Bà ta đã bị cách ly khỏi thế gian; người đẹp không tì vết với mái tóc ánh kim.
Tại sao lại ánh kim, anh tự hỏi lần đầu tiên. Nhiều khả năng là ánh kim loại của bạc; bà ta đã tỏa sáng lộng lẫy. Thật đáng tiếc khi cách gọi “tóc ánh kim” đã bị biến chất đi tới mức gần như có một nghĩa thứ hai.
Bà ta đã bị cấm cố cho tới hết đời ở nơi không thể gây phiền phức cho bất cứ ai. Một cuộn xoáy những rắc rối đã đồng hành cùng bà ta trong suốt cuộc đời. Cuộc hôn nhân của bà với Edward đã làm chấn động nước Anh. Bà ta là công cụ bị động để hủy hoại Warwick. Sự ưu ái dành cho gia đình của bà ta đã tạo nên cả một phe phái mới tại Anh và đã ngăn cản sự kế vị trong hòa bình của Richard. Trận Bosworth đã được ủ mầm trong buổi lễ nhỏ đơn sơ diễn ra giữa vùng Northamptonshire hoang vu, khi bà ta trở thành vợ Edward. Nhưng dường như không ai từng nuôi hận với bà. Ngay cả Richard, người bị hại, cũng tha thứ cho bà về những tội lỗi mà họ hàng của bà gây ra. Không ai - cho tới khi Henry xuất hiện.
Bà ta đã biến mất vào bóng tối. Elizabeth Woodville. Vị Thái hậu đồng thời là mẹ của Vương hậu Anh. Mẹ của các Vương tử trong tháp London; những người đã sống tự do và giàu sang dưới thời Richard Đệ Tam.
Đó là một sự gián đoạn tệ hại trong tiến trình, phải không nào?
Anh tách tâm trí mình rời khỏi các câu chuyện cá nhân và bắt đầu suy nghĩ theo phong cách cảnh sát. Đã đến lúc anh tổng kết cuộc điều tra của mình, định hình nó lại để lập báo cáo. Điều đó sẽ giúp ích cho cậu nhóc với quyển sách của cậu, và tốt hơn thế, nó sẽ giúp dọn quang đầu óc cho anh. Tất cả cần được chuyển thành giấy trắng mực đen để anh có thể đọc được.
Anh với lấy tập giấy ghi chú và bút, rồi viết một tập hợp chi tiết:
VỤ ÁN: Vụ mất tích của hai thiếu niên (Edward -Thân vương xứ Wales - Richard, Công tước xứ York) tại tháp London, vào khoảng năm 1485.
Anh tự hỏi liệu sẽ tốt hơn khi trình bày hai đối tượng tình nghi song song hay lần lượt. Có lẽ kết thúc với Richard trước sẽ tốt hơn. Vậy là anh viết một đầu đề ngay ngắn khác; rồi bắt đầu tổng hợp:
RICHARD ĐỆ TAM
Tiền sử:
Tốt. Có tiền sử hoàn hảo trong công vụ và tiếng tăm tốt trong đời tư. Tính cách nổi bật như hành động của ông ta cho thấy: sáng suốt.
Về tội ác nghi vấn:
a. Ông ta không thu được lợi ích; còn chín người thừa kế nữa của nhà York, trong đó có ba người thừa kế nam.
b. Không có lời cáo buộc đương thời nào.
c. Mẹ của hai thiếu niên tiếp tục có quan hệ tốt với ông ta cho tới khi ông ta chết, những người con gái của bà này được dự các bữa tiệc cung đình.
d. Ông ta không thể hiện nỗi lo sợ về những người thừa kế khác của nhà York, cấp dưỡng chu đáo và ban cho họ tất cả địa vị Hoàng gia.
e. Quyền hợp pháp với vương miện của ông ta là không thể công kích, được phê chuẩn bởi Đạo luật của Nghị viện và sự tán thưởng của công chúng; hai thiếu niên bị loại khỏi hàng thừa kế không phải mối nguy hiểm cho ông ta.
f. Nếu ông ta đã có lo lắng về sự bất mãn thì đối tượng cẩn loại trừ không phải hai cậu thiếu niên, mà là người thực sự kế tiếp sau ông ta trong hàng thừa kế: bá tước xứ Warwick trẻ tuổi. Người ông ta công khai chỉ định làm người thừa kế của mình khi con trai ông ta qua đời.
HENRY ĐỆ THẤT
Tiền sử:
Một kẻ phiêu lưu, sống tại các triều đình ngoại quốc. Con trai của một bà mẹ tham vọng. Không có khiếm khuyết về đời tư. Không nắm giữ chức vụ công quyền hay làm công việc nào. Tích cách nổi bật như hành động của ông ta cho thấy: khôn khéo.
Về tội ác nghi vấn:
a. Việc hai thiếu niên không tiếp tục sống là điều tối quan trọng với ông ta. Bằng việc bãi bỏ đạo luật ghi nhận hai thiếu niên là con ngoài giá thú, ông ta khiến người anh trong hai cậu bé trở thành Vua nước Anh, còn người em là người thừa kế tiếp theo.
b. Trong đạo luật ông ta đưa ra trước Nghị viện để buộc tội Richard, ông ta đã cáo buộc Richard về các tội danh bạo ngược và tàn nhẫn quen thuộc, song không đả động gì tới hai Tiểu vương tử. Kết luận không tránh khỏi là vào thời điểm đó hai thiếu niên vẫn còn sống và tung tích của họ được biết rõ.
c. Mẹ của hai thiếu niên bị tước các nguồn thu nhập và cấm cố trong một nữ tu viện mười tám tháng sau khi ông ta giành ngai vàng.
d. Ông ta thực hiện những bước đi trung gian để kiểm soát cá nhân tất cả những người thừa kế ngai vàng khác, và giam giữ họ cho tới khi có thể loại bỏ họ mà tạo ra ít tai tiếng nhất.
e. Ông ta không có bất cứ quyền thừa kế ngai vàng nào. Sau cái chết của Richard, Bá tước xứ Warwick trẻ tuổi là vua nước Anh theo thứ tự thừa kế.
Trong khi viết, lần đầu tiên Grant chợt nảy ra ý nghĩ rằng trong phạm vi quyền lực của mình, Richard đã hoàn toàn có thể hợp thức hóa John, đứa con trai ngoài giá thú của ông ta, và trao vương quốc cho nó. Chẳng hiếm tiền lệ cho một cách hành xử như vậy. Nói cho cùng, toàn bộ nhà Beaufort (trong đó có mẹ Henry) đều là kết quả không chỉ của một quan hệ ngoài hôn thú mà còn của một mối quan hệ ngoại tình kép. Không có gì cản trở Richard hợp thức hóa cậu thiếu niên “năng động và thân thiện” đã sống với vị thế được thừa nhận trong nhà ông ta. Thậm chí trong nỗi đau khổ cá nhân, sáng suốt vẫn là tính cách chủ đạo của ông ta. Sáng suốt và cảm xúc về gia đình. Không đứa con trai xuất thân thấp kém nào, dù năng động và thân thiện đến đâu, sẽ được ngồi trên ngai vàng của dòng họ Plantagenet trong khi con trai của anh trai ông ta vẫn còn đó để thừa kế nó.
Không khí về cảm xúc gia đình bao trùm lên toàn bộ câu chuyện thật đáng chú ý. Từ những cuộc hành trình tháp tùng chồng của Cecily cho tới việc con trai bà tự nguyện thừa nhận người con trai của anh trai George làm người thừa kế mình.
Lần đầu tiên anh cảm nhận thấy với tất cả sự thuyết phục rằng không khí gia đình đã củng cố mạnh mẽ thêm cho sự vô tội của Richard. Việc sát hại hai cậu thiếu niên như thể ông ta giết hai con lừa con sinh đôi là các con trai của Edward: những đứa trẻ mà chắc chắn ông ta biết rõ và thân quen. Trái lại, với Henry, hai cậu bé chỉ đơn thuần là những biểu tượng. Những trở ngại trên một lộ trình. Thậm chí ông ta có thể còn chưa từng bao giờ nhìn thấy họ. Để tất cả vấn đề tính cách sang một bên, sự lựa chọn giữa hai người xem ai là đối tượng nghi vấn gần như có thể được định đoạt chỉ bằng mình chuyện đó.
Thật rõ ràng đến tuyệt vời với bộ óc khi nhìn ra điều đó chắc chắn và tường minh như tại các điểm A, B và C. Trước đây, anh chưa nhận thấy cách xử sự của Henry với Titulus Regius quả là cực kỳ khả nghi. Nếu đúng như Henry khăng khăng, tuyên bố của Richard là lố bịch, thì chắc chắn điều đương nhiên cần làm là cho đọc lại đạo luật ấy công khai và chỉ ra sự sai trái của nó. Nhưng ông ta đã không làm như vậy. Ông ta bỏ vô vàn tâm sức khổ công xóa sạch, thậm chí là cả ký ức về nó. Kết luận không tránh khỏi là quyền nắm giữ ngai vàng của Richard như được chỉ ra trong Titulus Regius là không thể công kích được.