây thì có?" Fet hỏi, hạ thanh kiếm xuống. "Tôi vừa đến hôm nay..."

Eph rời bức tường và thả kiếm trở lại cái túi trên sàn. "Tôi đang xem xét con ma cà rồng này."

Fet tiến tới bàn, nhìn khuôn mặt nát bấy của sinh vật kia. "Anh làm đấy à?"

[1]

Fet nhìn Eph. "Tôi có nghe thấy vụ nổ. Vậy là anh à?"

[2]

Vừa nhìn thấy Vasiliy, Eph đã cảm thấy nhẹ nhõm - nhưng anh cũng thấy một cục tức đang căng lên trong người. Anh đứng đó, chết lặng. Không biết phải làm gì. Anh có nên ôm tay săn chuột này không? Hay đánh gã bầm giập?

Fet quay lại nhìn con Strigoi trên bàn, co rúm cả mặt trước cảnh tượng này. "Vậy là anh quyết định lôi nó xuống đây. Để chơi với nó."

[3]

Fet đáp, "Tôi lại thấy giống nhục hình hơn."

[4]

[5]

Eph không thích người ta ném thẳng Zack vào mặt anh như thế. Eph đã đánh cược vào trận chiến này theo cách không ai khác hiểu. "Khi nghiên cứu hệ sinh học của nó, tôi cũng đang tìm kiếm những điểm yếu trong đó. Thứ gì đó ta có thể lợi dụng."

Fet nói, đứng phía bên kia thân thể mở hoác của con ma cà rồng nằm giữa anh và Eph, "Ta biết chúng là giống gì. Các thế lực tự nhiên xâm lăng chúng ta, lợi dụng thân thể ta. Chúng lấy ta làm thức ăn. Chúng không còn là bí ẩn với chúng ta nữa."

Sinh vật kia khẽ rên rỉ và cục cựa trên bàn. Hông nó ưỡn về phía trước, ngực vồng lên như thể đang đỡ một kẻ vô hình.

[6]

Anh đã cố nói sao cho nghe thật bình thường nhưng không được.

Eph thở sâu một hơi. "Tôi nghĩ đã có chuyện xảy ra với cô ấy."

[7]

[8]

[9]

[10]

Fet kinh ngạc nhìn anh. "Vậy anh nghĩ việc hay ho nhất cần làm là ở nguyên đây và giải phẫu con ma cà rồng chết tiệt này?"

[11]

Fet cau mày trước thái độ của Eph. Anh rất muốn tát người đàn ông này - tát và nói cho Eph biết anh đã phí thời giờ ra sao. Eph có tất cả, Fet thì mất trắng, vậy mà Eph còn liên tục phí phạm thời gian hay bỏ qua thời cơ chín muồi của mình. Anh đáng lẽ đã phải tát gã đàn ông này vài lần mới phải. Nhưng thay vì thế, anh chỉ thở dài nặng nhọc và nói, "Cho tôi xem qua chỗ này đi."

Eph dẫn Fet lên gác, chỉ cho anh thấy cái ghế lật ngửa cùng cây đèn, quần áo và túi vũ khí Nora bỏ lại. Anh quan sát ánh mắt Fet, thấy ánh mắt anh cháy rực. Biết mối gian tình giữa Fet và Nora, Eph đã tưởng mình sẽ thấy sung sướng lắm khi chứng kiến chuyên gia diệt chuột bọ đau khổ - nhưng không. Chuyện này chẳng có gì sung sướng cả. "Tệ thật," Eph nói.

[12]

[13]

[14]

[15]

[16]

[17]

[18]

[19]

[20]

[21]

[22]

Fet giờ đã hiểu Eph ít nhất cũng có nghi ngờ gì đó. Có lẽ anh đang thách thức Eph phải thú nhận ngay và công khai buộc tội anh, nhưng Eph không đời nào để đối phương được toại nguyện. Bởi vậy, thay vì trả lời những câu bóng gió của Eph, Fet phản pháo lại như thường lệ, tấn công điểm yếu của Eph. "Tôi cho là anh đã lại ở nhà Kelly thay vì ở đây nên không gặp Nora đúng giờ đã hẹn? Nỗi ám ảnh về cậu con trai đã khiến anh mất trí rồi, Eph ạ. Phải, thằng bé cần anh. Nhưng chúng tôi cũng cần anh. Cô ấy cần anh. Đây không chỉ là chuyện về anh và con trai anh. Những người khác cũng đang dựa vào anh đấy."

"Vậy còn anh?" Eph nói. "Nỗi ám ảnh của anh về Setrakian. Đấy chính là duyên cớ cho chuyến đi của anh đến Iceland còn gì. Làm những gì anh nghĩ ông ấy sẽ làm. Thế anh đã giải được tất cả các bí mật trong cuốn Lumen chưa? Chưa chứ gì? Tôi nghĩ là chưa. Đáng lẽ anh cũng đã có mặt ở đây, nhưng anh lại chọn đi theo dấu giày của ông già ấy, làm cái ngữ đồ đệ tự phong của ông ấy."

"Tôi đã nắm lấy cơ hội. Chúng ta đôi khi phải chộp lấy vận may." Fet ngừng khựng, giơ hai tay lên trời. "Nhưng... mà thôi quên hết đi. Tập trung vào Nora đã. Bây giờ cô ấy là vấn đề duy nhất của ta."

Eph nói, "Viễn cảnh lạc quan nhất là cô ấy đang ở trong một trại máu được bảo vệ nghiêm ngặt. Nếu chúng ta đoán đúng trại nào thì tất cả những gì ta phải làm là tự vào được bên trong, tìm cô ấy và trở ra. Tôi có thể nghĩ ra vài cách tự sát dễ dàng hơn đấy."

Fet bắt đầu xếp đống đồ của Nora. "Chúng ta cần cô ấy. Đơn giản thế thôi. Chúng ta không thể mất thêm người nào nữa. Chúng ta cần mọi cánh tay giúp sức khi có cơ may đào thoát khỏi đống hổ lốn này."

"Fet. Chúng ta đã chứng kiến cảnh tượng này hai năm rồi. Hệ thống của Chúa Tể đã bám rễ. Chúng ta thua rồi."

"Sai rồi - chỉ vì tôi có lẽ đã thất bại với cuốn Lumen không có nghĩa tôi quay về tay trắng."

Eph cố đoán mò thứ kia. "Thức ăn?"

"Cả mục đó nữa," Fet nói.

Eph không có tâm trạng chơi trò đoán mò. Vả lại, chỉ cần nói đến thức ăn, miệng anh đã bắt đầu tứa nước, bụng sôi quặn. "Đâu?"

"Trong máy làm lạnh, giấu gần đây. Anh có thể giúp tôi khuân nó."

"Khuân đi đâu?"

"Khu trung tâm," Fet nói. "Chúng ta cần đi gặp Gus."

---❊ ❖ ❊---

CHÚ THÍCH

[1] Không. Không phải tự tôi làm. Nó bị một khối bê tông từ tòa nhà bệnh viện tôi cho nổ tung rơi trúng.

[2] Do chúng dồn tôi thôi. Gần như vậy.

[3] Tôi thấy cơ hội tìm lời giải cho một vài câu hỏi nổi bật liên quan đến hệ sinh học của những kẻ đang hành hạ chúng ta.

[4] Chậc, đó là sự khác biệt giữa chuyên gia diệt chuột bọ và nhà khoa học.

[5] Có lẽ thế," Fet nói, vòng qua bàn để đối diện Eph từ đầu kia. "Hoặc biết đâu anh không chỉ ra được sự khác biệt. Biết đâu, vì không thể làm gì Chúa Tể, anh mới tóm lấy thứ đang ở chỗ của hắn. Anh biết là sinh vật này sẽ không cho anh biết con anh đang ở đâu mà."

[6] Lạy Chúa, Eph. Tiêu diệt thứ khốn nạn này đi." Fet lùi xa khỏi cái bàn. "Nora đâu?

[7] Anh nói 'có chuyện' là ý gì? Nói đi.

[8] Khi tôi trở về đây, cô ấy đã đi mất rồi. Cả mẹ cô ấy nữa.

[9] Đi đâu?

[10] Tôi nghĩ họ bị hoảng loạn ở đây nên đã bỏ đi. Kể từ lúc đó, tôi không có tin gì về cô ấy nữa. Nếu anh cũng không nghe được tin gì, vậy chắc đã có chuyện xảy ra.

[11] Ở nguyên đây chờ một trong hai người liên lạc với tôi, đúng thế.

[12] Tệ," Fet nhắc lại, quay về phía cửa sổ nhìn ra thành phố bên ngoài. "Anh chỉ biết nói có vậy thôi sao?

[13] Thế anh muốn làm gì?

[14] Anh nói như thể chúng ta có lựa chọn nào vậy. Chúng ta phải đi tìm cô ấy chứ.

[15] À. Thật đơn giản.

[16] Phải! Đơn giản! Anh cũng đâu muốn chúng tôi lần được theo anh, đúng không?

[17] Tôi không ngờ được chuyện này.

[18] Thật sao?" Fet hỏi, quay lại nhìn Eph. "Tôi đoán quan điểm của chúng ta về lòng trung thành về cơ bản là khác nhau."

[19] Phải, tôi đoán chúng ta khác nhau," Eph đáp với đủ ý cạnh khóe khiến từng từ như khắc vào đầu họ.

[20] Fet không phản ứng, nhưng anh cũng không thoái lui. "Vậy anh nghĩ là cô ấy bị tóm đi. Nhưng chưa bị biến đổi."

[21] Không phải ở đây. Mà sao chúng ta biết chắc được? Không giống Zack, cô ấy không có Người Thân nào bám theo. Phải không?

[22] Một nhát đâm nữa. Eph không ngăn được bản thân. Cái máy tính chứa thư từ liên lạc thân mật của họ ở ngay trên bàn kia.

« Lùi
Tiến »