Con Búp Bê Chắp Vá

Lượt đọc: 1832 | 4 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
CHƯƠNG 23

Steve bước song song bên cạnh Nick khi anh sải bước dọc hành lang. “Chúng ta đã sẵn sàng di chuyển ngay khi anh có địa chỉ. Đội K-9 đã sẵn sàng và tôi cũng đã thông báo cho đội y tế.”

“Họ cần chuẩn bị sẵn sàng để ứng phó với chứng hạ thân nhiệt nghiêm trọng.”

“Tôi đã cảnh báo họ về tình huống này. Họ đã triệu tập một nhân viên đã từng là chuyên viên tìm kiếm và giải cứu của đội Cấp cứu ven bờ. Anh ta rất lão luyện với những trường hợp hạ thân nhiệt.”

“Được rồi. Có vẻ như tất cả những vấn đề cốt lõi đã xong xuôi.” Nick dừng lại ở cửa phòng làm việc và hít một hơi thật sâu. “Chúc may mắn.” Bóng Steve khuất dần. Xoay nắm đấm cửa, Nick bước vào phòng.

Debra đứng lên ngay lập tức. Một đặc vụ khác đang đứng cùng với Mark và cả hai túm tay ngăn cô ta lại khi cô ta chực nhào về phía trước.

Nick lùi ra xa một bước. “Ngồi xuống, Debra, hoặc là hủy thỏa thuận.”

Ánh mắt cô ta không hề rời khỏi đứa trẻ đang ngủ, nhưng cô ta làm theo lời Nick nói.

“Giờ nói với tôi Rachel đang ở đâu.”

Nếu anh không có mối tình cảm cá nhân nhiều đến thế trong vụ này, nỗi khao khát mãnh liệt trên mặt Debra gần như đủ để khơi dậy lòng thông cảm của anh.

Gần như.

Tuy nhiên, bất kỳ sự mủi lòng nào như thế cũng sẽ ngay lập tức tan biến trước lời nói tiếp theo của cô ta.

“Tôi không nhớ.” Nỗi sợ hãi làm anh nghẹt thở và Nick cố gắng để kìm nó xuống. Dựa trên tình trạng thần kinh bất ổn của cô ta, rất có thể cô ta đang nói thật. Và nếu đúng như thế, họ đã hết cách rồi.

Cố gắng duy trì thái độ bình tĩnh, Nick kéo chiếc ghế của mình lại gần và ngồi xuống. “Nếu cô không chịu khai ra, tôi sẽ mang đứa trẻ đi, Debra.”

“Tôi không nhớ đã nhốt Rachel ở đâu.”

“Được rồi. Tôi sẽ giúp cô. Cô để cô ấy ở trong nhà hay ngoài trời?”

“Trong nhà. Tôi nhớ điều đó.”

Điều đó xác nhận giả thuyết của họ là đúng. Và đó là một tin tốt. Ít nhất Rachel được bảo vệ trước những cơn gió lạnh giá. Tuy nhiên, mặt trái của vấn đề là việc quét tầm nhiệt trở nên vô dụng. Họ cần những chú chó.

“Đó là căn nhà như thế nào?”

“Tôi không biết. Nhỏ. Trống không. Tối tăm.”

“Rachel còn sống khi cô bỏ cô ấy lại không, Debra?”

Anh không thích vẻ mặt không chắc chắn của cô. “Tôi nghĩ thế. Phải. Tôi thấy cô ấy vẫn còn thở.”

“Cô có làm cô ấy bị thương không, Debra?” Nick siết chặt đứa trẻ sơ sinh. Megan ngọ nguậy và phát ra một âm thanh thật khẽ, nhắc anh phải thả lỏng vòng tay.

Mắt Debra đờ đẫn. “Cô ta không chịu làm như tôi nói. Và cô ta đã cố làm tôi bị thương. Tôi chỉ tự vệ thôi. Dù sao đi nữa tất cả chuyện này là lỗi của cô ta. Nếu cô ta bỏ mặc con búp bê thay vì đi gặp FBI với những thứ ngoại cảm vớ vẩn đó, tôi đã không phải đụng đến cô ta. Bây giờ tôi muốn bế Danielle.”

“Cô vẫn chưa nói với tôi Rachel ở đâu.”

“Tôi không chắc.” Mắt Debra nhíu lại khi cô nhìn anh. “Nhưng có thể tôi sẽ nhớ ra nếu được ôm Danielle.”

Anh không còn lựa chọn nào khác. Và cũng không còn thời gian. Nick liếc nhìn hai đặc vụ đang di chuyển vào gần hơn nữa khi anh nhích ghế về phía người phụ nữ đó thêm một đoạn. Đủ gần để cô ta ngả người về phía trước và chạm vào chân của đứa trẻ đang ngủ.

“Cô có nhớ ra không, Debra?”

Cô ta không có phản ứng gì khi vuốt ve ngón chân nhỏ xíu qua bộ quần áo ngủ bằng bông.

“Debra.” Vẫn không phản ứng. “Tôi sẽ mang đứa trẻ đi nếu cô không nói với tôi.”

Trước lời đe dọa đó, cô ta bỗng trở nên hoảng hốt. “Tôi đang cố gắng. Nó ở cuối một con đường bẩn thỉu, xuyên qua khu rừng. Tôi nhìn thấy một cái hồ gần đó.”

“Đường gì?”

“Tôi không biết. Không có biển tên.”

“Căn nhà đó cách đường bao xa?”

“Tôi không chắc. Tôi có thể nhìn thấy nó xuyên qua những hàng cây vào ban ngày. Khi đến đó một mình, tôi đi bộ mất vài phút. Đi với Rachel thì mất nhiều thời gian hơn. Cô ta cứ vấp ngã. Tôi bắt cô ta tháo giày ra. Dù sao đi nữa đi giày cao gót trong rừng đúng là việc làm ngu xuẩn.” Vuốt ve ngón chân đứa trẻ, cô bắt đầu ngâm nga bằng giọng đều đều. “Con là cô gái bé nhỏ của mẹ, đúng không, bé con? Nếu con có thể nói, con cũng sẽ nói với họ như mẹ, đúng không? Con sẽ nói với họ rằng con và mẹ, chúng ta thuộc về nhau. Và chúng ta yêu nhau nhiều như thế nào.”

Debra đang mất dần sự tỉnh táo. Và họ vẫn chưa có đủ thông tin. Adrenaline trong Nick trào lên.

“Debra.” Anh chỉ duy trì được giọng nói bình thường đến mức đó.

Không thấy Debra phản ứng lại, Nick cúi người và khẽ lắc vai cô ta. Cô ta ngẩng đầu lên. “Căn nhà cô bỏ Rachel ở lại có gần nhà cô không?”

Debra có vẻ gặp khó khăn trong việc xử lý câu hỏi đó. “Nhà của tôi?”

“Ngôi nhà cô sống với Danielle.” Anh nói thật chậm, phát âm từng từ một. “Cô có mất nhiều thời gian để phải lái xe về nhà sau khi bỏ Rachel ở lại căn nhà đó không?”

Khuôn mặt Debra mang vẻ mơ màng. “Tôi không về nhà. Tôi phải đi đón con gái bé bỏng của mình. Con bé đang đợi mẹ mình. Đúng không, bé con?” Cô lại chuyển sự chú ý về với đứa trẻ.

Nick và Mark liếc nhìn nhau. Mọi người, ai cũng có thể cảm nhận rõ không khí căng thẳng, và cấp bách trong căn phòng.

“Cô Kraus, cô tìm thấy ngôi nhà mà cô bỏ Rachel lại bằng cách nào?” Nick kiên nhẫn hỏi.

Debra chớp mắt. Một. Hai lần. “Một ngày nọ, tôi lái xe vòng vòng… cố gắng tìm một nơi.”

“Gần nhà cô?”

“Không quá xa. Tôi không muốn lái xe đường dài trên đường nông thôn khi có Danielle đi cùng, đề phòng xe gặp vấn đề. Anh biết đấy, trẻ con ở ngoài trời lạnh như thế này là không tốt mà.”

“Con đường gần căn nhà đó như thế nào?” Mark xen vào.

“Nó chỉ vừa đủ cho một chiếc xe tải đi. Dường như không có người qua lại con đường đó từ rất lâu rồi. Khi rẽ vào tôi nhìn thấy một cái cày đã cũ và gỉ sét. Ai đó đã không giữ gìn dụng cụ của mình cẩn thận. Bố tôi sẽ không thích như thế.” Khuôn mặt cô co rúm lại vì căng thẳng. “Ông luôn nổi điên khi tôi để đồ chơi ở bên ngoài. Giống như cái đêm tôi để quên xe đạp ở gara. Ngày hôm sau ông đã vứt nó đi luôn. Ông nói rằng tôi không xứng đáng có được nó nếu tôi không biết cách giữ gìn.” Môi dưới của cô run run. “Tôi yêu cái xe đạp đó.” Cô lại vuốt ve chân Megan. “Mẹ sẽ không bao giờ làm bất cứ việc gì như thế đối với con, bé con ạ. Mẹ không yêu cầu con luôn phải hoàn hảo.”

Ra hiệu cho Nick, Mark lách ra khỏi cánh cửa dẫn ra hành lang. Một đặc vụ khác thế chỗ anh chỉ vài giây sau đó.

Khi Nick đứng lên, nỗi hoảng sợ vụt lóe lên trong mắt Debra. “Tôi muốn ôm con tôi!”

“Cô bé không phải là con của cô, cô Kraus.”

Anh gặp Mark ở hành lang, và đóng sập cửa lại để cách ly tiếng rên rỉ ai oán của cô ta ở phía trong phòng.

“Mình nghĩ cô ta đã nói với chúng ta tất cả những gì cô ta biết rồi.” Mark nói.

“Mình cũng nghĩ thế.”

Cánh cửa mở ra và Steve xuất hiện, theo sau là ông cảnh sát trưởng. “Tôi nghĩ chúng ta có một địa điểm phù hợp. Cảnh sát trưởng Richter nói có một khu đất nào đó cách đây vài dặm, với một cái cày gỉ ở gần lối vào.”

“Một tay sành sỏi nào đó ở thành phố nào đó đã mua nó vài năm trước.” Joe thêm vào. “Đầu tư bất động sản, tôi đoán thế. Chưa bao giờ thấy anh ta lai vãng. Không có nhà trên khu đất đó. Nhưng có thể có một cái lán gì đó. Tôi chưa trực tiếp đến đó bao giờ.”

“Ở đó có hồ không?” Nick hỏi.

“Hình như có một cái ao nhỏ ở đó. Như tôi đã nói, nó nằm ngoài phạm vi quản lý của tôi và tôi không có việc gì cần lai vãng đến khu đất đó cả. Nhưng tôi có thể gọi cho Floyd Mueller. Anh ta sở hữu khu đất bên cạnh. Anh ta có thể xác nhận giúp chúng ta về chuyện cái hồ.”

“Gọi điện cho anh ta đi.” Nick nói.

Sau khi đánh thức người nông dân đang say giấc nồng, Joe khẳng định có một cái hồ nước trên khu đất đó. “Floyd nói có vài cái ao nước nhỏ trong khu đất đó. Vài căn nhà đơn sơ rải rác xung quanh nữa. Hầu hết chúng đều sắp sập xuống đến nơi rồi.”

Nơi đó có vẻ đúng với mô tả. Adrenaline trong Nick trào dâng liên tục. “Chúng ta cần đến đó. Thật nhanh.”

Năm phút sau, sau khi trả Megan trở lại vòng tay của cặp bố mẹ đang lo lắng, Nick cầm tay lái khi anh và Mark đi theo chiếc xe tuần của cảnh sát trưởng với tốc độ vượt quá giới hạn quy định rất nhiều. Xe cấp cứu và đội K-9 đang bám sát phía sau họ, theo sau là Steve và những đặc vụ khác. Trực thăng cấp cứu cũng đã được phái đi.

Khi họ chạy đua trong đêm tối, ánh mắt Nick cứ dán vào cột hiển thị nhiệt độ ngoài trời trên bảng đồng hồ. Nửa tiếng trước nó đã là mười lăm. Bây giờ tụt xuống mười hai.

Tình thế cấp bách lắm rồi.

“Nó đây rồi.” Mark ra hiệu về phía trước khi cảnh sát trưởng đánh xe vào bên đường và mở cửa ra.

Đỗ xe đằng sau anh ta, Nick đạp phanh và bước ra khỏi xe. Những phương tiện khác lần lượt dừng lại phía sau lưng anh. Một thành viên đội K-9 tiến đến cùng.

“Là con đường đó.” Cảnh sát trưởng khoát tay chỉ lối đi cây cối rậm rạp dẫn đến cánh rừng. “Và cái cày đó đây.” Anh ta chỉ dụng cụ gỉ sét bị vứt chỏng chơ gần lối vào. Anh ta cũng đưa cho Nick một chiếc búa. “Tôi đoán là cái lán đó đã được thay một cái khóa mới. Hãy dùng nó để đập cái then cửa.”

Khi Nick nhận lấy cái búa, anh thầm cầu nguyện mình có cơ hội để sử dụng nó. Họ đặt toàn bộ hy vọng của mình vào một mẩu thông tin theo lời kể của Debra. Có lẽ cô ta chỉ nhớ đến việc nhìn thấy chiếc cày trong lúc đi khảo sát địa hình xung quanh. Có lẽ nó còn sót lại trong ký ức của cô ta chứ không phải vật đánh dấu nơi cô để Rachel lại, nhưng bởi vì nó nhắc cô ta nhớ đến câu chuyện về chiếc xe đạp. Có lẽ…

“Cậu muốn đi xe hay đi bộ?”

Trước câu hỏi của Mark, Nick gắng hết sức kìm nén nỗi sợ hãi của mình xuống. Xe của đội K-9 chạy đến bên cạnh họ đã bắt đầu tiến vào con đường. Kế hoạch là để những chú chó bắt đầu đánh hơi từ hai hướng ngược chiều nhau và tiến về phía nhau trong khi chúng cố gắng truy tìm mùi hương của Rachel. Nick và Mark sẽ đi theo đội bắt đầu từ con đường chính.

“Đi bộ.” Bất chấp cơn gió lạnh giá, Nick muốn đi bên ngoài trời, không phải ngồi trong một nơi ấm áp. “Cậu có thể ngồi trong xe và đi theo.”

Thay vì trả lời, Mark ném cho anh một chiếc mũ trùm đầu đen họ vẫn đội trong những lần làm nhiệm vụ của đội SWAT dưới thời tiết lạnh giá. Nick kéo mũ của mình xuống, dựng cổ áo và tiến vào con đường.

Thước đo của tình bạn thường thể hiện trong những tình huống nguy cấp, Nick biết điều đó và cổ họng anh nghẹn lại với những cảm xúc khi anh kéo chiếc mũ bảo vệ che hết đầu và đi theo Mark.

Đội K-9 bắt đầu tìm kiếm ở lối vào của con đường đã tiến vào con đường mòn, Nick và Mark bước theo phía sau người cảnh sát và chú chó. Bầu trời trong và trắng sáng, khiến cho những chiếc đèn pin họ lấy từ xe gần như không cần thiết.

Họ bước đi trong im lặng, chỉ có âm thanh của bàn chân giẫm lên gốc cây trên mặt đất đóng băng, tiếng lạo xạo của những cành cây trơ trụi khi cơn gió thổi đến làm rung thân cây và tiếng thở của chú chó đang thực hiện nhiệm vụ của mình một cách tập trung và hăng hái. Với mỗi tích tắc trôi đi và từng mét đường họ đi qua, nỗi lo lắng của Nick tăng dần lên theo cấp số nhân. Theo như người nông dân ở khu đất bên cạnh, con đường rậm rạp họ đang đi qua chỉ dài khoảng bốn trăm mét. Hai chú chó sẽ không mất nhiều thời gian để lùng sục hết khoảng cách đó.

Và nếu việc làm này không mang lại kết quả gì, Rachel sẽ chết.

Bởi vì thời gian của họ đang dần cạn kiệt.

Năm phút sau, trái tim Nick chùng xuống khi anh nhìn thấy đội K-9 chỉ còn cách mình khoảng ba mươi mét.

“Có địa điểm thứ hai không?” Người cảnh sát phía trước họ hỏi với qua vai khi chú chó tiếp tục sục sạo và kéo dây xích.

“Không.” Mark trả lời trong khi Nick giữ im lặng.

“Chúng ta có thể lần lại con đường này, nhưng những chú chó này rất giỏi. Rico chưa bao giờ bỏ lỡ…”

Ngay lúc đó, chú chó dừng lại, đánh hơi và trở nên phấn khích. Nó kéo dây xích, lội người cảnh sát sang lề đường, kéo vào cánh rừng.

“Tôi nghĩ chúng ta có gì đó.”

Lấy chiếc BlackBerry từ thắt lưng, Mark bấm số của Steve và thuật lại tin tức khi người cảnh sát và con chó lao vào con đường lờ mờ xuyên qua khu rừng.

Xin Chúa, mong là căn nhà đó ở ngay đây thôi!

Nhịp tim của Nick bắt đầu đập dồn dập khi anh theo sát gót đồng đội.

Họ đi không quá ba mươi mét thì Rico dừng lại, ngồi xuống và dỏng tại lên.

Nick đã làm việc khá lâu với đội K-9, đủ để anh nhận ra tư thế của chú chó đó là dấu hiệu tích cực. Nó đã tìm thấy gì đó. Nhưng đó không thể là Rachel. Không có bóng dáng căn nhà nào trong tầm nhìn cả.

Người cảnh sát cúi xuống và cẩn thận gạt những lá cây rụng và mục nát bằng một cái que. Nick cũng làm giống anh ta, quan sát khi cái que làm lộ ra một đôi găng tay da mềm, mỏng. Anh nhận ra chúng ngay lập tức.

Của Rachel.

Anh nhớ đã trêu ghẹo cô về chúng ngày anh đi đến tiệc trà, chỉ ra tác dụng thực tế ít ỏi của nó trong thời tiết lạnh giá. Cô đã cười, đáp lại rằng đôi găng tay dày sụ ấp áp của mình không thích hợp với khách sạn sang trọng mà cô đến chơi đàn. Và rằng thỉnh thoảng phụ nữ phải hi sinh đánh đổi sự ấm áp để trở nên thời trang.

Tinh thần anh đã trở nên lạc quan hơn. Họ đang đi đúng đường!

“Nhìn xem nó được bỏ lại như thế nào này. Mình không nghĩ chúng bị rơi ra do bất cẩn.” Mark ngồi xổm xuống để xem xét.

Nick nhìn gần hơn. Bạn anh đã đúng. Đôi găng tay đã được cuộn thành một quả bóng nhỏ và nhét sang một bên đường, dưới đống lá rụng.

Rachel đã để lại chúng làm dấu hiệu.

Bất chấp nỗi sợ hãi, bất chấp những vết thương có thể có, cô đã cố gắng để lại cho những người tìm kiếm một dấu hiệu.

Tuyệt vời.

“Cô ấy giỏi thật.” Mark nói khẽ, nói thay những suy nghĩ của Nick. “Mình sẽ gọi đội EMT địa phương đến đây.” Anh đứng lên và rút chiếc BlackBerry ra.

Khi người cảnh sát đã thưởng cho chú chó, anh ta thúc giục Rico tiến về phía trước. Chú chó đó không cần nhiều khích lệ. Như thể cảm thấy rằng vật mình đang tìm kiếm ở rất gần, nó lao về phía trước.

Hai phút sau, khi nhóm có mặt ở khoảng rừng trống, Nick liếc nhanh và thấy chiếc ao nhỏ ở một bên khi chú chó tiến thẳng đến căn nhà xây bằng gạch đổ nát.

Nhưng khi anh lia chiếc đèn pin lên mặt tiền của ngôi nhà, điều anh chú ý nhất là chiếc khóa mới lấp lánh.

“Tuyệt cú mèo.” Mark reo lên, và lại rút chiếc BlackBerry ra.

Cầm búa trong tay, Nick chạy nước rút trên mặt đất gồ ghề, tim đập thình thịch.

Lạy Chúa, cầu mong rằng cô ấy vẫn còn sống!

Khi người cảnh sát thưởng cho cộng tác viên của mình một phần thưởng khác, Nick xử lý chiếc khóa. Phải đập liên tiếp rất nhiều nhát, cuối cùng cái khóa cũng rời ra.

Khi anh mở then cửa và chuẩn bị bước vào, Nick biết rằng miễn là cô còn sống, anh sẽ không bao giờ đối mặt với một giây phút kinh hoàng như thế này lần nữa.

Bởi vì điều anh nhìn thấy đằng sau cánh cửa này sẽ tác động đến cả cuộc phần còn lại của anh.

Tốt hơn hoặc xấu hơn.

« Lùi
Tiến »