Trên giường có một cái xác.
Không.
Chính xác hơn, cái xác này gồm nhiều mảnh ghép lại. Đầu, thân, hai tay và hai chân không liền một khối. Hệt bức tranh ghép hình rời rạc…

Sau những ngày mưa dầm dai dẳng, thành phố Nam Đô bỗng nổi gió lớn, mưa rả rích biến thành mưa như trút nước. Thời tiết cực kì tồi tệ, chẳng ai muốn ra đường trong cảnh mưa gió thế này.
Hoàng Hưng Tài cầm lái. Tuy đã để cần gạt nước ở chế độ mạnh nhất, nhưng tầm nhìn phía trước vẫn rất mờ mịt, cậu buộc phải giảm tốc độ.
“Tăng tốc đi!” Triệu Mộ Vân thúc giục bên ghế phụ lái.
Hoàng Hưng Tài lén liếc vị sếp nữ ngồi cạnh mình, “Vâng” một tiếng rồi đạp mạnh chân ga.
Hôm nay là ngày làm việc đầu tiên của Hoàng Hưng Tài. Sau khi tốt nghiệp đại học cảnh sát, trải qua ba tháng tập huấn, cậu được phân về Đội Cảnh sát Hình sự số 3. Người đang ngồi cạnh cậu là Triệu Mộ Vân, đội trưởng và cũng là huyền thoại của đội.
Triệu Mộ Vân, 30 tuổi, đã ly hôn và có một con gái năm tuổi. Không ai rõ vì sao cô ly hôn, người ta đồn đoán nhiều lý do nhưng cô chưa bao giờ xác nhận.
Hồi học trong trường cảnh sát, Hoàng Hưng Tài đã được nghe vô số chiến tích phá án cả lớn lẫn nhỏ của Triệu Mộ Vân.
Trong tưởng tượng của cậu, “nữ thần thám” phải là một người cao to vạm vỡ, rắn rỏi. Nhưng giờ được gặp người thật, cậu mới phát hiện cô khác xa so với hình dung của mình.
Triệu Mộ Vân dáng người dong dỏng, gương mặt cân đối, tóc đuôi ngựa dài chấm vai, trông chẳng có vẻ gì đã 30 tuổi, gọi cô là mỹ nữ cũng chẳng ngoa.
“Chính là chỗ này, tấp vào lề đi.” Triệu Mộ Vân khẽ nhíu mày, cậu đồng nghiệp mới này quá thiếu tập trung.
Hoàng Hưng Tài vội vàng đạp phanh, vừa rồi đúng là cậu hơi phân tâm.
Xe dừng sát bên cạnh một tòa chung cư chăng dây phong tỏa cả bốn mặt. Những đồng nghiệp tới trước đều mặc áo mưa bận rộn làm việc. Ngoại trừ cảnh sát, ở đây còn có vài phóng viên truyền thông, chẳng biết họ nhận được tin từ đâu mà lúc này đã vây xung quanh chụp ảnh lia lịa, thậm chí còn định phỏng vấn người liên quan. Phía cảnh sát cố hết sức giữ trật tự, ngăn không cho phóng viên vượt qua dây phong tỏa.
Không buồn che ô, Triệu Mộ Vân rảo bước tới dưới mái hiện. Hoàng Hưng Tài luống cuống giương ô định che cho cô nhưng không đuổi kịp.
Vừa trông thấy Triệu Mộ Vân, cảnh sát phụ trách canh gác lập tức bước tới chào, “Đội trưởng Triệu…”
“Pháp y đã tới chưa?” Triệu Mộ Vân hỏi.
“Bác sĩ Trác đã lên trên rồi ạ.” Anh cảnh sát đáp.
“Chúng tôi tự lên được.” Triệu Mộ Vân vỗ nhẹ vai anh ta, cúi người chui qua dây phong tỏa.
Hoàng Hưng Tài theo sát phía sau cô, nét mặt hơi hồi hộp. Đây là lần đầu tiên cậu tới hiện trường án mạng.
“Đội trưởng Triệu! Triệu Mộ Vân!”
Nghe thấy giọng nói quen thuộc gọi tên mình, Triệu Mộ Vân ngoái đầu lại.
“Mộ Vân, là tớ đây!” Một nữ phóng viên vẫy tay chào.
Triệu Mộ Vân nhíu mày, nữ phóng viên này không phải ai xa lạ, mà chính là bạn học cấp ba đồng thời là bạn thân của cô - Lý Tố Tố.
“Sao cậu lại tới đây?” Triệu Mộ Vân đi về phía bạn.
“Mộ Vân, tình hình sao rồi, cho tớ chút thông tin đi.” Lý Tố Tố kéo tay Triệu Mộ Vân thì thầm.
“Cậu cũng biết quy định của cảnh sát là không được để lộ tin tức ra ngoài mà.” Triệu Mộ Vân bỏ tay bạn ra.
“Trên mạng người ta biết hết rồi, còn lan truyền đủ loại tin đồn nữa. Truyền thông bọn tớ chỉ hi vọng có thể nhanh chóng công bố tin tức chính thức, ngăn chặn truyền bá thông tin sai lệch thôi.” Lý Tố Tố lại túm lấy tay Triệu Mộ Vân, nói rất hùng hồn.
“Chẳng bao lâu nữa sẽ có thông cáo chính thức về vụ việc. Thay vì chờ ở đây, chẳng thà cậu đi tìm ông Trương phòng tuyên truyền còn hơn…” Triệu Mộ Vân giải thích, cố thoát khỏi bàn tay Lý Tố Tố, “Lần sau tớ mời cậu một bữa.”
Sợ Lý Tố Tố không chịu buông tha mình, Triệu Mộ Vân vội vã đi lên tầng.
Hành lang mỗi tầng đều có cảnh sát canh gác, và một số cảnh sát đang lấy lời khai từng hộ.
Triệu Mộ Vân đi thẳng lên tầng bảy. Trước cửa căn hộ 704, cảnh sát ra vào liên tục, mặt mũi ai nấy trông đều tái mét và nghiêm nghị.
“Sáng nay cậu đã ăn sáng chưa?” Triệu Mộ Vân thình lình hỏi cậu cấp dưới đi phía sau.
Hoàng Hưng Tài ngẩn người, “Chưa… chưa ăn, không kịp ăn ạ.”
“Vậy sẽ khá hơn một chút.” Triệu Mộ Vân gật gù.
Các cảnh sát thấy Triệu Mộ Vân đi về phía này thì đều tránh đường. Triệu Mộ Vân mang bao bọc giày và đeo găng tay, xong xuôi mới bước vào.
Hoàng Hưng Tài bắt chước y hệt rồi bám theo ngay sau cô. Có điều, vừa nhìn thấy thi thể là cậu cuống cuồng chạy ra ngoài. Bên ngoài căn hộ có sẵn thùng rác, Hoàng Hưng Tài chưa ăn sáng nhưng đã nôn bằng sạch toàn bộ nước vừa uống.
Dường như đã đoán được từ trước, Triệu Mộ Vân chẳng buồn liếc Hoàng Hưng Tài. Cô ngồi xổm xuống bên cạnh cái xác, cẩn thận đánh giá từng mảnh thi thể.
Bác sĩ pháp y Trác Hàng thấy Triệu Mộ Vân thì lập tức tiến lại. Anh ta 33 tuổi, bề ngoài sáng sủa gọn gàng, ánh mắt kiên định. Anh ta theo nghề pháp y đã mười năm, có kinh nghiệm vô cùng phong phú.
“Đội trưởng Triệu, giống hệt mấy vụ trước…”
“Kết luận ngay lúc này vẫn còn quá sớm.” Triệu Mộ Vân ngắt lời Trác Hàng.
“Tôi hiểu rồi. Nếu muốn kiểm tra kĩ hơn, phải về phòng khám nghiệm tử thi.”
Tuy ngoài miệng nói vậy, nhưng khi thấy cách xếp đặt các phần thi thể, Triệu Mộ Vân cũng ngầm thừa nhận suy đoán của Trác Hàng. Trong vòng bốn tháng qua, thành phố Nam Đô liên tiếp xảy ra ba vụ án mạng. Các nạn nhân đều bị chặt xác, tay trái bị đặt sang bên phải còn tay phải đặt sang bên trái, chân cũng bị đảo lộn trái phải. Đây rõ ràng không phải trùng hợp, nhưng mục đích của hung thủ khi làm vậy là gì?
“Trình bày phán đoán sơ bộ của anh trước đi.”
“Nạn nhân giới tính nam, tầm 26 tuổi, nhận định ban đầu cho thấy thời điểm tử vong nằm trong khoảng từ mồng 9 tới mồng 10 tháng Tư. Trên người nạn nhân có nhiều vết thương, tạm thời chưa xác định được nguyên nhân tử vong và hung khí. Sau khi nạn nhân thiệt mạng, xác bị chặt làm sáu bằng vật sắc… Trước mắt chúng tôi mới phán đoán được nhiêu đây.”
“Máu quá ít.” Triệu Mộ Vân chỉ các mảnh xác trên giường, “Đây không phải hiện trường gây án ban đầu.”
“Tôi đã kiểm tra cả những nơi khác trong nhà, nhưng đều không thấy vết máu.”
Triệu Mộ Vân gật đầu. Cô tin tưởng năng lực phán đoán của Trác Hàng, anh ta nói những nơi khác không có máu thì tức là không có.
“Sau khi chúng tôi chụp ảnh xong, anh có thể sắp xếp cho người đưa thi thể về phòng khám nghiệm luôn.” Nói đoạn, Triệu Mộ Vân bắt đầu phân công các cảnh sát triển khai công tác thu thập bằng chứng chuyên sâu.
Hoàng Hưng Tài cuối cùng cũng nên hết mọi thứ trong bụng. Cậu ngồi xuống cạnh thùng rác hồi lâu mới lấy lại được tinh thần. Thấy Triệu Mộ Vân đi ra, cậu cuống quýt đứng dậy, trông lúng ta lúng túng.
“Không sao. Lần đầu tiên nhìn thấy thi thể, tôi còn chật vật hơn cậu nhiều, dần dần rồi sẽ quen thôi.” Triệu Mộ Vân nhìn Hoàng Hưng Tài bằng ánh mắt thông cảm.
Hoàng Hưng Tài nghe vậy càng xấu hổ. Đường đường là thanh niên trai tráng đã trải qua nhiều năm huấn luyện tại trường cảnh sát, thế mà cậu lại nôn mửa ở hiện trường án mạng, thật chẳng ra làm sao.
“Đội trưởng Triệu, tôi không sao… Để tôi chụp ảnh.” Hoàng Hưng Tài xung phong.
Triệu Mộ Vân gật đầu, cậu chàng vừa được phân về đội hôm nay đúng là cần có thêm cơ hội rèn luyện.
Hoàng Hưng Tài hít sâu, cầm máy ảnh lên bắt đầu chụp từng chi tiết tại hiện trường.
Căn hộ không lớn, chỉ có một khách, một ngủ, một bếp và một nhà vệ sinh. Triệu Mộ Vân cẩn thận quan sát từng nơi.
Công tác nhiều năm trong lĩnh vực điều tra hình sự, Triệu Mộ Vân chẳng xa lạ với các vụ án giết người có thủ đoạn tàn độc đến mức biến thái. Nhưng loạt án mạng gần đây đã làm đảo lộn hoàn toàn nhận thức của cô về cách thức gây án.
Nạn nhân đầu tiên được phát hiện hơn ba tháng trước là một phụ nữ trung niên tên Trương Tuệ Phương, 47 tuổi, sống bằng nghề nhặt ve chai. Thi thể của bà được tìm thấy ở bãi rác. Sau khi tử vong, nạn nhân bị hung thủ chặt xác rồi đổi chỗ tay chân trái với tay chân phải. Hầu hết các trường hợp chặt xác đều nhằm mục đích che giấu hoặc thủ tiêu thi thể, nhưng phương thức chặt xác này của hung thủ rõ ràng là cố tình gây chú ý. Có lẽ hắn đang cố truyền đạt thông tin nào đó.
Hai tháng trước, họ tiếp tục phát hiện thi thể nạn nhân thứ hai. Đó là một phụ nữ trẻ tên Thang Sướng, 23 tuổi, diễn viên thuộc công ty Biểu diễn nghệ thuật Sao Sáng. Sau khi cô tử vong, xác cũng bị chặt và hoán đổi vị trí tay chân trái với tay chân phải. Nơi tìm thấy xác là trường quay của bộ phim mà nạn nhân tham gia diễn xuất.
Nạn nhân trong hai vụ án này không hề có bất cứ mối liên hệ nào với nhau. Điểm chung duy nhất giữa họ là giới tính nữ. Ngoài ra, nơi tìm thấy xác đều không phải hiện trường gây án đầu tiên.
Sau khi xảy ra vụ chặt xác thứ hai, Triệu Mộ Vân đã kết hợp hai vụ với nhau để cùng điều tra và xử lý. Cô đặt giả thuyết hung thủ là tội phạm giết người hàng loạt thù hận phụ nữ và có tâm lý báo thù xã hội. Nhưng hiện giờ, vụ án mạng thứ ba đã lật đổ hoàn toàn chân dung nhân cách nghi phạm được phỏng đoán trước đó.
Triệu Mộ Vân ra khỏi phòng, cô cần hít thở không khí trong lành. Nếu hung thủ có gan chuyển xác về đây, chứng tỏ hắn đã có tính toán vô cùng chặt chẽ và cẩn thận. Ít nhất, ở hai vụ án trước đó, cảnh sát đều không tìm được nhiều manh mối hữu ích tại nơi phát hiện thi thể.
Triệu Mộ Vân lấy kẹo cao su trong túi, thảy vào miệng. Cứ khi nào trong lòng thấp thỏm lo âu, cô đều nhai kẹo cao su.
Nằm trên giường, Phương Tử Kiện tỉnh giấc trước cả khi loa phát thanh cất tiếng. Y mở mắt nhìn trần nhà, chờ đợi một ngày mới bắt đầu.
Phòng giam có tám người tất cả. Vì là phòng giam tội phạm hình sự nghiêm trọng, nên số người chỉ bằng một nửa so với phòng giam bình thường. Trong tám người, có hai người đang hoãn thi hành án tử hình, ba người chịu án chung thân, hai người chịu án 20 năm tù và một người 15 năm tù. Phương Tử Kiện chính là một trong hai người hoãn thi hành án tử, nằm ở tầng trên của giường trong cùng. Giường dưới là phạm nhân hoãn án tử còn lại.
Có thể nói, Phương Tử Kiện là phạm nhân có trình độ học vấn cao nhất trong lịch sử Trại giam thành phố Nam Đô từ trước tới nay. Tốt nghiệp tiến sĩ tại Viện Công nghệ Massachusetts Hoa Kì, sau khi về nước, y từng đảm nhiệm vị trí quản lý cấp cao của một công ty công nghệ, về sau phải vào tù vì tội giết vợ.
Tuy đã bị kết án, nhưng Phương Tử Kiện vẫn kiên trì viết đơn kháng cáo cho kiểm sát viên chịu trách nhiệm kiểm tra giám sát trại giam này. Trường hợp này quả thật đã gây chú ý cho cả cảnh sát lẫn viện kiểm sát, họ còn lập tổ điều tra chung và tiến hành phúc tra, nhưng kết quả điều tra ban đầu hết sức rõ ràng, đầy đủ nhân chứng, vật chứng và động cơ giết người. Cân nhắc việc Phương Tử Kiện có nhiều phát minh hàng đầu thế giới, có những đóng góp to lớn cho đất nước, hơn nữa hành vi phạm pháp là do nhất thời kích động chứ không hề lập kế hoạch trước, vì vậy thẩm phán quyết định hoãn thi hành án hai năm đối với y. Nói cho đúng ra thì phán quyết như vậy đã nhẹ nhàng lắm rồi.
Sau khi tổ điều tra đưa ra kết luận, trại giam đã mời bác sĩ tâm lý riêng đến đả thông tư tưởng cho Phương Tử Kiện. Bác sĩ tâm lý cho rằng Phương Tử Kiện bị hoang tưởng ảo giác, do chịu kích động quá lớn, không thể chấp nhận những việc mình đã làm, nảy sinh tâm lý trốn tránh trách nhiệm nên y mới liên tục nộp đơn kháng cáo.
Ngoại trừ việc không ngừng viết đơn kháng cáo, Phương Tử Kiện không có hành vi quá khích nào khác. Bác sĩ tâm lý cho rằng việc viết đơn giúp xoa dịu chướng ngại tâm lý trong y, có tác dụng hỗ trợ thuyên giảm bệnh tình, thành ra trại giam cũng không tiếp tục chú ý tới chuyện này nữa.
Nghe tiếng loa phát thanh, Phương Tử Kiện ngồi dậy mặc đồng phục phạm nhân, đeo kính nhựa, trèo xuống đất rồi ra chỗ bồn rửa mặt bên ngoài phòng giam. Y đeo bàn chải đánh răng vào ngón tay, bóp một ít kem rồi bắt đầu chuyên tâm làm sạch răng miệng. Để tránh trường hợp phạm nhân sử dụng bàn chải đánh răng làm vũ khí, trong trại giam đều sử dụng loại bàn chải đặc chế, phải đeo lên ngón tay mới dùng được.
Đánh răng rửa mặt xong, Phương Tử Kiện cùng các phạm nhân khác rời phòng giam, xếp hàng tiến vào căng tin theo hiệu lệnh của quản giáo.
Bữa sáng là một bát cháo, hai chiếc bánh bao, ăn cùng dưa muối.
Phương Tử Kiện không ăn ngấu nghiến như những phạm nhân khác. Cách y ăn vừa từ tốn, vừa tao nhã, nếu không nhìn đồ ăn trên bàn khéo người ta còn tưởng y đang ăn đồ Tây. Y nhai rất chậm rãi, ăn xong dùng giấy ăn lau miệng, sau đó thu dọn bát đũa, tới chỗ cán bộ quản giáo tên Dương Ba để báo cáo.
Dương Ba người hơi béo, mặt tròn, hai mắt lúc nào cũng híp tịt như sợi chỉ. Quen biết Phương Tử Kiện sắp được hai năm, cậu ta biết rõ nếu không tính vụ gửi đơn kêu oan, thì Phương Tử Kiện tương đối lành ở những mặt khác. Y không phản kháng, cũng không hé răng nửa lời khi bị bạn tù ức hiếp, đồng thời hết sức tuân thủ các phần việc mà cán bộ quản giáo sắp xếp. Một năm trước, trại giam xét thấy Phương Tử Kiện là nhân tài nên đặc cách cho phép y làm một số nghiên cứu khoa học trong tù, còn bố trí riêng cho y một phòng làm việc độc lập. Không phụ kì vọng của họ, trong một năm Phương Tử Kiện đã công bố nhiều báo cáo khoa học, đăng trên tập san khoa học nổi tiếng trong và ngoài nước, được giới học thuật đánh giá rất cao. Phía trại giam cũng tiếp tục cổ vũ y tích cực cải tạo để được giảm án sớm.
“Anh Phương này, tôi báo cho anh một tin tốt, án hoãn tử hình của anh được đổi thành tù chung thân rồi.” Dương Ba vừa nói vừa đeo còng tay cho Phương Tử Kiện. Phương Tử Kiện mới 30, lớn hơn Dương Ba vài tuổi, nhưng mọi người trong trại giam bất kể tuổi tác, bất kể cán bộ quản giáo hay phạm nhân đều gọi y là “anh Phương”. Trại giam cũng là một xã hội thu nhỏ, ở bên ngoài là người có tài thì vào trong này vẫn là người có tài. Tuy Phương Tử Kiện tiếng tăm lẫy lừng nhưng trong tù sao có thể gọi y là “ngài Phương” được, nên mọi người đều gọi “anh Phương” như một cách thể hiện sự tôn trọng.
Phương Tử Kiện đẩy gọng kính, chậm chạp “Ừ” một tiếng, hỏi lại, “Báo cáo quản giáo, thế đơn kháng cáo của tôi đã nộp lên kiểm sát viên Trần chưa?”
“Nộp rồi, nộp rồi… Anh thật là, thời gian viết đơn thà anh dùng để lập thêm công trạng, phấn đấu được giảm án có phải hơn không.” Dương Ba đáp lấy lệ.
Phương Tử Kiện cau mày không nói gì. Trong lòng y hiểu rõ những lá đơn mình viết e là không ai buồn đọc.
Dương Ba đưa Phương Tử Kiện qua vài cánh cửa sắt, tới một gian phòng kín. Trong phòng có sách, một số máy móc điện tử và thiết bị thí nghiệm đơn giản, còn có một chiếc máy tính nhưng không kết nối internet. Dương Ba tháo còng tay cho Phương Tử Kiện, rồi ngồi xuống vị trí của mình, cố gắng không làm ảnh hưởng tới công việc của y.
Hằng ngày, Phương Tử Kiện có ba tiếng buổi sáng làm nghiên cứu, buổi chiều thì tham gia lao động và học lớp giáo dục tư tưởng giống những phạm nhân khác. Một năm nay, y đã nghiên cứu thành công không ít lý thuyết khoa học mới ngay tại căn phòng nhỏ này. Song, tâm trí y lại không đặt hoàn toàn vào việc nghiên cứu học thuật. Y đang chờ đợi cơ hội, chờ đợi thời cơ để được ra ngoài.
Dương Ba ngồi bắt tréo chân trên ghế đọc tạp chí. Cậu ta cảm thấy việc cấp trên cử mình trông chừng Phương Tử Kiện hơi thừa thãi. Tuy nơi đây không nằm trong khu giam giữ tù nhân, nhưng vẫn được canh phòng nghiêm ngặt bên ngoài, và có lắp camera giám sát bên trong. Phương Tử Kiện chỉ là thư sinh yếu ớt, họ sợ y sẽ độn thổ hoặc phi thiên chắc?
Phương Tử Kiện quay đầu nhìn Dương Ba, bất ngờ bị thu hút bởi cuốn tạp chí trên tay cậu ta. Y đứng dậy nhìn nó chòng chọc. “Án giết người hàng loạt?”
“Phải.” Dương Ba ngước lên, “Dạo này thành phố Nam Đô không yên ổn cho lắm, chẳng biết từ đâu tòi ra một tên biến thái, hi vọng phía cảnh sát nhanh chóng phá xong vụ này.”
“Báo cáo quản giáo, tôi mượn đọc được không?” Phương Tử Kiện hỏi.
Dương Ba liếc y một cái, do dự giây lát, có điều vẫn đưa cuốn tạp chí Tin tức trong tuần cho y.
Phương Tử Kiện đón lấy, lật tới bài viết về vụ án giết người hàng loạt. Tác giả bài viết có bút danh Tố Tố. Bài viết hết sức tường tận, dài tới bảy, tám trang. Nhưng vì vụ án còn chưa phá, nên có lẽ phần lớn tư liệu tác giả thu thập đều chưa được phía cảnh sát xác thực. Cách dùng từ và hành văn hết sức cẩn trọng, nội dung phần nhiều là liệt kê một số vụ án giết người hàng loạt từng xảy ra ở các thành phố khác trên thế giới để so sánh với vụ này. Dù vậy, bài viết vẫn tiết lộ đại khái thời gian, địa điểm, thông tin vắn tắt về nạn nhân, cũng như đặc điểm gây án của hung thủ trong vụ giết người hàng loạt tại thành phố Nam Đô. Về tổng thể, bài viết đa phần mang tính chất khơi gợi trí tò mò, thu hút sự quan tâm của độc giả.
“Rất thú vị.” Phương Tử Kiện lãnh đạm nhận xét sau khi đọc xong.
Nghe vậy tự nhiên Dương Ba thấy da đầu mình ngứa ran. Lúc này cậu ta mới nhớ ra Phương Tử Kiện cũng là tội phạm giết người có thủ đoạn tàn nhẫn. Cậu ta lấy lại tạp chí, càu nhàu với y, “Anh làm việc của mình đi.”
Phương Tử Kiện tiện tay cầm về chỗ một cuốn sách. Mở nó nhưng không đọc nội dung bên trong, y nhắm mắt lại, trong đầu hiện lên vụ giết người hàng loạt được viết trong tạp chí. Đại não y biến thành chiếc máy tính tinh vi, không ngừng tổng hợp và chắt lọc thông tin trong hàng đống tư liệu rối rắm lộn xộn của vụ án, sau đó lại tiến hành phân tích tổng hợp, cuối cùng đưa ra một kết luận.
“Không được, thông tin quá ít ỏi…” Trán Phương Tử Kiện lấm tấm mồ hôi hệt như y vừa tỉnh dậy từ cơn ác mộng.
“Cái gì cơ?” Đang đọc sách, Dương Ba ngẩng đầu hỏi.
“Báo cáo quản giáo, tôi muốn làm thử nghiệm, cần lên mạng tra cứu tài liệu.” Phương Tử Kiện giơ tay quệt mồ hôi trán.
“Như mọi khi, anh điền phiếu, viết rõ lý do, rồi chờ xem bên trên có duyệt không.” Dương Ba bực bội đưa Phương Tử Kiện một tờ phiếu điền thông tin.
Phương Tử Kiện nhận phiếu, nghiêm túc điền vào dưới sự giám sát của Dương Ba.
Cầm cuốn tạp chí Tin tức trong tuần trên tay, Triệu Mộ Vân giận dữ tìm tới tận cửa nhà Lý Tố Tố.
“Lý Tố Tố, cậu ra đây ngay cho tớ!” Triệu Mộ Vân đập cửa gọi lớn.
Vừa mở cửa đã thấy Triệu Mộ Vân bừng bừng lửa giận, Lý Tố Tố vội vàng kéo cô vào trong nhà.
“Ai chọc giận cậu thế đội trưởng Triệu?” Lý Tố Tố mặc đồ ngủ, tóc xoăn lọn to để xõa, còn đang đắp mặt nạ.
“Ra mà xem, bài viết của cậu ‘được’ lắm!” Triệu Mộ Vân ném tạp chí xuống bàn trà.
“Bài viết này của tớ qua kiểm duyệt rồi nhé, thứ nhất không xuyên tạc, thứ hai không bôi đen cảnh sát, thứ ba còn bác bỏ
được một số tin đồn thất thiệt trên mạng, có chỗ nào ‘không được’ chứ?” Lý Tố Tố nào phải tay vừa, hùng hồn phản bác.
“Toàn bộ cảnh sát khu vực thành phố Nam Đô có ai không biết Lý Tố Tố cậu là bạn thân của tớ. Trong bài cậu viết ‘theo thông tin phía cảnh sát tiết lộ’, có phải là muốn đẩy tớ vào cảnh nhảy xuống Hoàng Hà cũng không rửa hết tội không hả! Cậu bảo tớ phải giải thích thế nào với giám đốc sở đây?”
“Cậu… vừa bị phê bình hả? Cậu là người làm việc có nguyên tắc, từ trước tới giờ chưa từng thảo luận với tớ về công việc của cậu chứ đừng nói là tiết lộ tình tiết vụ án. Quả thật oan uổng cho cậu quá, tớ phải tìm sếp của cậu để nói cho ra nhẽ mới được!” Lý Tố Tố giật phăng mặt nạ đang đắp xuống, làm bộ làm tịch như thể sắp lao đi đòi công lý cho Triệu Mộ Vân đến nơi.
“Được rồi, cậu đừng làm loạn thêm nữa.” Triệu Mộ Vân thở dài, ngồi xuống sofa, “Tớ nói thật, tiểu thuyết cậu viết đáng tin hơn tin tức cậu đưa nhiều.”
“Chỉ viết tiểu thuyết thì tớ không đủ sống.” Ngoài miệng nói vậy, nhưng Lý Tố Tố lại bất giác hướng ánh mắt buồn hiu về mấy cuốn tiểu thuyết cô ta xuất bản đang nằm trên giá sách. Đã năm, sáu năm cô ta không đặt bút viết những áng văn dài rồi. Sau đó, thấy thái độ rầu rĩ của bạn, Lý Tố Tố đoán có lẽ Triệu Mộ Vân tới đây không phải chỉ để hỏi tội mình, e là Triệu Mộ Vân phải chịu áp lực quá lớn nên cần nơi trút bầu tâm sự. Lý Tố Tố ngồi xuống cạnh bạn, khẽ hỏi han, “Vụ án này khiến thần thám đại tài của chúng ta bó tay à?”
“Thời buổi này lấy đâu ra thần thám, tất cả đều dựa vào sự chung sức của các ban ngành có liên quan.” Triệu Mộ Vân nhíu mày.
“Chuyện đó là đương nhiên. Cho nên cậu đừng tự gây áp lực cho mình quá, dẫu trời có sập cũng không cần một mình cậu chống đỡ!” Lý Tố Tố an ủi.
“Không nói chuyện này nữa, tớ sang đây là có việc muốn nhờ cậu.” Triệu Mộ Vân dịu giọng.
“Cứ nói đi, cậu là bạn thân của tớ mà.” Lý Tố Tố ôm vai bạn.
“Ban đầu tớ đã hẹn cuối tuần này đưa Duyệt Duyệt đi chơi công viên giải trí. Nhưng cậu thấy đấy…”
“Không phải chứ, lại là tớ đưa con bé đi?” Lý Tố Tố ngắt lời Triệu Mộ Vân, “Không phải tớ không muốn giúp cậu, nhưng sợ là con bé hi vọng có mẹ đi cùng hơn. Cậu không thể nghỉ phép một ngày à?”
“Tớ nói với Duyệt Duyệt rồi, chờ phá xong vụ án này, tớ sẽ xin nghỉ đưa nó đi công viên Disney.” Triệu Mộ Vân nói chắc như đinh đóng cột.
“Người lúc nào cũng chỉ biết đến công việc như cậu đáng lẽ đừng nhận nuôi con, để chồng cũ của cậu.”
“Cậu còn nhắc tới anh ta là tớ trở mặt đấy.” Triệu Mộ Vân trừng mắt.
“Được rồi được rồi, coi như tớ sợ cậu.” Lý Tố Tố giơ tay đầu hàng.
“Thế còn tạm được. Tớ còn có việc, về đây.” Triệu Mộ Vân đứng dậy.
“Gượm đã!” Lý Tố Tố gào toáng lên, “Tiền đâu! Đi công viên giải trí chơi cả ngày cũng tốn kha khá đấy nhé!”
“Hôm nay không mang, lần sau tớ đưa cho.” Triệu Mộ Vân vừa cười vừa đóng cửa lại, chẳng mấy chốc đã biến mất như một làn khói.
Cuộc họp phân tích tình hình vụ án được mở tại phòng họp riêng của phòng cảnh sát hình sự, do phó giám đốc Hồ Minh Viễn chủ trì, thành phần tham dự bao gồm tất cả thành viên các đội cảnh sát hình sự, chuyên viên pháp y Trác Hàng, trưởng phòng giám định Mạnh Trường Thanh và người của phòng tuyên truyền.
Phó giám đốc Hồ Minh Viễn chuyên phụ trách mảng điều tra hình sự. Ông có vóc người đậm, nước da ngăm đen, giọng nói hơi trầm, lúc nào trông mặt mũi cũng cau có.
“Trong vòng chưa đầy bốn tháng đã xảy ra ba vụ giết người, vậy mà hiện tại chúng ta vẫn chưa có manh mối nào, khắp nơi đều xôn xao bàn tán, cả sở đang rất áp lực. Lãnh đạo đã ra chỉ thị, nhất định phải phá được án nhanh nhất có thể, bảo vệ an toàn cho người dân thành phố!” Nói tới đây, Hồ Minh Viễn ngước lên nhìn Triệu Mộ Vân, “Đội trưởng Triệu, cô trình bày một chút về phương án điều tra tiếp theo cho mọi người cùng biết.”
Triệu Mộ Vân hít sâu, “Chúng ta đã hoàn tất việc điều tra các mối quan hệ xã hội của ba nạn nhân, song vẫn chưa tìm được mối liên hệ giữa họ. Có thể nói vòng tròn xã hội của ba người không hề có điểm chung. Ngoài ra, kết quả giám định pháp y cho thấy nạn nhân tử vong theo các cách khác nhau, chứng tỏ hung thủ chọn phương thức gây án thích hợp tùy theo tình hình. Bên cạnh đó, phòng giám định tạm thời chưa có phát hiện mới từ các chứng cứ lấy về tại hiện trường. Hung thủ có kĩ năng xóa dấu vết, lúc di chuyển xác đến hiện trường thứ hai không hề lưu lại dấu vân tay, đồng thời tránh được các camera giám sát gần đó. Căn cứ vào tình hình hiện tại, tiếp theo, nhiệm vụ chủ yếu của điều tra hình sự sẽ là tìm kiếm điểm đột phá trong ba công tác sau. Thứ nhất, dốc toàn lực tìm kiếm hiện trường gây án ban đầu. Thứ hai, tiến hành rà soát toàn bộ camera giám sát quanh khu vực phát hiện thi thể. Thứ ba, mời chuyên gia tâm lý tiến hành phác họa nhân cách hung thủ lại từ đầu, tìm hiểu động cơ gây án, thói quen hành động và diễn biến tâm lý của hung thủ.”
Triệu Mộ Vân đặt tờ giấy trong tay xuống. Thật ra những công việc cô vừa trình bày vẫn đang được tiến hành, chỉ tiếc là đều chưa có tiến triển mang tính đột phá.
“Các bộ phận khác còn ý kiến hay nhận xét nào không?” Hồ Minh Viễn lại hỏi.
Căn phòng lặng ngắt như tờ, ai nấy đều biết vụ án này quá đỗi hóc búa.
“Vậy…” Hồ Minh Viễn đang tính cho tan họp thì thấy một cảnh sát trẻ thuộc đội hình sự giơ tay, “Cậu kia, có ý kiến gì cứ nói.”
“Thưa phó giám đốc, tôi vừa trông thấy một bức thư liên quan tới vụ giết người hàng loạt…” Cảnh sát trẻ này chính là Hoàng Hưng Tài. Có vẻ đây là lần đầu cậu phát biểu trong một cuộc họp thế này, nên giọng hơi căng thẳng.
“Ồ, trong thư viết gì?”
“Bức thư suy đoán có khả năng sẽ còn xảy ra vụ án mạng thứ tư vào ngày 17 tháng Năm, tại khu kinh doanh trung tâm…”
“Thư do ai gửi? Manh mối quan trọng như vậy tại sao giờ mới đưa ra?”
“Tôi cũng vừa trông thấy thôi ạ. Thư được gửi từ Trại giam thành phố Nam Đô, do một phạm nhân viết, anh ta tự nhận đã suy luận dựa trên thông tin đăng trên tạp chí.”
“Vớ vẩn!” Hồ Minh Viễn ngắt lời, không để Hoàng Hưng Tài nói hết câu. Ông đang định mắng tiếp thì Triệu Mộ Vân lên tiếng giải vây cho Hoàng Hưng Tài, “Bức thư đó lát nữa mang qua chỗ tôi.”
“Vâng” Hoàng Hưng Tài gãi gãi đầu. Chính cậu cũng cảm thấy bức thư không đáng tin cậy, nhưng chẳng hiểu sao cậu lại buột miệng nhắc tới nó trong cuộc họp. Đúng là chẳng ra làm sao.
Hồ Minh Viễn nhấp ngụm trà, thở dài cho cơn nóng nảy nguôi đi. “Đội trưởng Triệu, vụ án này tuy do Đội Hình sự số 3 các cô chịu trách nhiệm chính, nhưng sở sẽ điều động thêm người hỗ trợ. Khoảng thời gian này, công việc chính của Đội 3 là phá bằng được vụ giết người hàng loạt, các cô phải tập trung toàn bộ tinh thần và sức lực cho nó, chưa phá xong án thì chưa được nghỉ ngơi. Tan họp!”
Triệu Mộ Vân còn bộn bề bao việc, vừa họp xong là tất tả rời đi, chẳng còn tâm trí đâu nhớ đến bức thư nữa.
Ngay cả người nhắc tới bức thư trong cuộc họp là Hoàng Hưng Tài cũng chán nản ném nó vào hộc bàn.
Một tháng sau.
Khu kinh doanh trung tâm của Nam Đô nằm ở phía Đông Nam thành phố. Đây là khu đô thị được xây mới hoàn toàn. Bên trong các tòa nhà chọc trời là trung tâm tài chính, khách sạn năm sao, trung tâm mua sắm và khu chung cư cao cấp. Giới nhà giàu đổ về đây hình thành nên khu vực sầm uất bậc nhất thành phố.
Nơi này đẹp nhất là về đêm, với những biển đèn rực rỡ, lung linh biến ảo.
Lôi Kiến Quân lái xe trên đại lộ thênh thang sáng rực trong khu kinh doanh trung tâm, tiến về phía tòa nhà SOHO. Nơi đây được ví như thành phố không ngủ, xe cộ qua lại tấp nập, nhộn nhịp đông đúc hơn hẳn những nơi khác trong thành phố. Công ty anh ta nằm trong toà nhà SOHO, lúc này anh ta đang vội quay lại đó để tăng ca, khách hàng vừa phản hồi lại phương án công ty đề xuất.
Vừa tốt nghiệp đại học, Lôi Kiến Quân đã bắt đầu khởi nghiệp. Sau nhiều lần thất bại, trải qua hơn 20 năm phấn đấu, cuối cùng công ty quảng cáo của anh ta cũng đạt được những phát triển nhất định, vững chân trên thị trường Nam Đô.
Mấy ngày nay, để hoàn thành đơn hàng của một khách hàng lớn, Lôi Kiến Quân phải đích thân phụ trách, bận tối tăm mặt mũi. Có điều, trong khoảng thời gian này, anh ta luôn có cảm giác ai đó đang bí mật theo dõi mình. Tự an ủi có lẽ do quá mệt nên sinh ra ảo giác, anh ta quyết định sau khi hoàn thành đơn hàng sẽ cho bản thân nghỉ ngơi một thời gian.
Lúc này trên đường rất đông xe cộ, Lôi Kiến Quân có vội về văn phòng đến mấy cũng chỉ còn cách nhích từng chút theo dòng xe lưu thông. Trong lúc vô tình nhìn gương chiếu hậu, tự nhiên anh ta cảm thấy có chiếc xe con màu đen vẫn luôn đi theo mình. Tới ngã tư, anh ta cố tình rẽ phải, sau đó quay đầu xe để xác nhận xem chiếc xe đen kia có đang bám đuôi mình thật không. Có điều xe đen không rẽ phải theo anh ta mà tiếp tục đi thẳng.
Lôi Kiến Quân cười gượng, vò tóc, tự thấy bản thân dạo này quá đa nghi. Anh ta quay xe về lại đường chính, thẳng tiến tới hầm gửi xe của tòa nhà SOHO.
Hầm gửi xe dưới tòa nhà lắp đặt hệ thống quản lý tự động hoàn toàn, không cần có người vận hành. Có điều gần đây điện áp hay xảy ra trục trặc, một số bóng đèn chập chờn lúc tắt lúc sáng, đêm hôm khuya khoắt đi xuống đây quả thật khiến người ta rờn rợn.
Đỗ xe xong xuôi, Lôi Kiến Quân đang định xuống xe thì đột ngột bị một cánh tay trắng toát thò ra từ băng ghế sau bịt chặt mũi lại. Anh ta chỉ kịp ngửi thấy một mùi hăng hắc, trước mắt bỗng nhiên tối sầm rồi ngất đi.
Nam Đô Center cao 512 mét, tổng cộng có 92 tầng, là tòa nhà cao nhất thành phố Nam Đô. Có thể coi đây là tòa kiến trúc tiêu biểu cho thành phố.
Tầng 90 của Nam Đô Center là nhà hàng xoay 360°, một nhà hàng rất có tiếng trong khu vực nội thành. Ai muốn dùng bữa tại đây đều phải đặt chỗ trước.
Sáng sớm 18 tháng Năm, chưa đến 8 giờ chị Phương đã có mặt tại Nam Đô Center. Chị Phương là nhân viên phục vụ của nhà hàng, bình thường đều vào làm lúc 9 rưỡi sáng, nhưng hôm nay chị muốn tới sớm để xử lý nốt những việc hôm qua còn dang dở. Chị sử dụng thang máy nhân viên đi thẳng lên nhà hàng ở tầng 90.
Ánh mặt trời buổi sớm vừa trong lành vừa rực rỡ. Vì nhà hàng xoay lắp kính toàn bộ xung quanh, nên không cần mở cửa vẫn có thể nhìn rõ bên trong nhà hàng.
Chị Phương rất thích nơi này. Từ đây chị có thể ngắm nhìn toàn cảnh thành phố, ngay cả những hôm mưa gió ảm đạm thì cảnh vật bên ngoài khung cửa kính vẫn mang lại cảm giác khác biệt. Thế nhưng, hôm nay chị Phương trông thấy một thứ còn đặc biệt hơn.
Lúc nhìn sang phải, mắt chị bắt được hình ảnh chất lỏng màu đỏ dính trên cửa kính. Tiếc là bị khuất tầm mắt nên chị không nhìn rõ được đó là thứ gì. Chị Phương vòng qua bàn ghế trước mặt, tiến đến chỗ cửa kính.
Đập vào mắt chị là cảnh tượng đầy kinh hoàng, một thi thể người bị chặt thành nhiều mảnh gắn cố định trên vòm cong cửa kính, máu đỏ chảy dài tựa nanh vuốt quỷ dữ, khô lại thành tấm lưới bao phủ lấy nhà hàng.
“Aaa!” Chị Phương kinh hãi hét toáng lên. Tiếng hét chói tai xé toang sự yên tĩnh buổi sớm.
Vụ án mạng thứ tư xảy ra khiến dư luận vô cùng xôn xao, thành ủy Nam Đô nổi trận lôi đình, Sở Cảnh sát thành phố phải chịu áp lực trước nay chưa từng thấy. Mọi thành viên tham gia điều tra gần như đều làm việc không quản ngày đêm, không dám buông lỏng một giây.
Thi thể Lôi Kiến Quân cũng bị chặt thành nhiều mảnh giống ba nạn nhân trước, tay chân trái cũng bị đổi chỗ với tay chân phải. Lần này, để cố định thi thể trên đỉnh mái vòm, hung thủ đã phải bôi rất nhiều keo siêu dính.
Cảnh sát không tài nào ngờ nổi hung thủ lại ra tay ngay tại khu kinh doanh trung tâm. Nơi đây sao giống với bãi rác, tòa nhà văn phòng bình thường hay chung cư cũ được, cả khu được gắn hệ thống camera giám sát dày đặc, trong tòa nhà Nam Đô Center còn lắp đặt hệ thống an ninh hàng đầu thế giới.
Mới đầu, Triệu Mộ Vân rất tự tin cho rằng hành động táo tợn của hung thủ lần này chẳng khác nào tự tìm đường chết. Cô tin họ nhất định sẽ tìm được manh mối hữu ích, nhưng tình hình thực tế khiến cô không khỏi ngã ngửa.
Đêm 17 tháng Năm, hệ thống camera giám sát của tòa Nam Đô Center bị người ta can thiệp, cả đêm đó camera chỉ phát đi phát lại đoạn video giám sát của tối 16, nhưng khi đó nhân viên an ninh không nhận ra. Mãi tới khi xảy ra án mạng, cảnh sát điều người đến lấy video giám sát, nhân viên an ninh mới phát hiện hệ thống camera giám sát đã bị hack.
Có thể thấy, hung thủ tính toán cẩn thận, ra tay tàn nhẫn, không những thế còn thông thạo kĩ thuật máy tính. Triệu Mộ Vân lập tức báo cáo tình hình cho phòng An ninh mạng và phòng chống tội phạm sử dụng công nghệ cao, mời điều tra viên chuyên nghiệp về máy tính đến hỗ trợ, hi vọng tìm ra manh mối.
Trưa 18 tháng Năm, sau khi lấy lời khai của bạn bè và người nhà nạn nhân, Hoàng Hưng Tài về sở đợi chỉ thị tiếp theo.
“Anh ơi, đội trưởng Triệu có đây không ạ? Em cần đưa chị ấy đọc mấy ghi chép này.” Vừa vào văn phòng là cậu hối hả uống ngay miếng nước, rồi vừa hỏi vừa thò đầu ngó vào văn phòng đội trưởng.
“Đừng ngó nữa, không có trong đấy đâu!” Cảnh sát vừa được Hoàng Hưng Tài gọi là “anh” tên Vu Đức Chính. Anh ta gầy đét, da ngăm đen, nếu trút bỏ bộ cảnh phục trên người thì trông giống hệt mấy tay anh chị. Anh ta cũng tốt nghiệp trường cảnh sát, học trên Hoàng Hưng Tài một khóa.
“Đội trưởng đi đâu rồi ạ?”
Vu Đức Chính thở dài, vỗ vỗ tập tài liệu trong tay, “Chắc cậu chưa biết đâu, ở khu kinh doanh trung tâm vừa xảy ra vụ giết người chặt xác thứ tư…”
“Anh nói là ở đâu cơ?” Hoàng Hưng Tài chấn động, da đầu tê dại.
“Khu… khu kinh doanh trung tâm, tòa nhà Nam Đô Center ở khu kinh doanh trung tâm.” Vu Đức Chính giật mình trước phản ứng bất ngờ của cậu đàn em.
Vừa nghe được câu trả lời, Hoàng Hưng Tài nhảy phắt về bàn làm việc của mình, lật tung ngăn kéo tìm bức thư cậu quẳng vào đây một tháng trước.
“Cậu tìm gì thế? Trông như lên cơn điên vậy.” Nhìn vẻ điên điên khùng khùng của đồng nghiệp mới, Vu Đức Chính lắc đầu, bỏ ra ngoài lấy nước.
Hoàng Hưng Tài cuối cùng cũng tìm thấy bức thư giữa một đống tài liệu ngổn ngang lộn xộn, chính là bức thư được gửi từ trại giam.
Vừa ra khỏi tòa nhà Nam Đô Center, Triệu Mộ Vân trông thấy Hoàng Hưng Tài hớt hơ hớt hải chạy lại từ xa.
“Đội trưởng! Bức thư! Nói đúng hết! Toàn bộ suy luận trong thư đều chính xác.” Hoàng Hưng Tài vẫy vẫy bức thư trong tay, giọng rất kích động.
Triệu Mộ Vân lúc này mới nhớ ra chuyện một tháng trước Hoàng Hưng Tài bảo có thư gửi tới từ trại giam. Có điều khi đó cô không để tâm nội dung trong thư cho lắm. Đón lấy bức thư trong tay Hoàng Hưng Tài, cô mở ra đọc, lông mày nhíu chặt.
Địa chỉ nơi gửi là Trại giam thành phố Nam Đô, ngay cả phong bì cũng là loại riêng của các trại giam. Người viết thư tự xưng là Phương Tử Kiện, một phạm nhân đang ngồi tù tại đó. Y trình bày rằng sau khi đọc được bài viết về vụ án giết người hàng loạt trên tạp chí Tin tức trong tuần , y đoán hung thủ sẽ còn tiếp tục gây án, thời gian gây án ước chừng rơi vào ngày 17 tháng Năm, địa điểm là khu kinh doanh trung tâm thành phố Nam Đô. Có điều, y không nói rõ mình suy luận ra bằng cách nào.
Đọc xong bức thư, phản ứng đầu tiên của Triệu Mộ Vân là cho rằng người tên Phương Tử Kiện có quan hệ với hung thủ, bởi vì chẳng ai có thể suy ra thời gian và địa điểm gây án tiếp theo nếu chỉ dựa vào lượng thông tin ít ỏi trong tạp chí.
“Chúng ta lập tức tới Trại giam thành phố Nam Đô!” Triệu Mộ Vân nhét thư vào túi.
Trại giam thành phố Nam Đô nằm ở khu vực ngoại ô, chiếm diện tích gần 67 hecta, giam giữ hơn 2.000 phạm nhân tới từ khắp cả nước.
Triệu Mộ Vân đã liên hệ trước với Cục Quản lý Trại giam từ lúc ở trên xe. Đến cổng, hai người điền tờ khai danh tính và lý do thăm viếng, đồng thời xuất trình thẻ công tác. Họ được chiến sĩ phụ trách bảo vệ trại giam dẫn qua vài cửa kiểm tra an ninh mới đến được văn phòng ban quản lý trại giam.
Giám thị trại giam Vương Đan Trạch và quản giáo của Phương Tử Kiện là Dương Ba đều đang đợi sẵn trong văn phòng.
“Chào đội trưởng Triệu. Vất vả cho cô quá, trại giam quản lý nghiêm ngặt, mong cô đừng để bụng.” Thấy Triệu Mộ Vân và Hoàng Hưng Tài bước vào, Vương Đan Trạch nhiệt tình đứng dậy tiếp đón.
“Giám thị Vương khách sáo rồi. Hôm nay chúng tôi tới đây để tiến hành một số công tác điều tra.” Triệu Mộ Vân vào thẳng vấn đề.
“Cô yên tâm, chúng tôi nhất định sẽ tích cực phối hợp.” Vương Đan Trạch mời hai người ngồi xuống sofa, “Đây là Dương Ba, phụ trách quản giáo Phương Tử Kiện. Cậu ấy nắm tương đối rõ tình hình, có gì các cô cậu cứ hỏi thẳng cậu ấy là được. Nếu cần, chúng tôi cũng có thể sắp xếp cho các cô cậu gặp trực tiếp Phương Tử Kiện.”
“Chào đội trưởng Triệu. Có phải bức thư đó đã gây ra phiền phức không?” Dương Ba vừa bị giám thị Vương phê bình một trận vì chuyện bức thư nên trong lòng khá thấp thỏm.
“Quản giáo Dương, bức thư này là manh mối hết sức quan trọng. Anh chắc chắn người viết thư là phạm nhân Phương Tử Kiện chứ?”
“Trước khi gửi thư của phạm nhân đi, chúng tôi đều phải kiểm tra cẩn thận. Khi đó tôi thấy nội dung thư hơi khoa trương, nên đã hỏi anh ta viết có căn cứ không, anh ta chỉ bảo là tự suy luận dựa trên khoa học. Xét thấy nội dung thư không hề vi phạm quy định, tôi mới chấp thuận cho anh ta gửi, lẽ nào…” Nhớ tới nội dung bức thư, Dương Ba vội lau mồ hôi lấm tấm trên trán.
“Về cơ bản, thời gian và địa điểm xảy ra án mạng thứ tư hệt như Phương Tử Kiện mô tả trong thư.” Triệu Mộ Vân trả
lời khiến cả Dương Ba và Vương Đan Trạch đều tròn mắt kinh ngạc.
“Chuyện này… có khi nào là trùng hợp không?” Lúc này Vương Đan Trạch mới nhận ra mức độ nghiêm trọng của vấn đề, nếu Phương Tử Kiện có liên hệ với hung thủ của vụ giết người hàng loạt thì phía trại giam khó tránh bị quy trách nhiệm không làm tròn nhiệm vụ.
“Chúng tôi muốn kiểm tra toàn bộ video giám sát Phương Tử Kiện trong tù nửa năm trở lại đây, cả hồ sơ của y nữa.” Triệu Mộ Vân đứng dậy, giọng nghe có vẻ nóng ruột.
Hồ sơ của Phương Tử Kiện được đưa tới trước mặt Triệu Mộ Vân. Chưa nói tới vụ án, chỉ riêng lý lịch không bình thường của y cũng đủ khiến người ta phải xuýt xoa không ngớt.
Phương Tử Kiện, nam, lớn lên trong trại trẻ mồ côi, không rõ cha mẹ là ai. Từ nhỏ y đã thông minh vượt trội, liên tục học vượt lớp, thi đỗ Đại học Thanh Hoa với thành tích xuất sắc. Sau khi lấy được bằng thạc sĩ, y thi đỗ Viện Công nghệ Massachusetts và đi Mỹ du học. Tốt nghiệp tiến sĩ, y về nước lập nghiệp, cùng bạn mở công ty Công nghệ Vân Hạ, đồng thời đảm nhiệm vị trí giám đốc công nghệ. Một năm sau khi về nước, y kết hôn với một người bạn cấp ba tên là Tô Tình Tình.
Nửa đầu cuộc đời Phương Tử Kiện là điển hình của người thắng cuộc. Cho đến ba năm trước, một bước ngoặt đã làm thay đổi hoàn toàn quỹ đạo cuộc đời y. Phương Tử Kiện phải vào tù vì bị tình nghi giết vợ, bị kết án tử hình nhưng được hoãn thi hành án hai năm. Trong ba năm tạm giam và giam giữ chính thức, y không được bất kì ai tới thăm nom. Tuy nhiên, cũng trong khoảng thời gian đó, y đã nghiên cứu thành công nhiều dự án khoa học quan trọng, được giảm mức án từ tử hình xuống tù chung thân. Nếu y tiếp tục có biểu hiện tốt, nhanh nhất là 20 năm sau sẽ được phóng thích.
“Kẻ sống một cuộc đời nhiều thăng trầm như vậy rất có khả năng trở thành tội phạm giết người hàng loạt.” Hoàng Hưng Tài cũng đứng cạnh xem hồ sơ của Phương Tử Kiện, không khỏi cảm thán.
“Cậu Hoàng, chúng ta làm công việc này thì phải mạnh dạn đặt giả thuyết và xác minh cẩn thận. Một số chuyện khi chưa được chứng thực thì nhất định không được nói ra, cậu hiểu chứ?” Triệu Mộ Vân phê bình.
“Vâng.” Hoàng Hưng Tài vò tóc.
“Cậu đi làm thủ tục, rồi sao lưu các video giám sát đem về sở. Tôi đã dặn dò trước mấy người tính cẩn thận trong đội, các cậu cùng xem qua một lượt xem có gì khả nghi không”
“Vâng, tôi đi làm ngay.” Dợm đi được mấy bước, Hoàng Hưng Tài lại quay lại hỏi, “Đội trưởng, chị không về cùng tôi sao?”
“Tôi thử gặp cái tay Phương Tử Kiện này xem sao đã.” Triệu Mộ Vân vừa đáp vừa nhìn Phương Tử Kiện nho nhã lịch sự trong ảnh chụp hồ sơ.
Trại giam sắp xếp một phòng gặp mặt riêng, bên trong có một bàn và hai ghế tựa bắt chết vào sàn nhà, bốn camera giám sát được lắp tại bốn góc phòng, ngoài ra không còn vật dụng nào khác.
Tay chân đều bị còng, Phương Tử Kiện bước từng bước tới phòng gặp mặt dưới sự giám sát của cán bộ trại giam.
Triệu Mộ Vân ngồi đối diện Phương Tử Kiện. Lúc này cô có thể quan sát y hết sức rõ ràng. Phương Tử Kiện gầy hơn một chút so với trong ảnh, nhưng mắt y vẫn ánh lên vẻ thâm sâu khó
dò. Y nhìn cô, nở nụ cười nhã nhặn, như thể đây là một buổi hẹn hò chứ không phải thẩm vấn.
“Tháo còng tay và xích chân cho y.” Triệu Mộ Vân nói với cán bộ trại giam.
im.
Hai cán bộ làm theo lời cô, sau đó lùi sang bên cạnh, đứng “Tôi muốn nói chuyện riêng với y.” Triệu Mộ Vân lại nói tiếp.
Hai cán bộ thoáng giật mình. Có điều họ biết Triệu Mộ Vân là ai, cấp trên của họ cũng đã dặn trước nhất nhất đều phải nghe theo cô. Sau giây lát chần chừ, họ xoay người rời khỏi phòng.
Trong phòng lúc này chỉ còn lại Triệu Mộ Vân và Phương Tử Kiện.
“Anh và hung thủ có quan hệ thế nào?” Ánh mắt Triệu Mộ Vân sắc lạnh như dao, muốn nhìn thấu chiêu trò của Phương Tử Kiện.
“Tôi nghĩ cô hiểu lầm rồi…”
“Hiểu lầm?” Triệu Mộ Vân đập bàn hùng hổ đứng dậy, “Chỉ căn cứ vào một bài viết không đáng tin trên tạp chí đã suy đoán được thời gian và địa điểm gây án tiếp theo của hung thủ, anh tưởng mình đang viết tiểu thuyết giả tưởng chắc? Mau thành khẩn khai ra quan hệ giữa anh và hung thủ, cả phương thức liên lạc giữa anh và hắn nữa, may ra còn được giảm bớt tội trạng!”
“Đội trưởng Triệu tức giận là bởi suy luận của tôi đều chính xác. Nếu các cô tin tưởng tôi ngay từ lúc nhận được thư thì bây giờ hoàn toàn có khả năng đã bắt được hung thủ, đâu cần ở đây hăm dọa tôi thế này.” Phương Tử Kiện đẩy gọng kính, vẻ mặt không cảm xúc như mặt hồ tĩnh lặng.
“Suy luận?” Triệu Mộ Vân đi vòng qua bàn, bước tới bên cạnh Phương Tử Kiện, cúi xuống nhìn thẳng vào mắt y, “Ngài Holmes, chi bằng ngài nói thử xem mình đã suy luận bằng cách nào?”
“Tôi không thể trả lời!”
“Nói dối! Ngày 15 tháng Tư, anh mượn cớ làm nghiên cứu khoa học để xin quản giáo được sử dụng internet, anh đã liên lạc với hung thủ chính vào khoảng thời gian đó!”
“Cô nói đúng một chuyện, người ta không thể suy luận ra từng đấy thứ nếu chỉ dựa vào một quyển tạp chí. Đúng là tôi đã viết đơn xin phép được lên mạng, nhưng mục đích của tôi không phải là liên lạc với hung thủ, mà là xâm nhập vào máy tính cá nhân của cô, đọc tài liệu báo cáo cô viết cho lãnh đạo về vụ án.” Phương Tử Kiện đáp như thể chuyện chẳng có gì to tát. “Anh hack máy tính của tôi?” Triệu Mộ Vân túm cổ áo y. “Có gì khó đâu.” Phương Tử Kiện không hề sợ sệt.
“Anh có biết những gì anh vừa nói sẽ khiến anh phải ngồi tù cả đời không?” Triệu Mộ Vân buông cổ áo Phương Tử Kiện ra, liếc nhanh camera giám sát.
“Đối với tôi mà nói, ngồi tù 20 năm và ngồi tù chung thân chẳng có gì khác biệt.” Phương Tử Kiện vừa nói vừa chỉnh lại cổ áo.
“Rốt cuộc anh muốn gì?”
“Sự thật, sự thật về việc vợ tôi bị sát hại!” Lần đầu tiên cảm xúc trên khuôn mặt y có sự thay đổi.
Triệu Mộ Vân lặng người. Mặc dù cô không phụ trách vụ của Phương Tử Kiện, nhưng án mạng năm đó khá ồn ào, hơn nữa còn phúc tra rất nhiều lần. Chuyện Phương Tử Kiện giết vợ có đầy đủ chứng cứ xác thực.
“Anh cứ nói cho tôi những gì anh biết, tôi đảm bảo nhất định sẽ điều tra lại vụ án của anh thêm một lần nữa.” Triệu Mộ Vân thỏa hiệp.
Phương Tử Kiện cười, nhưng là nụ cười chế giễu, “Mùng 2 tháng Bảy, hung thủ sẽ gây án lần nữa vào mùng 2 tháng Bảy. Hôm nay là 18 tháng Năm, tức là các cô còn chưa tới một tháng rưỡi để tìm ra hung thủ thực sự đã giết vợ tôi. Chờ khi nào các cô tìm ra được hung thủ, tôi sẽ tiết lộ địa điểm gây án tiếp theo của vụ giết người hàng loạt.”
“Anh đang uy hiếp tôi?”
“Những gì có thể nói tôi đều nói xong rồi.” Phương Tử Kiện đứng dậy.
“Nếu tôi mà tìm được chứng cứ chứng minh anh tham gia vào vụ giết người hàng loạt, tôi nhất định sẽ tiễn anh ra pháp truong!”
Phương Tử Kiện làm mặt thờ ơ như thể không nghe thấy. Lúc này, cửa phòng mở ra, cán bộ trại giam tiến vào đeo còng tay và xích chân cho y. Phương Tử Kiện bị đưa đi, đồng thời theo yêu cầu của Triệu Mộ Vân, y bị giam giữ độc lập, nghiêm cấm tiếp xúc với bên ngoài kể cả với phạm nhân khác.