Công Dân Tuân Thủ Pháp Luật

Lượt đọc: 1230 | 3 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 11
xin đừng quên tôi

Ra khỏi trại giam lên xe trở về, Lý Tố Tố mới kể cho Vu Đức Chính và Hoàng Hưng Tài nghe chuyện Trương Ninh đến gặp mình.

“Bây giờ tôi cũng bắt đầu tin Trương Ninh nói thật rồi.” Vu Đức Chính cảm thán.

“Dãy kí tự này là địa chỉ MAC của thiết bị, chỉ cần có nó là tra ra được thiết bị đối phương dùng để xâm nhập vào di động và máy tính của Trương Ninh.” Hoàng Hưng Tài cầm tờ giấy Lý Tố Tố đưa, cậu từng học về máy tính nên vừa nhìn dãy kí tự là nhận ra ngay. “Anh ơi, anh đưa cái này cho chị dâu, chị ấy chắc chắn tra được.”

“Cậu đừng gọi chị dâu lung tung.” Vu Đức Chính cười toét miệng, cầm tờ giấy nhét vào túi áo.

“Giờ ta đã có mật khẩu laptop, Trương Ninh cũng cung cấp thêm manh mối mới, xem ra bí ẩn của vụ án này sắp được phá giải rồi.” Hoàng Hưng Tài cũng rất hào hứng.

Trái lại, Lý Tố Tố cau mày, “Để một kẻ như Phương Tử Kiện ra ngoài mới là điều đáng sợ.”

Sau khi bị dẫn về phòng biệt giam, Phương Tử Kiện như người mất hồn, miệng nhẩm đi nhẩm lại những con số kì lạ. Cán bộ trại giam biết thi thoảng y lại lên cơn điên, nên cũng không mảy may để ý.

Mãi tới lúc đưa cơm tối mới xảy ra một chuyện kinh hoàng. Đang ăn cơm, đột nhiên Phương Tử Kiện nhét cả chiếc thìa nhựa vào cổ họng. Y ú ớ lăn lộn dưới đất một cách đau đớn, hai mắt đỏ ngầu vằn tia máu, trông như thể sắp chầu trời đến nơi.

Đèn báo động bật sáng đỏ rực, tiếng chuông cảnh báo chói tai hú vang khắp bên ngoài phòng biệt giam. Cán bộ trại giam ùa vào, khênh Phương Tử Kiện ra khỏi phòng biệt giam, đưa thẳng tới bệnh viện.

Lúc Triệu Mộ Vân biết tin Phương Tử Kiện vượt ngục thì đã là sáng sớm hôm sau.

Theo thông tin phía trại giam cung cấp, Phương Tử Kiện tự làm mình bị thương trong phòng biệt giam, sau đó được đưa tới bệnh viện Nhân dân thành phố Nam Đô cấp cứu. Trước khi bị bác sĩ gây mê, y đã nhanh tay lấy trộm một đầu mũi kim trên bàn phẫu thuật. Đến khi tỉnh lại, y dùng mũi kim cạy khóa còng tay, bỏ trốn khỏi bệnh viện.

Triệu Mộ Vân vội tìm Vu Đức Chính và Hoàng Hưng Tài, hỏi xem hôm qua họ đã nói gì với Phương Tử Kiện, tại sao sau khi gặp họ Phương Tử Kiện liền vượt ngục, việc này quá trùng hợp.

Trên tivi, các kênh tin tức của thành phố Nam Đô nối tiếp nhau đưa tin Phương Tử Kiện vượt ngục, cảnh sát đã huy động toàn bộ lực lượng đi truy bắt, đồng thời phát động treo thưởng. Nhưng một “đại gia” có tài sản lên tới chục tỷ như y đã vượt ngục thành công chắc chắn sẽ có vô vàn cách lẩn trốn, thậm chí thay đổi ngoại hình và danh tính. Hơn nữa, y không những có tiền, mà còn có đầu óc và thủ đoạn, coi y là phạm nhân vượt ngục khó truy bắt nhất cũng không phải nói quá.

“Đội trưởng Triệu, đây là toàn bộ nội dung cuộc nói chuyện hôm qua, tôi không hề lược bớt một chữ.” Vu Đức Chính tỏ vẻ tội nghiệp, “Chuyện Phương Tử Kiện vượt ngục không thể đổ lên đầu chúng tôi được.”

“Tôi chỉ thắc mắc tại sao y muốn vượt ngục.”

“Theo tôi thấy thì tại y bị điên!” Vu Đức Chính mắng. “Không đơn giản như vậy.” Triệu Mộ Vân lắc đầu, hỏi thêm, “Ai phụ trách truy bắt Phương Tử Kiện?”

“Nghe nói là Đội 7.” Hoàng Hưng Tài vừa mang tài liệu cho giám đốc sở thì tình cờ nghe được thông tin này.

“Tôi đi nói chuyện với đội trưởng Đội 7, các cậu tiếp tục theo sát điều tra, nhưng vẫn phải chú ý an toàn, nhất là Lý Tố Tố, đừng để cô ấy làm bừa.” Triệu Mộ Vân dặn dò.

Vu Đức Chính và Hoàng Hưng Tài lập tức rời khỏi sở cảnh sát. Triệu Mộ Vân hít sâu, ép bản thân phải trấn tĩnh. Việc Phương Tử Kiện vượt ngục đúng là phiền phức, nhưng không cấp bách bằng vụ giết người hàng loạt, bây giờ cô cần dồn toàn lực vào phá vụ đó. Còn bốn ngày - chưa đầy chín mươi sáu tiếng nữa - là tới ngày xảy ra án mạng thứ năm theo lời Phương Tử Kiện.

Vương Vũ Hân, một nhân vật quan trọng khác trong vụ án đã biến mất một cách khó hiểu, điều này khiến Triệu Mộ Vân hết sức đau đầu. Để tìm ra tung tích Vương Vũ Hân, giờ cô phải đi gặp chồng cũ Quách Hồng Lương. Trong tay cô đã có manh mối và bằng chứng mới về chồng cũ và cả về vụ tai nạn xe.

Lần gặp mặt trước của Triệu Mộ Vân và Quách Hồng Lương cũng diễn ra ở phòng thẩm vấn, khi đó cô tin chắc Quách Hồng Lương bị oan, còn bây giờ niềm tin đã cạn sạch.

Trong phòng thẩm vấn, Quách Hồng Lương trông có vẻ tiều tụy hơn nhiều so với lần gặp trước. Ánh mắt anh ta dán chặt vào sàn nhà, không dám nhìn thẳng Triệu Mộ Vân. Nhìn bộ dạng anh ta lúc này, Triệu Mộ Vân bỗng nhớ lại lần đầu tiên của họ. Khi ấy anh ta ngồi ở mép giường, cũng cúi gằm mặt xuống không dám nhìn cô.

“Ngẩng đầu lên!” Triệu Mộ Vân bất ngờ quát lớn.

Quách Hồng Lương giật mình ngước lên, nhìn Triệu Mộ Vân đang bốc hỏa.

“Mộ Vân…”

“Câm miệng!” Triệu Mộ Vân cố gắng kiểm soát cảm xúc của mình, “Anh có thể gọi tôi là cảnh sát Triệu.”

Quách Hồng Lương chết lặng, ngậm miệng không nói nữa, chờ Triệu Mộ Vân đặt câu hỏi.

“Anh và Vương Vũ Hân có quan hệ gì?” Triệu Mộ Vân lạnh nhạt hỏi.

“Không… không có quan hệ gì, Mộ… cảnh sát Triệu, em tin anh, anh không hề giết người!” Quách Hồng Lương đâm cuống. Triệu Mộ Vân không ngờ đến nước này rồi mà anh ta vẫn nói dối. Cô suýt nổi trận lôi đình thì đội trưởng Đội 1 Cố Đức Vinh mở cửa đi vào.

“Đội trưởng Triệu, ra ngoài nói chuyện một chút.” Sắc mặt Cố Đức Vinh không tốt lắm. Triệu Mộ Vân nghiến răng nối gót ông ta ra khỏi phòng thẩm vấn.

“Đội trưởng Triệu, cô làm thế này là không đúng quy định.” Cố Đức Vinh chất vấn.

“Đội trưởng Cố, Vương Vũ Hân hiện đang mất tích, tôi cần tìm manh mối từ Quách Hồng Lương, toàn bộ quá trình thẩm vấn đều được ghi âm và quay video lại, mong ông tin tưởng tôi.” Triệu Mộ Vân thành khẩn nói.

Cố Đức Vinh nhìn Triệu Mộ Vân ba giây, chẹp miệng, “Chuyện này coi như tôi không biết gì hết. Nếu phó giám đốc Hồ Minh Viễn hỏi tới thì cô gánh tội một mình.”

“Chắc chắn rồi, cảm ơn đội trưởng Cô!”

Cố Đức Vinh lắc đầu, xoay người bỏ đi.

Quay trở lại phòng thẩm vấn, Triệu Mộ Vân vỗ bàn, gườm Quách Hồng Lương rồi nghiêm giọng, “Tôi hỏi gì anh đáp nấy, thành thật khai báo, nếu không ngay cả thần tiên cũng không cứu nổi anh đâu, hiểu chưa?”

“Hiểu… hiểu rồi.”

“Quan hệ giữa anh và Vương Vũ Hân là thế nào?” Triệu Mộ Vân hơi dịu giọng.

“Quan hệ tình nhân.” Quách Hồng Lương đỏ bừng mặt.

Tuy đã biết từ lâu, nhưng chính tai nghe Quách Hồng Lương nói ra, Triệu Mộ Vân vẫn cảm thấy trong lòng đau nhói. Hai người đều vô thức né tránh ánh mắt nhau.

Vài giây sau, Triệu Mộ Vân mới hỏi tiếp, “Bên thiết kế của tòa nhà Green Town là công ty anh đúng không?”

“Đúng vậy.” Không ngờ Triệu Mộ Vân đột ngột hỏi câu này, Quách Hồng Lương ngẩng đầu lên.

“Anh là người phụ trách chính, cũng trong khoảng thời gian này anh quen Vương Vũ Hân, không, khi đó cô ta tên Mạc Tâm Nghiên mới phải.” Gạt chuyện tình cảm cá nhân sang một bên, Triệu Mộ Vân móc nối từng manh mối lại với nhau, suy luận ra khả năng hợp lý nhất.

Trong phòng bật điều hòa 20°C, nhưng Quách Hồng Lương vẫn mồ hôi mồ kê nhễ nhại.

“Mạc Tâm Nghiên nhận tiền của người ta để làm giả số liệu trong báo cáo kiểm định, lừa gạt Uông Minh Sách và Hoắc Tư Kì. Chưa hết, vì công trình cần nhiều bên nghiệm thu, trong đó có cả công ty thiết kế, nên cô ta còn phải thu phục anh nữa. Chẳng mấy chốc, anh đã khuất phục trước tiền tài và nhan sắc của cô ta.” Tuy đã cố gắng kiểm soát cảm xúc, nhưng giọng Triệu Mộ Vân vẫn run run khi nói chuyện này.

“Anh có lỗi với em và Duyệt Duyệt…” Quách Hồng Lương thừa nhận.

Triệu Mộ Vân đặt tay lên bàn, nắm chặt thành nắm đấm, móng tay cắm sâu vào da thịt. “Sau đó Uông Minh Sách và Hoắc Tư Kì phát hiện trong tài liệu có số liệu giả, định tố cáo, thế là Mạc Tâm Nghiên dàn dựng tai nạn xe, thậm chí ngụy tạo bằng chứng vu khống hai người họ vụng trộm với nhau, khiến gia quyến hai bên cảm thấy mất mặt, không điều tra rõ sự thật, vụ việc cứ thế kết thúc chóng vánh. Tôi hỏi anh một câu, anh phải trả lời thành thật, anh có tham gia vào vụ mưu sát Uông Minh Sách và Hoắc Tư Kì không?”

“Không, không hề, anh không giết người, anh thực sự không giết người, Mộ Vân, em phải tin anh! Vì Duyệt Duyệt, vì Duyệt Duyệt em phải tin anh…” Quách Hồng Lương cực kì kích động, giọng nói gần như nức nở.

“Người đàn ông từng lừa dối ta một lần, sẽ tiếp tục lừa dối ta nhiều lần nữa.” Triệu Mộ Vân lạnh lùng đáp trả, “Đến lúc này anh vẫn còn nói dối, anh có giết hại Lôi Kiến Quân hay không vẫn còn là nghi vấn, nhưng anh đã tham gia sát hại Uông Minh Sách và Hoắc Tư Kì, bởi vì một khi họ tố cáo chuyện này, anh cũng sẽ thân bại danh liệt!”

Đứng dậy nhìn Quách Hồng Lương đang run lẩy bẩy, Triệu Mộ Vân nói gằn từng tiếng, “6 giờ tối mùng 8 tháng Chín năm 2015, Mạc Tâm Nghiên bảo anh hẹn Uông Minh Sách và Hoắc Tư Kì dùng cơm tại nhà hàng Bắc Hồ, hai người đã bỏ thuốc mê vào đồ uống. Sau đó anh và Mạc Tâm Nghiên cùng khênh Uông Minh Sách và Hoắc Tư Kì đang hôn mê lên xe, lái xe đưa họ tới địa điểm đã hẹn trước với Quách Hải Đào. Tiếp đó, các người lợi dụng tin nhắn và ảnh chụp đã qua chỉnh sửa để giả làm bằng chứng họ ngoại tình!”

“Không, không phải, anh không biết cô ta có ý định giết người, cô ta chỉ nhờ anh giúp hẹn hai người kia đi ăn cơm, anh hoàn toàn không biết cô ta muốn sát hại họ, em tin anh, Mộ Vân, hãy tin anh!” Quách Hồng Lương khóc lóc kể lể.

“Dẹp cái trò mèo đó của anh đi!” Triệu Mộ Vân quát.

Quách Hồng Lương lặng người, nhận ra mình có giả vờ tội nghiệp thế nào cũng vô ích.

“Mùng 8 tháng Chín là ngày gì, e rằng anh đã quên từ lâu. Đó là ngày tôi và anh quen nhau, nên hằng năm tôi đều hẹn anh ra ngoài dùng bữa vào đúng hôm đó, sau khi kết hôn cũng vậy. Nhưng lần đó, anh nói anh phải đi ăn nhà hàng cùng đồng nghiệp, không về được, nên ấn tượng của tôi về hôm ấy vô cùng sâu sắc. Hơn nữa, lúc dọn quần áo giúp anh, tôi tìm thấy hóa đơn trong túi quần, chính là hóa đơn dùng bữa tại nhà hàng Bắc Hồ. Nếu tôi nhớ không nhầm, số người dùng bữa in trên hóa đơn là bốn người. Trong hồ sơ điều tra của cảnh sát, tối mùng 8 tháng Chín năm 2015, xe của Uông Minh Sách đỗ trước cửa nhà hàng Bắc Hồ trong khoảng từ 6 giờ đến 7 giờ tối. Anh có cần nghe tôi nói tiếp không?”

Quách Hồng Lương vã mồ hôi như tắm. “Tất cả đều do Vương Vũ Hân xúi bẩy, chính là cô ta, cảnh sát muốn bắt thì phải bắt cô ta, anh thực sự không biết gì hết, dùng bữa xong là

anh về nhà ngay, không tin em cứ hỏi cô ta sẽ rõ!” Quách Hồng Lương ra sức thanh minh.

Đến lúc này Triệu Mộ Vân đã nhìn thấu con người Quách Hồng Lương, trong mắt cô chỉ còn lại vẻ khinh thường.

“Tôi cũng hi vọng thế.” Triệu Mộ Vân ra vẻ buồn bã, “Nhưng cảnh sát không tìm thấy Vương Vũ Hân, anh có biết cô ta hiện đang ở đâu không?”

“Cô ta… cô ta.”

“Nếu không bắt được Vương Vũ Hân thì anh chính là kẻ chủ mưu của vụ giết người này!”

“Cô ta có căn nhà cũ dưới quê, ở số 72 thị trấn Thủy Bình, cảnh sát có thể tới xem thử.”

Thời gian là vàng bạc, Triệu Mộ Vân vừa có được thông tin lập tức quay người bỏ đi.

“Mộ Vân, anh chỉ nhất thời hồ đồ, anh thực sự rất yêu em và Duyệt Duyệt.” Quách Hồng Lương gọi với theo.

Triệu Mộ Vân quay đầu lại, đáp, “Nếu anh thực lòng yêu thương Duyệt Duyệt, hãy thành thật khai báo với cảnh sát những chuyện mình đã làm để nhận khoan hồng.”

Quách Hồng Lương gật đầu.

Rời khỏi phòng thẩm vấn, mãi tới lúc này Triệu Mộ Vân mới cảm thấy như vừa thoát khỏi ngục tù, được hít thở bầu không khí tự do khoan khoái.

“Đội trưởng Triệu, có một cô gái họ Tạ muốn gặp chị, có cho cô ấy vào không?” Một cảnh sát ở bộ phận tiếp dẫn tới tìm Triệu Mộ Vân.

“Họ Tạ? Có phải tên cô ấy là Tạ Vũ Hiên không?”

“Hình như thế.”

“Dẫn cô ấy tới phòng tôi.”

“Rõ.”

Triệu Mộ Vân hơi ngạc nhiên, không ngờ Tạ Vũ Hiên đột nhiên chủ động tới tìm mình.

Vẫn như lần trước, Tạ Vũ Hiên ăn mặc kín như bưng bất chấp thời tiết nóng như thiêu như đốt, đội mũ sùm sụp và đeo kính râm. Đến khi vào phòng làm việc của Triệu Mộ Vân, Tạ Vũ hiên mới bỏ kính ra.

“Cô Tạ, mời ngồi, hôm nay sao lại có thời gian rảnh tới chỗ tôi thế? Cô có manh mối gì mới à?” Triệu Mộ Vân hiện giờ chẳng còn hứng thú với bài tarot và chòm sao nữa, với cô, đó chẳng qua đều là thủ thuật che mắt của hung thủ.

“Tôi… tôi đến tự thú.” Tạ Vũ Hiên cúi gập người, nói lắp bắp. “Tự thú?” Triệu Mộ Vân tưởng mình nghe nhầm.

“Tôi và Mao Chấn Hùng là bạn học, những gì tôi nói trước đây đều do anh ta dặn trước.” Tạ Vũ Hiên bắt đầu luống cuống, “Nhưng tôi biết anh ta chắc chắn không giết người, chị hãy tin tôi…”

“Cô Tạ, cô bình tĩnh lại đã, đừng vội, cứ nói từ từ, rốt cuộc chuyện là thế nào?” Triệu Mộ Vân chấn động trước lời thú nhận của Tạ Vũ Hiên.

“Một hôm, Mao Chấn Hùng tới gặp tôi, nói rằng Lý Tố Tố sẽ cùng một cảnh sát họ Triệu tới nhờ tôi tư vấn về bài tarot và chòm sao. Khi nào các chị đến, tôi cứ giải thích theo lời anh ta dặn là được.” Tạ Vũ Hiên cúi gằm mặt xuống.

Triệu Mộ Vân run rẩy cả người. Nói như vậy, ngay từ đầu Mao Chấn Hùng đã nắm rõ thông tin của họ trong lòng bàn tay. Nhưng mục đích của anh ta khi làm chuyện này là gì? Hơn nữa, thông tin anh ta mớm lời cho Tạ Vũ Hiên đóng vai trò nhất định trong việc điều tra nguyên nhân tử vong của Trương Tuệ Phương và Thang Sướng, như thế khác nào bí mật hỗ trợ cảnh sát điều tra?

“Ngoài những chuyện này ra, anh ta còn nói gì nữa?” Triệu Mộ Vân hỏi.

“Hết rồi…” Tạ Vũ Hiên lắc đầu.

“Cô có bằng chứng gì chứng minh anh ta không phải hung thủ giết người?”

“Tôi tin anh ta không bao giờ giết người! Trước khi tự thú, anh ta từng nói mình nợ ơn người ta, giờ đã đến lúc trả ơn, nên chắc chắn anh ta đang gánh tội thay người khác!”

Triệu Mộ Vân im lặng, không nỡ trách mắng Tạ Vũ Hiên nói năng vô căn cứ, vì trông thái độ cô ta vô cùng nghiêm túc và thành khẩn.

“Giờ tôi có việc gấp cần giải quyết, tôi sẽ sắp xếp một cảnh sát lấy lời khai của cô.” Lúc này Triệu Mộ Vân buộc phải ưu tiên việc tìm Vương Vũ Hân.

“Tôi… tôi có bị tạm giam không?” Tạ Vũ Hiên sợ sệt hỏi.

Triệu Mộ Vân ra tới cửa rồi quay đầu lại, miễn cưỡng nở nụ cười, “Lấy lời khai xong cô cứ về nhà, có việc gì tôi sẽ liên lạc với cô sau.”

Trên đường tới thị trấn Thủy Bình, đột nhiên điện thoại của Triệu Mộ Vân rung liên hồi, cô bực bội lấy ra xem thì thấy một số máy lạ.

“Alô… alô, ai thế?” Triệu Mộ Vân chỉ nghe thấy tạp âm ầm ĩ. “Cứu… cứu tôi với…” Đầu dây bên kia vang lên một giọng nữ yếu ớt.

“Sao cơ? Ai đấy?” Triệu Mộ Vân không nghe rõ, ngồi thẳng dậy hỏi lại.

“Tôi… cứu tôi với…” Bên kia vẫn chỉ thều thào lặp lại.

“Cô là ai? Cô đang ở đâu?” Triệu Mộ Vân cảm thấy giọng nữ này quen quen, nhưng nhất thời không nhớ ra là ai.

“Vương… Vương Vũ Hân… Tôi ở núi Biển Đảm…”

“Vương Vũ Hân, cô sao thế?”

Đúng lúc này, điện thoại bị ngắt. Triệu Mộ Vân gọi lại ngay lập tức, nhưng chỉ thấy thông báo đối phương đã tắt máy. Không kịp suy nghĩ nhiều, cô tức tốc phóng xe tới núi Biển Đảm.

Núi Biển Đảm gọi là núi, nhưng thực chất chỉ là ngọn đồi nhỏ. Nơi đây là nghĩa trang công cộng khá lâu đời của thành phố Nam Đô, diện tích không lớn, lại nằm ở nơi hẻo lánh nên trừ Tết Thanh Minh thì ngày thường rất hiếm người lui tới.

Nghe trong điện thoại thì có vẻ Vương Vũ Hân đang gặp nguy hiểm, nhưng kẻ nào muốn hại cô ta? Triệu Mộ Vân sực nhớ ra, vợ Mao Chấn Hùng là Hoắc Tư Kì được an táng tại núi Biển Đảm.

Triệu Mộ Vân vừa phóng hết tốc lực, vừa gọi cho Vu Đức Chính và Hoàng Hưng Tài tới chi viện. Lúc cô tới nghĩa trang công cộng núi Biển Đảm thì đã là 11 giờ 30 phút đêm. Trong nghĩa trang, vài bóng đèn đường lác đác điểm xuyết cho con đường lên núi ngoằn ngoèo. Hai bên đường chen chúc toàn bia mộ là bia mộ, ngôi mộ lâu đời nhất ở đây khéo đã có từ đời nhà Thanh.

Bốn bề vắng vẻ, thi thoảng vọng tới tiếng kêu của chim muông và ếch nhái, tạo nên bầu không khí kì dị khó diễn tả thành lời.

Triệu Mộ Vân dừng xe, tay lần tới khẩu súng giắt bên hông.

Cô ngoảnh lại nhìn con đường sau lưng, vẫn chưa thấy Vu Đức Chính và Hoàng Hưng Tài xuất hiện. Để đảm bảo an toàn, cô nên chờ chi viện rồi mới hành động, nhưng việc liên quan tới mạng người, cô không thể chờ tiếp được.

Triệu Mộ Vân lấy đèn pin trên xe, cầm chắc súng trong tay, thận trọng men theo từng bậc thang đi lên núi Biển Đảm. Ánh sáng đèn pin liên tục quét quanh bốn phía nhưng không trông thấy bóng người nào.

“Vương Vũ Hân, Vương Vũ Hân, cô ở đâu?” Triệu Mộ Vân gọi lớn, hi vọng Vương Vũ Hân đáp lại. Núi Biển Đảm không lớn nhưng cũng không nhỏ, muốn nhanh chóng tìm người giữa màn đêm không phải chuyện dễ. Xung quanh ngoài tiếng gọi của Triệu Mộ Vân thì không nghe thấy tiếng ai đáp lại.

Triệu Mộ Vân sực nhớ ra mình có thông tin về mộ Hoắc Tư Kì. Cô dùng điện thoại mở tệp tài liệu, Hoắc Tư Kì được an táng tại mộ số 107 hàng 13 khu D. Cô thấy bên tay trái chỗ mình đứng là khu B, bên tay phải là khu C, vậy khu D chắc ở phía trên. Triệu Mộ Vân đi lên tiếp thêm một đoạn, cuối cùng cũng thấy ánh đèn pin chiếu vào kí hiệu khu D. Khu D chiếm trọn khu vực đỉnh đồi, bên trái là hàng số lẻ, bên phải là hàng số chẵn.

Triệu Mộ Vân đi xuống con đường nhỏ bên tay trái, rón rén vượt qua từng hàng bia mộ. Nơi đây là nghĩa trang công cộng kiểu cũ nên không được quy hoạch cẩn thận, ngay cả việc phân khu, chia hàng, đánh số cũng là sau này mới làm thêm, không có mấy ý nghĩa với những người được an táng rất lâu về trước. Nói là chia hàng nhưng thật ra hàng lối cũng không thẳng thớm, phân chia thứ tự không thống nhất, nghiêm túc mà nói, số và hàng trên bia mộ chỉ có giá trị tham khảo, muốn tìm đúng mộ vẫn phải tự căng mắt ra nhìn.

Triệu Mộ Vân không tin vào ma quỷ thần thánh, nhưng nỗi sợ không xuất phát từ việc tin hay không tin, mà tới từ những điều ta chưa biết. Mỗi lần sơ ý đá trúng chai lọ dưới đất, làm phát ra tiếng loảng xoảng, Triệu Mộ Vân đều giật bắn mình, trán đổ mồ hôi lạnh.

Đi thêm một đoạn ngắn, Triệu Mộ Vân nghe thấy cách đó không xa vang lên tiếng động khe khẽ.

“Tách. tách… tách…”

Nghe có vẻ giống tiếng nước nhỏ giọt xuống đá, vang lên ngắt quãng không theo quy luật hay tiết tấu, lọt vào tai như lưỡi cưa cắt vào tim phổi.

Triệu Mộ Vân lắng tai nghe ngóng, từ từ chĩa đèn pin về phía phát ra tiếng động. Dưới ánh đèn tù mù, cô nhác thấy một bóng người mờ mờ.

“Vương Vũ Hân!” Triệu Mộ Vân hét lớn. Thấy đối phương im lặng không cử động, cô rảo bước tiến về phía đó.

Người này đang quỳ trước bia mộ, hơi cúi gập người, hai tay giơ cao quá đầu, tư thế quái dị, hệt như một pho tượng. Triệu Mộ Vân tiến đến cách người đó chưa đầy một mét là ánh đèn pin đủ để cô nhìn rõ toàn cảnh.

Người quỳ trước bia mộ chính là Vương Vũ Hân, cơ thể cô ta bị vô số dây thép đâm xuyên qua, một đầu dây thép đâm vào xương, đầu còn lại được cố định trên thân cây hòe sau bia mộ. Máu chảy xuôi theo dây thép, hoặc thấm vào đất, hoặc chảy được nửa đường thì nhỏ giọt tí tách xuống phiến đá dưới bia mộ.

Một tay Vương Vũ Hân vẫn cầm điện thoại, hung thủ không giết cô ta ngay, còn cố tình để lại điện thoại di động cho cô ta cầu cứu người khác. Thủ đoạn giết người cực kì tàn nhẫn, Vương Vũ Hân chết do mất máu quá nhiều trong khi ý thức vẫn còn tỉnh táo, sự hoảng sợ và giãy giụa trước khi chết khiến cô ta càng thêm đau đớn khổ sở. Phương thức giết người tàn ác như thế này, cả đời Triệu Mộ Vân chưa nghe nói bao giờ nữa là từng được trông thấy. Để so sánh, e là chỉ có hình thức lăng trì thời cổ đại mới sánh nổi với nó về độ tàn khốc.

“Đội trưởng Triệu…” Vu Đức Chính và Hoàng Hưng Tài vừa đến, nhìn thấy ánh đèn nên nhanh chóng tìm được Triệu Mộ Vân. Hai người chưa kịp nói gì nhiều thì trông thấy cảnh tượng Vương Vũ Hân bị “dây thép xuyên thân”.

Hoàng Hưng Tài không nói nên lời, chỉ cảm thấy dạ dày cuộn lên. Dù đã cố nín, cậu vẫn “ọe” ra toàn bộ bữa tối.

“Báo về sở, mời pháp y và tổ giám định nhanh chóng tới hiện trường.” Cuối cùng Triệu Mộ Vân cũng lên tiếng. Vu Đức Chính hoàn hồn, lập tức gọi điện về sở. Triệu Mộ Vân lấy găng tay trong túi áo ra đeo vào, ngồi xuống kiểm tra thi thể Vương Vũ Hân, tìm kiếm manh mối có giá trị.

“Cậu Hoàng, soi đèn pin qua đây.” Triệu Mộ Vân ra lệnh. Nôn xong, Hoàng Hưng Tài đã dần bình tĩnh lại, bắt đầu chiếu đèn pin lên thi thể, hỗ trợ Triệu Mộ Vân.

Bia mộ trước mặt Vương Vũ Hân là của Hoắc Tư Kì, hung thủ giết Vương Vũ Hân tại đây rõ ràng có dụng ý. Triệu Mộ Vân moi điện thoại di động ra khỏi tay Vương Vũ Hân, điện thoại đã cạn pin, không thể khởi động. Điều rợn người là mỗi sợi dây thép đều đâm xuyên qua cơ thể Vương Vũ Hân mà không chạm vào chỗ hiểm, các dây thép đan vào nhau tạo thành sự cân bằng về lực.

“Bệnh hoạn quá! Thù hận đến mức nào không biết!” Vu Đức Chính ghé sát lại, thấy người Vương Vũ Hân như bị phủ một lớp mạng nhện thì không khỏi khiếp đảm.

“Hung thủ có liên quan tới loạt án mạng chặt xác trước đó không?” Hoàng Hưng Tài giơ đèn pin hỏi.

“Cách thức gây án không giống nhau, trước mắt khó mà nói được.” Triệu Mộ Vân vừa nói vừa thận trọng vòng ra sau lưng Vương Vũ Hân.

Đằng trước mộ Hoắc Tư Kì vô cùng sạch sẽ, không vương vãi tàn hương và đồ cúng như các mộ xung quanh, ngoại trừ máu Vương Vũ Hân thì còn có bó hoa lưu ly màu lam nhạt. Triệu Mộ Vân nhặt một cánh hoa, vê nhẹ đầu ngón tay rồi đưa lên mũi ngửi. Cô nhíu mày, nhớ ra mình từng bắt gặp loài hoa này ở đâu. Toàn bộ manh mối và tình tiết trong đầu bỗng nhiên trở nên rõ ràng, cô biết lúc này mình phải đi tìm ai.

“Hai cậu ở yên đây chờ tiếp viện, tôi cần phải tới một nơi.” Triệu Mộ Vân không kịp giải thích nhiều, đứng dậy lập tức xuống núi.

Vu Đức Chính và Hoàng Hưng Tài trố mắt nhìn nhau, rồi nhìn theo bóng lưng Triệu Mộ Vân xa dần, lại nhìn thi thể Vương Vũ Hân. Một cơn gió lạnh thổi tới khiến hai người bất giác rùng mình.

Viện dưỡng lão Phúc An, tại phòng Hoắc Cương.

Triệu Mộ Vân đẩy cửa, thấy Hoắc Cương mặc vest xanh đã ngồi ngay ngắn sẵn trước bàn. Ông ta không hề ngạc nhiên khi Triệu Mộ Vân bất ngờ xông vào, ngược lại vẻ mặt còn như đang nói “Cuối cùng cô cũng tới”.

Triệu Mộ Vân cảnh giác quan sát xung quanh, căn phòng không rộng, liếc mắt một cái là nhìn được hết: cửa sổ đóng kín, mô hình bộ xương người đặt trên bàn giờ không thấy đâu, nhưng laptop vẫn ở đó.

“Sao muộn thế này rồi mà đội trưởng Triệu còn tới đây?” Hoắc Cương cầm cốc nước trên bàn lên uống một ngụm.

“Muộn rồi mà bác Hoắc còn ăn vận trang trọng thế, chẳng hay bác chuẩn bị đi đâu?” Triệu Mộ Vân nhẹ nhàng đóng cửa lại. “Tuổi cao, không ngủ được, tôi hay hồi tưởng lại những chuyện thời trẻ.” Hoắc Cương mỉa mai nhìn quần áo trên người mình.

Triệu Mộ Vân tiến vài bước chếch về bên trái, nhìn đôi giày dưới chân Hoắc Cương, phát hiện trên giày có dính bùn đất. “Hình như tôi đoán nhầm, hóa ra bác Hoắc mới từ bên ngoài trở về.”

“Tôi vừa ra ngoài đi dạo.”

“Xem ra bác Hoắc đi dạo rất xa, quanh đây đường xá rất sạch sẽ.”

Hoắc Cương chỉ cười, không nói gì.

“Mao Chấn Hùng ra đầu thú.” Triệu Mộ Vân nhìn Hoắc Cương, “Anh ta nói mình đã sát hại Quách Hải Đào, báo thù cho Hoắc Tư Kì.”

“Nó là một đứa trẻ ngoan.” Vẻ mặt Hoắc Cương vẫn rất điềm tĩnh.

“Nếu cấu thành tội danh, đứa trẻ ngoan của bác có khả năng sẽ bị xử tử hình.” Triệu Mộ Vân đã hiểu ra toàn bộ nghi vấn, nắm chắc đáp án trong tay. Cho nên lúc này cô không vội vã, bèn ngồi xuống nói chuyện.

Ánh mắt khẽ dao động, Hoắc Cương ngước lên nhìn đồng hồ treo tường, “Đội trưởng Triệu, bây giờ không còn sớm nữa, có gì thì cô cứ nói.”

“Bác mới là hung thủ thực sự, bác chính là hung thủ của vụ giết người hàng loạt!” Triệu Mộ Vân chỉ tay vào Hoắc Cương, gắn từng tiếng.

“Tôi rất muốn nghe xem đội trưởng Triệu đưa ra kết luận này như thế nào?” Hoắc Cương nằm ngả ra lưng ghế, không nhúc nhích.

“Mọi chuyện bắt đầu từ vụ tai nạn ô tô ba năm trước.” Triệu Mộ Vân hít sâu, “Vương Vũ Hân, Quách Hải Đào và Quách Hồng Lương nhận tiền hối lộ, làm giả số liệu nghiệm thu công trình, nhưng bị Uông Minh Sách và Hoắc Tư Kì phát hiện. Vương Vũ Hân lợi dụng Quách Hải Đào, Quách Hồng Lương và Lôi Kiến Quân để dàn dựng một vụ tai nạn giao thông, khiến Uông Minh Sách và Hoắc Tư Kì thiệt mạng”

Trong mắt Hoắc Cương rừng rực lửa giận.

“Còn bác, sau một thời gian vất vả điều tra, bác cũng tìm ra sự thật, nhưng bác không báo cảnh sát mà lựa chọn báo thù. Bác là chuyên gia máy tính, cũng là chuyên viên kĩ thuật mạng hàng đầu, có IQ vượt trội, nên đã tự vạch ra kế hoạch báo thù gần như hoàn hảo. Trước tiên, bác lợi dụng việc Trương Tuệ Phương và Thang Sướng tự sát để dàn dựng hai vụ giết người chặt xác dã man gây căm phẫn trong dư luận, khiến cảnh sát lầm tưởng hung thủ là sát nhân biến thái. Thực chất, mục tiêu thực sự của bác là Quách Hải Đào, Lôi Kiến Quân, Quách Hồng Lương và Vương Vũ Hân.”

“Đây đều chỉ là suy luận của cô, chứng cứ đâu?”

Phớt lờ câu hỏi của Hoắc Cương, Triệu Mộ Vân nói tiếp, “Thật ra, trước khi đến đây tôi vẫn còn một vấn đề chưa hiểu rõ lắm, tại sao Quách Hải Đào, Lôi Kiến Quân và Vương Vũ Hân đều bị bác giết hại, chỉ mình Quách Hồng Lương được tha?”

Nói tới đây, Triệu Mộ Vân ngừng lại giây lát. Hoắc Cương trở mình.

“Bây giờ thì tôi đã hiểu. Chí ít Quách Hồng Lương đã nói thật một câu, anh ta thực sự không biết Vương Vũ Hân có ý

định giết người, hôm đó anh ta không hề đi theo cô ta. Tôi còn thấy lạ là tại sao hôm đó anh ta không lái xe về nhà, giờ tôi mới hiểu. Vương Vũ Hân đã mượn xe của Quách Hồng Lương để đưa Uông Minh Sách và Hoắc Tư Kì đi, có lẽ đến giữa đường thì Lôi Kiến Quân lên xe, những kẻ tham gia sát hại Uông Minh Sách và Hoắc Tư Kì thực chất chỉ có ba người là Vương Vũ Hân, Lôi Kiến Quân và Quách Hải Đào. Vì thế bác mới không đòi mạng Quách Hồng Lương, chỉ bắt anh ta phải trả giá xứng đáng, cho nên bác đổ cho anh ta tội giết Lôi Kiến Quân.”

“Bằng chứng đâu?”

“Sau khi sắp xếp lại các mối quan hệ trong chuyện này, muốn tìm ra bằng chứng không hề khó, nhưng tốn không ít thời gian.” Triệu Mộ Vân nhìn Hoắc Cương đầy thông cảm, “Sau khi hoàn thành vụ án cuối cùng, hung thủ đã chủ động để lại bằng chứng… Mô hình bộ xương người, laptop, hoa lưu ly, và cả cuộc điện thoại cuối cùng Vương Vũ Hân gọi cho tôi… Hoắc Cương, bác đang dẫn đường để tôi đến đây phải không?”

“Cô là một cảnh sát tài giỏi!” Nói rồi, Hoắc Cương họ mấy tiếng, trông có vẻ không mấy dễ chịu, “Nhất định cô biết tại sao tôi phải làm thế này.”

“Đúng vậy, mục đích duy nhất của bác khi làm vậy là để cứu Mao Chấn Hùng, bởi việc anh ta ra tự thú đã làm hỏng kế hoạch hoàn hảo của bác.”

“Thằng bé không hề biết những chuyện tôi muốn làm, tôi lừa nó, mãi về sau nó mới phát hiện tôi đã giết người, giết thằng súc sinh đó!”

“Để ngăn bác lại, cũng để nhận tội thay bác, anh ta mới ra đầu thú.”

“Nó không vì tôi, mà là vì Tư Kì…”

Bỗng nhiên, Hoắc Cương hộc ra máu, nhuốm đỏ bộ vest xanh.

“Hoắc Cương, bác sao thế? Tôi gọi xe cứu thương cho bác!” Thấy tình trạng Hoắc Cương hơi bất thường, Triệu Mộ Vân có dự cảm không lành.

“Không kịp nữa rồi.” Mặt Hoắc Cương dần cứng đờ, “Tất cả chứng cứ đều ở trong laptop, tôi đã lưu lại toàn bộ quá trình, Mao Chấn Hùng vô tội… Tư Kì, cha đến với con đây.”

Hoắc Cương nhắm mắt. Xa xa vọng tới tiếng còi xe cứu thương xé toạc màn đêm. Mọi chuyện xảy ra quá đột ngột, Triệu Mộ Vân không ngờ Hoắc Cương lại tự sát, vụ án giết người hàng loạt khép lại theo cách bi kịch như thế này.

Trong laptop của Hoắc Cương có video ghi lại tất cả những lần gây án, Hoắc Cương gắn camera cỡ nhỏ lên áo, quay lại quá trình gây án của mình. Trong video cũng ghi lại cuộc đối thoại giữa Mao Chấn Hùng và Hoắc Cương, Hoắc Cương lừa Mao Chấn Hùng ngụy tạo một vụ mưu sát để vu oan cho những kẻ đã hãm hại Hoắc Tư Kì, ép chúng phải nhận tội. Nhưng về sau Mao Chấn Hùng phát hiện Hoắc Cương thực sự đã sát hại Quách Hải Đào, khi đó giữa hai người nảy sinh mâu thuẫn gay gắt. Mao Chấn Hùng không nỡ nhìn Hoắc Cương già cả bệnh tật còn phải ngồi tù, đồng thời muốn ngăn cản Hoắc Cương tiếp tục giết người nên anh ta ra đầu thú.

Triệu Mộ Vân giao những video này cho đội trưởng Cố Đức Vinh. Tự nhiên cảm thấy cả sức lực và tinh thần đều kiệt quệ, cô bỏ về nhà, ôm chầm con gái khóc nức nở.

“Mẹ… mẹ ơi… sao mẹ lại khóc?”

“Mẹ không khóc.”

“Rõ ràng có nước mắt đây này, sao mẹ buồn thế?”

“Mẹ không buồn, mẹ đang vui.”

“Mẹ có chuyện gì vui ạ?”

“Bởi vì mẹ có con đấy…”

Triệu Mộ Vân ôm chặt con gái vào lòng. Nằm trong phòng con gái, cô chìm sâu vào giấc ngủ.

Dẫu đêm đen dài dằng dặc, thì cuối cùng bình minh vẫn sẽ đến.

Tuy mấy vụ án đều đã sáng tỏ, nhưng công việc của Sở cảnh sát thành phố Nam Đô lại càng thêm bận rộn, hết dọn dẹp tàn cuộc lại phải tiến hành phúc tra, sắp xếp tư liệu… vô vàn công việc lắt nhắt lại không kém phần quan trọng đều cần có người làm. Vu Đức Chính và Hoàng Hưng Tài bận tối mắt tối mũi, thi thoảng hai người lại liếc trộm về phía phòng làm việc của đội trưởng, đã ba ngày rồi vẫn chưa thấy bóng dáng Triệu Mộ Vân đâu, nghe nói cô đã xin giám đốc cho nghỉ phép.

“Đúng là kì án nhân gian!” Hoàng Hưng Tài cầm xấp tài liệu, không ngừng xuýt xoa, “Trong vụ giết người hàng loạt lại ẩn giấu vụ án khác, vụ nọ chồng lên vụ kia, mỗi vụ đều là bị kịch!”

“May mà đội trưởng của chúng ta kiên trì theo đuổi đến cùng nên sự thật mới được đưa ra ánh sáng!” Vu Đức Chính giơ ngón tay cái, cố tình lớn tiếng khen ngợi trước mặt các đội khác. Mọi người đều hướng ánh mắt về phía hai người.

Hoàng Hưng Tài vội kéo Vu Đức Chính, thì thầm, “Anh ơi, khiêm tốn, khiêm tốn một chút.”

“Thì vốn là thế mà, cậu nói xem, đội trưởng Triệu thật là, công lao lớn nhường này lại tặng không cho Đội 1, vụ này ban đầu do chúng ta phụ trách chính, bây giờ thì hay rồi…” Tuy vẫn còn oán trách, nhưng Vu Đức Chính đã chịu giảm âm lượng.

Hai người đang nói chuyện thì điện thoại Vu Đức Chính đổ chuông. Lấy điện thoại ra xem, thấy cô bạn gái Tần Ngọc Kha gọi tới, anh ta vội vàng ra khỏi phòng làm việc, tìm nơi yên tĩnh nhận điện thoại.

“Anh đang ở đâu thế? Có tiện nói chuyện không?” Tần Ngọc Kha hạ giọng thì thào.

“Tiện, em nói đi.”

“Em vẫn chưa có cơ hội lấy laptop của Phương Tử Kiện từ chỗ sếp Từ, nhưng địa chỉ MAC lần trước anh đưa em thì có manh mối rồi.”

“Đã tìm ra kẻ xâm nhập máy tính của Trương Ninh chưa?”

“Chưa rõ hắn là kẻ nào, nhưng quả thật hắn dùng máy tính công ty em. Về lý thì bất cứ ai cũng có thể sử dụng.”

“Vậy là công cốc à?”

“Cũng không hẳn…”

“Em yêu, em có thể nói hết một thể không?”

“Anh đúng là làm gì cũng hấp tấp!” Tần Ngọc Kha cười mắng, “Đúng là về lý thì mọi người trong công ty đều có thể sử dụng, nhưng trên thực tế, chiếc máy tính này ở trong kho số liệu, được nhân viên kho số liệu dùng cho việc tra cứu dữ liệu và bảo vệ cổng dữ liệu. Kho dữ liệu chỉ có ba nhân viên, tối nay em tìm cơ hội lẻn vào trong, chỉ cần kiểm tra máy tính là biết ngay người đó là ai.”

“Nghe em nói thì không mấy phức tạp, nhưng em nhớ phải cẩn thận đấy.” Vu Đức Chính đâm lo lắng, ngộ nhỡ hung thủ phát hiện, không chừng gã sẽ giết người diệt khẩu.

“Yên tâm.”

“Không được, tối nay anh đi cùng em.”

“Anh có phải nhân viên công ty đâu, anh mà vào chắc chắn sẽ gây nghi ngờ.”

“Vậy anh đứng ngoài công ty chờ em.”

“Coi như anh vẫn còn lương tâm.”

Vu Đức Chính cúp máy, trao đổi lại tình hình với Hoàng Hưng Tài.

“Mình có cần báo với đội trưởng không ạ?” Hoàng Hưng Tài hỏi.

“Không cần đâu, để chị ấy yên tâm ở nhà với con gái.”

“Giờ Phương Tử Kiện vượt ngục rồi, chẳng rõ y định làm gì tiếp theo. Em cứ có cảm giác sự tình giờ càng khó đoán hơn.” Hoàng Hưng Tài hơi bất an.

“Cậu đừng nhắc đến tên khốn đó nữa. Chúng ta sắp điều tra ra sự thật giúp y đến nơi rồi mà y lại vượt ngục, chỉ tổ gây thêm phiền phức!” Vu Đức Chính trách móc.

“Chắc có chuyện gấp khiến y không đợi được.” Hoàng Hưng Tài vắt óc ra nghĩ cũng không sao hiểu nổi rốt cuộc chuyện gì có thể khiến Phương Tử Kiện mạo hiểm tất cả để vượt ngục.

Tin tức Phương Tử Kiện vượt ngục khiến Lý Tố Tố sững sờ mất một lúc, bởi đây là hành động hết sức ngu xuẩn. Giả như không ai điều tra lại vụ án của Phương Tử Kiện, hoặc công tác điều tra không mảy may tiến triển thì cô ta còn hiểu được động cơ vượt ngục của y. Nhưng hiện giờ công tác điều tra tiến hành rất thuận lợi, cô ta gần như có thể khẳng định trăm phần trăm rằng Phương Tử Kiện không giết Tô Tình Tình. Quan trọng hơn cả là họ đã tìm ra Trương Ninh, nhân chứng mấu chốt xuyên suốt vụ án. Lý Tố Tố tin chắc mình có thể khiến hắn phải nói ra sự thật dù hắn muốn hay không. Vì hôm đó lúc ở trên xe, cô ta đã ghi âm những gì Trương Ninh nói, đây cũng sẽ là một trong các bằng chứng rửa tội cho Phương Tử Kiện.

Lý Tố Tố thừa hiểu chỉ có file ghi âm thì chưa đủ, phải có thêm bằng chứng then chốt nữa, ví dụ tìm ra hung thủ thực sự, đây là lý do cho đến giờ cô ta vẫn chưa giao file ghi âm ra.

Tối hôm đó, Lý Tố Tố về nhà nhưng tâm tư lại không đặt vào nội dung cuộc phỏng vấn ban sáng. Cô ngồi trước máy tính, định viết một bài đưa tin quá trình điều tra vụ án Phương Tử Kiện giết vợ.

Cô ta gõ tiêu đề xuống chính giữa trang đầu tiên: Nghi án xoay quanh vụ đại gia giết vợ…

“Gọi tôi là ’đại gia là hơi bị sỉ nhục tôi đấy!” Sau lưng Lý Tố Tố vang lên giọng đàn ông.

Lý Tố Tố dựng hết tóc gáy, bởi cô ta đã quá quen thuộc với giọng nói này, đây chính là giọng Phương Tử Kiện! Cô ta muốn hét lên, nhưng không sao mở miệng được, thậm chí cổ họng cũng nghẹn cứng.

“Tôi đáng sợ đến thế cơ à?” Phương Tử Kiện thong thả bước đến cạnh bàn máy tính của Lý Tố Tố, miệng nở nų cười. “Anh định làm gì?” Lý Tố Tố đứng phắt dậy, quơ đại lọ toner trên bàn làm vũ khí, chỉ tay vào Phương Tử Kiện quát lớn. “Cứ bình tĩnh!” Phương Tử Kiện vừa nói vừa giơ tay ra.

“Anh… bây giờ anh ra đầu thú vẫn còn kịp, cảnh sát đang điều tra lại vụ của anh, sớm muộn gì cũng trả lại sự trong sạch cho anh, đừng bốc đồng!” Lý Tố Tố giữ khoảng cách với Phương Tử Kiện.

“Cô tin tưởng tôi trong sạch đến thế cơ à?” Phương Tử Kiện cười nhạt.

Lý Tố Tố ngẩn người, đặt lọ toner xuống, đanh thép nói, “Tôi không quan tâm anh có trong sạch thật không, oan có đầu nợ có chủ, anh tới tìm tôi làm gì?”

“Tìm cô đòi người.”

“Ai?”

“Trương Ninh!”

Lý Tố Tố thoáng sững sờ. “Làm sao tôi biết anh ta ở đâu mà đòi?”

Phương Tử Kiện nhìn Lý Tố Tố như thể xác nhận xem cô ta có nói thật không.

“Trương Ninh rất tin tưởng cô.”

“Sao anh biết?”

“Chỉ cần tôi có máy tính trong tay, đối với tôi cả thế giới này chẳng có gì là bí mật.”

“Nếu đã vậy, anh hẳn phải biết Trương Ninh hiện đang đâu.”

Phương Tử Kiện thở dài, “Đáng tiếc là anh ta lại tách biệt bản thân khỏi thế giới này.”

Lý Tố Tố hiểu ý Phương Tử Kiện, để tránh bị theo dõi, Trương Ninh đoạn tuyệt với các thiết bị điện tử, chuyển ra sống ở nơi hoang vắng cách xa thành phố.

“Vậy anh đã tìm ra kẻ sát hại Tô Tình Tình chưa?” Lý Tố Tố lại hỏi.

Phương Tử Kiện nhăn nhó lắc đầu.

“Xem ra thế giới vẫn còn rất nhiều bí mật anh không biết, nó cũng khó đoán như lòng người vậy.” Lý Tố Tố châm biếm.

“Nhất là lòng dạ đàn bà…” Thế mà Phương Tử Kiện lại không phản bác, chỉ cúi đầu buồn bã như nhớ tới chuyện gì.

“Trương Ninh không phải hung thủ đâu, anh ra tự thú đi, cứ yên tâm chờ trong trại giam, nếu anh không giết người, cảnh sát sẽ chứng minh anh trong sạch.” Lý Tố Tố khuyên bảo.

“Trương Ninh không phải hung thủ, nhưng nếu không nhanh chóng tìm ra hắn thì rất có khả năng hắn sẽ trở thành hung thủ.” Phương Tử Kiện nói.

“Ý anh là sao?”

Phương Tử Kiện lắc đầu, khinh thường ra mặt trí thông minh của Lý Tố Tố.

“Tại sao Trương Ninh muốn tìm hung thủ? Bởi vì hắn muốn báo thù cho Tô Tình Tình! Một khi hắn biết được hung thủ là ai, cô đoán xem hắn sẽ làm gì?”

“Giết luôn…” Lý Tố Tố buột miệng.

“Cô hiểu rồi đấy.” Phương Tử Kiện thở dài.

“Nhưng… tại sao anh lại muốn ngăn cản Trương Ninh?” Lý Tố Tố cảm thấy khó hiểu, cô ta không tin Phương Tử Kiện làm vậy vì tôn trọng pháp luật.

“Bởi vì người báo thù cho cô ấy phải là tôi!” Phương Tử Kiện nói như đinh đóng cột.

Nhìn vẻ mặt nghiêm túc của Phương Tử Kiện, Lý Tố Tố lập tức hiểu ra cả Phương Tử Kiện và Trương Ninh đều muốn dùng hình thức báo thù để chứng minh bản thân mới là người yêu Tô Tình Tình nhất trên đời.

« Lùi
Tiến »