Công Dân Tuân Thủ Pháp Luật

Lượt đọc: 1223 | 3 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 4
bánh xe vận mệnh

Trương Tuệ Phương đã sống cả một đời cơ cực. Khi còn trẻ, bà và chồng rời quê tới thành phố này làm thuê. Hai người cùng nỗ lực làm việc, tràn đầy hi vọng vào tương lai. Không lâu sau, hai người có con, cuộc sống trở nên tất bật hơn nhiều, nhưng rất đơn giản và hạnh phúc. Nào ngờ, cuộc sống vốn bình yên ấy lại bị phá tan bởi một tại họa bất ngờ.

Vì hai người không có hộ khẩu thành phố, cũng không có tiền cho con học trường mẫu giáo tư thục, cộng thêm công việc của cả hai đều bận rộn, nên lơ là việc chăm nom con cái, đứa con trai lên bốn bị bọn buôn người bắt cóc. Hai người thử mọi cách tìm con nhưng đều vô ích.

Chồng bà nhớ con đến mức mất ngủ, phân tâm khi làm việc ở dây chuyền sản xuất của nhà máy, bị máy móc cán nát một cánh tay, trở thành người tàn tật. Ông chỉ là công nhân thời vụ, doanh nghiệp không kí hợp đồng với ông nên chỉ bồi thường khoản tiền nhỏ coi như bố thí, rồi đuổi ông đi.

Trở về nhà, chồng bà như biến thành con người khác, suốt ngày rượu chè, không hôm nào không uống say bét nhè. Bà cũng không có tâm trí làm việc, tiếp tục tìm con khắp nơi. Hai năm sau, toàn bộ tiền tích lũy của hai vợ chồng cạn sạch.

Đã nghèo còn mắc cái eo. Chồng Trương Tuệ Phương nát rượu quanh năm, vết thương cũ tái phát, không những bệnh tình xấu đi mà còn mắc thêm bệnh hiểm nghèo, cuối cùng chết trên giường bệnh.

Nước mắt Trương Tuệ Phương đã cạn từ lâu. Bà đưa thi thể chồng về quê an táng, sau đó quay lại Nam Đô tìm con. Khi đó bà đã không còn trẻ, càng ngày càng ít cơ hội tìm được việc làm, chỉ còn biết mưu sinh bằng nghề nhặt ve chai. Việc tìm kiếm con trai trở thành lẽ sống duy nhất của bà.

Thật khó tưởng tượng hung thủ là người như thế nào mà lại ra tay tàn nhẫn với người phụ nữ khốn khổ này. Triệu Mộ Vân lật từng trang hồ sơ về Trương Tuệ Phương, tuy trước đó cô đã đọc rồi, nhưng trong lòng vẫn vô cùng bức xúc, khó mà bình tĩnh được.

Ban đầu, Triệu Mộ Vân suy đoán hung thủ giết người ngẫu nhiên, việc chọn Trương Tuệ Phương làm nạn nhân chỉ là quyết định tức thời của hắn, hoặc là do trùng hợp. Nhưng nếu đúng như lời Phương Tử Kiện nói thì vụ án thứ nhất có ẩn chứa manh mối vô cùng quan trọng, rất có khả năng hung thủ giết hại Trương Tuệ Phương không phải do ngẫu nhiên hoặc trùng hợp, hẳn có nguyên nhân đặc biệt để chọn bà. Rốt cuộc mình đã bỏ sót điều gì?

Trương Tuệ Phương không có nơi ở cố định. Bà sống tạm bợ tại những nơi có thể che mưa chắn gió như gầm cầu, bến xe, công viên… Khi nào bị người ta đuổi đi thì bà lại đổi chỗ khác. Tuyến đường bà đi mỗi ngày cũng không cố định, trong những video giám sát mà cảnh sát tìm được, dấu chân bà gần như trải khắp phố lớn ngõ nhỏ trong thành phố này. Đi tới đâu là bà dán thông báo tìm con tới đó, bà cố hết sức để đến những nơi mình chưa từng tới, với hi vọng tờ thông báo tìm con sẽ được biết đến rộng rãi. Phần lớn thu nhập của bà cũng được dùng để in thông báo tìm con.

Nếu Phương Tử Kiện quả thật có thể xác định thời gian địa điểm xảy ra vụ giết người thứ tư chỉ dựa vào suy đoán, chứng tỏ hung thủ phải có mục tiêu và khuôn mẫu gây án cực kì rõ ràng.

24 tháng Mười hai, một ngày trước đêm Giáng Sinh, Trương Tuệ Phương rốt cuộc đã đi những đâu, gặp những ai, trải qua những chuyện gì? Trong lòng đầy thắc mắc, Triệu Mộ Vân tới xem xét chỗ ở tạm của Trương Tuệ Phương khi còn sống. Dựa vào số video giám sát ít ỏi và phán đoán của bản thân, cô cố hòa mình vào thế giới của bà để thử tái hiện lại những chuyện đã xảy ra.

Trời hãy còn tờ mờ, lúc này chắc mới hơn 4 giờ sáng, Trương Tuệ Phương run cầm cập tỉnh dậy giữa “ổ đệm” làm từ quần áo cũ, hộp các tông và vải vụn bỏ đi. Nơi này là đường cụt nằm dưới gầm cầu cao tốc, trên đâu có mái, ba phía có tường che, có thể che mưa chắn gió. Mỗi tội thi thoảng trong góc lại bốc lên mùi khai nước tiểu, chắc tại mấy người uống say, hoặc mấy kẻ thận yếu thiếu đạo đức ra đây “giải quyết nỗi buồn”.

Đèn đường chưa tắt, tỏa ra ánh sáng vàng nhạt. Chốc chốc lại có ô tô rú rít phóng vụt qua trên đầu. Trương Tuệ Phương quấn chặt người trong chiếc áo bông duy nhất mình có, mò mẫm giữa đống phế liệu rồi rút ra một chiếc khăn mặt tạm coi là sạch sẽ. Bà cúi người lấy chai nước suối đã bị xé mất bao bì, đổ nửa chai ra thẩm ướt khăn rồi lau mặt, chỗ nước còn lại bà dùng để súc miệng.

Trương Tuệ Phương thu dọn “chăn đệm” của mình. Bà cẩn thận lấy từ trong đó ra một túi nilon sạch sẽ phẳng phiu, trong túi có mấy chục tờ thông báo tìm người. Trên thông báo có ảnh chụp con trai bà hồi ba tuổi, bị photo nhiều lần nên trông hơi mờ, song vẫn có thể nhìn ra bộ dạng đứa trẻ.

Đứa trẻ kháu khỉnh bụ bẫm, hai mắt to tròn, miệng chu ra rất đáng yêu, tay cầm một món đồ chơi bằng nhựa.

Trương Tuệ Phương rút một tờ ra, vuốt ve ảnh con trai một lúc, hé miệng mỉm cười. Rồi bà cất cẩn thận tờ thông báo, sau đó dắt chiếc xe phế liệu của mình ra khỏi góc khuất.

Tuy Trương Tuệ Phương chưa đến 50 tuổi, nhưng mắt bà kèm nhèm, nhìn gần không rõ còn nhìn xa thì không thấy. Bà ngó quanh một hồi, nhớ ra hôm qua mình đã đi về bên phải, nên định bụng hôm nay sẽ rẽ trái.

Bà không có lộ trình cụ thể, thấy ở đâu có đồ phế liệu bán được tiên như hộp giấy, ống lon… thì đi về phía đó. Có lúc bà đi trên trục đường chính, có lúc lại chui rúc trong các ngõ nhỏ. Bất kể đi đường nào, cứ thấy nơi đó có nhiều người qua lại là bà đều dán một tờ thông báo tìm người.

Con trai Trương Tuệ Phương đã mất tích 15 năm. Nếu đứa bé còn sống thì hiện giờ đã là một chàng trai 19 tuổi, muốn tìm nó chỉ dựa vào tấm ảnh chụp hồi ba tuổi thì đúng là quá viển vông. Đầu óc Trương Tuệ Phương còn tỉnh táo nên thừa hiểu chuyện này. Nhưng nếu bà không đi tìm con, không dán những tờ thông báo tìm người thì bà sống trên đời còn có ý nghĩa gì nữa?

Đẩy xe phế liệu đi giữa màn đêm trước bình minh, Triệu Mộ Vân cố cảm nhận cảm giác của Trương Tuệ Phương, không kìm được dòng nước mắt. Cô cũng nhặt ve chai, dán thông báo tìm người ở những nơi dễ thấy, đi qua những nơi Trương Tuệ Phương từng xuất hiện trong video giám sát.

Mặt trời chầm chậm nhô lên, con đường vắng tanh dần trở nên đông đúc. Ai trông thấy hành vi kì quặc của Triệu Mộ Vân đều tò mò ngoái lại nhìn. Chí ít từ tướng mạo, tuổi tác, quần áo cho đến khí chất, trông Triệu Mộ Vân đều không giống người nhặt ve chai.

Có điều, trong ngày 24 tháng Mười hai định mệnh, e là chẳng ai chú ý tới Trương Tuệ Phương cả.

Trương Tuệ Phương khát nước thì nhặt chai nước người ta uống dở, đói thì nhặt cơm hộp ăn thừa cạnh các quán ăn nhỏ. Bà cứ thế vừa đi, vừa nhặt nhạnh, vừa dán thông báo tìm người. Chập tối, Trương Tuệ Phương ra khỏi nội thành. Bóng bà dần khuất khỏi hệ thống camera giám sát của thành phố.

Thông thường, khi ra tới rìa thành phố, hầu như Trương Tuệ Phương đều quay ngược trở lại, tìm một nơi thu mua phế liệu gần đó để bán hết ve chai nhặt được trong ngày. Sau đó bà bỏ ra một đồng đi xe buýt tới hàng photocopy để photo thông báo tìm người. Cảnh sát đã điều tra ông chủ hàng photocopy, được biết Trương Tuệ Phương là khách quen của ông ta. Vì thương hại bà, mỗi lần bà tới photo thì ông chủ đều chỉ thu tiền vốn, một hào* mỗi tờ.

Mười hào thì bằng một đồng.

Có điều, lúc 5 giờ 10 phút chiều 24 tháng Mười hai, điều gì đã khiến Trương Tuệ Phương thay đổi thói quen của mình, tiếp tục đi về phía trước?

Triệu Mộ Vân đẩy xe phế liệu tới đứng ở nơi cuối cùng Trương Tuệ Phương xuất hiện. Trong xe chất đầy hộp giấy và các loại chai lọ nên vừa nặng vừa ì, đẩy đi rất tốn sức. Đi suốt mười mấy tiếng, người Triệu Mộ Vân ướt đẫm mồ hôi, mệt mỏi rã rời.

Trước mặt cô là khu đất hoang cỏ dại mọc um tùm. Sau khu đất có một con sông uốn lượn chảy qua. Từ lúc án mạng xảy ra, cảnh sát đã nhanh chóng điều tra nơi này, thậm chí có dạo họ còn nghi ngờ hung thủ xuống tay với Trương Tuệ Phương tại đây. Nhưng sau khi rà soát cẩn thận khắp khu đất hoang, cảnh sát chẳng thu hoạch được gì.

Triệu Mộ Vân nhíu mày, quyết định tiếp tục đẩy xe phế liệu đi về phía trước. Chưa đi được bao xa, cô phát hiện một vấn đề hết sức quan trọng: đẩy xe phế liệu đi trên bãi đất hoang này quá mất sức.

Đất ở đây tơi xốp, nhiều đá sỏi, xe phế liệu dù trống trơn không chở gì vẫn dễ kẹt lại trong đất vì bánh xe nhỏ. Chiếc xe chở quá tải này lại càng khó đi hơn.

Khi gặp phải vấn đề này, nếu là bình thường, Trương Tuệ Phương nhất định sẽ quay xe đi về. Nhưng bà không làm vậy, tức là, nhiều khả năng lúc đó bà đã bỏ xe phế liệu lại rồi đi tiếp.

Xe phế liệu là công cụ mưu sinh của Trương Tuệ Phương, trên xe còn có thu hoạch sau cả một ngày làm việc quần quật của bà, điều gì đã khiến bà bỏ lại chúng mà không hề nuối tiếc?

Triệu Mộ Vân để xe phế liệu lại, bước vào trong khu đất hoang. Cô đã tới đây nhiều lần, nhưng đây là lần đầu tiên tới theo cách này. Cô cũng từng nhiều lần phác họa tâm lý kẻ tình nghi, nhưng đây là lần đầu tiên cô phác họa tâm lý nạn nhân.

“Bà ấy đã nhìn thấy gì?” Triệu Mộ Vân vừa bước đi vừa tự hỏi chính mình, “Xe phế liệu của bà ấy đâu?”

Triệu Mộ Vân tới bờ sông lúc nào không hay. Dòng nước cuồn cuộn đục ngầu chảy mãi không ngừng nghỉ.

Bỗng nhiên trời nổi gió lớn, ở đây bốn bề trống trải nên gió càng lồng lộng.

Trong xe phế liệu Triệu Mộ Vân đẩy tới có mấy chục tờ thông báo tìm người, tất cả đều bị gió thổi tung, bay tán loạn khắp bầu trời bãi đất hoang.

Triệu Mộ Vân như thấy được cảnh tượng Trương Tuệ Phương chạy trên bãi đất hoang, cố đuổi theo những tờ thông báo tìm người có ảnh con trai… Từng tờ giấy bay xuống sông, bị dòng nước cuồn cuộn cuốn đi, trôi dạt về phương xa.

Trương Tuệ Phương đứng trên bờ sông, bất lực nhìn những tờ thông báo tìm con bị nước cuốn trôi. Đúng lúc này, hung thủ tiến lại đẩy bà từ phía sau…

“Chết đuối…” Triệu Mộ Vân rùng mình. Cô đưa ra suy đoán táo bạo tới nỗi chính cô cũng không dám tin, “Đây có thể là lần giết người đầu tiên của hung thủ. Hắn tìm thấy Trương Tuệ Phương bơ vơ không nơi nương tựa, ra tay với bà ấy là dễ nhất.”

Triệu Mộ Vân lôi điện thoại ra, mở báo cáo khám nghiệm tử thi của Trương Tuệ Phương, tìm được một đoạn miêu tả của pháp y:

Trong phổi chứa đầy chất lỏng gây ngạt và dịch tiết ra từ mô, đồng thời, một số mô phổi ứ đọng carbon dioxide, dẫn đến khí phế thũng. Cả hai lá phổi đều phình ra rõ rệt, tăng trọng lượng, bề mặt phổi có dấu vết bị xương sườn chèn ép, mép phổi tròn, chạm vào có cảm giác mềm như nhồi bột. Có khả năng nạn nhân bị đuối nước, tuy nhiên thi thể đã bị hung thủ xẻ thành nhiều mảnh, gây tổn hại nghiêm trọng, không thể xác định nguyên nhân tử vong thực sự.

Triệu Mộ Vân quyết định điều tra theo manh mối này, nếu Trương Tuệ Phương rơi xuống sông từ vị trí này, thi thể sẽ bị nước cuốn trôi xuống hạ lưu và được hung thủ vớt lên, quả thật là thần không biết quỷ không hay, thảo nào cảnh sát mãi không tìm ra manh mối. Còn xe phế liệu bị mất tích của Trương Tuệ Phương, e là cũng bị hung thủ đẩy xuống sông rồi.

“Tại sao trước đó mình lại không nghĩ tới cơ chứ?” Triệu Mộ Vân thở dài, thầm oán trách bản thân. Hiện giờ cô đang “được nghỉ phép”, trước khi có chứng cứ xác thực, cô chẳng trông mong được gì vào sở cảnh sát. Lúc này chẳng mấy người có thể giúp cô.

Nghĩ đi nghĩ lại, Triệu Mộ Vân thấy mình chỉ có thể nhờ ba người trợ giúp.

Đó là cô bạn thân Lý Tố Tố và hai lính mới Vu Đức Chính, Hoàng Hưng Tài ít bị người trong đội để ý.

Lý Tố Tố mắt tròn mắt dẹt nhìn Triệu Mộ Vân dẫn theo hai người đàn ông, xách theo túi lớn túi nhỏ vào nhà mình.

“Triệu Mộ Vân, cậu định làm gì?” Lý Tố Tố không kịp chặn bạn lại.

“Tớ đã nói với cậu trong điện thoại rồi còn gì.” Triệu Mộ Vân vừa đáp vừa để túi ở phòng khách.

“Cậu nhờ tớ giúp nghiên cứu tài liệu, chứ đâu có nói…”

“Người đẹp tránh đường hộ cái, để tôi đặt cái giá này xuống.” Vu Đức Chính cười toe toét lách vào nhà cùng một mô hình người.

“Chị Lý, phiền chị rồi.” Hoàng Hưng Tài ôm một chồng văn kiện, khách sáo đi qua trước mặt Lý Tố Tố.

“Đừng đặt ở đó…” Lý Tố Tố định ngăn Vu Đức Chính lại, Triệu Mộ Vân kéo cô ta qua một bên.

“Trước mắt tớ không tiện đến văn phòng, nên đành mượn tạm nhà cậu.” Triệu Mộ Vân ôm vai cô bạn thân.

“Dựa vào đâu? Không phải cậu cũng có nhà sao?”

“Cậu cũng biết nhà tớ vướng người già và trẻ nhỏ mà. Tớ nào có được độc thân như cậu, tiện biết bao.”

“Lý do tào lao gì thế? Còn nhà họ thì sao?” Lý Tố Tố chỉ tay về phía Vu Đức Chính và Hoàng Hưng Tài.

“Hai cậu này ở kí túc xá, cũng không có chỗ để.”

“Không được, tớ từ chối!” Lý Tố Tố thoát khỏi vòng tay Triệu Mộ Vân.

“Một năm, một năm tiền kem dưỡng da của cậu, tớ chi!” Triệu Mộ Vân xuất tuyệt chiêu.

Lý Tố Tố không càm ràm nữa, nhìn Vu Đức Chính và Hoàng Hưng Tài thu dọn phòng khách trang trí theo phong cách Italy của cô để biến nó thành văn phòng làm việc.

“Cậu đang bị cho nghỉ phép cơ mà, làm thế này có ổn không?” Lý Tố Tố vẫn hơi lo lắng.

“Nghỉ phép chứ không phải bị đuổi việc, tớ vẫn là đội trưởng Đội Cảnh sát Hình sự số 3, sao lại không được điều tra?” Triệu Mộ Vân bực bội nói.

“Chị Lý, sớm muộn đội trưởng Triệu sẽ trở thành giám đốc sở cảnh sát thôi, đúng không Hoàng Hưng Tài?” Vu Đức Chính vừa lau sạch mặt bàn, vừa niềm nở bắt chuyện.

“Đúng, đúng vậy…” Hoàng Hưng Tài phụ họa.

“Hai cậu nịnh hót vừa thôi.” Triệu Mộ Vân lại gần bàn ăn, ngồi xuống ghế chính giữa, “Mọi người ngồi đi, chúng ta bắt đầu sắp xếp công việc.”

“Đội trưởng Triệu của các cậu chưa được làm giám đốc sở mà đã ra vẻ giám đốc rồi kìa.” Lý Tố Tố châm chọc nhưng vẫn ngồi xuống.

Triệu Mộ Vân cũng không để tâm. Cô và Lý Tố Tố đã hay đấu võ mồm từ thời còn đi học, đây chính là người chị em độc miệng số một của cô.

Vu Đức Chính và Hoàng Hưng Tài lanh lẹ ngồi xuống hai bên, lấy sổ tay ra sẵn sàng ghi chép.

“Nói một cách đơn giản, tôi đoán Trương Tuệ Phương chết đuối, bị hung thủ đẩy xuống sông Bắc. Thi thể bà trôi theo dòng nước, sau đó được hung thủ vớt lên dưới hạ lưu. Hắn chặt xác thành từng mảnh rồi đặt lại ở bãi rác.”

“Đội trưởng Triệu, tôi có thắc mắc, hung thủ vớt thi thể từ dưới sông lên bằng cách nào, việc này rất khó.” Hoàng Hưng Tài hỏi.

“Tôi đã nghĩ tới vấn đề này, cách duy nhất là giăng lưới ở vị trí có lòng sông hẹp.” Triệu Mộ Vân suy luận.

Mọi người gật gù, cách Triệu Mộ Vân vừa nói đúng là rất hợp lý.

“Song đây chỉ là suy đoán, chúng ta cần tìm bằng chứng chứng minh điều đó.” Triệu Mộ Vân lật mở hồ sơ của Trương Tuệ Phương, nhìn về phía Lý Tố Tố, “Tố Tố, cậu phụ trách tìm bản đồ thủy văn chi tiết sông Bắc, xem xem nơi nào thích hợp nhất để giăng lưới.”

“Mời tớ ăn bánh tart Thư Phi thì tớ mới giúp cậu!” Lý Tố Tố mặc cả.

vụ.

“Được!” Triệu Mộ Vân thoải mái đồng ý.

Lý Tố Tố hớn hở chạy vào phòng làm việc thực hiện nhiệm “Đội trưởng Triệu này, chị Lý hồn nhiên thật đấy.” Nhìn Lý Tố Tố cười híp mắt chạy đi, Vu Đức Chính khẽ cảm thán.

Triệu Mộ Vân thở dài, “Đừng nói linh tinh, chúng ta vào việc chính thôi. Cậu đi lắp mô hình người, phải đảm bảo vóc dáng và chiều cao đều giống hệt Trương Tuệ Phương đấy, sáng mai mang đi làm thí nghiệm thả trôi sông.”

Vu Đức Chính đứng dậy mở gói hàng bên cạnh, bắt đầu lắp ghép mô hình.

Mô hình người được làm từ vật liệu nhựa giống ma nơ canh ở cửa hàng quần áo. Vu Đức Chính buộc thỏi chì lên, điều chỉnh độ dài ngắn của tay chân sao cho giống Trương Tuệ Phương, có như vậy mới đảm bảo tính chuẩn xác cho thí nghiệm thả trôi sông.

“Cậu Hoàng, cậu đi liên hệ với công ty trục vớt, bảo họ sáng mai bố trí thợ lặn qua đó, xem thử dưới lòng sông gần khu đất trống có xe phế liệu không.” Triệu Mộ Vân tiếp tục chia việc cho Hoàng Hưng Tài.

Bốn người phân công nhau hành động, tranh thủ từng phút từng giây, bắt đầu chạy đua với thời gian.

Sông Bắc bắt nguồn từ núi Long Hổ, chảy qua thành phố Nam Đô, cuối cùng hòa vào dòng Trường Giang, tổng chiều dài hơn 500 cây số. Nước sông chảy xiết, nơi sâu nhất là khoảng ba mét, ở đoạn sông chảy qua Nam Đô, hè năm nào cũng có không ít người thích bơi lội bị chết đuối.

Lý Tố Tố tìm được bản đồ toàn bộ lưu vực sông Bắc, phóng to đoạn sông chảy ngang qua thành phố Nam Đô, đánh dấu rất chi tiết. Sau đó dựa vào tư liệu thủy văn tháng Mười hai năm ngoái, cô ta xác định được ba địa điểm thích hợp nhất để giăng lưới.

Triệu Mộ Vân và Lý Tố Tố lái xe đến xem xét ba địa điểm này. Sau vài lần thử nghiệm, họ thấy nơi thích hợp nhất là dưới gầm một cầu đá cách bãi đất hoang chừng bốn cây số. Thứ nhất, chỗ này là khúc ngoặt của dòng sông, lòng sông co lại. Thứ hai, quanh đây dân cư thưa thớt, khó bị người khác phát hiện. Thứ ba, dưới gầm cầu khá tiện giăng lưới, một người cũng có thể thao tác dễ dàng.

Triệu Mộ Vân cùng cả nhóm đẩy thi thể giả xuống sông, sau đó lái ô tô dọc đường cái xuống hạ lưu chỗ cây cầu đá.

Một mình Hoàng Hưng Tài mắc lưới, Vu Đức Chính đứng bên cạnh đo thời gian. Toàn bộ quá trình giăng lưới chỉ mất hai phút bốn mươi bảy giây.

Triệu Mộ Vân và Lý Tố Tố tập trung quan sát thượng lưu, không quên nhìn đồng hồ tính thời gian trôi dạt của thi thể giả.

Họ lái xe tới đây mất hơn hai phút. Tốc độ trôi của thi thể giả là khoảng 100 mét mỗi phút, tức là nó phải trôi tầm bốn mươi phút mới dạt tới khu vực này.

Từ lúc đẩy thi thể xuống sông cho đến khi di chuyển tới gầm cầu đá giăng lưới, tổng thời gian không quá bảy phút. Nói cách khác, kể cả nếu hung thủ nhất thời nổi hứng giết người, hắn thừa thời gian để sắp xếp tất cả những việc này, chứ đừng nói hắn đã có tính toán từ trước.

Ba mươi phút sau, thi thể giả cuối cùng cũng xuất hiện trong tầm mắt. Lưới chặn thi thể giả lại không cho trôi tiếp. Hoàng Hưng Tài thu lưới, kéo thi thể giả lên bờ.

“Cách làm này hoàn toàn khả thi.” Hoàng Hưng Tài cất thi thể giả đi, “Hung thủ dùng cách này để di chuyển xác Trương Tuệ Phương thì gần như không để lại dấu vết.”

“Giết người xong, hung thủ không cố che giấu tội ác mà còn giở đủ trò, chứng tỏ hắn phải có mục đích riêng nhỉ?” Lý Tố Tố thắc mắc.

“Hắn giết Trương Tuệ Phương, sau đó nhặt xác về cắt rời tứ chi, sắp xếp lại đặt trong bãi rác. Chắc chắn những hành động này nhằm tiết lộ thông điệp nào đó.” Triệu Mộ Vân vẫn luôn đau đáu vấn đề này, “Nếu Phương Tử Kiện không phải đồng phạm, chứng tỏ y đã phát hiện ra thông điệp của hung thủ, nhờ đó mới đoán được hành động tiếp theo của hắn, trong khi chúng ta lại không.”

“Phương Tử Kiện? Ai thế? Nếu y đã tìm ra manh mối thì chúng ta còn tốn công sức tìm kiếm làm gì nữa?” Lý Tố Tố chẳng hiểu đầu cua tai nheo thế nào.

“Trước tiên chúng ta cứ quay về xem công ty trục vớt có tìm được gì không đã. Chuyện của Phương Tử Kiện, tớ sẽ kể cho cậu nghe trên đường đi.” Triệu Mộ Vân thở dài chán nản. Tuy cô đã chứng minh được cách gây án này là khả thi, nhưng muốn phá được án xem ra còn lâu lắm.

“Hóa ra chính là Phương Tử Kiện trong vụ án giết vợ ba năm trước à, quá đỉnh! Triệu Mộ Vân, sau khi vụ giết người hàng loạt khép lại, cậu nhất định phải sắp xếp cho tớ phỏng vấn y đấy nhé, kiểu gì tớ cũng phất lên!” Trên xe, Lý Tố Tố nghe Vu Đức Chính giải thích qua về Phương Tử Kiện liền hào hứng hẳn lên như được uống nước tăng lực.

“Cậu còn đòi phỏng vấn y cơ à? Như thế khác nào tuyên truyền năng lượng tiêu cực? Nếu tên khốn đó đúng là hung thủ, lỗi y ra xử bắn mười mấy lần cũng không đủ ấy chứ!” Triệu Mộ Vân cứ nghĩ tới Phương Tử Kiện là nổi cơn tam bành.

Lúc này Hoàng Hưng Tài đã tìm được chỗ đỗ xe, bốn người đi bộ qua bãi đất hoang ra bờ sông. Công ty trục vớt vẫn đang tìm kiếm, Hoàng Hưng Tài gọi điện cho chủ tàu hỏi thăm tình hình.

“Đội trưởng Triệu, chủ tàu nói thợ lặn phát hiện dưới đáy sông có một chiếc xe đẩy bốn bánh, họ đang tìm cách vớt lên, sẽ có kết quả ngay thôi.” Hoàng Hưng Tài vừa cúp máy liền báo cáo với Triệu Mộ Vân.

Họ đứng đợi bên bờ sông độ nửa tiếng, cuối cùng cũng thấy tàu trục vớt kéo từ dưới sông lên một chiếc xe đẩy nhỏ.

Tàu chầm chậm tiến vào bờ. Triệu Mộ Vân nhảy lên tàu đầu tiên, những người khác cũng lần lượt nối đuôi cô bước lên ván gỗ.

Họ thấy trên boong đặt một chiếc xe đẩy bốn bánh ướt sũng, loang lổ gỉ sét, có vẻ chính là xe phế liệu của Trương Tuệ Phương. Trong xe không có gì khác ngoài bùn đất và đá vụn. Tuy nhiên, họ phát hiện một bánh xe có buộc tấm mộc bản nhỏ. Tấm mộc bản chỉ bé bằng lá bài Tây, dày khoảng một centimet, có đục lỗ để luồn dây sắt buộc chặt vào gờ bánh xe.

Triệu Mộ Vân cầm mộc bản lên, dùng tay lau sạch bùn đất, phát hiện trên bề mặt mộc bản có khắc hình vẽ. Chính giữa mộc bản là hình đồng hồ tròn có số La Mã. Phía trên đồng hồ khắc hình một phụ nữ trông giống thiên sứ. Bên dưới đồng hồ khắc hình ba con vật: thiên nga, rắn độc và lợn. Mặt sau mộc bản khắc hàng chữ nhỏ theo chiều dọc:

Bánh xe số phận bắt đầu đảo ngược “Bánh xe số phận? Vật này do hung thủ để lại sao?” Lý Tố Tố ghé sát lại gần Triệu Mộ Vân để nhìn mộc bản.

“Dễ lắm. Nhiều khả năng hắn buộc mộc bản lên bánh xe ngay trước khi đẩy xe rơi xuống sông, chứ nếu buộc chặt từ trước thì không đẩy nổi xe đâu.” Triệu Mộ Vân nhíu mày, nhìn tấm mộc bản đăm đăm. Rõ rành rành hung thủ cố tình để nó lại, lẽ nào đây chính là câu đố mà Phương Tử Kiện nhắc tới?

“Nhìn có vẻ giống bài tarot.” Lý Tố Tố cầm lấy mộc bản, quan sát kĩ càng.

Mỗi kì của tạp chí Tin tức trong tuần đều có chuyên mục bói toán như bói bài tarot, xem cung hoàng đạo… nên Lý Tố Tố khá am hiểu. Vừa nhìn thấy hình vẽ trên mộc bản, cô ta nghĩ ngay tới lá “wheel of fortune - bánh xe số phận” trong bộ bài tarot.

“Cậu chắc chứ?” Triệu Mộ Vân hỏi.

“Phải giống tới bảy, tám mươi phần trăm đấy. Hơn nữa trên tấm mộc bản này còn khắc dòng chữ ‘Bánh xe số phận’, mà ‘Bánh xe số phận’ chính là tên một lá trong bộ bài tarot.” Lý Tổ Tố đáp.

Triệu Mộ Vân cũng biết bài tarot, nhưng cô chưa tiếp xúc bao giờ nên không rõ ý nghĩa mỗi lá bài.

“Hung thủ để lại vật này làm gì?” Đứng cạnh họ, Hoàng Hưng Tài nghĩ mãi không ra.

“Còn làm gì nữa, rõ mười mươi là hắn đang khiêu khích cảnh sát, nhiều sát nhân biến thái thích làm thế lắm! Cậu có biết tên sát nhân Zodiac ở Mỹ không? Sau mỗi lần giết người, hắn sẽ gửi cho truyền thông một bức thư, để lại manh mối dưới dạng mật mã để khiêu khích cảnh sát. Anh thấy tên điên này chắc là học từ đó cũng nên.” Vu Đức Chính đọc không ít sách báo về các vụ án cả cũ lẫn mới, cả trong nước lẫn nước ngoài. Quả thật có rất nhiều sát nhân bệnh hoạn IQ cao thích thú với việc để lại kí hiệu đặc biệt tại hiện trường gây án.

“Có khả năng đấy. Dù thế nào đi nữa, tấm mộc bản này chính là một manh mối quan trọng!” Triệu Mộ Vân cẩn thận cầm mộc bản, bỏ vào túi đựng vật chứng cô luôn mang theo người, định đem về nghiên cứu.

“Tớ có quen một chuyên gia xem bài tarot, cô ấy là tác giả chuyên mục bói bài của tạp chí bọn tớ. Chúng ta đi hỏi cô ấy thử xem, biết đâu lại phát hiện ra điều gì.” Lý Tố Tố nghĩ tới tác giả các bài viết trong chuyên mục bói bài tarot trên tạp chí mình, vội vàng đề nghị.

Triệu Mộ Vân gật đầu. Đây cũng là một cách, chí ít có thể làm rõ ý đồ của hung thủ.

Tạ Vũ Hiên không hay ra ngoài, may mà hàng xóm thường trông thấy người ta giao đồ ăn tới, không họ lại tưởng nhà đối diện không có ai ở. Tạ Vũ Hiên ghét giao tiếp với người khác, nhưng lại thường xuyên giải đáp thắc mắc về nhân sinh cho những người cô ta không quen biết, hình thức giải đáp là thông qua bói bài tarot hoặc xem tử vi. Tất nhiên đôi bên trao đổi qua mạng internet và email, kể cả khi thỉnh thoảng gọi video, Tạ Vũ Hiên cũng đeo mặt nạ phù thủy, vừa để giữ cảm giác bí ẩn, vừa không cho người ta thấy mặt mình.

Ngoài việc xem bói trên mạng giúp mọi người, Tạ Vũ Hiên còn viết bài cho chuyên mục bói bài tarot và xem tử vi của vài tạp chí khác nhau, trong đó có tạp chí Tin tức trong tuần . Khi Lý Tố Tố liên lạc, bảo muốn đến tận nhà gặp mặt, ban đầu Tạ Vũ Hiên từ chối khéo, nhưng cuối cùng không thắng nổi khả năng thuyết phục vừa mềm mỏng vừa cứng rắn của Lý Tố Tố nên đành đồng ý. Dù sao, tạp chí Tin tức trong tuần vẫn là một trong những nguồn thu nhập quan trọng của Tạ Vũ Hiên.

Căn hộ Tạ Vũ Hiên thuê không rộng lắm, có một khách một ngủ. Cô ta mắc chứng ưa sạch sẽ, nên căn hộ gần như không có một hạt bụi, tất cả vật dụng trong nhà đều bày biện hết sức ngăn nắp.

Cô ta ghét ánh sáng mặt trời, nên cửa sổ lúc nào cũng được che kín mít bằng tấm rèm dày nặng trịch, trong nhà chỉ bật một bóng đèn vàng tù mù.

Phòng khách không lớn, cũng không bài trí tivi và sofa như hàng triệu căn nhà khác. Chính giữa phòng kê một chiếc bàn tròn, trên bàn bày quả cầu thủy tinh, bài tarot và bản đồ các chòm sao. Bốn mặt tường dán giấy dán tường màu đen, treo những món đồ trang trí mang phong cách phương Tây huyền bí, ngoài ra không còn gì khác. Người nào bước vào phòng lần đầu tiên đều không khỏi cảm thấy ớn lạnh.

Tạ Vũ Hiên tưởng Lý Tố Tố sẽ tới một mình. Ai ngờ vừa mở cửa liền trông thấy hai nam hai nữ, cô ta nhất thời ngẩn người.

“Chị Tạ, ba vị này là cảnh sát, họ muốn tìm hiểu một số vấn đề nên đến gặp chị.” Đây cũng là lần đầu Lý Tố Tố gặp Tạ Vũ Hiên. Thấy cô ta cúi gằm, bộ dạng sợ sệt né tránh, Lý Tố Tố vội lên tiếng giải thích.

“Mời… mời vào…” Trông Tạ Vũ Hiên còn giống một vị khách lúng túng hơn.

Bốn người theo Tạ Vũ Hiên vào nhà, ngồi quanh bàn tròn.

Lúc này, Triệu Mộ Vân mới được quan sát kĩ Tạ Vũ Hiên. Cô ta dáng người mảnh khảnh, gương mặt tái nhợt nhưng đường nét thanh tú ưa nhìn. Có điều, mắt cô ta cứ đảo liên tục, trông có vẻ căng thẳng. Trước khi tới đây, Lý Tố Tố đã dặn dò trước là Tạ Vũ Hiên tính cách hướng nội, không thích gặp người khác, hình như mắc chứng sợ giao tiếp, nên Triệu Mộ Vân cũng không mấy để tâm.

“Cô Tạ, chúng tôi tới đây để nhờ cô xem giúp tấm mộc bản này.” Triệu Mộ Vân vào thẳng vấn đề.

“Mộc bản?” Tạ Vũ Hiên ngẩn người.

“Nó đây.” Triệu Mộ Vân lấy túi vật chứng đựng mộc bản ra, túi trong suốt nên không ảnh hưởng tới việc quan sát đồ vật bên trong.

Tạ Vũ Hiên bật đèn bàn, đặt mộc bản dưới ánh đèn, săm soi kĩ càng.

“Đây là lá Bánh xe số phận trong bộ bài tarot.”

“Lá bài này có ý nghĩa gì không?” Triệu Mộ Vân hỏi.

“Phía trên bánh xe số phận là nhân sư, biểu tượng của thiên sứ. Xung quanh bánh xe là các loài sinh vật tượng trưng cho những điều sẽ gặp phải trong cuộc đời. Bánh xe số phận trong bộ bài tarot luôn không ngừng chuyển động, có lúc tốt, có lúc xấu, chưa bao giờ ngơi nghỉ. Cho dù bạn có muốn hay không, số phận vẫn luôn vô tình, sinh mệnh không ngừng biến hóa, chẳng có chuyện gì là tuyệt đối hết.” Hễ nhắc đến tarot là Tạ Vũ Hiên lại trở nên nghiêm túc và trang trọng, không còn dấu vết nào của sự thiếu tự tin trước đó.

Trước khi tới đây, Triệu Mộ Vân đã tra cứu một số tài liệu trên mạng nên có hiểu đại khái những điều Tạ Vũ Hiên vừa nói. Song lúc này cô cần nghe phân tích sâu hơn.

“Giả sử một người bốc được lá Bánh xe số phận, điều đó có ý nghĩa gì?”

“Mỗi người khi bốc bài sẽ có ý nghĩa hoàn toàn khác nhau. Lá bài này thuộc về ai thế?” Tạ Vũ Hiên lần lượt nhìn Triệu Mộ Vân, Lý Tố Tố, Vu Đức Chính và Hoàng Hưng Tài.

“Không phải chúng tôi.” Lý Tố Tố định giải thích, nhưng vẫn liếc Triệu Mộ Vân trước.

“Lá bài này có liên quan tới một vụ giết người, cảnh sát cần tham khảo tư liệu về mảng này để phục vụ quá trình phá án. Cô biết gì nói nấy là được.” Triệu Mộ Vân giải thích.

Nghe đến đây, Tạ Vũ Hiên toát mồ hôi hột. Bình thường cô ta còn chẳng dám đọc tiểu thuyết hơi máu me một chút, nay lại phải nghe tận tai hai chữ “giết người”… Cứ nghĩ tới cảnh tượng đó là cô ta nhũn cả người.

“Cô đừng căng thẳng, chúng tôi muốn nghe ý kiến từ người có chuyên môn để hiểu hơn động cơ của hung thủ thôi.” Triệu Mộ Vân trấn an.

Tạ Vũ Hiên khẽ gật đầu, uống ngụm nước, “Lá bài Bánh xe số phận này được đặt ngược, cho thấy người giữ lá bài cần suy nghĩ lại về những gì mình đã làm, đồng thời phải biết ăn năn sám hối.”

“Tức là hung thủ muốn nạn nhân ăn năn sám hối?” Triệu Mộ Vân cảm thấy khó hiểu.

“Chuyện này thì tôi không biết, nhưng lá bài có ý nghĩa như vậy.” Tạ Vũ Hiên trả mộc bản lại cho Triệu Mộ Vân, hi vọng có thể nhanh chóng kết thúc cuộc nói chuyện.

“Ăn năn ư? Trương Tuệ Phương cần ăn năn về chuyện gì?” Triệu Mộ Vân nhíu mày lẩm bẩm.

Vu Đức Chính và Hoàng Hưng Tài đã không ngủ suốt hai ngày một đêm, lúc này gần như không chịu được nữa, vừa về tới nhà Lý Tố Tố là nằm lăn ra đất ngủ. Lý Tố Tố tìm chăn mỏng đắp cho họ.

“Làm cảnh sát hình sự như các cậu vất vả thật.” Lý Tố Tố cảm thán.

“Họ còn trẻ, chịu khó rèn luyện sẽ tốt cho họ.” Triệu Mộ Vân tự pha cà phê cho mình.

“Cậu vào phòng ngủ của tớ mà nghỉ ngơi.” Lý Tố Tố khuyên bạn.

“Không cần đâu, tối qua tớ ngủ đủ rồi. Bây giờ tớ muốn đọc tài liệu.” Triệu Mộ Vân ngồi vào bàn ăn, mở laptop xem các tài liệu liên quan tới vụ Trương Tuệ Phương. Hiện giờ đã có ít tiến triển, nếu Phương Tử Kiện có thể phát hiện manh mối từ những tài liệu này thì cô cũng có thể.

Lý Tố Tố lắc đầu, biết không khuyên nổi bạn nên khoát tay nói, “Chị đây không tiếp nữa, tối nay chị đây có hẹn với trai đẹp rồi.”

“Thật tình, đến bao giờ cậu mới chịu tìm một người đàn ông đáng tin cậy hả?” Triệu Mộ Vân ngẩng đầu cười.

“Đàn ông làm gì có ai đáng tin? Đẹp trai là được.” Lý Tố Tố đã thay quần áo đâu vào đấy. Cô ta xịt nước hoa rồi toe toét rời khỏi nhà.

“Đúng là đồ mê trai!” Triệu Mộ Vân lắc đầu mắng. Đúng lúc này, Triệu Mộ Vân tình cờ trông thấy một bức ảnh, hai mắt sáng bừng lên.

Đó là ảnh hiện trường phát hiện thi thể Trương Tuệ Phương. Tấm ảnh được chụp từ ban công tòa nhà cao tầng bên cạnh bãi rác, góc chụp từ trên cao nên gần như là ảnh chụp toàn cảnh cả khu vực. Trước đó Triệu Mộ Vân đã thấy tấm ảnh rồi, có điều lúc đó cô chưa biết đến lá bài Bánh xe số phận nên không nhận ra điểm đặc biệt. Giờ nhìn lại, cô phát hiện ảnh chụp hiện trường trông giống hệt lá bài Bánh xe số phận. Lấy thi thể Trương Tuệ Phương làm trung tâm, đống rác xung quanh tạo thành một vòng tròn, phía trên vòng tròn có một tấm biển quảng cáo bỏ đi rất lớn, in hình một diễn viên nữ, phía dưới vòng tròn có một con ngỗng chết, một con rắn chết, và một con lợn chết.

Việc hung thủ vứt xác Trương Tuệ Phương trong bãi rác không phải hành động ngẫu nhiên. Hắn đang cố dùng cảnh thật để xếp thành một lá Bánh xe số phận trong bộ bài tarot.

“Phương Tử Kiện…” Triệu Mộ Vân hít một hơi sâu. Cô biết Phương Tử Kiện từng xâm nhập vào máy tính của cô, nhất định y đã nhìn thấy tấm ảnh nên biết được thông tin mà hung thủ muốn truyền đạt.

“Bánh xe số phận đảo ngược, sự ăn năn của nạn nhân…” Triệu Mộ Vân nhẩm đi nhẩm lại. Cô quyết phải tìm hiểu bằng được nguyên nhân hung thủ muốn Trương Tuệ Phương cảm thấy ăn năn. Nhiều khả năng đây chính là động cơ giết người của hắn.

Vu Đức Chính và Hoàng Hưng Tài ngủ một mạch tới sáng hôm sau. Triệu Mộ Vân và Lý Tố Tố đều đã ra khỏi nhà, không gọi họ dậy.

Triệu Mộ Vân để lại một tờ giấy nhắn:

Tiếp tục điều tra vụ án sát hại Tô Tình Tình.

“Nhiệm vụ chẳng dễ xơi chút nào!” Vu Đức Chính vò đầu rầu rĩ.

“Chúng ta phải nghĩ cách tìm bằng được kẻ bí ẩn đã đe dọa Đỗ Phong.” Hoàng Hưng Tài vươn vai.

“Nói thì dễ, làm mới khó.” Vu Đức Chính cũng vận động tay chân, vì nằm ngủ trên sàn nhà cả đêm nên người ngợm nhức mỏi, “Trước tiên chúng ta cứ ăn uống no nê đã rồi nghĩ cách sau.”

“Đương nhiên rồi, xem thử trong tủ lạnh của chị Lý có gì ngon ngon không.” Bụng Hoàng Hưng Tài đã réo òng ọc nãy giờ.

Xét trình độ khoa học kĩ thuật cùng hệ thống mạng xã hội dày đặc ngày nay, tìm người hoàn toàn không phải việc khó, nhưng với điều kiện ta phải nắm trong tay một vài thông tin quan trọng thì mới bắt đầu được. Khổ nỗi thông tin về kẻ bí ẩn quá ít ỏi, cả Phương Tử Kiện lẫn Mã Thiên Thành đều chẳng biết gì về hắn. Đỗ Phong tuy tiếp xúc trực tiếp với hắn, nhưng chưa từng nhìn thấy mặt mũi hắn, chỉ cung cấp được manh mối duy nhất là hắn rất giỏi võ. Thông tin này có phạm vi quá rộng, về cơ bản họ vẫn chẳng biết nên bắt đầu từ đâu.

Nghĩ tới nghĩ lui, Vu Đức Chính và Hoàng Hưng Tài cảm thấy chỉ có thể tiếp tục điều tra từ Tô Tình Tình. Nếu Đỗ Phong không nói dối, tức là Tô Tình Tình đã giấu giếm một số chuyện và một số người trong suốt khoảng thời gian dài. Kẻ bí ẩn rất cuộc có quan hệ như thế nào với cô ta?

Theo lời Phương Tử Kiện, Tô Tình Tình thừa biết việc y sẽ trả tiền cho Đỗ Phong, cô ta việc gì phải tìm người uy hiếp ông ta chứ? Hiển nhiên không thể có chuyện Tô Tình Tình thuê người đe dọa Đỗ Phong, từ đó suy ra kẻ bí ẩn không hề hay biết Phương Tử Kiện sẽ trả tiền thay Tô Tình Tình, cho nên hắn mới quyết định ra mặt giúp cô ta. Kẻ bí ẩn sẵn sàng bất chấp mạo hiểm để đe dọa Đỗ Phong, chứng tỏ quan hệ giữa hắn và Tô Tình Tình không đơn giản.

Vu Đức Chính và Hoàng Hưng Tài hỏi han bạn bè người thân của Tô Tình Tình, nhưng không thấy ai nhắc đến chuyện bên cạnh cô ta có người như vậy.

“Đừng bảo lão Đỗ Phong chơi chúng ta một vố đấy nhé?” Vu Đức Chính đi hỏi thăm suốt cả ngày, áo quần ướt sũng mồ hôi.

“Có bịa chuyện, Đỗ Phong cũng sẽ không bịa ra câu chuyện li kì thế này đâu. Nếu bạn bè người thân của Tô Tình Tình không hay biết tới sự tồn tại của người này, chứng tỏ quan hệ giữa họ hết sức bí mật.” Hoàng Hưng Tài ngồi xuống bậc cầu thang, thở lấy hơi.

“Dù hắn có là người tình bí mật thì vẫn bất hợp lý, hai người họ chắc đã quen nhau trước khi Tô Tình Tình lấy chồng, đâu cần thiết phải làm vậy. Huống hồ, nếu Tô Tình Tình không bằng lòng công khai thì kẻ bí ẩn kia cũng phải chịu phối hợp với cô ta cơ.”

“Chúng ta vẫn phải tìm Mã Thiên Thành nói chuyện thêm. Thời gian anh ta yêu đương với Tô Tình Tình là lâu nhất, không thể có chuyện không phát hiện điểm bất thường. Chắc chắn anh ta biết cả chuyện Đỗ Phong, chẳng qua đang giấu chúng ta thôi.” Hoàng Hưng Tài ngước lên đợi Vu Đức Chính cho ý kiến.

“Người này chắc chắn có vấn đề, chúng ta điều tra anh ta trước đã!” Vu Đức Chính đáp.

Nói là làm, Vu Đức Chính và Hoàng Hưng Tài không bỏ qua bất cứ chi tiết nhỏ nào, bắt đầu điều tra từ lúc Mã Thiên Thành ra đời, cuối cùng phát hiện được vài manh mối.

Mã Thiên Thành và Tô Tình Tình từng đi du lịch Ma Cao, sau khi trở về thì mai danh ẩn tích một thời gian. Sau đó xảy ra chuyện Tô Tình Tình bán nhà của Đỗ Phong. Mã Thiên Thành mê cờ bạc, bình thường vẫn hay đánh mạt chược với đám bạn lông bông của mình, mỗi lần cược là cược cả nghìn bạc. Lẽ nào khoảng thời gian anh ta và Tô Tình Tình đi Ma Cao đã xảy ra chuyện gì?

Vu Đức Chính và Hoàng Hưng Tài nhờ bạn bè ở Ma Cao điều tra giúp, phát hiện Mã Thiên Thành và Tô Tình Tình vay nặng lãi ở Ma Cao để đánh bạc, nợ một khoản tiền khổng lồ. Thế là các manh mối đều đã xâu chuỗi lại. Thảo nào khi Đỗ Phong tìm Tô Tình Tình đòi tiền, Tô Tình Tình không trả nổi, hóa ra cô ta đã dùng để trả nợ. Mã Thiên Thành trong lòng cũng lo ngại nên không dám hé nửa lời với cảnh sát.

“Đúng là có những chuyện này, nhưng liên quan gì tới việc Tô Tình Tình bị giết hại chứ?” Mã Thiên Thành thấy Vu Đức Chính và Hoàng Hưng Tài đưa ra được chứng cứ, liền dứt khoát thừa nhận.

“Có liên quan hay không hiện giờ vẫn chưa thể kết luận. Nhưng anh lại dám ngang nhiên nói Phương Tử Kiện là kẻ thứ ba, theo như tôi thấy, ngay từ đầu Tô Tình Tình đã chạy theo tiền của Phương Tử Kiện thì đúng hơn.” Vu Đức Chính mỉa mai.

Mã Thiên Thành nín thinh, riêng việc này anh ta quả thật không phản bác được.

“Bất kể mục đích tiếp cận Phương Tử Kiện của anh và Tô Tình Tình là gì, thì bây giờ Tô Tình Tình cũng bị giết rồi. Anh nên phối hợp với cảnh sát để điều tra cho rõ sự thật, coi như là vì cô ta.”

“Còn điều tra gì nữa, rõ ràng Phương Tử Kiện thẹn quá hóa giận nên giết Tô Tình Tình!” Mã Thiên Thành mắt đỏ ngầu, vô cùng kích động.

Lần này đến lượt Vu Đức Chính và Hoàng Hưng Tài cứng họng. Bởi trên thực tế, những lời Mã Thiên Thành vừa nói chính là kết quả được tòa án công nhận, cũng là kết luận mà tất cả các chứng cứ được tìm thấy cho đến hiện tại đã chỉ ra. Nếu không phải Phương Tử Kiện gần như uy hiếp Triệu Mộ Vân điều tra lại vụ sát hại Tô Tình Tình, thì e là ngoài họ ra cũng không còn ai khác có nhu cầu sờ đến vụ này.

“Chúng tôi quyết định điều tra lại bởi vì chúng tôi phát hiện ra điểm nghi vấn, cần xác nhận rõ. Chúng tôi tuyệt đối không buông tha kẻ xấu, nhưng cũng không đổ oan cho người tốt!” Vu Đức Chính nói.

“Chúng tôi hỏi anh thêm lần nữa, ngoài những chuyện chúng ta đã nhắc tới, anh có biết Tô Tình Tình còn có quan hệ thân thiết với bạn khác giới nào khác không?” Hoàng Hưng Tài tiếp lời Vu Đức Chính, nghiêm giọng hỏi.

Mã Thiên Thành không lập tức phủ nhận. Khóe mắt anh ta khẽ giật.

“Cô ấy… hình như có một người bạn… nhưng tôi không chắc lắm.”

“Hình như? Không chắc lắm? Ý anh là sao?” Vu Đức Chính bắt đầu mất kiên nhẫn.

Mã Thiên Thành cau mày, suy nghĩ một hồi mới giải thích, “Tôi không biết hắn tên gì, cũng chưa gặp hắn bao giờ, chỉ thị thoảng vô tình thấy tin nhắn của Tô Tình Tình.”

“Tôi hỏi khí không phải, anh có hay lén xem điện thoại của Tô Tình Tình không?” Hoàng Hưng Tài truy hỏi.

“Tôi muốn xem lắm chứ, có điều tôi không biết mật khẩu điện thoại của Tô Tình Tình. Có lần cô ấy tiện tay đặt điện thoại xuống rồi đi tắm, nhưng quên không khóa màn hình, nên tôi mới có cơ hội xem một ít.” Mã Thiên Thành cười chua chát, “Trong nhật kí liên lạc của cô ấy có một người được gọi là ’Anh phi dao, tôi không nhớ nguyên văn cuộc trò chuyện, nhưng nội dung đại khái là ’Anh phi dao này từng giúp đỡ cô ấy, cũng luôn thích cô ấy, nhưng cô ấy bảo anh ta đừng tiếp tục quấy rầy cô ấy nữa.”

“Anh nhớ số điện thoại không?”

“Không.”

“Anh đã từng hỏi Tô Tình Tình về ’Anh phi dao chưa?”

“Sao có thể, cô ấy mà biết tôi xem trộm điện thoại của cô ấy chắc chắn sẽ nổi trận lôi đình.” Mã Thiên Thành lắc đầu quầy quậy.

“Mỗi thế thôi à?”

“Tôi thề trên danh nghĩa con trai mình, tôi đã nói hết tất cả những gì mình biết rồi, các anh đừng tới làm phiền tôi nữa.” Mã Thiên Thành nóng nảy vặc lại.

Sống trên đời, ai mà chẳng từng làm chuyện khiến bản thân hối hận? Chẳng qua có kẻ làm nhiều, có người làm ít, có việc nghiêm trọng, cũng có việc không mấy to tát… Nhưng nếu đến mức phải dùng cả đời để ăn năn hối hận thì đó hẳn phải là tội ác tày trời hoặc quá gây tiếc nuối.

Là người phụ nữ yếu đuối từ quê lên thành phố mưu sinh, Trương Tuệ Phương đã làm gì khiến hung thủ cho rằng bà phải đền tội bằng cả tính mạng mình?

Giải được câu đố này tức là giải được động cơ giết người của hung thủ. Hoặc cao hơn, tức là giải được mô hình hành vi của hung thủ khi lựa chọn nạn nhân, nghĩa là có thể dự đoán hành động tiếp theo của hắn.

Triệu Mộ Vân không tìm kiếm đâu xa xôi, cô biết đáp án mình cần chỉ nằm trong những tài liệu thu thập được trong quá trình điều tra trước đó. Cô đã nắm chìa khóa trong tay, giờ chỉ cần tìm ra cánh cửa là được.

“Ra vậy.” Triệu Mộ Vân thở dài, đóng tập hồ sơ lại. Cuối cùng cũng tìm được cánh cửa, nhưng cô không ngờ trong án lại có án khác, kẻ đáng thương cũng có phần đáng hận.

Tại trại giam thành phố Nam Đô, Dương Ba băng qua hết cổng sắt này đến cổng sát khác để đến phòng biệt giam. Tuy không phải người công tác lâu năm nhất trong trại giam, nhưng cậu ta đã chứng kiến đủ chuyện trên đời. Bất kể là đại ca xã hội đen hung hăng bặm trợn, hay sát nhân biến thái giết người như ngóe, cậu ta đều không sợ. Không cần biết ngày trước các anh đã làm gì, nhưng đã vào tay quản giáo Dương Ba tôi, các anh đều sẽ được giáo dục như nhau, tôi sẽ dạy các anh cách làm người lại từ đầu.

Có điều, Dương Ba không tài nào hiểu nổi tại sao mình luôn chột dạ mỗi lần trông thấy dáng vẻ nho nhã của Phương Tử Kiện. Cậu ta có thể cảm nhận được y rất khác biệt so với mọi người, song lại không thể nói rõ y khác họ ở điểm nào.

“Chết tiệt, thế quái nào lại bắt mình làm việc này cơ chứ.” Dương Ba vừa đi vừa cười mếu máo lắc đầu. Hiện giờ cậu ta đã trở thành người phụ trách giám sát Phương Tử Kiện.

Dương Ba mở cửa phòng biệt giam, vừa mở ra đã giật nảy mình.

Mấy ngày nay hình như Phương Tử Kiện có “linh cảm” mới. Y dính hạt cơm lên tường thành một bức tranh, có bánh xe, thiên thần, ác quỷ… một “bánh xe số phận” sống động như thật!

“Anh làm cái trò gì thế hả!” Dương Ba lau hạt cơm dính trên tường, “Anh ngoan ngoãn phối hợp với cảnh sát không được sao? Cứ phải gây sự, anh thực sự muốn ngồi tù cả đời à?”

“Đội trưởng Triệu tới rồi phải không?”

“Anh nghiêm túc trả lời các câu hỏi của đội trưởng Triệu đi. Họ sớm phá được án tức là anh sớm lập được công lớn, có thể giảm án tới vài năm đấy.” Dương Ba khuyên giải.

Nhưng Phương Tử Kiện chẳng để tâm, chỉ lẩm bẩm, “Xem ra cô ta đã giải được câu đố đầu tiên.”

« Lùi
Tiến »