Đêm Vĩnh Hằng

Lượt đọc: 922 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 14
chúa tể

ZACK HO VÀ NÔN KHAN khi mùi băng phiến đốt cháy cuống họng và tràn đầy vòm miệng nó. Hơi thở của nó trở lại, nhịp tim không còn dồn dập, rồi nó nhìn lên Chúa Tể - đang đứng ngay trước mặt nó trong hình dáng ngôi sao nhạc rock Gabriel Bolivar - và nhoẻn cười.

Ban đêm, những sinh vật trong vườn thú trở nên linh hoạt hẳn, bản năng của chúng bắt đầu sẵn sàng cho một cuộc săn mồi sẽ chẳng bao giờ đến đằng sau những thanh sắt kia. Hậu quả là màn đêm ngập tràn tiếng động. Khỉ hú, lũ mèo lớn thì gầm. Con người giờ chăm lo cho các khu chuồng và làm sạch đường phố, để thưởng cho kỹ năng săn bắn của Zack.

Thằng bé càng ngày càng bắn giỏi và sau mỗi lần nó bắn giết, Chúa Tể lại thưởng cho nó một đặc quyền mới. Zack tò mò về bọn con gái. Thật ra là đàn bà. Chúa Tể đảm bảo nó được tặng cho vài người. Không phải để nói chuyện. Zack muốn nhìn ngắm họ. Phần lớn là từ một chỗ họ không thể thấy nó đang nhìn. Nó không quá xấu hổ hay sợ hãi gì. Có chăng là nó láu cá và không muốn bị người ta nhìn. Nó không muốn chạm vào họ. Chưa. Nhưng nó nhìn họ - giống như hồi nó ngắm nhìn con báo trong chuồng.

Suốt những năm tháng trên Trái đất, Chúa Tể hầu như chưa từng trải nghiệm điều gì thế này: cơ hội được chuẩn bị cho cơ thể mà hắn sắp chiếm với sự quan tâm và chú ý đến nhường này. Suốt mấy trăm năm, kể cả khi được những kẻ quyền lực bảo trợ, Chúa Tể vẫn cứ lẩn trốn, kiếm ăn và sinh sống trong bóng tối, lẩn tránh kẻ thù và bị cầm chân bởi thỏa ước đình chiến tạm thời với các Chúa Tể Cổ Đại. Nhưng bây giờ, thế giới đã đổi mới và Chúa Tể có một thú nuôi là con người.

Thằng bé rất tươi sáng, tâm hồn nó cực kỳ rộng mở. Chúa Tể lại là bậc thầy lôi kéo. Hắn biết làm cách nào ấn những nút tham lam, thèm muốn, thù hận - và hiện tại, cơ thể hắn cực vương giả. Bolivar đúng là một ngôi sao nhạc rock, và vậy nên, hiện tại Chúa Tể cũng là ngôi sao nhạc rock.

Nếu Chúa Tể gợi ý Zack nên thông minh, thằng bé sẽ tức thì trở nên thông minh hơn: nó sẽ được khuyến khích cố gắng hết sức vì Chúa Tể. Kết quả là, nếu Chúa Tể gợi ý thằng bé nên độc ác và xảo trá, thằng bé sẽ phát triển những tính cách này để hắn hài lòng. Vậy nên, qua nhiều tháng và nhiều đêm chuyện trò tương tác, Chúa Tể đang huấn luyện thằng bé, tô vẽ cho thứ bóng tối vốn đã ở trong tim nó. Và Chúa Tể cảm thấy một điều hắn đã không cảm thấy suốt bao thế kỷ: hắn cảm thấy được ngưỡng mộ.

Có phải đây là cảm giác... làm một ông bố con người - và có phải việc làm bố vẫn luôn là một nỗ lực ghê gớm đến vậy? Khuôn rèn tâm hồn những người thân yêu trong hình ảnh của bản thân, trong cái bóng của bản thân?

Kết cục đã tới gần. Thời cơ quyết định. Chúa Tể cảm thấy điều đó trong nhịp điệu của vũ trụ, những dấu hiệu và điềm báo nho nhỏ, trong ngữ điệu giọng nói của Thượng Đế. Chúa Tể sẽ chiếm thêm một cơ thể nữa cho suốt quãng đời còn lại và thế ngự trị của hắn trên Trái đất sẽ kéo dài. Suy cho cùng, kẻ nào dám ngăn cản thế lực nghìn mắt nghìn miệng như Chúa Tể? Thế lực cai quản những đội quân và nô lệ, đồng thời khiến cho thế giới này kinh sợ như Chúa Tể?

Hắn có thể cho ý chí của mình ngay lập tức xuất hiện trong cơ thể của một trung úy ở Dubai hay Pháp chỉ đơn giản bằng cách dùng suy nghĩ. Hắn có thể hạ lệnh tàn sát hàng nghìn người mà không ai biết bởi truyền thông không còn tồn tại nữa. Ai dám thử làm thế? Ai có thể làm nổi?

Và rồi, Chúa Tể nhìn vào đôi mắt thằng bé, vào khuôn mặt nó, và trong đấy, hắn dò thấy dấu vết kẻ thù. Kẻ thù duy nhất mà, bất kể tầm thường đến đâu, vẫn không bao giờ bỏ cuộc.

Goodweather.

Những cuộc tấn công mà Goodweather và nhóm của anh thực hiện nhằm vào căn cứ của Chúa Tể chẳng hề đáng kể - cùng lắm chỉ tới mức phá hoại bừa bãi. Nhưng những hành động ấy được người ta bàn tán - kể lể trong các trang trại và nhà máy, thêu dệt thêm mỗi lần nhắc lại. Họ trở thành một dạng biểu tượng. Mà Chúa Tể hiểu rõ tầm quan trọng của các biểu tượng. Vào Đêm Số Không, hắn đã ra lệnh đốt thật nhiều các tòa nhà ở mỗi thành phố hắn chiếm. Hắn muốn duy trì tàn tro và kim loại nóng chảy trên nền đất, đánh dấu các bản đồ thành phố bằng những biểu tượng quyền lực của hắn. Những vật nhắc nhớ tới ý chí của hắn.

Cũng có những kẻ chống đối khác - đám buôn ma túy, buôn lậu, cướp bóc - song chúng là những vật chủ trung gian vô chính phủ không bao giờ xen ngang kế hoạch của Chúa Tể, và bởi vậy Chúa Tể hầu như chẳng quan tâm những hành động vi phạm của chúng. Nhưng Goodweather thì khác. Anh và nhóm của mình là tàn dư từ sự hiện diện của Setrakian trên Trái đất, bởi thế nên nội sự tồn tại của họ thôi đã là một sỉ nhục tới quyền lực của Chúa Tể rồi.

Song, Chúa Tể đã giữ làm con tin thứ sẽ dụ Goodweather đến với hắn.

Chúa Tể mỉm cười với thằng bé. Và thằng bé mỉm cười đáp lại.

« Lùi
Tiến »