Bác sĩ Nora Martinez bừng tỉnh vì tiếng còi doanh trại chói tai.
Cô nằm trên cái cáng vải bạt treo từ trần nhà và nó bao lấy cô như một cái đai địu. Lối ra duy nhất là giãy mình bên dưới chăn, đào tẩu từ phía dưới, chân ra trước.
Vừa đứng dậy, cô lập tức cảm thấy có gì đó không đúng. Cô quay đầu bên này bên kia. Cảm giác nhẹ bẫng. Bàn tay rảnh rang của cô lập tức với lên đầu.
Trơ khấc. Húi trụi. Cô sốc. Nora không mấy phù phiếm, nhưng cô được trời phú cho mái tóc đẹp và vẫn luôn giữ tóc dài dù - với tư cách một bác sĩ dịch tễ học - đây là một lựa chọn không thiết thực đối với một người chuyên nghiệp. Cô ghì chặt cái sọ như thể đang đánh vật với cơn đau nửa đầu cùng cực, sờ phần da trần trụi mà trước nay cô chưa từng thấy. Nước mắt lăn xuống hai bên má khiến cô đột nhiên cảm thấy bản thân thật nhỏ bé và - không hiểu sao, nhưng thực vậy - yếu đuối. Bằng việc gọt sạch tóc cô, chúng cũng đồng thời cắt mất một phần sức mạnh của cô.
Nhưng cô lảo đảo không chỉ vì cái đầu trọc lốc. Cô cảm thấy trời nghiêng đất ngả, người lắc lư cố thăng bằng. Sau quá trình tiếp nhận đầy bối rối, kèm theo đó là sự lo lắng, Nora kinh ngạc vì ban nãy mình ngủ được. Thực tế, cô giờ nhớ ra là đã quyết tỉnh táo để có thể nghe ngóng tối đa về khu vực cách ly trước khi nhập vào toàn thể cộng đồng dân cư của cái chốn có tên gọi ngớ ngẩn là Trại Tự do.
Nhưng dư vị trong miệng cô bây giờ - như thể cô bị nhét nguyên một chiếc tất bông mới tinh vào miệng - nói cho Nora biết rằng cô đã bị đánh thuốc. Chai nước cô được phát - bọn chúng đã bỏ thuốc vào đó.
Cơn giận dâng lên trong cô, một phần nhằm vào Eph. Không ích gì. Thay vào đó, cô tập trung vào Fet, mong mỏi được gặp anh. Cô gần như đoan chắc không bao giờ còn được thấy ai trong hai người đàn ông ấy nữa. Không bao giờ, trừ phi cô tìm được cách nào đó ra khỏi nơi này.
Lũ ma cà rồng quản trại - hay có lẽ là những con người cùng ủ mưu với chúng, những nhân viên theo hợp đồng của Tập đoàn Stoneheart - đã rất khôn ngoan khi đòi cách ly các trường hợp mới được đưa vào. Loại trại này là mồi lửa cho một sự kiện lây nhiễm bệnh dịch, thứ có khả năng quét sạch cư dân cả trại, những bình máu quý báu của bọn chúng.
Một người đàn bà đi vào phòng qua tấm vải bạt treo trên lối ra vào. Bà ta mặc một bộ áo liền quần màu xám, cùng màu và kiểu dáng nhạt nhẽo như của Nora. Nora nhận ra khuôn mặt bà ta, nhớ là đã thấy bà ta hôm qua. Gầy khủng khiếp, làn da như một miếng giấy da nhợt nhạt nhăn nheo nơi khóe mắt và khóe miệng. Mái tóc đen của bà ta được hớt sát chân tóc, da đầu đã đến lúc phải cạo. Tuy nhiên, người phụ nữ này trông có vẻ lạc quan, vì lý do nào đó Nora không thể dò ra. Nhiệm vụ của bà ta ở đây rõ ràng là làm bảo mẫu trại hay đại loại thế. Tên bà ta là Sally.
Nora hỏi bà ta, như đã hỏi ngày hôm trước, "Mẹ tôi đâu?"
Nụ cười của Sally hoàn toàn đúng kiểu dịch vụ khách hàng, độ lượng và khiến người ta nguôi giận. "Cô ngủ được không, cô Rodríguez?"
Nora đã báo một cái tên giả khi nhập trại, bởi mối liên hệ của cô với Eph hẳn đã đưa tên cô vào mọi danh sách theo dõi. "Tôi ngủ cũng được," cô đáp. "Nhờ liều thuốc an thần pha vào nước của tôi. Tôi hỏi là mẹ tôi đâu."
"Tôi đoán bà ấy đã được chuyển tới Hoàng Hôn, một dạng cộng đồng hưu trí tích cực gắn liền với trại này. Đây là quy trình bình thường."
"Chỗ đó ở đâu? Tôi muốn gặp bà ấy."
"Chỗ đó là một phần biệt lập của trại này. Tôi đoán là có thể thăm nom vào một lúc nào đó, nhưng không phải bây giờ."
"Chỉ cho tôi đi. Ở đâu?"
"Tôi có thể chỉ cho cô cổng vào, nhưng... chính tôi cũng chưa bao giờ vào đó."
"Bà nói dối. Hoặc bà thật lòng tin điều mình nói. Tức là bà đang lừa dối chính mình."
Sally chỉ là một tay sai, một kẻ truyền tin. Nora hiểu rằng Sally không cố tình đánh lạc hướng cô mà chỉ đơn giản là lặp lại những gì bà ta được bảo. Có lẽ bà ta chẳng hiểu gì, cũng không có sức để nghi ngờ, rằng khu "Hoàng Hôn" này có lẽ không tồn tại như vẫn được quảng cáo.
"Xin hãy nghe tôi," Nora nói, càng lúc càng tức giận. "Mẹ tôi không khỏe. Bà ấy bị ốm, bà ấy bị lẫn. Bà ấy bị Alzheimer."
"Tôi chắc chắn bà ấy sẽ được chăm sóc tốt..."
"Bà ấy sẽ bị trừ khử. Không hề chần chừ. Bà ấy đã không còn hữu ích cho những thứ này nữa. Nhưng bà ấy bị ốm, bà ấy đang hoảng loạn, bà ấy cần nhìn thấy một khuôn mặt thân thuộc. Bà hiểu chứ? Tôi chỉ muốn được gặp bà ấy. Một lần cuối."
Dĩ nhiên, đây là lời nói dối. Nora muốn lôi cả hai người họ ra khỏi đó. Nhưng cô phải tìm được mẹ trước.
"Bà là con người. Sao bà có thể làm chuyện này - sao có thể?"
Sally vươn người siết chặt cánh tay trái Nora an ủi gượng gạo. "Bà ấy thực sự đang ở một chỗ tốt đẹp hơn, cô Rodríguez à. Người già được nhận khẩu phần đủ để hỗ trợ cho sức khỏe của họ, lại còn không bị buộc phải sản xuất ra cái gì để đổi lại. Chân thành mà nói, tôi ghen tị với họ."
"Bà thực sự tin thế sao?" Nora kinh ngạc hỏi.
"Bố tôi cũng ở đó," Sally đáp.
Nora nắm chắc cánh tay bà ta. "Bà không muốn gặp ông ấy ư? Cho tôi biết chỗ đi."
Sally tỏ ra hoàn toàn thấu hiểu - đến độ Nora muốn tát cho bà ta một cái. "Tôi biết chia cắt là chuyện rất khó khăn. Bây giờ cô chỉ nên tập trung chăm sóc bản thân thật tốt."
"Có phải chính bà đã đánh thuốc tôi?"
Nụ cười của Sally không còn chút vui vẻ nào, thay vào đó là sự lo lắng - có lẽ lo lắng vì thái độ tỉnh táo của Nora, vì tiềm năng trong tương lai cô sẽ là một thành viên đầy năng suất của trại. "Tôi không được tới gần thuốc men."
"Thế bọn chúng đánh thuốc bà à?"
Sally không tỏ ý gì trước phản ứng của Nora. "Thời kỳ cách ly đã xong," bà ta nói. "Bây giờ, cô sẽ trở thành một phần của toàn thể cộng đồng trại và tôi sẽ dẫn cô đi một vòng, giúp cô thích nghi."
Sally dẫn cô ra ngoài qua một vùng đệm nhỏ nằm lộ thiên, dọc một lối đi bộ bên dưới tấm vải dầu giúp họ không bị ướt sũng vì mưa rào. Nora nhìn ra ngoài trời: lại một đêm không sao. Sally đưa giấy tờ cho người ở điểm kiểm tra, một người đàn ông tầm năm mươi tuổi, mặc áo choàng bác sĩ màu trắng bên ngoài bộ áo liền quần màu xám. Ông ta nhìn qua các mẫu giấy tờ, liếc Nora bằng đôi mắt của nhân viên hải quan, rồi cho họ qua.
Mưa vẫn tạt trúng họ bất kể có mái che trên đầu, bắn tóe nước vào chân cẳng họ. Nora đang đi đôi xăng đan xốp kiểu bệnh viện có đế thấm nước. Sally đi đôi giày thể thao hiệu Saucony thoải mái, dù ướt nhẹp.
Con đường đá dăm dẫn vào một lối đi bộ vòng cung rộng bao quanh một trụ quan sát cao ngất tương tự như trạm cứu hộ. Chỗ đường vòng tạo thành một dạng bùng binh, với bốn con đường mòn khác từ đó vươn dài ra. Những tòa nhà kiểu kho chứa ở ngay gần đó, dài và thấp tè, cùng với những tòa nhà trông như nhà máy ở đằng xa. Không biển báo đánh dấu lối đi, chỉ có các mũi tên đẽo từ đá trắng chôn chặt xuống nền bùn. Những bóng đèn điện áp thấp đánh dấu mấy con đường mòn, được dùng để con người định vị hướng đi.
Một nhúm ma cà rồng đứng quanh chỗ đường vòng như lính canh, và Nora cố không rùng mình khi nhìn chúng. Chúng phơi trần toàn bộ trước thiên nhiên - làn da trần trụi, nhợt nhạt, không có áo khoác hay lớp vải vóc nào che phủ - song lại không có vẻ gì là khổ sở, cơn mưa đen tấn công những mái đầu và đôi vai trần, chảy thành dòng xuống da thịt trong suốt của chúng. Buông thõng cánh tay yếu nhược, các Strigoi quan sát con người đi đi lại lại với vẻ ơ hờ trang nghiêm. Chúng là cảnh sát, chó canh kiêm cả máy quay an ninh - tất cả trong một.
"Bên an ninh cưỡng chế thực hiện lịch trình hằng ngày đều đặn để mọi thứ chạy theo một guồng hết sức trật tự," Sally nói, nhận ra cảm giác sợ hãi và căng thẳng của Nora. "Thực ra, hầu như không có mấy sự cố."
"Sự cố mọi người phản kháng?"
"Bất kể sự cố gây náo loạn nào," Sally đáp, ngạc nhiên trước giả định của Nora.
Nora sởn gai ốc khi ở gần chúng thế này mà không có bất cứ vật bạc sắc nhọn nào hộ thân. Và chúng đánh hơi thấy điều đó. Vòi chích của chúng khẽ đập vào vòm miệng trong lúc chúng hít ngửi không khí, cảnh giác trước mùi adrenalin nơi cô.
Sally thúc tay Nora để giục cô di chuyển. "Ta không thể nấn ná ở đây. Không được phép."
Nora cảm thấy những cặp mắt đen đỏ của bọn lính gác đang dò tìm họ trong lúc Sally dắt cô xuôi con đường dài rẽ nhánh qua những tòa nhà trông giống nhà kho. Nora ước lượng những hàng rào cao tạo thành các bức tường trại: lưới mắt cáo có thêm ván chống bão màu cam che khuất quang cảnh bên ngoài trại. Phần đỉnh hàng rào bị bẻ quặt ra ngoài thành góc bốn mươi lăm độ, vượt quá tầm nhìn của cô, mặc dù ở vài điểm, cô có liếc thấy những cụm thép gai chọc lên như nhúm tóc bò liếm. Cô sẽ phải tìm đường khác để ra.
Phía sau đó, cô thấy phần ngọn trần trụi của những cái cây đằng xa. Cô biết mình đang ở bên ngoài thành phố. Người ta vẫn đồn đãi về một khu trại lớn ở phía Bắc Manhattan và hai trại nhỏ hơn ở Long Island và Bắc New Jersey. Nora đã bị trùm đầu chở đến đó, lúc ấy vì quá bất an và lo cho mẹ nên cô không nghĩ đến việc ước tính thời gian di chuyển.
Sally đưa Nora tới một cánh cổng lưới sắt có bánh lăn cao ba mét sáu và ít nhất cũng rộng chừng ấy. Cổng khóa, có hai lính gác nữ đứng điều khiển bên trong chòi gác, gật đầu vẻ quen biết với Sally và cùng nhau mở chốt, đẩy cho cổng mở vừa đủ rộng để họ vào.
Bên trong là một căn nhà doanh trại to tướng giống một khu bệnh xá kiêm nhà ở. Đằng sau, cả tá ngôi nhà lưu động nhỏ xíu được sắp xếp theo hàng như một bãi đỗ xe moóc du lịch gọn gàng.
Họ đi vào nhà doanh trại, bước vào trong một khu sinh hoạt chung to rộng. Không gian giống như lai giữa một phòng chờ cao cấp và phòng khách một khu ký túc xá đại học. Một tập phim Frasier cũ đang chiếu, tiếng cười ghi âm sẵn nghe quá giả tạo, giống như giễu nhại những con người vô lo đến từ quá khứ.
Trong những chiếc ghế son màu nhạt, có lót đệm, một tá phụ nữ ngồi vòng tròn trong bộ áo liền quần trắng sạch sẽ, tương phản với màu xám xỉn của Nora và Sally. Bụng họ vồng lên trông thấy, mỗi người đều đang trong quý thứ hai hoặc thứ ba của thai kỳ. Và còn điều khác nữa: bọn họ được phép nuôi tóc, những mái tóc dày và bóng mượt vì hoóc-môn thai kỳ.
Thế rồi Nora nhìn thấy trái cây. Một trong mấy phụ nữ đang ngấu nghiến một trái đào mềm mọng, phần thịt bên trong len lỏi những đường gân chín đỏ. Nước miếng tứa ra trong mồm Nora. Thứ trái cây tươi, không đóng hộp duy nhất cô được nếm trong khoảng một năm vừa qua là mấy trái táo nhũn trên một cái cây chết trong sân khu Greenwich Village. Cô đã dùng lưỡi dao đa năng cắt bỏ những chỗ thối cho đến khi phần quả còn lại trông như đã bị gặm dở.
Biểu cảm trên mặt cô hẳn đã phản ánh sự thèm muốn trong cô, bởi người phụ nữ mang thai sau khi bắt gặp ánh mắt của Nora bèn khó chịu quay đi.
"Đây là gì?" Nora hỏi.
"Doanh trại sản," Sally đáp. "Đây là nơi đàn bà mang bầu dưỡng thai, cũng là nơi con của họ sau này sẽ thành Ma Cà Rồng Bẩm Sinh. Mấy xe moóc du lịch ngoài kia nằm trong số những khu vực sống tốt và riêng tư nhất toàn trại này."
"Cô ta lấy ở đâu" - Nora hạ giọng - "thứ trái cây kia vậy?"
"Phụ nữ có bầu cũng nhận được khẩu phần ăn tốt nhất. Bọn họ còn được miễn lấy máu trong khoảng thời gian mang thai và nuôi con."
Những đứa trẻ khỏe mạnh. Bọn ma cà rồng cần bổ sung giống nòi và nguồn cung máu của chúng.
Sally nói tiếp. "Cô là một trong những người may mắn nằm trong hai mươi phần trăm cư dân có nhóm máu B Rh+."
Nora biết nhóm máu của cô, dĩ nhiên rồi. B Rh+ là những kẻ nô lệ được ưu ái hơn những kẻ khác. Vì thế, phần thưởng của họ là bị giam giữ ở trại, trích máu thường xuyên và sinh nở cưỡng bức.
"Sao bọn họ có thể sinh một đứa trẻ ra cái thế giới như bây giờ? Ở cái gọi là trại này? Để rồi bị giam cầm?"
Sally dường như ngượng thay cho Nora hoặc xấu hổ vì cô. "Rồi cô sẽ thấy sinh con là một trong những thứ ít ỏi khiến cuộc sống ở đây còn đáng sống, cô Rodríguez ạ. Cứ sống vài tuần trong trại rồi cô sẽ cảm thấy khác. Ai biết được? Cô có khi còn mong chờ được sống thế này." Sally dồn tay áo xám lên, để lộ những vết bầm có điểm đen ở giữa trông như những nốt ong châm kinh khủng, làm thâm tím và sạm nâu làn da bà ta. "Cứ năm ngày một panh máu."
"Tôi không có ý xúc phạm cá nhân bà đâu, chỉ là..."
"Cô biết đấy, tôi đang cố giúp cô đây," bà ta nói. "Cô vẫn còn đủ trẻ. Cô còn nhiều cơ hội. Cô có thể thụ thai, sinh một đứa trẻ. Tạo dựng cuộc đời cho mình trong trại này. Trong số những người còn lại chúng ta, một vài người... không được may mắn thế."
Nora nhìn nhận điều này từ góc nhìn của Sally trong giây lát. Cô hiểu rằng mất máu và suy dinh dưỡng khiến Sally và mọi người khác yếu đi, rút cạn tinh thần đấu tranh của họ. Cô hiểu sức hút của nỗi tuyệt vọng, vòng xoáy vô vọng, cảm giác xoay quanh điểm cùng cực đó - và làm sao mà triển vọng hạ sinh một đứa trẻ lại có thể là nguồn hy vọng và tự hào duy nhất của họ.
Sally tiếp tục. "Và với một người thấy ghê tởm chuyện này như cô thì có lẽ cô sẽ đánh giá cao việc được cách ly khỏi cái giống kia hàng mấy tháng trời liên tục."
Nora hỏi lại cho chắc cô đã không nghe nhầm. "Cách ly? Trong khu sản không có ma cà rồng à?" Cô nhìn quanh và nhận ra đúng vậy. "Tại sao không?"
"Tôi không biết. Đó là một quy định nghiêm ngặt. Chúng không được phép vào đây."
"Quy định?" Nora cố gắng hiểu chuyện này. "Là phụ nữ có bầu phải được cách ly khỏi các ma cà rồng, hay các ma cà rồng phải bị cách ly khỏi phụ nữ có bầu?"
"Tôi bảo cô rồi đấy, tôi không biết."
Một âm thanh vang lên, gần như tiếng chuông cửa, rồi đám phụ nữ dẹp trái cây và các thứ đang đọc sang bên, nhổm người dậy khỏi ghế.
"Chuyện gì thế?" Nora hỏi.
Sally cũng đã thẳng người lên một chút. "Giám đốc trại. Tôi khẩn thiết đề nghị cô hãy cư xử cẩn trọng."
Ngược lại, cô tìm một chỗ để chạy tới, một cánh cửa, một lối thoát. Nhưng đã quá muộn. Một nhóm sĩ quan trại vừa đến, những quan chức con người mặc đồ công sở bình thường, không phải áo liền quần. Họ bước vào lối đi chính giữa, nhìn các tù nhân với vẻ kinh tởm hầu như không che giấu. Nora thấy chuyến thăm của họ dường như là một cuộc kiểm tra, hơn nữa lại là một cuộc kiểm tra đột xuất.
Lê thân theo họ là hai ma cà rồng to lớn, cánh tay và cổ vẫn mang những hình xăm có từ hồi còn là người. Nora đoán chúng từng là tù nhân và giờ là lính gác cấp cao trong nhà máy máu này. Cả hai mang ô đen, nước nhỏ tong tỏng, khiến Nora thấy lạ - ma cà rồng lại lo mắc mưa - cho đến khi người cuối cùng đi vào sau chúng, rõ ràng là giám đốc trại. Lão mặc bộ vest trắng lóa, chói lọi, không dính vết bùn. Một bộ quần áo mới giặt tinh tươm, sạch như những bộ Nora vẫn thấy mấy tháng trước. Hai ma cà rồng xăm mình thuộc đội vệ sĩ của sĩ quan chỉ huy trại này.
Lão đã già, hàng ria bạc được xén tỉa cẩn thận cùng chòm râu nhọn, cho lão dung nhan của một con quỷ Satan đội lốt ông già - chỉ nhìn thấy thôi cô đã suýt nghẹn. Cô thấy những mề đay trên ngực áo vest trắng, cỡ đô đốc hải quân.
Nora nhìn chằm chằm, không sao tin nổi. Cái nhìn đầy kinh ngạc, không giữ ý giữ tứ ngay lập tức thu hút sự chú ý của lão, quá muộn để cô có thể quay đi.
Cô thấy lão có vẻ đã nhận ra, và cảm giác nôn nao lan khắp cơ thể cô như một con sốt bất thình lình.
Lão dừng lại, đôi mắt mở to với vẻ không tin nổi cũng y hệt cô, rồi xoay gót bước về phía cô. Hai ma cà rồng xăm mình chạy theo lão còn lão già tiến lại gần cô, tay chắp sau lưng - vẻ không tin nổi của lão biến thành nụ cười đểu cáng.
Lão là bác sĩ Everett Barnes, cựu giám đốc Trung tâm Kiểm soát và Phòng chống Dịch bệnh. Sếp cũ của Nora, kẻ mà giờ đây, gần hai năm sau khi chính phủ sụp đổ, vẫn khăng khăng mặc bộ đồng phục thể hiện Trung tâm vốn có nguồn gốc là một nhánh của Hải quân Mỹ.
"Bác sĩ Martinez," lão nói, vẫn cái giọng lè nhè miền Nam êm ru. "Nora... chà, đây đúng là sự ngạc nhiên đáng mừng nhất rồi."