Công Dân Tuân Thủ Pháp Luật

Lượt đọc: 1220 | 3 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 2
manh mối

Ban đầu, vụ giết người hàng loạt được giao cho Triệu Mộ Vân phụ trách. Song vì nó gây ra ảnh hưởng quá lớn, nên hiện giờ đích thân phó giám đốc sở Hồ Minh Viễn tiếp quản và thành lập hẳn tổ chuyên án.

Bốn vụ giết người, mỗi vụ lại có nhóm theo sát riêng. Xét tổng thể thì toàn bộ vụ án là một mớ bòng bong với các manh mối rối như tơ vò, nhưng phía cảnh sát vẫn triển khai công tác đâu vào đấy. Chỉ có điều, hung thủ ra tay sạch sẽ dứt khoát, động cơ gây án cũng chưa rõ ràng nên công tác điều tra của cảnh sát vẫn không mấy tiến triển.

Trên mặt bàn Triệu Mộ Vân bày la liệt tài liệu chi tiết của cả bốn vụ án, cô vừa thức trắng đêm nữa để nghiên cứu chúng. Nếu Phương Tử Kiện thực sự có thể tìm ra quy luật gây án của hung thủ dựa trên những thông tin này, thì không lý nào cô lại không thể. Trong bụng tức anh ách, cô sắp xếp toàn bộ lại từ đầu, nhưng vẫn không có phát hiện đột phá nào.

Cô viết lần lượt ra giấy trắng thời gian xảy ra bốn vụ án. Nạn nhân thứ nhất là Trương Tuệ Phương, thi thể được phát hiện vào 25 tháng Mười hai, pháp y suy đoán thời điểm tử vong là 24 tháng Mười hai. Nạn nhân thứ hai là Thang Sướng, thi thể được phát hiện vào mùng 7 tháng Hai, suy đoán thời điểm tử vong là mùng 6 tháng Hai. Nạn nhân thứ ba là Quách Hải Đào, thi thể được phát hiện vào ngày 11 tháng Tư, suy đoán thời điểm tử vong là ngày 10 tháng Tư. Nạn nhân thứ tư là Lôi Kiến Quân, thi thể được phát hiện vào 18 tháng Năm, suy đoán thời điểm tử vong là 17 tháng Năm. Ngoài những thông tin này, Triệu Mộ Vân còn viết thêm mùng 2 tháng Bảy Phương Tử Kiện đã nói với cô, phía sau đánh một dấu chấm hỏi lớn.

Đằng sau các mốc thời gian này phải chăng ẩn chứa điều gì? Triệu Mộ Vân thử đủ mọi cách tổng hợp và sắp xếp lại các con số, chí ít về mặt toán học thì chúng chẳng hề có quy luật.

Còn về địa điểm gây án, vì không tìm được hiện trường phạm tội đầu tiên, nên Triệu Mộ Vân đánh dấu vị trí phát hiện thi thể lên bản đồ thành phố Nam Đô, có điều bốn vị trí này dường như không có mối liên hệ logic với nhau.

Còn manh mối nào khác mà cô chưa phát hiện ra không? Hoặc, Phương Tử Kiện chính là một trong các hung thủ, còn kẻ trực tiếp sát hại nạn nhân thật ra đang bị y điều khiển? Nhưng kết quả điều tra từ phía trại giam đã bác bỏ phỏng đoán này. Thứ nhất, từ khi vào tù, Phương Tử Kiện chưa từng được ai tới thăm nom, món đồ duy nhất y gửi ra ngoài chính là bức thư gửi cho cảnh sát. Thứ hai, đồng nghiệp phòng kĩ thuật đã kiểm tra kĩ càng chiếc máy tính Phương Tử Kiện dùng để vào mạng, quả thật như những gì y đã khai, y chỉ hack vào máy tính cá nhân của Triệu Mộ Vân, tải xuống các tài liệu có liên quan tới vụ giết người hàng loạt, chứ không gửi đi bất cứ tin tức gì cho người khác.

Triệu Mộ Vân cầm cốc lên, uống một hơi cạn cốc cà phê đầy. Đã một tuần kể từ ngày cô tới trại giam gặp Phương Tử Kiện, hay nói cách khác, còn 37 ngày nữa là tới thời điểm xảy ra vụ giết người thứ năm theo suy luận của y.

Một tay đỡ trán, Triệu Mộ Vân gõ nhịp tay còn lại lên mặt bàn. Chẳng bao lâu sau, cô vẫn phải đưa ra quyết định. Cô với lấy điện thoại bàn, “Vu Đức Chính, tới phòng làm việc của tôi ngay.”

Vu Đức Chính vào đội chưa lâu nhưng đầu óc linh hoạt, có tài ứng biến, trong thời gian ngắn đã thân thiết với mọi người trong đội. Sau một hồi suy đi tính lại, Triệu Mộ Vân thấy chuyện này giao cho Vu Đức Chính là thích hợp nhất.

“Đội trưởng tìm tôi có việc gì ạ?” Vu Đức Chính hớn hở bước vào phòng.

“Đóng cửa lại.”

Thấy vẻ mặt nghiêm túc của Triệu Mộ Vân, Vu Đức Chính không cười nữa, khép cửa lại.

“Tôi cần cậu đi điều tra chuyện này…”

“Đội trưởng, lần trước chị giao điều tra vụ Thang Sướng, tôi còn chưa làm xong…”

“Vụ đó cậu tạm thời gác lại, tôi sẽ sắp xếp người khác làm.” Triệu Mộ Vân ngắt lời Vu Đức Chính, “Nghe nói cậu và Trần Dũng của Đội 1 quan hệ khá tốt?”

“Cậu ấy là anh em thân thiết của tôi.”

“Vậy thì tốt. Tôi cần cậu đến nhờ cậu ta lấy cho tài liệu vụ Phương Tử Kiện giết vợ.”

“Nhờ Trần Dũng lấy cho ạ?” Vu Đức Chính ngớ người. Theo lý mà nói, tham khảo tài liệu các vụ án cũng được tính là việc công, cứ viết vào báo cáo là được.

“Đúng vậy, tôi không muốn chuyện này ảnh hưởng tới người khác, cậu hiểu ý tôi chứ?”

“Tôi hiểu. Đội trưởng yên tâm, tôi nhất định sẽ lặng lẽ mang hồ sơ vụ án đó về mà không để ai biết.” Vu Đức Chính cười toe toét.

“Sau khi lấy được tài liệu, cậu và Hoàng Hưng Tài cùng đọc một lượt, sau đó thử điều tra lại từ đầu xem sao. Nhớ kĩ là phải báo cáo lại với tôi mỗi ngày.” Triệu Mộ Vân biết hai chàng trai trẻ này sẽ không gây chú ý, bởi vì chẳng ai kì vọng họ sẽ làm nên thành tích trong vụ án lớn nhường này.

“Dạ?” Vu Đức Chính thoáng ngạc nhiên, “Chúng tôi không điều tra vụ giết người hàng loạt nữa sao?”

“Hai cậu cứ điều tra vụ Phương Tử Kiện trước đã.”

“Được ạ. Thế tôi đi luôn nhé?” Vu Đức Chính thầm than khổ. Lần này bị đội trưởng chỉ đạo trực tiếp, anh ta muốn làm biếng cũng không được.

“Tranh thủ thời gian mà làm đi!” Triệu Mộ Vân nhấn mạnh.

Hoàng Hưng Tài vừa xem một đống dữ liệu từ camera giám sát. Sau khi ghi chép lại cẩn thận, cậu giơ tay lên nhìn đồng hồ mới nhận ra bây giờ đã là 1 giờ sáng. Cậu dụi mắt, đứng dậy định đi về nghỉ ngơi thì bị Vu Đức Chính chặn lại.

“Cậu đi theo anh.” Vu Đức Chính liếc mắt ra hiệu có vẻ rất bí ẩn.

Tưởng là chuyện liên quan tới vụ giết người hàng loạt nên Hoàng Hưng Tài không dám chần chừ, vội vàng theo sau Vu Đức Chính tới phòng họp nhỏ. Trong phòng vắng tanh, không một bóng người. Vu Đức Chính đóng cửa xong cài chốt luôn.

“Đội trưởng Triệu yêu cầu hai chúng ta điều tra cái này.” Vu Đức Chính mở hồ sơ vụ án trong tay ra.

Hoàng Hưng Tài liếc nhanh thấy ngay ba chữ “Phương Tử Kiện” viết trên tập hồ sơ.

“Phương Tử Kiện?”

“Đúng, chính là gã phạm nhân đã đưa ra phán đoán về vụ giết người thứ tư. Đội trưởng Triệu bảo chúng ta điều tra lại vụ án giết vợ của y, không những thế còn phải báo cáo lại tình hình cho đội trưởng hằng ngày.” Vu Đức Chính nhăn nhó.

“Có hai chúng ta thôi á?” Hoàng Hưng Tài nuốt nước bọt, ngờ vực nhìn Vu Đức Chính.

“Ừ, tại mỗi hai chúng ta rảnh.” Vu Đức Chính có ý thức tự giác rất cao, “Hiện giờ phó giám đốc sở đích thân theo sát vụ giết người hàng loạt, ngay cả những đồng nghiệp hơi có kinh nghiệm cũng đều bị điều động lên tuyến một chứ đừng nói tới đội trưởng, đội trưởng muốn phân thân cũng khó.”

“Ra vậy.” Hoàng Hưng Tài lúc này mới hiểu, chỉ có cậu và Vu Đức Chính là lính mới nên thường hay được giao việc vụn vặt, miễn đội trưởng Triệu ngầm ưng thuận thì sẽ không ai quan tâm hai người điều tra cái gì.

“Không còn sớm nữa, trước tiên chúng ta cứ đọc thử xem rốt cuộc ba năm trước Phương Tử Kiện đã làm gì?” Vu Đức Chính vừa nói vừa lật mở tập hồ sơ.

Thời gian: Ngày 13 tháng Tư năm 2015

Địa điểm: Khu biệt thự Hồ Cảnh Thiên Địa, thành phố Nam Đô

Phương Tử Kiện ngồi trên xe mà trong lòng nôn nóng không yên, mắt nhìn đăm đăm nhà mình.

Y thò tay vào hộc để đồ bên ghế phụ lái, mò mẫm lấy ra một con dao Tây Tạng. Con dao này là vật lưu niệm hai vợ chồng mua trong chuyến du lịch Tây Tạng, vẫn luôn để trên xe.

Dao vô cùng tinh xảo, vỏ khắc chữ Tạng và khảm đá ngọc lam. Cán dao làm bằng đồng nguyên chất, chạm trổ hoa văn.

Một lát sau, Phương Tử Kiện hít sâu, mở cửa xe chạy một mạch vào nhà. Y lên thẳng tầng hai, đạp tung cửa phòng ngủ.

Đập vào mắt y là hình ảnh hai người lõa thể. Một người chính là Tô Tình Tình, vợ y. Người còn lại là Mã Thiên Thành, bạn thân của y.

“Phải em, em cũng giết người mất.” Vừa đọc ghi chép trong hồ sơ vừa tự tái hiện cảnh tượng ấy trong đầu, Hoàng Hưng Tài không khỏi xuýt xoa.

“Thế nên người ta mới bảo vụ này có động cơ giết người rất rõ ràng.” Vu Đức Chính tiếp lời, lật giở sang lời khai của Mã Thiên Thành, “Mã Thiên Thành nói Phương Tử Kiện cầm dao trong tay, anh ta phải giơ đèn bàn lên chặn hai lần, sau đó bỏ chạy theo đường cửa sổ, thậm chí không kịp mặc quần áo.”

“Em thấy đoạn đấy rồi. Trong này còn có ảnh Mã Thiên Thành trần truồng chạy ngoài đường do người dân chạy bộ ven hồ chụp lại nữa. Tuy nhiên, điều này cho thấy Mã Thiên Thành không tận mắt chứng kiến Phương Tử Kiện giết Tô Tình Tình” Trong lòng Hoàng Hưng Tài thầm đứng về phía Phương Tử Kiện.

“Mã Thiên Thành đúng là không tận mắt chứng kiến, nhưng vẫn còn các nhân chứng khác.” Vu Đức Chính đã xem qua toàn bộ hồ sơ từ trước, thành thạo mở sang phần ghi chép của nhân chứng.

Có hai nhân chứng, một nam một nữ, nam tên Tống Vũ, giáo sư bệnh viện XX, nữ tên Đàm Tử Tinh, nội trợ, chồng là CEO của một doanh nghiệp. Hai nhân chứng đều là hàng xóm của Phương Tử Kiện, biệt thự của họ nằm hai bên biệt thự nhà y. Tối hôm ấy đúng lúc Tống Vũ ra ngoài chạy bộ, còn Đàm Tử Tinh đang phơi quần áo trên ban công tầng ba, cả hai người họ đều nghe thấy tiếng xô xát và tiếng la hét.

Lúc đó người báo cảnh sát là Đàm Tử Tinh. Bà đứng trên ban công tầng ba nhìn thấy hai vợ chồng Phương Tử Kiện cãi cọ, Phương Tử Kiện tát Tô Tình Tình một cái, rồi hai người xô đẩy nhau ra khỏi phòng ngủ. Họ cãi nhau dữ dội, tưởng chừng có thể xảy ra án mạng bất cứ lúc nào.

Tống Vũ đứng dưới tầng một, nghe thấy tiếng hét thảm thiết của Tô Tình Tình, thế là vội vã vòng ra bên cạnh tường rào sân xem có chuyện gì. Nhìn qua kính cửa sổ trông thấy Tô Tình Tình nằm giữa một vũng máu, anh ta hớt hải đập cửa gọi tên Phương Tử Kiện và Tô Tình Tình. Không thấy ai đáp lời, anh ta cũng gọi điện báo cảnh sát. Căn cứ vào ghi chép báo án của cảnh sát, Tống Vũ gọi điện sau Đàm Tử Tinh bảy phút.

Hồ Cảnh Thiên Địa nằm ở ngoại ô thành phố, nên phải ba mươi hai phút sau khi nhận tin, cảnh sát mới tới được hiện trường. Hai cảnh sát cưỡng chế mở cửa nhà Phương Tử Kiện, lên thẳng hành lang trước phòng ngủ trên tầng hai thì thấy Tô Tình Tình nằm dưới đất, máu me lênh láng, bên cạnh là Phương Tử Kiện nằm ngất xỉu, tay cầm con dao Tây Tạng.

Theo lời khai của Phương Tử Kiện, y đang tranh cãi với Tô Tình Tình ở hành lang thì đột nhiên bị ai đó đánh ngất từ phía sau. Những sự việc phát sinh sau đó y đều không hay biết.

Nhưng kết quả điều tra của cảnh sát cho thấy, trong nhà Phương Tử Kiện ngoại trừ các dấu vết do Phương Tử Kiện, Tô Tình Tình và Mã Thiên Thành để lại thì không hề phát hiện thêm dấu vết người khác. Mã Thiên Thành cũng có bằng chứng ngoại phạm trong khoảng thời gian án mạng xảy ra, nên chẳng có chứng cứ nào chứng minh lời Phương Tử Kiện nói là thật.

“Nhưng sau gáy y quả thật có vết thương…” Hoàng Hưng Tài cầm báo cáo giám định thương tích của Phương Tử Kiện lên xem.

“Tự đập vào đầu mình có khó không nhỉ?” Vu Đức Chính tặc lưỡi, “Hung khí chính là con dao Tây Tạng Phương Tử Kiện lấy từ trên xe, trên dao có dấu vân tay của y. Thi thể Tô Tình Tình bị đâm bảy nhát, có thể thấy khi đó Phương Tử Kiện đang vô cùng kích động.”

Hoàng Hưng Tài đặt hồ sơ xuống, bất giác buông tiếng thở dài. Hai người cùng rơi vào trầm tư giây lát.

“Vụ án này có gì để điều tra lại đâu.” Vu Đức Chính phàn nàn.

“Động cơ giết người, nhân chứng, vật chứng đều đầy đủ… Nhưng mà…” Hoàng Hưng Tài ngẩng lên, lật giở tới phần ghi chép của nhân chứng và cảnh sát tới hiện trường.

“Nhưng mà cái gì?” Vu Đức Chính dựa lưng vào ghế.

“Nhưng không ai tận mắt trông thấy Phương Tử Kiện giết người, không một ai tận mắt chứng kiến Phương Tử Kiện đâm Tô Tình Tình.”

“Đúng là không có người tận mắt chứng kiến, nhưng tất cả chứng cứ đều nhắm vào Phương Tử Kiện, cho thấy kẻ sát nhân chỉ có thể là y.” Vu Đức Chính sửa lại lời Hoàng Hưng Tài.

“Nếu đã phải điều tra lại, thì chỉ có thể bắt đầu từ chỗ này.”

“Cũng chỉ còn mỗi cách ấy.” Vu Đức Chính chẳng biết làm gì hơn ngoài hùa theo. Còn nước còn tát, chứ nếu chịu thua luôn thì hai người họ chẳng biết phải báo cáo với đội trưởng Triệu thế nào.

Hiện trường gây án đầu tiên của vụ giết người hàng loạt vẫn luôn khiến Triệu Mộ Vân đau đầu, bởi vì việc tìm ra được hiện trường gây án đầu tiên chính là chìa khóa quan trọng để phá án.

Về vấn đề này, bức thư của Phương Tử Kiện đã cho cô một lời gợi ý. Trong thư có nói:

Theo suy luận của tôi, hung thủ sẽ thực hiện vụ thứ tư trong khu kinh doanh trung tâm thành phố Nam Đô.

Tuy vụ án đã xảy ra, nhưng câu này của Phương Tử Kiện đã giúp Triệu Mộ Vân gỡ được một nút thắt. Nếu suy đoán của y không sai, thì rõ ràng bức thư đã chỉ ra hiện trường gây án đầu tiên chính là khu kinh doanh trung tâm. Nói cách khác, địa điểm Lôi Kiến Quân bị hại và nơi phát hiện thi thể anh ta có thể nằm ở các vị trí khác nhau trong cùng một khu vực. Nhờ đó, phạm vi tìm kiếm của phía cảnh sát đã được thu hẹp hàng chục lần.

Dựa vào hình ảnh lấy từ camera giám sát trên đường, Triệu Mộ Vân tìm được hai điểm khả nghi. Một là trong đêm bị hại, Lôi Kiến Quân có lái xe đi vào một ngã rẽ, nhưng đã quay xe trở lại trục đường chính gần như ngay sau đó. Tại sao anh ta phải làm vậy? Anh ta đang trốn tránh điều gì, hay đang theo dõi thứ gì? Hai là căn cứ video giám sát trên đường và theo miêu tả của đồng nghiệp cùng công ty, thì có lẽ khi đó Lôi Kiến Quân đang quay trở lại tòa nhà SOHO, song các đồng nghiệp tăng ca tối đó cho biết không hề trông thấy anh ta trở lại công ty. Cảnh sát tìm thấy xe của Lôi Kiến Quân trong hầm gửi xe, cho thấy quả thật anh ta có lái xe trở lại tòa nhà SOHO. Camera giám sát trong tòa nhà SOHO vẫn hoạt động bình thường, có điều Lôi Kiến Quân lại đỗ xe đúng vào góc chết.

Triệu Mộ Vân lúc này đang ở bên trong tòa nhà SOHO, đứng ngay bên cạnh xe ô tô của Lôi Kiến Quân. Tổ thu thập vật chứng đã tiến hành lấy chứng cứ trên xe từ trong ra ngoài, không bỏ qua ngay cả một sợi tóc, nhưng vẫn không phát hiện được gì.

Theo camera giám sát ở hầm gửi xe và bên trong tòa nhà, Lôi Kiến Quân lái xe vào đây rồi không xuất hiện nữa. Nếu không phải anh ta biến mất vào không khí thì tức là có người uy hiếp anh ta chính tại vị trí này.

Chắc chắn hung thủ đã chuẩn bị từ trước. Uy hiếp Lôi Kiến Quân không phải việc khó, cái khó là làm sao đưa được một người cao mét chín rời khỏi đây. Dù sao góc chết của camera giám sát cũng không rộng, hung thủ mà lái xe thì rất dễ bị truy ra, làm gì có chuyện tuyệt đối không để lại dấu vết.

Hàng trăm nghi vấn còn chưa tìm được lời giải, trong đầu Triệu Mộ Vân chợt lóe lên một suy nghĩ, thế là cô nằm bò xuống đất quan sát gầm các xe xung quanh. Cô phát hiện dưới gầm chiếc xe bên cạnh xe Lôi Kiến Quân có nắp cống thoát nước. Lẽ nào hung thủ đã đưa Lôi Kiến Quân đi bằng đường cống ngầm? Nghĩ tới giả thuyết này, cô không khỏi rùng mình.

Triệu Mộ Vân tìm chủ xe để họ lái xe sang chỗ khác, sau đó tự mình mở nắp cống thoát nước kia lên.

Hệ thống cống ngầm trong khu kinh doanh trung tâm đạt tiêu chuẩn của thành phố Châu Âu. Nghe nói cho dù gặp mưa lớn 500 năm mới có một lần vẫn đảm bảo không bị ngập úng.

Miệng cống bán kính khoảng 60 centimet, một người đàn ông trưởng thành hoàn toàn có thể chui vừa. Tuy nhiên bên trong cống không có cầu thang, muốn đi xuống phải dùng dây thừng.

Triệu Mộ Vân đứng sát miệng cống cẩn thận tìm kiếm, quả nhiên tìm thấy dấu vết dây thừng ma sát ở thành miệng cống. Cô sờ tay thử xuống bề mặt tường cống, thấy hơi ẩm và trơn, tự trèo xuống e là không dễ. Cô tìm bảo vệ của tòa nhà để hỏi mượn dây thừng và đèn pin, chuẩn bị tự mình xuống dưới xem thử trước.

Cố định xong dây thừng, Triệu Mộ Vân đang chuẩn bị trượt xuống miệng cống thì chợt nghe thấy giọng nói quen thuộc.

“Triệu Mộ Vân, em đang làm gì thế?”

Quay đầu lại nhìn, Triệu Mộ Vân thấy ngay anh chồng cũ Quách Hồng Lương của mình đang tiến về phía này trong bộ comple giày da nghiêm chỉnh.

“Điều tra.” Triệu Mộ Vân cấm cảu đáp. “Anh tới đây làm gì?”

Quách Hồng Lương thò đầu ngó đường cống ngầm, sau đó nhìn Triệu Mộ Vân, lắc đầu.

“Công ty anh ở trong tòa nhà này.” Quách Hồng Lương lấy một tập giấy tờ từ trong cặp da, “May quá đúng lúc anh có việc cần tìm em. Anh thấy em chẳng có thời gian chăm sóc Duyệt Duyệt, em kí vào đây đi, để anh đưa con bé đi Mỹ.”

Tay đón lấy giấy tờ nhưng Triệu Mộ Vân chẳng buồn liếc lấy một cái. Cô trừng mắt nhìn Quách Hồng Lương, xé đôi tờ giấy, “Anh nằm mơ đi!”

Quách Hồng Lương đâm cáu, “Anh nằm mơ? Triệu Mộ Vân, em đừng có mà ích kỉ, con gái là của cả hai chúng ta! Anh có thể nhượng bộ hết mức và từ bỏ quyền nuôi con, nhưng với điều kiện là em phải nghỉ việc. Như vậy anh mới chắc chắn được là em có thời gian và khả năng chăm sóc con chu đáo!”

“Việc của tôi, tôi tự có cách sắp xếp, tôi sẽ chăm sóc chu đáo cho Duyệt Duyệt, không cần anh phải lo.” Triệu Mộ Vân lúc này đã không còn cứng giọng như ban nãy.

“Vậy chúng ta chỉ còn cách gặp nhau trước tòa.” Quách Hồng Lương nghiêm túc nói.

“Gặp nhau trên tòa!” Triệu Mộ Vân nói xong liền kéo dây thừng, nhanh nhẹn trượt xuống đường cống ngầm.

Quách Hồng Lương đứng trên miệng cống nhìn xuống dưới. Thoắt cái đã không thấy bóng dáng Triệu Mộ Vân đâu, anh ta thở dài, xách cặp tài liệu lên quay gót bỏ đi. Nhưng đi được vài bước, anh ta ngoảnh đầu lại.

“Sao không thấy đồng nghiệp cô ấy tới chi viện nhỏ, đàn bà con gái một thân một mình…” Quách Hồng Lương vừa làu bàu vừa quay lại. Gần đây anh ta có xem tin tức về vụ giết người hàng loạt nên cũng thấy lo lo.

Chiều cao từ miệng cống xuống cống ngầm bên dưới ước chừng ba mét. Dưới cống bốc mùi hơi khó ngửi, nhưng không đến nỗi hôi thối như tưởng tượng. Đường cống ngầm là một không gian hình trụ tròn đường kính hai mét, nước thải chảy qua cao tới tầm mắt cá chân.

Triệu Mộ Vân lội nước, chầm chậm mò mẫm trong đường cống ngầm nhờ ánh sáng đèn pin. Chưa đi được bao lâu, cô chợt nghe thấy đằng sau có tiếng động. Cô quay phắt lại chiếu đèn pin về phía đó thì thấy Quách Hồng Lương đã theo xuống đến nơi.

“Anh xuống dưới này làm gì?” Triệu Mộ Vân vội hỏi.

Quách Hồng Lương sa sầm mặt, giơ tay che ánh đèn pin rọi về phía mình, bực bội nói, “Anh lo Duyệt Duyệt còn nhỏ đã phải chịu cảnh mất mẹ.”

“Hừ! Phỉ phui cái mồm anh.” Triệu Mộ Vân ngoài miệng mắng nhiếc nhưng trong lòng lại thấy ấm áp, “Anh đi lên ngay đi, tôi đang bận chuyện nghiêm túc.”

“Em cứ làm việc của mình, anh… anh đi theo xem thế nào.” Quách Hồng Lương giữ chặt cặp tài liệu bằng cả hai tay, lội nước cống bước tới bên cạnh Triệu Mộ Vân.

“Vậy anh theo sát vào.” Triệu Mộ Vân hết cách, đành mặc kệ anh ta muốn làm gì thì làm.

Triệu Mộ Vân lấy bản vẽ hệ thống đường cống ngầm lấy ở chỗ bảo vệ tòa nhà ra xem. Quách Hồng Lương một tay cầm điện thoại soi đèn, một tay giúp cô giữ bản vẽ.

“Đây là bản vẽ hệ thống đường cống ngầm khu kinh doanh trung tâm, em muốn tìm cái gì, anh tìm giúp em.” Quách Hồng Lương vốn học chuyên ngành thiết kế kết cấu công trình, chỉ là biết ngay bản vẽ này vẽ gì.

liếc qua “Từ vị trí hiện tại của chúng ta tới Nam Đô Center thì đi đường nào?” Triệu Mộ Vân cũng hiểu việc đọc bản vẽ dễ như bỡn đối với Quách Hồng Lương.

Sau một hồi xem xét, Quách Hồng Lương lấy bút trong cặp tài liệu ra, đánh dấu một số vị trí quan trọng trong bản vẽ. “Em đi theo anh.” Anh ta cầm lấy bản vẽ, tự đi trước dẫn đường.

Triệu Mộ Vân cầm đèn pin theo sau. Nhìn bóng anh ta, cô nhất thời thất thần, tự hỏi lòng mình, rốt cuộc giữa hai người đã xảy ra chuyện gì?

Vào cái đêm mười năm trước, cô cũng đi sau anh ta hệt lúc này, tìm lối ra giữa rừng cây rậm rạp.

Năm đó, Triệu Mộ Vân 20 tuổi, Quách Hồng Lương 21 tuổi, cả hai đều là thành viên câu lạc bộ yêu thích thể thao ngoài trời của trường đại học. Trong một hoạt động đi bộ dã ngoại, trời bỗng đổ mưa lớn, hai người lạc khỏi đoàn và cũng mất cả phương hướng.

“Em đi theo anh, yên tâm, anh nhất định sẽ đưa em ra ngoài.” Khi đó, Quách Hồng Lương dắt tay Triệu Mộ Vân đi xuyên qua rừng cây giữa mưa gió bão bùng. Triệu Mộ Vân cũng nắm chặt tay anh ta, trong lòng không hề sợ hãi, tin chắc anh ta có thể đưa cô ra khỏi rừng.

“Này, em còn ngây ra đó làm gì, có đi không hả?” Quách Hồng Lương quay đầu lại, thấy Triệu Mộ Vân đứng ngẩn người không nhúc nhích thì bực bội hỏi.

Triệu Mộ Vân giật mình tỉnh lại từ trong hồi ức. Cũng may không gian tăm tối dưới cống ngầm đã che giấu vẻ lúng túng trên gương mặt cô.

“Anh vội cái gì, anh vội thì tự trèo lên trước đi.” Triệu Mộ Vân cũng không mấy vui vẻ, cự lại.

Quách Hồng Lương “Hừ” một tiếng, không nói năng gì nhưng bước chậm lại.

Triệu Mộ Vân tập trung đi theo Quách Hồng Lương, thi thoảng soi đèn pin khắp bốn phía, cố gắng tìm kiếm manh mối. Quách Hồng Lương cũng im lặng. Hệ thống đường cống ngầm thông ra mọi hướng, lối rẽ dày đặc, anh ta chăm chú nhìn bản vẽ, đưa Triệu Mộ Vân đi về hướng tòa Nam Đô Center.

Triệu Mộ Vân càng đi càng kinh hãi. Nếu Quách Hồng Lương không theo cô xuống dưới này, chỉ dựa vào một bản vẽ e là cô chẳng tự lực cánh sinh nổi.

Dưới đường cống ngầm ẩm ướt khó di chuyển, hung thủ vừa đi dưới này vừa kéo theo một người nặng 80 cân, chứng tỏ hắn phải có thể hình tương đối cường tráng.

“Nước thải ở đây chảy đi đâu?” Triệu Mộ Vân bỗng nhiên lên tiếng hỏi.

“Cống ngầm này chủ yếu xả nước thải sinh hoạt và nước mưa, chúng sẽ theo đường ống thoát nước xả trực tiếp xuống sông.” Quách Hồng Lương đáp.

Triệu Mộ Vân nhíu mày, nếu thế thì tất cả dấu vết gây án của hung thủ đều sẽ theo dòng nước thải chảy ra sông hồ. Xem ra khó có nơi nào thích hợp để làm hiện trường gây án hơn nơi này.

Hai người đi dưới cống ngầm được khoảng nửa tiếng thì Quách Hồng Lương dừng bước, xem xét bản vẽ rồi nói, “Chỗ này chính là phía dưới tòa Nam Đô Center, tuy nhiên có chín miệng cống thông lên trên, em muốn tìm cái nào?”

“Cái nào thông lên hầm gửi xe?” Triệu Mộ Vân chiếu đèn pin lên bản vẽ, hỏi.

“Đây, đây, đây nữa, ba cái này.” Quách Hồng Lương chỉ tay vào bản vẽ.

“Đưa tôi tới ba miệng cống này trước.” Trong lòng Triệu Mộ Vân bắt đầu căng thẳng và sốt ruột, bởi nếu không tìm được manh mối thì cô lại phải nghĩ cách khác.

Song, ông trời coi như có mắt, cuối cùng Triệu Mộ Vân cũng tìm được manh mối ở một trong ba miệng cống.

Cô phát hiện vài vết máu trên vách cống. Tuy hiện giờ chưa thể khẳng định vết máu là máu người, hoặc chính là máu của Lôi Kiến Quân, nhưng cô có cảm giác vết máu này rất khác thường. Trừ chỗ này, những chỗ khác dưới đường cống ngầm đều không có vết máu. Chưa kể ở nơi phát hiện vết máu, hai bên vách cống đều có vết trầy xước như thể có người muốn dọn sạch thứ gì, song do điều kiện ánh sáng quá kém nên để sót dấu vết.

“Chính là chỗ này, đỡ tôi lên trên xem thử.” Dựa vào trực giác nhạy bén, Triệu Mộ Vân nhận định đây chính là hiện trường đầu tiên nơi Lôi Kiến Quân bị sát hại.

Tuy chẳng hiểu đầu đuôi thế nào, nhưng Quách Hồng Lương có thể nhận ra hình như Triệu Mộ Vân đã tìm được thứ cô muốn. “Giẫm lên vai anh, bám chắc vào.” Quách Hồng Lương hạ thấp người xuống, để Triệu Mộ Vân giẫm lên vai mình, sau đó từ từ đứng dậy.

Triệu Mộ Vân vươn tay đẩy nắp cống, vừa bám vừa trèo lên trên, chui ra khỏi miệng cống.

Quả nhiên phía trên chính là hầm gửi xe tòa nhà Nam Đô Center, còn ngay phía trước cách miệng cống không xa có một cái thang.

“Phó giám đốc Hồ, tôi phát hiện dấu vết trong đường cống ngầm bên dưới bãi đỗ xe tòa nhà Nam Đô Center, nghi là hiện trường đầu tiên trong vụ Lôi Kiến Quân.” Triệu Mộ Vân gọi điện ngay về sở. “Chúng ta phải nhanh chóng điều động tổ pháp y và tổ giám định tới đây ngay.”

“Triệu Mộ Vân, em kéo anh lên trước đã!” Quách Hồng Lương đứng dưới cống ngầm nghển cổ la lên.

Sau khi Triệu Mộ Vân ra về, Phương Tử Kiện bị đưa vào phòng biệt giam. Y bị hủy toàn bộ các hoạt động bên ngoài, không được phép rời khỏi phòng giam một bước. Mỗi ngày đều có người mang cơm tới cho y, tất cả mọi người đều không được nói chuyện với y khi chưa nhận được sự đồng ý của lãnh đạo trại giam. Nói đơn giản, cảnh sát hi vọng Phương Tử Kiện hoàn toàn cắt đứt liên lạc với bên ngoài, như vậy có thể đảm bảo y không thể truyền đi bất cứ thông tin nào.

Phương Tử Kiện không những không phản đối đãi ngộ mới, thậm chí còn vô cùng hưởng thụ môi trường yên tĩnh này là đằng khác.

Đa số người bình thường khi bị biệt giam sẽ trở nên sa sút tinh thần, về lâu về dài còn rơi vào trạng thái luôn bồn chồn, không tỉnh táo. Có điều, những tình trạng này đều không xuất hiện ở Phương Tử Kiện.

Trong phòng biệt giam không nhìn thấy ánh mặt trời. Phòng chỉ có một chiếc giường, một hố xí bệt và một bóng đèn tù mù, ngoài ra không còn đồ vật nào khác, càng không nói tới đồng hồ. Thế mà giờ giấc sinh hoạt của Phương Tử Kiện vẫn y hệt hồi ở phòng giam bình thường. Mỗi ngày y vẫn thức dậy đúng giờ, không có sách đọc thì ngồi yên trên giường như ngồi thiền. Thi thoảng y chấm ngón tay vào nước canh rồi viết xuống đất, không ai biết rốt cuộc y viết gì. Y còn rất kiên trì tập thể dục, mỗi ngày chống đẩy 100 cái, gập bụng 300 cái và bật nhảy 100 cái. Quản giáo giám sát Phương Tử Kiện từng ngồi nhìn y tập thể dục trước màn hình giám sát, có mấy hôm nhàm chán quá còn giúp y đếm số lần thực hiện động tác, lần nào y cũng hoàn thành đủ các động tác này, không thừa không thiếu.

Triệu Mộ Vân có ghé trại giam vài lần để kiểm tra tình hình Phương Tử Kiện trong phòng biệt giam. Nhờ đó cô càng thấy được nghị lực và khả năng quan sát vượt trội của y.

“Không tài nào hiểu nổi y xác định thời gian trong phòng biệt giam kiểu gì.” Dương Ba đi kiểm tra cùng Triệu Mộ Vân cũng phải cảm thán.

“Chuyện này không khó. Y chỉ việc căn cứ vào thức ăn được cung cấp và số lần các cán bộ thay ca là có thể nắm được đại khái thời gian trong ngày.” Tuy miệng nói vậy, nhưng Triệu Mộ Vân biết người bình thường dù nắm rõ phương pháp cũng khó lòng làm được.

“Ồ.” Hiểu ý Triệu Mộ Vân, Dương Ba thầm tự hỏi liệu có nên đảo lộn thức ăn ba bữa sáng trưa tối đưa đến cho Phương Tử Kiện không, thí dụ tối đưa cháo và bánh bao chẳng hạn. Để xem tới lúc đó y còn giữ được nhịp sinh hoạt quy củ như hiện nay không? Song đây chỉ là tò mò nhất thời của cậu ta, chứ giám thị trại giam e là sẽ không đồng ý với ý tưởng không khác gì trò chơi khăm này.

Phương Tử Kiện ở yên trong phòng biệt giam đến ngày thứ bảy thì có biến. Đột nhiên y vừa đập cửa vừa la lối om sòm. Bảo vệ tưởng y không chịu nổi nữa nên đã phát điên, vội vàng thông báo cho quản giáo Dương Ba tới kiểm tra. Vừa nhìn thấy Dương Ba, Phương Tử Kiện im lặng ngay lập tức.

“Anh đừng giả điên giả dại nữa, ngoan ngoãn trả lời câu hỏi, phối hợp với cảnh sát…” Dương Ba chưa kịp dạy dỗ xong đã bị Phương Tử Kiện ngắt lời.

“Ngày thứ bảy rồi, ngày thứ bảy rồi, cậu mau mau chuyển lời tới Triệu Mộ Vân bảo đừng lần theo manh mối tìm được dưới đường cống ngầm. Bẫy, đó là bẫy… Bảo cô ta bắt đầu lại từ đầu, bắt đầu lại từ đầu, chỉ có mỗi cách bắt đầu lại từ đầu mới tìm ra sự thật!” Phương Tử Kiện hai mắt trợn trừng, vẻ mặt kích động, nói xong thì cười phá lên.

Sau một hồi thảo luận, Hoàng Hưng Tài và Vu Đức Chính quyết định bắt đầu điều tra từ Mã Thiên Thành.

Mã Thiên Thành, Phương Tử Kiện và Tô Tình Tình đều học cùng cấp ba, Mã Thiên Thành và Phương Tử Kiện còn là bạn thân lâu năm, quan hệ tình cảm rối rắm giữa ba người e là có viết thành sách cũng không kể hết được.

Mã Thiên Thành quản lý một quán cà phê, tuy không dư dả nhưng được cái cuộc sống nhàn nhã. Anh ta vừa kết hôn một năm rưỡi trước và có đứa con mới đầy tháng.

Tên quán cà phê là “Cà phê ngày nắng*”, Hoàng Hưng Tài và Vu Đức Chính vừa nhìn biển hiệu trước cửa là nghĩ ngay tới Tô Tình Tình.

Chữ “tình” trong tên của Tô Tình Tình có nghĩa là “trời quang, trời nắng”. (Các chú thích trong sách đều của người dịch và Ban biên tập tiếng Việt)

Quán cà phê không rộng lắm, bài trí theo phong cách phục cổ trông khá độc đáo. Có lẽ do đang là buổi sáng nên quán tương đối vắng vẻ. Mã Thiên Thành đứng sau quầy bar tập trung pha cà phê.

Hoàng Hưng Tài và Vu Đức Chính đều từng xem ảnh chụp Mã Thiên Thành nên nhận ra anh ta ngay. Mã Thiên Thành có nước da màu bánh mật, mặt mũi sáng sủa, dù đã ngoài 30 nhưng vẫn giữ được vóc dáng cao lớn, đẹp trai quyến rũ.

“Chào anh Mã Thiên Thành. Chúng tôi là người của Đội Điều tra Hình sự Sở Cảnh sát thành phố, đến đây muốn hỏi thăm anh vài chuyện.” Hoàng Hưng Tài tiến lên trước vào thẳng vấn đề, đồng thời rút thẻ ngành cho anh ta xem.

Mã Thiên Thành bực bội nhìn Hoàng Hưng Tài và Vu Đức Chính, miễn cưỡng đặt ly cà phê trong tay xuống.

“Chuyện liên quan tới Phương Tử Kiện đúng không?”

“Đúng vậy.”

“Các anh trở đi trở lại bảy, tám lần rồi, tôi cũng đã khai mười mấy lượt khẩu cung, các anh còn muốn biết gì nữa?” Mã Thiên Thành than phiền.

“Hi vọng anh có thể phối hợp với công việc của chúng tôi, nói thế nào đi nữa, vụ án này ít nhiều đều do anh mà ra.” Hoàng Hưng Tài trả lời.

Mã Thiên Thành sa sầm mặt, nhưng cuối cùng chỉ thở dài, thái độ dịu đi đôi chút, “Tôi đi rửa tay đã, các anh ngồi xuống trước đi.”

“Nhân tiện làm cho chúng tôi hai tách mocha.” Vu Đức Chính bỗng nhiên rút ra tờ 100 đồng đặt lên mặt quầy bar.

Mã Thiên Thành không từ chối. Anh ta nhận tiền, trả lại 40 đồng tiền thừa cho Vu Đức Chính.

“Anh mời, vừa uống vừa nói chuyện.” Vu Đức Chính cất tiền đi, đáp lại vẻ mặt kinh ngạc của Hoàng Hưng Tài.

Hai người tìm một ghế sofa thoải mái rồi ngồi xuống. Mã Thiên Thành mang lên cho họ hai tách mocha và ngồi đối diện.

“Nếu các cảnh sát trước tới điều tra đều mua cà phê, thì tôi cũng không ngại nói thêm vài câu đâu.” Mã Thiên Thành gượng cười.

“Cậu hỏi đi.” Vu Đức Chính đùn đẩy cho Hoàng Hưng Tài. Anh ta đã đọc mười mấy bản ghi chép trước kia rồi, thực sự không nghĩ ra cái để hỏi.

Hoàng Hưng Tài nhấp ngụm cà phê, cân nhắc một chút mới lên tiếng, “Anh và Tô Tình Tình đã bắt đầu như thế nào?”

Mã Thiên Thành ngẩn người, trước giờ chưa có cảnh sát nào hỏi anh ta vấn đề này. Trên mặt anh ta lộ ra nụ cười méo xệch.

“Chắc chắn các anh đều cho rằng tôi là kẻ thứ ba phá hoại hạnh phúc và hôn nhân của người khác. Nhưng thật ra Phương Tử Kiện mới là kẻ thứ ba. Chính là hắn!” Mã Thiên Thành nhấn mạnh.

Đối với hầu hết mọi người, tuổi thanh xuân chính là độ tuổi đầy xao động. Tô Tình Tình khi đó là khoa khôi trong lớp. Cô ta xinh đẹp, hòa đồng, thông minh, được mọi bạn học yêu quý. Phương Tử Kiện và Mã Thiên Thành cũng không ngoại lệ, có điều khi ấy họ đều mới biết yêu, không giỏi thể hiện tình cảm, chỉ lặng lẽ quan tâm và thầm mến Tô Tình Tình.

Sau khi tốt nghiệp cấp ba, ba người mỗi người một ngả, đều thi đỗ vào trường đại học mình mong muốn. Có điều, họ vẫn tiếp tục thứ tình bạn mập mờ qua những bức thư chưa từng gián đoạn.

Phương Tử Kiện nhận bằng thạc sĩ sớm một năm, sau đó ra nước ngoài du học. Năm tiếp theo, Mã Thiên Thành và Tô Tình Tình cũng tốt nghiệp thạc sĩ, cùng nhau trở về thành phố Nam Đô và trở thành một cặp. Hai người họ ở bên nhau bốn năm, tình cảm tương đối ổn định, chỉ tiếc là tình hình tài chính của cả hai đều không được như ý.

Mã Thiên Thành tự kinh doanh quán cà phê, thu nhập không cao. Còn Tô Tình Tình làm việc tại ngân hàng, mỗi tháng nhận được khoản lương cứng ít ỏi. Nhưng mức chi tiêu của cô ta rất cao, nào quần áo mỹ phẩm, nào túi xách hàng hiệu… đến mức bản thân cô ta và Mã Thiên Thành đều không kham nổi.

Điều kiện gia đình của cả hai đều khá bình thường, nên họ thường xuyên cãi cọ và oán trách nhau về vấn đề kinh tế. Tô Tình Tình luôn cảm thấy hai người nên có nhà riêng, có một chỗ ở ổn định mới kết hôn được, nhưng việc mua ngay một căn nhà với họ là chuyện không tưởng.

Vì chuyện mua nhà mà Mã Thiên Thành và Tô Tình Tình cãi nhau to. Hai người cứ hục hặc mãi, cuối cùng đưa ra đề nghị chia tay. Đúng lúc này, Phương Tử Kiện từ nước ngoài trở về, mọi chuyện bắt đầu thay đổi.

“Nói vậy thì khi Phương Tử Kiện về nước, anh và Tô Tình Tình đã chia tay rồi còn gì?” Hoàng Hưng Tài chất vấn.

“Chúng tôi chỉ đang chiến tranh lạnh chứ không tính là chia tay hẳn. Tình cảm bốn năm sao có thể nói chia tay là chia tay được? Nếu không phải do Phương Tử Kiện cậy có tiền, Tô Tình Tình sẽ không ở bên hắn.” Mã Thiên Thành chống chế.

“Nhưng nói thế nào thì anh…”

“Cậu Hoàng, hỏi trọng điểm thôi.” Thấy Hoàng Hưng Tài có chiều hướng lạc đề, Vu Đức Chính vội ngắt lời đàn em.

Hoàng Hưng Tài nuốt vội câu “Anh cũng không thể đi cướp vợ người ta được” vào bụng, gượng gạo nhấp ngụm cà phê.

“Theo những gì anh biết, ngoài anh và Phương Tử Kiện ra thì còn ai theo đuổi Tô Tình Tình nữa không? Hoặc là Tô Tình Tình còn có quan hệ mập mờ với người đàn ông khác không?”

“Không thể nào… Tô Tình Tình không đời nào…” Ngoài miệng phản bác nhưng trong lòng Mã Thiên Thành không dám chắc chắn. Trước giờ xung quanh Tô Tình Tình luôn có rất nhiều “vệ tinh”.

Nghe vậy, cả Hoàng Hưng Tài và Vu Đức Chính cùng “Ồ” lên một tiếng, cảm thấy lời nói của Mã Thiên Thành không đáng tin. Nhưng nếu Tô Tình Tình thực sự còn có quan hệ với người đàn ông khác, e là cô ta chẳng để Mã Thiên Thành biết đâu. Thế nên hai cảnh sát không tiếp tục đào sâu vấn đề này nữa.

“Cảm ơn anh đã hợp tác.” Vu Đức Chính nói rồi uống hết cà phê trong tách, “Nhân tiện, cà phê rất ngon.”

Hoàng Hưng Tài cũng không có gì muốn hỏi thêm, đứng dậy bảo, “Sau này nếu có phát hiện mới, chúng tôi sẽ quay lại.”

Mã Thiên Thành hơi ngạc nhiên, hai cảnh sát này không hề hỏi về sự việc khiến anh ta khó xử nhất cuộc đời. Có điều anh ta đã phải viết lời khai vô số lần về chuyện đáng xấu hổ đó rồi, có viết thêm lần nữa cũng chẳng ngại.

Cảnh sát lấy vết máu dưới cống ngầm tòa nhà Nam Đô Center, xác định đó đúng là máu của nạn nhân Lôi Kiến Quân. Căn cứ vào dấu vết để lại hiện trường, họ nhận định miệng cống ngầm chính là hiện trường đầu tiên nơi Lôi Kiến Quân bị giết, hung thủ đã sát hại và chặt xác anh ta ngay tại đây.

Việc điều tra vụ giết người hàng loạt cuối cùng cũng có tiến triển mang tính đột phá. Triệu Mộ Vân tin rằng chỉ cần lần theo manh mối này chắc chắn sẽ bắt được hung thủ.

Đúng lúc công tác điều tra đang diễn ra sôi nổi thì phía trại giam có tin tức mới. Quản giáo Dương Ba gọi điện cho Triệu Mộ Vân, chuyển lại lời Phương Tử Kiện nói trong lúc điên điên khùng khùng.

“Đội trưởng Triệu, thật ra tôi cho rằng Phương Tử Kiện đang giả điên thôi. Nhưng vì cô bảo thấy y làm gì cũng phải báo với cô, nên…”

“Phương… Phương Tử Kiện thực sự đã nói vậy à?” Triệu Mộ Vân nổi da gà khắp người. Chuyện y tìm hiểu vụ án thông qua internet cũng thường thôi, nhưng lần này y bị nhốt trong phòng biệt giam thì làm sao biết được cô đã tìm thấy manh mối dưới đường cống ngầm chứ?

“Vâng, đúng vậy. Có camera giám sát, đội trưởng Triệu muốn đến kiểm tra không.”

“À… được rồi, phiền các anh tiếp tục giữ Phương Tử Kiện trong phòng biệt giam, tôi sẽ tranh thủ thời gian qua đó xem sao.”

“Vâng, đội trưởng Triệu yên tâm.”

Cúp máy, Triệu Mộ Vân hít một hơi sâu. Càng lúc cô càng cho rằng Phương Tử Kiện có tham gia vào vụ giết người hàng loạt, nếu không, kẻ bị giam trong tù như y làm sao biết được hung thủ gây án dưới cống ngầm? Rất có thể Phương Tử Kiện đã liên lạc với hung thủ và lên kế hoạch cho vụ giết người hàng loạt từ trước khi bị đưa vào phòng biệt giam.

“Y càng muốn ngăn cản, mình càng muốn điều tra đến cùng!” Triệu Mộ Vân nắm chặt tay lại, lòng tràn đầy tự tin.

« Lùi
Tiến »