Công Dân Tuân Thủ Pháp Luật

Lượt đọc: 1232 | 3 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Vĩ thanh

Thành phố Nam Đô bất ngờ mưa lớn bảy ngày liền. Nước mưa bủa vây khắp chốn, các phố lớn ngõ nhỏ đều ngập đến đầu gối, cả thành phố gần như tê liệt, ai nấy cố gắng hạn chế đi ra ngoài. Trên đường tuyệt nhiên không thấy bóng ô tô chạy, chỉ thấy xuồng cứu hộ của đội phòng cháy chữa cháy, đi đến đâu cũng là cảnh tượng sơ tán và cứu nạn.

Nước mưa xối xả không những không gột sạch bùn nhơ và bụi bặm, ngược lại càng khiến thành phố thêm nhớp nhúa bẩn thỉu. Nhưng sau khi trận mưa lớn qua đi, thành phố lại được thay áo mới, rất nhiều chuyện cũng kết thúc.

Dương Trạch Vũ, Tống Viễn Đào và Ngô Thiên Quân phải ra hầu tòa vì tội hiếp dâm Thang Sướng. Do có liên quan tới nhiều vụ xâm hại tình dục, chúng lần lượt phải nhận các mức án 15 năm, 10 năm và 8 năm tù giam. Những kẻ phụ trách chính trong công ty quản lý của Thang Sướng cũng bị xét xử. Các nghệ sĩ dưới trướng công ty được cảnh sát giải cứu, sau khi vụ tố tụng dân sự này kết thúc, họ đều nhận được khoản bồi thường tương ứng.

Trương Ninh bị tạm giam vì các tội danh bắt cóc, tấn công cảnh sát và cản trở người thi hành công vụ. Vì đã được đương sự tha thứ, nên hắn được giảm án. Trương Ninh đã khai báo với cảnh sát toàn bộ sự thật về vụ ngộ sát Lư Phi nhiều năm về trước, nhưng do Tô Tình Tình đã chết, thời gian trôi qua quá lâu, cảnh sát thiếu nhân chứng và bằng chứng nên không thể chứng thực lời hắn nói. Có điều, Trương Ninh đã viết cho cha mẹ Lư Phi một bức thư, kể rõ sự tình, rằng Tô Tình Tình lỡ tay đâm trúng Lư Phi trong lúc hỗn loạn, hắn chỉ nhận tội thay cô ta. Trong thư, hắn hết lời xin lỗi cha mẹ Lư Phi.

Ngoài ra, Trương Ninh đã khai báo với cảnh sát về việc tối hôm Tô Tình Tình thiệt mạng, hắn đã đến nhà Phương Tử Kiện và đánh ngất y, khiến y không thể tỉnh lại trong thời gian ngắn, nên ít nhất về mặt thời gian là có thể xóa bỏ nghi ngờ Phương Tử Kiện sát hại Tô Tình Tình.

Quách Hồng Lương được chứng minh không phải hung thủ giết Lôi Kiến Quân. Tất cả đều do Hoắc Cương cố ý hãm hại. Cảnh sát dựa vào các tài liệu Hoắc Cương để lại, cùng lời khai của Mao Chấn Hùng, sau khi điều tra cẩn thận, họ đã tìm ra sự thật:

Sau khi giết hại Lôi Kiến Quân, Hoắc Cương nhờ Mao Chấn Hùng xử lý thi thể. Mao Chân Hùng thấy Hoắc Cương lại giết người nên trong lòng vô cùng khổ sở, biết ông ta không thể quay đầu được nữa. Nhưng vì Hoắc Tư Kì, anh ta không muốn người cha già yêu con sâu sắc phải ngồi tù nên đồng ý hỗ trợ xử lý cái xác, đồng thời hoàn thành kế hoạch đổ tội cho Quách Hồng Lương. Sau đó Mao Chấn Hùng quyết định ra đầu thú, gánh toàn bộ trách nhiệm, ngăn chặn kế hoạch giết người tiếp theo của Hoắc Cương.

Tuy Quách Hồng Lương không tham gia vào vụ giết người, nhưng trong quá trình điều tra, cảnh sát phát hiện anh ta có hành vi đưa và nhận hối lộ. Cảnh sát đã chuyển giao các tài liệu có liên quan cho viện kiểm sát để tiếp tục điều tra.

Triệu Mộ Vân đưa con gái đến thăm Quách Hồng Lương. Anh ta ôm chặt con vào lòng, hai mắt đỏ hoe. Triệu Mộ Vân rời khỏi phòng gặp mặt.

“Cha, bao giờ cha mới đưa con đi chơi?” Duyệt Duyệt ngây thơ hỏi.

“Cha xin lỗi, cha làm sai nên sẽ không được tới thăm Duyệt Duyệt một thời gian.”

“Cha đừng khóc. Cô giáo bảo, biết nhận sai và sửa sai thì vẫn là trẻ ngoan.” Duyệt Duyệt vừa nói vừa lau nước mắt cho Quách Hồng Lương.

“Cô giáo nói phải lắm, nói phải lắm…” Quách Hồng Lương gật đầu lia lịa, lại ôm chặt con gái vào lòng.

Cao Văn Hạo bị thương nặng, nhưng không nguy hiểm tới tính mạng. Trong tình thế ngàn cân treo sợi tóc, Triệu Mộ Vân bắn trúng Phương Tử Kiện mới giữ được mạng cho Cao Văn Hao.

Sau khi tỉnh lại, Cao Văn Hạo nhất quyết không chịu nói chuyện, như thể đã trở thành người câm. Nhưng thi thoảng hắn lại nhìn người ta rồi đột nhiên bật cười, ánh mắt và nụ cười trông mà sởn gai ốc.

Cao Văn Hạo thừa nhận mình là hung thủ sát hại Tô Tình Tình với Triệu Mộ Vân, Tần Ngọc Kha và Phương Tử Kiện. Nhưng cảnh sát không tìm được vật chứng trực tiếp, nên công tố viên chỉ có thể khởi tố thông qua các bằng chứng gián tiếp và lời khai của nhân chứng. Trong quá trình thẩm tra, tòa án tiến hành giám định tâm thần cho Cao Văn Hạo, các cơ quan liên quan хас định anh ta mắc bệnh tâm thần. Căn cứ vào yếu tố này, tòa xử Cao Văn Hạo tử hình, tạm hoãn thi hành án hai năm.

Biết tin Hoắc Cương tự sát, Mao Chấn Hùng chết lặng suốt mười phút rồi thốt lên với đôi mắt đẫm lệ, “Xin lỗi em, Tư Kì…”

Tuy không phải hung thủ, nhưng Mao Chấn Hùng vẫn bị khởi tố với các tội danh: khai man, xâm phạm thi thể nạn nhân và cản trở người thi hành công vụ. Sau khi vào tù, anh ta yêu cầu được gặp Triệu Mộ Vân.

“Cảnh sát Triệu, thành thật xin lỗi, giá như tôi nói ra sự thật sớm hơn có lẽ đã cứu được cha.” Bên kia vách ngăn bằng kính, Mao Chấn Hùng tỏ ra hối hận.

“Là cảnh sát, có lẽ tôi không nên nói những lời này. Hoắc Cương không sợ hãi cái chết mà đang mong chờ nó… Bước vào con đường báo thù là không thể quay đầu, ông ấy sớm đã lên kế hoạch chết chung.” Triệu Mộ Vân không nói hết câu, chỉ thấy tiếc nuối và đồng cảm sâu sắc với Hoắc Cương.

Mao Chấn Hùng im lặng giây lát, rồi thở dài, “Cảnh sát Triệu, tôi hỏi cô chuyện này được không?”

“Anh cứ nói, miễn không vi phạm kỉ luật là được.”

“Trong laptop của cha tôi có một email nặc danh, trong email có kế hoạch giết người, các cô đã tìm ra người gửi email cho ông ấy chưa?”

“Email? Email gì? Trong laptop của Hoắc Cương, trừ các video ông ấy ghi lại từ trước và kế hoạch gây án do ông ấy tự viết thì không hề có email nào.” Triệu Mộ Vân thoáng ngẩn người.

“Hai năm trước, hồi cha tôi mới vào viện dưỡng lão, tôi đến giúp ông ấy chuyển đồ, lúc đó công ty tôi có văn kiện cần xử lý gấp nên tôi mượn tạm laptop của ông ấy. Sau đó tôi vô tình trông thấy một email nặc danh, email này dùng chữ cái tiếng Anh để thay thế tên người, nội dung chính không khác biệt mấy kế hoạch giết người hàng loạt mà cha tôi viết.” Mao Chấn Hùng nhớ lại rồi nói tiếp, “Hồi đó tôi còn tưởng là trò đùa ác ý, về sau phát hiện cha tôi thực sự đã giết người theo kế hoạch đó, tôi mới vỡ lẽ sự thật không đơn giản như vậy!”

“Có thể do Hoắc Cương tự viết thì sao.” Ngoài miệng nói vậy, nhưng trong lòng Triệu Mộ Vân cũng dấy lên nghi ngờ.

Mao Chấn Hùng lắc đầu, “Chắc không phải. Tôi cũng không dám chắc, nhưng nếu đúng là cha tôi viết thì tại sao cha phải gửi email nặc danh cho chính mình? Hơn nữa, tôi luôn có cảm giác cha tôi không phải kiểu người có thể vạch ra kế hoạch giết người độc ác và tỉ mỉ như vậy. Thà bảo ông ấy đã cầm dao xông thẳng đến nhà kẻ thù, tôi thấy còn đáng tin hơn.”

“Ý anh là có người đứng sau xúi giục Hoắc Cương?”

“Tôi từng hỏi cha về chuyện này, ông ấy chỉ bảo tôi nghĩ nhiều. Nhưng tôi cho rằng, có lẽ ai đó đã lợi dụng tâm lý muốn báo thù cho Tư Kì của cha để thao túng toàn bộ sự việc.” Mao Chấn Hùng nghiến răng.

“Có lẽ?” Tự nhiên trong lòng giật thót, Triệu Mộ Vân trầm ngâm hồi lâu rồi nói, “Chúng tôi sẽ tiếp tục điều tra việc anh vừa tiết lộ. Nhưng có chuyện này tôi phải hỏi anh, chuyện về cái chết của Trương Tuệ Phương!”

Khóe mắt Mao Chấn Hùng giật giật mấy cái.

“Khi chọn Trương Tuệ Phương là mục tiêu, các anh sớm đã biết nguyên nhân cái chết của con trai bà ấy, đúng không?”

Mao Chấn Hùng gật đầu. “Vâng, tôi chỉ đi làm công ích theo kế hoạch, Trương Tuệ Phương bắt đầu viết thư nặc danh từ nhiều năm về trước. Đã có người phát hiện ra chuyện này trước chúng tôi, người đó chắc chắn không phải cha tôi. Có lẽ y mới là kẻ đứng sau lên kế hoạch cho mọi chuyện!”

Ánh mắt trở nên sắc bén, Triệu Mộ Vân nhìn xoáy vào mắt Mao Chấn Hùng, nhấn mạnh từng tiếng, “Tôi chỉ không hiểu, bà ấy đã quen sống trong dằn vặt suốt bao nhiêu năm, tại sao tự nhiên lại muốn tìm đến cái chết?”

Mao Chấn Hùng bắt đầu run rẩy, cắn chặt răng không nói câu nào.

“Anh và Hoắc Cương đã làm gì đó kích động bà ấy, đúng không?”

“Tôi viết thư trả lời… đúng hơn là gửi một bức thư soạn sẵn…”

“Trong thư viết gì?”

Triệu Mộ Vân thấy trong lòng nhói lên.

“Bà… là… kẻ… giết… người!” Mao Chấn Hùng ngập ngừng thốt ra năm tiếng.

“Lòng báo thù đã khiến các anh trở thành chính loại người các anh căm ghét nhất.”

Nói rồi, Triệu Mộ Vân rời khỏi phòng gặp mặt phạm nhân.

Rời trại giam, Triệu Mộ Vân lập tức triển khai điều tra về email nặc danh. Nhưng do thời gian đã quá lâu, bản thân Mao Chấn Hùng cũng không nhớ rõ nội dung cụ thể trong thư mà chỉ nhớ đại khái. Cảnh sát điều tra suốt thời gian dài vẫn không có kết quả.

Tuy không thể xác minh việc này, nhưng những lời Mao Chấn Hùng nói tựa như trận bão cát ập đến bất ngờ, gieo xuống lòng Triệu Mộ Vân một nỗi bất an không sao giải thích được.

Phương Tử Kiện trúng đạn ở vai, mất nhiều máu nên rơi vào hôn mê, phải nằm viện hai tuần. Trong hai tuần này, y vô cùng kiệm lời, thậm chí chẳng buồn quan tâm tới chuyện khiếu nại hay phúc thẩm vụ án của mình.

Ra viện, Phương Tử Kiện vẫn bị giam giữ riêng như trước, nhưng trại giam đã cho phép y tham gia các hoạt động và lao động như trước đây. Biểu hiện của y cũng bình thường trở lại, không còn giả điên giả dại nữa, y lại trở thành “phần tử trí thức” trầm tính kiệm lời, ngoan ngoãn nghe lời như xưa.

Vì cảnh sát đã cung cấp cho tòa án các bằng chứng mới, ba tháng sau Tòa án Nhân dân thành phố Nam Đô quyết định tiến hành phúc thẩm vụ án Phương Tử Kiện giết vợ. Một tuần sau, dựa theo nguyên tắc suy đoán vô tội, tòa tuyên Phương Tử Kiện trắng án và được tha bổng.

Ngày Phương Tử Kiện ra tù, quản giáo Dương Ba đích thân tiễn y ra cổng.

“Anh Phương, anh đúng là không phải người bình thường, ra ngoài rồi nhớ đừng quay lại đây nhé.”

Nói xong, Dương Ba vỗ vai Phương Tử Kiện mấy cái rồi định quay vào trại giam. Cậu ta biết Phương Tử Kiện không thích nói chuyện, nên cũng không hi vọng y sẽ đáp lời.

Chẳng ngờ Phương Tử Kiện lại lên tiếng, “Quản giáo Dương, nói thật lòng, ở trong này tôi mới thấy yên ổn.”

Tuy không hiểu ý Phương Tử Kiện, nhưng Dương Ba vẫn thấy vui vì y trả lời mình, “Đi đi, đi đi, trong lòng thấy yên ổn thì đi đâu cũng thấy yên ổn!”

Phương Tử Kiện lặng người, gật đầu, xách túi quay gót rời khỏi trại giam.

Ánh nắng chói chang làm Phương Tử Kiện phải giơ tay che bớt. Tầm nhìn hơi mơ hồ, nhưng y nhanh chóng phát hiện trước cổng trại giam có vài siêu xe màu đen dàn hàng đợi sẵn, toàn bộ lãnh đạo cấp cao đương chức của công ty Công nghệ Vân Hạ đều đứng chờ trước cổng. Vừa trông thấy Phương Tử Kiện đi ra, họ hối hả theo sau Từ Thiên Đằng tiến lại niềm nở đón chào.

Từ Thiên Đằng cười xởi lởi nhất, bước chân cũng gấp gáp nhất.

“Anh Phương, chúc mừng anh rửa sạch oan ức bấy lâu…”

“Mấy người về công ty trước đi, để lại cho tôi một chiếc xe là được.” Phương Tử Kiện ngắt lời Từ Thiên Đằng.

“Chuyện này.” Từ Thiên Đằng là kẻ thông minh, trông sắc mặt Phương Tử Kiện là hiểu ngay y không thích đón tiếp rầm rộ, nên bỏ luôn ý định khuyên nhủ, “Được ạ, cậu Chu, cậu để lại xe cho anh Phương.”

Phương Tử Kiện cầm chìa khóa xong lên xe lái đi thẳng, chẳng buồn đoái hoài đám người đến đón. Y không có ý định về nhà hay tới công ty, mà lái xe tới nghĩa trang Biển Đảm, tìm mộ phần của Hoắc Cương và Hoắc Tư Kì. Trước khi chết, Hoắc Cương đã chọn đặt mộ nằm cạnh mộ con gái mình.

Phương Tử Kiện quét dọn sạch sẽ mộ hai người, sau đó đặt xuống một bó lưu ly tươi.

“Không ngờ nơi đầu tiên anh tới sau khi ra tù lại là nơi này.”

Triệu Mộ Vân cũng cầm theo một bó hoa. Cô từ tốn ngồi xuống, tay đặt hoa lên mộ nhưng ánh mắt dán chặt vào bó lưu ly của Phương Tử Kiện.

“Tôi cũng không ngờ, vừa ra tù mà đã được đội trưởng Triệu để mắt.” Phương Tử Kiện cười chua chát.

“Anh được tha bổng, về công về tư tôi đều nên đến thăm.” Triệu Mộ Vân điềm nhiên đáp.

“Đội trưởng Triệu thật có lòng.”

“Tại sao anh tới đây?”

Triệu Mộ Vân hỏi thẳng.

“Hiếm khi có đối thủ cao tay như Hoắc Cương, nên tôi muốn tới viếng mộ, lý do này hợp lý không?” Giọng Phương Tử Kiện nói vẻ cợt nhả.

“Nghe hơi gượng ép.”

“Trên đời này làm gì có nhiều câu hỏi tại sao như thế. Lý do tôi đưa ra không phù hợp với suy nghĩ của cô, nên cô sẽ luôn thấy nó gượng ép.”

Triệu Mộ Vân nhìn Phương Tử Kiện. Từ góc độ cá nhân, cô thấy thà để y tiếp tục ngồi tù còn hơn. Nhưng với tư cách cảnh sát, cô lại không thể nhìn người khác bị oan.

“Mao Chấn Hùng kể anh ta từng thấy email nặc danh trong laptop của Hoắc Cương, nói về kế hoạch báo thù hoàn chỉnh, hay nói cách khác là kế hoạch giết người…”

“Cô nghi ngờ thư do tôi gửi.”

Phương Tử Kiện ngắt lời Triệu Mộ Vân.

“Không sai, bởi vì anh biết trước thời gian và địa điểm gây án của Hoắc Cương. Nếu nguyên nhân là do chính anh đứng sau thao túng hàng loạt vụ án mạng, thì mọi chuyện sẽ được giải thích hợp tình hợp lý.”

Triệu Mộ Vân im lặng giây lát mới nói tiếp, “Hơn nữa, nếu không có vụ giết người hàng loạt thì sao anh có thể nhanh chóng ra tù được?”

Phương Tử Kiện cười nhạt, “Tôi thấy, nhờ phát súng của cô, tôi mới được ra tù thì có. Phát súng của cô đã cứu mạng tên cặn bã Cao Văn Hạo!”

“Người tôi muốn cứu là anh.”

Hai người đều im lặng.

“Đội trưởng Triệu này, thời gian không còn sớm nữa, tôi về trước đây.” Phương Tử Kiện nhún vai.

“Tôi sẽ tìm ra sự thật. Nếu để tôi phát hiện anh chính là kẻ xúi giục Hoắc Cương gây ra vụ án mạng hàng loạt, tôi sẽ tổng anh vào tù lần nữa!”

Triệu Mộ Vân lớn tiếng tuyên bố, tay siết chặt thành nắm đấm.

“Sự thật? Thế nào mới là sự thật? Điều cô tin tưởng thì là sự thật sao?” Phương Tử Kiện ngoái lại, lạnh lùng buông một câu.

Triệu Mộ Vân thoáng ngẩn người. Hồi Phương Tử Kiện còn trong tù, y cũng từng nói với cô câu ấy.

“Đội trưởng Triệu, cô đừng quên, chứng cứ mới là sự thật duy nhất cô có thể tìm thấy.” Nói xong, Phương Tử Kiện rảo bước xuống núi.

Đúng lúc này, gió lớn thổi tới cuốn bay cả lá khô và hoa tươi dưới đất, trên trời bỗng lất phất tuyết rơi.

Triệu Mộ Vân nhìn bóng Phương Tử Kiện khuất dần. Cô quấn chặt áo khoác trên người, mùa đông đã tới, gió lạnh thấu xương…

Xuân tháng Tư, hoa đỗ quyên nở rộ khắp núi Kim Phật, tạo nên quang cảnh rực rỡ mê hồn, khiến người ta cứ ngỡ lạc vào cõi tiên giữa nhân gian.

Dưới chân núi Kim Phật có ngôi nhà giả cổ nằm ẩn mình giữa rừng cây. Kiến trúc ngôi nhà hết sức tinh tế, thấm đẫm hơi thở nghệ thuật. Nếu không phải trước cổng nhà đang đỗ một chiếc Lamborghini, khéo ai đến đây cũng sẽ lầm tưởng mình vừa đi xuyên thời gian để trở về quá khứ.

Bước qua cổng chính là đến khoảnh vườn có cây cầu nhỏ bắc ngang dòng nước, cây tỏa bóng mát, hoa thơm cỏ lạ, hòn giả sơn và chòi nghỉ, tất cả được sắp xếp hợp lý và đẹp mắt, ai thấy cũng phải tấm tắc khen ngợi.

Nhà xây bằng gỗ, gồm ba khu nhà quay mặt vào nhau, nối liền bằng hành lang. Gian nhà chính nằm ở giữa, rộng rãi thông thoáng và thoang thoảng mùi đàn hương. Phía trên gian nhà chính treo tấm hoành phi đề ba chữ “Tình Vũ Trai”, nét bút vừa bay bổng, vừa cứng cáp, trông vô cùng sinh động, có vẻ là nét bút của một bậc thầy thư pháp.

Phương Tử Kiện đang ngồi trước bàn làm việc bằng gỗ lim trong Tình Vũ Trai, trên mặt bàn đặt laptop. Y chăm chú gõ bàn phím, mười ngón tay múa lượn hệt như nghệ sĩ dương cầm đang biểu diễn.

“Phương Tử Kiện!”

Triệu Mộ Vân dẫn theo một nhóm cảnh sát hình sự ập vào, đi thẳng tới Tình Vũ Trai. Phương Tử Kiện bấm nút enter, chương trình được tải lên internet. Trông y bình tĩnh như thể đã biết trước Triệu Mộ Vân nhất định sẽ tới đây.

“Đội trưởng Triệu, lâu lắm mới gặp, cô vẫn khỏe chứ?” Phương Tử Kiện nhẹ nhàng cất tiếng.

“Tôi đã nói rồi, tôi sẽ quay lại tìm anh.”

Triệu Mộ Vân lấy ra lệnh bắt giữ có xác nhận của viện kiểm sát, đặt xuống trước mặt Phương Tử Kiện, “Theo ’Quyết định bắt giữ được viện kiểm sát phê duyệt, anh bị bắt vì tình nghi xúi giục người khác phạm tội.”

Hai cảnh sát bước lên, mang laptop của Phương Tử Kiện đi.

“Hơi muộn so với dự tính của tôi, song thế này cũng tốt, có đủ thời gian cho tôi hoàn thành tác phẩm mới.” Phương Tử Kiện mỉm cười giơ tay ra, để cảnh sát đeo còng tay cho mình.

“Anh quá tự cao tự đại, nhưng lưới trời lồng lộng! Pháp luật sẽ không bỏ qua cho bất cứ ai phạm pháp.” Triệu Mộ Vân nghiêm mặt đáp.

“Để tôi đoán thử.” Phương Tử Kiện nhắm mắt làm bộ suy nghĩ, vài giây sau y mở mắt ra nói, “Cao Văn Hạo, các cô lấy được chứng cứ từ chỗ Cao Văn Hạo.”

“Không sai, cảnh sát đã mời bác sĩ tâm thần đến trị liệu cho Cao Văn Hạo, giờ tinh thần anh ta đã ổn định lại. Quan trọng hơn cả, anh ta đã sao lưu dữ liệu từ hệ thống Thiên Nhãn của anh. Anh tưởng vận dụng kĩ thuật, lợi dụng hệ thống Thiên Nhãn là có thể âm thầm gửi email kế hoạch phạm tội cho Hoắc Cương mà không ai hay biết, cũng không để lại bằng chứng. Nhưng khôn quá hóa dại, hệ thống Thiên Nhãn có lưu lại chứng cứ phạm tội của anh.”

“Tôi xin được đính chính, hệ thống Thiên Nhãn hay kế hoạch giết người hoàn hảo đều không phải kĩ thuật, mà là nghệ thuật!” Phương Tử Kiện cao giọng.

“Anh thích gọi thế nào thì gọi. Hiện giờ chúng tôi đã có bằng chứng xác thực, anh không thoát được đâu. Thứ đang đợi anh ở phía trước chính là chế tài nghiêm minh của pháp luật!”

“Tôi chưa bao giờ trốn tránh, đội trưởng Triệu cứ yên tâm, tôi sẽ khai báo thành khẩn, bởi vì tôi cảm thấy trại giam mới là nơi thích hợp với tôi.” Phương Tử Kiện nghiêm túc đáp.

“Nếu thế, anh nên ra đầu thú từ sớm mới phải.” Triệu Mộ Vân cười nhạt.

“Tôi cần thời gian để làm một việc.” Phương Tử Kiện nói, đưa mắt về phía chiếc laptop vừa bị cảnh sát mang đi.

“Thời gian? Từ giờ anh sẽ phải dành phần lớn thời gian trong tù đấy.” Triệu Mộ Vân phất tay, hai cảnh sát lập tức áp giải Phương Tử Kiện ra khỏi nhà.

Lúc đi ngang qua Triệu Mộ Vân, Phương Tử Kiện dừng bước, “Đội trưởng Triệu, người như cô không bao giờ hiểu được tôi.”

“Tôi là cảnh sát, tôi không cần hiểu anh, tôi chỉ có trách nhiệm bắt giữ những người như anh.” Triệu Mộ Vân lạnh nhạt trả lời rồi ra lệnh, “Dẫn đi!”

Phương Tử Kiện không tiếp lời, theo cảnh sát ra ngoài và lên xe.

Nhìn theo bóng Phương Tử Kiện đi khuất, Triệu Mộ Vân bất giác thở dài. Quả thật cả đời này cô sẽ không bao giờ hiểu nổi kiểu người như y.

“Vu Đức Chính, Hoàng Hưng Tài, hai cậu lục soát nơi này xem có tìm thêm được gì không!”

Triệu Mộ Vân chỉ đạo. “Rõ, thưa đội trưởng.”

Hai người bắt đầu lục soát toàn bộ ngôi nhà.

“Người của phòng an ninh mạng đã đến chưa?”

Triệu Mộ Vân lớn tiếng hỏi.

“Đội trưởng Triệu, tôi… tôi ở đây.” Cậu Vương kĩ thuật viên phòng an ninh mạng giơ tay lên, thò người ra từ sau lưng cô.

“Cậu kiểm tra thử xem trong laptop này có gì.” Triệu Mộ Vân giao laptop của Phương Tử Kiện cho cậu Vương rồi quay đi sắp xếp những công việc khác.

Cậu Vương mở máy tính, trên màn hình xuất hiện một nhân vật 3D sống động như thật.

“Xin chào, tôi là cô gái AI, rất vui được làm quen với anh, anh tên là gì?” Từ máy tính vang lên giọng thiếu nữ ngọt ngào.

Nghe thấy giọng nói, Triệu Mộ Vân sững sờ quay đầu lại, lập tức trông thấy hình ảnh Tô Tình Tình tươi cười hiện giữa màn hình…

« Lùi
Tiến »