Đi được ba ngày, vợ chồng ông Chánh về, coi ý có vẻ đều đã quyết định mọi việc xong xuôi cả. Việc đầu tiên là bà Chánh gọi Mơ lên bảo bằng một giọng nghiêm nghị:
- Mọi việc chúng tôi đã thu xếp xong xuôi cả. Anh ấy làm việc quan ở chỗ tỉnh thành, bạn bè, quan khách lịch sự tất là nhiều, mà chị, tiếng thế, từ bé không bước chân ra khỏi làng, có cho ra ở ngoài ấy cũng không thể được. Còn như để chị ở nhà quê này, không phải là chúng tôi ngại tốn áo hao cơm gì, chẳng qua là vợ chồng đã chê nhau, cho dù có cùng ở một nhà với nhau đến già đời cũng là vô ích, anh ấy đã đành là yên phận rồi, nhưng chị bây giờ, tiếng thế cũng hãy còn trẻ, chứ để muộn ra dăm năm nữa chưa già cũng lấy làm già, bấy giờ mới khó nghĩ. Thôi thì trăm đường tránh chẳng khỏi số, tôi cho chị ngôi nhà bà Hai bán cho chúng tôi dạo nọ ấy, chị thu dọn ra đấy mà ở, đồ đạc muốn lấy gì tôi cũng cho, tôi lại cấp thêm cho chị một trăm bạc nữa để làm vốn, chị nên nghe tôi cho thỏa thuận mọi việc là hơn.
Mơ đã biết việc tất phải xoay ra thế, nàng lãnh đạm trả lời:
- Thưa thầy đẻ, thầy đẻ không muốn nhận con làm con cái trong nhà nữa, con cũng xin vâng, còn như ngôi nhà U con đã bán cho thầy, đẻ, là của thầy đẻ rồi, mai sau này thầy đẻ trăm tuổi thì để lại cho nhà con, chứ thật tình, nhà, con không dám nhận, đồ đạc con không dám xin, mà cả trăm bạc làm vốn con cũng không dám tham đâu, thưa đẻ!
Bà Chánh nghe con dâu nói, cảm thấy một ý hỗn xược ngụ ở trong, nhưng bà không giận, ung dung đón lời:
- Con nói vậy là lầm. Bây giờ con oán thầy đẻ, con khái tính thế, chứ về sau này, có lúc con nghĩ lại, tất con cũng phải cho những lời đẻ vừa nói là phải. Chẳng qua là đẻ thương con, về làm dâu nhà này chốc đã mười mấy năm trời, công to việc lớn có, không lẽ, trời đã bắt con phải cái số chồng chê như thế, bây giờ đẻ lại cho con ra với hai bàn tay trắng, chẳng hóa ra đẻ tham công, tham của lắm sao. Thôi thì, nghe đẻ, con ạ, con bằng lòng đi, đẻ cho con thêm một trăm nữa là hai.
Mơ cười nhạt:
- Thưa đẻ, của trời cho ai chả muốn tham, nhưng con, thì con không dám tham của thầy đẻ một li, một tý nào đâu.
Bà Chánh không thể nhịn được hơn nữa, bà cũng cười gằn:
- Chị nói thế là chị hỗn biết chưa! Chẳng qua là tôi ngơ đi cho, chứ như cái hồi chị mới về làm dâu nhà này, đã tằng tịu với thằng Bân là thằng theo trâu nhà tôi, thì tôi đã tha tống khứ đi cho là phúc.
Mơ tức quá, nàng không biết nể nữa:
- Giá hồi ấy ông bà cứ cho con ra thì con đã yên phận rồi, cả cậu Phán nhà ta cũng đỡ bận lòng về chuyện vợ con, cả ông bà cũng đỡ phải đi về lôi thôi như thế này, có đỡ hơn không?
Bà Chánh gầm lên:
- À ra cái con này mày chửi giả tao có phải không?
Mơ không kém nàng cũng to tiếng:
- Nào con có dám nói gì, mà bà vu cho con như thế.
Ông Chánh từ nãy vẫn nín thinh, bấy giờ thấy hai người đều nói to cả, sợ xóm giềng nghe tiếng, ông phải dàn hoà:
- Thôi, con Cả không được nói gì nữa, cả bà cũng thôi đi, để đấy rồi tôi sẽ liệu.
Bà Chánh giận đến cực điểm, đứng lên xỉa vào mặt Mơ:
- Mày một vừa hai phải thì bà còn thí cho ít nhiều: chứ giở mặt với bà ấy à, bà đánh cho tuốt xương rồi tống cổ, cho mày muốn đi đến cửa nào mà kêu thì đi.
Mơ toan trả lời, ông Chánh đã bước tới, gạt bà Chánh ra, quát tháo:
- Vợ với con gì mà bảo không nghe ấy! Có im đi không? Con Cả xuống dưới nhà!
Mơ biết rằng có nói bướng nữa cũng không ích gì, nàng nghe theo, xuống bếp ngồi một mình trên thành cối giã gạo. Trên nhà bà Chánh còn nói lảm nhảm mãi mới thôi.
Lần này là lần đầu tiên Mơ dám to tiếng với mẹ chồng. Nàng ngồi nghĩ lại lúc mình quá giận, cãi giả bà Chánh vừa rồi mà sợ.
Đã đành rằng đằng nào rồi cũng không thể ở mãi nhà này được, nhưng vì mười mấy năm giời đã vào khuôn phép của bà Chánh, Mơ không thể mỗi lúc vượt ra ngoài khuôn phép ấy mà không sợ hãi. Tuy vậy nàng cũng chưa nguôi cơn tức:
“Bây giờ lại lôi cái chuyện từ mười mấy năm về trước ra để kiếm cớ đuổi mình, ghê thật!”
Mơ lẩm bẩm một mình như thế, tay cầm cái que vạch be bét xuống đất như không biết làm việc gì khác. Nàng toan gói quần ảo xin ra ngay nhưng lại không dám. Cái tính liều của nàng chỉ là liều nửa chửng, bây giờ nàng sợ lắm. Từ trước nàng vẫn tin rằng: bà Chánh có thể làm tội nàng đủ cách, hay chiều quý nàng hết sức, bà có thể định đoạt cả số mệnh nàng, là vì dưới vòng áp chế của mẹ chồng đã quen. Mơ chỉ biết có mỗi mẹ chồng là đáng sợ.
Nàng ngồi nghĩ lẩn thẩn đã định xử liều không làm lụng gì hết, nhưng rồi đến bữa, không hiểu sao nàng lại đứng dậy đi làm cơm.
Xếp mâm bát thức ăn đâu đấy, nàng bưng lên nhà rồi không dám lên ngồi ăn, sau vì ông Chánh gọi, nàng mới dám lên. Suốt bữa ăn ấy, ba người: vợ chồng ông Chánh với Mơ, không nói với nhau nửa tiếng. Xong, Mơ lại rửa dọn, lại quét tước nhà cửa, lại chỉ bảo con Nuôi cho lợn, cho gà ăn như mọi ngày, tưởng chừng không xảy ra chuyện gì hết.
Mấy ngày sau cũng vậy, bà Chánh không nhắc gì đến chuyện cho Mơ ra nữa, còn ông Chánh, ông bảo để rồi ông sẽ liệu mà cũng chưa thấy ông liệu ra sao. Mơ vẫn chăm chỉ làm lụng, trông nom như trước, lắm khi nàng tự nhủ:
- Tội gì mình cứ làm đầy tớ không công như thế này mãi, người ta không biết lại cho mình cố lấy lòng để được ở lại.
Nghĩ thế rồi mà Mơ vẫn cứ làm, cứ trông nom, có lẽ không thế thì không biết làm gì khác nữa. Mơ chăm chỉ quen rồi, vả lại Mơ cần phải luôn công, luôn việc để sao nhãng đôi chút những chuyện mà nàng cho là rất vô lý, rất bất công đã dồn dập đến đời nàng.
Mơ được yên thân như vậy trong vòng nửa tháng, xong nàng vẫn nơm nớp lo, nàng tin rằng: nửa tháng yên như thế là tạm yên mà thôi, chắc sao ông bà Chánh cũng bàn mưu tính kế đuổi nàng ra một cách êm thấm, trong họ ngoài làng không ai chê trách được. Những như bà, thì Mơ đã phải ra ngay từ hôm nàng nói hỗn rồi, nhưng ông, từ xưa ông vẫn cố gìn giữ từ cách cư xử đến lời ăn tiếng nói không để một ai chê cười được, huống hồ việc dâu con trong gia đình là một việc, đối với ông, có quan hệ đến gia thanh lắm lắm, cho nên ông cần phải suy tính, ông chờ một cơ hội nào bất lợi cho Mơ và tiện việc cho ông, là lúc ấy ông không cần kể đến lòng nhân hậu mà ông đã viện ra từ bao lâu để răn con trai ông đừng dẫy vợ mà không được, ông sẽ cho Mơ ra, để vợ con ông khỏi quấy rầy ông, không muốn bận đến người. Cơ hội ấy Mơ vô tình không biết rằng đã đến...