Tiểu Sở Ngôn vừa mở mắt ra đã cảm thấy toàn thân có chỗ không ổn. Lúc nãy khi dẫn khí nhập thể, cô đã dốc toàn tâm toàn ý, ngũ quan cũng theo đó mà tập trung cao độ.
Lúc này vừa mở mắt, trạng thái tu luyện bị giải trừ, cô nhăn cái mũi nhỏ lại, hôi quá đi mất!
Cô vừa định đưa tay lên che mũi, nhưng phát hiện bàn tay cũng hôi hám y như cơ thể mình, suýt chút nữa là cô khó chịu đến phát khóc.
Trưởng lão đang ở phía trên nãy giờ vẫn luôn chú ý đến động tĩnh của cô, lúc này liền thuấn di đến bên cạnh, trực tiếp tung ra một đạo Trừ Trần Quyết và Trừ Xú Quyết lên người cô.
"Phù~" Cuối cùng cũng sống lại rồi.
"Ha ha." Trưởng lão nhìn bộ dạng thoát nạn này của cô mà thấy buồn cười.
Quả nhiên, dạy dỗ đám đệ tử mới dẫn khí nhập thể này, lúc nào cũng được chứng kiến những khoảnh khắc xấu hổ của đám thiên chi kiêu tử.
Lúc này, tiểu Sở Ngôn mới nghi hoặc nhìn trưởng lão, ánh mắt kia lộ rõ vẻ: Dẫn khí nhập thể, tại sao lại thành ra thế này?
"Ha ha ha, chuyện này rất bình thường. Sau khi các con dẫn khí nhập thể, linh khí vận chuyển trong kinh mạch sẽ tôi luyện kinh mạch, đồng thời cũng đẩy những tạp chất trong cơ thể các con ra ngoài."
Trưởng lão giải thích một phen, rồi hỏi: "Con có muốn về trước không? Lát nữa bọn họ dẫn khí nhập thể cũng sẽ giống con thôi, con còn muốn ở lại đây sao?"
Tiểu Sở Ngôn hậm hực bày tỏ: Đừng tưởng con không thấy lúc nãy người cười con, con cũng phải ở lại đây xem bộ dạng xấu hổ của bọn họ.
Vừa nghĩ đến đó, cô lại nhớ tới bộ dạng hôi hám lúc nãy, lại muốn về tắm rửa trước, không tắm thì khó chịu quá, nhất thời lòng cô có chút rối bời.
Chẳng biết nên ở lại hay là nên về đây?
Cứ như vậy, cô nhất thời không nói lời nào, trưởng lão cứ đứng một bên cười tủm tỉm nhìn cô, lúc này trên mặt ông hoàn toàn không còn vẻ nghiêm nghị như lúc mới tới nữa.
Dưới cái vẻ mặt nghiêm túc này rõ ràng là một lão ngoan đồng.
Trưởng lão thấy tiểu Sở Ngôn đắn đo cũng không thúc giục, dù sao bây giờ cũng chưa có ai dẫn khí thành công, chỉ có mỗi mình cô, trêu chọc con bé này một chút cũng không tệ, đợi sau này lớn lên rồi thì không còn đáng yêu như lúc nhỏ thế này nữa đâu.
Đôi mắt tiểu Sở Ngôn cứ đảo liên hồi, nghĩ thầm bây giờ đi ra ngoài thì sư điệt có lẽ vẫn chưa tới, dù có ra ngoài cũng không về được, chi bằng cứ ở lại đây.
"Quyết định xong chưa?"
"Dạ." Cô gật đầu mạnh một cái.
"Con ở lại đây, đợi bọn họ dẫn khí nhập thể xong, con mới về." Đúng, chính là như vậy, dù bây giờ con có ra ngoài cũng không về được, chi bằng cứ ở đây.
Trưởng lão: Ồ hô! Tin tưởng vậy sao?
Tuy nhiên, nghĩ lại cũng đúng, đám người bên cạnh cô, ai nấy đều là đơn linh căn, không phải giá trị đầy đủ thì cũng gần như đầy đủ, hôm nay chắc chắn đều có thể dẫn khí nhập thể, trừ khi là loại căn bản không khai khiếu.
"Được, vậy con muốn ngồi ở đây hay là theo ta qua bên kia?" Trưởng lão cũng là có ý tốt, ngồi ở đây thì khó tránh khỏi việc mỗi lần người xung quanh dẫn khí nhập thể là lại phải ngửi mùi hôi một lần.
Tiểu Sở Ngôn nhăn mũi, nghĩ đến bộ dạng xấu hổ của mình lúc nãy, hơn nữa mùi hôi xông vào mũi đó thực sự không thể chịu nổi.
Trưởng lão vừa nói, cô liền đồng ý ngay.
"Con theo người qua bên kia." Cô cầm lấy chiếc bồ đoàn đã được trưởng lão làm sạch, theo sau trưởng lão đến chỗ ông giảng bài.
Sau khi lên đó, hai người mỗi người ngồi một bên.
Nói thì chậm mà xảy ra thì nhanh! Tiểu Sở Ngôn vừa theo trưởng lão ngồi xuống, thì Tạ Tiến Bảo không xa đó cũng đã dẫn khí nhập thể thành công.
Tiểu Sở Ngôn cứ trơ mắt nhìn trên người cậu ta dần dần xuất hiện một lớp bùn đen, theo bản năng nhăn mũi, lúc nãy chắc mình cũng thế này nhỉ?
Một cơn gió thổi qua, trưởng lão đã thuấn di đến bên cạnh cậu ta, thao tác y hệt như lúc nãy với tiểu Sở Ngôn, Tạ Tiến Bảo cuối cùng cũng thoát khỏi sự oanh tạc của mùi hôi.
Cậu ta cũng ôm bồ đoàn nhỏ lon ton chạy đến bên cạnh tiểu Sở Ngôn.
"Muội muội, muội nhanh thật đấy!"
"Huynh cũng nhanh thật!"
"Hi hi hi!" Nói xong cả hai nhìn nhau cười.
Tạ Tiến Bảo lại bắt đầu càm ràm: "Lúc nãy suýt chút nữa ta bị hôi chết rồi."
"Ừm ừm, ta cũng vậy." Tiểu Sở Ngôn nhíu mày nói.
Trưởng lão đứng bên cạnh cười bảo với hai đứa trẻ: "Hai đứa như vậy vẫn còn là tốt rồi! Trước đây trưởng bối trong nhà có cho hai đứa ngâm dược dục không đấy?"
"Sao người biết?" Cả hai đồng thanh nhìn trưởng lão.
"Cái này đương nhiên là ta đoán rồi. Ta dạy nhiều học trò như vậy, trước đây cũng không phải chưa từng thấy dẫn khí nhập thể, tạp chất trên người hai đứa tính là ít rồi đấy. Lát nữa, hai đứa cứ nhìn kỹ xem, có phải như vậy không?"
"Eo ôi~" Hai đứa trẻ bị trưởng lão làm cho hoảng sợ, nếu tạp chất của bọn họ mà còn tính là ít, vậy thì những người không ngâm dược dục, lát nữa dẫn khí nhập thể xong sẽ hôi đến mức nào?
Cả hai theo bản năng quạt tay trước mũi, cứ cảm thấy vẫn còn mùi hôi vương vấn nơi chóp mũi.
Trưởng lão nhìn hai đứa nhỏ: Đúng là ở trong phúc mà không biết hưởng!
Dược liệu tẩy tủy quý giá đến mức nào, đâu phải gia đình nào cũng dùng nổi? Loại dược dục tôi thể ngâm từ nhỏ đến lớn mới đạt được trạng thái như hai đứa, chi phí đó không hề nhỏ, không phải người bình thường nào cũng tiêu thụ nổi, hơn nữa hai đứa có thể dẫn khí nhập thể thành công nhanh như vậy cũng là nhờ vào những loại dược dục này đấy!
Hai đứa nhỏ nào biết những chuyện này, giờ vẫn đang vui mừng vì dẫn khí nhập thể thành công! Tất nhiên, nếu sau khi thành công mà không hôi như vậy thì càng tốt hơn.
Hai nhóc tì này lại đang thì thầm to nhỏ.
"Không biết lát nữa ai sẽ là người dẫn khí nhập thể thành công đầu tiên đây." Tất nhiên hai người đang đoán là đám bạn nhỏ của mình, không bao gồm những người khác trong phòng.
"Huynh thấy sao?"
"Thẩm Ly." Cả hai lại cùng nói một lúc.
"Hi hi." Tuy hai người vẫn chưa học được quá nhiều kiến thức khác, nhưng cũng biết tư chất linh căn quan trọng thế nào đối với việc dẫn khí nhập thể.
Rõ ràng nhất là đơn linh căn, cơ bản chỉ cần một ngày là có thể dẫn khí nhập thể thành công, song linh căn thì không chắc, còn phải xem cấp bậc linh căn, nhưng cũng chỉ mất hai đến ba ngày là có thể thành công, sau đó tam linh căn, tứ linh căn, ngũ linh căn thì thời gian dẫn khí nhập thể sẽ tăng dần, cuối cùng ngũ linh căn thậm chí còn có thể dẫn khí nhập thể thất bại, đây cũng là chuyện khó nói.
Lại qua một lúc lâu, tiểu Sở Ngôn và Tạ Tiến Bảo nghe thấy từ phía khác truyền đến tiếng động.
Ồ hố! Có người thành công rồi.
Quay đầu nhìn sang, không phải bạn nhỏ của họ, mà là một thiên linh căn khác ngày hôm đó.
"Là Lục Phong ở chủ phong."
Tiểu Sở Ngôn và Tạ Tiến Bảo vừa bị cậu ta thu hút sự chú ý chưa được bao lâu, đã thấy cậu ta thực hiện thao tác y hệt hai người, ôm bồ đoàn nhỏ đi tới bên cạnh họ.
Rõ ràng cậu ta cũng có ý định giống hai người, không có lý nào mình bị nhìn thấy bộ dạng xấu hổ mà lại không được xem lại người khác.
Cậu ta gật đầu với hai người, rồi ngồi xuống bên cạnh họ.
"Chào hai người, ta là Lục Phong."
"Chào huynh! Ta là Tạ Tiến Bảo, còn đây là Sở Ngôn."
Tạ Tiến Bảo thấy cậu ta tuy mặt mày hầm hầm nhưng giọng điệu vẫn khá ổn khi chào hỏi, nên cũng giới thiệu bản thân và tiểu Sở Ngôn với cậu ta.
Ai nấy đều hiểu rõ, đều có chút không vui vì bộ dạng hôi hám của mình bị người khác nhìn thấy.
Bản thân mình không thoải mái, có cơ hội tốt thế này, sao có thể không tìm cách lấy lại từ người khác chứ?
Dù sao bọn họ cũng chẳng làm chuyện gì quá đáng cả.