
Tần Ngọc Kha tuy chỉ là người bình thường nhưng lại rất bạo gan. Mang tiếng là “lập trình viên”, nhưng cô thừa hiểu trong công ty mình chỉ là “thợ code quèn” không có tiếng nói. Thợ code thì cũng có thần tượng, thần tượng của cô chính là Phương Tử Kiện, bậc kì tài từng làm mưa làm gió cả thế giới mạng chỉ dựa vào mã lập trình. Thật ra, mọi nhân viên trong công ty đều hiểu, không có Phương Tử Kiện thì không có Vân Hạ, thế mà bây giờ, tất cả thành quả của Phương Tử Kiện lại bị gã con buôn Từ Thiên Đằng cướp đoạt.
Tần Ngọc Kha bằng lòng giúp đỡ Vu Đức Chính không chỉ vì nể bạn trai, mà còn vì thần tượng Phương Tử Kiện của cô. Nếu cuối cùng chứng minh được Phương Tử Kiện vô tội, chưa biết chừng y có thể quay lại Vân Hạ làm việc. Cứ nghĩ tới chuyện được tận mắt nhìn thấy thần tượng, thậm chí được làm việc chung với thần tượng là Tần Ngọc Kha lại bật cười khúc khích.
Cả ngày hôm đó, Tần Ngọc Kha ở trong trạng thái phấn khích quá mức. Cô còn chủ động ôm một đống công việc của nhóm, khiến sếp cũng phải ngạc nhiên. Để điều tra “tình hình quân địch”, buổi trưa Tần Ngọc Kha cố ý mua cà phê và bánh ngọt rồi sang kho số liệu thăm Cao Văn Hạo.
Trước giờ Cao Văn Hạo luôn như “người vô hình” trong văn phòng, đột nhiên hôm nay lại được người đẹp Tần Ngọc Kha tới thăm, không khỏi khiến các đồng nghiệp khác chú ý.
Bản thân Cao Văn Hạo cũng chưa bao giờ nghĩ Tần Ngọc Kha sẽ tới tìm mình. May mà đang trong giờ nghỉ trưa, anh ta vội vàng dẫn Tần Ngọc Kha sang phòng trà nước vắng hoe, sau đó đóng cửa lại.
“Cô tìm tôi có việc gì sao?” Cao Văn Hạo ngại ngùng hỏi.
“Tôi mua cà phê và bánh ngọt để cảm ơn anh đã giúp tôi lần trước.” Tần Ngọc Kha thấy xung quanh không có người nên cũng hạ giọng xuống.
“Chuyện nhỏ thôi mà, cô khách sáo quá.” Cao Văn Hạo cúi đầu xua tay. “Nhắc mới nhớ, thế nào rồi, cô đã tìm được thông tin mình cần chưa?”
“À, tôi tìm thấy rồi, Phương Tử Kiện quả là tài giỏi!” Tần Ngọc Kha trả lời đại.
Cao Văn Hạo hơi nhíu mày, không đáp mà chỉ nhấp ngụm cà phê.
“Cà phê ngọt à?”
“Vâng, mocca đó, anh không thích à?”
“Tôi không uống cà phê ngọt.”
Tần Ngọc Kha không ngờ Cao Văn Hạo lại nói thẳng ra nên hơi ngại, “Xin lỗi, lần sau tôi sẽ mua cà phê đen cho anh.”
Cao Văn Hạo trả cà phê và bánh ngọt cho Tần Ngọc Kha, cúi đầu nói, “Không cần đâu, tôi nhận tấm lòng của cô. Nếu cô không còn chuyện gì nữa thì tôi bận chút việc.”
Tần Ngọc Kha bàng hoàng trước sự thiếu ý tứ của Cao Văn Hạo, cô đã mất công tới đây mà còn bị tạt cho gáo nước lạnh. Được cái, sau khi Cao Văn Hạo đi, Tần Ngọc Kha được thoải mái xem xét một vòng kho dữ liệu, lấy được thứ mình cần rồi mới rời đi.
Bình thường, giờ tan làm ở Vân Hạ là 5 giờ 30 phút chiều, nhưng đến 2, 3 giờ sáng vẫn có văn phòng sáng đèn là chuyện rất bình thường.
Tần Ngọc Kha ở lại công ty đến nửa đêm, đợi đèn văn phòng kho số liệu tắt hẳn mới triển khai hành động.
Để tránh gặp phải đồng nghiệp khác, cô dùng cầu thang bộ, còn cố tình đi vào góc chết của camera an ninh, cố gắng không để camera phát hiện cô lên tầng 23.
Cửa kho số liệu khóa chặt, đáng lẽ Tần Ngọc Kha không có quyền mở cửa, nhưng buổi trưa lúc tới đây cô đã tranh thủ sửa đổi thông tin trong thẻ của mình để thêm quyền hạn mở cửa kho số liệu.
Kiểm tra lại lần nữa, chắc chắn xung quanh không có ai khác, Tần Ngọc Kha mới mở cửa kho số liệu lẻn vào trong.
Chiếc máy tính “mục tiêu” đặt trong góc văn phòng, nếu không có lý do đặc biệt thì chẳng ai chú ý tới nó.
Bật máy tính lên, Tần Ngọc Kha không dám đăng nhập bằng ID của mình mà dùng ID giả cô cài đặt trên hệ thống an ninh từ trước. Sau đó cô bắt đầu viết code để truy tìm dấu vết xâm nhập mạng và ID của người dùng.
Đúng lúc này, điện thoại Tần Ngọc Kha rung bần bật.
“Em yêu, anh đang ở trước cổng chính rồi, có vấn đề thì cứ ‘call’ anh nhé.” Đầu bên kia vang lên giọng Giọng Vu Đức Chính.
“Anh chỉ lắm chuyện.” Ngoài miệng nói vậy, nhưng trong lòng Tần Ngọc Kha lại cảm thấy ngọt ngào.
Vu Đức Chính tắt máy mà cứ thấy thấp thỏm không yên.
Anh ta bắt đầu hối hận vì đã kéo bạn gái vào vụ này. Tìm một cái cây không bắt mắt bên cạnh quảng trường trước tòa nhà Vân Hạ, anh ta ra đó ngồi chờ, tặc lưỡi ngắm nghía tòa nhà kính tràn đầy hơi thở công nghệ. Tuy không thích Phương Tử Kiện, nhưng phải công nhận y thực sự rất giỏi.
Vu Đức Chính lại định lôi điện thoại ra thì đúng lúc Lý Tố Tố gọi tới.
“Chị Lý, có chuyện gì thế?”
“Phương Tử Kiện vừa tới nhà tôi. Y muốn đi tìm hung thủ để báo thù!” Lý Tố Tố lúc này vẫn chưa hết kích động.
“Cái gì? Phương Tử Kiện đến tìm chị? Chị không sao chứ?”
“Tôi không sao, y tới chỗ tôi để tìm kiếm tung tích Trương Ninh.”
“Phương Tử Kiện tìm Trương Ninh làm gì?”
“Y cảm thấy Trương Ninh cũng sẽ tìm hung thủ báo thù, cho nên y muốn ra tay trước hắn.”
“Y bỏ đi lâu chưa?” Trong lòng Vu Đức Chính bỗng có dự cảm không lành.
“Vừa mới xuống nhà thôi.”
“Được, tôi sẽ sắp xếp cảnh sát qua đó, chưa biết chừng kịp bắt được y, chị nhớ chú ý an toàn.”
Vu Đức Chính liên lạc với cảnh sát khu vực Lý Tố Tố sống, bảo họ nhanh chóng cử người tới vây bắt Phương Tử Kiện.
Nhưng anh ta vẫn cảm thấy không yên lòng. Nếu đúng như những gì Lý Tố Tố nói, cả Trương Ninh và Phương Tử Kiện đều muốn tìm hung thủ báo thù, vậy hung thủ là ai? Rõ ràng hai người đều chưa biết danh tính hung thủ, nhưng có một người khác sắp biết ngay thôi.
“Tần Ngọc Kha!” Vu Đức Chính nghẹn ngào gọi tên bạn gái. Rốt cuộc cũng biết cảm giác thấp thỏm của mình nãy giờ là do đâu, Vu Đức Chính cuống quýt gọi điện cho Tần Ngọc Kha, giọng gấp gáp, “Kha Kha, mau ra ngoài đi, anh dẫn em rời khỏi đây!”
“Xem anh lo lắng chưa kìa, em nói cho anh biết, em biết…” Tần Ngọc Kha chưa kịp nói hết câu thì sau lưng có một cánh tay thình lình vươn ra, bịt chặt miệng cô lại.
Di động Tần Ngọc Kha rơi đánh bốp xuống sàn nhà.
“Kha Kha, Tần Ngọc Kha!” Vu Đức Chính hốt hoảng đứng dậy, lao về phía tòa nhà Vân Hạ.
Có điều, Vu Đức Chính chưa chạy được mấy bước thì sau lưng có bóng người thình lình vọt ra từ rừng cây. Anh ta chỉ cảm thấy sau ót nhói đau, rồi lăn ra bất tỉnh.
Người đánh ngất Vu Đức Chính chẳng phải ai xa lạ, mà chính là Trương Ninh.
Cuối cùng Triệu Mộ Vân cũng thực hiện được lời hứa với con gái. Khi kì nghỉ hè sắp kết thúc, cô đã đưa Duyệt Duyệt đi công viên giải trí cho trẻ em. Nụ cười của con trẻ có thể chữa lành tất thảy, kể cả những rạn nứt trong tim.
Nơi đây đèn đuốc lung linh, rực rỡ muôn sắc màu. Duyệt Duyệt cưỡi trên lưng ngựa gỗ, vẫy tay lia lịa với mẹ. Triệu Mộ Vân cũng mỉm cười vẫy tay với con gái. Lúc này cô mới nhận ra, người cô muốn bảo vệ nhất trên đời chính là con gái.
Triệu Mộ Vân đang mải đắm chìm trong tình mẫu tử nồng nàn, thì đột nhiên chiếc di động lâu lắm không ai gọi tới rung lên bần bật. Người gọi là Hoàng Hưng Tài.
“Đội trưởng Triệu, xảy ra chuyện rồi!” Giọng cậu rất gấp gáp.
“Xảy ra chuyện gì?”
“Vu Đức Chính và bạn gái Tần Ngọc Kha đều mất tích rồi.”
“Sao lại thế?” Triệu Mộ Vân bàng hoàng.
“Tối qua họ đến công ty Vân Hạ điều tra vụ Phương Tử Kiện, sau đó cả hai đều biến mất, điện thoại cũng không gọi được.”
“Cậu báo cáo với phó giám đốc chưa?”
“Báo rồi ạ, sếp Hồ Minh Viễn đang cho người điều tra, nhưng tôi có cảm giác sự việc không đơn giản nên mới gọi cho chị.”
“Được rồi, tôi về sở ngay đây!”
Triệu Mộ Vân cúp máy. Con gái vừa xuống khỏi đu quay ngựa gỗ, cô lách qua đám đông, đi về phía con.
“Duyệt Duyệt, mẹ có việc rất quan trọng phải về ngay bây giờ.”
“Mẹ đi bắt người xấu ạ?”
“Ừ.” Triệu Mộ Vân gật đầu.
Duyệt Duyệt luyến tiếc nhìn công viên giải trí.
“Lần sau…”
“Mẹ rất giống Người Nhện, mẹ nhất định phải bắt được Yêu Tinh Xanh*.”
Nhân vật phản diện trong truyện tranh của Marvel, đối đầu với Người Nhện.
Triệu Mộ Vân ôm chặt con gái vào lòng, mỉm cười hạnh phúc.
Phương Tử Kiện ngâm mình trong hồ bơi. Y thích cảm giác này, cảm giác của tự do.
Đây là biệt thự thuộc sở hữu của công ty Công nghệ Vân Hạ, nằm ẩn mình trong rừng núi, bốn bề lắp đặt hệ thống an ninh nghiêm ngặt, được điều khiển hoàn toàn thông qua trí tuệ nhân tạo, không cần tới sức người.
“Henny, có khách tới thăm.” Một giọng nói ngọt ngào được tổng hợp từ trí tuệ nhân tạo vang lên, thiết bị điện tử bên cạnh Phương Tử Kiện hiển thị hình ảnh vị khách.
“Cho cậu ta vào.” Phương Tử Kiện ra khỏi bể bơi, khoác khăn tắm lên người, nhấp ngụm rượu vang đỏ để trên quầy bar.
Quản gia AI mở cửa, vị khách xách theo một chiếc túi lớn, đi thẳng vào trong, dường như rất quen thuộc với nơi này.
“Anh Phương, cuối cùng anh cũng về.” Vị khách chẳng phải ai khác mà chính là CEO Từ Thiên Đằng của công ty Công nghệ Vân Hạ.
“Cậu Từ, mấy năm nay vất vả cho cậu rồi.” Phương Tử Kiện rót rượu cho Từ Thiên Đằng.
“Việc nên làm thôi mà.” Từ Thiên Đằng cung kính gật đầu, đưa túi cho Phương Tử Kiện bằng cả hai tay, “Anh Phương, đây là chiếc laptop anh cần, em mang đến cho anh đây.”
Phương Tử Kiện liếc một cái, “Cứ đặt đấy, uống rượu trước đã.”
Từ Thiên Đằng đặt túi xuống, đón lấy ly rượu từ tay Phương Tử Kiện.
“Nghe nói cậu đã mời rất nhiều chuyên gia về bẻ khóa chiếc laptop này?” Phương Tử Kiện chợt lên tiếng.
Từ Thiên Đằng run bắn, ly rượu suýt nữa tuột khỏi tay.
“Không, không có, em chỉ sợ… sợ thời tiết ẩm, laptop trục trặc, nên mới mời chuyên gia về bảo… bảo dưỡng…” Trán toát mồ hôi hột, Từ Thiên Đằng vội vàng giải thích.
“Cậu chu đáo thật đấy.” Phương Tử Kiện vỗ nhẹ lên túi dung laptop.
Từ Thiên Đằng cúi đầu không dám nói tiếp. Anh ta rút khăn tay trong túi áo ra, lúng túng lau mồ hôi trên trán.
“Có người nói hung thủ sát hại Tô Tình Tình là người trong nội bộ công ty…” Phương Tử Kiện nhấp thêm hớp rượu vang.
Từ Thiên Đằng tức khắc quỳ sụp xuống đất, nước mắt lưng tròng. “Anh Phương, anh tin em, em có gan to bằng trời cũng không dám làm thế!”
“Tôi tin cậu.” Phương Tử Kiện vỗ vai anh ta, “Cậu không có gan, cũng không đủ thông minh.”
“Vâng, vâng, anh nói chí phải!” Từ Thiên Đằng gật đầu như bổ củi.
“Cậu yên tâm, mấy thứ của cậu đã được tôi cất giữ ở nơi an toàn nhất, tôi yên ổn, cậu cũng sẽ yên ổn, hiểu chứ?” Phương Tử Kiện đỡ Từ Thiên Đằng dậy.
“Hiểu, em hiểu.” Từ Thiên Đằng thở phào nhẹ nhõm, “Anh Phương, em có thể nhờ người sắp xếp đưa anh ra nước ngoài du lịch, chờ sự thật được làm rõ hẵng về nước.”
“Không cần, tôi phải tự tay kết liễu hung thủ!” Phương Tử Kiện lạnh lùng nói.
“Anh Phương thần thông quảng đại, tìm ra hung thủ là chuyện dễ như trở bàn tay, hay để em cho người…” Từ Thiên Đằng giọng rất kích động.
Phương Tử Kiện lắc đầu. Y chẳng buồn giải thích cho Từ Thiên Đằng hiểu nên đổi luôn đề tài, “Tôi hỏi cậu, hôm qua có một nhân viên tên Tần Ngọc Kha và một cảnh sát mất tích gần tòa nhà Vân Hạ à?”
“Cảnh sát? Chuyện này em không biết, nhưng đúng là có một nhân viên tên Tần Ngọc Kha mất tích, cảnh sát còn đến công ty điều tra, nhưng cụ thể mất tích ở đâu thì vẫn chưa có kết luận.” Từ Thiên Đằng suy nghĩ một chút rồi bổ sung thêm, “Nội bộ công ty cũng đã tiến hành rà soát, không phát hiện Tần Ngọc Kha có vấn đề bất thường, vả lại cô ta mới tới công ty hơn một năm, chắc không liên quan tới chuyện của Tô… của chị dâu.”
“Ngoài Tần Ngọc Kha, mấy ngày nay công ty còn nhân viên nào khác có biểu hiện bất thường không?”
Từ Thiên Đằng nghĩ đi nghĩ lại, khó xử đáp, “Chắc là không đâu…”
“Cậu gửi danh sách nhân viên được nghỉ, xin nghỉ hoặc tự ý nghỉ làm trước và sau khi Tần Ngọc Kha mất tích một ngày cho tôi, nhất là những nhân viên hôm nay không đi làm như thường lệ.”
“Vâng, em sẽ làm ngay.” Nói đoạn, Từ Thiên Đằng gọi điện luôn cho quản lý bộ phận nhân sự, năm phút sau danh sách được gửi tới.
“Cậu về được rồi.” Phương Tử Kiện hạ lệnh tiễn khách.
Từ Thiên Đằng ngớ người ra. Nhưng anh ta nhanh chóng vỡ lẽ, Phương Tử Kiện có thể dễ dàng đọc được email người khác gửi cho anh ta.
Đợi Từ Thiên Đằng ra về, Phương Tử Kiện mở máy tính, nhập một chuỗi kí tự dài, màn hình máy tính hiện ra nội dung email là danh sách nhân viên không đi làm hai ngày nay của công ty Vân Hạ.
Phương Tử Kiện lại gõ bàn phím một hồi, cuối cùng bấm enter.
“Khởi động chương trình Thiên Nhãn.” Máy tính vang lên giọng nói tổng hợp.
“Tìm kiếm hành tung, lịch sử liên lạc và chi tiêu trong bốn ngày qua, cùng vị trí hiện tại của toàn bộ người trong danh sách.” Phương Tử Kiện ra lệnh.
“Bắt đầu tìm kiếm.” Giọng nói trong máy tính đáp lại.
Màn hình máy tính thay đổi liên tục, thông tin về những người có trong danh sách được liệt kê đầy đủ.
Phương Tử Kiện cười nhếch mép.
Việc đầu tiên Triệu Mộ Vân làm sau khi trở lại là dẫn theo Đội 3 đến công ty Vân Hạ. Tòa nhà Vân Hạ có 79 tầng, phạm vi điều tra quá rộng, khó có kết quả trong thời gian ngắn, chẳng ai biết Tần Ngọc Kha đã đi đâu, cứ như cô đã bốc hơi khỏi thế gian này.
Camera an ninh quay được hình ảnh Vu Đức Chính, nhưng sau khi anh ta đi vào góc chết của camera thì không xuất hiện lại nữa. Cảnh sát đã tới kiểm tra hiện trường, tìm thấy dấu giày của Vu Đức Chính dưới một gốc cây, chứng tỏ anh ta đã từng đến nơi này. Nhưng sau đó anh ta đi đâu thì không có manh mối.
Nằm chếch bên cạnh quảng trường tòa nhà là một khu rừng đô thị, trong rừng có cỏ cây hoa lá và hòn giả sơn, nhưng không lắp đặt thiết bị giám sát an ninh, xuyên qua rừng là tới đường cái tấp nập xe cộ.
Triệu Mộ Vân cho rằng Vu Đức Chính đã bị ai đó đưa đi, nhiều khả năng là đưa ra đường cái theo lối rừng đô thị nên mới tránh được camera an ninh. Thông qua hệ thống camera giám sát trên đường, Triệu Mộ Vân tìm được vài chiếc xe khả nghi từng đỗ gần rừng đô thị, từ đó bắt đầu truy vết.
“Đội trưởng, anh Chính sẽ không xảy ra chuyện gì chứ?” Hoàng Hưng Tài ngồi ở ghế phụ lái, bồn chồn hỏi.
“Là một cảnh sát, mỗi giây mỗi phút chúng ta đều đang đối mặt với chuyện sống còn, không chỉ là chuyện sống còn của người khác mà còn của chính chúng ta, cậu hiểu chứ?” Triệu Mộ Vân căng mắt ra nhìn đường. Từ lúc về sở, cô luôn bận rộn điều tra, đã một ngày một đêm rồi chưa chợp mắt.
“Rõ, thưa đội trưởng.” Lần đầu tiên Hoàng Hưng Tài cảm nhận được sức nặng cũng như cái giá phải trả khi làm công việc này.
Vu Đức Chính có nằm mơ cũng không ngờ mình sẽ có lúc nhất thời sơ sẩy, để rồi bị Trương Ninh khống chế.
“Trương Ninh, mau thả tôi ra, tôi phải đi cứu người!” Vu Đức Chính vừa tỉnh lại đã hét toáng lên.
“Xin lỗi, tôi không thả anh ra được.” Trương Ninh một tay cầm đá mài, một tay cầm dao găm quân dụng, chăm chú mài dao.
Vu Đức Chính bị trói chặt tay chân sau thùng xe van, cửa xe che vải đen kín mít nên anh ta không biết xe hiện đang đỗ nơi nào.
“Trương Ninh, bắt giữ cảnh sát không phải tội nhỏ đâu. Bây giờ anh thả tôi ra, tôi sẽ bỏ qua cho anh, bằng không.” Vu Đức Chính còn chưa uy hiếp xong đã bị Trương Ninh ngắt lời.
“Làm xong việc cần làm tôi sẽ ra đầu thú.” Trương Ninh đặt đá mài xuống, giấu dao vào trong ống tay áo. Hắn mặc bộ quần áo thể thao màu đen, bên cạnh có chiếc ba lỗ gọn nhẹ, trong ba lô đựng các loại dụng cụ như dây thừng, móc sắt…
“Anh muốn làm gì?” Vu Đức Chính thắc mắc nhìn Trương Ninh.
“Báo thù cho Tô Tình Tình!” Trương Ninh bình tĩnh đáp.
“Anh yên tâm, tôi sẽ tìm ra hung thủ, tiện thể cứu bạn gái anh luôn. Nên bây giờ, tốt nhất anh hãy nói thật cho tôi biết, Tần Ngọc Kha điều tra được hung thủ là ai?”
“Tôi có nghe được gì đâu, cô ấy còn chưa nói xong thì điện thoại đã rơi xuống đất, chắc chắn cô ấy bị hung thủ bắt đi rồi!” Vu Đức Chính lo sốt vó.
Nhìn bộ dạng Vu Đức Chính, Trương Ninh biết anh ta không nói dối.
“Tôi hôn mê bao lâu rồi?”
“Một đêm.”
“Không được, mau thả tôi ra, tôi phải đi cứu Ngọc Kha!” Vu Đức Chính nôn nóng vùng vẫy.
“Lần cuối cùng Tần Ngọc Kha gọi điện cho anh, cô ta đang ở đâu?” Trương Ninh giữ chặt anh ta lại.
“Kho số liệu, cô ấy bảo kẻ tình nghi đã sử dụng máy tính công cộng trong văn phòng kho số liệu, nên cô ấy tới đó truy tìm dấu vết.”
“Được rồi, tôi sẽ điều tra rõ ràng.”
“Anh không được tự ý hành động, cảnh sát sẽ bắt hung thủ đền tội trước pháp luật…” Vu Đức Chính muốn khuyên bảo nhưng Trương Ninh đã mở cửa xe.
“Cảnh sát Vu, để không đánh rắn động cỏ, anh chịu khó chờ ở đây nhé.” Nói rồi, Trương Ninh nhảy xuống xe, đóng rầm cửa lại.
Mặc cho Vu Đức Chính la lối om sòm, bên ngoài vẫn không một lời đáp.
Trước khi bất tỉnh, Tần Ngọc Kha ngửi thấy một mùi rất hắc, đến khi tỉnh lại, cô phát hiện mình đang ở trong phòng cụm máy chủ*.
Tạm dịch từ “cluster”, hệ thống gồm nhiều máy chủ kết nối với nhau, khi máy chủ này ngừng hoạt động thì công việc nó đảm nhận sẽ được tự động chuyển sang máy chủ khác, giúp hệ thống vận hành trơn tru không bị gián đoạn.
Căn phòng này là nơi công ty Công nghệ Vân Hạ đặt máy chủ, có tổng cộng hơn 3.000 máy chủ cấu hình cao, gần như chiếm hết một tầng. Nhiệt độ phòng máy quanh năm được duy trì ở mức o°C, người nào đi vào đây sẽ cảm thấy không khác gì kho lạnh. Phòng máy được quản lý hoàn toàn tự động hóa, trừ phi máy móc có vấn đề còn không rất hiếm người vào đây.
Tần Ngọc Kha thấy tay chân mình bị trói chặt bằng dây thừng vào kệ máy trong góc phòng, không thể cử động. Cô muốn hét lên, nhưng miệng bị dán băng dính, chỉ có thể phát ra những tiếng ú ớ.
Một bóng người gầy gò ốm yếu xuất hiện trong tầm mắt, Tần Ngọc Kha không nhìn thấy mặt nhưng biết người này là ai. Tại sao lại là anh ta? Anh ta chỉ là nhân viên quèn không có gì nổi bật trong công ty. Thậm chí ngay cả nhân viên mới như cô, cho dù có đụng mặt anh ta cũng chẳng mấy khi chú ý.
Anh ta mà là kẻ tình nghi sát hại Tô Tình Tình ư? Tại sao anh ta phải làm vậy? Có phải anh ta bị người khác xúi giục không? Bỗng chốc, ngàn vạn câu hỏi ồ ạt tràn vào đầu Tần Ngọc Kha.
“Cô tỉnh rồi.” Người đó lên tiếng, “Tại sao cô lại muốn giúp Phương Tử Kiện?”
Tần Ngọc Kha giãy giụa.
“Tôi sẽ tháo băng dính bịt miệng cô, nhưng tôi khuyên cô đừng hét lên, tôi ghét nhất ồn ào.” Hắn quơ quơ con dao trong tay, “Cô thấy người ta giết gà chưa? Con dao này mà chọc vào động mạch chủ ở cổ là cô sẽ yên tĩnh ngay sau hai phút, hiểu chứ?”
Tần Ngọc Kha sợ hãi gật đầu.
Người đó xé băng dính bịt miệng Tần Ngọc Kha ra.
“Cao Văn Hạo, tại sao anh lại làm vậy?” Tần Ngọc Kha hỏi, hai mắt trợn tròn như chuông đồng, “Có phải anh bị người khác xúi giục không? Anh đừng sợ, anh thả tôi ra, tôi sẽ làm chứng cho anh.”
Nghe thấy thế, Cao Văn Hạo cười phá lên, cười đến chảy nước mắt, rồi tiếng cười dần biến thành tiếng nức nở. Nhìn dáng vẻ điên điên dại dại của anh ta, Tần Ngọc Kha không dám hó hé câu nào.
Cao Văn Hạo kéo áo lau khô nước mắt, lại nở nụ cười nhìn Tần Ngọc Kha, “Để tôi kể cô nghe một câu chuyện.”
Cao Văn Hạo cũng chỉ là nhân viên quèn, thậm chí còn chẳng bằng nhân viên quèn, anh ta là nhân viên kiểm thử phần mềm. Nếu số “thợ code” trong công ty là 1.000 thì số nhân viên kiểm thử phần mềm là 3.000. Cao Văn Hạo chính là một trong số 3.000 nhân viên này.
Cao Văn Hạo tốt nghiệp trường đại học hạng ba, chuyên ngành lập trình máy tính. Sau khi tốt nghiệp, anh ta phải tranh đấu sứt đầu mẻ trán mới vào được công ty Công nghệ Vân Hạ. Chính ra anh ta ứng tuyển vị trí lập trình viên, nhưng không hiểu sao bộ phận nhân sự lại xếp cho đi làm ở phòng kiểm thử phần mềm.
Dù thế, Cao Văn Hạo vẫn tràn đây hi vọng, ngày ngày đi làm sớm nhất và ra về muộn nhất. Anh ta tin rằng, chỉ cần bản thân không ngừng nỗ lực, nhất định anh ta sẽ được mọi người công nhận, được trao cơ hội phát huy năng lực. Nhờ có niềm tin này mà Cao Văn Hạo chịu uất ức đến mấy cũng nhẫn nhịn, anh ta tin rồi có ngày anh ta sẽ được nở mày nở mặt.
Chẳng mấy chốc, cơ hội ấy đã tới, Cao Văn Hạo được chọn tham gia dự án “Thiên Nhãn” do đích thân Phương Tử Kiện chỉ đạo.
Phương Tử Kiện là huyền thoại trong giới lập trình, là thần tượng và là tượng đài mà tất cả lập trình viên sùng bái. Cao Văn Hạo cũng không ngoại lệ, anh ta cho rằng đây chính là cơ hội để thể hiện bản thân. Anh ta vùi đâu làm việc không quản ngày đêm, chỉ vì muốn làm nhiều hơn người khác, muốn gần Phương Tử Kiện thêm chút nữa.
Không uổng công cần mẫn, Cao Văn Hạo phát hiện trong chương trình chính có một lỗ hổng nghiêm trọng. Phát hiện này khiến anh ta mừng rỡ như điên, chắc mẩm mình nhất định sẽ được Phương Tử Kiện tán thưởng và công nhận.
Cao Văn Hạo tìm đủ mọi cách, cuối cùng cũng được gặp Phương Tử Kiện.
“Thưa… thưa sếp Phương, tôi… tôi là Cao Văn Hạo, nhân viên kiểm thử phần mềm số 1087 tổ D, tôi phát hiện một lỗ hổng trong chương trình chính, có thể đánh sập Thiên Nhãn…” Vì hồi hộp nên Cao Văn Hạo nói năng lắp ba lắp bắp.
Phương Tử Kiện đang mải mê thao tác trên máy tính, chẳng buồn ngẩng đâu, chỉ “Ừ” một tiếng.
Cao Văn Hạo trở nên phấn chấn, tiếp tục nói, “Lỗ hổng nằm ở dòng 1720 trong mã chương trình chính, ở đây có…”
“Cậu thì biết cái cóc khô gì!” Phương Tử Kiện đâm bực, lườm Cao Văn Hạo một cái rồi chuyển sang bàn làm việc khác.
Bảy tiếng “cậu thì biết cái cóc khô gì” giống như cây búa giáng từ trên trời xuống, đập tan hi vọng và lòng tự tôn của Cao Văn Hạo, nghiền nát anh nhân viên quèn thành bột mịn.
“Từ giây phút ấy, tôi đã hiểu bản thân muốn làm gì.” Cao Văn Hạo cầm con dao trong tay, mặt mày hung tợn ngồi xổm bên cạnh Tần Ngọc Kha, “Tôi muốn hủy hoại y hoàn toàn, y cóc là gì hết, y chẳng là cái cóc khô gì hết.”
Cao Văn Hạo ngoạc mềm cười lớn, tiếng cười chói tai nghe váng cả óc.
“Cao… Cao Văn Hạo, chỉ vì thế mà anh giết Tô Tình Tình?” Giọng Tần Ngọc Kha run rẩy.
Cao Văn Hạo ngồi bệt xuống bên cạnh Tần Ngọc Kha, dáng vẻ trông càng đắc ý và hưng phấn.
“Tôi mai phục ba ngày trong nhà y, ba ngày cơ đấy! Cô có tưởng tượng nổi không? Chỉ uống nước chứ không ăn gì.” Cao Văn Hạo giơ dao lên cao, “Tôi đã chuẩn bị sẵn sàng để giết y, chờ y về nhà, tôi sẽ đâm từng nhát dao vào ngực y…”
“Anh… hóa ra anh muốn giết Phương Tử Kiện, nhưng tại sao anh lại giết Tô Tình Tình?” Tần Ngọc Kha hỏi.
“Bởi vì tôi có cơ hội khiến Phương Tử Kiện đau khổ hơn cả chết.” Cao Văn Hạo lúc lắc đầu, “Một màn kịch hay, một màn kịch đầy hấp dẫn! Giết Tô Tình Tình, sau đó đổ tội cho Phương Tử Kiện, khiến y thân bại danh liệt và bị xử bắn… Nhưng không ngờ thẩm phán không xử y tử hình, coi như số y may. Có điều bây giờ y cũng vượt ngục rồi! Cô nói xem, theo cô có phải ông trời đang trao cho tôi cơ hội xử lý y không?”
y Con dao trong tay Cao Văn Hạo sắp cứa vào mặt Tần Ngọc Kha đến nơi.
“Đúng… đúng…” Tần Ngọc Kha sợ đến nỗi vừa gật lấy gật để, vừa cố ngửa đầu ra sau.
“Y thì biết cái cóc khô gì, biết cái cóc khô gì… Y tưởng có phần mềm Thiên Nhãn trong tay là muốn làm gì thì làm à, tôi sẽ khiến mọi thứ trong tay y tan thành mây khói, gia đình, sự nghiệp, và cả mạng sống nữa, tôi sẽ khiến y vĩnh viễn bị chôn dưới mồi!” Cao Văn Hạo cười lạnh lẽo.
“Anh… anh định làm gì?”
y “Không làm gì hết, chờ Phương Tử Kiện tới đây tìm chúng ta. Chẳng phải y luôn vênh váo vì có Thiên Nhãn trong tay sao. Chờ y tới đây, những bông pháo hoa diễm lệ nhất thành phố Nam Đô sẽ nở rộ.” Nói đến đây, Cao Văn Hạo đứng dậy, lấy trong ba lô ra một món đồ thô sơ trông như cục gạch.
Lúc này Tần Ngọc Kha mới để ý, các góc trong phòng đều được gắn những “cục gạch” tương tự.
“Đây… đây là cái gì?” Tần Ngọc Kha có dự cảm không lành. Cao Văn Hạo vừa dùng ốc vít cố định “cục gạch” lên kệ máy tính, vừa khục khặc cười.
“Tôi gọi nó là C5, sức nổ mạnh hơn C4, công thức chế tạo của riêng tôi.”
“Thuốc thuốc nổ…. Anh điên rồi, trong tòa nhà này có cả nghìn người đấy!” Tần Ngọc Kha la lên.
“Thế thì sao? Sống chết có số, phú quý do trời, đã không thoát được thì cùng nhau xuống mồ hết đi!”
“Đồ điên! Đồ điên! Cứu tôi với, cứu với…”
Cao Văn Hạo nhặt băng dính dưới đất lên dán vào cổ Tần Ngọc Kha, rồi dùng băng dính mới dán chặt miệng cô lại.
Vu Đức Chính bị nhốt trong xe, lòng nóng như lửa đốt. Anh ta định mài đứt dây thừng trói tay mình bằng gờ thép trong góc xe, nhưng mài mãi mà không đứt. Tuy tay chân đều bị trói, nhưng anh ta vẫn cảm nhận được trong túi quần mình có chìa khóa.
Chật vật mãi Vu Đức Chính mới lật người lại được. Anh ta bắt đầu lắc mông, hi vọng có thể đẩy chìa khóa trong túi ra ngoài, vì trên móc chìa khóa có gắn dao gấp.
Móc chìa khóa mới thò ra khỏi túi quần được một nửa thì cửa xe mở đánh “rầm”. Vu Đức Chính giật nảy mình, chìa khóa rơi bốp xuống sàn xe. Ánh sáng mạnh tràn vào khiến anh ta lóa cả mắt. Đến lúc nhìn rõ người vừa mở cửa, anh ta vui mừng khôn xiết.
“Đội trưởng Triệu!”
Người vừa tới chính là Triệu Mộ Vân và Hoàng Hưng Tài. Nhờ hệ thống camera giám sát, họ đã kiểm tra liên tiếp vài chiếc xe khả nghi, cuối cùng tìm thấy Vu Đức Chính trên xe này.
“Anh ơi, anh không sao chứ?” Hoàng Hưng Tài cuống cuồng lao tới cởi dây trói cho Vu Đức Chính.
“Đội trưởng Triệu, Tần Ngọc Kha bị tấn công bất ngờ trong kho số liệu của công ty Công nghệ Vân Hạ, chúng ta phải lập tức tới đó.” Vu Đức Chính rối rít trình bày.
“Chúng tôi đã kiểm tra công ty Vân Hạ rồi, nhưng không tìm thấy người.” Triệu Mộ Vân thở dài.
“Không thể nào, nhất định họ vẫn còn ở trong đó, Trương Ninh cũng đã tới Vân Hạ. Hắn đánh ngất tôi, hắn muốn tìm hung thủ báo thù!” Vu Đức Chính bước đi tập tễnh. Vì bị trói quá lâu, tê hết cả người nên anh ta suýt ngã.
Hoàng Hưng Tài vội vàng đỡ Vu Đức Chính.
“Cậu đừng cuống lên. Bây giờ chúng ta cùng qua đó.” Triệu Mộ Vân quay sang bảo Hoàng Hưng Tài, “Cậu và Vu Đức Chính cùng tới Vân Hạ trước, tôi về sở xin lệnh khám xét, rồi sẽ dẫn cả đội đến lục soát toàn diện.”
“Không được!” Hồ Minh Viễn dứt khoát từ chối.
“Phó giám đốc, mạng người quan trọng!” Triệu Mộ Vân kiên trì thuyết phục.
“Công nghệ Vân Hạ không phải công ty bình thường, nếu cảnh sát xông vào lục soát, sáng sớm mai tin tức này sẽ lên trang nhất tất cả các trang báo mạng lớn nhỏ! Việc này sẽ gây ra ảnh hưởng và hậu quả thế nào, cô đã nghĩ chưa?”
“Một cảnh sát tên Vu Đức Chính bị đối tượng đánh ngất rồi bắt cóc, lời khai của cậu ta có được tính là bằng chứng không? Người mất tích là công dân gương mẫu hỗ trợ cảnh sát điều tra, sự an toàn của cô ấy có quan trọng không? Nếu xảy ra hậu quả, tôi chấp nhận một mình đứng ra chịu trách nhiệm!” Triệu Mộ Vân không nhượng bộ.
“Cô… cô…” Hồ Minh Viễn tức đến nỗi suýt đập vỡ tách trà trong tay.
“Phó giám đốc, thời gian gấp gáp, chúng ta không thể chần chừ. Ông chỉ việc kí tên, tôi sẽ tự nói chuyện với bên viện kiểm sát!” Triệu Mộ Vân đưa tờ đơn ra trước mặt Hồ Minh Viễn.
“Triệu Mộ Vân, cô nghe cho rõ đây, nếu để xảy ra sơ suất, tôi nhất định sẽ bãi chức cô!” Nói rồi, Hồ Minh Viễn tức giận kí soàn soạt lên tờ giấy.
Lấy được chữ kí phê chuẩn, Triệu Mộ Vân không nói không rằng lập tức chạy ra khỏi phòng, thậm chí không buồn liếc nhìn phó giám đốc đang bốc hỏa.
Lúc Vu Đức Chính và Hoàng Hưng Tài tới tòa nhà Vân Hạ thì trời đã hoàng hôn, nhân viên tan làm lục tục đi ra cổng chính. Hai người định xông thẳng vào tòa nhà nhưng bị người ta chặn lại.
“Tránh đường, cảnh sát tới điều tra đây!” Vu Đức Chính hiếm khi có thái độ ngang ngược như vậy. Anh ta thực sự rất lo lắng cho Tần Ngọc Kha, tính ra thì đã một ngày một đêm trôi qua rồi.
Vân Hạ không hổ là công ty lớn, từ nhân viên quan hệ công chúng đến bảo vệ đều rất có trình độ, Vu Đức Chính và Hoàng Hưng Tài hỏi gì họ đáp nấy, nhưng rất qua loa đại khái.
Toàn bộ tòa nhà Vân Hạ được lắp đặt hệ thống điều khiển điện tử, dẫu Vu Đức Chính và Hoàng Hưng Tài xông được vào trong cũng chưa chắc đi được thang máy. Kể cả nếu họ leo thang bộ, thì mỗi cánh cửa đều được điều khiển bằng hệ thống an ninh, không có thẻ an ninh không được vào. Thậm chí ở những khu vực quan trọng còn phải quét vân tay và mống mắt.
Vu Đức Chính lo lắng đến mấy cũng không làm gì được vì cứ bị quay cuồng giữa đám nhân viên quan hệ công chúng và bảo vệ, mãi không tìm được người. Song, Vu Đức Chính và Hoàng Hưng Tài cũng không có lệnh khám xét chính thức nên không thể làm căng. Huống hồ người ta vẫn đang tỏ ra niềm nở tiếp đón, ngoài miệng ra rả “sẽ phối hợp hết lòng”, thành ra muốn nổi nóng cũng không được. Lần trước Triệu Mộ Vân tới đây cũng gặp phải chiêu này, nên cô mới về sở xin lệnh khám xét.
Kì kèo suốt một tiếng, Vu Đức Chính và Hoàng Hưng Tài gần như không thu hoạch được gì trong tòa nhà Vân Hạ, đành phải quay lại đại sảnh tầng một. Từ xa, họ trông thấy Triệu Mộ Vân dẫn theo cả đội cảnh sát hùng hổ tiến vào.
“Đội trưởng Triệu!” Vu Đức Chính mừng rỡ ra mặt.
Triệu Mộ Vân gật đầu với anh ta rồi đưa lệnh khám xét cho người phụ trách an ninh tòa nhà.
“Cảnh sát cần tiến hành lục soát toàn diện tòa nhà Vân Hạ, yêu cầu tất cả nhân viên không liên quan lập tức rời khỏi đây!” Triệu Mộ Vân nghiêm giọng.
Cùng lúc đó, Phương Tử Kiện đội mũ, mặc bộ quần áo rộng rãi thoải mái, lẳng lặng bước vào thang máy chuyên dụng cho CEO, đi thẳng lên phòng cụm máy chủ ở tầng 39.
Hành lang tầng này không có người qua lại nhưng vẫn lắp đặt camera giám sát. Trước khi ra khỏi thang máy, Phương Tử Kiện dễ dàng dùng điện thoại tắt hệ thống camera và hệ thống an ninh.
Nhìn vào điện thoại, Phương Tử Kiện biết người mình muốn tìm đang ở đây nên chẳng buồn vội vã. Mọi thứ thuộc tòa nhà đều nằm gọn trong lòng bàn tay y, bao gồm các thiết bị an ninh, tất cả đều là vũ khí của y. Y không chỉ có thể thao túng bất cứ thứ gì trong tòa nhà, mà còn có thể kiểm soát bất cứ người nào. Nói cách khác, ai ở trong tòa nhà cũng là cá nằm trên thớt đối với y.
Phương Tử Kiện bấm nhẹ chốt cửa, “cạch” một tiếng, cửa điện tử bật mở, khí lạnh trong phòng phả ra, y vô thức quấn chặt quần áo trên người.
Trong phòng máy, các thiết bị lập lòe đèn tín hiệu, thi thoảng lại vang lên tiếng tít tít khi ổ cứng đọc lệnh. Các kệ máy xếp san sát nhau, ngay hàng thẳng lối, bày kín cả một tầng, phóng mắt nhìn vào trong còn không thấy điểm tận cùng.
Phương Tử Kiện nhìn những hàng máy tính thẳng tăm tắp với vẻ tự hào như lãnh đạo đang duyệt binh. Nơi đây lưu trữ lượng dữ liệu thông tin khổng lồ, trong thời đại này, thứ đáng tiền nhất, có giá trị nhất chính là dữ liệu thông tin, tiếc là số người ngộ ra điều này không nhiều. Phương Tử Kiện là một trong số ít đó, y không những hiểu mà còn biết cách lợi dụng, thu thập số liệu thông tin để hoàn thành nhiều việc mà người bình thường khó lòng tưởng tượng nổi.
“Cao Văn Hạo, ra đi, tao biết mày ở trong này, mày tên Cao Văn Hạo đúng chứ?” Phương Tử Kiện vừa bước đi vừa lớn tiếng khiêu khích. “Mày không có tài cán gì hay sao mà phải bắt cóc một cô gái? Hay mày chỉ dám ra tay với phụ nữ? Ra đi, tao đến rồi.” Y tiến sâu vào trong.
Cao Văn Hạo thong thả bước ra từ sau lưng Phương Tử Kiện, tay đút túi quần, mắt nhìn chòng chọc lưng Phương Tử Kiện.
Phương Tử Kiện chậm rãi quay lại, chĩa ánh mắt sắc bén vào Cao Văn Hạo. Trước khi điều tra Cao Văn Hạo, y hoàn toàn không biết người này, cũng không nhớ mình từng gặp anh ta ở đâu, càng không hiểu tại sao anh ta giết Tô Tình Tình và hãm hại mình.
“Còn nhớ tao chứ?” Cao Văn Hạo nhìn y.
Phương Tử Kiện hiểu ý Cao Văn Hạo khi hỏi câu này, nên y lắc đầu.
“Mày tự làm? Hay là có người sai khiến?” Phương Tử Kiện vẫn không tin nổi Cao Văn Hạo là hung thủ. Cao Văn Hạo không thù không oán với y, cũng chẳng quen biết Tô Tình Tình, y không nghĩ ra bất cứ lý do nào để Cao Văn Hạo giết Tô Tình Tình rồi đổ tội cho y, trừ phi có kẻ khác đứng sau xúi giục.
“Chẳng phải mày có hệ thống Thiên Nhãn sao? Phương Tử Kiện cái gì cũng biết, cái gì cũng làm được cơ mà? Sao lại hỏi tao câu hỏi nực cười này?” Cao Văn Hạo cười đắc ý.
“Tại sao?” Phương Tử Kiện nghiến răng nghiến lợi hỏi.
“Tại sao? Tại sao? Tại sao? Mày phiền quá!” Cao Văn Hạo chảy chồm chồm quanh Phương Tử Kiện, “Tại sao mày không nghiêm túc nghe tao nói hết câu? Mày là đồ ngạo mạn khinh người, bây giờ mày quỳ xuống cầu xin tao đi, tao sẽ tha mạng cho mày!”
“Đồ điên.” Phương Tử Kiện lạnh lùng chửi, “Dù mày giả điên giả dại thì hôm nay tao cũng không tha cho mày đâu!”
“Ồ?” Cao Văn Hạo đứng lại, bình tĩnh nhìn Phương Tử Kiện, “Để tao đoán xem mày sẽ đối phó với tạo thế nào nhé? À đúng rồi, khu vực này coi như là hạt nhân của tòa nhà Vân Hạ nên chắc chắn sẽ có biện pháp đảm bảo an ninh nhỉ. Báo động? Súng điện? Máy phun? Nào, khởi động hệ thống Thiên Nhãn của mày đi, xử lý tao đi!”
Phương Tử Kiện đã lặng lẽ khóa mục tiêu từ trước. Y nhấn nút kích hoạt hệ thống an ninh, nhưng hệ thống Thiên Nhãn không hề phản ứng.
“Không sao, mày lấy điện thoại ra khỏi túi quần đi, cứ từ từ mà thao tác, tạo không làm phiền mày đâu.” Cao Văn Hạo nằm kềnh xuống sàn nhà.
Phương Tử Kiện lấy điện thoại ra, thử đăng nhập vào hệ thống Thiên Nhãn nhưng vô ích.
“Không, không thể nào, mày hack hệ thống Thiên Nhãn?” Phương Tử Kiện toát mồ hôi hột, không tin nổi chuyện này có thể xảy ra.
Cao Văn Hạo ngồi bật dậy, cười điên dại.
“Ha ha ha… ha ha… Mày tự nhìn mày đi, Phương Tử Kiện, mày thử nhìn chính mình xem… Ha ha… Tạo đã bảo mày từ lâu rồi, tao đã bảo mày rồi! Mày quên rồi chứ gì? Lỗ hổng nằm ở dòng 1720 trong mã chương trình chính! Mày thì biết cái cóc khô gì, mày thì biết cái cóc khô gì, mày thì biết cái cóc khô gì!”
Nghe đến đây, Phương Tử Kiện chợt nhớ lại, quả thật từng có một nhân viên kiểm thử phần mềm nói với y chuyện này, nhưng y không để tâm, thậm chí không buồn liếc người đó một cái.
“Mày… mày chính là nhân viên kiểm thử phần mềm đó?”
“Chính xác, mày trả lời đúng rồi, cuối cùng mày cũng nhớ ra rồi!” Cao Văn Hạo đứng dậy, phấn khởi vỗ tay.
“Bây giờ mày tin chưa? Nhoáng cái là tao có thể hack hệ thống Thiên Nhãn của mày qua lỗ hổng này. Cho nên, người kiểm soát tất cả là tao, là tao!” Cao Văn Hạo dang rộng hai tay hệt như một vị thần.
“Chó má!” Phương Tử Kiện thẹn quá hóa giận, lao lên tung một cú đấm về phía Cao Văn Hạo.
Thình lình, súng điện trên trần nhà được khởi động, bắn trúng người Phương Tử Kiện. Người run bắn lên, y ngã nhào ra đất.
Cao Văn Hạo cười nhạt bước lên, giẫm chân lên ngực Phương Tử Kiện.
“Kẻ suốt ngày nghênh ngang tự đắc như mày, bây giờ cũng bị tao giẫm dưới chân đấy thôi. Tao sẽ hủy hoại mọi thứ của mày, giống như mày đã từng hủy hoại tất cả của tao! Mày hãy nhìn kĩ xung quanh đi, nhìn xem trong này có gì, chẳng mấy chốc, tòa nhà Vân Hạ mày luôn tự hào sẽ cùng mày biến thành tro bui!”
Lúc này Phương Tử Kiện mới để ý, có thứ gì đó giống viên gạch được đặt tại các vị trí khác nhau trong phòng.
“Đấy là cái gì?”
“Thuốc nổ.”
“Mày điên à?! Cho nổ chỗ này thì cả tòa nhà sập mất, sẽ chết rất nhiều người!”
“Thế thì đã sao? Coi như là để chôn chung với mày.”
Cao Văn Hạo lôi điều khiển từ xa trong túi ra, vung vẩy trước mặt Phương Tử Kiện. Y giơ tay định cướp, nhưng Cao Văn Hạo đã nhanh tay bấm nút. Màn hình tinh thể lỏng trên điều khiển bắt đầu đếm ngược 999 giây.
“Tạm biệt nhé.” Cao Văn Hạo tươi cười vẫy tay rồi quay gót bỏ đi.
Đúng lúc này, một con dao bay vút tới, cắm phập vào bả vai phải Cao Văn Hạo. Điều khiển trên tay Cao Văn Hạo rơi xuống đất.
Người vừa tới không ai khác chính là Trương Ninh.
Ban nãy Phương Tử Kiện đã tắt hệ thống an ninh ở tầng này nên giờ Trương Ninh mới vào được.
“Mày… Là mày!” Cao Văn Hạo ôm chặt bả vai cố nén đau, quay ra nhìn Trương Ninh.
“Quả nhiên mày nhận ra tao. Chính mày đã sát hại Tô Tình Tình!”
“Sao mày tìm được chỗ này?” Cao Văn Hạo không ngờ đột nhiên lại bị Trương Ninh ở đâu nhảy ra phá đám. Phương Tử Kiện có phần mềm Thiên Nhãn nên tìm ra Cao Văn Hạo dễ như trở bàn tay, chưa kể chính Cao Văn Hạo cũng muốn dụ Phương Tử Kiện tới đây. Nhưng sao Trương Ninh lại xuất hiện vào lúc này?
“Tần Ngọc Kha là người dẫn đường cho tao…” Trương Ninh đã để mắt đến Vu Đức Chính và Tần Ngọc Kha ngay từ đầu. Hắn còn lén gắn thiết bị theo dõi trên người Tần Ngọc Kha.
“Trương Ninh, mau, mau lấy điều khiển.” Mãi mới lấy lại được chút sức lực, Phương Tử Kiện lảo đảo bò dậy, chỉ vào điều khiển nằm dưới chân Cao Văn Hạo và hét lớn.
Trương Ninh không hiểu chuyện gì đang xảy ra, cũng không biết Cao Văn Hạo muốn đánh sập tòa nhà Vân Hạ. “Thuốc nổ, ở đây có thuốc nổ!” Phương Tử Kiện gào lên.
Trương Ninh bừng tỉnh, lập tức nhào tới chiếc điều khiển nằm dưới đất. Cao Văn Hạo giơ chân đá văng điều khiển, nhân cơ hội chạy ra ngoài.
Trương Ninh nhặt được điều khiển liền quay lại đuổi theo Cao Văn Hạo, nhưng bị Phương Tử Kiện ngăn lại.
“Mặc kệ hắn, hắn khởi động đồng hồ hẹn giờ phát nổ rồi, hơn mười phút nữa là cả tòa nhà này sẽ sập.”
“Anh làm gì mà khiến hắn điên cuồng thế?” Trương Ninh kinh ngac nhìn Phương Tử Kiện.
“Giờ không phải lúc nói chuyện đó.” Phương Tử Kiện vội giằng lấy điều khiển từ xa. Đồng hồ trên màn hình vẫn tiếp tục đếm ngược, nhưng ngoài nút khởi động thì không hề có nút tắt.
“Khốn nạn!” Phương Tử Kiện điên tiết giậm chân.
Lúc này, trong góc phòng chợt vang lên tiếng ú ớ.
Phương Tử Kiện và Trương Ninh cùng chạy lại, tìm thấy Tần Ngọc Kha đang bị trói chặt. Trương Ninh dùng dao cắt dây trói, xé băng dính bịt miệng Tần Ngọc Kha ra.
“Ở đây có thuốc nổ!” Vừa được giải thoát, Tần Ngọc Kha đã hét toáng lên.
“Cao Văn Hạo khởi động thiết bị dẫn nổ rồi, hai người mau chóng rời khỏi đây đi.” Nói rồi, Phương Tử Kiện đập vỡ chuông báo cháy cạnh đó, tiếng còi báo động lập tức vang lên. Theo quy trình phòng cháy chữa cháy, tất cả nhân viên trong tòa nhà đều sẽ được di tản.
“Còn anh thì sao?” Trương Ninh hỏi.
“Tôi cần tìm một chiếc máy tính, may ra sẽ có cách dừng chương trình dẫn nổ.” Phương Tử Kiện giơ điều khiển lên, cau mày nói.
“Tôi giúp anh!” Tần Ngọc Kha nói luôn không nghĩ ngợi, “Văn phòng tôi nằm ngay tầng 40, trong văn phòng có laptop.”
“Tôi đi bắt Cao Văn Hạo, có khi hắn biết cách dừng tất cả lại!” Trương Ninh cũng nói.
“Được, việc không thể chậm trễ, cô lập tức lên lấy máy tính xuống, tôi ở đây chờ cô!” Dứt lời Phương Tử Kiện ngồi xuống đất tháo điều khiển. Vô tình nhìn thấy con dao của Cao Văn Hạo rơi dưới đất, y liền nhặt lên giấu vào trong áo.
Tần Ngọc Kha và Trương Ninh rời khỏi phòng cụm máy chủ, một người lên tầng lấy máy tính, một người lần theo vết máu truy đuổi Cao Văn Hạo.
Phương Tử Kiện mở điều khiển ra xem xét. Sau khi nắm rõ phương thức điều khiển và bảng mạch, y tháo dỡ một chiếc máy tính cạnh đó để lấy linh kiện, sau đó lắp lại điều khiển.
Khi Tần Ngọc Kha lấy được laptop và quay trở lại, thời gian đếm ngược còn 518 giây.
“Mau đi đi, cô vẫn còn đủ thời gian rời khỏi tòa nhà.” Phương Tử Kiện vừa nói, vừa dùng cáp dữ liệu để liên kết bảng mạch điều khiển từ xa với laptop.
“Tôi…” Tần Ngọc Kha do dự.
Đúng lúc này, Triệu Mộ Vân, Vu Đức Chính và Hoàng Hưng Tài dẫn theo một đội cảnh sát ập vào.
“Giơ tay lên!” Vài cảnh sát chĩa súng, bao vây Phương Tử Kiện, đè y xuống đất.
Vu Đức Chính vừa trông thấy Tần Ngọc Kha liền chạy tới ôm chặt lấy cô.
“Thả anh ta ra đi, Cao Văn Hạo đã kích hoạt thiết bị nổ trong phòng này, bây giờ chỉ có anh ta phá được thôi.” Thấy Phương Tử Kiện bị bắt, Tần Ngọc Kha hốt hoảng nói với Vu Đức Chính.
“Lập tức liên lạc chuyên gia phá bom.” Triệu Mộ Vân nhìn quanh, trông thấy ngay những “cục gạch” trông có vẻ là thuốc nổ.
“Không kịp đâu! Cho tôi năm phút thôi.” Phương Tử Kiện lúc này đã bị còng tay. Hai cảnh sát đặc công đang áp giải y ra khỏi phòng, nhưng y vẫn cố ngoái đầu lại nhìn Triệu Mộ Vân.
Tần Ngọc Kha hất tay Vu Đức Chính ra, nói với Triệu Mộ Vân, “Thật đấy đội trưởng Triệu, hung thủ thực sự là Cao Văn Hạo. Chính miệng anh ta đã thừa nhận với tôi, anh ta muốn trả thù Phương Tử Kiện, phá hủy tòa nhà Vân Hạ!”
“Khoan đã.” Triệu Mộ Vân giơ tay lên.
Cảnh sát áp giải Phương Tử Kiện dừng bước, Phương Tử Kiện quay lại.
Phòng cụm máy chủ bỗng im phăng phắc, chỉ nghe thấy mỗi tiếng tích tắc của chiếc điều khiển đang đếm ngược, con số trên màn hình lùi dần từng giây.
450, 449, 448, 447…
“Tôi và Phương Tử Kiện ở lại, còn tất cả rút lui. Nhanh chóng sơ tán toàn bộ người trong tòa nhà, bảo đảm an toàn cho nhân viên!” Triệu Mộ Vân hạ lệnh.
“Đội trưởng Triệu, để tôi…” Hoàng Hưng Tài bước lên, định thay Triệu Mộ Vân ở lại trông chừng Phương Tử Kiện. “Đây là mệnh lệnh!” Triệu Mộ Vân nghiêm giọng.
Những người khác đều rút ra ngoài, trong tòa nhà chỉ còn lại Triệu Mộ Vân và Phương Tử Kiện.
Phương Tử Kiện tập trung thao tác trên máy tính, nhập hết dòng mã này đến dòng mã khác. Nhiệt độ trong phòng cực kì thấp, nhưng trán y vẫn ướt đẫm mồ hôi.
“Bây giờ cô đi hãy còn kịp, tôi không chắc một trăm phần trăm đâu.” Phương Tử Kiện nói.
Thời gian đếm ngược hiển thị còn 219 giây.
“Nếu đã chọn tin anh thì tôi phải ở lại, đưa anh về trại giam.” Triệu Mộ Vân từ chối lời đề nghị của y.
“Cô là cảnh sát không sợ chết nhất tôi từng thấy.” Phương Tử Kiện lắc đầu.
“E là anh không bao giờ hiểu hai chữ trách nhiệm đâu.” Triệu Mộ Vân thản nhiên đáp.
Phương Tử Kiện bèn im lặng, tập trung vào máy tính.
Lúc này, thời gian như được lắp thêm đôi cánh, trôi vùn vụt như bay. Con số đếm ngược trên màn hình hiển thị tựa vòng kim cô trên đầu Tôn Ngộ Không, càng lúc càng siết chặt khiến người ta nghẹt thở.
10, 9, 8, 7…
“Dừng lại chưa?” Triệu Mộ Vân nắm chặt mặt dây chuyền hình tròn, bên trong là ảnh con gái Duyệt Duyệt của cô.
“Xin lỗi, giết Cao Văn Hạo xong tôi sẽ ra tự thú….” Phương Tử Kiện còn chưa dứt lời thì quả bom cách y không xa phát nổ, sóng xung kích cực mạnh hất văng cả y và Triệu Mộ Vân ra xa.
Triệu Mộ Vân chỉ cảm thấy ù tai chóng mặt, người đập mạnh xuống đất.
Xung quanh khói bụi mù mịt, tiếng còi báo động vang lên chói tai, hệ thống phòng cháy chữa cháy trong phòng tự động khởi động, nước phun tung tóe khắp nơi, khung cảnh vô cùng hỗn loạn.
Người Triệu Mộ Vân ướt sũng, nước và máu trên trán hòa vào nhau khiến hai mắt nhòe đi. Cô từ từ tỉnh táo lại, giơ tay lên kiểm tra đầu, chỉ là vết trầy da không đáng lo ngại. Cô nhìn quanh nhưng không thấy Phương Tử Kiện.
“Đội phá bom vào đi, lập tức phong tỏa tòa nhà!” Triệu Mộ Vân phát hiện bộ đàm rơi dưới đất, thấy vẫn sử dụng được liền liên lạc với cấp dưới.
Vết máu chạy dọc hành lang xuống nhà bếp tầng hai, Trương Ninh đuổi theo, phát hiện trên cửa sổ nhà bếp còn vương vài giọt máu. Hắn tưởng Cao Văn Hạo trốn ra ngoài từ đây nên nhảy ra cửa sổ định đuổi theo.
Nhưng chân vừa chạm đất là Trương Ninh biết ngay mình mắc lừa, bởi vì vết máu đã biết mất. Đến khi hắn chuẩn bị leo trở lại lên cửa sổ tầng hai để vào tòa nhà thì cửa kính đóng rầm.
Trương Ninh thầm than không ổn. Hắn chuyển hướng, định bụng trà trộn vào theo đường cổng chính thì phát hiện trước cổng đang đỗ mười mấy xe cảnh sát.
Mấy chục cảnh sát đã phong tỏa toàn bộ tòa nhà Vân Hạ, vào trong là việc bất khả thi. Dù không cam tâm đến mấy thì Trương Ninh vẫn đành từ bỏ. Hắn tìm một nơi vừa dễ ẩn náu, vừa có thể âm thầm quan sát tình hình tòa nhà rồi trốn vào đó. Chẳng bao lâu sau, Trương Ninh phát hiện một thay đổi bất thường.
Cảnh sát và nhân viên lục tục rút ra ngoài, giữ khoảng cách an toàn với tòa nhà. Xem ra cảnh sát đã xác định được trong tòa nhà có thuốc nổ nên mới thực hiện biện pháp an toàn.
Mấy phút sau, tầng 39 vang lên tiếng nổ mạnh, kính vỡ văng tứ tán, rơi loảng xoảng xuống quảng trường ngoài tòa nhà. Nhưng ngoài cú nổ đó ra thì không có bất cứ chấn động nào khác. Trương Ninh đâm bối rối. Hắn biết trên tầng 39 có đến mấy chục khối thuốc nổ, uy lực khi phát nổ không thể nhỏ như vậy.
Quả nhiên, vụ nổ xảy ra chưa được bao lâu thì cảnh sát xông vào tòa nhà lần nữa.
“Phương Tử Kiện giở trò rồi!” Trương Ninh thốt lên. Hắn không suy nghĩ nhiều, định nhân lúc hỗn loạn trà trộn vào lại bên trong.
Nhưng đúng lúc Trương Ninh đứng dậy chuẩn bị hành động, đột nhiên hắn bị kẹp chặt hai bên.
“Trương Ninh, chúng ta lại gặp nhau rồi.” Vu Đức Chính tay chĩa súng, tay cầm còng tay nói với Trương Ninh.
“Sao… sao lại…” Trương Ninh không ngờ Vu Đức Chính đã thoát ra được.
“Đừng ngạc nhiên thế, tôi còn có đồng đội mà!” Vu Đức Chính cười, đưa mắt liếc sang Hoàng Hưng Tài.
“Trương Ninh, anh bị bắt vì tội tấn công, bắt cóc cảnh sát cùng nhiều tội danh khác.” Hoàng Hưng Tài đanh thép lên tiếng.
Trương Ninh thở dài, biết bản thân không thể tự tay báo thù cho Tô Tình Tình được nữa.
Phương Tử Kiện không những kiểm soát được thuốc nổ, mà còn lấy lại quyền điều khiển hệ thống Thiên Nhãn. Y nhìn điện thoại di động, rồi đi thẳng xuống hầm B4. Đó không phải hầm gửi xe, mà là nhà kho của Vân Hạ.
Vào nhà kho, Phương Tử Kiện tới trước một thùng các tông to, giơ chân đạp mạnh lên nó. Trong thùng phát ra tiếng rên rỉ. Cao Văn Hạo ôm vết thương lồm cồm chạy ra khỏi thùng.
Phương Tử Kiện đuổi theo bồi thêm một đạp khiến Cao Văn Hạo ngã lăn ra đất. Không nói không rằng, y trút nắm đấm xuống như mưa. Cao Văn Hạo tuy bị đấm đến mức máu me be bét nhưng vẫn không ngừng cười. Đánh mệt, Phương Tử Kiện dừng tay thở dốc.
“Đánh đi, đánh chết tao đi…” Giọng Cao Văn Hạo thều thào yếu ớt, “Mày mới là kẻ đáng thương nhất trên đời, không phải tao… mà là mày… Vợ mày phản bội mày, hơn nữa chính thói ngạo mạn của mày đã hại chết cô ta, mày tưởng mày có tất cả, nhưng thật ra mày chẳng có gì hết… Có giết tao hay không thì mày vẫn phải ở trong tù suốt quãng đời còn lại…”
Mắt lóe lên vẻ hung ác, Phương Tử Kiện rút từ trong túi ngực áo ra một con dao, chính là con dao Cao Văn Hạo vô tình bỏ lại.
“Mày từng giết người chưa?” Cao Văn Hạo nhìn Phương Tử Kiện, mặt không hề hoảng sợ, “Nhát đầu tiên đâm xuống sẽ hơi cấn, khi rút dao ra máu sẽ bắn lên mặt mày. Sang nhát thứ hai nhớ phải đâm cùng vị trí, như thế sẽ trơn tru hơn, tiếng đâm cũng êm tai hơn… Sau đó đâm nhát thứ ba, thứ tư, thứ năm… giống các phím nối tiếp nhau như khi chơi đàn dương cầm ấy. Mày sẽ càng lúc càng hưng phấn, nào, giết tao đi, giết đi!” Rồi anh ta lại cười rú lên.
Phương Tử Kiện giận sôi gan. Y thậm chí có thể nghe thấy, lẫn trong tiếng cười của Cao Văn Hạo là tiếng rên rỉ đau đớn của Tô Tình Tình khi bị giết hại.
Tay cầm dao run lẩy bẩy, Phương Tử Kiện túm tóc Cao Văn Hạo chuẩn bị kết thúc tất cả mọi chuyện. Đúng lúc này tiếng súng vang lên, viên đạn bắn trúng bức tường ngay bên cạnh Phương Tử Kiện, còn tóe ra tia lửa.
“Phương Tử Kiện, bỏ vũ khí xuống!” May mà Triệu Mộ Vân đến kịp. Cô chĩa súng vào y.
Phương Tử Kiện kéo Cao Văn Hạo dậy che chắn trước người mình, kề dao vào cổ anh ta.
“Đừng lại đây!” Phương Tử Kiện uy hiếp.
“Anh bình tĩnh đã, bây giờ anh mà giết Cao Văn Hạo thì
sẽ thực sự trở thành hung thủ giết người đấy, có đáng không?” Triệu Mộ Vân khuyên giải.
“Vì ngày hôm nay, tôi đã đợi suốt ba năm ròng, theo cô có đáng không?” Phương Tử Kiện mắt đỏ ngầu, con dao trong tay cứa rách da Cao Văn Hạo.
“Đừng lề mề nữa, ra tay nhanh lên!” Cao Văn Hạo thúc giục.
“Phương Tử Kiện, cách duy nhất để hắn đánh bại được anh chính là khiến anh giết hắn! Với IQ của mình, chẳng lẽ anh không nhận ra ý đồ của hắn?” Triệu Mộ Vân vừa nói, vừa cố gắng tiếp cận.
Phương Tử Kiện nghe thấy vậy, vẻ mặt thoáng chần chừ.
“Phương Tử Kiện, lúc Tô Tình Tình chết, mắt cô ta luôn nhìn về phía mày, chờ mày cứu cô ta, mày cứu đi!” Cao Văn Hạo gào lên.
Ánh mắt Tô Tình Tình… Phương Tử Kiện chợt nhớ tới ánh mắt của Tô Tình Tình. Đó là lần đầu tiên y trông thấy cô ta. Lên lớp 11 phải chia lại lớp, Phương Tử Kiện và Tô Tình Tình được phân vào cùng một lớp. Cô ta ngồi phía trước bên tay phải, y chỉ cần liếc mắt là nhìn thấy cô ta.
Cái mũi cao ráo xinh xắn, đôi môi đầy đặn ngọt ngào, mái tóc dài thướt tha… Lúc cô ta đứng dậy tự giới thiệu, giọng nói êm ái nghe y hệt giọng phát thanh viên.
Phương Tử Kiện ngắm Tô Tình Tình không chớp mắt. Chưa cần nói với cô ta câu nào, y đã nghe được tiếng tim mình đập thình thịch.
Đến lúc cô ta ngồi xuống, quay đầu lại mỉm cười nhìn y, cả đời này y sẽ không bao giờ quên đôi mắt sáng long lanh và nụ cười ngọt ngào đó.
“Mày chết đi!” Phương Tử Kiện hét lớn, dùng hết sức đâm con dao vào người Cao Văn Hạo.
Cùng lúc ấy, “Đoàng!”, tiếng súng nổ vang lên. Phương Tử Kiện và Cao Văn Hạo đồng thời ngã xuống, máu tươi nhuộm đỏ cả hai người, không biết rốt cuộc là máu của ai, nước mắt của ai, là ai không cam lòng.
Phương Tử Kiện không cảm nhận được cơn đau, y dường như lại nhìn thấy Tô Tình Tình. Cô ta tiến về phía y, cúi xuống đỡ y đứng dậy, cười nói: Tử Kiện, anh ngốc quá… ngốc quá…