Công Dân Tuân Thủ Pháp Luật

Lượt đọc: 1221 | 3 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 3
người treo ngược

Vu Đức Chính và Hoàng Hưng Tài sắp xếp đi sắp xếp lại các tài liệu liên quan tới vụ án Phương Tử Kiện giết vợ, phát hiện phần ghi chép về nạn nhân Tô Tình Tình quá sơ sài. Hơn nữa, từ những thông tin Mã Thiên Thành cung cấp, họ đoán Tô Tình Tình không phải người phụ nữ đơn giản.

Giả sử Phương Tử Kiện không phải hung thủ, vậy còn ai khác có khả năng sát hại Tô Tình Tình? Sau một hồi thảo luận, Vu Đức Chính và Hoàng Hưng Tài cảm thấy nên lần theo manh mối này. Hai người báo cáo phương hướng điều tra cho Triệu Mộ Vân biết, nhưng cô đang dốc toàn lực vào manh mối thu được dưới cống ngầm nên không quá để tâm, chỉ bảo họ cứ điều tra tiếp đi.

Lãnh đạo đã cho phép, Vu Đức Chính và Hoàng Hưng Tài quyết định sẽ điều tra toàn diện về Tô Tình Tình. Trong các lần điều tra và phúc tra trước đây, cảnh sát tập trung chủ yếu vào hiện trường gây án, vật chứng và nhân chứng. Căn cứ vào vật chứng, lời khai của nhân chứng và tình hình hiện trường, tất cả mọi người đều cho rằng hung thủ chính là Phương Tử Kiện, nếu không phải y thì tức là nhân chứng vật chứng có vấn đề. Nhưng họ đã kiểm tra vô số lần, nhân chứng vật chứng đều hết sức đáng tin, đồng thời họ cũng không phát hiện được điểm nào không thỏa đáng.

Vì không có quá nhiều áp lực, lần này Vu Đức Chính và Hoàng Hưng Tài dứt khoát đi ngược lại cách thức thông thường: đặt giả thuyết Phương Tử Kiện không phải hung thủ, rồi tiến hành điều tra từ nạn nhân Tô Tình Tình.

Ở thời điểm bị hại, Tô Tình Tình 30 tuổi, là nhân viên ngân hàng JPMorgan Chase, cha mẹ là công nhân gang thép về hưu. Năm Tô Tình Tình lên ba, mẹ cô ta không chịu được gia cảnh bần hàn và người chồng bất tài của mình nên đã chạy theo người khác. Người cha tuy nghèo nhưng hết lòng săn sóc con gái, cưng chiều cô ta như báu vật. Thương tâm nhất là sau khi Tô Tình Tình bị sát hại, cha cô ta quá đau lòng nên một năm sau cũng qua đời. Còn người mẹ sau khi bỏ rơi hai cha con thì đã thay tên đổi họ từ lâu, không rõ tung tích.

Trước hết, Vu Đức Chính và Hoàng Hưng Tài tìm bạn bè thân thích của Tô Tình Tình để hỏi thăm tình hình. Hầu hết mọi người đều khen ngợi cô ta không ngớt lời, kêu Phương Tử Kiện phải bị trừng trị thích đáng, bày tỏ nỗi đau xót với người cha đáng thương, nhưng không ai hay biết gì về cuộc sống riêng tư của cô ta.

“Chắc là mình không hỏi ra được manh mối có giá trị đâu anh ạ.” Hoàng Hưng Tài than thở.

“Chúng ta đã hỏi tất cả người thân của Tô Tình Tình rồi. Cậu còn đề xuất nào hay họ không?” Vu Đức Chính vặn nắp chai nước, vừa uống vừa hỏi.

“Người nắm rõ đời sống cá nhân của cô ta nhất chưa chắc đã là người thân cận nhất.” Hoàng Hưng Tài làm mặt đăm chiêu.

“Cũng phải, nếu là anh, anh sẽ không cho người thân bạn bè biết chuyện xấu mặt của mình đâu.” Sực nghĩ ra gì đó, Vu Đức Chính vỗ đùi cái đét, “Anh thấy mấy chuyện này phải tìm những người ở gần nhưng chẳng ưa gì cô ta cơ.”

“Đồng nghiệp, hơn nữa phải là đồng nghiệp nữ.” Hoàng Hưng Tài buột miệng.

khen.

“Thằng nhóc này, ít tuổi mà lanh phết nhỉ.” Vu Đức Chính “Đâu có, đâu có, nhờ anh khéo dạy dỗ đấy chứ.” Hoàng Hưng Tài gãi đầu, khiêm tốn đáp.

“Cậu chỉ được cái giỏi nịnh!” Vu Đức Chính nói xong, cả hai cùng bật cười.

Tô Tình Tình là nhân viên phòng hành chính ở chi nhánh Nam Đô của ngân hàng JPMorgan Chase. Chốn công sở thì lắm thị phi, nhất là típ phụ nữ hướng ngoại xinh đẹp như Tô Tình Tình kiểu gì cũng thu hút ánh mắt nóng bỏng của đồng nghiệp nam và lòng đố kị của đồng nghiệp nữ.

“Chị đã từng nghe bất cứ tin đồn không hay nào về Tô Tình Tình chưa?” Câu hỏi của Vu Đức Chính và Hoàng Hưng Tài vừa đơn giản lại thẳng thắn, nhưng đem lại hiệu quả không tệ. Hai người chẳng tốn bao nhiêu công sức đã thu được không ít thông tin từ đồng nghiệp cũ của Tô Tình Tình.

“Đáng lẽ tôi không nên nói lời không hay về người đã mất, nhưng việc phối hợp với công tác điều tra phá án của cảnh sát lại là nghĩa vụ của mỗi công dân thành phố, đúng không ạ? Nếu các anh đã yêu cầu, vậy thì tôi sẽ nói ra những điều mình biết. Nhưng có mấy chuyện là tôi nghe người khác kể lại đấy nhé.” Hầu hết những người có vẻ không ưa Tô Tình Tình đều rào trước mấy câu na ná nhau trước khi trả lời câu hỏi.

“Các anh nói thử xem, lương cô ta một tháng chỉ hơn 5.000 đồng, thế mà từ đâu tới chân đều là hàng hiệu, điện thoại mới dùng ba tháng đã đổi sang mẫu mới, tiền đâu ra mà lắm thế? Không phải được đàn ông mua cho thì là gì… Tôi đang nói đến hồi trước khi cô ta lấy chồng.”

“Tôi tận mắt nhìn thấy cô ta qua lại với mấy người đàn ông cùng một lúc.”

“Có lân ở phòng trà nước, à, đó là sau khi cô ta kết hôn, tôi nghe thấy cô ta nói chuyện điện thoại, bảo một người đàn ông đừng tiếp tục quấy rầy cô ta nữa… Hai người tranh cãi rất gay gắt…”

“Tôi biết ngay kiểu gì cũng có vấn đề mà. Sau khi cô ta cưới, tôi vẫn thấy tay bạn trai cũ tới công ty mấy lân liên…”

“Chắc do tôi tương đối bảo thủ, chứ tôi thấy Tô Tình Tình tính cách cởi mở quá, chẳng chú ý giữ khoảng cách với người khác giới gì cả…”

Vu Đức Chính và Hoàng Hưng Tài hỏi hết các đồng nghiệp nữ quen biết Tô Tình Tình thuộc phòng hành chính tại chi nhánh Nam Đô của ngân hàng JPMorgan Chase. Sau khi sàng lọc bớt những chuyện nghe là biết phóng đại, hai người bắt đầu xác minh chéo các thông tin thu thập được. Có những chuyện được nhiều người cùng đề cập đến, hai người sẽ tiến hành phân tích thời gian, địa điểm và nhân vật xuất hiện trong đó, cuối cùng tìm ra một người đàn ông có quan hệ mật thiết với Tô Tình Tình.

Người này tên Đỗ Phong. Trong số các đồng nghiệp nữ của Tô Tình Tình, có ba người từng nghe thấy cô ta và Đỗ Phong nói chuyện tình tứ với nhau qua điện thoại, hoặc trông thấy Đỗ Phong lái con xe đắt tiền tới công ty tìm cô ta.

Đỗ Phong đúng là doanh nhân điển hình, có hạng mục đầu tư và công ty ở khắp nơi trên cả nước, thực lực kinh tế hùng hậu. Công ty ông ta cũng có chi nhánh tại thành phố Nam Đô, cứ cách một tháng ông ta sẽ đến Nam Đô một tuần.

Vu Đức Chính và Hoàng Hưng Tài ra tận sân bay tìm gặp Đỗ Phong khi ông ta sắp rời thành phố.

Đỗ Phong gần 50 tuổi, đeo kính mắt gọng vàng, mặc bộ vest màu xám, vẻ ngoài nho nhã lịch sự. Bên cạnh ông ta còn có một cô gái trẻ xinh đẹp, hình như tới tiễn ông ta lên máy bay.

“Xin chào, xin hỏi ông có phải là Đỗ Phong không?” Vu Đức Chính lấy thẻ cảnh sát ra, “Chúng tôi thuộc Đội Điều tra Hình sự thành phố Nam Đô, muốn hỏi ông một số chuyện.”

Đỗ Phong sững sờ nhìn thẻ cảnh sát của Vu Đức Chính một hồi, sau đó giơ tay lên xem giờ, “Có chuyện gì? Tôi đang vội lên máy bay.”

“Chuyện liên quan tới Tô Tình Tình.” Vu Đức Chính vừa nói vừa quan sát sắc mặt ông ta.

Đỗ Phong mặt biến sắc, quay sang nói với cô gái bên cạnh, “Em về trước đi, anh có chuyện cần nói với họ.”

Cô gái nũng nịu ôm ông ta, trước khi đi còn õng ẹo nhắc nhở, “Anh phải nhớ chuyện đã hứa với em đấy nhé.”

“Yên tâm, lần tới trở lại anh sẽ mua cho em.” Ngại cảnh sát đứng bên cạnh, Đỗ Phong đẩy cô gái ra.

Chờ cô gái trẻ đi khuất, ba người tìm một chỗ vắng vẻ trong sân bay ngồi xuống nói chuyện.

“Không biết tôi có thể giúp gì hai đồng chí cảnh sát?” Trông Đỗ Phong có vẻ bối rối.

“Ông biết chuyện Tô Tình Tình bị sát hại ba năm trước không?” Vu Đức Chính hỏi.

Đỗ Phong gật đầu, mặt lộ vẻ tiếc thương, “Tôi có xem trên tin tức. Quả thật rất đáng tiếc.”

“Theo như chúng tôi tìm hiểu, ông từng có mối quan hệ trên mức bình thường với cô ta phải không?” Vu Đức Chính lựa lời hỏi.

Đỗ Phong đẩy gọng kính, ánh mắt lóe lên tia cảnh giác, “Tôi và cô ta chỉ là bạn bè bình thường.”

“Bạn bè bình thường? Giống như cô bé vừa rồi à?” Hoàng Hưng Tài buột miệng nói chen vào.

Đỗ Phong hơi đỏ mặt, có phần lúng túng.

“Không giấu gì ông, hiện giờ chúng tôi đang tiến hành điều tra lại từ đầu cái chết của Tô Tình Tình. Chuyện liên quan tới mạng người, rất mong ông có thể phối hợp, có gì nói nấy, điều này cũng giúp tránh được một số nghi ngờ không cần thiết…” Giọng Vu Đức Chính nghiêm túc xen lẫn đe dọa ngầm.

Là người làm ăn, Đỗ Phong từng đối mặt biết bao tình huống khó nhằn nên chẳng sợ giọng điệu dọa dẫm của Vu Đức Chính. Song ông ta không muốn rước phiền phức vào người, “Không sai, chúng tôi từng qua lại với nhau tầm năm, sáu năm trước.”

“Theo chúng tôi tìm hiểu, trong khoảng thời gian hai người quen nhau, Tô Tình Tình có vay ông một khoản tiền.” Đây là suy đoán của Vu Đức Chính sau khi nghe đồng nghiệp Tô Tình Tình kể lại chuyện Đỗ Phong từng tới tận công ty đòi tiền cô ta, hai người cãi nhau ỏm tỏi giữa đại sảnh khiến không ít người chú ý.

Đỗ Phong cười khẩy, “Chuyện này do Phương Tử Kiện nói đúng không? Vay mượn gì chứ, có mà lừa gạt, ăn trộm thì có!”

Vu Đức Chính và Hoàng Hưng Tài không khỏi kinh ngạc. Cả khẩu cung lẫn ghi chép lời khai của Phương Tử Kiện đều chẳng hề đả động tới Đỗ Phong, thế mà ông ta lại bảo chuyện này do Phương Tử Kiện nói. Cố giữ mặt bình thản, hai người gật đầu, tiếp tục nghe Đỗ Phong trình bày.

“Hồi ở bên nhau, tôi từng cho cô ta mượn một căn nhà, còn cho cô ta không ít tiền bởi trước giờ tôi luôn hào phóng với bạn gái. Chẳng ngờ cô ta lén lấy trộm chứng nhận bất động sản, giả mạo chữ kí tôi và bán nhà cho người khác.” Kể đến đây, Đỗ Phong không giấu nổi vẻ tức giận, “Đồng chí cảnh sát, đây là hành vi phạm pháp. Nể tình mấy năm bên nhau nên tôi không báo cảnh sát, chỉ yêu cầu cô ta trả lại tiền, điều này không hề quá đáng đúng không?”

“Sau đó ông đã làm thế nào? Tìm cô ta gây sự, hay là uy hiếp cô ta?” Vu Đức Chính tiếp tục hỏi.

“Ban đầu cô ta không chịu trả, nói rằng đã tiêu hết. Hơn mười triệu đấy, đương nhiên tôi phải tìm cô ta đòi chứ. Những chuyện sau đó các anh cũng biết rồi, Phương Tử Kiện đã trả số tiền này lại cho tôi.” Đỗ Phong điềm nhiên kể lại.

Cả Vu Đức Chính và Hoàng Hưng Tài đều ngỡ ngàng, không ngờ Phương Tử Kiện sẵn sàng bỏ ra nhiều tiền như vậy vì Tô Tình Tình. Có điều, chuyện này cho thấy giữa Đỗ Phong và Tô Tình Tình tuy có xảy ra xích mích nhưng đã được giải quyết ổn thỏa, Đỗ Phong không có động cơ giết người.

“Trong thời gian qua lại với Tô Tình Tình, ông có biết cô ta còn bạn trai nào khác không? Ngoài Phương Tử Kiện và Mã Thiên Thành ra.” Lấy lại bình tĩnh, Hoàng Hưng Tài lên tiếng hỏi.

“Gần như mỗi hai tháng tôi mới đến thành phố Nam Đô một lần, thành ra…”

“Chúng tôi không quan tâm cuộc sống cá nhân của ông, chỉ hi vọng ông nói ra toàn bộ những chuyện có liên quan tới Tô Tình Tình.” Hoàng Hưng Tài ngắt lời, không cho ông ta thoái thác.

“Chuyện đó tôi quả thật không biết, có điều…” Đỗ Phong ngập ngừng.

“Có điều gì?”

“Có điều trước hôm Phương Tử Kiện tới trả tiền, tôi từng bị một người uy hiếp.” Đỗ Phong hít thật sâu, “Hắn bắt tôi không được tiếp tục làm phiền Tô Tình Tình, nếu không sẽ không khách khí với tôi.”

Cảm thấy đây là một manh mối quan trọng, Vu Đức Chính và Hoàng Hưng Tài đưa mắt nhìn nhau.

“Ông biết người đó tên gì không?” Vu Đức Chính hỏi. “Tôi không rõ.” Đỗ Phong lắc đầu.

“Ông kể lại tình hình cụ thể khi đó được chứ?” Hoàng Hưng Tài mở sổ tay.

Đỗ Phong lại xem giờ, thở dài, biết rằng lần này e là sẽ phải đổi chuyến bay.

Hơn 8 giờ tối hôm đó, trời đổ mưa to. Đỗ Phong vừa tan họp, rời khỏi công ty với một chiếc ô đen. Ông ta sang đường, rẽ vào con ngõ nhỏ, đi hết ngõ này là tới nhà hàng đô Nhật ông ta yêu thích.

Trong ngõ có đèn đường nhưng chỉ sáng lờ mờ, Đỗ Phong tăng tốc độ trên con đường ướt nhẹp.

Đi đến cuối ngõ, đột nhiên Đỗ Phong bị người ta kẹp cổ từ phía sau, đồng thời gí dao vào yết hầu.

Cả người run bần bật, Đỗ Phong tưởng mình gặp phải cướp. “Đừng… đừng kích động, có bao nhiêu tiền tôi sẽ đưa anh hết..”

“Sau này không được tiếp tục quấy rầy Tô Tình Tình nữa, nếu không ông biết tay tôi!” Sau lưng Đỗ Phong vang lên giọng nói khàn khàn, hiển nhiên người này cố tình đổi giọng.

“Anh… anh là ai? Có phải Tô Tình Tình bảo anh tới đây không?”

“Đừng ăn nói linh tinh. Tóm lại ông cứ nhớ kĩ những gì tôi vừa nói, bằng không.” Lời vừa dứt, lưỡi dao kề sát cổ Đỗ Phong thình lình bay “vút” ra xa, găm trúng con chuột vừa chui ra từ cống, ghim chặt nó xuống đất.

Con chuột rít lên thảm thiết, máu tươi nhuộm đỏ một mảng tường.

Đỗ Phong ngây người kinh hãi. Đến lúc giật mình quay lại, ông ta chỉ kịp nhác thấy bóng kẻ vừa đứng sau lưng mình thoắt cái đã leo tường như khỉ rồi biến mất.

Chiếc ô trên tay rơi xuống đất, Đỗ Phong để mặc nước mưa xối lên đầu hồi lâu vẫn không sao hoàn hồn lại được.

“Ông không trông thấy mặt hắn sao?” Vu Đức Chính xác nhận lại.

“Không.” Đỗ Phong lắc đầu.

“Chiều cao thì sao? Hay hắn có đặc điểm nổi bật nào không?”

“Không.”

“Sau đó ông có tìm Tô Tình Tình vì chuyện này không?” Hoàng Hưng Tài truy hỏi.

“Tôi tìm gặp cô ta ngay tối đó, nhưng cô ta kiên quyết phủ nhận việc đã tìm người tới uy hiếp tôi. Tôi định báo cảnh sát, nhưng ngay hôm sau Phương Tử Kiện tới chỗ tôi trả lại toàn bộ số tiền, tôi cũng không muốn dây dưa thêm.”

Rời khỏi sân bay, Vu Đức Chính và Hoàng Hưng Tài lần đầu tiên cảm thấy vụ án Phương Tử Kiện quả thật có uẩn khúc.

Theo điều tra, Đỗ Phong có “bạn gái” trẻ tuổi ở mỗi thành phố ông ta thường xuyên đến công tác, Tô Tình Tình chỉ là một trong số đó. Tô Tình Tình lén bán bất động sản của Đỗ Phong ở thành phố Nam Đô, thu về một khoản kếch xù, nhưng khoản tiền này đã đi đâu? Mã Thiên Thành là bạn trai khi đó của cô ta, liệu anh ta có hay biết chuyện không? Phương Tử Kiện là người chấp nhận trả khoản tiền này thay Tô Tình Tình, nhưng y lại không kể với bất cứ ai, y muốn che giấu điều gì?

“Phi dao trúng chuột cơ à?” Hoàng Hưng Tài vừa nói vừa dùng điện thoại minh họa, “Người bình thường không phải ai cũng làm được đâu.”

“Người bình thường gì chứ? Cao thủ võ lâm thì có.” Vu Đức Chính nói đùa.

“Em từng xem người ta biểu diễn trên tivi. Mình có cần đi hỏi thử dân trong nghề không?” Hoàng Hưng Tài thu điện thoại lại.

“Cậu tính đi hỏi Thành Long à? Nói linh ta linh tinh. Chúng ta phải lập tức báo cáo chuyện này với đội trưởng Triệu.” Vu Đức Chính cau mày đáp.

Sau khi ly hôn, để tiện chăm sóc con gái, Triệu Mộ Vân chuyển về sống chung với cha mẹ. Có ông bà ngoại giúp trông cháu, cô có thể yên tâm công tác hơn. Nhưng ông bà có yêu thương Duyệt Duyệt đến mấy cũng không thể thay thế cha mẹ. Công việc của Triệu Mộ Vân và Quách Hồng Lương đều vô cùng bận rộn, có rất ít thời gian ở bên con gái.

“Mẹ, có phải mẹ không yêu con nữa không?” Duyệt Duyệt ôm choàng Triệu Mộ Vân không cho cô đi.

“Ngốc quá, mẹ yêu Duyệt Duyệt nhất mà.” Triệu Mộ Vân ôm chặt con gái.

“Thế tại sao con chẳng bao giờ trông thấy mẹ?”

“Mẹ hứa, khi nào bắt được kẻ xấu, mẹ sẽ chơi với Duyệt Duyệt thật lâu.”

Triệu Mộ Vân ngoắc ngón tay với con gái rồi thơm lên má cô bé. Dỗ được con ngủ rồi, cô mới bịn rịn rời khỏi nhà.

Đêm nay thời tiết mát mẻ, trên trời các vì sao đua nhau lấp lánh.

Triệu Mộ Vân thở dài lấy ra một bức thư. Đây là đơn xin chuyển công tác cô đã viết sẵn từ nửa năm trước, nhưng đúng lúc đó lại xảy ra vụ giết người hàng loạt, nên cô vẫn chưa nộp lên được.

Vuốt phẳng tờ đơn, Triệu Mộ Vân cất nó lại vào túi ngực áo. Cũng may công tác điều tra vụ giết người hàng loạt đã có tiến triển đột phá. Ở hiện trường đầu tiên nơi Lôi Kiến Quân bị sát hại, cảnh sát đã tiến hành thu thập chứng cứ, không những tìm thấy vết máu của Lôi Kiến Quân, còn phát hiện được mảnh vải rách bị móc vào hàng rào sắt gần đó, trên mảnh vải cũng dính máu nạn nhân.

Sau khi đối chiếu mảnh vải với quần áo nạn nhân, tổ khoa học hình sự xác định đây không phải quần áo của Lôi Kiến Quân, nói cách khác, mảnh vải này rất có thể thuộc về hung thủ. Tổ khoa học hình sự cũng tiến hành phân tích đối chiếu, xác định mảnh vải là của một chiếc sơ mi dài tay may bằng vải cotton linen, sau đó họ còn dựng lại hình dáng chiếc áo trên máy tính.

Nhận được ảnh dựng chiếc áo, Triệu Mộ Vân vừa về đến nhà đã phải đi ngay. Cô mở điện thoại, vào phần hình ảnh, cẩn thận xem xét kiểu dáng áo. Đó là một chiếc sơ mi dài tay dáng rộng kẻ sọc xanh, đúng mẫu đang thịnh hành bây giờ, với điểm độc đáo là bên trên còn có hoa văn chìm. Nhìn ảnh, Triệu Mộ Vân thấy áo này rất quen, hình như cô từng trông thấy nó rồi.

“Chắc… chắc không phải là nó chứ?” Trong đầu lóe lên một ý nghĩ, Triệu Mộ Vân đột nhiên nhớ ra mình trông thấy chiếc áo này ở đâu.

Ba năm trước.

Triệu Mộ Vân nắm tay Quách Hồng Lương đi dạo trung tâm thương mại.

“Sao hôm nay lại có thời gian dạo phố cùng anh thế này, em muốn mua gì à?” Quách Hông Lương không khỏi bất ngờ khi người vợ bộn bề công việc bỗng nhiên có hứng thú đi chơi cùng mình.

“Anh tự nhìn mình xem, ngày mai được thăng chức rồi mà không có nổi bộ quần áo ra hồn.” Triệu Mộ Vân kéo Quách Hồng Lương lại, chỉnh trang chiếc áo phông vải bò trên người anh ta.

Quách Hồng Lương gãi đầu cười xuề xòa, “Dân kĩ thuật bọn anh lúc nào chẳng vậy.”

“Lần này anh nghe lời vợ anh đi. Dù gì anh cũng lên phó tổng rồi, chăm chút ăn mặc một chút.” Triệu Mộ Vân vừa nói vừa kéo Quách Hông Lương vào cửa hàng quần áo. “Em đã chọn sẵn cho anh chiếc này, anh vào trong mặc thử xem.” Cô lấy xuống chiếc sơ mi cotton linen có dáng rộng và họa tiết kẻ sọc xanh.

Câm áo, nhìn mác, Quách Hồng Lương á khẩu, “3.800?”

“Được rồi, mau vào phòng thay đồ đi. Vợ phê duyệt chi khoản này!” Triệu Mộ Vân đẩy Quách Hông Lương vào phòng thay đồ.

“Chị à, chị chọn khéo quá, sản phẩm này là bản giới hạn của cửa hàng chúng tôi, cả thành phố Nam Đô chỉ có duy nhất một chiếc.” Nhân viên cửa hàng niềm nở bắt chuyện.

Nghĩ tới đây, Triệu Mộ Vân vội vã vào xe, đạp chân ga, lái thẳng tới chung cư của chồng cũ.

Quách Hồng Lương vừa từ công ty về nhà chưa được bao lâu, đang tắm rửa thì nghe thấy tiếng đập cửa rầm rầm. “Ai thế?” Quách Hồng Lương tắt vòi nước, hỏi lớn.

“Tôi đây. Anh mau mở cửa đi!” Giọng Triệu Mộ Vân vọng từ ngoài cửa vào.

Trong lòng Quách Hồng Lương vừa mừng rỡ vừa ngạc nhiên. Từ khi ly hôn đến giờ, Triệu Mộ Vân chưa từng tới đây tìm anh ta. Lẽ nào vì được mình giúp đỡ lần trước nên cô đã hồi tâm chuyển ý?

Quách Hồng Lương không kịp mặc quần áo, chỉ quấn tạm khăn tắm vội vã ra mở cửa. “Mộ Vân..”

“Tôi hỏi anh, áo sơ mi kẻ sọc xanh đâu rồi?” Triệu Mộ Vân hỏi thẳng.

“Áo… áo nào?” Quách Hồng Lương chẳng hiểu mô tê gì.

“Áo sơ mi tôi tặng anh ba năm trước, ngay trước hôm anh được thăng chức…” Triệu Mộ Vân vừa nói vừa đi vào trong phòng, mở tủ quần áo Quách Hồng Lương ra lật tung lên.

“Triệu Mộ Vân! Em quá đáng rồi đấy! Đừng lục lọi đồ đạc của anh nữa!” Miệng nói vậy nhưng Quách Hồng Lương cũng không dám bước tới ngăn cô lại.

Quách Hồng Lương sống một mình, tủ quần áo không lớn, chỉ có mười mấy bộ quần áo, liếc mắt một cái là thấy hết.

Không tìm thấy sơ mi kẻ sọc xanh trong tủ, Triệu Mộ Vân quay ngoắt lại chất vấn Quách Hồng Lương, “Anh nghĩ thật kĩ xem đã để chiếc sơ mi kẻ sọc xanh đó ở đâu? Chuyện này rất quan trọng!”

“Có mỗi chiếc áo, cần gì phải làm ầm ĩ lên thế. Anh vứt đi rồi.” Quách Hồng Lương bực mình đáp.

“Vứt rồi? Vứt ở đâu? Vứt lúc nào?” Triệu Mộ Vân hỏi dồn dập. “Khoảng vài ngày trước, bị cào rách nên anh tiện tay ném vào thùng rác…” Quách Hồng Lương nhớ lại.

“Anh chắc chứ?”

“Chắc chắn!” Quách Hồng Lương nói chắc như đinh đóng cột, “Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?”

“Không sao, không có gì… Chắc tôi nhầm…” Triệu Mộ Vân thở dài, cảm thấy bản thân quá nhạy cảm. Hình ảnh chiếc áo được máy tính dựng lại chưa chắc đã chuẩn xác, hơn nữa, bảo Quách Hồng Lương là tội phạm giết người thì nực cười quá, anh ta còn chẳng dám giết gà chứ đừng nói là giết người.

“Mộ Vân, có phải dạo này em chịu quá nhiều áp lực không, nghỉ ngơi một chút đi.” Quách Hồng Lương giơ tay xoa đầu Triệu Mộ Vân với vẻ đầy quan tâm.

Triệu Mộ Vân gạt phăng tay Quách Hồng Lương ra như bị điện giật. “Đừng chạm vào tôi, tôi không sao!”

“Em quyết không tha thứ cho anh sao?”

“Chuyện này còn phải bàn nữa à?”

Nói đoạn, Triệu Mộ Vân bỏ ra ngoài. Quách Hồng Lương ôm chầm cô từ phía sau.

“Ở lại đi, Mộ Vân, chúng ta… chúng ta bắt đầu lại từ đầu, coi như là vì Duyệt Duyệt…”

Tiếp xúc với cơ thể nóng hầm hập của Quách Hồng Lương, Triệu Mộ Vân run rẩy cả người. Nhưng vừa nghĩ tới cảnh tượng kinh khủng hôm đó, lòng cô tức khắc nguội lạnh.

“Buông tôi ra!” Triệu Mộ Vân giãy ra khỏi vòng tay Quách Hồng Lương, tông cửa xông ra ngoài. Cô chạy thẳng một mạch về xe, trán toát đầy mồ hôi. “Có lẽ mình thực sự cần ngủ một giấc tử tế.” Triệu Mộ Vân vò tóc, cảm thấy mình đúng là mất trí mới chạy tới tìm Quách Hồng Lương.

Đêm dài nhanh chóng trôi qua, mặt trời ló dạng nơi đằng Đông, chầm chậm nhô lên trong lặng lẽ.

Người nhà thấy Triệu Mộ Vân ngủ ngon quá nên không nỡ đánh thức. Tới tận 10 giờ sáng, cô mới mơ màng mở mắt, thấy nắng đã chiếu khắp phòng, cô bật dậy như chú mèo bị giật mình. Quờ tay vớ lấy điện thoại, cô phát hiện mình có mười mấy cuộc gọi nhỡ, trong đó có tận vài cuộc của phó giám đốc Hồ Minh Viễn.

“Rắc rối to rồi.” Triệu Mộ Vân vội vàng nhảy ra khỏi giường, mặc quần áo, cuống quýt đánh răng rửa mặt rồi chạy xuống dưới nhà.

Ngồi vào xe, Triệu Mộ Vân gọi lại ngay cho Hồ Minh Viễn. “Phó giám đốc, tôi…”

“Không cần giải thích, cô lập tức tới trung tâm chỉ huy báo cáo đi.”

“Ro.”

Đặt điện thoại xuống, Triệu Mộ Vân ngẩn người. Hình như giọng phó giám đốc hơi khang khác, không những không quát mắng mà còn tương đối khách sáo. Nghĩ mãi không ra nguyên nhân, cô có cảm giác dường như đã xảy ra chuyện, thế là vội vội vàng vàng khởi động xe chạy thẳng tới sở.

Tại trung tâm chỉ huy, trong văn phòng rộng rãi chỉ có hai người là phó giám đốc Hồ Minh Viễn và đội trưởng Cố Đức Vinh của Đội Cảnh sát Hình sự số 1.

Trông thấy Triệu Mộ Vân bước vào, hai người thoáng đổi sắc mặt.

“Phó giám đốc Hồ, đội trưởng Cố, có phát hiện mới sao?” Triệu Mộ Vân nôn nóng hỏi.

Cố Đức Vinh nhìn Hồ Minh Viễn như đang đợi chỉ thị.

“Đội trưởng Cố, anh nói rõ tình hình cho đội trưởng Triệu biết đi.” Hồ Minh Viễn gật đầu.

Cố Đức Vinh năm nay gần 50 tuổi, là lão làng trong giới cảnh sát hình sự. Vóc người ông không cao, đôi mắt lồi như

chuông đồng thích trừng mắt nhìn người khác khi nói chuyện, rất gây áp lực cho người đối diện.

“Đội trưởng Triệu, theo thông tin tổ khoa học hình sự cung cấp, chúng tôi đã tìm ra manh mối cực kì quan trọng, mời cô nhìn màn hình.” Cố Đức Vinh gõ bàn phím, trên màn hình lớn hiện lên một đoạn video giám sát.

Triệu Mộ Vân thấy bóng người xuất hiện trong video rất quen. Đó chẳng phải ai khác mà chính là chồng cũ của cô, Quách Hồng Lương.

Cố Đức Vinh bấm tạm dừng, phóng to hình ảnh, chỉnh cho Quách Hồng Lương vào chính giữa.

“Đây là hình ảnh được ghi lại lúc 8 giờ 45 phút tối 17 tháng Năm, nghi can Quách Hồng Lương đi vào tòa nhà SOHO thuộc khu kinh doanh trung tâm. Cô chú ý nhìn, chiếc áo anh ta mặc gần như đồng nhất với hình ảnh chiếc áo của hung thủ do tổ khoa học hình sự cung cấp.” Cố Đức Vinh mở đoạn video giám sát khác ra, thao tác một hồi rồi nói tiếp, “4 giờ 47 phút sáng 18 tháng Năm, nghi can ra khỏi tòa nhà SOHO, lúc này sơ mi kẻ sọc xanh trên người anh ta đã được thay thế bằng áo thể thao…”

“Nghi can? Chỉ bởi vì anh ta mặc áo tương tự? Chưa chi đã kết luận có phải quá võ đoán không?” Triệu Mộ Vân chất vấn không nao núng.

Hồ Minh Viễn ngồi bên cạnh khẽ cau mày.

Cố Đức Vinh lại chiếu thêm vài hình ảnh, trong đó có cả ảnh thật của chiếc sơ mi kẻ sọc xanh, cùng mảnh vải sót lại ở hiện trường dưới cống ngầm.

Cố Đức Vinh nhìn Triệu Mộ Vân, “Chúng tôi đã phát hiện chiếc sơ mi kẻ sọc xanh trong hình ở góc hầm gửi xe tòa nhà SOHO. Qua giám định, chiếc áo thuộc về Quách Hồng Lương, trên áo có dấu vết của anh ta, cùng vết máu của nạn nhân Lôi Kiến Quân. Hơn nữa qua đối chiếu của tổ khoa học hình sự, mảnh vải thu được dưới đường cống ngầm cũng là của chiếc áo này.”

“Không thể nào, anh ta không thể… Manh mối quan trọng như vậy, tại sao tôi không biết?” Triệu Mộ Vân nhìn Hồ Minh Viễn.

“Đội trưởng Triệu, cô cũng hiểu, theo quy định của đội cảnh sát, cô phải rời khỏi tổ điều tra vụ án này. Cho nên, cô tạm thời nghỉ phép một thời gian đi.” Hồ Minh Viễn nói giọng nhẹ nhàng nhưng kiên quyết.

Tất nhiên Triệu Mộ Vân biết rõ quy định. Tuy cô và Quách Hồng Lương đã ly hôn, nhưng anh ta là cha Duyệt Duyệt, giữa cô và anh ta vẫn có mối quan hệ mật thiết.

“Quách Hồng Lương bây giờ đang ở đâu?” Triệu Mộ Vân hỏi. “Chúng tôi vừa cử người bắt giữ, đang dẫn về sở.” Hồ Minh Viễn đáp.

“Tôi có thể rút khỏi tổ điều tra, nhưng tôi có một thỉnh cầu, tôi hi vọng có thể gặp Quách Hồng Lương nghe anh ta giải thích?” Triệu Mộ Vân nói.

“Trước tiên chúng tôi cần cô trả lời một câu. Tối qua, cảnh sát phụ trách theo dõi nghi can báo lại rằng đã trông thấy cô tới nhà Quách Hồng Lương, hai người đã nói những gì?” Hồ Minh Viễn đẩy gọng kính, nhìn thẳng vào mắt Triệu Mộ Vân.

“Phó giám đốc, đừng bảo ông nghi ngờ cả tôi đấy nhé.” Triệu Mộ Vân mặt biến sắc, “Tôi mà biết anh ta bị tình nghi, dù duyên vợ chồng chưa đứt thì tôi vẫn sẽ bắt anh ta về quy án.”

י

“Đội trưởng Triệu đừng kích động, tôi chỉ muốn nắm rõ tình hình.” Hồ Minh Viễn trấn an, “Cô đi gặp anh ta đi, chưa biết chừng anh ta lại chịu nói gì đó với cô.”

“Anh ta thì nói được gì với tôi chứ?” Đầu óc rối bời, Triệu Mộ Vân bất giác nhớ tới việc mình không bao giờ muốn nhớ lại.

Trước kia, cô chưa từng nghĩ Quách Hồng Lương sẽ có người phụ nữ khác. Mãi cho tới đêm nọ, cô tình cờ trông thấy hai người ôm hôn nhau ngay trên con đường nhỏ trước cổng nhà.

Người phụ nữ đó trẻ trung, xinh đẹp, gợi cảm, tràn đầy sức sống. Còn Quách Hồng Lương thì tươi cười rạng rỡ…

Đêm tháng Sáu nóng như rang, nhưng Triệu Mộ Vân thấy toàn thân lạnh toát. Cô muốn hét lên nhưng cổ họng không phát ra tiếng, như thể cả người cô đã đóng băng.

Song, dù cô không hét được, thì Quách Hồng Lương vẫn ngẩng đầu lên và nhìn thấy cô…

“Mộ Vân!” Quách Hồng Lương luống cuống đẩy người phụ nữ trong lòng mình ra. “Em nghe anh giải thích.”

“Vô liêm sỉ!” Triệu Mộ Vân vung tay tát anh ta một cái rồi bỏ đi, không muốn nghe bất cứ điều gì. Cô lúc này như tên lính bại trận bỏ chạy khỏi chiến trường.

Khó khăn lắm mới kéo được bản thân ra khỏi hồi ức, Triệu Mộ Vân hít một hơi thật sâu. Lần này cô nhất định phải nghe anh ta giải thích.

Mới sáng ra, Quách Hồng Lương đang họp ở công ty thì đột nhiên bị đội cảnh sát đặc nhiệm trang bị đầy đủ vũ trang xông vào áp giải. Cảnh tượng đó y hệt cảnh vây bắt phần tử khủng bố, người trong công ty đều ngó nghiêng bàn tán.

Cảnh sát thông báo Quách Hồng Lương bị tình nghi có liên quan tới một vụ án mạng, đồng thời đưa ra lệnh bắt giữ đã được viện kiểm sát phê chuẩn. Quách Hồng Lương há hốc miệng, nhìn người cảnh sát bắt giữ mình bằng ánh mắt bàng hoàng.

“Các anh có nhầm lẫn gì không?” Quách Hồng Lương hỏi.

Không ai trả lời, chỉ nói cho Quách Hồng Lương biết quyền lợi và nghĩa vụ của anh ta. Nhưng Quách Hồng Lương không mời luật sư ngay lập tức. Anh ta cho rằng chỉ cần mình chịu khó hợp tác với công tác điều tra của cảnh sát là mọi chuyện sẽ sáng tỏ, anh ta sẽ được trả tự do.

Trong phòng thẩm vấn, Quách Hồng Lương kiên nhẫn ngồi đợi cảnh sát. Tuy vẫn chưa biết rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, nhưng anh ta chắc mẩm miễn bản thân không gây tội thì đều có thể giải thích rõ ràng.

“Rầm”, cánh cửa vừa dày vừa nặng bị đẩy ra, cảnh sát bước vào chẳng phải ai khác mà chính là vợ cũ của anh ta, Triệu Mộ Vân.

“Mộ Vân, may mà là em. Họ nói anh giết người, đùa kiểu gì không biết, anh thì giết được ai chứ? Em mau giúp anh nói rõ ràng, anh…” Quách Hồng Lương vừa trông thấy Triệu Mộ Vân liền tươi cười, đứng phắt dậy phân trần.

“Ngồi xuống.” Triệu Mộ Vân lạnh lùng quát.

Quách Hồng Lương ngẩn người, nhưng vẫn im lặng ngồi xuống theo lời cô.

“Anh có quen biết Lôi Kiến Quân không?”

“Có… Cảnh sát các em nghi ngờ anh giết anh ta sao?” Quách Hồng Lương hỏi ngược lại.

Trên tay Triệu Mộ Vân là những chứng cứ mà Đội 1 thu thập được. Cô đã xem qua trước khi vào đây, nên khi Quách Hồng Lương hỏi câu này, trong lòng cô hơi nhoi nhói.

“Anh biết chiếc áo này không?” Triệu Mộ Vân rút ra một tấm ảnh, đặt trước mặt Quách Hồng Lương.

“Tối qua chẳng phải em tới tìm nó sao? Anh đã nói mình vứt nó đi rồi.”

“Vứt ở đâu? Câu hỏi này rất quan trọng, anh nghĩ kĩ lại đi!”

“Anh nhớ là vứt vào thùng rác ngoài văn phòng”

“Vứt khi nào? Cụ thể vào.” Triệu Mộ Vân tiếp tục truy hỏi.

Quách Hồng Lương suy nghĩ một lúc, “Khoảng 10 giờ tối 17 tháng Năm thì phải.”

“Tại sao phải vứt?”

“Áo bị rách nên vứt thôi.”

“Có ai nhìn thấy không?”

“Chắc là không, lúc đó đồng nghiệp đều tan làm hết rồi, chỉ có mình anh ở lại tăng ca.”

“Tối 17 tháng Năm, anh luôn ở văn phòng à? Anh rời khỏi đó lúc mấy giờ?”

“Anh chỉ ở văn phòng, khoảng hơn 4 giờ sáng thì ra về.”

“Chúng tôi điều tra được anh và nạn nhân có xích mích, rất nhiều người từng trông thấy hai người tranh cãi với nhau?”

“Xích mích? Không đến mức ấy, công ty anh ta ở tầng trên bọn anh, chẳng qua lúc lắp đặt thiết bị gây tiếng ồn nên anh mới tới tìm anh ta nói chuyện, huống hồ bên chủ đầu tư cũng ra mặt xử lý, sao anh có thể giết anh ta vì mỗi lý do này được?” Quách Hồng Lương cười méo xẹo.

Triệu Mộ Vân rơi vào trầm tư. Đối chiếu thời gian thì đều ăn khớp với thông tin điều tra, song Quách Hồng Lương không có bằng chứng ngoại phạm, trên áo lại còn dính máu nạn nhân… Bằng chứng đều chĩa về phía Quách Hồng Lương. Nếu cô không quen biết anh ta, cô cũng sẽ cho rằng anh ta là kẻ đáng nghi nhất.

Nhưng Triệu Mộ Vân lại hiểu quá rõ Quách Hồng Lương. Cô không tin anh ta có khả năng giết người. Huống chi anh ta chẳng có bất cứ mối liên hệ nào với ba nạn nhân còn lại trong vụ giết người hàng loạt.

Triệu Mộ Vân gấp tập tài liệu lại, cô chợt nhớ tới những điều Phương Tử Kiện đã nói. “Bẫy, đó là bẫy…”

Lẽ nào manh mối dưới cống ngầm chỉ là cái bẫy hung thủ bố trí sẵn, cố ý vu oan cho Quách Hồng Lương?

“Bao giờ anh có thể ra khỏi đây?” Thấy Triệu Mộ Vân mãi không lên tiếng, Quách Hồng Lương hỏi.

Triệu Mộ Vân nhìn anh ta, lắc đầu, xoay gót rời đi. Thay vào đó một cảnh sát khác tiến vào.

Ra tới cửa, Triệu Mộ Vân quay đầu lại nói, “Anh ngoan ngoãn hợp tác, trả lời câu hỏi của cảnh sát, tôi sẽ tìm ra sự thật, tôi đảm bảo!”

Nhìn bóng Triệu Mộ Vân đi khuất, Quách Hồng Lương hiểu rằng sự tình không đơn giản như mình nghĩ.

Triệu Mộ Vân rời sở cảnh sát. Đây là lần đầu tiên cô bị buộc nghỉ phép. Có điều, cô chưa kịp thở lấy hơi thì nhận được cuộc gọi từ Vu Đức Chính.

Vu Đức Chính chưa về sở, không hay biết Triệu Mộ Vân đã “được nghỉ phép”, nên anh ta vẫn báo cáo tường tận chuyện Tô Tình Tình với cô.

Dạo gần đây, Triệu Mộ Vân luôn bận rộn với vụ án Lôi Kiến Quân nên lơ là vụ của Phương Tử Kiện. Cô rất bất ngờ khi hai “lính mới” tìm ra được manh mối quan trọng như vậy.

“Chúng ta tập hợp đi, cùng nhau tới trại giam gặp Phương Tử Kiện!” Nói xong Triệu Mộ Vân cúp máy. Lần này dù có phải dùng kìm, cô nhất quyết phải cạy miệng Phương Tử Kiện ra bằng được.

Phương Tử Kiện hơi gầy đi, nhưng mặt mũi hồng hào trông rất có tinh thần. Thấy Triệu Mộ Vân, Vu Đức Chính và Hoàng Hưng Tài, y không hề tỏ ra ngạc nhiên, dường như đã đoán trước là họ sẽ tới.

“Đội trưởng Triệu tới đây hôm nay nhất định là có tin tốt muốn báo cho tôi đây mà.” Phương Tử Kiện tươi cười ngồi xuống ghế, ánh mắt chĩa thẳng về phía Triệu Mộ Vân.

“Sao anh biết chuyện cống ngầm?” Triệu Mộ Vân không có hứng thú hàn huyên, đi thẳng vào vấn đề.

“Chẳng phải cô biết rồi à?” Phương Tử Kiện hỏi ngược lại, nhưng vẻ mặt lại như vừa sực nhận ra điều gì. “A, phải rồi, cô tưởng tôi bị nhốt trong phòng biệt giam thì sẽ hoàn toàn mất kết nối với bên ngoài, không có lý gì lại biết được chuyện cống ngầm chứ gì.”

“Trừ phi anh là một trong các hung thủ!” Ánh mắt Triệu Mộ Vân sắc như dao.

“Nếu cô đã nhận định tôi là một trong các hung thủ, thì chúng ta không hợp tác tiếp được rồi.” Phương Tử Kiện dựa lưng ra sau, giọng tỏ vẻ bất lực.

“Nếu anh không phải hung thủ và chỉ một lòng muốn được minh oan, đáng lẽ anh nên thể hiện thành ý của mình.” Triệu Mộ Vân từng bước gây áp lực cho y.

“Tôi vẫn luôn cho cô gợi ý, nhưng cô không chịu tin, bây giờ còn đổ ngược là tôi không có thành ý? Tôi thấy giờ đến lượt đội trưởng Triệu nên thể hiện thành ý với tôi mới phải.” Phương Tử Kiện khiêu khích.

Nghe y nói vậy, Triệu Mộ Vân không hề tức giận. Cô ra hiệu cho Vu Đức Chính.

“Phương Tử Kiện, theo chúng tôi được biết, ngoài Mã Thiên Thành ra, Tô Tình Tình còn qua lại với những người đàn ông khác, anh biết điều này chứ?” Giọng Vu Đức Chính khá cay nghiệt.

Quả nhiên, Phương Tử Kiện vừa nghe thấy là đuôi mắt khẽ giật giật, nhưng y không nói gì.

“Nếu anh thực sự không giết Tô Tình Tình, chúng tôi cần anh phối hợp mới có thể chứng minh sự trong sạch cho anh.” Hoàng Hưng Tài góp lời.

“Đó đều là chuyện trước khi cô ấy ở bên tôi.” Phương Tử Kiện tỏ vẻ thờ ơ.

“Anh chắc chắn chứ? Nếu đúng là Tô Tình Tình có quan hệ mập mờ với người khác ngoài Mã Thiên Thành, chúng ta có thể mạnh dạn đưa ra giả thuyết những người này cũng có động cơ giết cô ta.” Vu Đức Chính có cảm giác cứ nhắc tới Tô Tình Tình là Phương Tử Kiện mất tự nhiên.

Phương Tử Kiện im lặng. Đứng trước ba chữ “Tô Tình Tình”, tất cả sự tự tin, kiêu ngạo và tài hoa của y đều bốc hơi trong phút chốc.

“Anh còn nhớ một người tên Đỗ Phong chứ?” Vu Đức Chính tấn công dồn dập quanh đề tài Tô Tình Tình, hi vọng có thể phá vỡ phòng tuyến tâm lý của Phương Tử Kiện, “Anh biết chuyện giữa ông ta và Tô Tình Tình không?”

Phương Tử Kiện cắn môi, cuối cùng cũng lên tiếng, “Tôi biết, nhưng chẳng qua chỉ là vấn đề tiền bạc. Chuyện tiền bạc cứ dùng tiền giải quyết là được.”

Tất nhiên nhóm Triệu Mộ Vân biết Phương Tử Kiện không nói quá. Dù đang ngồi tù, nhưng y nắm trong tay 20% cổ phần công ty Công nghệ Vân Hạ, trị giá hàng trăm triệu đô la Mỹ. Với y mà nói, những chuyện có thể giải quyết bằng tiền không phải là vấn đề.

“Chúng tôi đã trao đổi với Đỗ Phong. Ông ta kể có một người đàn ông từng đến đe dọa ông ta vì Tô Tình Tình, anh có biết chuyện này không?” Vu Đức Chính cảm thấy việc điều tra kẻ đe dọa Đỗ Phong là vô cùng quan trọng.

Phương Tử Kiện lặng người, lắc đầu, “Không thể nào, tôi đã bảo Tô Tình Tình là sẽ giải quyết giúp cô ấy. Sao cô ấy có thể tìm người khác đe dọa Đỗ Phong được.”

Nhóm Triệu Mộ Vân nghe Phương Tử Kiện nói vậy là biết y không nắm được tình hình, nếu không y chẳng việc gì phải giấu giếm thông tin quan trọng như vậy.

“Tôi đã xem qua vụ án của anh, chúng tôi sẽ tiếp tục điều tra. Còn về vụ giết người hàng loạt, tôi hi vọng anh có thể nói cho chúng tôi biết những gì anh biết, chúng tôi sẽ cố hết sức xin giảm án cho anh.” Triệu Mộ Vân nghiêm nghị nói.

“Đội trưởng Triệu, chẳng ai làm ăn kiểu đó cả, chúng ta cứ đi từng bước một thôi.” Phương Tử Kiện ôn tồn đáp.

“Anh thật không biết điều…” Bất ngờ trước thái độ ngông nghênh của Phương Tử Kiện, Vu Đức Chính đập bàn đứng dậy nhưng bị Triệu Mộ Vân ngăn lại.

“Phương Tử Kiện, chúng tôi không tới đây để bàn chuyện làm ăn. Những việc này đều liên quan tới mạng người. Bất luận là vợ anh, hay là các nạn nhân trong vụ giết người hàng loạt đều cần có người trả lại cho họ sự thật và công lý!” Giọng Triệu Mộ Vân không lớn, nhưng rất chân thành. Đây cũng là nguyên tắc cô vẫn luôn theo đuổi suốt nhiều năm nay, dốc hết khả năng để trả lại sự thật và công lý cho người bị hại.

“Không ai quan tâm tới sự thật hết, họ chỉ quan tâm ‘sự thật’ mà mình tin tưởng!” Phương Tử Kiện lạnh nhạt phản bác, nhưng không giấu nổi vẻ chua xót trong ánh mắt. “Tôi đã nói phải bắt đầu lại từ đầu, bắt đầu từ vụ đầu tiên. Khi nào các cô giải được câu đố thứ nhất của hung thủ thì hẵng quay trở lại đây. Tôi hi vọng tới lúc đó, các cô có thể mang thêm manh mối về kẻ đã sát hại vợ tôi.”

Nói xong, Phương Tử Kiện đứng dậy. Cán bộ trại giam đi vào đeo còng tay cho y.

“Tôi vẫn còn một câu hỏi.” Triệu Mộ Vân cũng đứng dậy. Phương Tử Kiện dừng bước.

“Nếu hung thủ sát hại Tô Tình Tình không phải anh, anh thấy ai có khả năng là hung thủ nhất?” Triệu Mộ Vân từ tốn hỏi. Phương Tử Kiện thoáng rùng mình. Y quay lưng về phía Triệu Mộ Vân, trầm giọng đáp, “Tôi không biết.”

« Lùi
Tiến »