
8 giờ 37 phút tối 17 tháng Chín năm 2002, Trương Tuệ Phương cùng chồng tới đồn cảnh sát báo án, nói rằng con trai mình mất tích. Bình thường hai vợ chồng về nhà lúc 7 rưỡi tối, ban ngày đứa bé bị nhốt trong sân, mỗi tháng họ đưa bà Vương nhà bên cạnh 600 đồng nhờ trông con giúp mình. Thực chất bà Vương cũng chỉ nấu cho đứa bé ăn một bữa, những hôm trời không mưa, đứa bé đều tự chơi trong sân, lúc nào rảnh rỗi bà Vương sẽ ngó qua một cái. Còn hôm nào mưa, đứa bé sẽ chơi trong nhà bà Vương. Hơn một năm nay, đứa bé đều ngoan ngoãn, chẳng ai ngờ sẽ xảy ra chuyện ngoài ý muốn.
Vào ngày 17 tháng Chín, bà Vương cho đứa bé ăn cơm trưa xong, đột nhiên tăng huyết áp, chóng mặt quá phải vào nhà ngủ. Đứa bé tự chơi một mình trong sân.
Khi Trương Tuệ Phương và chồng về tới nhà thì phát hiện không thấy con đâu. Hai người hỏi hết hàng xóm trong khu nhưng không ai trông thấy đứa bé. Lúc này hai vợ chồng mới cuống cuồng đi báo cảnh sát.
Ban đầu không ai cảm thấy những ghi chép này có vấn đề. Song có một sơ hở rất nhỏ, nếu không cố tình “soi” ra, thì ngay cả cảnh sát nhiều kinh nghiệm cũng sẽ dễ dàng bỏ qua.
Trong bản khai, Trương Tuệ Phương nói rằng mình về tới nhà tầm 7 giờ 10, là người đầu tiên phát hiện con trai mất tích. Nhưng khi đó Trương Tuệ Phương làm việc ở bờ Bắc sông, còn nhà bà lại ở bờ Nam. Hằng ngày tan làm lúc 6 giờ, bà đều đi phà sang bờ Nam để về nhà, đây là con đường nhanh nhất. Chứ nếu đi cầu, bà phải vòng ngược lại một đoạn rất xa, về được tới nhà phải mất ít nhất hai tiếng. Tuy nhiên, khoảng 5 giờ chiều 17 tháng Chín, phà dừng hoạt động do gặp sự cố về máy móc. Nói cách khác, hôm xảy ra vụ mất tích, nếu Trương Tuệ Phương vẫn tan làm bình thường thì không thể về nhà tầm 7 giờ 10 được.
Sau khi phát hiện điểm nghi vấn này, Triệu Mộ Vân tiếp tục điều tra thì tìm được một bài báo của ngày 17 tháng Chín: “Bờ Bắc sông cắt điện diện rộng”. Ngày hôm ấy, toàn bộ khu vực bờ Bắc tiến hành sửa chữa đường dây tải điện, bắt đầu cắt điện từ 1 giờ chiều, mãi tới 9 giờ tối mới có điện lại bình thường.
Trương Tuệ Phương đã nói dối, hôm đó bà về nhà từ sớm. Vậy tại sao bà phải nói dối?
“Chiều hôm đó Trương Tuệ Phương dẫn con ra bờ sông chơi. Trong lúc bà sơ suất hoặc lơ đãng, con trai mới ngã xuống sông Bắc. Sợ bị chồng trách móc vì không trông con cẩn thận nên bà mới nói dối, chứ thực sự ngay từ đầu bà đã biết con mình không còn trên đời nữa.” Triệu Mộ Vân trình bày rành mạch với Phương Tử Kiện ngồi đối diện, “Hung thủ chọn Trương Tuệ Phương chính vì lời nói dối này. Hắn giết bà để hoàn thành nghi thức ’bánh xe số phận.”
“Hay, hay lắm!” Phương Tử Kiện uể oải vỗ tay, “Trong vỏn vẹn ba ngày mà điều tra được ngần này là quá xuất sắc so với người bình thường. Cô có vẻ là một cảnh sát ưu tú đấy, có điều…”
“Anh đừng tự phụ.” Triệu Mộ Vân đáp trả.
“Trong mắt người có IQ 200 không tồn tại hai chữ “tự phụ.”
“Nhưng tôi thấy EQ của anh rất có vấn đề, đây cũng là một kiểu tự phụ đấy!” Triệu Mộ Vân đã điều tra cặn kẽ Phương Tử Kiện nên biết y không hề khoác lác, đành bắt bẻ y từ góc độ khác.
“Có điều, cô suy luận sai hai điểm.” Phương Tử Kiện ngồi thẳng lên, không tiếp tục dây dưa chủ đề IQ và EQ nữa. Y nhìn Triệu Mộ Vân, bình thản giải thích, “Thứ nhất, cái chết của con trai Trương Tuệ Phương không phải tai nạn, chính tay Trương Tuệ Phương đã đẩy con mình xuống sông.”
“Không thể nào…” Tim Triệu Mộ Vân thắt lại. Cô cũng từng nghĩ theo hướng đó, nhưng là một người mẹ, cô đã lập tức bác bỏ suy luận của mình.
Phớt lờ Triệu Mộ Vân, Phương Tử Kiện nói tiếp, “Thứ hai, không phải hung thủ chọn Trương Tuệ Phương, mà là Trương Tuệ Phương tự tìm tới hung thủ”
“Anh nói vậy vì muốn bào chữa cho hung thủ chứ gì?” Triệu Mộ Vân cảnh giác, nhìn y với ánh mắt nghi ngờ.
Phương Tử Kiện thở dài, “Tôi đã nói rồi, không ai quan tâm tới sự thật hết, kể cả cô cũng thế, cái cô quan tâm chỉ là sự thật mà cô tin, nhưng sự thật luôn tàn khốc như vậy đấy.”
Triệu Mộ Vân không đáp.
“Được rồi, bây giờ tới lượt cô nói cho tôi biết, vụ án vợ tôi điều tra tới đâu rồi.” Phương Tử Kiện xoa tay.
“Chuyện về Trương Tuệ Phương còn chưa nói xong.
“Cô là cảnh sát hình sự có thâm niên, đã phá bao nhiêu vụ, thật ra trong lòng cô có đáp án rồi, chẳng qua cô không muốn đối mặt thôi. Có điều, nếu cô vẫn kiên quyết muốn nghe, vậy thì đợi cô nói cho tôi biết điều tôi muốn biết, tôi sẽ nói cho cô biết chuyện của Trương Tuệ Phương” Phương Tử Kiện một mực đòi nghe tình hình điều tra vụ Tô Tình Tình trước.
“Đồng nghiệp của tôi điều tra được…”
“Cô không tự điều tra à?”
“Tuy tôi không có IQ 200 giống anh, nhưng tôi có những người đồng nghiệp đáng tin cậy.”
Lần này tới lượt Phương Tử Kiện im lặng.
Triệu Mộ Vân nói tiếp, “Chúng tôi điều tra được Tô Tình Tình và Mã Thiên Thành có một khoản vay nặng lãi lớn ở Ma Cao, Tô Tình Tình bán nhà của Đỗ Phong cũng là để trả khoản vay này.”
Khóe miệng khẽ giật, Phương Tử Kiện cố gắng kiểm soát cảm xúc nhưng vẫn không che đậy được nỗi đau đớn trong lòng.
“Theo lời kể của Mã Thiên Thành, Tô Tình Tình có qua lại thân thiết với một người được gọi là ’Anh phi dao, người này rất có thể chính là kẻ đã uy hiếp Đỗ Phong. Chúng tôi đang điều tra danh tính hắn, chắc sẽ sớm có kết quả.” Nói đến đây, tự nhiên Triệu Mộ Vân thấy thương Phương Tử Kiện, một kẻ thông minh giàu có nhưng vô vọng trong tình yêu, cuối cùng rơi vào kết cục thê thảm.
“Chỉ có vậy?”
“Tạm thời chỉ có vậy.”
“Thời gian của các cô không còn nhiều đâu.” Phương Tử Kiện nhắc nhở, hoặc có thể là đang uy hiếp.
“Giờ đến lượt anh.” Triệu Mộ Vân không để tâm tới lời khiêu khích của y.
“Được rồi, vậy để tôi cho cô hay rốt cuộc sự thật là gì!” Phương Tử Kiện cười khẩy.
“Ngày 17 tháng Chín năm 2002, vì nhà máy mất điện nên Trương Tuệ Phương về nhà từ chiều. Trong khu nhà chỉ có mỗi bà Vương đang ngủ mê mệt, ngoài ra không còn ai khác. Đứa bé đang tự chơi trong nhà, đột nhiên thấy mẹ về thì mừng rỡ quấn lấy mẹ đòi chơi cùng. Khổ nỗi Trương Tuệ Phương đã liên tục làm ca đêm từ ngày trước, không được nghỉ ngơi đầy đủ, nên muốn tranh thủ về sớm ngủ bù một giấc, bảo con trai ra ngoài sân chơi. Đứa bé không chịu nghe lời, kéo áo mẹ đòi mẹ phải ra cùng nó. Trương Tuệ Phương đâm bực, cáu kỉnh đẩy con xuống giường. Đứa bé rên lên một tiếng rồi im bặt. Trương Tuệ Phương nằm một lúc, đầu óc tỉnh táo trở lại mới cảm thấy bất thường. Bà ta lập tức ngồi dậy thì trông thấy đứa bé nằm bất động dưới nền nhà.”
Nghe đến đây, Triệu Mộ Vân toát mồ hôi lạnh.
Phương Tử Kiện hắng giọng rồi nói tiếp, “Trương Tuệ Phương luống cuống xuống giường bế con dậy, thấy con không động đậy, mặt mũi trắng bệch. Bà ta đưa tay lên mũi con nhưng không thấy có hơi thở. Bà ta tuyệt vọng hổn hển, muốn gào lên nhưng cổ họng không phát ra tiếng. Bà ta ôm con lao ra khỏi nhà, băng qua bãi đất hoang tới bên bờ sông Bắc. Lúc này đầu óc trở nên trống rỗng, tất cả những cảm xúc sợ hãi, tuyệt vọng, đớn đau… khiến bà ta hoàn toàn sụp đổ. Dường như thứ trong vòng tay bà ta lúc này không phải đứa con trai mà là một con ác quỷ! Bà ta ném đứa bé xuống sông.”
“Không thể nào, những điều này đều là suy đoán vô căn cứ của anh.” Triệu Mộ Vân không chịu nổi nữa, ngắt lời Phương Tử Kiện.
“Đây không phải suy đoán, đây là những gì Trương Tuệ Phương đã nói với hung thủ.” Phương Tử Kiện nghiêm giọng, “Cô thử nhìn vấn đề từ góc độ khác xem, nếu Trương Tuệ Phương không tự quay về căn nhà cũ của mình, không tới bãi đất hoang, không ra bờ sông, thì ai có thể ép buộc bà ta làm những điều đó chứ. Cô tưởng là trùng hợp sao? Không hề, bà ta muốn chết, bà ta muốn chết tại nơi mà mình đã ném con xuống!”
“Làm thế nào mà anh biết được lời bà ta nói với hung thủ? Hay nói cách khác, anh chính là một trong các hung thủ!” Triệu Mộ Vân nhận ra sơ hở trong lời Phương Tử Kiện nên chất vấn ngay.
“Tôi tưởng chúng ta phần nào xây dựng được niềm tin ban đầu giữa đôi bên chứ, hóa ra cô vẫn…” Phương Tử Kiện lắc đầu, “Nhưng tôi không trách cô, đến khi nào cô giải được toàn bộ bí ẩn của vụ này, cô sẽ biết tôi không hề nói láo.”
“Chi bằng anh nói cho tôi biết luôn bây giờ đi.” Triệu Mộ Vân nhìn thẳng vào mắt Phương Tử Kiện.
“Tôi nói thẳng, nếu chỉ có một vụ Trương Tuệ Phương, thì trừ phi hung thủ ra đầu thú, bằng không chẳng ai bắt được hắn. Nhưng hắn lại ra tay tiếp lần hai, cung cấp cho chúng ta thêm manh mối mới. Khi nào cô giải được câu đố trong vụ án thứ hai, cô sẽ tới gần sự thật hơn.” Phương Tử Kiện không làm theo yêu cầu của Triệu Mộ Vân, mà đưa ra chỉ dẫn mới cho cô.
“Anh có nhất thiết phải tiếp tục ra vẻ bí ẩn như vậy không?” Triệu Mộ Vân bắt đầu bực mình.
“Không. Chẳng qua tôi cảm thấy phải có chút áp lực thì các cô mới nghiêm túc điều tra vụ án của tôi.” Phương Tử Kiện nói nhẹ bẫng, “Tôi sẽ đợi tin tốt từ cô.”
Hiện giờ, áp lực của Vu Đức Chính và Hoàng Hưng Tài đã tăng lên gấp bội. Kể từ khi Triệu Mộ Vân “được nghỉ phép”, tạm thời Đội 3 do đội trưởng Đội 1 là Cố Đức Vinh phụ trách.
Ban đầu Cố Đức Vinh không mấy chú ý hai cậu thanh niên này, nhưng sau khi bắt giữ Quách Hồng Lương, công tác điều tra không những không giảm bớt mà còn tăng lên, nhân sự thiếu trầm trọng, nên Vu Đức Chính và Hoàng Hưng Tài cũng được phân công rất nhiều việc lặt vặt.
Một mặt họ phải hoàn thành nhiệm vụ Cố Đức Vinh giao cho, mặt khác còn phải bí mật điều tra cái chết của Tô Tình Tình. Hai người định điều tra lịch sử liên lạc của Tô Tình Tình qua công ty viễn thông, sau đó kiểm tra lần lượt là sẽ tìm ra “Anh phi dao”. Nhưng khi tới công ty viễn thông, họ phát hiện số điện thoại của Tô Tình Tình đã bị hủy đăng kí do quá lâu rồi không sử dụng, lịch sử liên lạc đương nhiên cũng không còn. Hướng điều tra này đâm vào ngõ cụt, họ buộc phải tìm cách khác.
“Chịu thôi! Cảm giác não anh sắp nổ tung rồi.” Vu Đức Chính vò đầu bứt tai, mãi chẳng nghĩ ra cách gì khả thi.
“Bất thường thật đấy. Tại sao gã ’Anh phi dao hành tung bí ẩn vậy? Ngay cả quan hệ bồ bịch lén lút giữa Đỗ Phong với Tô Tình Tình còn không khó điều tra đến thế!” Hoàng Hưng Tài cũng than phiền.
“Giấu giấu giếm giếm, không gian dâm thì cũng là phường trộm cướp!” Vu Đức Chính chửi đổng.
“Anh nghĩ có khi nào hắn là tội phạm truy nã không?” Hoàng Hưng Tài mạnh dạn đưa ra suy đoán.
“Hoàn toàn có khả năng. Nhưng nếu hắn là tội phạm truy nã, tại sao Tô Tình Tình lại dây dưa với hắn?” Vu Đức Chính đứng dậy rót nước, “Hơn nữa trên hệ thống, số đối tượng tình nghi phạm tội phải lên tới tám, chín nghìn tên, biết tìm đến bao giờ?”
“Này hai anh chàng đẹp trai, sao lúc nào hai cậu cũng mặt ủ mày chau thế. Đi, ra ngoài thay đổi không khí, chị đây mời hai cậu ăn cơm.” Lý Tố Tố vừa ra khỏi phòng đã phải thấy hai bộ mặt chán nản nên chủ động bắt chuyện.
“Vậy sao được, chúng tôi ở đây làm phiền chị mấy ngày rồi, có mời cơm cũng phải là chúng tôi mời chị chứ.” Vu Đức Chính đặt xấp tài liệu trong tay xuống, hớn hở đáp lời Lý Tố Tố.
“Ui dào, các cậu khách sáo với tôi làm gì. Đằng nào đội trưởng của các cậu đến trại giam vẫn chưa về, các cậu ra ngoài hóng gió biết đâu lại có ý tưởng phá án.” Lý Tố Tố vừa nói vừa vẫy tay, “Hôm nay tôi cũng không có hẹn, ăn cơm một mình buồn chết, hai cậu cứ coi như đi ăn cùng tôi cho vui.”
“Vậy chúng tôi không làm khách nữa.” Vu Đức Chính vỗ vai cậu đàn em.
Hoàng Hưng Tài vội vàng đứng dậy, “Cảm ơn chị Lý.”
Lý Tố Tố sống một mình, rất hiếm khi tự nấu ăn, hầu hết đều ăn bên ngoài. Cô ta dẫn Vu Đức Chính và Hoàng Hưng Tài tới một nhà hàng cách khu chung cư không xa. Ông chủ nhà hàng thấy khách quen tới liền ra chào hỏi, chọn cho họ một vị trí yên tĩnh trong góc.
Lý Tố Tố chọn bảy, tám món, còn gọi một chai vang đỏ. “Chúng ta uống rượu sao?” Hoàng Hưng Tài ngạc nhiên. “Năm nay cậu bao nhiêu tuổi?” Lý Tố Tố cười hỏi.
“Uống một chút không sao ạ, giờ cũng tan làm rồi…” Hoàng Hưng Tài ngại ngùng gãi đầu.
“Nào, chị Lý, tôi rót rượu cho chị.” Vu Đức Chính đon đả. “Cậu lanh lợi đấy, nào, các cậu đừng khách sáo.”
Cười nói một hồi, hai thanh niên say rượu gục xuống bàn lúc nào chẳng hay.
Triệu Mộ Vân từ trại giam trở về thì nhận được điện thoại của Lý Tố Tố. Cô tức tốc tới thẳng nhà hàng, bắt gặp cảnh hai cấp dưới nằm bò ra bàn lầm bầm gì đó.
“Tố Tố, cậu có nhầm không thế, tớ đang trông mong họ giúp đỡ, sao cậu lại để họ uống say thế này?” Triệu Mộ Vân ngồi phịch xuống bên cạnh Lý Tố Tố.
“Tớ không hề ức hiếp họ đâu nhé, tớ còn uống nhiều hơn họ nữa kìa. Đúng là mấy tên đàn ông vô dụng…” Lý Tố Tố mặt đỏ bừng, nhìn người chị em tốt bằng ánh mắt mơ màng vì say.
“Cậu lại thất tình đúng không?” Triệu Mộ Vân đỡ lấy cơ thể nghiêng ngả của bạn.
“Hừ! Tớ thất tình lúc nào? Ngoài kia đầy rẫy đàn ông nhé!” Lý Tố Tố nói xong lại uống một ngụm rượu, “Mộ Vân, cậu nói xem tớ có đẹp không?”
“Đẹp!” Triệu Mộ Vân giật ly rượu trong tay cô ta.
“Tớ có giỏi không?”
“Giỏi… Bà cô ơi, đừng uống nữa.” Triệu Mộ Vân chặn tay Lý Tố Tố lại không cho cô ta cướp ly rượu.
“Nào, Mộ Vân, uống với tớ một ly.” Lý Tố Tố ôm chặt Triệu Mộ Vân, không chịu buông tay, “Vậy cậu nói xem, tại sao không có người đàn ông nào thật lòng với tớ?”
Triệu Mộ Vân quàng tay ôm chặt Lý Tố Tố, rồi quay sang nhìn Vu Đức Chính và Hoàng Hưng Tài, dở khóc dở cười, uổng công vừa rồi ở trại giam cô còn mạnh miệng với Phương Tử Kiện, “Nhưng tôi có những người đồng nghiệp đáng tin cậy.” Phương Tử Kiện mà nhìn thấy cảnh này chắc sẽ phá ra cười mất.
Thang Sướng, nạn nhân thứ hai trong vụ giết người hàng loạt là nghệ sĩ kí hợp đồng với công ty Biểu diễn nghệ thuật Sao Sáng. Thang Sướng có vẻ đẹp ngọt ngào, nước da trắng ngần, đặc biệt là đôi mắt lúng liếng sáng rực gây ấn tượng khó quên. Cô cũng có chút tên tuổi trong giới nghệ sĩ, hơn nữa còn là một streamer* nổi tiếng, ra mắt chưa lâu đã đóng vai nữ chính trong vài bộ điện ảnh chiếu mạng. Có thể nói tiền đồ của cô rất rộng mở.
Người thực hiện công việc phát sóng trực tiếp (livestream) cho người xem thông qua một nền tảng phát sóng trực tuyến có thể kết nối như Facebook, YouTube, Bigo Live…
Thang Sướng xuất thân bần hàn, cha mẹ đều làm nghề nông, cô còn có hai anh trai đều đang sống ở quê. Tuy điều kiện gia đình bình thường, nhưng cha mẹ hết lòng chiều chuộng con gái, hai anh trai cũng luôn nhường nhịn em. Khi cha mẹ và anh trai biết tin cô xảy ra chuyện, cả nhà đều quỳ trước đồn cảnh sát, khóc không thành tiếng, cầu xin cảnh sát phá vụ án này, đòi lại công bằng cho con gái. Cảnh tượng đó khiến Triệu Mộ Vân nhớ mãi tới giờ.
16 tuổi, Thang Sướng tới thành phố Nam Đô làm thuê. Cô từng làm rất nhiều công việc khác nhau: bán mỹ phẩm, tiếp thị trong siêu thị, bán quần áo, làm lễ tân công ty… Hầu như cứ ba, bốn tháng cô lại đổi việc một lần. Cho tới năm 19 tuổi, sau khi đăng ảnh tự chụp lên Weibo, cô lập tức được cư dân mạng săn lùng bởi ngoại hình trẻ trung, xinh đẹp và gợi cảm. Không lâu sau, cô được công ty Sao Sáng để ý đến và mời kí hợp đồng làm nghệ sĩ.
Nhưng nào ai biết, đón chờ ta ngày mai là tương lai rực rỡ hay biến cố bất ngờ.
Người ta phát hiện thi thể Thang Sướng tại trường quay, chính xác hơn là trong một studio nơi cô đang quay bộ phim mới nhất có tên Thất hồn kí . Phim thuộc thể loại li kì kinh dị, nữ chính bị một kẻ biến thái theo dõi, truy sát. Chẳng ai ngờ được, tình tiết trong phim lại xảy ra ngoài đời thực.
Thi thể được tìm thấy vào mùng 7 tháng Hai. Theo suy luận của pháp y, thời gian tử vong rơi vào khoảng 6 giờ sáng mùng 6 tháng Hai.
Mùng 5 tháng Hai, đoàn làm phim Thất hồn kí kết thúc buổi quay lúc 8 giờ 10 phút tối. Camera an ninh ghi lại hình ảnh Thang Sướng quay về khách sạn lúc 8 giờ 37 phút, sau khi vào phòng 207 của mình thì hoàn toàn không ra ngoài. Theo camera, trong khoảng thời gian này không có ai khác vào phòng Thang Sướng qua cửa chính.
Sau khi xảy ra vụ việc, cảnh sát đã lục soát khắp phòng khách sạn Thang Sướng ở. Căn phòng gọn gàng ngăn nắp, không có dấu vết ẩu đả, trông không giống hiện trường phạm tội. Tuy nhiên, cửa sổ phòng lại để mở, tầng hai không quá cao, ngoài cửa sổ còn có ban công, nhảy từ trong ra hay trèo từ ngoài vào đều không khó, hơn nữa còn tránh được camera khách sạn.
Chốt cửa sổ không có dấu vết cạy mở, nhưng điều này không được tính là bằng chứng cho thấy không có người khác ra vào phòng, bởi loại chốt này rất đơn giản, chỉ cần dùng dây kẽm cũng cạy ra được.
Cảnh sát đã bỏ không ít nhân lực và vật lực vào điều tra các mối quan hệ xã hội của Thang Sướng, song tốc độ phá án vẫn không nhanh hơn. Thang Sướng lăn lộn trong xã hội từ khi còn nhỏ, giao thiệp với đủ loại người, bên cạnh đó, thân phận streamer và diễn viên của cô lại càng được nhiều người chú ý, khiến công tác điều tra gặp phải vô vàn khó khăn. Trước đó, cảnh sát không đặt trọng tâm điều tra vào cô, mà tập trung tìm kiếm manh mối tại hiện trường gây án, truy tìm chứng cứ và kiểm tra camera an ninh.
Nhờ được Phương Tử Kiện gợi ý, Triệu Mộ Vân mới bắt đầu điều tra cặn kẽ về người bị hại. Căn cứ vào những suy luận cho đến hiện tại, kết hợp lời Phương Tử Kiện, họ biết được Trương Tuệ Phương do quá áy náy, không chịu nổi sự giày vò của lương tâm nên đã tự lựa chọn cái chết. Nói cách khác, hung thủ chỉ giúp họ tự sát, hoặc cùng lắm chỉ chặt xác họ.
Trước khi có chứng cứ xác thực, Triệu Mộ Vân sẽ không báo cáo những gì mình điều tra được cho phó giám đốc sở, bởi kết luận quá vô lý và rợn tóc gáy. Cô cần nhiều bằng chứng hơn nữa, thậm chí, cô phải tự tay bắt bằng được tên hung thủ chặt xác bí ẩn này.
Nhờ có kinh nghiệm từ vụ Trương Tuệ Phương, Triệu Mộ Vân bắt đầu chuyển trọng tâm điều tra vào bản thân Thang Sướng. Cô biết mình không nên đưa ra lập trường ngay từ đầu, nhưng trong lòng cô không thể ngừng phỏng đoán: lẽ nào Thang Sướng cũng muốn kết liễu tính mạng mình?
Triệu Mộ Vân tìm gặp anh trai Thang Sướng là Thang Minh một lần nữa. Thang Minh lớn hơn Thang Sướng tám tuổi, từ nhỏ đã rất thương yêu em gái. Nhiều năm trước, để em gái có thể tiếp tục đi học, anh ta đã thôi học, đi làm thuê kiếm tiền đóng học phí cho em.
Về sau, Thang Sướng tốt nghiệp cấp hai xong không thi đỗ được vào trường cấp ba mong muốn nên tính lên thành phố. Chính Thang Minh đã cho cô tiền trang trải cuộc sống.
Nhiều năm nay, mặc dù đã cưới vợ sinh con, Thang Minh vẫn luôn gửi tiền hỗ trợ em gái.
Thang Sướng cũng rất yêu thương Thang Minh, thường xuyên viết thư hoặc gọi điện cho anh trai, tâm sự những khó khăn mình gặp phải, chia sẻ cả chuyện vui lẫn chuyện buồn. Có điều, kể từ khi trở thành nghệ sĩ, Thang Sướng ngày càng ít liên lạc về nhà, kể cả anh trai gọi điện tới cũng cúp máy rất chóng vánh, chẳng tâm sự được là bao.
Sau khi biết tin Thang Sướng bị sát hại, Thang Minh thường xuyên tự trách bản thân không nên cho em gái lên thành phố, nếu con bé cứ ở quê, chắc chắn bây giờ đã lấy chồng sinh con, biết đâu còn hạnh phúc hơn.
“Cảnh sát Triệu, hung thủ không phải con người, không cho em gái tôi được chết toàn thây. Cô nhất định phải bắt được hắn!” Vừa trông thấy Triệu Mộ Vân, Thang Minh liền quỳ sụp thân hình 1m85 xuống.
Triệu Mộ Vân vội giữ anh ta lại, khó khăn lắm mới đỡ lên được.
“Anh Thang, lưới trời lồng lộng, hắn không thoát được đâu! Trừng trị tội phạm là trách nhiệm của cảnh sát, chúng tôi nhất định sẽ bắt được hung thủ, trả lại công bằng cho Thang Sướng.”
Thang Minh hai mắt nhòe lệ, mặt sạm đen, đôi bàn tay chai sạn. Anh ta mặc bộ quần áo vải thô màu đen, chân đi giày cao su xanh đậm dính đầy bùn đất. Xét về tuổi tác, anh ta mới ngoài 30 nhưng trông cứ như đã hơn 40.
“Lần này tôi tới đây là muốn hỏi lại mấy chuyện về Thang Sướng.” Triệu Mộ Vân nói ra mục đích của mình.
“Cảnh sát Triệu, có gì cô cứ hỏi.” Thang Minh lau khô nước mắt, tâm trạng dần bình tĩnh lại.
“Trong lần lấy lời khai trước, anh bảo đã gọi điện thoại cho Thang Sướng vào mùng 2 tháng Hai, tức là bốn ngày trước hôm cô ấy bị sát hại đúng không?”
“Đúng vậy, tôi định gửi lên cho con bé món bánh gạo mà nó thích ăn nhất, ở thành phố không có mà mua…”
“Anh còn khai rằng giọng Thang Sướng khi đó hơi rầu rĩ. Rầu rĩ thế nào, anh có thể nói cụ thể hơn không?”
Thang Minh thở dài, “Tôi có cảm giác thế thôi… Từ lúc trở thành diễn viên, lúc nào con bé cũng nói em bận lắm, lần nào tôi gọi tới cũng chẳng nói chuyện được nhiều. Nhưng riêng lần đó con bé không vội vã cúp máy, còn bảo tôi là nó thèm bánh gạo, muốn tôi gửi tới đoàn làm phim cho nó. Con bé than nhớ nhà, nói rằng bận rộn nốt đợt này sẽ về nhà thăm cha mẹ.”
Trên tay Triệu Mộ Vân là bản lời khai lần trước của Thang Minh, về cơ bản đều thống nhất với những gì anh ta vừa nói, có điều khi đó chẳng ai chú ý tới lời khai này. Một cô gái xa nhà mưu sinh đã nhiều năm, có nói nhớ nhà cũng là điều quá đỗi bình thường, sao có thể liên quan tới vụ giết người hàng loạt? “Thế anh đã gửi bánh gạo đi chưa?”
“Tôi gửi rồi… Nhưng không biết con bé đã kịp ăn chưa?” Thang Minh nói tới đây, hai mắt lại đỏ ngầu.
Triệu Mộ Vân lập tức giở danh sách vật chứng, trong phòng Thang Sướng không hề phát hiện bánh gạo dù là nguyên cái hay phần còn sót lại.
“Anh gửi qua công ty vận chuyển nào?”
“Chuyển phát nhanh Phong Thuận.”
“Anh còn giữ hóa đơn không?”
“Để tôi tìm thử”
Thang Minh đi vào nhà trong, mở ngăn kéo, bên trong xếp ngay ngắn một xấp hóa đơn, có hóa đơn điện nước, giấy vay nợ, thông báo của xã… Anh ta tìm được một tờ hóa đơn chuyển phát nhanh từ trong xấp giấy đó.
Vân.
“Chính là cái này.” Thang Minh đưa hóa đơn cho Triệu Mộ
Triệu Mộ Vân thấy ngày gửi hàng đúng là mùng 2 tháng Hai. Cô quyết định sẽ truy tìm tung tích số bánh gạo này.
“Sự thật luôn ẩn giấu trong những sự vật tưởng chừng vô nghĩa.” Thầy giáo ở trường cảnh sát đã nói như vậy ngay trong buổi học đầu tiên.
Nể tình hai chàng trai trẻ uống rượu cùng mình, Lý Tố Tố quyết định sẽ giúp đỡ họ. Ở phương diện tìm người, phóng viên luôn có “bí kíp” độc đáo riêng, đôi khi họ còn dễ dàng tiếp cận mục tiêu hơn cảnh sát.
Lý Tố Tố kiểm tra toàn bộ tin tức xã hội của thành phố Nam Đô trong khoảng thời gian từ lúc Tô Tình Tình học cấp ba cho tới khi cô ta bị hại. Hễ là tin tức liên quan tới bạn bè người thân Tô Tình Tình, kể cả tin tức liên quan tới nơi cô ta sinh sống, học tập và làm việc, Lý Tố Tố đều liệt kê ra và sắp xếp lại. Khối lượng công việc này quá đồ sộ so với sức người, nhưng nhờ có hệ thống tìm kiếm thông minh hiệu quả của máy tính, việc không còn khó khăn nữa.
Căn cứ vào các yêu cầu tìm kiếm, máy tính tìm ra được tổng cộng 351 tin tức có liên quan.
Lý Tố Tố in toàn bộ 351 bài viết này ra. Cô cùng Vu Đức Chính và Hoàng Hưng Tài bắt đầu tiến hành sắp xếp, phân tích từng bài viết, hi vọng có thể tìm ra manh mối.
Về lý mà nói, cách làm này khá ngu ngốc. Lý do họ làm vậy xuất phát từ một suy nghĩ táo bạo chưa được kiểm chứng của Vu Đức Chính và Hoàng Hưng Tài: “anh phi dao” có thể là nhân vật công chúng hoặc tội phạm truy nã. Có như vậy mới giải thích được tại sao “anh phi dao” phải giấu kĩ danh tính, không những thế Tô Tình Tình cũng hết sức phối hợp che giấu sự tồn tại của hắn.
Nhìn tài liệu in ra chất đống trên bàn, Vu Đức Chính và Hoàng Hưng Tài ngẩn người.
“Chị Lý, thế này liệu có ổn không?” Vu Đức Chính đẩy hai chồng giấy in qua một bên, thò đầu lên hỏi.
“Cậu còn cách nào tốt hơn à?” Lý Tố Tố một tay lật giở tài liệu, một tay nâng ly rượu vang trông rất tao nhã.
“Ý tôi là chị vừa uống rượu, vừa điều tra…” Vu Đức Chính gãi đầu.
Lý Tố Tố khẽ “hừ” một tiếng. Cô ta đặt tập tài liệu xuống bàn, đứng dậy chậm rãi nói, “Điều tra? Tôi không phải cảnh sát, chẳng qua nể tình hai cậu hầu rượu tôi tối qua nên tôi mới giúp một tay. Cuối cùng có tìm được manh mối không thì phải xem bản lĩnh hai cậu.”
Nói rồi, Lý Tố Tố lại cầm ly rượu, ung dung bỏ đi chỗ khác.
“Anh ơi, em không có ý gì đâu, nhưng một trợ thủ bị anh đuổi đi mất rồi.”
“Anh nói đùa thôi mà, thôi, chúng ta tự làm!” Vu Đức Chính cười méo xệch, bắt đầu đọc từng mẩu tin.
“Hai chúng ta điều tra vụ Phương Tử Kiện, một mình đội trưởng Triệu điều tra vụ giết người hàng loạt có vất vả quá không?” Hoàng Hưng Tài lo lắng.
“Cậu đừng đánh giá thấp đội trưởng Triệu, lúc người ta lập chiến công hạng nhất, cậu còn chưa vào trường cảnh sát nữa kìa!” Vu Đức Chính cười đáp.
“Phó giám đốc sở cũng thật là, tuy chồng cũ của đội trưởng Triệu là đối tượng tình nghi, nhưng rõ ràng còn chưa có đủ chứng cứ, hơn nữa Quách Hồng Lương và nạn nhân các vụ án trước đều không liên quan tới nhau…”
“Những lời này cậu nói vui với anh thôi nhé. Thật ra phó giám đốc cũng chỉ làm đúng theo quy trình, nếu Quách Hồng Lương trong sạch, Đội 1 ắt sẽ tra rõ ngọn nguồn.”
Hoàng Hưng Tài “Vâng” một tiếng, tuy vẫn cảm thấy bất bình thay Triệu Mộ Vân, nhưng không nói thêm.
Quách Hồng Lương mời luật sư để được bảo lãnh, nhưng vì vụ án quá nghiêm trọng nên cảnh sát đã từ chối. Quá trình thẩm vấn Quách Hồng Lương cũng không có tiến triển rõ rệt, tuy cảnh sát tìm ra chứng cứ Quách Hồng Lương có liên quan tới vụ án, nhưng anh ta lại không có động cơ giết người.
Đúng như Quách Hồng Lương nói, chẳng lẽ anh ta giết người chỉ vì trận cãi cọ về chuyện sửa chữa văn phòng? Động cơ giết người này không thuyết phục.
Cảnh sát tiếp tục điều tra sâu hơn, cuối cùng cũng phát hiện chứng cứ mới.
Quách Hồng Lương không thể nhớ nổi đây là lần thứ bao nhiêu mình bị đưa vào phòng thẩm vấn, đến cảnh sát thẩm vấn còn thay đổi tới mấy người. Anh ta hi vọng được gặp Triệu Mộ Vân, nhưng đã nhiều ngày không thấy cô xuất hiện.
Còn lúc này, người ngồi đối diện Quách Hồng Lương là đội trưởng Đội 1, Cố Đức Vinh.
Trước đây hai người từng gặp nhau, khi đó Quách Hồng Lương vẫn còn là chồng Triệu Mộ Vân. Lần đó, đơn vị Triệu Mộ Vân tổ chức hoạt động ngoài trời cho gia đình các bộ, anh ta tham gia với tư cách là người thân của cô, còn từng trò chuyện với Cố Đức Vinh song không có ấn tượng quá sâu sắc. Lần này gặp lại, quan hệ giữa hai người đã hoàn toàn thay đổi, anh ta là kẻ bị tình nghi, còn Cố Đức Vinh là cảnh sát phụ trách vụ án.
Lúc thẩm vấn, Cố Đức Vinh chủ yếu đảm nhận vai “cớm xấu”. Vừa trông thấy ông ta, Quách Hồng Lương không khỏi nhíu mày.
Cố Đức Vinh bước tới trước mặt Quách Hồng Lương, ánh mắt sắc lạnh như dao.
“Bây giờ anh thật thà khai báo vẫn còn kịp đấy. Tôi hỏi lại lần nữa, Lôi Kiến Quân có phải do anh giết không?”
“Cảnh sát Cố, anh có hỏi tôi một trăm hay một nghìn lần đi nữa, câu trả lời của tôi vẫn chỉ có một! Tôi có lý do gì để giết anh ta chứ?”
“Lý do? Không sai, đa số tội phạm giết người đều có động cơ gây án. Ban đầu tôi cũng thấy khó hiểu, rốt cuộc anh có lý do gì để giết hại Lôi Kiến Quân, cho tới khi tôi nhìn thấy tấm ảnh này.” Nói rồi, Cố Đức Vinh rút từ trong tập hồ sơ ra một tấm ảnh, đặt xuống trước mặt Quách Hồng Lương.
Tấm ảnh chụp rất rõ nét, trong ảnh là cảnh Quách Hồng Lương ôm ấp một cô gái trẻ bên hồ. Cô gái có khuôn mặt trái xoan, mắt to tròn, mái tóc dày mượt mà. Cô ta e thẹn nép vào lòng Quách Hồng Lương, tươi cười ngọt ngào.
“Anh quen cô gái này chứ?” Cố Đức Vinh gõ lên tấm ảnh đặt trên bàn.
Mặt thoáng co giật, Quách Hồng Lương lặng lẽ gật đầu.
Cố Đức Vinh rút ra thêm tấm ảnh nữa. Tấm này cũng chụp cảnh ôm ấp thân mật của một cặp nam nữ, nữ vẫn là cô gái xinh đẹp vừa rồi, còn nam lại đổi thành Lôi Kiến Quân, địa điểm là công viên thành phố Nam Đô.
“Anh có gì muốn giải thích không?”
Mặt Quách Hồng Lương biến sắc, tất nhiên anh ta hiểu ý Cố Đức Vinh.
“Chúng tôi đã chia tay lâu lắm rồi.”
“Vì người phụ nữ này mà anh và Triệu Mộ Vân ly hôn. Nhưng chưa được nửa năm, cô ta đã bỏ rơi anh để đến với Lôi Kiến Quân, lẽ nào anh không oán hận ư?” Cố Đức Vinh hỏi.
“Tôi hận, nhưng là hận chính mình vì đã phụ lòng Mộ Vân.” Quách Hồng Lương thở dài.
“Kẻ đa tình như anh ăn nói mùi mẫn ghê. Nếu không có đoạn ghi âm này thì chắc tôi đã tin anh sái cổ.”
Cố Đức Vinh lấy điện thoại ra, bật đoạn ghi âm được lưu trong đó.
“Vương Vũ Hân, sao cô lại đối xử với tôi như vậy?”
“Đừng quấy rầy tôi nữa, anh còn tiếp tục làm thế là tôi báo cảnh sát đấy!”
“Đồ con đĩ! Cô cứ chờ đấy, tôi đã hi sinh bao nhiêu vì cô… Tôi sẽ không để yên cho cô và Lôi Kiến Quân đâu, tôi sẽ giết hắn!”
“Đây là đoạn ghi âm chúng tôi lấy được từ chỗ Vương Vũ Hân. Bây giờ anh đã chịu nhận tội chưa?” Cất điện thoại đi, Cố Đức Vinh lại nhìn thẳng vào mắt Quách Hồng Lương, “Vì chuyện tình cảm mà anh căm hận Lôi Kiến Quân, cuối cùng quyết định giết anh ta để trả thù!”
Quách Hồng Lương trợn trừng mắt, mãi không bình tĩnh lại được. Anh ta chỉ cảm thấy da đầu tê dại, nhất thời không biết phải thanh minh thế nào.
Thông qua công ty chuyển phát nhanh, Triệu Mộ Vân điều tra được chỗ bánh gạo Thang Minh gửi cho em gái đã được giao tới địa chỉ nhận hàng. Nhưng vì quá lâu rồi, nên nhân viên giao hàng không nhớ món đồ có được giao tận tay người nhận là Thang Sướng không.
Địa chỉ Thang Minh gửi đến chính là khách sạn đoàn làm phim thuê, Thang Sướng cũng ở luôn trong khách sạn này suốt thời gian quay phim.
Khách sạn có tên Chung cư C, một dạng khách sạn giá rẻ, đoàn làm phim đã thuê hai tầng cho nhân viên ở trong lúc quay phim. Vì Thang Sướng xuất hiện lần cuối cùng ở khách sạn, nên cảnh sát đã nhiều lần tới đây điều tra.
Triệu Mộ Vân nhanh chóng tìm được nhân viên lễ tân trực hôm bánh gạo được giao tới. Đó là một cô gái trẻ khoảng hơn 20 tuổi, làm lễ tân tại khách sạn được hai năm, làm việc hay nói năng đều khôn khéo lanh lợi. Nghe Triệu Mộ Vân nhắc tới hàng chuyển phát, cô gái suy nghĩ một lúc mới nhớ ra.
“Tôi nhớ nhân viên giao hàng để ở quầy lễ tân xong là đi ngay, chính tôi đã nhận thay chị Thang Sướng”
“Sự việc xảy ra đã lâu, cô có chắc mình nhớ chính xác không?”
“Tôi chỉ nhận hàng giúp chị Thang Sướng đúng một lần nên nhớ rõ lắm!” Cô gái trẻ gật đầu chắc nịch.
“Sau đó Thang Sướng tự đến lấy đồ mang đi?”
“Vâng, lúc quay phim về chị ấy có đi ngang qua quầy lễ tân, tôi liền đưa cho chị ấy luôn.”
Triệu Mộ Vân chìm vào suy nghĩ. Hộp bánh gạo được giao tới vào mùng 5 tháng Hai, tối cùng ngày Thang Sướng mất tích. Cảnh sát không tìm thấy gói hàng hay dấu vết bánh gạo trong phòng khách sạn, vậy bánh gạo đã đi đâu? Hơn nữa, theo camera giám sát tầng 2 thì Thang Sướng đi tay không về phòng, không cầm theo gói hàng nào.
“Cô chắc chắn mình đã đưa gói hàng cho Thang Sướng vào khoảng 8 giờ tối mùng 5 tháng Hai chứ?” Triệu Mộ Vân hi vọng có thể khớp lại thời gian.
“Tôi chắc chắn hôm đó là mùng 5 tháng Hai, còn về thời gian cụ thể…” Cô gái trẻ bặm môi nghĩ một lúc mới lên tiếng, “Lúc chị Thang Sướng tới, tôi đang xem tivi. Đợt đó tôi đang theo dõi một phim truyền hình tình cảm của Đài truyền hình Nam Đô tên là Mai này , tôi nhớ nhạc phim vừa nổi lên cũng là lúc chị Thang Sướng đi vào… Chắc là khoảng 7 giờ!”
“7 giờ? Cô chắc chứ?” Triệu Mộ Vân không khỏi kinh ngạc.
“Chắc chắn, đúng là 7 giờ đấy, không tin cô có thể kiểm tra lịch phát sóng, phim Mai này được chiếu 7 giờ tối hằng ngày mà.”
Cảnh sát điều tra được đoàn làm phim kết thúc công việc lúc 8 giờ 10 phút tối. Camera giám sát tầng hai ghi lại thời điểm Thang Sướng xuất hiện là 8 giờ 37 phút, nên cảnh sát cho rằng sau khi quay xong Thang Sướng liền trở về khách sạn, nhưng thực chất cô đã về từ một tiếng trước đó.
Nếu như Thang Sướng về đến khách sạn lúc 7 giờ tối, tại sao tận 8 giờ 37 phút cô mới đi lên tầng hai, cô đã đi đâu suốt hơn một tiếng? Tiếc là khách sạn này chỉ lắp camera từ tầng hai trở lên do không có nhân viên trực, còn những nơi khác đều là điểm mù.
“Cô có biết Thang Sướng đã đi đâu sau khi nhận gói hàng không?”
“Chị ấy đi thẳng vào trong luôn mà.” Cô gái trẻ chỉ hành lang bên tay trái.
Thang máy khách sạn nằm giữa hành lang các phòng tầng một, khách muốn lên tầng đều phải đi qua hành lang tầng một.
“Thế cô có trông thấy Thang Sướng đi vào phòng nào ở tầng một không?” Triệu Mộ Vân hỏi dồn dập.
“Tầng một á? Chị ấy ở tầng hai mà.”
“Nói vậy tức là cô không thấy Thang Sướng vào phòng nào tầng một?”
Cô gái lắc đầu, “Chuyện này tôi không chú ý lắm, lúc đó phim bắt đầu chiếu rồi… Có điều.”
“Có điều gì?”
“Có điều hình như tôi nghe thấy chị Thang Sướng kêu lên một tiếng… Nhưng tôi không chắc chắn lắm, bởi lúc đó tiếng tivi rất to. Tôi có ngó ra xem thử, nhưng lúc đó trên hành lang đã không còn ai nữa rồi.”
“Cô thử nhớ lại thật kĩ xem, chuyện này có ý nghĩa vô cùng quan trọng với vụ án. Nếu cô nhớ ra thêm điều gì, hãy liên hệ ngay với tôi!” Triệu Mộ Vân đưa cho cô lễ tân trẻ tuổi một tấm danh thiếp.
Qua chuyến điều tra lần này, Triệu Mộ Vân có được manh mối quan trọng, rất có thể Thang Sướng đã vào một phòng ở tầng một, hoặc đã đi gặp ai đó suốt hơn một tiếng.
Các phòng tầng một cũng được đoàn làm phim thuê, cho nên chỉ cần kiểm tra xem khi đó có những ai ở tầng một là biết được danh tính người ở cùng Thang Sướng suốt hơn một tiếng đồng hồ.
Từ lần điều tra trước, cảnh sát đã hỏi từng người trong đoàn làm phim, nhưng không ai nhận đã ở cùng Thang Sướng tối hôm đó. Suy ra có kẻ đang che giấu sự thật.
Triệu Mộ Vân ra quán cà phê đối diện khách sạn ngồi một lúc. Cô cần thời gian sắp xếp lại mạch tư duy, tiện thể xem tài liệu điều tra và các bản ghi chép của cảnh sát từ lần điều tra trước. Trong đó có thông tin về toàn bộ khách thuê phòng khách sạn tối hôm Thang Sướng mất tích, bao gồm số phòng, nghề nghiệp, bối cảnh xã hội, tiền án tiền sự và quan hệ với nạn nhân.
Theo tài liệu điều tra, tầng một có tổng cộng tám phòng, tối đó cả tám phòng đều kín khách, toàn bộ tám người đều là người trong đoàn làm phim, gồm đạo diễn, đạo diễn hiện trường, trợ lý đạo diễn, nhà sản xuất, đạo diễn hình ảnh, chuyên viên trang điểm, nhân viên đạo cụ và quản lý hậu cần. Ngoài chuyên viên trang điểm là nữ, những người khác đều là đàn ông, có thể nói bộ phận sản xuất của cả đoàn làm phim đều ở tầng một.
Triệu Mộ Vân kiểm tra từng thông tin, 7 giờ tối mùng 5 tháng Hai chỉ có đạo diễn và đạo diễn hiện trường chắc chắn vẫn đang làm việc tại trường quay, những người khác đều không có chứng cứ ngoại phạm, tức là sáu người còn lại đều có khả năng đang ở trong phòng khách sạn.
Sau khi sắp xếp lại các manh mối, Triệu Mộ Vân lần lượt tìm gặp sáu người để hỏi chuyện. Trọng tâm là họ đã ở đâu trong khoảng từ 7 đến 8 giờ tối mùng 5 tháng Hai?
Hầu hết mọi người đều không trả lời được rõ ràng, có người nói lâu quá rồi nên không nhớ, có người kêu đi dạo phố, có người nói ra ngoài ăn tối một mình, cũng có người bảo mình đi xem phim. Chỉ duy nhất một người trả lời rằng mình nghỉ ngơi trong phòng khách sạn, đó chính là chuyên viên trang điểm của đoàn làm phim, tên Đổng Tinh Tinh.
Đổng Tinh Tinh 37 tuổi, mặt trang điểm dày cộp, da khô, bọng mắt sưng vù, thần sắc vô cùng tiều tụy. Cô ta được tính vào hàng “lão làng” trong giới phim ảnh, từng tham gia quá trình sản xuất của rất nhiều tác phẩm điện ảnh lớn, đội ngũ chuyên viên trang điểm của cô ta từng được đào tạo chuyên nghiệp tại Hàn Quốc, tiếng tăm khá tốt. Lần đó chẳng qua cô ta nể mặt bạn bè nên mới nhận lời mời hợp tác với đoàn làm phim Thất hồn kí .
Triệu Mộ Vân gọi trước cho Đổng Tinh Tinh trình bày rõ mục đích gặp mặt. Cô ta không né tránh như những người khác mà đồng ý ngay, còn hẹn gặp Triệu Mộ Vân tại phòng làm việc của mình.
Thấy Triệu Mộ Vân bước vào, Đổng Tinh Tinh lập tức đứng dậy kéo rèm cửa sổ và khóa trái cửa.
“Chị Đổng, trong điện thoại, chị nói rằng khoảng thời gian từ 7 đến 8 giờ tối mùng 5 tháng Hai chị đang nghỉ ngơi trong phòng mình ở tầng một khách sạn Chung cư C, đúng chứ?” Triệu Mộ Vân lấy làm khó hiểu với thái độ cẩn thận quá mức của Đổng Tinh Tinh, nhưng vẫn hỏi theo thông lệ.
Không trả lời câu hỏi của Triệu Mộ Vân, Đổng Tinh Tinh lấy từ trong túi xách ra bao thuốc lá.
“Cô không phiền chứ?”
“Không.”
Đổng Tinh Tinh châm thuốc, hít một hơi, rồi gẩy nhẹ tàn thuốc. “Họ đều ở đó.” Đổng Tinh Tinh trầm ngâm giây lát rồi lên tiếng.
“Họ đều ở đó? Ý chị là những ai? Ở đâu?” Triệu Mộ Vân kinh ngạc.
“Kể từ khi Thang Sướng xảy ra chuyện, chưa đêm nào tôi được ngủ ngon giấc. Lúc thấy cô gọi điện tới, tôi liền hạ quyết tâm.” Đổng Tinh Tinh lại châm điếu thuốc nữa.
Triệu Mộ Vân không lên tiếng, kiên nhẫn chờ đợi Đổng Tinh Tinh bình tĩnh lại và nói ra điều mình muốn nói.
“Mùng 5 tháng Hai, tầm hơn 6 giờ tối, vì đã hóa trang cho diễn viên xong nên tôi rời trường quay về khách sạn…” Đổng Tinh Tinh đan hai tay vào nhau, bắt đầu nhớ lại những điều mình chứng kiến hôm đó.