
Tháng Hai, trận tuyết đầu xuân vừa ngừng rơi, hai bên đường hãy còn những đống tuyết chưa tan hết khiến tiết trời càng thêm buốt giá.
Đổng Tinh Tinh và đội thợ của mình bắt đầu bận rộn từ 4 giờ sáng, mãi tới hơn 6 giờ tối mới trang điểm xong cho tất cả diễn viên. Đổng Tinh Tinh cảm thấy hơi mệt, dặn vài chuyên viên trang điểm ở lại trường quay dặm lại lớp hóa trang cho diễn viên, còn bản thân quay về khách sạn nghỉ ngơi.
Hầu hết nhân viên công tác vẫn đang ở trường quay, nên khách sạn vô cùng yên tĩnh. Đổng Tinh Tinh ở phòng 107 nằm cuối hành lang tầng một, nên lúc này cô ta phải lết tấm thân mệt mỏi đi dọc cả hành lang.
Lúc ngang qua phòng 105, cô ta phát hiện cánh cửa chỉ khép hờ nên vô thức liếc vào phòng.
Phòng 105 là phòng của nhà sản xuất Dương Trạch Vũ. Đổng Tinh Tinh nhìn thấy ông ta, trợ lý đạo diễn Tống Viễn Đào và đạo diễn hình ảnh Ngô Thiên Quân đang trò chuyện. Trong phòng một mù khói thuốc và nồng nặc mùi rượu, ba người mặt mũi đỏ bừng, bộ dạng trông rất hào hứng.
“Giám đốc Dương, nữ diễn viên lần này thế nào, có đã không?”
Tống Viễn Đào nhìn Dương Trạch Vũ bằng ánh mắt đầy ngưỡng mộ.
“Tiền đâu tư rất đáng, cái cô Thang Sướng đó đúng là hảo hạng, đã lắm!” Nói xong, Dương Trạch Vũ uống cạn chén rượu, tay xoa đũng quần.
“Anh à, hay lúc nào anh cho chúng tôi nếm thử được không?” Ngô Thiên Quân cười dâm đãng, rót thêm rượu cho Dương Trạch Vũ.
“Tôi vừa gọi điện cho cô ta rồi, bảo cô ta tới nói chuyện kịch bản… Chờ cô ta tới, tôi sẽ cho mấy người được chiêm ngưỡng…” Dương Trạch Vũ vỗ vai Ngô Thiên Quân.
Thấy ba người lời lẽ tục tĩu, càng nói càng đê tiện, Đổng Tinh Tinh vội rời khỏi đó. Tuy cô ta đã trốn vào phòng, nhưng vì khách sạn cách âm quá kém, những lời càn rỡ của đám Tống Viễn Đào vẫn vọng vào phòng khiến cô ta không tài nào chịu nổi.
Đổng Tinh Tinh lăn lộn trong giới đã 20 năm, hiểu rằng những chuyện tương tự không hề hiếm, dù sao cũng là đôi bên tình nguyện, cô ta không nghĩ nhiều. Cơn mệt mỏi khiến cô ta buồn ngủ rũ mắt, tuy xung quanh không yên tĩnh lắm nhưng cô ta vẫn nhanh chóng chìm vào giấc ngủ. Nhưng chưa ngủ được bao lâu, cô ta sực tỉnh bởi một tiếng hét thảm thiết.
“Ông… ông coi tôi là loại người gì, đừng… Tôi không muốn.” Giọng nữ trẻ truyền tới từ căn phòng sát vách, Đổng Tinh Tinh nhận ra là giọng của Thang Sướng.
“Con đĩ, còn giả vờ giả vịt, tưởng mình là thiếu nữ ngây thơ chắc? Một mình tao hay mấy anh em tao thì khác gì đâu, chơi xong, bọn tao nâng mày lên tận trời. Còn nếu dám chọc giận bọn tạo thì mày tiêu đời!” Dương Trạch Vũ quát lớn.
“Anh à, chúng tôi giữ chặt nó lại, anh chơi trước.” Tống Viễn Đào hào hứng nói.
“Đừng, đừng mà, buông tôi ra, buông tôi ra…”
Thang Sướng mới gào lên được mấy tiếng thì hình như đã bị bịt chặt miệng. Sát vách truyền tới tiếng thở dốc nặng nề và tiếng cười hô hố, nghe mà lạnh sống lưng.
Đổng Tinh Tinh kinh hoàng bật dậy, đẩy cửa đi ra ngoài. Nhưng khi tới cửa phòng 105, cô ta lại do dự. Nhà sản xuất Dương Trạch Vũ là ông lớn trong giới giải trí, quan hệ rộng, lại rất có thế lực. Một khi đắc tội ông ta, e là chính cô ta cũng khó lòng trụ được trong giới. Nghĩ tới đây, Đổng Tinh Tinh hít sâu, quay trở lại phòng mình, khóa chặt cửa, lấy chăn bịt kín đâu…
“Ý chị là họ thay phiên nhau cưỡng hiếp Thang Sướng?” Giọng Triệu Mộ Vân không giấu được vẻ phẫn nộ.
Đổng Tinh Tinh kể tới đây thì phát hiện bao thuốc đã hết nhẵn, cô ta dường như không thể tìm được lá chắn cho những bất an của mình nữa.
“Có lẽ… Nhưng tôi không tận mắt chứng kiến, chỉ nghe thấy tiếng động… Cô biết đấy, tôi không dám chắc… có phải bọn họ đã giết Thang Sướng không?” Đổng Tinh Tinh bắt đầu nói năng lộn xộn.
“Chuyện quan trọng thế này, tại sao chị không tiết lộ với cảnh sát từ lần lấy lời khai đầu tiên?”
“Tôi… Tôi cảm thấy bọn họ sẽ không giết người, hơn nữa mấy chuyện kiểu này… mấy chuyện như thế này, nếu tôi nói ra thì sau này hết đường làm ăn… nên… Nhưng tôi vẫn luôn… cắn rứt lương tâm… Tôi không chịu nổi nữa rồi.”
Triệu Mộ Vân hít sâu, nghiêm nghị nhìn Đổng Tinh Tinh, “Tôi cần chị theo tôi về đồn cảnh sát.”
Để vừa hoàn thành nhiệm vụ Cố Đức Vinh giao, vừa điều tra vụ án của Tô Tình Tình, Vu Đức Chính và Hoàng Hưng Tài phải chia nhau ra hành động. Sau khi bàn bạc, hai người quyết định, Vu Đức Chính sẽ giải quyết công việc bên Cố Đức Vinh, còn Hoàng Hưng Tài tiếp tục đọc và phân tích mấy trăm mẩu tin tức để tìm kiếm manh mối.
Vu Đức Chính thà ra ngoài chạy việc còn hơn ngồi trước bàn vắt óc suy luận, nên anh ta sẵn sàng nhận nhiệm vụ chạy vặt của cả hai. Còn Hoàng Hưng Tài cũng không ngại tiếp tục điều tra vụ án của Phương Tử Kiện, bởi cậu thấy y hết sức thú vị. Một người giàu có, thành đạt và có IQ cao, ra sức tìm cách chứng minh sự trong sạch của mình trước tội danh giết vợ không thể chối cãi, rốt cuộc y bị oan thật hay là đầu óc y có vấn đề? Càng đào sâu điều tra càng thấy đáp án của vấn đề không đơn giản như mình tưởng, cậu càng nóng lòng muốn thách thức bản thân giải câu đố này.
Hơn 300 mẩu tin tức cái dài cái ngắn, đề cập đến đủ loại vấn đề khác nhau. Hoàng Hưng Tài buộc phải đọc kĩ từng bài viết, phân tích cẩn thận mới xác định được nó có giá trị hay không. Mấy hôm nay, ngoài lúc ăn ngủ, hầu hết thời gian và sức lực của cậu đều dành để nghiền ngẫm những mẩu tin này.
Không uổng bao nhiêu công sức vất vả, cuối cùng Hoàng Hưng Tài cũng phát hiện một sự kiện bất thường.
Tin được đăng trên báo Thanh niên Nam Đô phát hành ngày 30 tháng Năm năm 2002, nguyên văn như sau:
Phóng viên Dư Khánh Tân đưa tin, trưa 28 tháng Năm, trước cổng trường Trung học số 16 thành phố Nam Đô xảy ra vụ học sinh xô xát tập thể, một học sinh đã bị đâm bằng dao đa năng, mất quá nhiều máu dẫn tới tử vong. Nạn nhân là học sinh lớp 12, tuy hôm đó đúng vào ngày nghỉ cuối tuần và vụ việc xảy ra bên ngoài trường học, nhưng lãnh đạo thành phố vẫn yêu cầu nhà trường phải đứng ra chịu trách nhiệm.
Theo phóng viên tìm hiểu, cảnh sát thành phố đã vào cuộc, Sở Cảnh sát thành phố Nam Đô trực tiếp đứng ra điều tra vụ việc. Chính quyền thành phố Nam Đô đã chỉ đạo Sở Giáo dục tiến hành truy cứu trách nhiệm những người có liên quan trọng trường học, đồng thời cử giáo viên trong trường tới thăm hỏi gia đình nạn nhân. Sau khi sự việc nói trên xảy ra, Ủy ban Nhân dân và chính quyền thành phố Nam Đô đã chỉ đạo các phòng ban giáo dục thành phố đưa ra biện pháp xử lý thích hợp. Sở Giáo dục thành phố Nam Đô triệu tập cuộc họp khẩn, yêu cầu tất cả trường học trong thành phố lấy đây làm bài học, lập tức bố trí điều tra các mối nguy hiểm tiềm ẩn, đồng thời tổ chức các buổi chuyên đề phòng chống nạn bắt nạt học đường cho toàn thể học sinh và giáo viên, không để xảy ra sự việc tương tự.
Bài báo được máy tính lọc ra vì trường cấp ba mà Tô Tình Tình theo học chính là trường Trung học số 16 thành phố Nam Đô. Hơn nữa khi đó Tô Tình Tình cũng đang học lớp 12.
Hoàng Hưng Tài vội vàng tìm kiếm thêm các bài báo xem tiếp theo vụ việc tiến triển thế nào, nhưng không tìm thấy. Có thể do vụ việc liên quan tới trẻ vị thành niên, hoặc do chính quyền xử lý kín đáo, nên truyền thông không tiếp tục đăng tải tin tức sau đó, thậm chí trong những bài báo đã đăng đều không nhắc tới họ tên nạn nhân cũng như danh tính các học sinh tham gia vụ xô xát.
Đánh hơi thấy mùi bất thường, Hoàng Hưng Tài gọi điện ngay cho Vu Đức Chính.
“Anh ơi, em đọc được một bài báo, năm 2002 ở trường Trung học số 16 thành phố Nam Đô từng xảy ra đánh nhau, một học sinh thiệt mạng. Em cảm thấy chuyện này có liên quan tới Tô Tình Tình.”
“Năm 2002? Anh chịu, chuyện từ đời nào rồi! Anh đang ở ngoài đường, cậu tới phòng hồ sơ của sở tìm hồ sơ vụ án đó thử xem.” Vu Đức Chính đang bận việc bên ngoài, xung quanh có vẻ huyên náo, anh ta không về ngay được bèn đưa ra ý kiến này với Hoàng Hưng Tài.
“Vâng, vậy em đi xem thử, có tình hình mới em sẽ liên lạc với anh sau.”
“Ừ, giữ liên lạc nhé.”
Hoàng Hưng Tài tắt điện thoại, chạy vào nhà vệ sinh rửa mặt rồi hối hả lao tới sở cảnh sát. Đến nơi, cậu lục tung cả phòng hồ sơ, cuối cùng cũng tìm thấy tài liệu liên quan tới vụ học sinh đánh nhau năm 2002.
Theo điều tra của cảnh sát, tổng cộng có năm học sinh tham gia vào vụ xô xát, trong đó có một nữ là Tô Tình Tình, và bốn nam là Trương Ninh, Lư Phi, Vương Tinh Thần và Lã Kiệt.
Hoàng Hưng Tài vừa nhìn thấy cái tên “Tô Tình Tình” là hai mắt sáng bừng, biết trực giác của mình đã đúng. Xem ra vụ này thực sự có liên quan tới Tô Tình Tình.
Nguyên nhân xảy ra vụ việc không hề phức tạp. Thấy Lư Phi, Vương Tinh Thần và Lã Kiệt trêu chọc Tô Tình Tình, Trương Ninh đứng ra bảo vệ cô ta, thế là mấy người xông vào đánh nhau. Trương Ninh đâm dao đa năng vào nam sinh cầm đầu tên Lư Phi, cắt phải động mạch khiến Lư Phi thiệt mạng.
Sau khi xảy ra vụ việc, Trương Ninh tới đồn cảnh sát tự thú, thừa nhận hành vi phạm tội của mình. Do chưa đủ 18 tuổi, lại tự ra đầu thú, nên khi đó hắn chỉ phải nhận mức án năm năm tù giam. Đến năm 2007 thì Trương Ninh mãn hạn tù.
Khép hồ sơ lại, Hoàng Hưng Tài bắt đầu hoài nghi, phải chăng hắn chính là “anh phi dao”? Nhưng nếu Trương Ninh là “anh phi dao” thật, việc gì hắn phải che giấu danh tính và mối quan hệ với Tô Tình Tình? Hơn nữa, có thể nói Trương Ninh vướng vào rắc rối vì Tô Tình Tình, còn cô ta lại chẳng thèm hé răng nửa lời về hắn, nghe không hợp tình người cho lắm.
Song, Hoàng Hưng Tài không mấy lo lắng về nghi vấn này. Cứ tìm được người có tên Trương Ninh để hỏi chuyện là tự khắc sẽ rõ.
Trương Ninh năm nay 33 tuổi, địa chỉ thường trú trong chứng minh thư là số 2 Hậu Phúc Lợi, quận Giang Hán, thành phố Nam Đô.
Hoàng Hưng Tài chỉ mất vài phút là tra ra thông tin cá nhân của Trương Ninh từ hệ thống quản lý dữ liệu của cảnh sát. Cậu cho rằng chẳng mấy chốc mình sẽ tìm thấy người này, nhưng trên thực tế, cậu đã đánh giá quá thấp độ khó của vụ án.
Lặn lội tới địa chỉ số 2 Hậu Phúc Lợi, Hoàng Hưng Tài phát hiện nơi đây đã trở thành đống hoàng tàn. Khu đất được một công ty khai thác bất động sản mua đứt từ một năm trước, các hộ gia đình ngày trước đều đã chuyển đi từ lâu, nói gì đến Trương Ninh. Giờ muốn tìm một người biết Trương Ninh là ai đúng là khó hơn lên trời.
“Một người trưởng thành có tên tuổi đàng hoàng, mình không tin mình không tìm được hắn!” Hoàng Hưng Tài tức tối làu bàu. Cậu vốn cứng đầu từ nhỏ, đã muốn làm gì thì chưa bao giờ bỏ cuộc.
Trương Ninh sinh ra trong gia đình đơn thân, cha mẹ ly hôn từ khi hắn còn rất nhỏ. Cha hắn bỏ vợ, chạy ra nước ngoài cùng một phụ nữ giàu có, từ đó bặt vô âm tín. Hắn lớn lên trong sự nuôi dưỡng của mẹ, hai mẹ con nương tựa vào nhau mà sống.
Có lẽ bởi sinh ra trong gia đình đơn thân nên tính cách Trương Ninh khá hướng nội, lặng lẽ ít nói, nhưng hắn học hành rất xuất sắc. Chuyện xảy ra ngay trước kì thi đại học, với thành tích xuất sắc của mình, lẽ ra Trương Ninh đã thi đỗ một trường đại học trọng điểm. Nhưng sự cố đến quá bất ngờ khiến hắn không thể tham dự kì thi đại học, thay vào đó lại phải ngồi tù. Chuyện này quả là tai họa khủng khiếp đối với người mẹ đã ngậm đắng nuốt cay nuôi hắn khôn lớn.
Trương Ninh ngồi tù được một năm thì mẹ hắn sinh bệnh vì quá buồn rầu, cộng thêm bệnh tim đột ngột tái phát nên qua đời. Trương Ninh không được nhìn mặt mẹ lần cuối, thậm chí không được tham dự tang lễ của mẹ. Ở trong tù hắn chỉ nhận được thư họ hàng gửi tới, cùng một tờ giấy báo tử lạnh lùng.
Ra tù không lâu, Trương Ninh xuất ngoại, làm việc ở nước ngoài khoảng sáu năm, mãi tới năm 2013 mới về nước. Hắn không về nhà cũ mà liên tục thay đổi chỗ ở. Những họ hàng thân thích từng gặp hắn đều bảo hắn hết sức dư giả, không những trả được hết nợ nần của mẹ, còn bỏ ra khoản tiền lớn chuyển mộ phần của mẹ từ ô đất vuông be bé sang miếng đất phong thủy đẹp đắt tiền, lập lại bia mộ.
Sau đó, gần như không ai trông thấy Trương Ninh nữa. Hắn tựa hồ đã bốc hơi khỏi thế gian này.
“Ra tù xong hắn không đi tìm Tô Tình Tình à?” Vu Đức Chính thắc mắc sau khi đọc xong báo cáo điều tra của Hoàng Hưng Tài.
“Chuyện này em không tài nào xác minh được. Tuy nhiên, theo ghi chép của trại giam thì Tô Tình Tình không hề tới thăm Trương Ninh trong suốt năm năm đó.” Hoàng Hưng Tài lắc đâu.
“Không hợp lý, Trương Ninh ngộ sát bạn học vì Tô Tình Tình, thế mà cô ta không đi thăm hắn lấy một lần à?” Vu Đức Chính bất bình.
“Mọi chuyện bất thường đều ẩn chứa nguyên nhân chúng ta không biết!” Hoàng Hưng Tài xoa cằm làm bộ ngẫm nghĩ. “Này người anh em, anh thấy cậu ngày càng ra dáng thám tử đấy.” Vu Đức Chính trêu chọc.
“Sai rồi, chúng ta vốn là cảnh sát điều tra trừ hại cho dân!” Hoàng Hưng Tài ôm vai Vu Đức Chính, mặt hăm hở đầy khí thế.
“Được lắm, rất có chí khí! Đúng lúc đội trưởng Cố yêu cầu chúng ta viết báo cáo, anh đã thu thập đầy đủ tài liệu cho cậu rồi…” Vu Đức Chính lôi ra một tập giấy tờ.
“Không phải chứ, đã giao hẹn trước là em giải quyết chuyện trong tối, anh giải quyết chuyện ngoài sáng còn gì, sao lại bắt em viết?” Hoàng Hưng Tài cằn nhằn, buông vai Vu Đức Chính ra.
“Chàng trai trẻ, cậu phải năng rèn luyện vào. Hồi anh tầm tuổi cậu không biết đã viết bao nhiêu báo cáo mới có được trình độ như hôm nay đấy!” Vu Đức Chính cười hề hề nhét tập giấy tờ vào lòng Hoàng Hưng Tài, “Anh đi mua đồ ăn đêm cho cậu, hoành thánh thịt gà Lương Kí, suất lớn, anh mời!” Nói rồi, Vu Đức Chính láu cá chuồn mất.
“Em thấy anh đừng lấy tên là Vu Đức Chính nữa, chính ra phải đổi thành Vu Láu Cá mới phải!” Hoàng Hưng Tài nhìn theo bóng Vu Đức Chính, lắc đầu trách móc.
Triệu Mộ Vân đưa Đổng Tinh Tinh về sở. Vì tính chất vụ án quá nghiêm trọng, cô lập tức báo với phó giám đốc Hồ Minh Viễn.
“Cô ngang thật đấy.” Hồ Minh Viễn nghe Triệu Mộ Vân báo cáo xong, không nhắc tới tình hình vụ án mà chỉ nhìn bộ dạng bụi bặm mệt mỏi của cô rồi nói.
“Phó giám đốc, ông cũng biết tính tôi rồi, công tư phân minh, chuyện nào ra chuyện nấy.”
“Đằng nào cô cũng điều tra được ngần này rồi, thôi thì quay về đội đi.”
“Cảm ơn phó giám đốc!”
“Tuy nhiên, vụ Lôi Kiến Quân sẽ do Đội 1 phụ trách, cô không ý kiến chứ?”
“Nhưng nó rành rành thuộc vụ án giết người hàng loạt. Không phải vì quen biết Quách Hồng Lương nên tôi nói đỡ cho anh ta đâu, nhưng nếu bảo anh ta là chủ mưu của vụ giết người hàng loạt này, thì các bằng chứng ta có cho đến thời điểm hiện tại quá sơ sài.” Triệu Mộ Vân phản bác.
Hồ Minh Viễn đứng dậy, cầm bình giữ nhiệt ra chỗ máy lọc nước lấy thêm nước nóng. Ông nhấp ngụm trà rồi mới nói tiếp, “Cô Triệu, tôi làm cảnh sát hình sự đã 31 năm, từng gặp vô số vụ án li kì khó giải quyết. Thế nhưng vụ giết người chặt xác hàng loạt này có thể tính là vụ hóc búa vô cùng hiếm gặp trong suốt sự nghiệp cảnh sát hình sự của tôi.”
“Phó giám đốc, nhưng…”
“Cô đừng vội, nghe tôi nói hết đã.” Hồ Minh Viễn vặn nắp bình giữ nhiệt, “Đội ngũ cảnh sát là một tập thể, muốn phá án cần tất cả mọi người nỗ lực hợp tác với nhau. Cô và tôi đều hiểu, các thần thám trên phim đều là thứ nhảm nhí phi thực tế, chỉ chăm chăm tự mò mẫm một mình, không biết hợp tác với người khác chắc chắn sẽ không làm nên chuyện. Quan trọng nhất, chúng ta phải có chứng cứ, phải dựa vào manh mối trong tay để tiến hành điều tra nghiêm ngặt. Không được phép kết luận vội vã khi không có chứng cứ xác thực.”
“Tôi hiểu, tôi sẽ nghiêm khắc tuân thủ kỉ luật của tổ chức.”
“Vậy thì tốt. Tổ chức cân nhắc đưa ra quyết định này, một là do vấn đề kỉ luật, hai là vì nghĩ tới tâm trạng của cô. Theo các chứng cứ Đội 1 thu thập được, Vương Vũ Hân - bạn gái cũ của Quách Hồng Lương chính là bạn gái hiện giờ của nạn nhân Lôi Kiến Quân. Giữa họ có tranh chấp về mặt tình cảm, nhưng Quách Hồng Lương liên tục lảng tránh vấn đề này trong suốt quá trình thẩm vấn, cố ý giấu giếm nội tình.”
Nghe thấy cái tên “Vương Vũ Hân”, Triệu Mộ Vân thấy trong lòng như bị dao cứa. Quách Hồng Lương cũng chưa từng nhắc tới chuyện này với cô, lẽ nào anh ta thực sự có liên quan tới vụ án? Nghĩ tới đây, Triệu Mộ Vân rùng mình không nói nên lời.
“Được rồi, cô cứ làm việc của mình đi.” Hồ Minh Viễn thấy vẻ mặt Triệu Mộ Vân thì lắc đầu, thầm cảm thấy tiếc thay cho cô.
Triệu Mộ Vân không nói không rằng, rời khỏi văn phòng phó giám đốc, nhưng trong lòng cô càng thêm kiên định, nhất định phải điều tra rõ vụ án và tìm ra sự thật.
Vừa trở lại Đội 3, Triệu Mộ Vân lập tức mở cuộc họp thảo luận về tình hình vụ án. Các thành viên thấy đội trưởng quay về đều lấy làm vui mừng, từ giờ họ không cần làm việc vặt cho Đội 1 nữa.
Vu Đức Chính và Hoàng Hưng Tài là người vui hơn cả. Lượng công việc của họ trở lại bình thường, không phải làm hai việc một lúc nữa.
Triệu Mộ Vân giải thích sơ qua chuyện Thang Sướng bị xâm hại tình dục. Cô phân công các thành viên đi xin lệnh bắt giữ, đồng thời lập tức dẫn Dương Trạch Vũ, Tống Viễn Đào và Ngô Thiên Quân về đồn hỗ trợ điều tra.
Sắp xếp xong, Triệu Mộ Vân quay ra bảo Vu Đức Chính và Hoàng Hưng Tài, “Hai cậu tới phòng làm việc của tôi.”
Nghe thấy vậy, Vu Đức Chính cười như được mùa. Anh ta cảm thấy bản thân bây giờ không khác nào tâm phúc của cấp trên, năm nay thể nào cũng được thành tích xuất sắc, chưa biết chừng mấy năm nữa còn lên chức đội phó.
“Vu Đức Chính, cậu hớn hở cái gì đấy?” Thấy Vu Đức Chính nhăn nhăn nhở nhở, Triệu Mộ Vân quát.
“Không, không có gì, thấy đội trưởng về đội nên tôi vui quá ấy mà.” Vu Đức Chính vội vàng lấp liếm.
“Chỉ được cái mồm mép. Tập trung vào công việc đi!” Triệu Mộ Vân phê bình.
“Đội trưởng yên tâm, tất cả đều nằm gọn trong tay chúng ta.” Vu Đức Chính lúc nào cũng có thể khoác lác được.
“Chém gió vừa thôi. Quay lại chuyện chính, vụ Tô Tình Tình điều tra đến đâu rồi?”
“Có tiến triển rồi ạ. Cậu Hoàng, đưa báo cáo cho đội trưởng đi.” Vu Đức Chính đáp ngay.
“Chúng tôi điều tra được Tô Tình Tình từng liên quan tới một vụ giết người khi đang học cấp ba, trong vụ đó có một người tên Trương Ninh, nhiều khả năng người này chính là ’anh phi dao. Nhưng tạm thời tôi chưa tìm ra tung tích hắn.” Hoàng Hưng Tài vừa đưa báo cáo cho Triệu Mộ Vân, vừa tóm tắt sơ lược.
Triệu Mộ Vân cầm báo cáo đọc cẩn thận. Sau một hồi ngẫm nghĩ, cô nói, “Các cậu tập trung vào vụ ngộ sát năm đó, điều tra lại từ đầu, đặc biệt là lai lịch của con dao đa năng kia cho tôi.”
“Đội trưởng phát hiện ra vấn đề ạ?” Hoàng Hưng Tài cảm thấy khó hiểu.
“Con dao đa năng này là hàng Thụy Sĩ, giá khá cao. Gia cảnh Trương Ninh nghèo khó, con dao này không phù hợp với thói quen tiêu dùng của hắn.”
“Rõ, chúng tôi lập tức bắt tay vào điều tra.” Hiểu ý đội trưởng, Hoàng Hưng Tài gật đầu nhận lệnh.
Ba người Dương Trạch Vũ, Tống Viễn Đào và Ngô Thiên Quân nhanh chóng bị cảnh sát mời về đồn, bị tách ra thẩm vấn riêng để họ không thể thông cung. Triệu Mộ Vân đích thân thẩm vấn Dương Trạch Vũ.
Dương Trạch Vũ là một gã to béo chải chuốt, quần là áo lượt. Gã ngồi thẳng lưng trên ghế, gõ nhịp ngón tay làm bộ không để tâm.
“Làm gì thế?” Triệu Mộ Vân gõ lên mặt bàn, nghiêm giọng.
“Gõ bàn là phạm pháp chắc?” Dương Trạch Vũ vênh mặt, thái độ hung hăng, “Cô có biết tôi là ai không? Tôi quen biết giám đốc sở của các cô đấy, bảo giám đốc của các cô ra đây, định giở trò gì hả? Thời gian của tôi quý giá nhường nào, mỗi phút đáng giá cả triệu bạc, cô có tin tôi cho cô về vườn luôn không?”
“Chúng tôi có lệnh bắt người. Anh bị tình nghi đã xâm hại tình dục Thang Sướng, bất kể anh quen biết ai đều không giúp được gì đâu!” Triệu Mộ Vân đặt lệnh bắt giữ có chữ kí phê chuẩn xuống trước mặt Dương Trạch Vũ. “Hoặc anh ngoan ngoãn hợp tác, nến không tôi gọi cảnh sát vào giúp anh.”
“Xâm… xâm hại cái gì? Các cô đừng có vu oan giá họa cho tôi, tôi muốn gặp luật sư!” Dương Trạch Vũ vẫn đối đáp bằng lời lẽ ngang ngược, nhưng dáng ngồi đã tử tế hơn.
“Chắc chắn anh sẽ được gặp luật sư, nhưng đó là sau khi trả lời câu hỏi của tôi.” Triệu Mộ Vân ngồi xuống đối diện Dương Trạch Vũ, nhìn xoáy vào mắt gã như thể nhìn thấu lòng người.
“Trong khoảng thời gian từ 7 tới 8 giờ tối mùng 5 tháng Hai, anh đã ở đâu?” Triệu Mộ Vân hỏi lại lần nữa.
“Không phải tôi nói rồi sao, chuyện từ mấy tháng trước, làm sao tôi nhớ được?”
“Để tôi giúp anh nhớ lại nhé. Hôm đó có người trông thấy anh và Tống Viễn Đào, Ngô Thiên Quân uống rượu tại phòng 105 tầng một khách sạn Chung cư C. Anh nhớ ra chưa?”
Dương Trạch Vũ to vẻ điềm nhiên như không. “Chúng tôi thường xuyên tụ tập ăn uống, bàn kịch bản, chuyện này hết sức bình thường.”
“Tôi không hề nói chuyện này bất thường. Nhưng cái bất thường là sau đó anh gọi Thang Sướng tới phòng mình.”
“Có à? Tôi không nhớ rõ. Cứ cho là có đi chăng nữa, thì tôi cũng chỉ gọi cô ta tới nói chuyện công việc thôi.”
“Có người nghe thấy tiếng cầu cứu của Thang Sướng phát ra từ phòng anh.”
“Nghe thấy? Mấy lời đồn đại vớ vẩn sao có thể tin được?” Dương Trạch Vũ cười gắn, dần bình tĩnh lại. Gã tin chắc những việc bọn gã làm tuyệt đối không có ai chứng kiến, hơn nữa Thang Sướng cũng chết rồi, người chết sao đứng ra đối chứng được.
“Muốn người ta không biết thì đừng làm! Tôi khuyên anh đừng trông chờ vào vận may, thành thật sẽ được khoan hồng, chống đối sẽ bị nghiêm trị.” Ánh mắt Triệu Mộ Vân lóe lên vẻ quyết liệt.
Ánh mắt này khiến Dương Trạch Vũ chột dạ. Đó chính là điều Triệu Mộ Vân muốn. Cô phải đập vỡ phòng tuyến tâm lý của gã.
“Huống hồ, Tống Viễn Đào và Ngô Thiên Quân đều khai hết rồi, anh vẫn ngoan cố phủ nhận thì có ý nghĩa gì?” Nói đoạn, Triệu Mộ Vân đặt bản ghi chép đã chuẩn bị sẵn xuống trước mặt Dương Trạch Vũ.
Để có bản ghi chép này, Triệu Mộ Vân đã phải tổng hợp lời khai của Đổng Tinh Tinh, kết hợp với tình hình trong phòng khi đó, sau đó dùng phương pháp dựng lại hiện trường để suy luận. Nội dung của nó gần như có thể làm giả chứng cứ thật. Cùng lúc đó, trong hai phòng thẩm vấn khác, Tống Viễn Đào và Ngô Thiên Quân cũng được thấy hai bản ghi chép tương tự, cả hai đều cho rằng Dương Trạch Vũ đã thừa nhận hành vi phạm tội.
Nhìn nội dung bản ghi chép, Dương Trạch Vũ toát mồ hôi lạnh. Từng chi tiết nhỏ, từng lời đối thoại viết trong này giống hệt cảnh tượng khi ấy, trong lòng gã thầm mắng chửi Tống Viễn Đào và Ngô Thiên Quân là một lũ nhát chết.
“Hiện giờ chúng tôi đã có nhân chứng, vật chứng và khẩu cung từ đồng phạm của anh. Anh nghĩ cho kĩ vào, Tống Viễn Đào và Ngô Thiên Quân đã tranh thủ lập công rồi, họ nhất trí khai rằng do anh xúi giục, họ bị ép buộc nên mới bất đắc dĩ làm vậy.” Tiếp theo, Triệu Mộ Vân tìm cách ly gián mối quan hệ đồng minh giữa ba người.
“Mẹ kiếp, đều do hai thằng đó giật dây thì có, lúc đó tôi say mèm, có làm được gì đâu!” Nghe thấy vậy, Dương Trạch Vũ nổi giận đùng đùng, nhất thời mất bình tĩnh.
Biết cá đã cắn câu, Triệu Mộ Vân tỉnh bơ nói tiếp, “Rất tốt, anh cứ thật thà khai báo thì sẽ được tòa án khoan hồng.”
Người run lẩy bẩy, Dương Trạch Vũ không thể ép mình ngồi thẳng lưng được nữa.
Lấy xong lời khai của Dương Trạch Vũ, lúc đóng tập hồ sơ đứng dậy, Triệu Mộ Vân bỗng cảm thấy dạ dày quặn thắt. Dương Trạch Vũ, Tống Viễn Đào và Ngô Thiên Quân đúng là ba tên cầm thú khi đã uy hiếp, cưỡng bức Thang Sướng.
Sau khi bị làm nhục, Thang Sướng tông cửa xông ra ngoài, bánh gạo bị bỏ lại trong phòng Dương Trạch Vũ.
Điều khiến người ta căm phẫn hơn cả là Dương Trạch Vũ lợi dụng cơ hội đầu tư vào bộ phim để nhờ nhiều người móc nối, rồi cưỡng hiếp Thang Sướng từ mấy ngày trước. Gã hoàn toàn không coi Thang Sướng là người, mấy ngày sau lại cùng Tống Viễn Đào và Ngô Thiên Quân cưỡng hiếp Thang Sướng lần nữa.
Có điều, trong khoảng thời gian từ 8 giờ tối mùng 5 tháng Hai tới sáng mùng 6 tháng Hai, cả Dương Trạch Vũ, Tống Viễn Đào và Ngô Thiên Quân đều có nhân chứng chứng minh họ không có thời gian sát hại Thang Sướng.
Sau khi ba kẻ này nhận tội, cảnh sát vạch trần thêm một chuyện còn hãi hùng hơn. Công ty Biểu diễn nghệ thuật Sao Sáng (công ty chủ quản của Thang Sướng) thường xuyên ép buộc nghệ sĩ công ty cung cấp dịch vụ tình dục cho nhà đầu tư. Chỉ riêng Thang Sướng đã bị công ty ép phục vụ các nhà đầu tư, đạo diễn và nhà sản xuất hàng chục lần.
Nắm chứng cứ trong tay, cảnh sát nhanh chóng xuất quân, bắt giữ quản lý cấp cao cùng những người phụ trách có liên quan của công ty Sao Sáng.
“Liệu đây có phải trùng hợp?” Triệu Mộ Vân nhìn các đồng nghiệp bận rộn áp giải đối tượng tình nghi trong tập đoàn bán dâm về đồn, điều đang chờ đợi họ phía trước chính là sự trừng phạt nghiêm khắc của pháp luật.
Cái chết của Thang Sướng vẫn còn là bí ẩn, nhưng cái chết của cô giúp cảnh sát tình cờ phá được cả một đường dây mua bán dâm lớn. Bảo đây chỉ là trùng hợp thì thật khó tin, còn nếu không phải trùng hợp thì cái chết của Thang Sướng dường như mang một ý nghĩa khác.
Triệu Mộ Vân sực nhớ tới nạn nhân đầu tiên Trương Tuệ Phương. Nếu Phương Tử Kiện nói đúng, Trương Tuệ Phương quả thật tự tìm tới cái chết, vậy còn Thang Sướng thì sao? Hung thủ để lại một lá bài tarot trên xe đẩy phế liệu của Trương Tuệ Phương, nếu hắn làm vậy là có chủ đích, thì có khi nào hắn cũng để lại một lá bài tarot ở nơi Thang Sướng bỏ mạng? Tiếc là cho tới giờ, cảnh sát vẫn chưa tìm được hiện trường ban đầu.
Bàn giao xong vụ án đường dây mua bán dâm, Triệu Mộ Vân lại tới trường quay nơi phát hiện thi thể Thang Sướng. Vì vụ án chưa phá được nên nơi đây vẫn đang bị cảnh sát phong tỏa.
Trường quay thực chất chỉ là một không gian kín, rộng cỡ container chở hàng, bên trong dựng cảnh tùy theo yêu cầu của các đoàn phim.
Thất hồn kí là phim kinh dị, nên hiện tại, theo yêu cầu kịch bản, nơi này được bài trí thành phòng giam, nơi nhân vật phản diện giam giữ nữ chính.
Trong phòng giam, các loại dụng cụ tra tấn, lồng sắt và bồn nước đều được dựng y như thật. Ai bước vào cũng thấy u ám rợn người.
Các mảnh thi thể Thang Sướng bị xếp trong một lồng sắt to vốn là đạo cụ nhân vật phản diện dùng để giam giữ hành hạ nữ chính. Hiện giờ thi thể đã được đưa đi từ lâu, trong lồng chỉ còn lại đường phấn màu trắng vẽ lại hình dạng cơ thể sau khi ghép các mảnh xác lại.
Triệu Mộ Vân khẽ quệt tay lên song sắt lồng giam, sắt vừa gỉ vừa lạnh khiến da tay nhoi nhói.
Trong vụ án Trương Tuệ Phương, hung thủ tận dụng thi thể và những thứ có sẵn xung quanh để tái hiện hình ảnh lá bài tarot. Lần này, liệu hắn có để lại ám hiệu tương tự tại nơi đặt xác Thang Sướng? Trước khi tới đây, Triệu Mộ Vân đã xem lại toàn bộ tư liệu hình ảnh của vụ Thang Sướng, nhưng không thấy ảnh nào có ám hiệu tương tự.
Lồng sắt thì loang lổ gỉ sét, thi thể thì bị đổi vị trí tay chân trái với tay chân phải, rốt cuộc hung thủ muốn ám chỉ điều gì? Lẽ nào lại là một lá bài tarot khác?
Trước đó, Triệu Mộ Vân đã gọi cho Lý Tố Tố nhờ đưa Tạ Vũ Hiên tới hiện trường xem thử. Một lúc sau, Lý Tố Tố và Tạ Vũ Hiên có mặt.
“Nơi quỷ quái này ghê quá đi mất! Chẳng hiểu tên đạo diễn biến thái nào thích quay mấy thể loại phim này!” Vừa nhìn thấy Triệu Mộ Vân, Lý Tố Tố liền càu nhàu.
“Tiểu thư của tôi ơi, cố gắng chịu đựng một chút đi.” Nói rồi Triệu Mộ Vân quay sang nhìn Tạ Vũ Hiên, “Cảm ơn cô đã vất vả tới tận đây.”
Tạ Vũ Hiên đội mũ lưỡi trai, mặc áo gió màu vàng nhạt, từ đầu đến chân chỉ lộ ra mắt và mũi. Lúc này cô ta đang co rúm người trốn sau lưng Lý Tố Tố, chỉ đáp, “Không có gì.”
“Cô ấy hơi nhạy cảm với ánh sáng mặt trời.” Lý Tố Tố vừa giải thích với Triệu Mộ Vân, vừa nhẹ nhàng kéo tay Tạ Vũ Hiên, “Cô Tạ, ở đây không có nắng đâu.”
“Vâng.” Tạ Vũ Hiên bỏ mũ ra rồi bẻ cổ áo xuống.
“Cô Tạ, tôi mời cô tới đây là muốn nhờ cô xem một thứ.” Đang đứng trước lồng sắt, nói tới đây Triệu Mộ Vân bước sang bên cạnh, chỉ tay vào chiếc lồng, “Đây là nơi hung thủ đặt thi thể nạn nhân.”
Tạ Vũ Hiên đã nghe Lý Tố Tố tóm tắt sơ qua tình hình vụ án. Cô ta run rẩy tới gần lồng sắt, rồi đi một vòng quanh nó. “Tôi vào trong được không?” Tạ Vũ Hiên ngoảnh sang hỏi Triệu Mộ Vân.
“Được.” Triệu Mộ Vân giúp Tạ Vũ Hiên mở cửa lồng sắt.
Tạ Vũ Hiên cúi người leo vào trong, nằm rạp xuống đất, sờ ngón tay lên nét vẽ bằng phấn. Quan sát một lúc, cô ta ngẩng đầu hỏi Triệu Mộ Vân, “Tôi lau sạch vết máu và vết phấn đi được không?”
Triệu Mộ Vân hơi do dự giây lát. Đây là hiện trường phát hiện thi thể nạn nhân, thường thì không được tùy tiện thay đổi tình trạng ban đầu.
“Cũng không hẳn là không được, nhưng tôi có thể biết lý do không?” Triệu Mộ Vân hỏi.
“Trên mặt đất có sao.” Tạ Vũ Hiên chỉ vào một lỗ nhỏ cỡ đầu ngón tay trên sàn nhà.
Triệu Mộ Vân nghe vậy cũng chui vào lồng sắt, quả nhiên trông thấy trên mặt sàn có vô số lỗ nhỏ phân tán không đều nhưng bị vết máu che mất. Thật ra đây cũng chẳng phải chuyện kì lạ, chỗ này cũ kĩ gồ ghề, mặt đất có hơi lỗ chỗ cũng rất bình thường.
“Nhìn thì không có gì đặc biệt.” Triệu Mộ Vân nói.
Tạ Vũ Hiên lắc đầu rất cương quyết, nhưng không nói gì thêm.
“Được rồi, Lý Tố Tố, cậu giúp tớ ra ngoài lấy dụng cụ, tớ và cậu cùng xử lý chỗ này.” Triệu Mộ Vân cuối cùng vẫn phải ra quyết định.
Lý Tố Tố tức tốc đi ra ngoài. Cô ta quả thật rất giỏi giao tiếp, chỉ nói vài câu với nhân viên bảo vệ là mượn được xô nước, bàn chải và khăn lau.
Ba người cùng nhau lau sạch sàn nhà. Không còn vết máu và vết bẩn, họ có thể nhìn rõ hơn những lỗ nhỏ rải rác trên mặt sàn. Một số lỗ bị mài mòn tự nhiên, một số lỗ lại có hình dạng và kích thước y hệt nhau, nhìn là biết do kẻ khác cố ý tạo ra. Những lỗ này vô cùng nhỏ, lại bị che khuất bởi máu và thi thể nên cảnh sát mới không chú ý đến chúng khi tìm kiếm chứng cứ tại hiện trường.
Tạ Vũ Hiên sờ từng lỗ, trán lấm tấm mồ hôi. Cô ta dằn từng tiếng, “Song Ngư.”
“Song Ngư gì cơ?” Lý Tố Tố nghe mà ù ù cạc cạc, “Bài tarot làm gì có lá này?”
“Không phải bài tarot, là chòm Song Ngư trong 12 chòm sao!” Tạ Vũ Hiên giải thích.
“Ý cô là nếu nối liền những lỗ này lại, ta sẽ được hình chòm sao ư?” Triệu Mộ Vân hiểu ý Tạ Vũ Hiên muốn nói.
Tạ Vũ Hiên gật đầu, “Cô có bút không?”
“Dùng son đi.” Lý Tố Tố lấy từ trong túi xách ra thỏi son cô ta thường mang theo người, “Son Chanel hẳn hoi nhé, nhớ đền cho tớ thỏi khác.”
“Bó tay với cậu.” Triệu Mộ Vân giật lấy thỏi son trên tay Lý Tố Tố, đưa nó cho Tạ Vũ Hiên.
Tạ Vũ Hiên mở nắp, nối các lỗ trên sàn lại bằng đường thẳng, một lúc sau, hình ảnh chòm sao Song Ngư màu đỏ tươi xuất hiện trước mắt họ.
“Hóa ra hung thủ giấu hình một chòm sao dưới thi thể nạn nhân.” Lý Tố Tố kinh ngạc thốt lên.
“Lần trước là bài tarot, lần này là hình chòm sao, xem ra hung thủ không ra tay theo khuôn mẫu nhất định.” Triệu Mộ Vân nhíu mày.
“Thang Sướng sinh ngày nào?” Lý Tố Tố hỏi.
“Ngày 3 tháng Bảy, cô ấy không phải cung Song Ngư đâu.” Triệu Mộ Vân cũng có chút kiến thức cơ bản về 12 chòm sao.
“Vậy hung thủ để lại hình chòm sao Song Ngư này làm gì?” Lý Tố Tố đưa mắt nhìn Tạ Vũ Hiên.
“Ngoài dùng để xem bói, các chòm sao còn mang ngụ ý khác. Sao Song Ngư mang ý nghĩa: Cá cũng có nước mắt, chẳng qua nó khóc trong nước nên chúng ta không nhìn thấy.”
“Cá cũng có nước mắt…” Triệu Mộ Vân lẩm nhẩm theo, nhớ tới những bất trắc Thang Sướng gặp phải. Cô gái trẻ này chẳng phải cũng giống hệt một chú cá không ngừng rơi nước mắt giữa biển sâu hay sao?
“Nhưng các thông tin này không có ích mấy trong việc tìm kiếm hung thủ nhỉ?” Lý Tố Tố thẳng thắn đưa ra vấn đề.
“Xin lỗi, tôi chẳng giúp được gì…” Tạ Vũ Hiên cúi gằm mặt. “Không đâu, cô Tạ đã hỗ trợ chúng tôi rất nhiều đấy.” Triệu Mộ Vân rùng mình, lần đầu tiên cô có cảm giác mình đã tiến đến rất gần hung thủ.
Vu Đức Chính và Hoàng Hưng Tài lật tung phòng vật chứng, cuối cùng cũng tìm thấy con dao hung khí của vụ án năm nào trong chiếc tủ đầy bụi. Con dao đa năng Thụy Sĩ này rất nhỏ, không chỉ có dao mà còn có kéo, tua vít và giũa. Mười mấy năm trước, một con dao thế này có giá phải hơn 200 đồng, ngang sinh hoạt phí cả tháng của một học sinh cấp ba.
Khi đó cảnh sát lấy được dấu vân tay của Trương Ninh trên con dao, Trương Ninh cũng thừa nhận chính mình đã dùng dao đâm Lư Phi. Lời khai của ba người còn lại cũng là bằng chứng cho thấy Trương Ninh ngộ sát Lư Phi.
Nhìn từ hồ sơ thì vụ án không có điểm bất thường, nhân chứng vật chứng đều đầy đủ. Nhưng, đúng như Triệu Mộ Vân đã nói, điểm nghi vấn duy nhất chính là nguồn gốc của con dao Thụy Sĩ. Trương Ninh khai con dao do hắn mua, điều kiện gia đình hắn không đến nỗi không mua nổi dao đa năng, nhưng đây vẫn là một khoản chi tiêu xa xỉ. Thấy chứng cứ xác thực, cảnh sát cũng không đi xác minh lại lai lịch con dao. Chuyện đã trôi qua nhiều năm, bây giờ muốn điều tra về nó là điều hết sức khó khăn.
Vu Đức Chính và Hoàng Hưng Tài cẩn thận nghiên cứu con dao, thậm chí tới cửa hàng chuyên bán loại dao này để hỏi, nhưng không tìm được manh mối hữu dụng.
Hai người nghĩ mãi, cuối cùng cảm thấy chỉ còn mỗi cách đi hỏi bạn học cũ của Trương Ninh. Nếu con dao thực sự là của Trương Ninh, hắn nhất định sẽ thường xuyên sử dụng nó ở trường, thế thì bạn bè xung quanh chắc chắn sẽ có ấn tượng về nó, bởi dù gì đây cũng là một món đồ đắt và hiếm thời bấy giờ.
Vu Đức Chính và Hoàng Hưng Tài tới trường Trung học số 16 thành phố Nam Đô tìm danh sách lớp Trương Ninh năm đó, cũng tới thăm giáo viên chủ nhiệm lớp Trương Ninh là Tống Chí Hiền. Tô Tình Tình và Trương Ninh không học cùng lớp, Tô Tình Tình học lớp 12/4 còn Trương Ninh học lớp 12/2, nạn nhân Lư Phi học lớp 12/1.
“Hầy, Trương Ninh là đứa trẻ ngoan, vừa biết điều vừa học giỏi, không ngờ lại xảy ra chuyện như vậy.” Tống Chí Hiền năm nay đã ngoài 50, hễ nhắc tới vụ việc năm xưa là bà không khỏi cảm thán.
“Cô Tống, cô nhớ lại xem năm đó từng trông thấy Trương Ninh sử dụng con dao này ở trường bao giờ chưa?” Vu Đức Chính lấy con dao đa năng Thụy Sĩ ra, đưa cho Tống Chí Hiền.
Tống Chí Hiền quan sát con dao thật kĩ, nghĩ ngợi một hồi mới nói, “Chưa, trường học quy định không cho phép học sinh mang dao tới trường, tôi mà trông thấy nhất định sẽ tịch thu.”
“Cũng phải.” Vu Đức Chính ngoài miệng nói vậy nhưng trong lòng không khỏi thất vọng.
“Cô Tống, trong lớp cô có học sinh nào thân thiết với Trương Ninh không?” Hoàng Hưng Tài ngồi cạnh hỏi.
Tống Chí Hiền đẩy gọng kính, lại ngẫm nghĩ thêm một lúc, “Lâu quá rồi, để tôi xem lại album tốt nghiệp, các cậu đi theo tôi.”
Tống Chí Hiền dẫn hai người tới phòng lưu trữ của trường, mở album tốt nghiệp năm 2002 ra. Bà xem xét một hồi, cuối cùng chỉ vào một cô bé đeo kính.
“Tính cách Trương Ninh hướng nội, không có nhiều bạn bè. Tôi nhớ Bàng Lệ Vân khá thân với thằng bé, hai đứa thường xuyên đi cùng nhau, hay các anh thử hỏi con bé xem sao.”
Vu Đức Chính và Hoàng Hưng Tài cùng dán mắt vào người có tên là Bàng Lệ Vân trong ảnh. Đó là một cô gái mũm mĩm với khuôn mặt tròn, tóc mái bằng dài tới lông mày. Cô đeo kính cận, trông có vẻ dè dặt.
Bàng Lệ Vân nay đã 33 tuổi, làm việc tại một doanh nghiệp thương mại quốc tế, mẹ của hai đứa con, vóc dáng cũng khác xa hồi học sinh. Hiện giờ cô có dáng người tuyệt đẹp, vừa trưởng thành vừa gợi cảm. Vừa nhìn thấy Bàng Lệ Vân, trong đầu Vu Đức Chính tự động bật ra câu nói: Mỗi cô nàng mũm mĩm đều là một cổ phiếu tiềm năng.
Bàng Lệ Vân hơi ngạc nhiên khi gặp Vu Đức Chính và Hoàng Hưng Tài, không ngờ đã nhiều năm trôi qua nhưng vẫn có cảnh sát tìm tới để hỏi về Trương Ninh.
Hồi bé, nhà Bàng Lệ Vân và Trương Ninh chỉ cách nhau một con hẻm nhỏ, hai người kết bạn từ tầm lớp bốn lớp năm, ngày nào cũng đi học tan học cùng nhau. Từ tiểu học lên trung học cơ sở và trung học phổ thông, cả hai đều học cùng trường, có thể coi là “anh em tốt” của nhau suốt thời học sinh. Có khoảng thời gian họ còn bị bạn bè hiểu lầm là một cặp.
“Đến tận bây giờ tôi vẫn không dám tin cậu ấy giết người.” Đây là câu đầu tiên mà Bàng Lệ Vân nói. Trong trí nhớ của Bàng Lệ Vân, Trương Ninh nhát gan, lương thiện, đi trên đường còn không nỡ giẫm chết con kiến thì sao có thể giết người?
“Con người đều thay đổi, không phải sao?” Vu Đức Chính nhắc cô.
“Đúng, con người sẽ thay đổi, nhưng khi đó Trương Ninh không có lý do để thay đổi.” Bàng Lệ Vân nói giọng chắc nịch.
“Cuộc sống luôn đầy rẫy bất ngờ…” Dù chỉ muốn an ủi Bàng Lệ Vân, nhưng Vu Đức Chính lại vô tình đi chệch khỏi tiêu chuẩn nghề nghiệp khi đưa ra kết luận quá sớm về vụ việc vẫn đang được điều tra.
“Nếu không phải cậu ấy yêu Tô Tình Tình…” Bàng Lệ Vân thở dài, mắt ánh lên vẻ không cam tâm.
“Sau khi ra tù, Trương Ninh có tới tìm cô không?” Vu Đức Chính kéo cuộc trò chuyện trở lại với vụ án.
Bàng Lệ Vân buồn bã lắc đầu, “Hồi cậu ấy vào tù, tôi có tới thăm, nhưng kể từ khi bác gái qua đời, cậu ấy không còn muốn gặp người khác nữa. Về sau nghe nói cậu ấy ra nước ngoài, tôi không biết được tin tức nào về cậu ấy nữa.”
Điều Bàng Lệ Vân nói về cơ bản đều khớp với những gì Vu Đức Chính và Hoàng Hưng Tài điều tra được. Cô không cung cấp được thêm thông tin mới.
“Chúng tôi tới đây là muốn nhờ cô xem giúp một vật.” Cuối cùng Vu Đức Chính lấy con dao đa năng ra, “Cô cố gắng nhớ lại xem năm xưa có từng trông thấy Trương Ninh sử dụng con dao này trong trường không?”
Bàng Lệ Vân cầm con dao, vừa liếc qua một cái liền nói, “Dao quân đội Thụy Sĩ? Con dao này không thể là của Trương Ninh được, tôi cũng chưa bao giờ trông thấy cậu ấy dùng nó.”
“Cô chắc chứ?” Thấy Bàng Lệ Vân chưa suy nghĩ đã trả lời ngay tắp lự, Vu Đức Chính đâm nghi ngờ.
“Tôi chắc chắn! Hồi đó, loại dao này được coi là món đồ xa xỉ với tụi học sinh. Ở trường, Trương Ninh còn không dám ăn thịt thì sao có thể bỏ tiền ra mua món đồ đắt tiền này được?”
“Nhỡ đâu Trương Ninh tiết kiệm tiền để mua dao thì sao?” Vu Đức Chính vẫn chưa hết ngờ vực.
“Đồng chí cảnh sát này,” Bàng Lệ Vân bắt đầu bực mình, “Khi đó mẹ Trương Ninh đã yếu lắm rồi, phần lớn thu nhập của gia đình đều dùng để mua thuốc men, cậu ấy có ăn tiêu tằn tiện cũng là để dành tiền cho mẹ chữa bệnh. Anh nói thử xem cậu ấy có nỡ bỏ ra ngần này tiền để mua một con dao không?”
Vu Đức Chính im lặng. Nếu đúng như Bàng Lệ Vân phân tích, quả thật Trương Ninh không đời nào bỏ tiền ra mua con dao. Nhưng chính miệng hắn đã khai con dao do hắn mua, tại sao chứ? Nếu là dao nhặt được hoặc đi mượn thì hoàn toàn có thể khai thật, tại sao phải nói dối là tự mua? Có khi nào hắn không hề sở hữu con dao, mà chỉ nhận tội thay người khác? Nghĩ tới đây, Vu Đức Chính giật mình, nhìn sang Hoàng Hưng Tài đúng lúc cậu cũng quay sang nhìn mình, xem ra suy nghĩ của hai người giống nhau.
“Con dao này có gì đặc biệt không?” Nhìn vẻ mặt ngạc nhiên xen lẫn nghi ngờ của hai người, Bàng Lệ Vân hỏi.
“Đây là hung khí năm đó Trương Ninh ngộ sát Lư Phi.” Vu Đức Chính cất dao đi, thoáng ngập ngừng nhưng cuối cùng vẫn nói cho cô biết.
Rời khỏi trường quay, Triệu Mộ Vân hối hả về sở, lục tìm toàn bộ vật chứng có liên quan tới vụ án mạng Thang Sướng. Chúng là những đồ vật được tổ thu thập chứng cứ lấy về từ hiện trường phát hiện thi thể Thang Sướng và căn hộ chung cư nơi cô sinh sống. Triệu Mộ Vân từng xem qua nên nhớ mang máng có một món đồ rất có khả năng liên quan tới vu án.
Đó là tấm bưu thiếp mặt trước vẽ hình gần như y hệt hình chòm sao Song Ngư hung thủ sắp đặt tại hiện trường. Lúc ở trường quay, vừa trông thấy hình chòm sao Song Ngư, Triệu Mộ Vân đã thấy quen quen. Rất nhanh, cô nhớ ra mình từng thấy nó trong số vật chứng của vụ Thang Sướng.
Triệu Mộ Vân tìm thấy tấm bưu thiếp trong hộp đựng vật chứng, nét vẽ chòm sao Song Ngư giữa bầu trời đêm không khác biệt nhiều với hình chòm sao ở trường quay. Cô lật tấm bưu thiếp lại, mặt sau có dòng chữ:
Cá cũng có nước mắt, chẳng qua nó khóc trong nước nên mọi người mới không nhận ra.
Câu nói này chính là ý nghĩa của chòm sao Song Ngư, tuy không giống hệt từng chữ Tạ Vũ Hiên nói, nhưng ý tứ tương tự nhau. Tấm bưu thiếp không đề tên người gửi, bên trên có dấu của bưu điện thành phố Nam Đô, suy ra người gửi cũng ở trong thành phố. Sau khi nhận được bưu thiếp, Thang Sướng đã viết thêm một dòng chữ ở bên dưới:
Bạn vẫn hiểu tôi nhất.
Tấm bưu thiếp được tổ thu thập chứng cứ chụp lại và lưu giữ trong hồ sơ điện tử, còn chú thích rõ nó được đặt trên bàn phòng khách sạn Thang Sướng ở.
Cầm bưu thiếp lên, Triệu Mộ Vân hít sâu, cố gắng bình tĩnh lại. Cho tới giờ, đây là manh mối quan trọng nhất cô tìm được kể từ lúc điều tra loạt án mạng chặt xác. Căn cứ vào dòng chữ trên bưu thiếp, có thể thấy Thang Sướng quen biết người gửi. Nếu tìm ra người này thì vụ án sẽ có bước đột phá rất lớn.
Triệu Mộ Vân gửi bưu thiếp cho tổ giám định để họ tiến hành phân tích toàn diện, từ đó truy tìm nguồn gốc bưu thiếp.
Không để Triệu Mộ Vân thất vọng, tổ giám định chỉ mất một ngày đã tìm ra xuất xứ của bưu thiếp. Bưu thiếp do Đài thiên văn thành phố Nam Đô phát hành. Năm ngoái đài thiên văn đã tung ra thị trường mẫu bưu thiếp 12 chòm sao làm đồ lưu niệm bán cho du khách, bưu thiếp Song Ngư là một trong số đó.
Sau khi nhận được tin, Triệu Mộ Vân tức tốc tới đài thiên văn thành phố.
Cửa ra của đài thiên văn có một cửa hàng bán đồ lưu niệm, bày bán các sản phẩm lưu niệm do đài thiên văn phát hành, một trong số đó chính là mẫu bưu thiếp 12 chòm sao. Cửa hàng không chỉ bán bưu thiếp mà còn có sẵn thùng thư, du khách sau khi viết lời nhắn và địa chỉ lên bưu thiếp có thể bỏ ngay vào thùng thư này để gửi cho bạn bè.
Triệu Mộ Vân còn phát hiện trong góc cửa hàng có bàn dành riêng cho du khách viết bưu thiếp, trên mặt bàn có vài cây bút nước. Mỗi cây bút được buộc vào mặt bàn bằng dây dài để đề phòng du khách vô tình hoặc cố tình mang đi.
Theo kết quả giám định của tổ giám định, chữ viết trên bưu thiếp của Thang Sướng sử dụng hai loại bút nước khác nhau, dòng chữ của người gửi dùng bút nước mực xanh của hãng bút Nhã Phong, chính là loại bút đặt trên bàn trong cửa hàng lưu niệm. Nói cách khác, người gửi rất có khả năng đã tới đài thiên văn, viết bưu thiếp rồi gửi luôn cho Thang Sướng.
Triệu Mộ Vân quan sát cách bố trí trong cửa hàng. Nhận thấy có hai camera an ninh, cô hỏi thăm nhân viên đài thiên văn thì được biết, hệ thống giám sát trong đài thiên văn luôn hoạt động bình thường, có thể lưu trữ video trong khoảng ba tháng. Hôm nay đã là 30 tháng Năm, ngày gửi bưu thiếp là 19 tháng Một, hiển nhiên thời điểm gửi bưu thiếp đã quá thời hạn ba tháng từ lâu.
Để cho chắc ăn, Triệu Mộ Vân vẫn tới phòng giám sát an ninh để kiểm tra. Quả thật họ không còn giữ các đoạn video ghi hình từ hồi tháng Một nữa.
“Giá như mình phát hiện ra manh mối này sớm hơn.” Triệu Mộ Vân không khỏi tự trách bản thân. Cầm bưu thiếp trên tay, nhất thời cô không biết phải tiếp tục điều tra thế nào.
“Bạn vẫn hiểu tôi nhất… Bạn vẫn hiểu tôi nhất…” Đột nhiên cô bị thu hút bởi dòng chữ Thang Sướng viết.
Câu nói này rõ ràng để đáp lại người gửi bưu thiếp, hơn nữa, chữ“vẫn” cho thấy Thang Sướng và người gửi có quen biết. Nhưng nếu đã trả lời người quen, nhất định Thang Sướng sẽ hi vọng đối phương biết được tâm trạng của mình khi nhận bưu thiếp.
Thời nay không thiếu gì cách để liên lạc với nhau, điện thoại di động hay máy tính đều là những công cụ vô cùng tiện ích, vậy tại sao Thang Sướng cứ phải viết lời hồi đáp lên tấm bưu thiếp? Có khả năng cô không có phương thức liên lạc với người đó nên mới viết luôn ra mặt sau bưu thiếp. Nhưng nếu vậy thì lại nảy sinh vấn đề mới, trước đó họ liên lạc với nhau bằng cách nào? Người gửi bưu thiếp có vẻ nắm rất rõ tình hình của Thang Sướng, nếu không đã không biết địa chỉ khách sạn cô ở, càng không thể biết những dằn vặt trong nội tâm cô.
Trăn trở mãi, Triệu Mộ Vân cho rằng chỉ còn một cách, chính là các trang mạng xã hội, như Weibo chẳng hạn. Nhiều khả năng Thang Sướng đã bày tỏ cảm xúc, rắc rối gặp phải hay trải nghiệm cá nhân lên mạng xã hội nhưng bằng tài khoản phụ, sau đó, người gửi bưu thiếp đọc được nên đã đơn phương liên lạc với cô. Chỉ cần Thang Sướng từng sử dụng mạng xã hội thì nhất định sẽ để lại dấu vết.
Bỗng nhiên cảm thấy hướng suy luận được thông suốt, Triệu Mộ Vân rảo bước dọc theo bậc thang đá trải dài của đài thiên văn.
Dựa trên những thông tin liên quan tới Thang Sướng mà Triệu Mộ Vân cung cấp, chuyên gia phòng anh ninh mạng của sở cảnh sát bắt đầu tìm kiếm các tài khoản mạng xã hội mà Thang Sướng từng sử dụng.
Họ nhanh chóng tìm được một tài khoản Weibo có tên “Cá nhỏ 7117”, đồng thời xác nhận người sở hữu tài khoản chính là Thang Sướng.
Thang Sướng đăng kí tài khoản từ năm 2015, thi thoảng sẽ lên đây cập nhật trạng thái của mình. Vì cô che giấu danh tính thực sự nên số người theo dõi không nhiều, chỉ khoảng vài trăm người.
Lướt xem các bài đăng trong ba năm qua của Thang Sướng, Triệu Mộ Vân bỗng thấy lạnh sống lưng. Trong những bài đăng nặc danh đó có một nhân vật hư cấu tên là Bạn A, về cơ bản, những điều Bạn A này gặp phải đều là những tổn thương mà Thang Sướng đã thực sự gặp phải.
“Hôm nay bạn A rất buồn, công ty bạn A bắt bạn phải đi hầu rượu…”
1/9/2015
“Bạn A vẫn không thoát được, bạn tỉnh dậy trên giường, nhìn thấy khuôn mặt của ông ta, bỗng cảm thấy buồn nôn.”
3/9/2015
“Lần đầu tiên bạn A được làm nữ chính. Bạn A luôn tươi cười trước mặt mọi người, nhưng thật ra đêm đến bạn toàn mất ngủ.”
1/11/2015
“Lần này bạn A nhất định sẽ cự tuyệt, cho dù có phải từ bỏ tất cả!”
7/2/2016
“Có những chuyện, bạn A không thể lựa chọn.”
10/2/2016
“Bạn A mà chết đi thì chúng cũng chẳng làm gì được…
Nhất định phải ép nhau đến chết sao?”
16/6/2017
“Nhất định có ngày bạn A dù phải chết cũng không tha cho bọn chúng!”
1/11/2017
“Tôi nghĩ bạn A đã chuẩn bị xong rồi.”
30/12/2017
“Thích nơi này quá, từ đây có thể ngắm toàn cảnh thành phố, bạn A không muốn rời khỏi đây.”
1/1/2018
“Cái chết không đáng sợ, thứ đáng sợ là sống để người ta làm nhục!”
5/2/2018
Lần cập nhật cuối cùng của tài khoản Weibo này là 8 giờ 41 phút tối mùng 5 tháng Hai năm 2018, một ngày trước khi Thang Sướng lìa đời.
Trong cả trăm dòng trạng thái dài ngắn khác nhau này, có một dòng khiến Triệu Mộ Vân chú ý. Đó là bài đăng vào mùng 1 tháng Một năm 2018, đính kèm bên dưới một tấm ảnh. Ảnh do Thang Sướng chụp bằng điện thoại, nơi chụp chắc là đỉnh núi, xung quanh cây cối xanh tươi rậm rạp, xa xa bên dưới bầu trời xanh chính là thành phố Nam Đô. Tấm ảnh được chụp rất nghệ thuật, phong cảnh tươi đẹp khiến lòng người thư thái.
Trực giác mách bảo Triệu Mộ Vân nhất định phải tới tận nơi xem thử.
“Trực giác? Triệu Mộ Vân, cậu bắt đầu phá án nhờ trực giác từ khi nào thế?” Nghe Triệu Mộ Vân bày tỏ suy nghĩ, Lý Tố Tố không khỏi thắc mắc.
“Không phải trực giác hoàn toàn, đúng hơn là suy luận chưa được chứng thực.” Triệu Mộ Vân giải thích.
“Thôi được rồi, tớ không phủ nhận. Nhưng cậu nói với tớ không phải là muốn nhờ tớ đi tìm ngọn núi đó đấy chứ?” Lý Tố Tố xua tay rối rít, “Giờ cậu được phục chức rồi, đừng hòng lợi dụng tớ nữa.”
“Đồ keo kiệt, cậu yên tâm, tớ đã giao cho một đội cảnh sát tìm kiếm ngọn núi rồi, không cần nhờ đến cậu.” Triệu Mộ Vân đảo mắt ngán ngẩm. “Chẳng qua là nghĩ tới vài việc, cảm thấy không yên tâm.”
“Chuyện lạ đây, nói tớ nghe thử xem nào.”
“Có khả năng cả Trương Tuệ Phương và Thang Sướng đều tự sát…”
“Tự sát? Điên à? Tự chặt mình thành mấy khúc á?” Lý Tố Tố giơ tay sờ trán Triệu Mộ Vân.
Triệu Mộ Vân hất tay cô ta ra, “Đừng nghịch, tớ nói thật đấy, có lẽ ai đó biết việc họ không muốn sống nữa, nên đã uy hiếp hoặc lợi dụng cái chết của họ.”
“May mà cậu nói với tớ nhé, cậu mà nói với phó giám đốc của các cậu, e là ông ấy sẽ mắng cậu vuốt mặt không kịp.”
“To suy đoán vậy thôi chứ chưa có chứng cứ. Song, bất kể kẻ tình nghi có trực tiếp giết người không, thì hành vi điên rồ của hắn vẫn không thể tha thứ được!” Nói đến đây, Triệu Mộ Vân bỗng nổi giận. “Cả Phương Tử Kiện nữa, dám lợi dụng vụ giết người hàng loạt để ép bọn tớ điều tra lại vụ Tô Tình Tình.”
“Nhắc tới Phương Tử Kiện, cậu có báo cáo cấp trên không thế?” Lý Tố Tố lo lắng hỏi.
“Tạm thời thì chưa. Cấp trên mà biết nhất định sẽ không cho đâu.”
“Bảo sao cậu chỉ cho hai lính mới lóng ngóng Vu Đức Chính và Hoàng Hưng Tài điều tra vụ này. Bạn của tớ quả là đa mưu túc trí…”
“Nói gì khó nghe vậy! Vu Đức Chính vừa giỏi ăn nói vừa biết ứng biến linh hoạt, lại còn giao thiệp rộng, mỗi tội hơi bộp chộp. Còn Hoàng Hưng Tài tuy kiệm lời và hơi non kinh nghiệm, nhưng được cái tư duy phân tích tốt. Chưa biết chừng hai người này phối hợp với nhau lại làm nên chuyện.”
“Nghĩ lại, tớ vẫn muốn được phỏng vấn Phương Tử Kiện. Chị em tốt ơi, sắp xếp giúp tớ đi mà.” Lý Tố Tố ôm ôm ấp ấp, làm nũng với Triệu Mộ Vân.
“Đừng hòng, tên này khiến người ta sởn cả tóc gáy.” Triệu Mộ Vân xua tay, mắt ánh lên vẻ vừa lo âu vừa bối rối. “Chí ít phải đợi phá được án đã.”