Đêm Vĩnh Hằng

Lượt đọc: 1010 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 23
bên dưới đại học columbia

Eph đi thơ thẩn qua những đường hầm của nhà thương điên cũ nằm bên dưới nơi từng là Đại học Columbia. Anh chỉ muốn đi bộ. Eph chấn động tận tâm can khi nhìn thấy Zack trên nóc Lâu đài Belvedere cùng với Kelly và Chúa Tể. Trong tất cả những số mệnh anh từng kinh hãi nghĩ rằng con trai sẽ gặp phải - như Zack bị giết hay bị bỏ đói trong một cái chuồng khóa chặt ở đâu đó - ý nghĩ thằng bé đứng bên cạnh Chúa Tể chưa bao giờ tồn tại.

Có phải con quỷ Kelly đã kéo con trai họ vào hang ổ kia? Hay chính Chúa Tể muốn Zack ở bên mình, và nếu vậy thì tại sao?

Có thể Chúa Tể đã đe dọa Kelly, còn Zack thì không còn lựa chọn nào khác ngoài tuân theo. Eph muốn bám lấy giả thuyết này. Bởi ý nghĩ thằng bé cam tâm tự nguyện đứng vào hàng ngũ cùng Chúa Tể thật không sao tưởng tượng nổi. Sự hư hỏng của đứa con chính là nỗi sợ tồi tệ nhất của các bậc làm cha làm mẹ. Eph cần tin tưởng Zack vẫn là một cậu trai lạc lối bé bỏng chứ không phải một đứa con trai bướng bỉnh.

Nhưng nỗi sợ không cho phép anh trượt vào ảo tưởng này. Eph đã bước xa khỏi cái màn hình video, cảm thấy mình như một bóng ma.

Anh thò tay vào túi áo khoác, tìm thấy hai viên Vicodin

trắng. Chúng sáng lóa trong lòng bàn tay anh, lại thêm rực rỡ nhờ ánh sáng của đèn pin đang đeo trên đầu. Anh hất hai viên thuốc vào miệng, nuốt khan. Một viên mắc vào cuối thực quản và anh phải nhảy lên nhảy xuống vài bận mới đẩy được nó trôi xuống.

Thằng bé của ta.

Eph nhìn phắt lên. Giọng Kelly - nghèn nghẹt và xa xăm, nhưng rõ ràng là giọng cô. Anh quay người lại hai lần nhưng thấy mình hoàn toàn chỉ có một mình trên con đường mòn dưới lòng đất.

Thằng bé lúc nào cũng là của ta.

Eph rút kiếm ra khỏi vỏ vài phân. Anh tiến lên trước, về phía một nhịp cầu thang ngắn dẫn xuống dưới. Giọng nói ở trong đầu anh, nhưng thứ giác quan thứ sáu nào đó đang dẫn đường chỉ lối cho anh.

Nó là cánh tay phải của Cha.

Eph giờ guồng chân chạy, phẫn nộ, ánh sáng từ chiếc đèn trên đầu anh rung lắc, rồi anh vòng xuống một hành lang mờ tối nữa, ngoặt vào...

Một phòng ngục tối. Bà mẹ bị giam cầm của Gus.

Eph quét qua căn phòng một lượt. Ngoài người phụ nữ kia ra thì nó trống không. Từ từ, anh quay về phía ma cà rồng đội mũ sắt đang đứng im ở chính giữa chuồng. Bà mẹ ma cà rồng của Gus đứng im phăng phắc, ánh đèn của Eph hắt bóng song sắt lên cơ thể bà.

Giọng Kelly nói, Zack tin là ngươi đã chết.

Eph rút hẳn kiếm ra khỏi vỏ. "Câm mồm," anh nói.

Thằng bé bắt đầu quên rồi. Cái thế giới cũ và mọi lề thói cũ. Tất cả đã tan biến, như một giấc mơ thời trẻ.

"Im đi!" Eph quát.

Nó nghe lời Chúa Tể. Nó lễ độ. Nó đang học hỏi.

Eph chọc thanh kiếm vào giữa hai gióng sắt. Mẹ Gus chùn lại, bị sự hiện diện của bạc đẩy lùi, hai bầu ngực thõng thượt của bà lắc qua lắc lại trong ánh tranh tối tranh sáng. "Học cái gì?" Eph hỏi. "Trả lời tao!"

Giọng Kelly không trả lời .

"Chúng mày đang tẩy não thằng bé," Eph nói. Thằng bé đang bị cô lập, rất dễ tổn thương tâm lý. "Chúng mày đang tẩy não thằng bé phải không?"

Chúng ta đang làm bố mẹ của thằng bé.

Eph nhăn mặt như thể bị những lời này của cô cắt qua người. "Không. Không... mày thì biết gì về chuyện đó? Mày thì biết gì về tình yêu - về việc làm một người bố hay làm một đứa con...?"

Bọn ta là dòng máu để sinh sản. Bọn ta đã sinh ra biết bao nhiêu đứa con trai... Hãy gia nhập cùng bọn ta.

"Không."

Đó là cách duy nhất giúp ngươi đoàn tụ cùng thằng bé.

Cánh tay Eph hạ xuống một chút. "Khốn kiếp. Tao sẽ giết mày..."

Hãy tham gia cùng bọn ta và ở bên thằng bé mãi mãi.

Eph đứng hình trong khoảnh khắc, tê liệt vì tuyệt vọng. Cô muốn điều gì đó từ anh. Chúa Tể muốn điều gì đó. Anh ép mình lùi lại. Cự tuyệt chúng. Ngừng nói. Bỏ đi.

Câm mẹ nó đi! anh nghĩ, cơn phẫn nộ còn lớn tiếng hơn giọng nói của anh. Ghì chặt lưỡi bạc bên sườn, anh chạy khỏi căn phòng ra hành lang. Giọng Kelly vẫn vang trong đầu anh.

Hãy đến với bọn ta.

Anh quành qua góc, xô mở một cánh cửa gỉ sét.

Hãy đến với Zack.

Anh tiếp tục chạy. Càng chạy lên cao, anh càng phẫn nộ, càng điên tiết.

Ngươi biết ngươi muốn thế mà.

Và rồi tiếng cười của cô. Không phải tiếng cười con người, lanh lảnh, nhẹ nhàng và dễ khiến người ta cười theo, mà là một tiếng cười cay độc, rõ ràng muốn khiêu khích anh. Muốn anh phải quay lại.

Nhưng anh cứ chạy. Và tiếng cười tan dần, nhạt nhòa cùng khoảng cách.

Eph mù quáng chạy tiếp, lưỡi kiếm va loảng xoảng vào những chân ghế bỏ đi và cào ràn rạt xuống sàn. Thuốc giờ đã có tác dụng nên anh hơi choáng váng, cơ thể tê rần nhưng đầu anh thì không. Trong khi bước đi, anh đã qua được một khúc rẽ trong tâm trí. Và bây giờ, hơn bao giờ hết, anh muốn giải thoát Nora khỏi trại máu. Đưa cô thoát khỏi nanh vuốt ma cà rồng. Anh muốn cho Chúa Tể thấy - cho hắn thấy rằng kể cả trong một thời điểm khốn nạn như lúc này, chuyện ấy vẫn có thể làm được: một con người vẫn có thể được cứu. Rằng với Eph, Zack chưa phải là đã mất, và rằng Chúa Tể không giữ được thằng bé một cách chắc chắn như hắn tưởng.

Eph ngừng lại lấy hơi. Cái đèn trên đầu anh đang mờ dần nên anh vỗ nhẹ, khiến ánh sáng chập chờn. Anh cần tìm hiểu xem mình đang ở đâu để còn đi lên, nếu không sẽ lạc trong cái mê cung tối tăm này. Anh sốt ruột muốn cho hai người kia biết anh đã sẵn sàng đi tới trại máu và chiến đấu.

Anh rẽ vào góc quanh tiếp theo và ở cuối hành lang dài tối tăm ấy, Eph thấy một hình thù. Dáng điệu này có gì đó - tay thõng, đầu gối hơi khuỵu xuống - như phát ra chữ "ma cà rồng".

Thanh kiếm của Eph chĩa lên. Anh tiến vài bước, hy vọng soi sáng được sinh vật kia rõ hơn.

Nó vẫn đứng nguyên. Hai bức tường của khúc hành lang hẹp dạt chút đỉnh vào tầm nhìn của Eph, đung đưa qua lại do ảnh hưởng của hai viên thuốc. Có lẽ anh đang nhìn thấy ảo ảnh - thấy thứ anh muốn thấy. Anh đã muốn một trận đấu.

Giờ đã bị thuyết phục rằng tất cả chỉ là sản phẩm của trí tưởng tượng, Eph trở nên mạnh dạn hơn, tiến lại gần bóng ma.

"Lại đây," anh nói, cơn thịnh nộ của anh trước Kelly và Chúa Tể vẫn tràn trề. "Lại đây mà bắt tao."

Sinh vật đứng vững, giúp Eph nhìn nó rõ hơn. Cái mũ trùm áo nỉ tạo một đỉnh tam giác bằng vải bông trên đầu nó, che khuất khuôn mặt và phủ tối đôi mắt nó. Ủng và quần bò. Một cánh tay thõng bên sườn, tay kia giấu sau lưng.

Eph sải bước về phía hình thù đó với quyết tâm đầy phẫn nộ, hệt điệu bộ của một người đi từ đầu này sang đầu kia căn phòng để đóng sầm cánh cửa. Hình thù kia không hề nhúc nhích. Eph trụ chân sau và dùng cả hai tay hất kiếm lên chém vào cổ nó.

Anh kinh ngạc nhận thấy thanh kiếm đánh keng một tiếng và hai cánh tay anh bị đá ra sau, cán kiếm suýt văng khỏi tay. Ánh sáng bùng lên một chốc, soi sáng cả hành lang.

Mất một lúc Eph mới nhận ra con ma cà rồng đã dùng một đoạn thép đỡ đòn của anh.

Eph cầm chắc lại thanh kiếm, lòng bàn tay đau nhức và các khớp ngón tay kêu lục cục, rồi lùi lại chém lần nữa. Con ma cà rồng cầm đoạn thép bằng một tay, dễ dàng làm chệch hướng cú tấn công. Một chiếc ủng bất thình lình nện vào ngực Eph khiến anh bật ngửa, trượt chân ngã sụm xuống sàn.

Eph trừng mắt nhìn lên hình thù tăm tối bên trên. Rất thật, nhưng... cũng rất khác. Không phải một tên tay sai chỉ còn phân nửa trí thông minh mà anh đã quen đối mặt. Con ma cà rồng này toát lên vẻ tĩnh tại, bình thản, khiến nó nổi bật giữa những đám đông ồn ào sôi sục.

Eph lồm cồm đứng dậy. Thách thức này đã khơi dậy ngọn lửa ngùn ngụt trong lòng anh. Anh không biết con ma cà rồng này là giống gì, mà anh cũng chẳng quan tâm. "Lại đây!" anh hét lên, vẫy tay với nó. Một lần nữa, sinh vật kia không nhúc nhích. Eph để ngang kiếm, giơ mũi bạc bén nhọn cho nó thấy. Anh vờ đâm một đường, xoáy kiếm thật nhanh - một trong những đòn hiểm nhất của anh - chém với sức mạnh đủ để cắt sinh vật kia làm đôi. Nhưng con ma cà rồng đã đoán trước được đòn này, giơ đoạn thép lên đỡ, và Eph lại chống trả, vừa di chuyển lắt léo vừa quành trở vào từ hướng khác, nhằm thẳng hướng cổ sinh vật kia.

Con ma cà rồng chờ anh sẵn. Bàn tay nó tóm lấy cẳng tay Eph, siết chặt quanh da anh như một gọng kìm nóng bỏng. Nó vặn cánh tay anh mạnh đến nỗi Eph phải còng người ra sau cho khuỷu tay và vai khỏi đứt rời vì quá căng. Eph hú lên đau đớn, không giữ nổi thanh kiếm nữa. Món vũ khí tuột khỏi tay anh, rơi đánh keng xuống nền nhà. Dùng bàn tay còn tự do, Eph lần xuống đai lưng tìm con dao găm tạt mạnh vào mặt con ma cà rồng.

Bị bất ngờ, sinh vật đó xô Eph xuống sàn, lảo đảo lùi lại.

Eph bò ra xa, khuỷu tay đau rát. Hai hình thù nữa chạy đến từ đầu hành lang phía anh, hai con người. Fet và Gus.

Vừa kịp lúc. Eph quay lại phía con ma cà rồng, giờ đã bị lấn lướt về quân số, những tưởng nó sẽ rít lên tấn công.

Thay vì thế, sinh vật kia lại rạp mình xuống sàn, nắm lấy đằng chuôi bọc da, nhấc thanh kiếm của Eph lên. Nó lật đi lật lại thứ vũ khí lưỡi bạc, như để tính toán trọng lượng và kết cấu.

Eph chưa từng thấy con ma cà rồng nào sẵn lòng lại gần bạc đến thế - cầm một thứ vũ khí lên tay thì càng ít thấy hơn.

Fet đã rút kiếm ra nhưng Gus giơ tay ngăn lại, đoạn cậu bước qua Eph mà không giúp anh đứng dậy. Con ma cà rồng hững hờ tung thanh kiếm của Eph sang phía Gus. Gus bắt được dễ dàng, chúc lưỡi kiếm xuống.

"Anh dạy tôi bao nhiêu thứ thế," Gus nói, "mà lại chừa ra cái phần hướng dẫn cách xuất hiện ngầu thế này."

Con ma cà rồng đáp lại một mình Gus thông qua ngoại cảm. Nó lật mũ trùm màu đen ra sau, để lộ cái đầu hói không tai, nhẵn thín đến siêu phàm, gần như theo đúng kiểu đám trộm cướp xuất hiện với những mảng giấy bóng căng trên mặt.

Ngoại trừ đôi mắt. Chúng lóe lên ánh đỏ dữ dằn, như mắt chuột.

Eph đứng dậy, chà chà khuỷu tay. Thứ này rõ ràng là Strigoi, vậy mà Gus lại đứng gần nó. Đứng cùng với nó.

Fet, tay vẫn để trên chuôi kiếm, lên tiếng, "Lại là anh."

"Chuyện quái gì đây?" Eph hỏi, rõ ràng không hiểu đang có chuyện gì.

Gus quẳng trả thanh kiếm cho Eph, mạnh tay hơn cần thiết. "Lẽ ra anh phải nhớ Quinlan chứ," Gus nói. "Thợ săn hàng đầu của các Chúa Tể Cổ Đại. Và hiện giờ là kẻ ngầu nhất cả cái thành phố chết tiệt này." Gus lại quay sang Quinlan. "Một người bạn của chúng tôi bị lọt vào trại máu. Chúng tôi muốn cứu cô ấy ra."

Quinlan nhìn Eph bằng đôi mắt toát lên sự hiểu biết đã được tích lũy qua nhiều thế kỷ sinh tồn. Giọng gã, khi đi vào não bộ Eph, là giọng nam trung êm dịu có chừng mực.

Đây hẳn là bác sĩ Goodweather.

Eph nhìn thẳng vào mắt gã. Khẽ gật đầu. Quinlan nhìn Fet: Ta ở đây với hy vọng chúng ta sẽ đạt được một thỏa thuận.

« Lùi
Tiến »